Nửa kia của Hitler - Chương 09

Hitler tránh không đưa ra lời bình phẩm nào về kết quả công việc của mình. Hắn tự bảo mình một lần cho mãi mãi rằng mình là một thiên tài hội họa, và ngay cả trước khi vẽ hắn đã tự nhủ như vậy. Thông thường, người ta thường xuất phát từ việc vẽ tranh để trở thành họa sĩ, trau dồi sự kiệt xuất của mình qua từng tác phẩm. Hitler lại có một cách lập luận riêng của mình: theo đúng luật trời và theo nguyên tắc, hắn là một thiên tài. Điều đó có thể chưa được thể hiện trong tranh của hắn nhưng một ngày nào đó cả thế giới sẽ bị choáng ngợp.

Vừa can lại hình ảnh trên bưu thiếp, hắn vừa không ngớt khen ngợi mình. Hắn chú tâm làm thật tốt việc vẽ trên giấy can mà hắn coi là đòi hỏi tất yếu của công việc. Khi tô màu, hắn coi sự vụng về của mình như một nét độc đáo.

Wetti ngưỡng mộ hắn. Hitler không để ý lắm. Với hắn, thị được sinh ra để làm việc đó.

Tuy nhiên, hắn cũng khá ngạc nhiên khi vào một ngày thứ Sáu, một ngày u ám và vô vị vì có đình công, một người nghiêng mình xuống để ngắm tranh vẽ cung điện Trautson mà hắn đang hoàn thiện và thốt lên vẻ tư lự:

- Rất rất đẹp. Tôi tên là Fritz Walter. Tôi là người kinh doanh các tác phẩm nghệ thuật và tôi muốn giới thiệu anh trong gallery của tôi

*

* *

Adolf đã hiểu ra vị đắng của chiến thắng. Hắn là kẻ duy nhất
sung sướng còn các sinh viên khác trong lớp giận vì hắn đã đập nát câu
chuyện kỳ lạ về bản thân mình; hắn đã tước bỏ của họ một trong những chủ
đề gây tò mò nhất, tước bỏ một trong những đề tài chuyện phiếm và bông đùa lớn
nhất của họ: chuyện hắn ngất đi thực sự nổi đình nổi đám. Duy chỉ có
Neumann và Bernstein vượt qua được rào cản của sự thờ ơ và tiếp tục nói
chuyện xã giao với Adolf, hay đúng hơn là trước mặt Adolf
hắn thường nghiêng về phía Neumann hoặc Bernstein hơn là tham gia tranh luận.

Adolf không hề cảm thấy cô độc vì hắn chưa bao giờ nghĩ là
mình cần đến người khác. Hắn vừa phát hiện ra rằng có một số niềm vui -
chắc chắn là những tình cảm chính yếu nhất - không thể chia sẻ hay thậm
chí là kể cho người khác nghe được. Chúng cấu thành nên chính ta cũng như đôi
mắt hoặc cột sống của ta. Chúng khiến chúng ta trở thành như chúng ta hiện
giờ. Adolf không còn sợ đàn bà nữa nhưng điều đó, hắn không thể nói với
một người đàn ông hay đàn bà nào cả.

Một buổi chiều, sau chỗ gốc cây nơi hắn đứng đợi người đàn
bà làm mẫu dạo nọ, đến lượt nàng đợi ở đó.

- Chỉ một phút thôi. Chúng ta có chuyện cần phải nói với
nhau.

Adolf thoáng giật mình. Kể từ giờ phút hắn ngắm nàng trần
truồng mà không ngất đi, nàng chất lên hắn một sự khinh bỉ thù nghịch.
Nàng dường như không còn chịu nổi việc hắn nhìn nàng. Khi nàng bắt buộc
phải nhận thấy hắn ở đó thì vẻ bực dọc làm nàng phải nghiến răng.

- Chúc mừng, nàng nói dằn từng tiếng với ẩn ý hoàn toàn
ngược lại. Hình như cậu đã trở nên bớt lóng ngóng trước phụ nữ rồi
đấy nhỉ.

Adolf cúi nhìn đôi giày của mình. Làm sao mà hắn có thể quên
được rằng nàng là cô của Dora? Có lẽ nàng sẽ bắt hắn phải chấm dứt mối
quan hệ với Dora.

- Dù sao cái con bé Dora ngu ngốc ấy cũng đã làm được một
việc gì đấy, dẫu chỉ một lần. Thật đáng ngạc nhiên.

Không ngờ rằng cô người mẫu chỉ trích Dora như vậy, Adolf
ngẩng mặt lên ngạc nhiên.

- Các người đã ngủ với nhau rồi phải không?

Nàng vừa đặt câu hỏi vừa sôi máu lên tức thì vì một câu trả
lời mà nàng còn chưa nghe thấy.

- Ồ, đừng có chối, nàng tiếp tục. Dora chỉ biết làm mỗi một
việc là nằm dài ra thôi. Để làm mẫu. Để ngủ. Để làm tình. Lúc nào cũng ở
phương nằm ngang, tôi không hiểu làm thế nào mà nó có thể thay đổi...

Lời nhận xét này làm Adolf buồn cười vì nó đúng quá. Hắn
không nhớ nàng Dora mềm oặt ở tư thế đứng như thế nào nữa.

- Vậy ra cậu không còn là trai tơ nữa?

Cả lần này cũng vậy, nàng không chờ nghe câu trả lời. Nàng
cười vẻ độc ác. Thật là một cuộc nói chuyện kỳ lạ, Adolf nghĩ. Không khó
khăn gì để khẳng định rằng cô người mẫu đặt câu hỏi, trả lời và đọc những
ý nghĩ trong đầu người khác.

- Cậu tự hỏi tôi định làm gì đây, đúng không?

Hắn chỉ nhìn nàng vẻ bình thản.

- Chuyện là thế này, tôi muốn hỏi cậu một câu.

- Và chị đã biết trước câu trả lời?

- Tôi có ý nghĩ của tôi về điều đó.

- Vậy thì tại sao lại đặt câu hỏi đó cho tôi?

- Để cậu nghe thấy nó.

Hai người nhìn nhau với ánh mắt dò xét. Adolf hiểu rằng
trước mặt mình là một con người nguy hiểm, nguy hiểm vì mãnh liệt, nguy
hiểm vì có những phản ứng khôn lường, nguy hiểm vì có thể trở thành
bạn hoặc thù cả đời chỉ trong nháy mắt. Hắn đã rơi vào chuồng cọp mà không
có cả thời gian để kịp nhận ra điều đó. Adolf im lặng tuyệt đối để nàng
hiểu rằng hắn đã sẵn sàng. Cô người mẫu thấy thỏa mãn và nhấm nháp câu hỏi
trong miệng mình trước khi nhả nó ra.

- Anh có biết cách làm một người đàn bà sướng không?

- Việc đó thì có ích gì?

Nàng chớp chớp mắt. Hắn đã ghi điểm qua câu hỏi đó. Nàng
không ngờ gã trai tơ ngày hôm trước lại bạo miệng đến vậy.

- Đúng vậy, việc ấy có ích gì? Hắn hỏi lại. Cái chính yếu là
tôi, tôi đây này, biết cách làm mình sung sướng với một người đàn bà.

- Rõ là đồ trẻ ranh, cô người mẫu bật ra.

- Xong rồi, tôi đã biết sung sướng với một người đàn bà.

- Đúng là đồ sâu bọ, tôi chắc chắn rằng anh không thể làm
người khác sướng được.

- Chị biết gì mà nói vậy.

- Tôi biết cậu chỉ là một gã đàn ông bình thường và Dora chỉ
là một con điếm. Các người làm chuyện đó chỉ ở mức như tập thể dục
mà thôi.

- Dora đã rên lên.

- Cậu có trả tiền cho nó không?

- Tôi đã nói với chị là Dora đã rên lên mà.

- Đương nhiên là nếu cậu trả tiền cho nó thì nó sẽ rên lên,
đó là một con điếm chiều khách mà.

Bị nàng công kích và châm chọc, Adolf thấy bối rối và để mất
chiến thuật tự vệ hàng đầu là thờ ơ tuyệt đối với mọi câu hỏi nàng đặt ra.
Bị bản tính kiêu ngạo của đám đàn ông vây hãm, hắn đã ra khỏi hang và bây
giờ thì hắn phải khẳng định là mình có thể làm cho một người đàn bà biết thế
nào là cực khoái. Hắn sẽ thua trong lĩnh vực này. Nhanh lên. Hãy trở lại
vị trí ban đầu. Hắn hít một hơi dài và bình thản nói:

- Tôi chẳng thấy việc làm một người đàn bà sướng có ích lợi
gì.

Cô người mẫu hiểu rằng xỏ mũi hắn là việc không hoàn toàn dễ
dàng. Nàng bèn cầm lấy cổ tay hắn.

- Thế ra cậu không thấy việc đó có ích gì ư? Hãy theo tôi.

Bị sự bất ngờ lôi kéo và vì vẫn muốn tìm câu trả lời, Adolf
đi theo cô gái. Không còn cách nào để dừng lại nữa rồi. Hắn sẽ không chịu
đựng nổi việc bị chế nhạo vì đã chuồn đi dọc đường. Cô người mẫu kéo hắn
đến một quán cà phê mà hắn chưa tới bao giờ. Khi đã vào cửa, nàng thôi không
siết chặt tay hắn nữa nhưng ánh mắt nàng buộc hắn phải ngồi xuống với nàng
bằng một sức mạnh cưỡng bức còn lớn hơn cả sức mạnh cơ bắp.

- Hãy nhìn quanh mình và cậu sẽ hiểu. Cậu đang ở trong một
quán cà phê nghệ sĩ. Tất cả những sự gắn kết có thể xảy ra đang nằm quanh
chúng ta đây. Hãy làm một ly, cậu sẽ thấy sảng khoái hơn là trong sở thú.
Mỗi bàn là một cái chuồng. Hãy nhìn các đôi xung quanh chúng ta và xem cái gì
gắn một người đàn ông với bạn tình của anh ta. Anh này có được cô vợ xinh
thế này là nhờ vào túi tiền của mình, cô ta ngủ với cái ví chứ không phải
với anh ta. Anh kia có vợ nhờ ngoại hình đẹp của mình; anh ta đẹp hơn cô
gái, cô ta chấp nhận tất cả hơn là để mất anh ta vì lúc nào cũng có một người khác
muốn điều ấy. Người này và người kia ở cùng mức độ, gắn kết bằng thói quen
và những lời hứa hẹn: cái đó không có gì chắc chắn cả. Anh chàng này có
biệt tài lúc nào cũng tìm được một cô gái không biết tự trọng, cô gái này
sẽ hạnh phúc được trở thành nô lệ của một người đàn ông nổi tiếng. Anh chàng
kia xấu trai, keo kiệt và cuồng dâm xấu tính, cậu sẽ không ngạc nhiên khi
thấy gã ngồi uống một mình. Và bây giờ hãy nhìn Vladimir một chút đi.

Nàng chỉ tay vào một người đàn ông cao lớn, hơi gù, lông mi
rậm rì, mũi to, mắt rất đen, đang cụng ly với một người đàn bà
rất xinh.

- Vladimir không đẹp, không xấu trai, cứ tạm gọi là không
đến nỗi ma chê quỷ hờn. Vladimir không có nhiều tài, giỏi nhất cũng chỉ là cung
cấp những bản khắc để làm hộp sôcôla. Vladimir đang bước vào tuổi ngũ
tuần. Ấy vậy mà, anh ta đã ngủ với tất cả các cô ở đây! Tất cả, không trừ một
cô nào. Ngay cả những nữ diễn viên giàu có, trẻ tuổi, xinh đẹp, những
người hoàn toàn có quyền lựa chọn. Và ngay trong lúc này đây, anh ta đang
làm một cô khác liêu xiêu.

Cô diễn viên mắt màu xanh lục đang say đắm cười với
Vladimir, trông cô ta có vẻ hiền hơn cả một con mèo nhỏ ban ngày.

- Tại sao ư? Tại vì Vladimir biết cách làm cho đàn bà sướng.
Chính xác hơn là không phải anh ta làm cho họ sướng, anh ta làm cho họ
phát điên.

Cô người mẫu buộc Adolf phải nhìn mình và nhìn thẳng vào mắt
hắn. Hắn có cảm giác như nàng đang ngắm và nàng sẽ bắn.

- Vladimir là người có quyền lực. Quyền lực thực sự. Anh ta
là người có thể mở được tất cả các cánh cửa và két sắt. Anh ta biết làm
cho phụ nữ sướng.

- Thế thì sao? Adolf hỏi thẳng.

Giữa hai người bọn họ, sự ngạo mạn dường như mang tính
truyền nhiễm.

- Cậu không hiểu à?

- Tôi nhắc lại: thế thì sao? Điều đó đưa chúng ta đến đâu?
Tại sao em lại kể cho tôi chuyện ấy?

- Tôi đã cho phép cậu gọi tôi là em à?

- Không. Theo tôi biết thì không. Nhưng tôi cũng chưa cho
phép em gọi tôi bằng cậu.

Cô người mẫu mỉm cười, cảm thấy hài lòng vì chính cái giọng
điệu đốp chát đang giữ nhịp cho câu chuyện giữa họ.

- Vậy thì tôi đề nghị được dạy cậu biết điều ấy, cậu nhóc ạ.

- Dạy cái gì cơ?

- Cách làm cho một người đàn bà sướng.

Adolf nhìn chăm chăm vào mặt cô gái. Cô gái nhìn hắn với cả
một sự căm thù. Không thể cưỡng lại được. Nếu ta làm cho người đàn
bà này phải rên lên vì khoái lạc, ta sẽ làm được điều ấy với mọi người
đàn bà khác.

*

* *

Hitler ngạc nhiên tột độ.

Từ nhiều tuần nay, cứ vào tám giờ ngày thứ Tư, Fritz Walter,
mặc áo măng tô astrakan, đi găng da cừu màu đen, má căng bóng nhưng vẫn
còn những vết đỏ vì mới cạo râu xong, thoang thoảng mùi hoa violet pha oải
hương, mốt mới nhất mà những người thợ cạo vừa tung ra, đến gõ cửa rồi sải bước
vào nhà với dáng vẻ giàu có của một nhà buôn tranh. Walter bình phẩm các
tác phẩm Hitler đã vẽ trong tuần, trả tiền bán tranh tuần trước rồi mang
tranh mới đi.

- Ta chia năm mươi - năm mươi, anh bạn nhỉ?

Hitler gật đầu đồng ý. Hắn không định phản bác lại ý kiến
của nhà mỹ học này, người mỗi thứ Tư mang tới cho hắn tiền bạc và hơn nữa
là lời khẳng định hắn là một họa sĩ thực thụ. Số tiền Fritz Walter trả
không cao nhưng ông ta biết giải thích rõ lý do.

- Khách hàng của tôi rất ngạc nhiên khi tôi nói rằng cậu mới
mười bảy tuổi...

- Hai mươi chứ.

- A, thật thế sao? Vậy là họ rất ấn tượng khi tôi tiết lộ
rằng cậu còn rất trẻ. Nhưng cùng lúc, họ cũng hưởng lợi nhiều từ việc ấy.
Đó là điều chính yếu. Họ nói với tôi: “Này ông Fritz, mấy năm nữa ông cứ
việc bán cho chúng tôi tranh của cậu Adolf Hitler theo cái giá mà ông muốn,
nhưng hiện thời, xin ông để cho chúng tôi làm ăn với!” Đó là điều hết sức
bình thường. Mọi chuyện luôn diễn ra như vậy. Việc của tôi là tạo ra một
sự ham muốn, sau đó là một sự chờ đợi. Nhưng khách hàng tin tôi, họ biết
rằng tôi sẽ không lừa họ. Tôi bắt đầu với Klimt và Moser cũng giống hệt như thế
này. Và bây giờngười ta tranh nhau các bức vẽ của họ với giá hàng triệu mác.
Thế đấy, cần phải biết kiên nhẫn. Cái này đẹp đấy chàng trai ạ, nhưng tôi
thích cậu vẽ các công trình nổi tiếng của thành phố hơn. Khách hàng họ
chuộng loại tranh đó hơn. Đừng sợ gì cả. Cái độc đáo ở cậu không phải là chủ đề
mà là cách vẽ của cậu. Đừng ghìm mình lại. Đúng vậy, hãy vẽ những công
trình nổi tiếng của Viên. Hãy nhìn Klimt xem, lúc nào cũng là những chủ đề
cổ điển thế nhưng tranh thì lại không vậy. Ôi, Klimt, tôi lại nhìn thấy
hình ảnh của Klimt. Ông ấy cũng từng như cậu, ngập ngừng, nhìn tôi vẻ ngờ vực
và nghĩ rằng tôi chỉ khoác lác vì tôi tin vào tài năng của ông ta. Ôi tuổi
trẻ! Tuổi trẻ tươi đẹp! Sáu bức đúng không? Tám thì tuyệt hơn. Hoặc cậu vẽ
tranh khổ nhỏ, vẽ nhiều vào. Sau này, khi đã nổi tiếng rồi, cậu hãy chuyển
sang vẽ tranh khổ lớn. Như Klimt ấy. Lúc nào cũng như Klimt. Ôi, cậu làm tôi
nhớ lại buổi đầu với Klimt làm sao!

Khi Fritz Walter rời phòng với đống tranh dưới nách, Hitler
vẫn còn ngây ngất hồi lâu. Hỉ hả vì được khen, người căng tràn năng lượng
và những cái bong bóng hi vọng nổ lốp bốp trong đầu. Một ngày nào đó hắn
sẽ giàu có. Một ngày nào đó, hắn sẽ là Klimt. Không biết nhiều về các tác phẩm
của danh họa này và ban đầu thậm chí còn ghét những bức tranh ít ỏi đã
từng xem, nay hắn đã thay đổi hoàn toàn cách nhìn về người sáng lập ra
trường phái Ly khai: không, người ta không thể nào phủ nhận được
việc Gustav Klimt là một thiên tài. Một thiên tài chưa chắc được công
nhận, hẳn rồi, như mọi thiên tài khác, nhưng chắc chắn là một thiên tài.
Cũng hơi quá hiện đại nữa. Đôi khi, hơi quá đồi bại. Hơi quá... nhưng là
một thiên tài. Đúng rồi. Không tranh cãi gì nữa, đó là một thiên tài. Vả lại,
Hitler cảm thấy mình rất gần tới mức ấy.

Mấy giờ sau đó, trong trạng thái say sưa, ngất ngây được là
chính mình, Hitler lao vào công việc. Nào, bắt tay cho ra đời
kiệt tác!

Khoảng đến giữa trưa, hắn hoàn toàn trở lại bình thường.
Công việc can bưu ảnh, tô đi tô lại các đường nét một cách đơn điệu kéo
hắn dần trở lại thực tại. Tối đến, hắn đã đầu đau miệng nhạt.

May mắn thay vào bữa tối, Wetti đã cho hắn cơ hội được sống
lại niềm sung sướng ấy. Ban đầu, hắn kể lại chính xác lời nói của nhà buôn
tranh, sau đó tự do thêu dệt về điểm giống nhau giữa hắn và Klimt theo lời
Walter. Hắn tự tán dương mình không mệt mỏi. Đó là phần mà hắn yêu thích trong
công việc của nghệ sĩ.

- Dolferl à, anh có biết là chiều Chủ nhật vừa rồi, Werner
đã đảm bảo với em rằng gallery Walter là một trong những gallery nổi tiếng
nhất ở Viên không?

- Anh biết chứ, Hitler kiêu hãnh đáp.

- Đó thực sự là gallery lớn nhất. Anh ấy rất ấn tượng khi
biết tranh của anh được treo ở đó. Rất, rất ấn tượng.

Trên thực tế, Wetti không dám nói rằng Werner thậm chí không
hề tin vào những gì Wetti nói.

Hitler chấp nhận lời khen ngay cả khi đó là lời khen của
Werner, tên pê đê kinh khủng đã cả gan coi hắn là người đồng tính.

- Tất nhiên rồi, gallery Walter là nơi tốt nhất trong thành
phố. Fritz Walter đã phát hiện ra Klimt và Moser. Vả lại, một ngày nào đó
anh cũng phải đến đó xem họ treo tranh của mình ra sao.

- Em có thể đi với anh không? Em sẽ hạnh phúc biết bao khi
làm việc đó. Van anh đấy.

- Để xem đã.

Hitler còn chưa đến chỗ gallery vì nó nằm ở tận đầu kia
thành phố và chủ yếu là vì Fritz Walter đã cấm hắn đến đó.

- Gallery ư? Đó là chỗ của tranh chứ không phải của họa sĩ.
Anh ấy à, anh cần phải ở lại đây làm việc. Làm việc. Lúc nào cũng làm
việc. Ấy là cái nghiệp của thiên tài. Hãy để tôi lo việc bán tranh cho
anh. Cái công việc bạc bẽo và thô tục ấy xin hãy dành cho tôi. Chàng trai à,
tôi cấm anh đến chỗ gallery. Nếu không, quan hệ của chúng ta sẽ
chấm dứt.

Những lời đe dọa này đã giữ chân Hitler, dẫu rằng, với bản
tính ái kỷ của mình, hắn sẽ lấy làm thích thú được đi đến đó để thấy tác
phẩm của mình được treo bên cạnh những Gustav Klimt, Joseph Hoffman và
Koloman Moser như thế nào.

Tuy nhiên, một ngày thứ Tư nọ, Fritz Walter không đến.

Hitler đợi cả ngày, xuống phố đợi ông ta đến cả mười lăm
lần, không ăn uống gì đến tận bữa tối. Lấy cớ món xúp nấm có quá nhiều hạt
tiêu, hắn đã gây sự với Wetti một trận ra trò.

Ngày hôm sau, hắn lấy cớ bị cảm lạnh để không ra ga - với
Wetti là trường Mỹ thuật - và tiếp tục đợi.

Thứ Sáu, hắn quyết định đợi đến thứ Tư tuần sau. Thứ Bảy,
hắn làm việc tập trung cao độ, hì hụi làm tranh khổ nhỏ, nhiều đến mức
đáng sợ, đến tận ngày thứ Ba, hi vọng vào một sự màu nhiệm rằng sự hăng
say sẽ làm nhà buôn tranh quay trở lại.

Thứ Tư tiếp theo. Fritz Walter vẫn biệt tăm, vẫn một sự đợi
chờ vô ích. Hitler không làm gì nữa. Hắn cố gượng sống sót đến thứ
Tư sau.

Thứ Tư sau, Fritz Walter vẫn không thấy đâu.

- Có thể ông ta đã ra nước ngoài? Có thể ông ta đang giới
thiệu anh ở Berlin? ở Paris? Ai mà biết được?

Wetti vắt óc để chiết ra được vài giả thiết có thể làm yên
lòng Hitler. Lo lắng cho sức khỏe của Hitler hơn là những lý do mà nhà
buôn tranh không đến, Wetti tìm cả nghìn lẻ một cách để dụ Hitler ăn uống.
Hitler, vẫn trong trạng thái quá khích, đã ngừng ăn và uống; hắn để mặc mình
kiệt sức. Sự ngưỡng mộ của Fritz Walter đã trở thành nguồn sống của hắn;
không có cái nhìn ấy, hắn không còn cảm giác là mình đang tồn tại. Hắn
thậm chí không còn muốn cầm cọ nữa.

Một buổi sáng, Wetti, đeo găng, đi giày, đội mũ trang trọng
như đi dự đám cưới, gõ cửa phòng Hitler và nói giọng cả quyết:

- Không thể để như thế này mãi được. Em sẽ đến chỗ gallery
Walter để hỏi cho ra nhẽ.

Thoạt tiên, hắn nghe lơ mơ, rồi khi hiểu được lời của người
mà hắn tưởng là trai giả gái to cao, ăn vận bảnh bao đang đứng ở cửa phòng
mình, hắn nắm lấy tay Wetti giữ lại.

- Không, để anh đi một mình.

- Thôi nào Dolferl. Anh biết rất rõ là Fritz Walter không
muốn nhìn thấy anh ở gallery. Đó gần như là một điều khoản trong hợp đồng
giữa hai người rồi còn gì.

- Anh cho rằng ông ta đã không tôn trọng hợp đồng khi không
trở lại đây, vì thế anh có thể lãnh lấy nguy cơ này.

Hitler có vẻ sung sướng với cách lập luận như vậy đến nỗi
Wetti đành phải nhượng bộ. Sau đó, họ cùng đi đến chỗ gallery Walter.
Wetti thậm chí còn dụ Hitler ăn được một chút trước khi lên đường.

Đôi tình nhân đi xuyên thành phố trên xe điện. Hitler bơi
trong bộ complet đuôi tôm cha hắn để lại. Bộ quần áo cũ đến mức sờn bóng
lên, lộ cả sợi vải ở chỗ khuỷu tay, mông và đầu gối. Nhưng Wetti đã đeo
cho hắn một chiếc cà vạt của thị bằng vải lụa sặc sỡ và khác người. Sự kỳ lạ ấy
cộng với sắc màu nhợt nhạt như người chết của cặp má làm Hitler trông
giống một nghệ sĩ bị nguyền rủa, ít nhiều cũng thuyết phục được người
khác. Dù gì đi nữa thì việc Wetti khoác cả tá quần áo, trang sức như một
con ngựa của hoàng gia cũng làm cho đôi tình nhân khiến người khác phải
tôn trọng vài phần.

Đến cửa gallery Walter, hai người dừng lại, choáng ngợp. Chữ
trên biển hiệu làm bằng vàng, mặt tiền gỗ mun đen bóng, ri đô nhung nặng
trĩu sau tấm cửa kính làm chùn chân khách qua đường tầm thường, ngay cả
một cái góc hở ra cũng hé lộ một phần kho báu bên trong, tất cả đều khiến người
ta phải vì nể. Một khách hàng đi ra với điều xì gà to khủng khiếp trên môi
và vợ của ông ta, bồng bềnh trong chiếc áo lông chồn, đồ trang sức lấp
lánh trên người, làm hai người bọn họ càng hoảng thêm: gallery Walter không
phải là nơi mà những người bình thường như họ dám đặt chân vào khi không có
việc gì.

- Dù gì thì đây cũng là gallery của ta. Tranh của ta được
trưng bày trong đó, Hitler tự nói với mình như vậy để tăng phần
can đảm.

Họ hít sâu một hơi rồi leo lên cầu thang và đẩy chiếc cửa
nặng nề ra. Một âm thanh trong như pha lê, lanh lảnh cất lên như thể đang
hét vào mặt họ rằng họ đã phạm phải sai lầm khi bước vào gallery.

Một nhân viên tiến về phía họ. Anh ta cười giả lả để che
giấu sự ngạc nhiên cực độ trước cặp khách kỳ lạ.

- Chúng tôi đến xem tranh, Wetti nói bằng cái giọng mà thị
vẫn thường nạt những người giao hàng chậm.

- Đương nhiên rồi, xin ông bà cứ tự nhiên. Ông bà đã chọn
đúng địa chỉ rồi đấy ạ, anh chàng nhân viên nghiêng người lịch
sự nói.

Hitler khấp khởi mừng thầm với ý nghĩ sắp được nhìn thấy tác
phẩm của mình treo trên tường.

Wetti và hắn chẳng thấy bức tranh nào của hắn trong những
phòng trưng bày đầu tiên, dù cả hai đã xem đi xem lại mấy lần.

- Hay là họ bày ở trên tầng? Wetti thì thầm chỉ tay về phía
cầu thang.

Có thể Wetti có lý khi nói vậy. Các họa sĩ trẻ thường được
bày trên gác. Mấy cái tranh khổ nhỏ treo ngay ở thềm nghỉ dường như đã
khẳng định giả thiết của họ. Họ đi khắp tầng này và hi vọng sau mỗi khúc
quanh gặp được một sự ngạc nhiên kỳ diệu. Nhưng hoài công vô ích, họ chẳng thấy
gì cả. Hitler toát mồ hôi.

- Chắc chắn là họ bán hết rồi.

Như thường lệ, Wetti đã tìm ra được lời giải đáp. Hitler
cười với thị còn thị thì vỗ nhẹ vào tay hắn như mẹ vỗ con. Không muốn dừng
lại ở niềm vui này, cả hai đi đến hỏi tin tức của Fritz Walter.

Họ tìm thấy người nhân viên ở chân cầu thang.

- Xin hỏi ông Walter có ở đây không? Adolf ung dung hỏi vì
tin rằng tranh của mình đã được bán hết sạch.

- Ông Walter hiện đang ở ngoại quốc.

- Anh thấy chưa! Wetti sung sướng kêu và huých khuỷu tay vào
Hitler ý nói mình đã đúng, một cử chỉ rất khác lạ so với phong thái cao
quý thường thấy ở thị.

Hitler bơi trong hạnh phúc.

- Thế bao giờ ông ấy về?

- Tuần tới thưa ông.

- Vậy thì phiền anh hãy nói với ông Fritz Walter rằng Adolf
Hitler đã qua đây và tôi đợi ông ấy như thường lệ vào sáng thứ Tư, lúc
tám giờ.

- Ở số 22 phố Felber, Wetti đỏ mặt thêm vào, xúc động vì
được nêu tên quán trọ của mình trong khung cảnh vàng son đầy danh
tiếng này.

Anh nhân viên lộ vẻ bối rối.

- Ông đã nói với tôi cái tên Fritz Walter đúng không ạ?

- Đúng vậy.

- Xin ông bà thứ lỗi, nhưng chủ của gallery này là Gerhard
Walter.

- Thế không phải là Fritz Walter làm chủ gallery này ư?

- Không thưa ông. Mà là ông Gerhard Walter.

- Vậy thì hẳn đó là con trai ông ta!

Anh nhân viên đỏ bừng mặt như thể vừa nghe thấy chuyện tục
tĩu.

- Không hề. Tôi có thể khẳng định với ông là ông Gerhard
Walter không có người con nào cả.

- Thế là thế nào, Hitler nổi giận, thứ Tư nào tôi chả gặp
ông Fritz Walter ở nhà tôi sau đó ông ấy mang tranh của tôi đến bán
ở đây.

- Thế tên của ông là gì?

- Là Adolf Hitler, hắn giận điên tiết nhắc lại tên mình cho
người nhân viên vốn từ nãy đến giờ không chịu nghe hắn nói.

Người bán hàng không nao núng.

- Tôi e là ông đã nhầm, thưa ông... Hitler. Tôi không nghi
ngờ về chất lượng tác phẩm của ông nhưng tôi có thể đảm bảo với ông rằng
gallery Walter chưa bao giờ trưng bày tác phẩm của ông cả. Và không đợi
Hitler phản ứng, anh ta xoay người lấy quyển sổ bán hàng rồi đàng hoàng đưa
cho Hitler.

- Đây là danh mục của hai năm gần đây và như ông thấy đấy...

Wetti phẫn nộ.

- Anh nói lung tung thế nào ấy chứ anh bạn à. Chính mắt tôi
nhìn thấy ông Fritz Walter đứng ở thềm nghỉ nhà tôi vào mỗi thứ
Tư mà.

- Trên thềm nghỉ nhà bà ư? Anh nhân viên nhắc lại mỉa mai và
đưa mắt nhìn mớ quần áo lố lăng của Wetti, từ cái mũ cắm quá nhiều lông
chim đến đôi ủng có khuy.

- Đi thôi Wetti, không ở lại đây nữa.

Họ bước qua cửa với điệu cười chế giễu của cái âm thanh lanh
lảnh trong như pha lê ở cửa ra vào.

Một sự im lặng bối rối làm bước chân họ nặng trĩu.

Báo cáo nội dung xấu