Nửa kia của Hitler - Chương 34
- Bởi một người vừa là người Đức vừa là người Do Thái cũng chẳng sao cả. Chính em cũng nhận thấy điều ấy mà. Chúng ta sống hòa bình và trong tương lai dài nữa cũng vậy. Đất nước đang hiện đại hóa và tự do hóa. Chủ nghĩa bài Do Thái chỉ chiếm vị trí ngoại vi ở đây, nó là chuyện đáng xấu hổ, trừ đối với tay điên cuồng Goebbels mà thôi, em biết đấy, thằng cha cực hữu này không chiếm nổi một phần trăm phiếu ủng hộ. Là người Do Thái ở Ba Lan, ở Nga, Mỹ hoặc Pháp thì mới khó. Chính các chú, các cậu em chả nói thế là gì.
- Đúng vậy.
- Vậy thì tại sao nó lại sinh ra ở đây? Nước Đức có liên hệ gì với số phận chủ nghĩa phục quốc của Israel? Anh không tài nào hiểu được
*
* *
- Không, chúng ta sẽ không lùi bước!
Hitler nói tràng giang đại hải về chủ đề này hàng tiếng đồng
hồ mỗi ngày.
- Không rút quân! Chúng ta không lùi bước trước quân Nga.
Chúng ta không lùi bước trước mùa đông. Nếu không chúng ta sẽ có kết cục như
Napoléon! Người của ta phải bám giữ những vùng đất mà chúng ta chiếm được, họ
phải đào công sự ở chính nơi đó và giữ vững từng mét đất.
- Nhưng mặt đất đóng băng, thưa Quốc trưởng.
- Thế thì sao? Ta cũng từng là lính ở vùng Flandres trong
những năm 14-18, lúc đó mặt đất cũng đóng băng, bọn ta đã dùng đạn pháo để tạo
thành các hố.
- Nhưng thưa Quốc trưởng, băng phủ dày đến một mét rưỡi. Nga
không phải là Bỉ.
- Im ngay! Ông chẳng biết gì cả.
- Tổn thất về người sẽ rất nặng nề.
- Thế ông tưởng những người lính của Frédéric Đại đế nóng
lòng muốn chết lắm sao? Họ muốn sống, cả họ nữa, nhưng Nga hoàng yêu cầu họ
phải hy sinh. Ta, Adolf Hitler cũng nghĩ vậy, ta cũng có quyền đòi hỏi những
người lính Đức phải dâng hiến cuộc sống của họ cho ta.
- Tôi không thể yêu cầu người của mình phải hy sinh.
- Ông không đủ khách quan để hiểu chuyện này, tướng quân ạ.
Ông phải lùi xa ra một chút. Hãy tin ta đi, tình hình sáng sủa hơn nhiều nếu
xem xét nó từ xa.
Ở Dinh quốc trưởng, các tướng lĩnh bị thay như thay áo. Như
người ta dự đoán, hiệp ước trên giấy giữa Hitler và Stalin đã nhanh chóng bị xé
rách trước sự hằn thù giữa hai bên. Chiến tranh nổ ra dữ dội. Hitler lần lượt
sa thải các vị tướng Fôrster, Sponeck, Hoepner, rồi Strauss... Và có lẽ sa thải
thôi vẫn chưa đủ để họ hiểu ra vấn đề, tướng Reichenau bị đột tử còn tướng
Sponeck bị xử tử hình.
- Cái lũ ngu này sẽ biến ta thành Napoléon mất nếu ta để mặc
chúng muốn làm gì thì làm! Không lùi bước! Không thoái quân! Mùa đông ở nước
Đức cũng khắc nghiệt như ở Nga.
Ban đầu, Hitler ngỡ rằng chỉ cần hai tuần là đủ để xâm chiếm
nước Nga. Nhưng người khổng lồ Xô Viết đã cầm cự được suốt mùa hè rồi chiếm lại
được đất vào mùa đông năm 41-42.
Quốc trưởng Đức giờ đây không rời khỏi chỗ trú ẩn mang tên
Hang Sói, một hệ thống boong ke được ngụy trang trong khu rừng tăm tối ở Đông
Phổ. Giữa mảnh đất bị gió địa cực hành hạ, giữa những đống đá đen và những cành
cây cong queo nhăn nhó trên tuyết, Hitler đã thay đổi. Thân hình hắn đã phô ra
những thất bại mà hắn đã phải nhận. Hắn cử động khó khăn và đau đớn, da tái đi,
mí mắt dường như khó khăn lắm mới không sung huyết dưới sức nặng của đôi mắt
nhòe nhoẹt mà lòng trắng đã ngả sang màu vàng, hắn ăn uống còn khó khăn hơn nữa
và hơi thở tỏa ra một mùi đầy lo âu. Đột nhiên hắn trở nên già nua, nhưng già
theo cái kiểu chỉ có được ở tuổi năm mươi, khi cuộc đời đã bắt phải chịu đủ
điều khổ sở, già vì da thịt phù lên thì đúng hơn là vì khô đi, già vì chối bỏ
cuộc đời hơn là vì tuổi tác, già vì thối rữa hơn là chín chắn, hắn già vì sự
già nua ngập ứ trong người vốn là một căn bệnh của người trẻ.
Hiện Đức đã có Nhật Bản là đồng minh nhưng Mỹ lại là kẻ thù.
Hitler khinh bỉ Mỹ chẳng ích gì vì hắn không biết làm thế nào để đánh bại được
đối thủ này. Nếu không tìm ra cách thắng Nga nhanh chóng, hắn ngờ rằng mình sẽ
thua trong cuộc chiến này mất. Lúc im lặng thiểu não khi độc thoại gay gắt,
chính hắn cũng nhận thấy giữa cơn độc thoại rằng mình đang nhắc lại những câu
nói hùng hồn thuở trước, và bắt đầu nhại lại chính mình một cách lố bịch. Hắn
khao khát được hành động nhưng bị sa lầy trong một cuộc chiến quá dài đang lan
ra toàn thế giới.
Cả trăm lần, hắn đã cố tìm lối thoát. Hắn thậm chí đã bí mật
chìa tay với Anh khi đề nghị nước này ngưng chiến và cùng chia nhau châu Âu.
Nhưng Luân Đôn đã giả điếc. Đó là vì Churchill, tay nghị viên bị bọn Do Thái
trên thế giới mua chuộc, cái tay họa sĩ nghiệp dư này!Những lời chửi rủa của
họa sĩ bất thành Hitler dành cho họa sĩ nghiệp dư Churchill chủ yếu nhằm để che
giấu sự tôn trọng. Churchill từ lâu đã trở thành đối thủ duy nhất đáng kể mà
Hitler công nhận trong thâm tâm từ nhiều năm nay, nhưng hắn thà chết chứ không
chịu thừa nhận điều ấy. Việc Churchill nhất quyết chối bỏ các lời đề nghị càng
làm hắn thêm hận thù. Cái thằng Rudolf Hess đốn mạt ấy đang chết gí trong một
nhà tù của Anh...Hitler thầm nghĩ, nhưng ngoài mặt, hắn chỉ nhắc đến Rudolf
Hess như một kẻ phản bội, kẻ đã làm hắn thất vọng tột cùng bằng hành động điên
rồ của mình.
Rudolf Hess, người ủng hộ trung thành từ những ngày đầu
tiên, người mà, khi còn ở trong tù năm 1924, Hitler đã đọc cho chép quyển Cuộc
chiến đấu của tôi, đã làm gì? Người cựu phi công, sau trở thành bộ trưởng, đã
ăn cắp một chiếc máy bay Messerschmitt 110, đổ đầy nhiên liệu rồi bay sang Anh
và hạ cánh xuống lãnh địa của công tước Hamilton, một trong các vị lãnh đạo của
đảng Bảo thủ tại Thượng nghị viện, người luôn chủ trương hòa giải với Đức. Sau
khi hạ cánh, ông ta đã yêu cầu được gặp Churchill để đưa ra đề nghị về một hiệp
ước hòa bình Anh-Đức. Churchill đã cho nhốt ông ta vào tù mà không thèm nghe
một lời nào.
Ở Đức và Anh, ai cũng nghĩ rằng đó là một cuộc đào thoát
mang tính cá nhân do ý muốn của chỉ riêng Hess. Trên thực tế, Hitler đã dàn
dựng tất cả, theo thói quen điều khiển những người thân tín một cách riêng lẻ
sao cho người khác không được biết, điều này cho phép hắn nhân rộng các toan
tính khác nhau, kể cả những toan tính trái ngược, và xác định xem đâu là phương
án có tương lai nhất, đâu là phương án không có tương lai. Vì vụ việc đã chìm
trong bí mật của các nhà tù Anh, Hitler đã đóng vai người bạn bị phản bội,
người bạn thất vọng và để đổi hướng dư luận, hắn rêu rao rằng mỗi khi nghe thấy
người ta nhắc đến Rudolf Hess là hắn lại đau đớn.
Càng cảm nhận thấy chiến tranh sẽ kéo dài, hắn càng tự hỏi
về sứ mệnh lịch sử của mình. Nếu thua, chuyện gì sẽ xảy ra? Không, tất nhiên
rồi, hắn sẽ không thua, nhưng nếu chẳng may như thế thì sao? Sự trừng phạt sẽ
thật khủng khiếp.
Những kẻ báo thù trong tương lai... Cần phải loại bỏ những
kẻ báo thù trong tương lai.
Ngay khi gặp khó khăn trên chiến trường Nga, hắn đã bị ám
ảnh bởi ý nghĩ bị báo thù sau này. Họ là ai? Vợ con của những người Do Thái mà
người ta đã xả súng bắn chết hàng nghìn ở chiến trường phía Đông...
Vào thời điểm đầu của cuộc xâm chiếm, các đội hành quyết
Einsatzgruppen đã tiến hành các hành động hiệu quả và nhất quán, tàn sát, xả
súng, đàn áp có hệ thống, tất cả những hành động ấy lên đến đỉnh điểm trong
cuộc thảm sát Babi Yar nơi ba mươi ba nghìn bảy trăm bảy mươi mốt đàn ông Do
Thái bị giết. Sau đó, ngay từ tháng Tám, Hitler đã yêu cầu đưa cả phụ nữ và trẻ
em - “những kẻ báo thù trong tương lai” - vào đối tượng hành quyết. Năm mươi
nghìn người Do Thái đã chết vào giữa tháng Tám và sau đó, nhờ các tiến bộ kỹ
thuật - súng liên thanh thay vì súng trường - năm trăm nghìn người đã bị hành
quyết trong ba tháng sau đó.
Himmler thường xuyên đến Hang Sói báo cáo tình hình tiến
triển của công cuộc thanh lọc.
- Chúng ta đã tìm ra phương pháp tốt hơn là cho bọn Do Thái
đứng phía trên các hố chôn tập thể nơi chúng sẽ chồng lên nhau khi rơi xuống
rồi xả súng liên thanh.
- Rất tốt.
- Vâng thưa Quốc trưởng, nhưng chúng ta còn có thể làm tốt
hơn.
Hitler hài lòng nhìn Himmler. Himmler, nhu nhược và béo đến
lút cằm, đường nét hay biểu cảm không nhiều hơn một con sên, nhưng con sên này
biết cười và dường như là người thân cận duy nhất không để ý đến sự sa sút về
thể lực của hắn. Himmler luôn nhìn Hitler như Hitler của những năm ba mươi,
Đấng cứu thế xuất hiện trong thời suy đồi cực điểm, nhà tiên tri, “người mà cả
nhân loại đang dõi nhìn với lòng tin, như họ đã làm ngày xưa trước chúa Jesus”.
Chiếc kính một mắt của hắn giữ lại hình ảnh đã khắc trong tâm khảm và không để
một hình nào khác về Hitler lọt vào mắt mình nữa. Hitler ưa cái tham vọng và sự
phục tùng trong Himmler. Hai nét tính cách này đều tuyệt đối như nhau. Hắn là
mẫu hình một thủ hạ lý tưởng, không bao giờ biết chủ động đưa ra giải pháp
nhưng vô cùng tỉ mẩn khi thực thi mệnh lệnh, một con người nhỏ bé đến mức không
thể nghĩ ra cho mình một nhiệm vụ to lớn nhưng bao giờ cũng hoàn thành cho kỳ
được nhiệm vụ được giao. Bất cứ điều gì được yêu cầu thực thi cũng trở thành
một nhiệm vụ với hắn. Hắn sẽ hợp lý hóa các bước tiến hành một cách có hệ
thống. Mục tiêu sẽ tổ chức và biện minh cho mọi phương tiện. Hắn được sinh ra
với những đặc tính lý tưởng của một tay đồ tể: chính xác, thiển cận và làm việc
như viên chức. Cái tầm thường ở những kẻ thi hành.
Mỗi lần Hitler cho gọi, Himmler đều run lên như sắp vào
phòng thi. Gã độc tài thích người ta sợ như vậy vì ở đó hắn nhận thấy một dấu
hiệu đúng đắn về sự tỏa sáng của mình và hắn nghĩ rằng gã thủ hạ này, trong mọi
trường hợp, sẽ không phản bội hắn.
- Anh có chứng kiến cuộc hành quyết ở Minsk không?
- Dạ có, thưa Quốc trưởng.
- Thế nào?
- Đã xong, thưa Quốc trưởng.
- Không, ta hỏi cảm nhận của anh thế nào.
Con sên hoảng sợ suýt rơi mất kính. Himmler chẳng bao giờ
tin vào cảm xúc hay phản ứng cả. Hitler biết điều đó và xoáy một cách quái ác
vào đáy sâu cất giấu những điều không chắc chắn.
- Thưa Quốc trưởng, bọn đó đều mang hình dạng con người.
Chúng có mắt, có mồm, có tay, có chân... nhưng trên thực tế, đó là những sinh
vật gớm ghiếc mà ý thức và tâm hồn còn bị vùi sâu hơn cả loài vật. Đó là những
sinh vật nguyên thủy. Tôi có cảm nhận giống như đi thăm một lò mổ.
- Rất tốt, rất tốt, Hitler nói, không thích sự so sánh mà
Himmler vừa đưa ra vì hắn yêu động vật một cách say mê, nhất là Blondi, con chó
mới của hắn, sống bên hắn ở Hang Sói và làm hắn vui hơn rất nhiều so với Eva
Braun. Ông bạn Himmler thân mến, ông đã hỏi tôi nhiều lần xem chúng ta phải làm
gì với bọn Do Thái ở trong nước, những người Do Thái nói tiếng Đức. Tôi hoãn
câu trả lời vì tôi nghĩ việc quan trọng trước mắt là phải thắng được Nga. Bây
giờ mọi chuyện đã có tiến triển rồi. Chúng ta sẽ dành ra vài năm để đánh bại
quân Nga.
Hắn nghĩ thầm: Chúng ta sẽ chẳng bao giờ thắng được người
Nga.
- Nước Mỹ đã bất cẩn bước vào cuộc xung đột này và sẽ bị
người Nhật hủy diệt.
Hắn thầm nghĩ: Người Nhật không là gì trước người Mỹ cả.
- Nước Anh đã kiệt lực.
Hắn thầm nghĩ: Churchill rất biết hô hào bọn người Anh quỷ
tha ma bắt ấy để chiến thắng.
- Do đó, chúng ta cần phải tiếp tục công việc đã tiến hành
cả ở trong và ngoài nước.
Hãy hoạt động ở trong nước nhanh lên, chúng ta chậm như thế
là đủ rồi.
- Bọn Do Thái là kẻ đã gây ra cuộc chiến 14-18. Chúng phải
chịu trách nhiệm về cả cuộc chiến hiện nay nữa.
Ta đã tuyên chiến, đúng vậy, nhưng ta đã dự định một cuộc
chiến chớp nhoáng kia, nếu nó kéo dài thì đó là do âm mưu toàn cầu của bọn Do
Thái.
- Năm 1939, ngày 30 tháng Giêng, trong bài diễn văn của ta ở
Reichstag, ta đã cảnh báo rằng nếu chiến tranh nổ ra trên quy mô toàn thế giới
thì đó là lỗi của bọn Do Thái và chính chúng sẽ phải trả giá.
Đó không phải là một lời cảnh báo mà là một lời đe dọa. Ta
đã giương cao các hình thức trừng phạt để răn đe Mỹ không tham chiến.
- Sự cảnh báo này đã trở thành một lời tiên tri.
Chúng chỉ cần lùi bước là được, cái lũ ngu này, chính bọn
chúng muốn vậy mà.
- Chiến tranh sẽ không kết thúc như bọn Do Thái đã tưởng
tượng, giống nòi Aryen sẽ không bị tuyệt diệt mà ngược lại, chính chúng, bọn Do
Thái sẽ bị hủy diệt.
Nhanh lên, nhanh lên, trước khi việc ngược lại xảy ra.
- Ta sẽ áp dụng câu nói của bọn Do Thái một lần duy nhất:
lấy răng trả răng, lấy mắt trả mắt(39).
Tỷ giá sẽ là một trăm cặp mắt đổi một con mắt, một nghìn
răng trả cho một răng, đó sẽ là một cuộc tàn sát.
- Chúng ta cần phải áp dụng một chính sách kiên quyết.
Hủy diệt, hủy diệt hoàn toàn.
- Để người ta đừng có nghĩ rằng ta muốn trả thù cho những
khó khăn vấp phải trên chiến trường miền Đông...
Chính xác, đúng là như vậy, ta đang trả thù. Hơn nữa, ta
đang buồn đến chết đây.
- Ta làm điều đó chỉ để đáp lại áp lực từ phía người dân Đức
đang phẫn nộ vì sự phồn thịnh của bọn Do Thái trong thời buổi khốn khó này.
Nhất thiết không để mọi người biết cái chúng ta sẽ làm.
- Để không biến bọn Do Thái thành tay trong của địch ngay
trên đất của chúng ta...
Làm sao để người dân Đức đừng biết đến điều ấy.
- Chúng ta sẽ bắt đầu một cách kín đáo...
Bí mật nhất có thể được.
- Chúng ta sẽ nói cho họ biết vào thời điểm thích hợp.
Khi tất cả bọn họ ướt đầm đìa, ngập đến tận cổ và sẽ là quá
muộn để rút lui.
- Vậy thì họ sẽ rất hạnh phúc.
Đồng lõa.
- Và sẽ rất biết ơn.
Thủ phạm.
- Tại sao anh không đi cùng tôi cho Blondi đi dạo nhỉ?
Ta muốn chắc chắn rằng không ai nghe lén được.
Hitler và Himmler đưa con chó đi dạo, nó điên lên vì sướng.
Sau khi nó đã ra sức chạy ba lần trên con đường trắng xóa nổi đầy rễ cây và đá
vụn để mang về cây gậy mà ông chủ đã ném vào các bụi cây, hai người đàn ông tiến
vào khu rừng rậm rạp, nhuốm màu xanh da trời. Tiếng răng rắc, lạo xạo vang
trong rừng. Mùa đông phả ra mùi nước thum thủm, ngột ngạt. Hitler đi vào chi
tiết.
- Tôi từ bỏ hết các ý nghĩ trước đây của mình là cho lưu đày
tất cả bọn Do Thái về đảo Madagascar. Hay về Sibéria.
Điều đó sẽ giúp chúng thành lập một nhà nước Do Thái mà bọn
sionist đòi hỏi. Không đời nào ta lại đi làm kẻ thành lập nhà nước Israel cho
chúng.
- Dù rằng ở Sibéria...
Chúng sẽ chết vì đói và lạnh ở Sibéria.
- Không đời nào. Ta có một ý tưởng.
Thực ra đó không phải của ta mà là của Stalin.
- Chúng ta sẽ lưu đày chúng.
Stalin vừa lưu đày một triệu người Đức khỏi lưu vực sông
Volga.
- Bằng tàu hỏa.
Hắn đã dồn họ như những con vật trong các toa tàu.
- Tiến về hướng Đông, đến Ba Lan.
Hắn đã gửi họ đến miền Bắc Kazakhstan.
- Chúng ta sẽ dồn bọn Do Thái vào các trại. Chúng ta sẽ tách
những đứa làm việc được và những đứa không.
Chúng ta sẽ giết đàn bà, trẻ con và phần lớn đàn ông.
- Đã đến lúc phải tìm ra giải pháp cuối cùng cho vấn đề này.
Diệt chủng. Một cuộc diệt chủng tới tận gốc rễ. Vĩnh viễn.
- Về chuyện triển khai chi tiết, tôi tin tưởng ở anh,
Himmler thân mến.
Xả súng, xả hơi ngạt, thiêu đốt, muốn làm gì chúng thì làm
miễn cứ hiệu quả là được.
Himmler tự cho phép mình đưa ra một gợi ý:
- Tôi không nghĩ là chúng ta sẽ dùng lại các toa xe xả hơi
ngạt như ở đây, ở Đông Phổ này hồi năm 1940 để tiến hành cuộc kết liễu sự sống.
Phương pháp này có quá nhiều nhược điểm. Theo tôi, dùng hơi ngạt nhưng là hơi
xả trong các cơ sở cố định thì tốt hơn.
- Đúng, đúng, chắc chắn rồi Himmler, chắc chắn rồi.
Ta mặc xác, ta không thèm quan tâm, làm công việc của ngươi
đi và để ta yên. Ta đời nào lại đi kiểm tra công việc của bọn vét bùn, móc
cống. Ta chỉ đưa ra đường hướng, không bao giờ ta lại để tay mình vấy bẩn cả.
- Tôi nghĩ là Zyklon B là loại khí ga sẽ làm chúng ta hài
lòng.
- Zyklon B?
Ta không muốn nghe nói đến khí ga, ta đã chẳng suýt mù vì
khí ga vào năm 1918 đó sao. Cái gã cần mẫn này cứ làm việc của mình đi và đừng
làm phiền ta với các chi tiết! Đúng là một gã ngu ngốc hay ra điều quan trọng!
- Tôi tin tưởng tuyệt đối vào anh, Himmler ạ. Anh như là một
đứa con tinh thần của tôi.
Vậy đó! Con sên lại mít ướt rồi. Nó, con sên đang xúc động.
- Những thành phố đầu tiên được thanh lọc khỏi bọn Do Thái
sẽ là Berlin, Viên và Praha. Sau đó, chúng ta sẽ tính đến nước Pháp. Bọn Do
Thái muốn chiến tranh ư? Bây giờ chúng sẽ phải trả giá!
Cuối cùng ta cũng chỉnh nắn được thế giới. Ta là người vĩ
đại nhất thế kỷ này. Dù nước Đức thắng hay bại thì ta cũng giúp nhân loại xóa
bỏ được bọn Do Thái. Thế nhân sẽ cảm ơn ta trong hàng thế kỷ tới. Ta không tiêu
hóa được cái gì nữa khi đang đói mềm người, thật ngu ngốc quá. Thế nếu ta ép
con Blondi ăn chay thì sao nhỉ?
- Himmler, anh hãy cạo ngay cái chòm ria kia đi. Trông lố bịch
quá...
- Nhưng...
Vào phút cuối, Himmler đã kìm mình được. Hắn suýt buột miệng
nói: “Nhưng nó giống hệt của ngài mà, thưa Quốc trưởng.”
*
* *
Adolf H. có một cuộc sống bí mật.
Hắn thường nói với gia đình rằng mình đi dạo về phía quảng
trường Alexandre “để lấy ý tưởng về các khuôn mặt” trong khi hắn lại nhảy lên
xe điện và rời Berlin đi về phía ngoại ô xa xôi, ẩm ướt, nhiều cây cối.
Hắn thấy không thể thú nhận được việc mình đến gặp người phụ
nữ này. Không thú nhận được với Sarah và tất nhiên là với Heinrich cũng không.
Với Neumann thì có thể thổ lộ được bí mật này nhưng anh ấy đã sống quá lâu ở
Moskva với tư cách đại diện đảng Cộng sản Đức đến mức những lần hiếm hoi họ gặp
nhau chẳng có mấy thời gian dành cho những chuyện thầm kín thế này. Vả lại, nói
thế nào đây? Adolf thậm chí không thể xác định được với chính mình tình cảm mà
hắn dành cho người phụ nữ ấy là như thế nào.
- Anh nói với tôi về người thân của anh, nàng nói, nhưng anh
không bao giờ nói với họ về tôi cả. Tôi làm anh xấu hổ chăng?
- Không.
- Vậy tại sao?
- Một ngày nào đó, tôi sẽ nói với họ về em. Khi ấy, em sẽ là
niềm tự hào của tôi. Trong lúc chờ đợi, em là nơi trú ẩn cho sự thẹn thùng của
tôi.
Nàng cười, nụ cười muôn thuở, một nụ cười không có bất kỳ sự
chế giễu nào, hoàn toàn là một niềm vui sống. Bí mật của Adolf là gì? Chỉ cần ở
bên nàng một giờ hắn đã nạp lại được năng lượng, ý chí và cảm xúc. Hắn thấy
mình ấm lên khi tiếp xúc với nàng. Hắn gột rửa. Hắn trẻ lại. Khi rời xa nàng,
hắn hít thở sâu hơn. Ngay cả bầu trời dường như cũng cao hơn, quang mây hơn,
sáng sủa hơn. Hắn chỉ chia tay nàng khi trời đã về đêm, khi con đường trải nhựa
của vùng ngoại ô đã lấp lánh những ánh sao.
Một hôm, vô tình nhặt được một bức thư trong xưởng, Sarah
sinh nghi và theo dõi hắn. Nàng đã không theo hắn đến tận điểm cuối của cuộc
hành trình. Khi đã kiểm chứng được rằng Adolf nói dối, rằng hắn không đi dạo
trên quảng trường Alexandre mà lại đi theo một hành trình dường như đã quen đi,
nàng kín đáo rời xe điện và đợi hắn ở nhà.
Adolf về nhà và thấy Sarah đầm đìa nước mắt, cảm thấy bị xúc
phạm vì sự phản bội này. Hắn buộc lòng phải thú nhận sự thực với nàng: từ nhiều
năm nay, mỗi tháng một hai lần, hắn đi gặp xơ Lucie, người y tá đã chăm sóc hắn
năm 1918 ở tu viện.

