Giấc mơ của Lippel - Chương 10 - 11

Chương
10

CHỖ ĐỌC SÁCH BỊ PHÁM PHÁ

Vào
bữa ăn tối, Lippel ăn bốn miếng bánh mì, nhiều hơn mọi khi để tỏ thiện chí với
hi vọng bà Jakob sẽ trả lại quyển sách. Bà Jakob tỏ ra thỏa mãn. Sau bữa ăn,
trong khi Lippel lau chén dĩa thì bà nói một cách hài lòng:

- Mặc
dù hồi chiều đã xảy ra vài chuyện không hay nhưng tôi có thể bỏ qua. Tối nay
coi bộ cậu ăn vừa miệng phải không?

Lippel
quả quyết là thức ăn rất ngon và nghĩ cơ hội tốt đã đến nên hỏi thử:

-
Cháu xin lại cuốn sách được không? Cháu chỉ đọc nửa tiếng thôi.

-
À, thì ra cậu chịu khó ăn là vì vậy? Không, không được. Điều gì tôi đã nói thì
không thay đổi được. Ngày mai, nếu cậu làm xong bài tập thì sẽ được phép đọc.

- Vậy
cháu phải lên giường ngay bây giờ sao? Mới bảy giờ tối thôi mà.

- Cậu
được phép xem truyền hình đến tám giờ và sau đó đi ngủ.

Nói
xong bà đi thẳng vô phòng khách, Lippel cùng vào với bà và ngồi xem truyền
hình. Bà Jakob chăm chú theo dõi chương trình phóng sự "Đất nước"
đang chiếu cảnh sông núi thơ mộng, còn Lippel thì không thích thú lắm ngồi nghĩ
vẩn vơ. Thật ra cậu không phải không thích cảnh núi rừng, nhưng cậu thích được
leo núi hơn là ngồi nhà xem phim. Đang buồn nản ngó quanh, thình lình Lippel
khám phá ra chỗ giấu quyển sách: Nó nằm trên đầu tủ ngay trong phòng khách.

Thế
là sự buồn nản biến mất, Lippel suy nghĩ phương cách lấy lại quyển sách: Việc đầu
tiên là phải dụ bà Jakob rời khỏi phòng. Nhưng bằng cách nào đây? Trong khi cậu
còn đang nặn óc tìm lời giải thì nó đã tự đến. Bà Jakob hỏi Lippel:

- Ở
nhà cháu có đậu phộng, bánh mặn hay thứ gì tương tự không?

Lippel
nhanh nhẩu trả lời:

- Dạ
có. Trong tủ nhà bếp, ở ngăn trên bên phải.

Cậu
hồi hộp chờ xem bà tự đi lấy hay sai mình thì bà Jakob đã đứng dậy đi vào nhà bếp.
Lippel nhón gót chạy nhanh đến tủ với lấy cuốn sách giấu vào trong áo. Khi bà
Jakob quay trở lại, cậu đã ngồi yên trên ghế như không có chuyện gì xảy ra. Tuy
giữ vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng thật ra bên trong tim cậu đập liên hồi vì lo sợ bị
khám phá. Nhưng bà Jakob không hề hay biết gì và tiếp tục xem truyền hình.

Lippel
chịu khó ngồi đến 8 giờ tối, cậu không dám tỏ ra vẻ mong muốn đi ngủ sớm vì trẻ
con mà tự động đi ngủ thì dễ bị nghi ngờ. Cậu lại còn làm ra vẻ phản đối khi bà
Jakob bảo đi ngủ. Bà nói với giọng cứng rắn:

-
Không được cãi lại, mau đi vô phòng tắm, rửa mặt sạch sẽ, sau đó lên giường. Mười
lăm phút sau tôi sẽ đến xem cậu có nằm trên giường thật không.

Lippel
từ từ đứng dậy ra bộ miễn cưỡng, mặc dù thâm tâm cậu chỉ muốn chạy thật nhanh
lên lầu. Mười lăm phút sau, bà Jakob đến phòng của Lippel. Lúc đó cậu đã rửa mặt
đánh răng xong, đang nằm trên giường và chào bà:

-
Chúc bác ngủ ngon.

-
Chúc ngủ ngon. Hẹn sáng mai.

Nói
xong, bà tắt đèn và nhẹ nhàng rời khỏi phòng. Lippel đợi khoảng mười lăm phút
mới xuống giường, rút quyển sách giấu dưới gối và bước nhẹ đến cửa, rón rén rời
khỏi phòng. Cậu cẩn thận đóng cửa lại và đi nhanh đến gầm cầu thang.

Sau
khi khép cửa căn hầm, cậu vặn đèn lên, ngồi thoải mái trên chiếc thuyền cao su,
với lấy chai nước ngọt trong thùng kế bên, uống một hớp rồi bắt đầu đọc truyện.

Cậu
đọc lại từ đầu câu chuyện của "Một ông vua thích con trai":

"Nhà
vua cầu xin Thánh A La ban cho ông một đứa con trai để nối dõi. Có lẽ Thánh A
La đã động lòng nên ban cho ông một đứa con trai như sở nguyện. Hoàng hậu hạ
sanh một bé trai có gương mặt đẹp như sao băng..."

Đọc
đến đây Lippel ngừng lại để nghe ngóng: hình như có tiếng động ở bên ngoài.
Nhưng cậu nghĩ rằng có lẽ mình nghe lầm. Nếu bà Jakob muốn kiểm tra, đứng ở dưới
nhà ngó lên thấy phòng Lippel tối om sẽ nghĩ rằng cậu đã ngủ. Lippel yên tâm và
tiếp tục đọc:

"Cậu
bé lớn mau như thổi. Khi cậu vừa được năm tuổi, Đức vua cho mời nhà thông thái
Sinh Bá đến và giao cậu cho ông dạy dỗ. Khi lên mười, cậu bé đã trở thành một
người rất khôn ngoan và bản lĩnh khó ai sánh nổi. Sau đó, nhà vua cho đoàn hầu
cận đón hoàng tử về cung để luyện tập võ nghệ. Vào một ngày kia, nhà thông
thái Sinh Bá xem thiên văn thấy có điềm chẳng lành cho hoàng tử trẻ tuổi. Ông
bèn yêu cầu trong bẩy ngày tới, hoàng tử phải hoàn toàn giữ im lặng, nếu không
sẽ không bảo toàn được tánh mạng. Bắt đầu từ hôm đó, hoàng tử một mực ngậm miệng
không nói gì cả. Vua cho nghe tin con mình bỗng nhiên không nói chuyện nữa nên
cho triệu đến hỏi rõ lí do nhưng hoàng tử vẫn giữ im lặng. Vua ra lệng cho ngự
y đến chữa trị..."

Đúng
lúc đó cửa cầu thang bị mở tung ra và bà Jakob hiện ra trước mặt Lippel.

- Cậu
ngồi đây à? Cậu làm gì vậy? Tôi đi tìm cậu khắp nhà, tôi tưởng...

Nhìn
thấy quyển sách trên tay Lippel, bà khám phá ra sự thật:

-
Hèn chi! Tôi hiểu rồi. Cậu lấy quyển sách rồi trốn ra đây. Thật quá sức! Cậu
làm tôi hết hồn hết vía. Nếu cậu là con tôi, tôi sẽ...


giơ tay lên như muốn tát vào mặt Lippel nhưng vội ngưng ngay lại và đưa bàn tay
ra:

-
Đưa cuốn sách đây. Và lên giường ngay!

Lippel
buồn rầu đưa quyển sách cho bà, lách qua khỏi cửa đi thẳng một mạch về phòng
và leo lên giường nằm. Bà Jakob đi theo đến phòng nhưng không phải để chúc ngủ
ngon:

-
Tôi nói cho cậu biết, cậu sẽ không lấy lại cuốn sách này nữa cho đến khi ba má
cậu về. Ba má cậu muốn giải quyết cuốn sách ra sao thì tuỳ ý, nhưng với tôi thì
cậu đừng hòng xin lại nữa.


Jakob đóng mạnh cửa để Lippel ở lại một mình trong phòng. Nằm trên giường, cậu
cảm thấy rất khổ sở. "Bà Jakob đang giận, chắc chắn sẽ không chịu nghe
mình giải thích và sẽ không chịu trả lại cuốn sách, cho dù mình ráng đợi đến
mai hay mốt đi chăng nữa". Lippel nằm suy nghĩ và tin rằng, thế nào bà
cũng sẽ giấu quyển sách thật kĩ để cậu không tìm ra.

Lippel
ao ước muốn biết tiếp về câu chuyện cậu hoàng tử câm. Không biết cậu ta có giữ
được không nói suốt cả tuần lễ hay không? Cậu mong muốn nằm mơ để được biết
thêm câu chuyện diễn tiến như thế nào? Cậu tin rằng mình sẽ làm được, nếu từ
bây giờ cho tới khi đi ngủ chỉ nghĩ đến câu chuyện này mà không nghĩ chuyện gì
khác. Nhưng điều đó quả không phải dễ, bởi nhiều chuyện liên tục cứ trôi vào đầu
óc cậu.

Cậu
nghĩ về bà Jakob, về ba má, đến hai người bạn mới trong lớp, cho đến lúc cậu
chìm sau vào giấc ngủ.

Chương
11

GIẤC MƠ


đây cũng cần nói thêm một chút về giấc mơ.


người cho rằng họ không bao giờ nằm mơ, trong đó có ba của Lippel. Ông thường
nói: "Tối hôm qua ba ngủ thẳng giấc và không hề mơ thấy gì cả". Việc
ông ngủ thẳng giấc thì có thể đúng, nhưng còn nói rằng không mơ là sai. Mọi người
đều nằm mơ khi ngủ, nhưng có người lại quên ngay những gì họ gặp trong giấc mơ,
do đó mà sáng hôm sau họ mới nói rằng mình không mơ.

Ngược
lại có người khi thức giấc lại nhớ từng chi tiết những gì họ thấy trong giấc
mơ, đó là trường hợp của Lippel. Cậu mơ rất nhiều và sâu đến độ khi thức dậy vẫn
không phân biệt được giữa mơ và thực. Với một số giấc mơ, chẳng hạn như thấy
một đàn voi xanh, những con gà kéo cày hoặc hai người cảnh sát đứng chổng ngược
đầu ghi giấy phạt, khi thức dậy Lippel thừa biết rằng đó là cậu nằm mơ vì những
chuyện đó không có trong thực tế.

Thế
nhưng khi nằm mơ thấy những sự kiện liên quan đến công việc hàng ngày, gặp những
người quen biết hay những đồ vật mà cậu thường sử dụng thì khi thức dậy, cậu
không phân biệt được giữa thực với mơ. Chẳng hạn như một lần, cậu thấy mình nằm
mơ ăn hết mấy cuốn tập, thế là sáng hôm sau khi đi học, cậu không mang theo tập
vì cứ tưởng là mình đã ăn hết rồi!

Ngay
cả mẹ của Lippel cũng ở trong trường hợp đó, vì có lần bà hỏi: "Tuần rồi
mình có nhận thư của ông bà nội ở Úc phải không? Hay là má nằm mơ?"


nhiều người mơ rất sâu và đôi khi ảnh hưởng trực tiếp đến giấc mơ của mình.
Chính Lippel cũng đã có lần gặp trong giấc mơ một câu chuyện, mà cậu tưởng tượng
ra lúc còn thức. Vì vậy lần này, cậu muốn được tiếp tục sống với câu chuyện
"Hoàng tử câm" trong giấc mơ của mình.

Giấc
mơ đầu tiên.

Hoàng
cung của xứ "Ngàn lẻ một đêm" trông giống y như Lippel đọc trong
sách: Trần nhà hình bầu dục màu trắng, trên tường treo nhiều tấm thảm quý.
Chính giữa có những tia nước sáng lóng lánh, phun lên liên tục từ cái bồn to
xây bằng đá quí. Trước tấm thảm khổng lồ màu sắc rực rỡ, nhà vua ngồi chễm chệ
trên chiếc ngai vàng.

Đứng
kế bên nhà vua là một phụ nữ mặc y phục màu xanh. Khi bà cười, hàm răng trên
nhô ra. Bà không phải là hoàng hậu, Lippel biết ngay điều đó khi vừa nhìn thấy
bà. Bà là thím của hoàng tử và là vợ góa của hoàng đệ, tức là em của nhà
vua.

Hy
vọng con mình sau này sẽ trở thành hoàng đế tương lai, khi đó bản thân bà sẽ
thừa hưởng tất cả của cải châu báu của hoàng cung, cho nên bà rất tức giận khi
biết tin hoàng hậu hạ sanh con trai nối dõi. Vì vậy bà rất ác cảm với hoàng tử
và tìm cách giết hại chàng. Đúng vào lúc hoàng tử phải tịnh khẩu, bà ta nghĩ
là cơ hội tốt đã đến. Bà bèn đánh cắp quyển sách quí của nhà vua và giấu nó ở
dưới gối nằm của hoàng tử để đổ lỗi cho chàng.

Buổi
chiều, sau khi đã giải quyết xong công việc triều chính, nhà vua đến nằm nghỉ
trên chiếc trường kỉ, lấy thẻ sô cô la ra, tháo bỏ lớp giấy vàng bọc bên ngoài
và lấy một miếng bỏ vào miệng. Sau đó ông đến bên cái tủ lấy quyển sách quí ra
để đọc, thế nhưng quyển sách đã biến mất. Mặc dù mười bảy người hầu và lính hộ
vệ cùng bốn người nô lệ, cả hoàng hậu với năm cô công chúa đổ xô đi tìm khắp
nơi nhưng vẫn không thấy!

Đến
lúc đó, bà thím của hoàng tử xin phép được lên tiếng:

-
Muôn tâu Hoàng đế vĩ đại! Thần biết rõ quyển sách đó hiện ở đâu nhưng chưa dám
tâu với ngài. Thần chỉ e rằng ngài sẽ giận dữ khi nghe thần tố cáo một người
trong hoàng tộc đã đánh cắp quyển sách quý của Ngài.

Nhà
vua tưởng bà ta nói lầm nên hỏi lại:

-
Có phải nhà ngươi muốn nói rằng: ngươi tố cáo kẻ nào đó đánh cắp quyển sách quý
của ta?

-
Không, thưa Ngài. Xin tha lỗi cho kẻ hèn mọn tội lỗi này đã dám cả gan chỉnh lại
lời nói của Ngài. Hạ thần nói rằng người đánh cắp quyển sách quý của Ngài chính
là một người trong Hoàng tộc. Hay đứa con thân yêu của Ngài, hoàng tử Asslam,
không thuộc dòng máu hoàng tộc?

Nhà
vua giận dữ thét to:

-
Ngươi nói gì vậy? Hoàng tử Asslam? Ngươi dám chọc giận ta hay sao? Hãy coi chừng
cái lưỡi của ngươi đó!

-
Muôn tâu, thần chỉ muốn nói ra sự thật. Vì vậy thần đành chịu đựng cơn thịnh nộ
của Ngài.

-
Ngươi muốn nói rằng, đứa con trai duy nhất của ta lấy trộm quyển sách quý hay
sao?

-
Đúng vậy, thưa Ngài.

- Đây
là một sự vu khống không thể tưởng tượng nổi, - nhà vua quả quyết, Hoàng Hậu
và các công chúa cũng hoàn toàn đồng ý. - Nếu nhà ngươi đặt điều, ta sẽ đuổi
nhà ngươi ra khỏi xứ này.

Hoàng
hậu và các công chúa cùng gật đầu tán thành vì chính họ cũng không ưa bà này.

-
Nhưng nếu thần nói đúng thì sao?

-
Thì... thì... ta sẽ đày hoàng tử ra khỏi xứ.

- Nếu
vậy, xin Ngài đi theo thần, thần sẽ lấy quyển sách đó từ dưới gối nằm của
Hoàng tử.

Người
em dâu nói một cách tự tin. Nhà vua cùng đám quân lính hộ vệ đi đến cung của
Hoàng tử, khi tận mắt nhìn thấy quyển sách quý của mình quả đang nằm dưới gối
của Hoàng tử, nhà vua nổi giận đùng đùng:

-
Con tôi lại chính là một tên trộm! Nó dám lấy cắp đồ vật của chính cha nó!

Vị
hoàng tử đứng kế bên, không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng không thể hỏi han
hay biện bạch gì được, chỉ còn cách đứng yên nhìn xuống đất một cách thất vọng.
Nhà vua hiểu lầm rằng việc hoàng tử không phản đối chính là lời thú tội. Mặt
khác, một khi Ngài đã nói ra hình phạt trước mặt mọi người thì phải làm đúng
theo lời. Ngài ra lệnh cho quân hầu:

- Bắt
hoàng tử lại. Và đuổi hắn ra khỏi xứ của ta. Nó không được phép trở lại đây.

Người
em yêu dấu nhất của Hoàng tử là công chúa Hamide vội vã quì xuống chân vua cha
xin tha tội cho anh. Điều này càng làm cho nhà vua giận dữ thêm:

- Nếu
nhà ngươi muốn bênh vực tên trộm này thì hãy cùng đi với nó. Hãy ra khỏi nơi
đây. Ta đuổi luôn cả ngươi.

Lippel
buột miệng nói:

-
Nhưng như vậy thì bất công quá! Ông không thể bắt tội nhẹ hơn sao...

Mọi
người quay lại nhìn khiến Lippel giật mình ngừng nói. Nhà vua thét hỏi:

-
Người này là ai? Tại sao vào được nơi đây? Ngươi tên gì? Muốn gì?

Nhiều
câu hỏi dồn dập cùng lúc như vậy nên Lippel không kip trả lời. Người em dâu của
nhà vua cảm thấy có phần e ngại nên bèn nói to:

-
Nó là bạn của Hoàng tử! Chính nó là đồng lõa của Hoàng tử!

Nhà
vua hạch hỏi:

-
Có phải như vậy không?

Trước
khi Lippel kịp tự bào chữa thì nhà vua đã ra lệnh cho quân hầu:

- Bắt
cả ba đứa lại và đuổi ra khỏi xứ.

Thị
vệ tuân lệnh vua bắt ba người đưa ra khỏi hoàng cung và giao cho người chỉ huy
quân lính. Người này chọn thêm hai lính cận vệ, ra lệnh mang tới sáu con ngựa
và hai con lừa để chở hành lí. Ba đứa trẻ được đặt ngồi trên lưng ngựa, tay bị
trói chặt vào yên, rồi ba người lính đưa chúng rời khỏi lâu đài tiến về hướng
sa mạc.

Sau
khi đi hơn một tiếng đồng hồ, bỗng họ nghe tiếng vó ngựa của một kị mã đang
đuổi theo. Người chỉ huy ra lệnh dừng lại. Hai người hộ vệ tuốt vũ khí ra chờ đợi
một cách căng thẳng. Người kị mã phi ngựa vút tới, khi đến gần, mọi người đều
ngạc nhiên nhận ra đó là một phụ nữ với chiếc khăn che kín mặt. Người chỉ huy
hỏi:

-
Ngươi là ai? Và muốn gì?

Người
đàn bà giở khăn che mặt ra. Viên chỉ huy vừa nhìn thấy đã tỏ ra sợ hãi, vì bà
ta không ai khác hơn là vợ goá của em đức vua. Ông ta cúi thấp đầu nói, giọng
run rẩy:

-
Xin lỗi phu nhân! Tôi không biết chính là bà.

- Bỏ
qua các nghi thức đi, ta có chuyện cần nói riêng với ngươi.

Hai
người lính bèn kéo ngựa cho Hoàng tử Asslam và công chúa Hamide ra xa một
quãng, viên chỉ huy muốn tự mình canh chừng Lippel nên nắm chặt lấy dây cương
con ngựa của cậu. Trong suy nghĩ của ông, kẻ lạ mặt này có vẻ nguy hiểm, không
ai biết được tung tích của hắn và nhất là vì hắn mặc một bộ đồ rất lạ thường
(Lippel mặc một cái áo mưa màu vàng bên ngoài bộ đồ ngủ). Nhờ vậy, Lippel ở gần
viên chỉ huy và có thể nghe hết những gì ông ta đối đáp.


em dâu thọc tay vào túi trên yên ngựa, lấy ra một bọc da và ném cho viên chỉ
huy:

-
Đây là túi vàng, hãy chia cho cả hai người kia nữa.

-
Thánh Ala phù hộ cho bà sống lâu. Chúng tôi có thể làm gì để phục vụ bà? Bà muốn
gì?


ta nói nhỏ vào tai người chỉ huy:

-
Các ngươi hãy làm sao cho những tên tội phạm này không bao giờ trở về được.

-
Tôi sẽ làm điều đó thưa bà. Tôi sẽ đưa họ ra khỏi biên giới và canh chừng họ
không cho họ trở về.

-
Nhà ngươi không hiểu ý ta! Hãy làm sao để họ không bao giờ trở về được nữa. Nhà
ngươi đã hiểu ra chưa: Không bao giờ trở về được nữa mà không cần canh gác gì cả!

Viên
chỉ huy tái mặt:

-
Bà muốn sai tôi...

Ông
ta không dám nói tiếp những chữ ý nghĩ đó.

-
Đúng vậy! Và hãy về báo lại cho ta khi xong việc. Ngươi sẽ nhận được thêm một
món quà giống y như thế nữa. Và nhớ không được tiết lộ với ai, nếu ngươi muốn
giữ mạng sống.

Dứt
lời, bà ta quay ngựa trở về. Viên chỉ huy quay nhìn về phía Lippel, suy nghĩ
không biết liệu Lippel có nghe gì không, hoặc nghe được bao nhiêu cuộc đối thoại
vừa rồi. Lippel giả vờ nhìn chăm chú vào chòm lông trên bờm ngựa, ra vẻ không
chú ý gì đến chung quanh, vì nếu viên chỉ huy biết được Lippel đã nghe hết câu
chuyện, thì tính mạng của mình và cả hai người bạn sẽ khó an toàn.

Họ
tiếp tục đi thêm vài tiếng đồng hồ nữa, cuối cùng đến một chỗ có nước và bóng
mát. Viên chỉ huy ra lệnh dừng chân dưới bóng cây dừa nghĩ ngơi. Ông ra cho mở
trói cả ba người để họ có thể xuống ngựa đến giếng uống nước. Sau đó ông ta gọi
hai người lính hộ vệ ra một nơi khác, rồi cùng nhau thì thầm bàn bạc. Nhờ vậy,
Lippel có thể trò chuyện với hai người bạn mà không sợ bị nghe lén.

Lippel
nói khẽ:

-
Chúng ta đang bị nguy hiểm. Họ muốn giết chết chúng ta và đang bàn cách đó.

Hoàng
tử Asslam lắc đầu tỏ vẻ không tin còn Hamide lên tiếng:

- Bạn
lầm rồi! Vua cha chúng tôi đôi khi rất giận nhưng rồi sau đó ông sẽ nghĩ lại.
Tôi biết ông không bao giờ ra lệnh giết chúng tôi. Tôi tin chắc rằng, chỉ sau
một thời gian ngắn ông sẽ thu hồi lệnh lại và sẽ triệu chúng ta về triều. Lúc
nãy khi bà thím đến, tôi đã tưởng bà được cha tôi phái đến để đưa chúng tôi trở
về. Nhưng tôi đã lầm. Có lẽ bà muốn thuyết phục mấy người lính thả chúng tôi ra
nhưng họ không xiêu lòng.

-
Bà thím của các bạn rất ghét Asslam và chỉ muốn giết chết anh thôi.

Lippel
vội vã kể cho họ nghe cuộc đối thoại giữa viên chỉ huy và bà thím. Hai người bạn
giật mình sợ hãi. Khi Lippel vừa dứt lời, Hamide liền nói:

- Vậy
thì chúng ta phải mau tìm cách chạy trốn trước khi quá trễ.

Asslam
gật đầu tỏ ý đồng tình. Lippel lo lắng:

-
Nhưng trốn bằng cách nào đây? Những người lính cỡi ngựa giỏi hơn chúng ta. Làm
sao chúng ta có thể thoát được?

Cả
ba im lặng suy nghĩ nhưng không tìm ra được giải pháp. Thình lình Asslam nắm chặt
tay Lippel chỉ về hướng sa mạc. Lippel không hiểu rõ Asslam muốn nói gì. Cuối
chân trời xuất hiện một đám mây đen nhỏ. Lippel suy đoán:

- Bạn
muốn nói đám mây đen đó à?

Asslam
gật đầu.

- Sẽ
có một trận mưa chăng?

Asslam
lắc đầu nhiều lần. Lippel hỏi tiếp:

-Vậy
là sao?

Asslam
bốc một nắm cát đưa lên trước mặt Lippel như muốn diễn tả một điều gì.

- Nắm
cát này để làm gì đây?

Hamide
chen vào:

- Một
trận bão cát. Đó là một trận bão cát sắp đến phải không?

Asslam
gật đầu, đưa tay chỉ vào mình, vào Hamide, vào Lippel rồi cuối cùng và đàn ngựa.
Hamide thừa nhận:

-
Anh ấy có lí. Nếu có cơ hội để trốn thì đây đúng là cơ hội tốt nhất. Bạn Lippel
đã có dịp chứng kiến trận bão cát nào chưa?

-
Chưa, chỉ được xem hình trong quyển sách về vùng Trung Đông.

-
Chúng ta có rất ít thì giờ, mấy người lính canh sẽ trở về ngay. Lát nữa bạn sẽ
thấy, bão cát rất khủng khiếp. Bạn cần phải có một cái khăn để che mũi và miệng.
Bạn chỉ có bộ đồ này thôi sao? Và cũng không có khăn che đầu?

Lippel
lắc đầu. Hamide đưa cho Lippel cái khăn bông:

- Bạn
cầm lấy cái này. Chúng ta sẽ chạy khi bão cát bắt đầu. Nếu họ muốn bắt chúng ta
lại thì cũng khó tìm ra trong cơn bão cát, vì sẽ không trông thấy gì cả. Bọn
mình phải đi sát vào nhau không được rời nửa bước, nếu không sẽ bị lạc. Hãy im
lặng, họ đang trở về kia kìa.

Hamide
lại hỏi thêm:

-
Nhưng tên bạn là gì?

-Lippel.

Hamide
gật đầu và lập lại " Lippel", coi đó là một cái tên bình thường nhất
trên thế giới. Mấy người lính cũng nhìn thấy đám mây đen ở chân trời, chúng đến
gần rất nhanh, trông như một bức tường khổng lồ từ chân trời đang đe doạ đổ ập
xuống. Viên chỉ huy ra lệnh:

-
Hãy nhanh chóng tìm chỗ núp ngay và thu mình lại! Hãy che kín mắt, miệng và
mũi. Trận bão cát sẽ đến ngay liền tức thì!

Ba
tù nhân cũng như những người canh giữ co ro chạy dưới nhưng bức tường cát đang ập
đến. Hàng triệu triệu hột cát nhỏ đập mạnh vào thân thể Lippel, bay vào mũi làm
xốn mắt và tìm cách xuyên qua áo mưa của cậu. Cậu lấy tay che đầu, lấy khăn của
Hamide bịt mũi và chịu đựng cơn ngộp thở. Thình lình Lippel cảm thấy như có ai
đang nắm lấy tay mình.

Cậy
quay lại và trông thấy Asslam. Lippel nhìn về phía những người lính, họ dùng áo
choàng đen bằng lông cừu che đầu và ngồi im không cử động, trông như những cục
đá to đang bị cát che phủ.

Ba
đứa trẻ nắm chặt tay nhau chống lại cơn bão và lò dò đi đến gần đàn ngựa đang
hí vang, tìm cách bứt dây buộc ra. Họ mở dây cho sáu con ngựa, giữ chặt ba dây
cương và bỏ ba dây còn lại xuống đất. Thế là những con ngựa của mấy người lính
nhanh chóng phóng đi và biến mất trong đám mây đầy bụi và cát.

Ba
đứa trẻ nhảy lên lưng ngựa và cưỡi đi trong khi bọn lính chưa hay biết gì cả vì
tiếng gầm rú của trận bão át mất tiếng dậm chân của bầy ngựa.

Asslam
cưỡi ngựa đi trước, kế đến là Hamide và cuối cùng là Lippel. Lippel muốn theo
sát 2 bạn nhưng gió lồng vào áo mưa của cậu thổi phồng lên như cánh buồm và kéo
cậu lại phía sau. Cậu bèn tìm cách bỏ áo mưa ra, nhưng rủi thay vừa cởi được
thì bỗng nhiên áo mưa bị gió cuốn thổi đi mất. Con ngựa của Lippel sợ hãi ném cậu
xuống cát và biến mất vào trong sa mạc mênh mông. Lippel kêu lên:

-Asslam!
Chờ tôi với!

Nhưng
gió thổi to đến độ Lippel cũng không nghe được tiếng của mình. Cậu nép mình núp
sau một đồi cát. Trận bão vẫn tiếp tục hoành hành. Lippel lấy khăn bịt kín mũi
miệng, không để hở chỗ nào. Cậu cảm thấy nghẹt thở. Một cơn gió thật mạnh thổi
tới giật chiếc khăn ra khỏi mặt cậu, Lippel đưa tay quờ quạng xung quanh để
tìm. Lúc đó, bỗng nhiên cậu thở lại được như thường, bèn hít một hơi dài và tỉnh
dậy.


Jakob đang đứng kế bên giường. Bà mặc chiếc áo ngủ màu xanh và cầm trên tay cái
gối nằm của Lippel:

-
Philipp! Thức dậy đi.Tại sao cậu úp gối lên mặt vậy? Có bị ngộp thở không?

Lippel
mơ màng:

-
Trận bão đã qua rồi sao?

-
Trận bão nào? À, cậu muốn hỏi đám mưa đêm qua phải không? Cậu cũng nghe à? Chắc
là bị nó đánh thức chứ gì? Thời tiết raâất là kì cục, khi thì mưa, khi thì nắng,
khi lại bão. Nhưng bây giờ đã tạnh ráo rồi.


kéo màng cửa sổ ra:

- Cậu
thấy mặt trời đã lên cao chưa? Dậy đi, trễ lắm rồi.

- Dạ.

-
Tôi đi xuống nhà chuẩn bị đồ ăn sáng. Còn cậu không được ngủ lại nghe chưa. Vào
phòng tắm rữa mặt đi.

Nói
xong bà rời khỏi phòng. Lippel tự nhủ: "Mặt trời đã lên. Không còn bão
cát! Mình đã được cứu sống". Cậu ngồi dậy, hồi tưởng lại những chuyện đã xảy
ra. Cậu đang ở nhà, trên giường ngủ. Tất cả chỉ là một giấc mơ! Nhưng mà chuyện
gì đã xảy ra với hai người bạn kia? Họ có đang thức dậy và cũng chỉ thấy đó là
một giấc mơ, hay còn đang vất vả chống chọi với cơn bão cát?

Báo cáo nội dung xấu