Nửa kia của Hitler - Chương 23

Lời nói quá đúng lại làm Adolf rùng mình, cơn rùng mình từ vai chạy lên gáy.

Hắn nhìn Mười-một-giờ-rưỡi. Nàng cũng nhìn hắn. Trời hôm ấy trong và xanh, mặt trời phun nắng tung tóe lên vỉa hè nơi những người qua đường đang bước vội để tránh nắng, không khí dường như đứng im, bất động, như một thứ thạch anh khô, người ta hít thở thoải mái.

Adolf và Mười-một-giờ-rưỡi không rời mắt khỏi nhau nữa. Lần đầu tiên trong đời, Adolf có cảm giác đang ở trung tâm vũ trụ. Đất đai, con người, mây, xe điện, những ngôi sao, tất cả những thứ đó đang quay quanh hắn.

- Thật khó tin phải không, Mười-một-giờ-rưỡi nói.

- Gì cơ? Adolf hỏi, đột nhiên cảm thấy lo lắng.

- Cảm nhận cái mà anh và em vừa cảm nhận ấy. Phải vậy không?

- Đúng vậy.

Như vậy là hắn không điên. Nàng cảm nhận thấy cái mà hắn cảm nhận. Hay cả hai người bọn họ đều bị một sự điên cuồng xâm chiếm. Trong trường hợp ấy, sự điên cuồng này trở thành quy tắc và việc những người khác nghĩ gì không mấy quan trọng!

Hắn ngửa hai bàn tay rồi đặt lên trên bàn. Hai bàn tay bé nhỏ đậu lên trên ấy một cách thật tự nhiên. Thật vừa vặn. Những ngón tay của hắn nắm lấy nàng đến tận cái cổ tay mũm mĩm. Linh tính mách bảo hắn họ sẽ hợp với nhau như thế nào trên giường...

Nàng mở hé đôi môi và chính lúc ấy hắn cũng vậy, như thể họ hôn nhau. Nàng rùng mình.

Trong khóe mắt hắn nhận ra vẻ mặt mỉa mai của Neumann. Ngại ngùng, hắn ép mình rơi xuống lãnh thổ nặng nề của sự tầm thường.

- Xem nào... xem nào... chắc chắn chúng ta sẽ làm cái gì đó cùng nhau nhưng đừng vội.

Mím chặt môi, hắn giận mình đã nói câu ấy. Hắn sắp làm hỏng mọi chuyện. Bình thường hóa tức là phá hỏng. Tại sao hắn không thể ngăn mình làm điều ấy?

Mười-một-giờ-rưỡi quay sang Neumann.

- Anh có phải bạn em không?

- Có.

- Vậy nếu anh là bạn em anh có sẵn lòng để em một mình với anh Adolf một chút không?

- Nhưng...

- Anh không thấy những gì đang xảy ra vượt quá mọi tưởng tượng của anh ấy ư? Anh không thấy anh ấy đang phải giữ kẽ vì anh ở đây à? Anh không thấy bị coi thường hay sao khi là người bạn thân nhất của em và của Aldolf mà lại phải ngồi trơ như phỗng ở đây? Anh không đáng phải chịu điều đó.

Bẽ bàng, bối rối, bị thao túng, cảm thấy thân thể và sự có mặt của mình chướng quá, Neumann lùi bước về phía cuối quán cà phê, trả tiền rồi ra về.

Mười-một-giờ-rưỡi quay lại phía Adolf, thổi lọn tóc của mình bay lên để rồi nó lại rơi về chỗ cũ, nhún vai rồi cười.

- Anh có hiểu được em phải cố đến thế nào để làm việc này không? Cả em nữa, em cũng sợ sự lố bịch. Em đã mất một năm mới quyết định đi qua suốt quán cà phê này để nói với anh điều mà em biết.

- Cái mà em biết?

- Rằng anh với em sẽ là một cặp ra trò.

Theo phản xạ Adolf muốn phản đối tiếp nhưng một lần nữa hắn lại thôi trước sự hiển nhiên của câu nói ấy.

Hắn có cảm giác mình đã biết Mười-một-giờ-rưỡi từ nhiều năm rồi, rằng hắn đã làm tình với nàng, rằng họ có với nhau cả trăm kỷ niệm rồi.

- Lạ thật, hắn nói, anh nhìn em bây giờ với cái nhìn mà anh sẽ có về em trong mười năm nữa. Em là ký ức của tương lai anh.

- Thật không thể tin nổi, phải không? Với em cũng vậy. Chó chết, em đã làm vỡ không biết bao nhiêu bát đĩa sau cánh cửa, đằng kia kìa, khi nghĩ đến anh.

Adolf nhìn nàng và cố định hình nàng, lấy một cái nhìn khách quan, nhốt nàng vào trong khung của một bức tranh: hắn không tài nào làm được việc ấy. Nàng vuột khỏi cố gắng của hắn.

- Mình đi chứ? nàng hỏi.

- Đi đâu?

- Em không biết.

- Đồng ý.

Họ đứng dậy. Bàn tay Adolf vừa in bờ vai Mười-một-giờ-rưỡi, ngay lập tức đặt ở độ cao hợp lý, không căng thẳng cũng chẳng gượng ép; một sự tiền định.

- Anh không biết mình đi đâu, hắn thì thầm, nhưng điều chắc chắn là chúng ta sẽ đi.

Nàng rùng mình và họ lao nhanh ra phố như người ta lao mình xuống nước.

Mặt tiền bằng thạch cao của các ngôi nhà trên đại lộ Montparnasse và cây bên đường đứng nghiêm, ưỡn ngực trước đôi tình nhân như hai hàng quân danh dự. Phấn hoa tung bay trên đầu đoàn rước như những chiếc chuông đứt dây, Paris đang chơi ngẫu hứng một bản nhạc hội và những đứa trẻ nhảy múa tung tăng bên những chiếc ghế băng.

- Sẽ tốt hơn nếu chúng ta không ngủ với nhau ngay lập tức, Mười-một-giờ-rưỡi nói, như thế chúng ta có thể nhớ rằng đã có một khoảng thời gian “trước khi...”.

- Ừ, như thế sẽ tốt đấy.

- Chúng ta có thể đợi một hay hai tiếng chứ?

- Ừ, tất nhiên rồi, Adolf tán thành nhưng đột nhiên, một hoặc hai giờ bỗng trở nên một khoảng thời gian dài vô tận với hắn.

Mười-một-giờ-rưỡi khẽ thở phào, gần như là trẻ con, một hành động hoàn toàn đáng ngạc nhiên ở một cô gái có vẻ từng trải đến thế. Adolf kết luận rằng chắc nàng muốn chuyện tình của nàng với hắn không giống những mối tình khác.

- Em người ở đâu? Ở Paris?

- Gần như thế. Em ở Lisieux.

Adolf mỉm cười khi nghĩ rằng Mười-một-giờ-rưỡi, tóc cắt khum khum, đầu trần, mặc váy mềm để lộ cặp chân, trông như dân Paris chính cống chính bởi vì nàng không phải là dân Paris; nàng khoác trên mình bộ đồng phục của dân Paris.

- Lisieux là ở đâu?

- Một ngôi làng ở Normandie. Ở đấy người ta làm bơ, pho mát và các cô gái già nữa. Nói như vậy để thấy là em chẳng có gì để làm ở đó cả. Em lên Paris năm mười bốn tuổi.

Hắn trìu mến nhìn nàng: người ta có thể tin là nàng mới mười bốn tuổi vì làn da của nàng tươi trẻ như mới được tạo sinh đêm qua và chỉ mới được căng lên vào đúng sáng nay.

- Em làm nhiều việc linh tinh. Công việc lâu nhất là làm người cứu rỗi linh hồn.

- Người cứu rỗi linh hồn?

Adolf dừng lại. Hắn không thể tưởng tượng Mười-một-giờ-rưỡi trong dáng vẻ một bà xơ, đang tất bật cứu rỗi các linh hồn.

- Anh không hiểu. Em có dáng vẻ của một người làm vãi linh hồn hơn là cứu rỗi linh hồn.

Mười-một-giờ-rưỡi ngửa cổ ra sau cười ha hả, mồm ngoác to, như thể nàng vừa nuốt một thanh kiếm vừa vặn vẹo người. Adolf nhìn nàng, phân vân giữa ham muốn được cắn nàng vì nàng đang chế nhạo hắn, vừa muốn làm tình với nàng vì điệu cười vô duyên ấy làm nàng càng gợi tình hơn.

Nàng dựa người vào hắn để lấy lại hơi.

- Cứu rỗi linh hồn, đó là nghề làm giày, anh chàng Boche lớn xác của em ạ. Linh hồn là từ để chỉ phần đế giày người ta có thể tận dụng để làm đế cho một đôi giày khác.

Nàng nhìn hắn từ dưới lên trên.

- Đúng là cần phải vừa là người nghèo vừa là người Pháp mới có thể biết được điều ấy.

- Đúng vậy, Adolf đáp, còn anh là một tay người Đức nghèo.

- Không sao, không sao. Dù gì thì em cũng không phải là tỷ phú Rothschild. Có điều, em đã tìm thấy một thứ sẽ làm em trở nên giàu có.

- Thế à? Cái... cái gì vậy?

- Anh không định tin là em cứ thế tiết lộ hết bí mật của em đấy chứ? Anh sẽ được biết nếu anh xứng đáng.

- Thế còn các chàng trai thì sao?

- Các chàng trai làm sao?

- Em đã yêu nhiều chưa từ hồi lên Paris?

- Từ bao nhiêu người trở xuống thì anh sẽ chấp nhận em?

- Dù thế nào anh cũng sẽ chấp nhận em.

Nàng kề sát mặt hắn và đặt lên đó một cái hôn.

- Hai? Ba? Mười? Hai mươi? Hắn nài hỏi.

- Em không phải là người giỏi tính nhẩm.

- Thế em có yêu thường xuyên không?

- Ôi không, cái đó thì quá lắm! Không bao giờ!

Nàng phẫn nộ, bị xúc phạm khi bị coi là người dễ dãi trong chuyện đó. Adolf không thể ngăn mình ngạc nhiên vì đức hạnh khác thường này, một thứ được xác định bằng trái tim chứ không phải là tình dục.

- Em nóng lòng được xem tranh của anh, nàng nói. Từ một năm nay, em có nghe một số khách hàng nói về tranh của anh.

- Người ta nói nhiều hơn người ta mua em ạ.

- Không quan trọng, bắt đầu là thế. Mười năm nữa, tranh của anh sẽ đắt gấp hai mươi lần.

Adolf muốn nói “làm sao em biết được mà nói thế?” nhưng lại thôi, vì hiển nhiên là nàng biết điều ấy. Khi đó, hắn nghi ngờ là nàng đã làm việc với các họa sĩ.

- Em đã bao giờ ngồi mẫu chưa?

- Em ấy à? Không. Tại sao?

- Em xinh và lại làm việc ở Montparnasse nữa. Tất cả các họa sĩ đều đến quán Rotonde.

- Đúng, nhưng từ đó cho đến chỗ họ để ý tới em thì... trước đây anh có bao giờ chú ý đến em không, anh ấy? Anh có hỏi em làm mẫu cho anh vẽ không?

Adolf cúi đầu, hắn giận mình sao không nhìn ra Mười-một-giờ-rưỡi sớm hơn.

- Dù gì, nàng vui vẻ thêm vào, em không hề muốn người ta vẽ em tí xíu, em muốn người ta vẽ em cao lớn cơ, như một cô khổng lồ. Như vậy, vì phần lớn các họa sĩ vẽ em như họ nhìn thấy em ngoài đời mà không phải là em như em nghĩ, nên chẳng cần vẽ em làm gì.

- Nghe em nói, anh có cảm giác như em biết ít nhiều về giới nghệ thuật đấy nhỉ.

- Đương nhiên! Em có học mà. Em vẽ.

Adolf phá lên cười. Người ta không thể tưởng tượng cái mẩu phụ nữ bé tí xíu này đứng bên giá vẽ và đang làm cái thứ nghệ thuật bạc bẽo này.

Mười-một-giờ-rưỡi nhìn hắn kinh khiếp. Ngay khi nhận thấy bộ mặt thiểu não của nàng hắn câm bặt tiếng cười.

Nhợt nhạt, Mười-một-giờ-rưỡi nắm chặt tay lại để ngăn mình không đánh hắn.

- Đồ ngốc! Đồ thảm hại kiêu căng! Tôi nói cho anh biết tôi là họa sĩ và điều đó làm anh thấy nực cười. Khi thấy ngón tay anh đầy màu và tóc anh dính dầu tôi có cười nhạo không?

- Không, không, em bình tĩnh đi. Anh... anh... ý anh là... anh ngạc nhiên... anh có quen vài nữ họa sĩ nhưng không ai xinh bằng em.

- Đúng, đúng. Xinh có nghĩa là ngu. Thông minh có nghĩa là xấu.

- Anh xin lỗi. Ý anh không phải vậy. Anh tiếc là đã cười như vậy. Anh thật ngu ngốc khi đã làm thế.

- Cái đó, để làm kẻ ngu ngốc thì đúng là ngu ngốc rồi đấy. Dù gì, ai cũng biết tỏng đi là không cần phải rất thông minh mới trở thành họa sĩ.

Adolf cứng lưỡi. Chưa bao giờ một người đàn bà tỏ ra xấc xược với hắn đến thế và thay vì làm hắn bực tức, điều đó kích thích hắn... hắn không thấy buồn chán khi ở bên Mười-một-giờ-rưỡi.

- Tại sao em tên là Mười-một-giờ-rưỡi?

- Đúng là một câu hỏi ngớ ngẩn! Adolf, anh hạ thấp mình,
không ngóc đầu lên được, anh bị thiểu năng trí tuệ rồi! Hít thở đi, lấy
lại độ cao đi, anh chàng ơi. Em có hỏi anh tại sao anh tên là
Adolf không? Không.

- Anh tên là Adolf vì mẹ anh đặt thế.

- Còn em, em tự đặt tên cho mình là Mười-một-giờ-rưỡi. Em là
mẹ của tên em.

- Thế trước đó?

- Tên đầu tiên của em ấy à? Nếu em muốn người ta biết đến
cái tên ấy thì em đã giữ nó lại.

- Tại sao lại là Mười-một-giờ-rưỡi?

- Sau này anh sẽ biết tại sao.

Nàng rùng mình.

- Em xin anh. Chúng ta đã nói là sẽ dành cho nhau một, hai
giờ. Hai giờ mà Adolf và Mười-một-giờ-rưỡi yêu nhau nhưng vẫn còn chưa làm
tình với nhau.

- Đi xem tranh của anh đi.

Hắn cầm tay nàng và kéo về phía xưởng mình. Chợt Adolf dừng
lại.

- Hay chúng ta đi xem các tác phẩm của em đi.

- Các tác phẩm của em hả? Mười-một-giờ-rưỡi ấp úng.

- Ừ. Cho anh xem đi.

Mười-một-giờ-rưỡi rút tay khỏi tay Adolf và dằn dỗi.

- Quá đáng quá đấy! Cách đây một phút ai đó còn không tin
người ta là họa sĩ thế mà bây giờ lại muốn xem tác phẩm của người ta! Anh
trở mặt quá nhanh anh chàng ạ, em đâu phải là đứa dễ dãi. Em còn chưa có
thời gian để quên sự xúc phạm ban nãy.

Sau đó nàng nói, giọng lí nhí:

- Thực ra em mới tập vẽ, em có ý tưởng nhưng hiện em gần như
chưa có gì cho anh xem.

Adolf hôn lên hai má nàng. Nàng lẩm bẩm cho chính mình:

- Đúng quá rồi còn gì, em mới hai mươi tuổi mà.

Nàng ngẩng đầu hào hứng hỏi Adolf:

- À mà anh bao nhiêu tuổi rồi? Đã nhiều tháng nay em tự hỏi
mình điều ấy.

- Ba mươi mốt tuổi.

Mười-một-giờ-rưỡi huýt sáo khâm phục.

- Ba mươi mốt tuổi. Thật là tuyệt phải không! Vậy thì nếu em
xoay xở tốt thì em còn có anh trong vòng tay em đến khi anh bốn mươi tuổi,
phải không?

- Hiện tại, anh vẫn chưa ở trong vòng tay em.

- Thong thả nào! Vậy là em cũng sẽ có anh đến năm bốn mươi
tuổi. Không, điều đó hết sức quan trọng, anh có hiểu không, bởi vì với em
bốn mươi tuổi là lúc một người đàn ông đẹp nhất.

- Em biết gì về chuyện đó?

- Em biết, thế thôi, nàng cắt ngang, giọng khô khốc. Và anh
đừng kêu ca vì những ý nghĩ ngông nghênh của em vì, anh biết không, em có
những cô bạn gái cùng tuổi thấy anh hơi quá già đối với bọn họ. Già và
nẫu rồi.

- Nẫu?

- Tức là hỏng rồi. Như quả chín quá rơi xuống gốc cây. Thậm
chí nhặt về cũng chẳng để làm gì.

Nàng tư lự, thổi lọn tóc tung lên rồi nó lại ngay lập tức
rơi xuống che mất mắt.

- Tại sao em không cắt lọn tóc đó đi?

- Có chuyện gì à? Anh không thích nó sao?

- Có chứ, có chứ. Anh... thích em như em hiện nay. Nhưng cái
lọn tóc này có vẻ như làm em không nhìn được về bên phải.

- Ai bảo anh vậy? Và tại sao anh lại nghĩ là em muốn nhìn về
bên phải?

- Chẳng có gì cả. Nhưng lúc nào em cũng phải thổi nó đi.

- Thế tại sao em không được thích thổi như thế hơn là phải
nhìn? Anh thực sự là một tay người Đức kỳ quặc.

Nàng chăm chú nhìn hắn.

- Lỗ mũi anh đẹp quá. Mình đi xem tranh của anh bây giờ nhé?

Khi đi lên cầu thang về xưởng, Adolf hi vọng là Neumann biết
ý để xưởng lại cho họ để đi ngủ ở chỗ khác.

Quả vậy, dưới đất, trước cửa ra vào, Neumann đã để lại mẩu
giấy nhắn tối nay anh sẽ ở lại nhà Brigitte, bồ hiện nay của anh, người
cách đây mấy ngày là bồ của Adolf vì, thường xuyên là như vậy, các cuộc
chinh phục của Adolf đều kết thúc trong vòng tay của Neumann, người đẹp trai
hơn Adolf nhiều nhưng lại không biết tán tỉnh.

Mười-một-giờ-rưỡi nhận ra ngay lập tức giữa đống tranh dựa
ngổn ngang vào tường, bức nào là của Adolf. Nàng căng đôi mắt tròn nhỏ,
chăm chú nhìn hồi lâu. Hắn thích sự im lặng của nàng. Với hắn, không gì
chán bằng những lời khen ngay lập tức. Hắn có niềm tự kiêu là vẽ ra những tác
phẩm mà cần phải có thời gian để nó tác động đến tâm lý người xem, hắn
không nghĩ mình xứng với những câu đại loại như “Vui mắt quá! Thú vị quá!
Đẹp làm sao!” những tính ngữ phiến diện này được những người trong
giới thượng lưu ban phát khi bước sầm sập qua hành lang của một cuộc triển
lãm chó.

Không những Mười-một-giờ-rưỡi không nói gì mà còn không thỏa
mãn một cách nhanh chóng cái thú quan sát kỹ của mình. Sau một tiếng rưỡi
ngồi xổm trước những vì sao, không nói năng gì, nàng quay lại phía Adolf
và nói mỗi một câu:

- Em rất hạnh phúc vì đã được xem chúng.

Nàng tiến đến gần hắn và nhìn hắn với một sự ngưỡng mộ còn
lớn hơn với các tác phẩm.

- Nếu bây giờ anh đưa em một cái ghế đẩu, em sẽ bảo mình hôn
anh.

- Anh cũng có thể ngồi thấp xuống giống em chứ!

- Vâng, nếu điều đó không phải là đòi hỏi anh quá nhiều.

Quanh bờ môi nóng bỏng của nàng, hắn có cảm giác đang uống
cả một dòng thác.

- Hạ ri đô xuống đi anh.

- Nhà không có ri đô.

- Vậy thì khép cửa chớp lại, Adolf, làm cái gì đó đi. Tối
nay bọn mình học điêu khắc. Bọn mình dùng tay, không dùng mắt.

- Nhưng anh muốn nhìn thấy em.

- Anh thiếu kiên nhẫn quá đấy! Thế còn ngày mai? Ngày kia?
Thế nào, điêu khắc chứ?

- Đồng ý. Điêu khắc.

Đêm trôi trong một sự ngây ngất vô tận. Có cái gì đó pha
trộn giữa táo bạo và rụt rè ở Mười-một-giờ-rưỡi làm Adolf hết táo bạo lại
đến rụt rè. Không giống những người đàn bà khác đã qua đêm trên cái giường
này, Mười-một-giờ-rưỡi không rên lên. Khi cởi bỏ quần áo, nàng đã không sắm vai
một nhân tình đã sẵn sàng để thỏa mãn. Khi những chuyển động lên xuống của
Adolf làm nàng khó chịu hoặc thậm chí làm nàng đau, nàng không ngần ngại
nói với Adolf và như thế, hắn, được sự thẳng thắn lạ đời dẫn dắt, biết
nhiều lần tìm ra con đường để thỏa mãn cả hai.

Buổi sáng, Adolf nhìn nàng ngủ, co mình áp sát vào hắn, như
một đứa trẻ trong bào thai; hắn thấy mềm lòng trước người thiếu nữ tươi
trẻ ấy, giấc ngủ đã trả nàng lại về tuổi thơ mà nàng không hay: cặp má
tròn, đôi môi hờn dỗi, mi mắt không một nếp nhăn.

Những tia nắng đầu tiên trong ngày đậu lên họ và hắn thấy rõ
ràng làn da trắng muốt của nàng, trong cái tranh tối tranh sáng màu xanh
như nước biển đêm, hiện lên trong mắt hắn như ngọc như ngà, sống động và
ấm nóng.

Hắn không muốn ôm chặt lấy nàng để đánh thức nàng dậy mà lại
muốn nhìn trọn vẹn thân hình nàng. Muốn sở hữu nàng bằng cái nhìn mà nàng
không hay biết. Một sự cưỡng bức ngọt ngào và thuần khiết bằng thị giác.
Sự cưỡng bức của một họa sĩ. Đó sẽ là phần thưởng bình minh dành cho hắn.

Hắn nhấc tấm chăn lên mà nàng không biết vì ngủ say quá. Cái
mà hắn phát hiện dưới chăn làm hắn sững người.

Hắn đứng dậy, cảm thấy mình sắp hét lên, mắt nhòe đi.

Hắn chạy vào phòng vệ sinh bé xíu và ngồi xuống, đầu tiên là
để kiềm chế cảm xúc sau là để tận hưởng nó.

Hắn chưa bao giờ nghĩ đến điều ấy.

Trên tấm ga trải giường, máu loang lổ. Mười-một-giờ-rưỡi đã
tặng trinh tiết của mình cho hắn.

*

* *

Ngày cuối tuần đến gần và Hitler vẫn giữ nguyên ý kiến của
mình từ ban đầu là phải làm đảo chính vào một ngày thứ Bảy, khi tất cả các
cơ quan hành chính đóng cửa. Vài người khác đề nghị tiếp tục đợi. Hitler
từ chối. Tiếp tục đợi đồng nghĩa với bỏ cuộc.

- Các anh là loại người vặn ngược kim đồng hồ lại mỗi khi
đồng hồ chỉ đến mười hai giờ kém năm, thật không thể tha thứ được! Nước
Đức không thể chờ đợi được nữa!

Từ vài tuần nay, hắn có thói quen thể hiện tình cảm của mình
bằng cách giương cả quốc gia lên: câu “nước Đức đang mệt mỏi” có nghĩa là
Hitler muốn đổi chủ đề; “nước Đức đang đói” cho thấy Hitler sắp ăn món
tráng miệng. Nếu có người cảm thấy sự hoang tưởng tự đại này nực cười thì họ sẽ
phải từ bỏ ý nghĩ ấy vì, từ bây giờ, thái độ sùng bái lãnh tụ vô điều kiện
lớn đến mức kẻ báng bổ sẽ ngay lập tức bị đàn áp.

Hitler để mặc cho xu hướng sùng bái cá nhân mình tự do hình
thành. Vì vừa chứng kiến sự sụp đổ của hàng loạt chế độ quân chủ, làm quen
một cách không hào hứng với chế độ cộng hòa mờ nhạt, thời đại hắn đang
sống cần một con người mạnh mẽ, một Cesar đến từ dân chúng. Mussolini, Công
tước Ý, từ khi đội quân Sơ mi đen của ông ta diễu hành trên đường phố Roma
và cướp lấy chính quyền, đã trở thành hình mẫu không giấu giếm của Hitler.
Trong các bài diễn văn của mình, hắn chúc cho một người nhà trời vĩ đại
giống như vậy, người sẽ cứu nước Đức xuất hiện. Đám đông tiếp nhận lời chúc ấy
say sưa đến mức hắn tin rằng đó là một ý tưởng hay. Thế nào là một ý tưởng
hay đối với Hitler? Đó là một ý tưởng gây hiệu ứng. Ý tưởng ấy lần nào
cũng phải dấy lên một làn sóng hoan lạc. Thực ra, đó là chuyện
bình thường. Đám đông - dù gồm toàn đàn ông - là một người đàn bà; lời hứa
gả chồng sẽ có tác dụng làm hưng phấn tột độ. Trong lời khấn của mình, hắn
cầu nguyện vĩ nhân mà hắn không nêu tên cụ thể này, hắn dường như cũng mơ về
người đó, hắn đóng vai người báo tin, nhà tiên tri, thánh Jean Tẩy Giả
người đứng trong thung lũng Jourdain loan tin Đấng cứu thế sẽ đến và bền
bỉ đợi Người.

Như hắn đã dự tính, một vài đảng viên trẻ đã đến thổ lộ
riêng với hắn niềm tin của họ: Hitler chính là Vị cứu tinh mà hắn đã loan
tin. Hắn không phải là thánh Jean Tẩy Giả mà chính là Jesus. Hắn đã cố
giấu niềm vui của mình để phản bác. Điều đó không vỗ về được những người trẻ
đang hưng phấn, những người muốn mình có lý bằng mọi giá. Khi đó, Hitler
chọn những người tin mãnh liệt nhất vào điều đó nắm giữ những vị trí chủ
chốt trong Đảng. Nhờ cách đó, hắn chọn được Rudolf Hess, một người tư
sản, khẳng khiu, râu tóc rậm rạp, xuất thân từ một gia đình vừa phá sản,
đang khó nhọc tìm một chỗ đứng trong xã hội sau chiến tranh; là thành viên
của giáo phái bí mật Thulé, anh ta đã theo học môn địa chính trị ở trường đại
học và luôn khẳng định một cách hùng hồn rằng Hitler là nhà độc tài mà thời
đại đang chờ đợi và gọi hắn là “Người” hay thậm chí là “Quốc trưởng”.
Hitler giao cho Hermann Gôring, tay đại úy phi công điển trai, kiểu cách
lịch lãm, với đôi mắt hớp hồn màu xanh lơ nhạt và đi tất lụa màu đỏ, phụ
trách Ban đột kích, nhóm thể thao trước đây được chuyển thành nhóm vũ trang
nhỏ, chuyên tấn công nhanh.

Từ nay, hắn tăng cường sử dụng cách nói như một Đấng cứu thế
và biết rằng trong đám đông những thanh niên này sẽ lẩm nhẩm tên hắn.

- Mussolini của Đức tên là Adolf Hitler.

Hắn còn giả vờ phẫn nộ khi nhìn thấy những tấm biển mà hắn
trông đợi biết bao xuất hiện, chúng khẳng định chiến thuật của hắn đã phát
huy tác dụng.

Giờ đây hắn có thể tin tưởng dựa vào sự trung thành vô điều
kiện của những người rất khác nhau mà hắn giao du một cách riêng biệt, cho
phép hắn dùng người này để chống lại người kia trong những trường hợp cần
thiết nhờ vào những mối liên hệ duy nhất với mỗi cá nhân ấy.

- Đừng đợi thêm nữa! Hành động! Nước Đức không thể nhuộm màu
đỏ được.

Sáng hôm ấy Hitler run lên vì sung sướng. Cuộc đời hắn đã
trở thành một vở opera, hắn bước đến ngày đăng quang của mình, hắn sẽ là
một Siegfried(20) của thời hiện đại, cuộc đảo chính sẽ mang lại quyền
lực cho hắn.

Ngày 8 tháng Mười một năm 1923 khoảng mười tám giờ, Hitler,
Gôring và một nhúm người có vũ trang đột nhập vào quán bia Bürgerbru nơi
chính quyền xứ Bavaria đang tổ chức một cuộc mít tinh.

Hitler trèo lên một chiếc ghế. Cử tọa gồm những người tư sản
xì xào bực tức khi thấy một kẻ quấy rối dám ngắt lời Kahr(21).

Hitler rút súng và bắn một phát lên trần nhà.

Cử tọa im phăng phắc.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.