Nửa kia của Hitler - Chương 04
Người đàn bà đến bên cạnh chiếc bục. Nàng đứng im trước Hitler và nhìn xoáy vào hắn, chậm rãi cởi chiếc thắt lưng của áo choàng, gần như để điều chỉnh cử chỉ của mình, sau đó kéo nó ra đúng lúc.
Đột nhiên tất cả bắt đầu, tấm áo lụa trượt xuống, tấm thân trần ngọc ngà vụt xuất hiện trong một vụ nổ lấp lánh sắc xà cừ. Adolf đổ sụp. Hắn ngất nhanh đến mức không kịp nghe tiếng reo vang dội “Hu ra!” thoát ra từ lồng ngực đám sinh viên hăng hái nhất.
Tối hôm đó, trong cái cô đơn mù mịt khói của phòng trọ bé nhỏ, Adolf suy ngẫm. Hắn không thể cứ tiếp tục như thế này mãi. Hắn sẽ không mất toi ba năm để ngất và để làm trò cười cho thiên hạ. Hắn cần được chữa khỏi bệnh.
Chữa khỏi bệnh ư? Ý nghĩ đó vừa vụt qua trong đầu hắn. Hắn vội lao về phía bàn học và ngay lập tức viết thư cho bác sĩ Bloch.
Adolf thực sự tin tưởng người đã chăm sóc mẹ mình. Lòng tin đó đặt vào con người của ông ta hơn là vào tư cách bác sĩ của ông. Adolf không ảo tưởng vào khả năng chữa bệnh của ông ta, tuy nhiên, cho đến nay, đã có ai có thể chữa được bệnh ung thư? Nhưng hắn trân trọng và biết ơn bác sĩ Bloch, người đã chữa trị và xoa dịu những đau đớn cho người mẹ thân yêu của hắn trước khi bà lìa đời.
Trong bức thư ngắn gửi đi, hắn không đề cập đến bất cứ chi tiết nào, chỉ thể hiện nỗi hốt hoảng, lo âu vừa đủ và mong muốn nhanh chóng được khám bệnh.
Tuần sau đó, Adolf quyết định không mạo hiểm đến lớp vẽ khỏa thân nữa. Lấy cớ đau bụng, hắn trốn học ngay ngày hôm trước và nhờ bà góa Zakreys đến trường xin nghỉ học hộ mình.
Ngay ngày hôm đó, đang ngồi ngẫm nghĩ trên giường, hắn không hề ngạc nhiên khi nghe thấy giọng nói vui vẻ của bác sĩ Bloch vang lên trong hành lang.
- Adolf! Nhận được thư của cháu là tôi lên đường đi Viên ngay.
Bác sĩ Bloch là một người đàn ông cao lớn, duyên dáng với cái mũi rất nét, cặp lông mày đẹp màu xanh đen, đám ria rậm rạp và bộ râu quai nón ngắn được cắt tỉa gọn ghẽ kéo lên tới tận mai, tất cả như được vẽ bằng mực tàu. Mở rộng cái miệng tròn trịa màu đỏ sậm đã làm xiêu lòng mọi khách hàng nữ ở Linz, ông bác sĩ mỉm cười với Adolf. Hắn xúc động: người ta đã chạy đến bên hắn, đã nghĩ đến hắn, hắn có cảm giác như vừa gặp lại một người thân.
Bác sĩ Bloch bước vào phòng cậu thanh niên và bắt đầu bằng những chuyện vặt vãnh. Adolf thích cái giọng nói trầm ấm, sang sảng làm người nghe ngay lập tức cảm thấy gần gũi của ông.
- Thế nào Adolf, cháu ốm đau làm sao?
- Không sao ạ, hắn trả lời như thế bởi đột nhiên hắn thấy trong người sảng khoái.
- Đọc thư của cháu, tôi không nghĩ là như thế.
Bác sĩ Bloch ngồi xuống và chăm chú nhìn chàng thanh niên.
- Nói tôi xem đã xảy ra chuyện gì.
Adolf đã nghĩ là mình sẽ không bao giờ có thể kể câu chuyện đáng xấu hổ đó ra, nhưng dưới ánh mắt hiền từ của người đàn ông trạc tứ tuần này, hắn cũng lúng búng kể hết được câu chuyện. Dần dần, Adolf có cảm giác nhẹ nhõm vì đã trút bỏ được gánh nặng của mình. Bây giờ, nó thuộc về bác sĩ Bloch.
Sau khi nghe hết đầu đuôi, ông bác sĩ gãi đầu hồi lâu. Ông hỏi vài câu để xác minh xem Adolf có ăn uống đầy đủ trước khi bị ngất không và sau khi có được câu trả lời, ông lại trầm ngâm.
Giờ đây, Adolf H. cảm thấy khỏe khoắn, tràn trề tin tưởng. Hắn thậm chí còn nóng lòng muốn được nghe chẩn đoán và sau đó là đơn kê của bác sĩ Bloch.
Vị bác sĩ ngập ngừng bước quanh giường.
- Adolf, hãy trả lời tôi như trả lời một người anh thương yêu cháu: cháu đã bao giờ ngủ với một cô gái chưa?
- Chưa ạ.
- Cháu có ham muốn làm điều ấy không?
- Không!
- Cháu có biết tại sao không?
- Cháu sợ.
Bác sĩ Bloch đi thêm bốn năm vòng nữa quanh giường.
Adolf vui vẻ hỏi:
- Vậy là cháu bị làm sao ạ?
Bác sĩ Bloch chậm rãi:
- Cháu mắc một chứng bệnh có thể chữa khỏi, chớ nên lo lắng. Tôi muốn cháu đi với tôi tới gặp một bác sĩ chuyên khoa.
- Bác sĩ chuyên khoa ư? Adolf lo lắng thốt lên.
- Nếu cháu bị gẫy chân, tôi sẽ đưa cháu đến chỗ bác sĩ giải phẫu. Nếu cháu ho quá nhiều, tôi sẽ đưa cháu đến chỗ bác sĩ hô hấp. Còn giờ tôi muốn đưa cháu đến chỗ một chuyên gia về căn bệnh của cháu.
- Đồng ý ạ!
Adolf đã cảm thấy yên tâm. Khoa học có thể chữa được bệnh của hắn. Đó là tất cả những gì hắn muốn biết.
Bác sĩ Bloch đi ra ngoài chừng một tiếng rồi quay lại báo với Adolf rằng cuộc hẹn được định vào lúc mười tám giờ.
Cả buổi chiều, Adolf chỉ đọc sách và hút thuốc đợi đến lúc đi gặp bác sĩ Bloch ở cuối phố vào lúc mười bảy giờ ba mươi như đã hẹn.
Họ bắt một chuyến xe điện, rồi một chuyến khác, chuyển xe nhiều lần và dừng lại ở đầu một con phố vừa khi trời sẩm tối.
Họ đi xuống vài mét rồi đi vào nhà số 18, lên một tầng rồi bấm chuông.
Cánh cửa hé mở, một cái đầu thò ra.
Bác sĩ Bloch, tay đặt trên vai chàng thanh niên, lễ độ giới thiệu với vị chuyên gia:
- Bác sĩ Freud, giới thiệu với ông, đây là Adolf Hitler.
*
* *
Hitler không bao giờ quay trở lại công trường nữa.
Buổi tối ở nhà chứa hôm đó đã cứu hắn: nó đã nhắc hắn rằng hắn không giống những người khác. Không một điểm nào. Hắn cười vào việc phải kiếm kế sinh nhai, hắn không ham ngủ với đàn bà, không muốn đi vào khuôn khổ.
Làm thế nào mà hắn lại có thể lơ là bản thân mình đến mức ấy nhỉ? Sức mạnh lạ kỳ nào toát ra từ Guido? Hấp lực trí trá và độc hại nào đã khiến hắn, một nghệ sĩ, họa sĩ, một kẻ sống ngoài rìa xã hội, lại có thể gần như cập vào cái bến tầm thường của cuộc sống, vắt kiệt sức mình trong một công việc ngớ ngẩn, ăn và ngủ để tái tạo sức lao động một cách ngu ngốc, uống bia và nói những chuyện tầm phào trong những quán cà phê đông nghẹt, lảng vảng tới phố nhà chứa để có thể chứng minh một cách thô tục vào một đêm nào đó rằng mình đúng là một thằng đàn ông? Hitler suýt biến mất trong một cuộc tồn tại tầm thường như một viên đường tan trong nước. Hắn đã được cứu thoát vào phút cuối là nhờ bức ký họa và phản ứng ngưỡng mộ của đám sinh vật hai chân nọ.
- Ta là họa sĩ! Ta là họa sĩ! Ta không được quên điều đó nữa, hắn cả quyết nhắc lại với mình.
Hắn lặp đi lặp lại đến phát cuồng.
Sau khi vừa sượt qua nỗi hiểm nguy lớn lao - sống một cuộc sống tầm thường - hắn hồi phục nhanh chóng. Hắn lại tiếp tục tiêu những buổi tối dài trong khói thuốc, ngồi khoanh chân trên giường để suy ngẫm hoặc mơ màng với quyển sách mở trước mặt. Ban ngày, hắn lang thang khắp thành phố hoặc đến sưởi ấm trong thư viện để lừa bà Zakreys, người vẫn tin rằng hắn đang học ở trường Mỹ thuật.
Tuy chẳng còn bao nhiêu tiền nhưng hắn không hề có ý tiết kiệm. “Không bao giờ như thế nữa! hắn nghĩ. Không bao giờ sống như những người khác! Không bao giờ suy nghĩ và quan niệm giống người khác!”
Hitler lần lượt tự thưởng cho mình ba đêm xem opera. Như thường lệ, các vở opera của Wagner bao giờ cũng làm hắn thỏa mãn hơn cả mong đợi. Với loại âm nhạc này Hitler không nghe; hắn hít lấy nó, uống lấy nó, bơi trong nó. Những làn sóng âm nhạc du dương của bộ dây, bộ gỗ dìm hắn trong những đợt sóng nối tiếp nhau, hắn lăn lộn trong đó, lạc lối trong đó nhưng những giọng hát cảnh giác, dai dẳng, lấp lóa như ngọn hải đăng từ xa luôn chỉ đường cho những con tàu đang lạc lối. Hitler thuộc lòng từng câu hát, hắn chếnh choáng vì sự thanh cao, oai hùng ấy, hắn nạp sức mạnh từ thứ âm nhạc sung mãn này. Sau buổi biểu diễn, hắn ra về với “phong độ như xưa”.
Tối thứ ba, đáng tiếc là nhà hát opera Viên giới thiệu vở Carmen của Bizet. Hitler chưa bao giờ xem vở này và hắn bỏ về ngay khi hết màn một. Hitler thấy chán ngắt,thậm chí kinh tởm thứ âm nhạc ầm ĩ, lòe loẹt, uốn éo này, ghê tởm ả diễn viên tóc nâu khêu gợi, vừa cuốn xì gà trên cặp đùi trần vừa cất cái giọng khàn khàn gầm gừ những câu hát ngu xuẩn. Một cảnh tượng không khỏi làm hắn nhớ đến cái quán bia với đám gái điếm hôm nào. Hắn phẫn nộ rời nhà hát và không hiểu nổi tại sao nhà triết học yêu quý Nietzsche của mình lại có thể ngợi ca không tiếc lời thứ nhạc điệu ầm ĩ của nhà thổ Paris này, nhưng chẳng phải là Nietzsche cũng đã nói xấu về nhà soạn nhạc mà hắn còn yêu quý hơn - Wagner - hay sao, điều này như muốn chứng minh trong lĩnh vực âm nhạc, nhà triết học này có đôi tai trâu, hẳn là vậy.
Nhưng có hề gì! Nếu trong buổi tối thứ ba, hắn không cảm thấy sung sướng thì dù sao hắn cũng thấy thỏa mãn khi đã tiêu những đồng tiền cuối cùng một cách hoang phí vô ích.
Đương nhiên, bà Zakreys lại bắt đầu léo nhéo sau lưng hắn đòi tiền nhà.
Một tối, Hitler nói, giọng hung hăng:
- Bà hãy kiên nhẫn một chút bà Zakreys! Một tuần nữa tôi sẽ có học bổng của trường.
- Phải trả tôi ngay tất cả số tiền cậu nợ đấy.
- Tất nhiên rồi. Tôi còn định sẽ trả bà tiền nhà trước vài tháng nữa cơ.
Bà Zakreys sững sờ như vừa nuốt chửng cả quả trứng sống. Bà ta không bao giờ tưởng tượng rằng một điều tốt đẹp nào đó có thể đến từ gã Hitler nhút nhát này. Sau đó, bà ta mừng quýnh và ngay lập tức muốn đãi Hitler một chầu trà và bánh ngọt nhà làm.
Vậy là hắn chỉ còn một tuần. Sau đó... hắn sẽ làm gì đây?
Có hề gì! Ta là một nghệ sĩ. Ta là một họa sĩ. Ta không phải bận tâm về những thứ ngu ngốc đến vậy.
Hắn quyết định dùng tuần cuối cùng để luyện vẽ. Hắn bắt đầu vẽ phác một số thứ nhưng chẳng mấy chốc đã chán ngấy: không đủ, hắn muốn cái gì đó chắc hơn thỏi chì vẽ. Hắn đặt tập giấy xuống và bắt đầu mơ về một tấm toan lớn, rất lớn, một tấm toan mà hắn sẽ vẽ sơn dầu lên đó, một bức tranh hoành tráng.
Hắn cảm thấy thỏa mãn. Cuối cùng cũng tìm được một dự định xứng để hắn phải bận tâm.
Hitler châm thuốc và mơ màng tưởng tượng kích thước của bộ khung. Hắn nghĩ đến những con số, những số đo. Hắn đẩy tham vọng của mình đi xa hơn nữa. Mỗi lần, kích thước của cái khung lại tăng thêm một tí.
Sáng ra, dù chưa vẽ được nét nào, cũng chưa xác định được chủ đề nhưng hắn đã thấy thỏa mãn cao độ vì đã thiết kế được bức tranh tường vẽ bằng sơn dầu lớn nhất thế giới.
Lòng hứng khởi, hắn đi lang thang trong thành Viên. Hắn tự hào về mình. Hắn vừa thêm vào kho tàng nghệ thuật của nhân loại một tuyệt tác. Hắn nghênh ngang dạo qua những khu phố đẹp nhất; cảm thấy hạnh phúc vì được sống ở một thành phố đẹp như thế và không hề nghi ngờ rằng một ngày nào đó, thành phố cũng thế, cũng hạnh phúc vì có trong tay tác phẩm của hắn.
Những ngày sau đó, hắn chỉ quanh quẩn trong bảo tàng. Không phải để nghiên cứu những tác phẩm của các danh họa mà để giao lưu với họ vì một ngày nào đó, hắn cũng sẽ ở đây. Hắn khinh khỉnh nhìn những bức tranh lớn nhất, bố cục tham vọng nhất. Tác phẩm của hắn sẽ nghiền nát những tác phẩm ở đây, sẽ biến chúng thành những cái tem thư.
Thỉnh thoảng, hắn chơi một trò mà hắn vừa nghĩ ra. Luật chơi rất đơn giản: đứng ở giữa phòng trưng bày rộng mênh mông với những bức tranh phủ kín từ chân tường đến trần nhà, nhắm mắt lại và quay tròn cho đến lúc không biết mình đang ở đâu, đưa tay và ngón tay chỉ thẳng ra trước mặt rồi mở mắt ra, tay chỉ vào bức tranh nào thì giá trị nghệ thuật của bức tranh hắn sắp vẽ sẽ tương đương với bức tranh ấy. Hitler thích đoán định tương lai của mình như vậy. Thế nên hắn thấy rằng mình vẽ cũng tốt như Bosch, Cranach và Vermeer, điều này làm hắn đỏ mặt vì sung sướng. Đương nhiên, hắn bỏ qua những lần tay hắn chỉ vào cái ghế băng, lò sưởi hay người gác bảo tàng đang tròn mắt ngạc nhiên.
Một tối, khi trở về quán trọ, hắn ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt bốc ra từ phía bếp. Bà Zakreys mặc váy màu hoa cà, trang điểm công phu, tóc búi kiểu, tươi cười mời hắn vào phòng ăn cùng thưởng thức món đùi cừu. Hitler sa sầm nét mặt. Hắn hiểu rằng bà ta đang đợi được trả tiền vào sáng mai.
Hắn nuốt vội phần ăn rồi lấy cớ mệt cáo lui. Khi đã vào phòng, hắn cẩn thận, lặng lẽ nhét đồ vào một chiếc túi đay to, đợi đến khi bên kia vách vang lên những tiếng ụt ịt, chóp chép cho thấy mụ Zakreys đã ngủ say, hắn rón rén đi khỏi căn nhà.
Cả cơ thể lẫn tâm trí hắn căng lên để đạt được mục đích cuối cùng: ra khỏi nhà Zakreys làm sao để mụ người Séc khỏi nghi ngờ.
Khi ra đến ngoài đường, hắn vẫn chưa hết căng thẳng. Hắn còn phải chuồn ra đến đầu phố, qua cây đèn đường màu vàng bẩn thỉu, rẽ sang phố Mengel, đi trong bóng tối của phố Packen.
Hắn thở sâu và cuối cùng cũng thấy nhẹ nhõm. Thoát rồi!
Chính vào lúc đó, hắn nhận ra rằng ngoài trời lạnh thấu xương, mặt đường đóng băng và lũ ngựa đang rống lên vì bị tra tấn bởi những đợt gió buốt giá.
Hắn sẽ ngủ ở đâu đêm nay? Hắn không biết nữa.
*
* *
Adolf H. tò mò nhìn bác sĩ Freud vì hắn chưa bao giờ gặp một
“bác sĩ chuyên khoa” nào cả.
Nếu gặp ông ta ngoài đời, liệu con người chân tay ngắn ngủn,
nồng nặc mùi thuốc lá, bơi trong bộ quần áo bằng vải tuýt màu ghi xám có
xứng để bác sĩ Bloch kính nể và không tiếc lời khen ngợi không? Làm thế
nào để nhận ra đó là một bác sĩ chuyên khoa? Qua cặp kính ư? Có thể lắm. Đó là
một cặp kính kỳ quặc với cái gọng đồi mồi viền quanh cặp mắt sắc và làm
cho nó giống với một cái kính viễn vọng... Phải rồi, qua cặp kính... Có
thể kết luận thế này: bác sĩ Freud có cặp kính của chuyên gia.
- Ông là bác sĩ chuyên khoa gì ạ?
Hai ông bác sĩ quay lại. Ngạc nhiên vì câu nói rành mạch của
cậu thanh niên nãy giờ đang nhốt mình trong một sự im lặng ủ dột.
- Tôi là chuyên gia về chứng rối loạn hành vi.
- Thế à?
- Tôi chuyên về phân tâm học.
- À vâng, phải rồi...
Nghe đến cụm từ “phân tâm học”, Adolf gật đầu với vẻ chán
chường, kiểu như “biết-rồi-khổ-lắm-nói-mãi”, hắn thường làm như vậy khi
người ta nói với hắn một từ có quá nhiều âm tiết. Điều đó giúp hắn có thêm
thời gian suy nghĩ. Phân tâm học ư? Liệu hắn có buộc phải biết từ này không
nhỉ? Hắn mở các cánh cửa trong trí nhớ của mình và lang thang trong mớ
những từ gốc Hy Lạp mà hắn biết: thuyết mục đích, phép biện chứng,
tâm lý học, chứng viễn thị, khoa học luận, dịch tễ học... chỉ rặt một
mớ những từ ngữ man rợ đội mũ đinh, mang kiếm sắc, giáo nhọn không để hắn đến
gần. Có thể trong cái đám từ ngữ hung tợn đầy gai ngạnh ấy đã từng có
“phân tâm học” rồi... đó có phải là môn nghiên cứu nước tiểu không nhỉ?
Hay là chứng bất tỉnh?
- Liệu cháu có phiền không, Adolf, nếu tôi tham dự vào buổi
điều trị đầu tiên của cháu? Bác sĩ Bloch hỏi.
Adolf ngạc nhiên trước vẻ cầu khẩn trong lời đề nghị của ông
bác sĩ. Trên thực tế, bác sĩ Bloch tỏ ra nhún nhường như vậy thực ra không
phải với Adolf mà là với bác sĩ Freud, người mà ông tỏ ra
rất ngưỡng mộ.
- Không. Cháu không thấy phiền gì cả.
Bác sĩ Freud chỉ ra phía chiếc đi văng phủ một tấm thảm len
phương Đông.
- Hãy nằm ra đây, chàng trai.
Adolf tiến lại gần chiếc đi văng và bằng vài động tác đã cởi
bỏ chiếc áo khoác, sơ mi và quần dài ra.
Tay đặt trên chiếc
quần đùi, hắn đã suýt cởi hết quần áo trước cái nhìn trân trân khiếp sợ của
hai ông bác sĩ.
- Không, không, Freud vừa nói vừa quơ vội đống quần áo trên
sàn nhà. Cậu có thể mặc nguyên quần áo.
Ông chìa đống quần áo cho Adolf và dường như đỏ mặt vì xấu
hổ trước cậu thanh niên đã bỏ cả giày ra.
Adolf tự hỏi làm thế nào có thể khám bệnh mà vẫn để nguyên
cả quần áo nhưng vẫn làm theo yêu cầu, mặc lại quần áo và nằm dài trên
chiếc đi văng. Dù gì như thế cũng thoải mái hơn.
Bác sĩ Freud ngồi xuống một chiếc phô tơi cạnh đi văng.
- Cháu không nhìn thấy bác sĩ!
- Thế là tốt. Hãy nhìn lên trần nhà.
Adolf đưa mắt tìm cái mà hắn phải đọc trên trần nhưng chỉ
thấy một cái trần bình thường, màu trắng, không có gì đặc biệt, không có
những tấm áp phích nhỏ đầy những chữ cái kích cỡ từ to đùng đến nhỏ xíu mà
các bác sĩ thường yêu cầu bệnh nhân phải đọc to lên.
- Hãy kể cho tôi nghe về rắc rối mà cậu gặp phải. Không,
đừng nhìn tôi. Tôi nghe cậu đây.
Chừng ấy thứ nhiêu khê đã bắt đầu làm Adolf bực bội nhưng
hắn tận dụng việc không phải nhìn ai cả để kể chuyện hắn bị ngất ra sao ở
trường Mỹ thuật một cách thoải mái hơn.
Hắn nghe thấy tiếng bác sĩ Freud ghi sột soạt trong quyển sổ
tay của ông ta và cảm thấy khá hãnh diện vì điều ấy. Vậy là những cái hắn
nói đáng được ghi lại, người đàn ông này quan tâm đến hắn.
- Cậu có yêu mẹ cậu không, chàng trai?
Hắn ngạc nhiên vì câu hỏi đến mức ngồi bật dậy và bắt đầu
run cả người.
- Yêu rất nhiều.
Hắn cứng cả người. Không được để nước mắt trào ra. Không
được khóc trước hai người đàn ông này.
- Thế còn cha cậu?
Chính nó! Đó là câu hỏi thích hợp nhất buộc người ta ngừng
khóc. Mặt hắn thoáng đanh lại như phủ một lớp băng. Những chiếc móc leo
núi đang bổ phập vào má hắn. Adolf im lặng.
- Cậu có yêu cha cậu không?
- Cháu không hiểu tại sao bác sĩ lại đặt câu hỏi này.
- Và điều đó ngăn cản cậu trả lời?
- Đúng vậy.
- Vậy tôi kết luận rằng cậu không yêu cha cậu lắm.
Adolf đứng bật dậy, giận điên người.
- Nhưng cháu đến đây đâu phải vì điều ấy!
Hắn đứng sừng sững trước người tự cho mình là bác sĩ ấy,
những muốn được bóp cổ ông ta.
Ngồi thu lu trong chiếc phô tơi màu xanh lá cây, Freud lộ vẻ
hối tiếc, mắt nhìn xuống.
- Xin cậu bỏ qua cho tôi. Tôi nghĩ rằng những điều ấy có thể
có mối liên hệ nào đó với nhau. Có thể tôi đã nhầm. Xin lỗi cậu. Tôi rất
lấy làm tiếc. Thật đấy.
Một cảm giác chiến thắng làm ngực Adolf như nổ tung. Ông
người lớn này đã xin lỗi! Hắn đã chỉnh cho ông ta một trận! Hơn nữa đó lại
là một bác sĩ chuyên khoa! Niềm hãnh diện đã làm hắn nguôi giận.
Bác sĩ Freud chầm chậm ngước mắt nhìn Adolf H., hỏi giọng ôn
tồn hơn nhưng vẫn tiếp tục xoáy vào nỗi đau:
- Chính vì thế, hãy kể cho tôi nghe tất cả những kỷ niệm đẹp
về cha cậu và nếu không phiền, hãy tả cho tôi những phút giây mà cậu cảm
thấy hạnh phúc khi ở bên ông ấy, vậy có được không?
Adolf H. thoáng có cảm giác mình bị rơi vào một cái bẫy
nhưng rồi hắn nuốt nước bọt, lí nhí:
- Được.
Hắn lại nằm dài trên ghế và lặn ngụp trong ký ức. Kỷ niệm ùa
tới, từng đám, từng bó, không ngừng nghỉ, dạt dào nhưng hắn phải lựa trong
số đó: để có được một kỷ niệm đẹp, hắn phải bỏ qua cả nghìn kỷ niệm đau
buồn. Cha hắn, sáng nào cũng gục xuống bên ly rượu vang trắng, chỉ để lại trong
hắn những nỗi đau, sự căm thù và những vết thương. Phía trên hắn, cái đầu
già cỗi đáng ghét, khó ưa và đầy đe dọa của cha hắn, to hơn một cái khinh
khí cầu có thể ép sát hắn vào chiếc đi văng, lại xuất hiện. Cái mặt đỏ gay
với cặp lông mày thấp và dữ dằn, bộ ria quá khổ vừa dài vừa thưa chạy theo hình
kim tự tháp từ mũi cho đến động mạch cổ, lúc nào cũng nhăn nhó, cau có.
Hắn lại nghe thấy tiếng quát tháo, cảm thấy những nhát quất bằng thắt
lưng, hắn lại thấy cơ thể bé bỏng của mình cô độc, gập người lại dưới đòn
roi, bên cạnh một cánh cửa khép kín mà phía sau đó, mẹ hắn đang khóc van xin
chồng hãy dừng tay. Hắn lại cầm cái rìu, vật hắn định dùng để giết cha hắn
khi ông ta, lại thêm một lần nữa, đánh mẹ hắn. Một lần nữa, hắn lại đẩy
cái con người quá nặng nề, quá rắn chắc, đang say mèm ấy ra, người sau khi
đã gào thét, quát tháo, chửi bới, lại ôm đứa con trai yêu quý vào lồng ngực vâm
váp để nói với nó, nước mắt ròng ròng vì hạnh phúc, về tương lai gần của nó
trong ngạch hành chính. Hắn còn run lên dưới những câu nhận xét như quất
vào người: “Nghệ sĩ gì hử? Chừng nào tao còn sống thì mày đừng có mơ!” Hắn
lại nhìn thấy hắn, Adolf, đang chui trong cái kho thóc lạnh cóng với ý nghĩ sẽ
treo cổ tự tử. Hắn tìm lại được cảm giác vui sướng hung bạo mà hắn đã trải
qua khi nhìn cỗ quan tài tồi tàn, cái hộp làm bằng gỗ gụ ấy cuối cùng cũng
phải ngậm miệng lại. Trong khi hắn, Adolf, ôm lấy mẹ, người mẹ khốn khổ
vẫn còn tiếc nuối tên đao phủ của đời bà, bất chấp mọi chuyện đã xảy ra. Người
mẹ nức nở không hiểu rằng cuối cùng đây là lúc bà được giải thoát. Adolf
phải chống chọi với đợt sóng xúc cảm dạt dào ấy - tuy đã qua nhưng vẫn còn
gần lắm - để sàng lọc lấy một, hai hình ảnh hạnh phúc với cha hắn: một chuyến
đi tàu trên sông, một chiều đi lấy mật ong do ông nuôi.
- Cậu có biết tại sao mẹ cậu chết không? Vị bác sĩ điềm
nhiên hỏi tiếp.
- Có. Vì bệnh ung thư.
Hắn thấy họng nghẹn lại. Chỉ duy nhất thói kiêu ngạo của một
người đàn ông mới cho phép hắn trả lời kẻ thóc mách khó chịu này. Đứa trẻ
trong hắn lại bắt đầu đau đớn. Hắn sợ rằng nước mắt sẽ giày vò hắn.
- Ung thư bộ phận nào?
Adolf không trả lời. Có muốn trả lời, hắn cũng không thể nói
thành tiếng. Khuôn mặt hắn đầm đìa nước mắt mằn mặn, môi tê dại, miệng
hụt hơi.
- Cậu có biết không?
Thái độ điềm nhiên của ông bác sĩ làm hắn bấn loạn hơn nữa.
Hắn cố gắng trả lời nhưng không tài nào nói được rõ ràng, hắn thấy mình
đang kêu như tiếng quạ.
Bác sĩ Bloch chạy đến chỗ Adolf và ân cần cầm tay hắn. Hoảng
sợ khi nhìn thấy cậu thanh niên co giật, ông quyết định trả lời thay.
- Bà Hitler mất vì bị ung thư vú.
- Tôi không muốn ông là người trả lời mà là cậu ấy. Ông hãy
quay về chỗ của mình.
Giọng nói của ông ta lạnh lùng, chính xác như đang rạch vào
người hắn. Một cái xi ranh.
Bác sĩ Bloch lùi lại và cất giọng hỏi:
- Vì sao mẹ cháu mất?
Người Adolf rung lên bần bật cứ như thể chiếc ghế đi văng là
cái chảo đang nướng hắn. Hắn muốn trả lời vị bác sĩ chuyên khoa, hắn quyết
định như vậy, hắn sẽ làm được điều đó, khó nhưng hắn không thể lùi được
nữa rồi.
- Ung... ung thư ng... ngư... ngực.
Điều gì đã xảy ra vậy?
Hắn thấy người dịu lại. Sảng khoái đến mức cơ thể như tan
thành chất lỏng. Hắn cảm thấy rã rời, nhẹ nhõm. Cơ thể hắn đem lại cảm
giác thoải mái đến từng khớp xương, đến từng ngóc ngách.
Bác sĩ Freud xuất hiện, tươi cười nhìn xuống hắn. Một vẻ
hiền từ nào đó dường như đang làm khuôn mặt khắc khổ của ông
sáng lên.
- Phải thế chứ! Tôi rất hài lòng. Ít nhất cậu đã nói thật
với tôi vào những phút cuối.
Một cái gì đó dường như đã kết thúc. Hai vị bác sĩ đã đi
sang phòng bên, khoan thai thảo luận.
Adolf hiểu rằng hắn có thể đứng lên được rồi. Dù mặc nguyên quần
áo, hắn vẫn cảm tưởng như mình đang mặc lại quần áo, chân buông thõng đung
đưa, hơi choáng váng.
Hắn đi ra chỗ hai người bác sĩ.
- Thế nào bác sĩ, cháu sẽ phải dùng thuốc gì ạ?
Hai người đàn ông cùng cười nhưng bác sĩ Freud là người
ngừng cười đầu tiên và nhíu mày nói:
- Giờ còn quá sớm để nói đến điều đó. Chúng ta còn phải trò
chuyện vài lần nữa.
- Vậy ư?
- Tôi không nghĩ là cậu phải khám nhiều lần quá đâu.
- Vậy ạ...
Nhìn vào nét mặt hoan hỉ của bác sĩ Bloch, đó phải là một
tin tốt. Nhưng chưa gì Adolf đã cảm thấy kiệt sức, ngay cả khi chưa
bắt đầu.
- Này anh bạn trẻ, anh định trả công tôi thế nào đây?
- Thực ra thì... cháu không có nhiều tiền.
- Tôi biết thế, bác sĩ Freud cười. Tôi biết sự thể ra sao
chứ. Tôi cũng từng là sinh viên mà.
Cặp mắt đầy nghi hoặc của Adolf chợt ánh lên nét vui mừng.
Hắn phải khó khăn lắm khi hình dung cái con người bé nhỏ trong bộ đồ vải
tuýt và mái tóc hoa râm này đã từng trải qua đời sinh viên...
- Thế cậu biết làm gì?
- Vẽ ạ. Cháu đang theo học trường Mỹ thuật.
- Rất tốt. Rất thú vị.
- Nếu bác sĩ muốn, cháu có thể vẽ một cái biển hiệu: “Bác sĩ
Freud, nhà phân tích học”.

