Vương phải tình em - Chương 15

Chương 15

Maddie ngồi trên ghế sofa, còn Quả
bông tuyết đang cuộn tròn trên đùi cô và chăm chú nhìn cái màn hình ti vi trống
huếch. Bụng cô đau nhói và ngực cô như thắt chặt hơi thở lại. Chắc là cô sắp
ốm. Cô tính sẽ gọi điện cho bạn bè và xin mấy lời khuyên, nhưng cô không thể.
Trong nhóm cô luôn là người mạnh mẽ nhất và không hề biết sợ hãi, nhưng lúc này
cô chẳng hề thấy mình mạnh mẽ hay gan dạ chút nào. Ngược lại đằng khác.

Lần đầu tiên sau một thời gian rất
dài, Maddie Jones cảm thấy sợ hãi. Không thể phủ nhận điều đó. Cô không thể chỉ
gọi đó là sự e sợ thông thường rồi bỏ qua. Cảm giác đó thật lắm. Quá sâu sắc,
quá kinh hãi. Còn kinh khủng hơn cả việc ngồi đối diện những tên giết người
hàng loạt.

Cô vẫn luôn cho rằng yêu một ai đó
cũng giống như đâm sầm vào bức tường gạch. Bạn sẽ hẹn hò với nhau một thời gian
theo thường lệ, rồi sau đó cùng nhau làm những chuyện mà ai cũng biết và bạn
nghĩ “Chẹp, hình như mình đang yêu thì phải.” Nhưng không phải như vậy. Cứ như
thể nó lẩn trốn cô cho tới trước khi cô nhận ra nó. Một nụ cười, một cái chạm
nhẹ vào tối đầu tiên. Một ánh mắt. Một nụ hôn. Một cái vòng cổ màu hồng cho con
mèo. Một cảm giác nhói đau ở tim và tiếp theo là cảnh giác đề phòng nhưng đâu
lại hoàn đấy, hết lần này đến lần khác, cho tới khi cô đã dấn sâu tới mức không
thể phủ nhận nó được nữa. Không còn cơ hội quay đầu trước khi quá muộn. Không
thể tự dối lừa trước những cảm xúc của mình.

Maddie vuốt dọc sống lưng bé xíu
của Quả bông tuyết mà không hề để ý long nó đang rụng trên chiếc áo đen và vạt
váy cô. Cô vẫn luôn nghĩ sẽ không bao giờ tự dối lòng điều gì. Nhưng rõ ràng là
cô làm tốt việc đó hơn cô tưởng.

Cô đã yêu Mick Hennessy, nhưng ngay
giây phút anh phát hiện ra con người thực sự của cô, cô sẽ mất anh. Cô chẳng có
cách nào giải quyết chuyện này cả.

Chuông cửa reo, Maddie liếc nhìn
lên chiếc đồng hồ đặt trên giá phía trên tivi. Tám giờ rưỡi tối. Mick vẫn đang
làm việc và cô chẳng mong sẽ gặp được anh trước một giờ.

Cô đặt Quả bông tuyết xuống sàn và
đi tới cánh cửa. Con mèo con chạy theo cô, cô bế nó lên để tránh dẫm phải nó.
Cô nhìn qua khe cửa và cô nhận ra khuôn mặt cô nóng bừng lên. Quả nhiên là Mick
đã trốn việc.

Anh mặc quần jeans và chiếc áo
phông đồng phục của Mort’s, đang đứng trên hiên nhà cô. Cô mở cửa và nhìn chăm
chăm vào anh. Mick đứng đó và bóng tối nhá nhem hắt lên người anh thành một màu
xám nhạt, khiến đôi mắt của anh xanh rực rỡ. Khi anh nhìn cô từ một khoảng cách
gần thế này, niềm phấn chấn lẫn nỗi tuyệt vọng lại xung đột trong tim cô, khiến
lòng cô quặn thắt.

“Anh cần phải gặp em.” Mick nói rồi
bước qua ngưỡng cửa. Anh vòng một tay ôm ngang eo, còn tay kia vòng ra phía sau
đầu cô. Anh cúi xuống và đặt lên môi cô một nụ hôn. Một nụ hôn dài như ma dược
khiến cô chỉ muốn gắn với anh mãi mãi không rời.

Anh ngẩng lên, ngắm nhìn khuôn mặt
cô. “Ngày làm việc hôm nay lại tiếp tục quanh quẩn với công việc rót bia và
nghe đi nghe lại những câu chuyện cũ rích. Và tất cả những gì anh có thể nghĩ
được chỉ là em và cái đêm chúng ta bên nhau, ở ngay quầy bar đó. Anh không thể
xua đi những ý nghĩ về em ra khỏi đầu được. Mà em bỏ con mèo xuống đi chứ.”

Cô cúi xuống đặt Quả bông tuyết
xuống đất trong lúc anh đóng cánh cửa phía sau lưng. “Anh không muốn ở đó. Anh
chỉ muốn ở đây thôi.”

Maddie đứng lên và nhìn vào khuôn
mặt anh. Cả cuộc đời cô chưa bao giờ thấy mình yêu ai như lúc này. Đó không đơn
thuần là thứ tình yêu với những hân hoan trong lòng hay cảm giác râm ran kích thích
khắp làn da. Cũng không phải thứ tình yêu khiến cô muốn nắm chặt bàn tay anh
mãi mãi, hay dính chặt lấy cơ thể nhau và không biết ở đâu thì anh nên dừng lại
để cô bắt đầu. “Em rất vui vì anh đã quay lại.” Nhưng cô vẫn phải nói với anh
sự thật rằng cô là Maddie Jones. Ngay bây giờ.

Anh vuốt tóc cô ra sau mang tai.
“Anh có thể thư giãn khi ở bên em.”

Ít nhất thì một trong hai người họ
có thể thư giãn được. Cô dụi má vào bàn tay anh. Và trước khi cô nói với anh cô
là ai, trước khi cô mất anh mãi mãi, cô vòng cánh tay ôm quanh cổ anh và hôn
anh lần cuối. Cô dồn tất cả tâm hồn và trái tim mình vào đó, nỗi đau và niềm
vui sướng, không nói một lời nào, cô để tâm trạng mình bộc lộ trước anh. Cô hôn
lên môi, cằm và dọc cổ anh. Bàn tay cô vuốt nhẹ khắp cơ thể anh, chạm và ghi
nhớ những cảm nhận về anh ngay dưới bàn tay mình.

Mick vuốt nhẹ lòng bàn tay ấm áp
của anh sau lưng cô và vòng xuống phía sau đùi. Anh nâng bổng cô lên cho tới
khi chân cô quấn quanh thắt lưng anh. Một tiếng rên phát ra trong lồng ngực
anh. Anh vồn vã đáp lại những nụ hôn của cô rồi bế cô vào phòng ngủ.

Cô sẽ nói cho anh. Nhất định cô sẽ
nói. Chỉ một lúc nữa thôi. Cô tụt xuống từ trên người anh, trong lúc anh kéo
chiếc áo qua đầu cô. Cô chỉ muốn nán thêm một vài phút, nhưng cô càng nồng
nhiệt với những nụ hôn, anh lại càng ham muốn cô. Càng nồng nhiệt như rút hết
hơi thở trong lồng ngực cô và khiến đầu óc cô choáng váng. Bàn tay anh đưa khắp
cơ thể cô, lên vai, cánh tay, vòng ra phía sau lưng cho tới khi trên người cô
chỉ còn chiếc áo ngực đã mở khóa hờ hững phía sau.

Anh lùi lại một chút, thở hổn hển.
Anh nhìn cô bằng ánh mắt đắm đuối sau mê. Cô không hề có một ý nghĩ dừng anh
lại khi anh từ từ kéo dây và bầu áo bằng vải satin xanh trượt xuống bờ ngực cô,
tuột dọc cánh tay và rơi xuống đất.

“Chúng ta mới chỉ biết nhau trong
một thời gian ngắn.” Đầu ngón tay anh vuốt nhẹ trên hai núm vú cô, hơi thở cô
gấp gáp. “Sao anh lại có cảm giác lâu hơn thế nhỉ?” Anh vòng ra phía sau cô.
Maddie nhìn vào bàn tay to lớn đang ôm lấy ngực cô và vuốt ve, siết chặt lấy
chúng. Một cảm giác râm ran chạy dọc sống lưng. Cô giơ cánh tay lên ôm lấy
khuôn mặt anh, kéo môi anh xuống sát mặt và đặt lên đó một nụ hôn nóng bỏng đầy
ham muốn. Cô khẽ xoay hông và cô đôi mông trần của mình vào anh đang cương
cứng. Anh rên rỉ từ sâu trong lồng ngực trong khi vẫn đang mơn trớn bầu ngực
cô. Anh vẫn đang mặc quần jeans và áo phông, và cảm giác vải bông và cotton cọ
vào người cô đầy khêu gợi. Anh bắt đầu hôn xuống cổ, và đưa một tay trườn xuống
bụng cô. Anh đặt một chân vào giữa hai chân cô và đưa tay giữa hai đùi cô. Cả
người cô như tan chảy, cô trườn hôn xuống. Cô cho phép mình tận hưởng những
cái vuốt ve của người đàn ông duy nhất cô yêu. Cô luôn tự hỏi liệu có gì khác
nhau giữa tình dục và ái ân. Nhưng bây giờ thì cô đã biết. Tình dục đơn thuần
bắt nguồn từ những ham muốn thể xác. Còn việc ái ân kia xuất phát từ trong tim.

Cô không biết chuyện gì sẽ xảy ra
sau đấy, sau khi cô nói với anh sự thật, nhưng điều đó chẳng quan trọng. Cô
quay người nhìn theo anh khi bàn tay cô trượt trên bụng anh cho tới phần cuối
chiếc áo polo anh đang mặc. Anh giơ tay lên lúc cô kéo vạt áo bằng cotton co
giãn. Cô giật mạnh chiếc áo ra khỏi đầu anh và vứt nó sang một bên. Ánh mắt
Maddie hạ xuống từ ánh mắt đầy đam mê mãnh liệt của anh đến dưới bờ ngực rắn
chắc. Hai núm vú cô chạm vào ngay dưới đầu ngực màu nâu bằng phẳng của anh.
Những sợi lông mịn trải thành một đường dài từ trên ngực anh, đi qua giữa khe
ngực cô xuống dưới tận phần thắt lưng của anh.

Giọng anh trở nên khàn khàn trong
cơn ham muốn, “sao anh lại có thể nghĩ mình đã chán ngấy em được.”

Cô kéo chiếc cúc quần của anh và
luồn tay vào trong, nắm lấy anh từ bên ngoài chiếc quần lót bó sát. “Em chưa
bao giờ chán ngấy anh cả, Mick ạ. Dù thế nào đi chăng nữa, em lúc nào cũng muốn
anh.” Cô nhắm mắt và hôn lên cổ họng anh. “Luôn luôn là vậy,” cô thì thầm.

Anh hít mạnh vào trong phổi khi cô
luồn bàn tay vào trong chiếc quần và cuộc bàn tay mình nắm lấy anh. Mick rút
chiếc ví ra khỏi túi quần và quẳng nó lên giường.

“Em sẽ không bao giờ chán ngấy
những gì đang cảm thấy trong bàn tay em,” cô thì thầm. “Căng cứng, nhưng cũng
thật mềm mại. Em sẽ không bao giờ quên cảm giác chạm vào anh như thế nào.”

“Ai bảo em sẽ phải quên chứ?” Anh
kéo cô ra sát thành giường và ấn vai cô cho tới khi cô ngồi xuống.”

Ai ư? Chính là anh đấy. Cô nằm
xuống và nhìn anh nhanh chóng trút bỏ quần áo trên người cho tới khi anh khỏa
thân hoàn toàn trước mặt cô. Một người đàn ông cao ráo, bảnh bao đã làm trái
tim và tâm hồn cô thổn thức. Cô với tay kéo anh nằm lên người mình. Đầu ‘thằng
bé ấm nóng’ và đầy khêu gợi của anh chạm vào giữa hai chân cô. “Em thích chúng
mình ở bên nhau,” cô thì thầm trong khi mút vào tai anh và dụi vào cơ thể ấm áp
của anh. Cô cắn nhè nhẹ lên cổ và vai anh.

Mick đẩy nhẹ cô nằm ngửa ra. “Chúng
ta sẽ có thêm nhiều thời gian ở bên nhau, như thế này và nhiều hơn nữa.” Vừa
nói Mick vừa hôn lên cằm và cổ Maddie, rồi nhẹ nhàng xuống dưới ngậm lên đầu
ngực cô bằng cái miệng ấm nóng của mình, trong khi bàn tay anh lướt dần xuống
bụng cô. Khi anh hôn lên ngực mình, cô thấy như có một thứ cảm xúc mãnh liệt
chảy trong huyết quản. Đó chính là Mick, người đàn ông khiến cô thấy mình trở
nên quyến rũ và đầy khao khát. Người đàn ông cô yêu và sẽ phải đánh mất.

Mick ngẩng đầu lên, một làn hơi
lạnh của buổi đêm thổi trên bầu ngực còn ướt đẫm sau nụ hôn của anh. Anh với
lấy chiếc ví và lôi ra một cái bao. Maddie đeo nó vào cho anh. Cô có thể cảm
nhận sự rung động dưới bàn tay cô, mạnh mẽ và rắn rỏi. Cô đẩy anh ngả người ra
sau và kéo mở đôi môi anh. Mi mắt anh trùng xuống hơi thở anh như đứng lại khi
nhìn cô hạ người xuống để anh đi vào cơ thể cô.

“Em đẹp lắm,” giọng anh trầm xuống
nghe thô ráp và tay anh đang ôm ghì lấy eo cô. “Anh thấy thật tuyệt.” Tay anh
lướt dọc người cô lên tới ngực.

Xương chậu cô rung lên khi cô trườn
người lên rồi lại nhún xuống. Cô rên lên từng tiếng trong cuống họng. Người cô
căng lên rồi lại chùng xuống theo từng nhịp đẩy. Một hơi nóng râm ran tỏa ra từ
nơi hai cơ thể tiếp xúc nhau. “Mick, Chúa ơi.” Người anh cũng chuyển động hòa
nhịp cùng từng lần nhún xuống mạnh mẽ của cô. Cho tới khi cảm khoái xâm chiếm
hoàn toàn trong người, đầu cô ngửa ra sau cảm nhận cảm giác ngập tràn khắp cơ
thể đang nóng rực và ẩm ướt của mình, bắt đầu từ xương chậu và lan tỏa tới từng
đầu ngón tay, ngón chân cô. “Mick, em yêu anh,” cô hổn hển nói khi những luồng
xúc cảm mới bao quanh khiến trái tim cô đập thổn thức, ép chặt lồng ngực cô
bằng cái ghì siết mạnh.

Khi cơn lốc qua đi, Mick vòng tay
ôm ngang lưng người phụ nữ đang nằm cạnh anh và quay người anh về phía cô để
hai người giáp mặt nhau. Anh vẫn đang ở sâu trong cơ thể cô, và một cách vô
thức cô móc chân mình quanh hông anh. Cô biết anh thích điều đó.

Kéo môi anh xuống, Maddie hôn anh,
một nụ hôn ẩm ướt và cuồng nhiệt trong khi anh lại tiếp tục dấn mạnh vào trong.
Cô bám chặt lấy anh trong khi anh thực hiện từng động tác. Ngực anh căng lên,
rồi anh đặt tay lên giường bên cạnh đầu cô. Từng đợt, từng đợt lại đưa cô lên
đỉnh thêm lần nữa, và cô rên lên khi hai người hòa vào nhau lần thứ hai.

Anh để mặc cho đôi mắt mình nhắm
lại và hơi thở rít qua kẽ răng. “Khỉ thật,” anh chửi thề rồi rên rỉ trong sự
thỏa mãn. Anh ấn thêm một lần nữa rồi nằm gục lên người cô.

Cả cơ thể to lớn của anh đè lên
người cô, nặng nề và chào đón. Mặt anh ngả lên chiếc gối bên cạnh Maddie và anh
hôn lên vai cô.

“Maddie.” Anh hỏi trong tiếng thở
gấp gáp.

“Gì cơ?” Cô đưa tay vuốt dọc sống
lưng anh.

Anh chống một khuỷu tay, nhìn cô,
hơi thở của anh vẫn còn đứt quãng. “Anh không biết lần này khác với những lần
trước như thế nào, nhưng đây là đêm nóng bỏng nhất mà anh từng trải qua.”

Cô biết sự khác biệt nằm ở đâu. Vì
cô yêu anh. Mặt cô nóng bừng và cô dụi vào vai anh. Cô yêu anh và cũng đã nói
với anh điều đó.

Anh nằm xuống bên cạnh Maddie.

“Em muốn uống chút nước,” cô vừa
nói vừa trườn ra khỏi giường. Hai tai cô ù lại vì xấu hổ. Cô chạy vào phòng tắm
và lấy chiếc áo choàng.

“Con mèo của em đâu nhỉ?” anh hỏi.

“Chắc ở trên ghế trong phòng làm
việc.” Cô nhìn xuống bàn tay đang run run cuốn chiếc áo choàng quanh người.

“Nếu nó tấn công anh, anh sẽ cho nó
ăn đạn G13 đấy.”

Maddie không để tâm tới anh đang
nói gì. “Cũng được,” cô nói vọng ra từ buồng tắm.

“Anh còn một ít bao cao su trong
túi quần,” anh vừa nói vừa hân hoan tiến vào buồng tắm. “Nhưng em phải cho anh
thời gian để lấy lại sức nữa nhé!”

Trong khi Mick tắm, cô lấy một lon
Coca cho người ăn kiêng trong tủ lạnh. Cô tì lon nước lên gò má nóng bừng và
nhắm chặt mắt lại. Biết đâu anh không hề nghe thấy điều đó. Anh từng nói với cô
trên đường tới Redfish rằng có những lúc anh không hiểu cô nói những gì khi hai
người ngủ cùng nhau. Biết đâu cô cũng chẳng nói ra rõ ràng như cô vẫn nghĩ.

Cô bật nắp lon và uống một hơi dài.
Cô mong đó chỉ là một khoảng khắc trong những lần chỉ phải quan tâm tới một vấn
đề nào đó. Một vấn đề nghiêm trọng hơn đang hiện ra lờ mờ phía trước, đen tối,
có sức tàn phá và không thể nào tránh được.

Mick bước ra từ trong phòng tắm và
tiến lại bếp. Anh mặc chiếc quần Levi’s trễ tới hông và mái tóc rối bù. “Em xấu
hổ vì điều gì đó đúng không?” anh hỏi khi anh di chuyển ra phía sau và vòng tay
ôm chặt cô.

“Vì gì cơ?”

Anh cầm lon nước từ tay cô và đưa
lên miệng. “Em chạy khỏi giường và anh thấy má em ửng đỏ.” Anh đưa cô lon nước
sau khi uống một ngụm dài.

Cô nhìn xuống dưới chân. “Sao em
phải thấy xấu hổ nhỉ?”

“Vì em đã thốt lên ‘Em yêu anh’
trong lúc cảm xúc lên tới tột đỉnh.”

“Chúa ơi.” Cô giơ tay lên bưng mặt.

Anh quay người cô lại, những ngón
tay đỡ dưới cằm cô và buộc ánh mắt cô nhìn về phía anh. “Điều đó ổn mà Maddie.”

“Không, không phải vậy. Em không hề
có ý phải lòng anh.” Cô lắc đầu rên rỉ, “em không hề muốn yêu anh.” Cô thấy
nhói trong lồng ngực và nước mắt rơm rớm trên bờ mi. Cô không nghĩ rằng trên
đời này lại có thể có nỗi đau nào đau đớn hơn vậy. “Cuộc đời em thật chẳng ra
sao.”

“Tại sao?” Anh hôn nhẹ nhàng lên
môi cô. “Anh cũng yêu em. Anh chưa từng có cảm giác với bất cứ người phụ nữ nào
như anh cảm thấy với em. Anh rất muốn biết những ngày qua em cảm thấy thế nào?”

Cô ngồi lùi lại và cánh tay anh
buông xuống. Đó lẽ ra là những giây phút hạnh phúc vui vẻ nhất trong cuộc đời
cô. Điều đó thật không công bằng như ngay khi cô nhận ra với một đứa trẻ năm
tuổi, cuộc sống không hề công bằng chút nào. Cô mở miệng và ép mình nói ra sự
thật đang bí tắc trong cổ họng “Maddie Dupree là bút danh của em.”

Anh nhíu mày. “Madeline không phải
là tên thật của em?”

Cô gật đầu. “Madele là tên em.
Dupree thì không.”

Anh nghiêng đầu sang một bên. “Vậy
tên em là gì?”

“Maddie Jones.”

Anh nhìn cô, ánh mắt trống rỗng.
Anh nhún một bên vai nói. “Anh hiểu.”

Cô không hề tin rằng anh nói hiểu
có nghĩa là anh hiểu cô là ai. Anh vẫn chưa thấy mối liên hệ với câu chuyện. Cô
liếm bờ môi khô trước khi nói. “Và mẹ em là Alice Jones.”

Một chút cau mày làm đôi lông mày
anh nheo lại rồi bất thình lình anh ngồi bật ra sau như bị ai đó bắn. Ánh mắt
anh nhìn chăm chăm vào khuôn mặt cô như thể đang cố kiếm tìm cái gì đó mà anh
chưa hề để ý tới. “Hãy nói là em đang nói đùa đi, Maddie.”

Cô lắc đầu. “Đó là sự thật. Alice
Jones không phải là một khuôn mặt nào đó trên báo khiến em chú ý tới. Bà là mẹ
em.” Cô đưa tay về phía anh nhưng anh lùi người khiến cánh tay cô rơi xuống bên
người. Cô chưa từng nghĩ cô lại có thể gặp nỗi đau nào lớn hơn, và cô đã lầm.

Đôi mắt anh nhìn chòng chọc vào cô.
Người đàn ông mà chỉ mấy phút trước đây vừa nói yêu cô giờ đã biến mất. Cô từng
biết Mick tức giận như thế nào, nhưng cô chưa từng thấy anh giận dữ tới mức
lạnh lùng như vậy. “Xem tôi nói đúng không nhé. Bố tôi đã ngủ với mẹ cô. Và bây
giờ tôi ngủ với cô. Có phải ý cô định nói vậy không?”

“Em không có ý đó.”

“Vậy cô còn ý gì khác nữa?” Anh
xoay gót đi ra khỏi bếp.

Maddie đi sau anh qua phòng khách,
vào tới phòng ngủ. “Mick…”

“Hẳn cô thấy dễ chịu về những điều
đã làm chứ hả?” Anh ngắt lời cô, nhặt chiếc áo sơ mi lên và xỏ chân vào quần.
“Ngay từ đầu cô đã tính toán lừa dối tôi khi tới thị trấn này phải không? Đó có
phải cách trả thù quái đản cho những gì mẹ tôi đã gây ra cho cô?”

Cô lắc đầu, cố ngăn những giọt nước
mắt đang chực trào ra lấp đầy đôi mắt. Cô không thể khóc trước mặt Mick. “Em
không muốn vụ này dính tới anh. Không bao giờ. Nhưng anh cứ thúc ép em, em thấy
cần phải cho anh biết sự thật.”

“Vớ vẩn.” Anh tròng chiếc áo qua cổ
rồi kéo xuống ngực. “Nếu cô muốn nói cho tôi, cô đã chọn một cách khác. Chả có
vấn đề gì khi cô tâm sự với người khác những chi tiết về cuộc đời mình. Tôi
biết cô trở nên mập, biết cô mất trinh tiết từ năm hai mươi tuổi. Biết cô mỗi
ngày dùng một loại nước thơm khác nhau, và cô còn có cả một dụng cụ kích dục
với cái tên Carlos để bên cạnh giường.” Anh cúi xuống, nhặt tất và giày, “Vì
chúa, tôi thậm chí biết cô không phải loại gái mua vui.” Anh hướng một chiếc
giày về phía cô, tiếp tục, “Tôi buộc phải tin rằng cô không hề muốn đề cập tới
sự thật này vào bất cứ thời điểm nào chúng ta nói chuyện trước buổi tối hôm
nay.”

“Em biết là có thể an ủi được.
Nhưng em chưa bao giờ muốn làm anh bị tổn thương.”

“Tôi không hề thấy tổn thương.” Anh
ngồi nơi mép giường và xỏ chân vào đôi tất trắng. “Tôi thấy ghê tởm.”

Cô cảm thấy một cơn giận dữ đang
dâng lên. Cô kinh ngạc rằng mình còn có thể cảm thấy gì khác ngoài nỗi đau ghê
gớm sâu thẳm trong ngực mình. Cô tự nhắc mình rằng anh hoàn toàn có quyền được
nổi giận. Anh có quyền được biết sớm hơn về người mà mình đã qua lại thay vì để
tới sau những chuyện hai người đã trải qua. “Những điều đó nghe thật cay
nghiệt.”

“Cưng à, cưng chẳng biết thế nào là
cay nghiệt đâu.” Anh ngẩng lên nhìn cô rồi lại cúi xuống đi đôi bốt màu đen và
buộc dây giày. “Cả tối nay tôi đã bênh vực cô trước chị tôi. Chị ấy cố gắng
thuyết phục tôi đừng có qua lại với cô. Lúc đấy tôi đã không dùng đầu mình để
suy nghĩ.” Anh dừng lại, ánh mắt anh nhìn cô một lượt. “Bây giờ thì tôi sẽ kể
cho chị ấy biết về cô. Rằng cô chính là con gái của cô hầu bàn đã hủy hoại cuộc
đời chị ấy, và giờ đang nhìn chị ấy suy sụp.”

Anh đáng lẽ ra được quyền giận dữ
hơn cô nhưng khi nghe anh gọi mẹ cô là ‘cô hầu bàn’ và lo nghĩ về người chị gái
hơn cô đã làm vỡ vụn những tình cảm mới chớm trong cô về anh và khiến cô không
còn kiềm chế được. “Anh. Anh. Anh. Tôi phát ngán lên khi nghe về anh với bà chị
anh. Thế còn tôi thì sao?” Cô chỉ về phía mình. “Mẹ anh đã giết mẹ tôi. Tôi đã
phải tới ở với một bà dì già khi mới có năm tuổi, người mà không bao giờ muốn
có con. Người mà dành tình yêu thương cho lũ mèo còn nhiều hơn cho đứa cháu của
bà ta. Mẹ anh đã khiến tôi phải chịu cảnh như vậy đó. Tôi chưa bao giờ được bù đắp
dù chỉ một chút từ anh hay gia đình anh. Tôi không muốn nghe thêm bất cứ điều
gì về anh hay bà chị khốn khổ của anh.”

“Nếu mẹ cô đừng có lăng nhăng…”

“Nếu bố anh đừng có lăng nhăng với
tất cả phụ nữ trong cái thị trấn này và mẹ anh đừng có cư xử như một mụ đàn bà
ghen tuông trả thù cuồng loạn tới mất hết cả lý trí, thì giờ chúng ta có thể
sống hạnh phúc như người một nhà. Nhưng bố anh đã ngủ với mẹ tôi và mẹ anh đã
lên nòng súng và giết họ. Đó là sự thật giữa chúng ta. Khi mới tới Truly, tôi
đã nghĩ mình sẽ rất ghét anh và chị anh vì những gì gia đình anh đã gây ra cho
tôi. Anh quá giống bố anh và tôi những tưởng mình sẽ ghê tởm anh ngay từ lúc
gặp. Nhưng tôi không thấy vậy. Tôi càng hiểu về anh, tôi càng thấy anh không có
gì giống với Loch cả.”

“Tôi từng nghĩ như vậy cho tới tối
nay. Nếu cô biết cách giành giật tình yêu của người khác y như mẹ cô, giờ thì
tôi đã hiểu sao ngày xưa bố tôi lại bỏ chúng tôi để đến với mẹ cô. Khi những
người đàn bà nhà Jones trút bỏ quần áo, những thằng đàn ông nhà Hennessy trở
nên ngu muội.”

“Khoan đã!” Cô ngắt lời và đưa một
tay của mình lên. “Bố anh đã định bỏ đi? Đến với mẹ tôi?” Mẹ cô có lẽ đã nói
đúng về Loch.

“Đúng thế. Tôi vừa mới được biết.
Có lẽ cô lại có thêm thông tin để viết sách rồi đấy.” Nụ cười của anh không hề
dễ chịu chút nào. “Tôi giống bố tôi, còn cô giống mẹ cô.”

“Tôi không giống mẹ tôi tí nào hết,
và anh cũng không có nét gì giống bố cả. Khi tôi nhìn anh, tôi chỉ thấy anh. Đó
là lý do tôi yêu anh.”

“Cô thấy gì không thành vấn đề, bởi
khi tôi nhìn thấy cô, tôi không hề biết cô là ai.” Anh đứng dậy. “Cô không phải
là người phụ nữ như tôi nghĩ. Giờ tôi nhìn cô tôi thấy phát ớn khi nghĩ mình đã
lên giường với con gái của người hầu bàn.”

Maddie nắm chặt bàn tay thành nắm
đấm. “Bà tên là Alice và đó là mẹ tôi.”

“Tôi chẳng quan tâm quái gì đến
việc đó.”

“Tôi biết.” Cô lao ra khỏi phòng
ngủ, chạy tới phòng làm việc, và một lúc sau quay lại với một vài tấm ảnh trên
tay. “Đây là bà ấy.” Cô giơ tay lên một tấm ảnh đã cũ. “Nhìn bà đi, lúc đấy bà
mới có hai mươi bốn tuổi, xinh đẹp và có cả một tương lai đón chờ phía trước.
Bà vẫn còn chưa chín chắn và phù phiếm, và có những lựa chọn tệ hại trong suốt
tuổi trẻ. Đặc biệt khi đó là những vấn đề dính tới đàn ông.” Cô lôi ra bức ảnh
hiện trường vụ án. “Nhưng bà không đáng bị như thế.”

“Chúa ơi.” Mick quay đầu đi.

Maddie thả tất cả vào ngăn kéo.
“Gia đình anh đã gây ra những điều đó cho tôi và mẹ tôi. Ít ra anh cũng nên gọi
tên thật của bà khi nói về bà.”

Mick nhìn cô, đôi mày nhíu lại trên
đôi mắt đẹp của anh. “Gần cả cuộc đời tôi cố gắng không nghĩ tới hay nhắc tới
bà ấy. Và trong suốt phần còn lại của cuộc đời mình, tôi sẽ không nghĩ tới hoặc
nhắc tới cô nữa.” Anh với tay lấy cái ví trên giường và bước ra khỏi phòng.

Ngoài tiếng đập trong lồng ngực
mình, Maddie nghe thấy tiếng cửa đập mạnh và cô thấy ngần ngại. Việc này trở
nên tồi tệ hơn cô tưởng tượng. Cô nghĩ anh có thể giận dữ, nhưng thấy ghê tởm?
Điều này với cô như một cú đấm giáng mạnh vào bụng.

Cô bước về phía cửa trước, qua khe
cửa cô nhìn thấy chiếc xe tải của anh đang đi ra đường cái. Cô cài then và tựa
lưng vào cánh cửa. Những giọt nước mắt cô giữ không cho rơi xuống đang lấp đầy
đôi mắt. Một âm thanh cô không hề nhận ra rằng nó được phát ra từ sự tan vỡ
vang lên giữa những xúc cảm chất chứa trong lồng ngực. Cô ngồi bệt xuống đất
như một con rối bị cắt dây.

“Meoo.”

Quả bông tuyết nhảy lên vạt áo và
trèo lên chiếc áo choàng cô mặc. Chiếc lưỡi hồng xinh xắn của nó liếm đi những
giọt nước mắt rơi trên gò má Maddie. Liệu nỗi đau có thể đem lại sự trống rỗng
đến tận cùng trong lòng cô?

Báo cáo nội dung xấu