Tuần trăng mật vĩnh hằng - Chương 61
Chương 61 - Lựa chọn
Ánh nắng sớm phá tan màn sương mù dày đặc, lộ ra
ánh sáng chói chang. Ánh nắng vương trên mái tóc rối tung màu nâu
ngắn đến vai của Hinh Ý, cả người cô tản ra một vầng sáng dìu dịu.
Động tác kéo rèm của cô rất nhẹ, lại quay đầu nhìn
thoáng qua Vũ Chính đang ngủ say trong giường bệnh, thở nhẹ ra từng
hơi một, sợ động tác của mình làm anh thức giấc.
Tối hôm qua, anh đau đớn nên tỉnh lại bốn lần. Mỗi
một lần đều đang ngủ say đột nhiên bị đau tỉnh lại, đôi mắt mờ mịt
không tiêu cự nhìn về phía trước, sắc mặt trắng bệch.
Hinh Ý luồn tay vào trong chăn, muốn nắm lấy tay của
anh nhưng lại đụng phải bộ đồ ngủ ướt đẫm, mặc dù biết anh không nhìn
thấy rõ nét mặt của mình nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười nói với
anh: “Thay quần áo trước đi, được không?”
Nhưng anh chỉ cắn răng cố gắng đè nén tiếng hít thở
của chính mình, anh cười khổ, rõ ràng vừa rồi đã uống thuốc giảm
đau, thuốc này trước kia có thể làm giảm cơn đau giờ đây tác dụng đã
ngày càng yếu đi. Làm thế nào cũng không thể nào ngăn lại cảm giác
đau đầu như muốn nổ tung. Ngón tay nắm chặt lấy ga giường, các ngón
tay đều đã không còn chút màu sắc.
Cô chỉ có thể nằm bên cạnh anh, để cho đầu anh tựa
vào vai cô, hôn lên mái tóc bị mồ hôi làm cho ướt đẫm cùng vầng trán
lạnh buốt. Cô không có cách nào tự mình cảm nhận được sự đau đớn
của anh, nhưng vẫn cảm thấy tan nát cõi lòng đến không thể thở được.
Biết bao nhiêu đêm anh đã đau đớn như vậy mà bừng
tỉnh, ngón tay run rẩy lục lọi thuốc giảm đau, toàn thân ướt đẫm đau
nhức không còn chút sức lực nào lại nằm ngủ một lần nữa. Cô không
còn sức mà tưởng tượng ra đến tột cùng là anh đã một mình vượt qua
như thế nào, nhưng mà, bây giờ không phải lúc để hối hận, cô sao có
thể nhìn anh chịu khổ như vậy, cô không cần thời gian năm tháng, cái
cô muốn chính là cả đời.
Hàng lông mi thật dài của Vũ Chính nhẹ nhàng rung
động, chậm rãi mở hai mắt ra, tất cả đều giống như đang bị che lấp
bởi một tầng sương mù. Anh quay đầu lại, nhìn về phía cửa sổ. Bóng dáng
kia cho dù có mơ hồ nhưng anh cũng có thể nhận ra trong nháy mắt,
hình bóng kia đã ngàn vạn lần khắc sâu trong lòng anh, làm sao có
thể quên được?
Anh bỗng cử động cánh tay trái bủn rủn nhưng lại
truyền đến một cơn đau nhói, thì ra tay trái vẫn còn đang truyền
dịch, vừa cử động đã đụng phải bình truyền dịch.
Hinh Ý nghe thấy tiếng động, thân thể cứng đờ, theo
phản xạ có điều kiện chạy vọt đến bên giường của anh, vẻ mặt lo
lắng nhìn tình hình của anh.
Vũ Chính nhìn rõ khuôn mặt của cô ở khoảng cách
rất gần, đau lòng giơ tay phải lên, sờ qua quầng thâm dưới mắt cô, khẽ
mỉm cười trêu chọc cô: “Dạo này dùng loại mĩ phẩm gì vậy?” Giọng
nòi mềm mại, từng chữ được nói thật chậm, dùng sức che giấu sự lo
lắng.
Hai tay cô nắm lấy tay của anh, đặt lên mặt mình vuốt
ve, chỉ lẳng lặng nhìn anh, một câu cũng nói không nên lời.
Anh vẫn không đồng ý làm phẫu thuật, bất kể cô có
nói gì anh cũng không chịu, tên Giang Vũ Chính này, một khi đã quyết
định chuyện gì thì dù có là ai cũng không có khả năng thuyết phục
được anh.
Cả đêm qua cô đều không ngủ, nương theo ngọn đèn yếu
ớt nhìn anh cau mày ngủ, vô kế khả thi. (không có mưu kế nào thích
hợp để thực hiện.)
Cúi đầu, nhắm mắt lại khẽ cắn lên môi của anh, đầu
lưỡi của cô như một con cá nhỏ trơn trượt đảo quanh trong miệng anh,
cuối cùng chậm rãi rời khỏi, nhìn đôi mắt ngập tràn sương mù của
anh, lòng có vô vàn yêu thương.
Anh chỉ cười khẽ, thật lâu sau mới nói một câu: “Chưa
đánh răng nha.”
Cô không nhịn được cười lên, tên quỷ hẹp hòi này vẫn
còn nhớ chuyện này.
Lúc anh vừa tỉnh ngủ luôn quấn lấy mà hôn cô, dường
như mỗi buổi sáng đều làm cho cô đến công ty trễ hơn một tiếng. Cuối
cùng có một lần cô vội đi họp, bất đắc dĩ phải kí thỏa thuận với
anh, từ nay về sau mỗi buổi sáng chưa đánh răng thì không được hôn cô,
khiến cho mỗi buổi sáng anh chỉ có thể đáng thương nhìn cô xuống
giường.
***
“Anh muốn xuất viện.” Xe lăn ngừng lại bên cửa sổ
sát đất, anh chỉ nhìn xuống đường phố đang trong giờ cao điểm, giọng
nói nhàn nhạt xuyên qua những cỗ xe không ngừng di chuyển vang lên,
khuôn mặt bình tĩnh không chút rung động.
“Được” Hinh Ý ôm lấy anh từ phía sau, đầu tựa vào
bờ vai anh, mặt đối diện với cằm của anh, hít lấy hương thơm nhàn
nhạt sau khi rửa mặt của anh, như là một loại không khí tươi mát từ
rừng sâu làm cho cô say lòng.
Anh không ngờ cô lại thoải mái đồng ý như vậy, sau
khi sững sờ lại tỏ ra bình tĩnh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười
nhẹ mang theo một chút tình cảm phức tạp.
“Nhưng mà trước khi xuất viện em muốn anh cùng đi đến
một nơi.” Mái tóc bồng bềnh như nhung của cô nhẹ nhàng cọ vào cổ
anh, như muốn làm cho nơi đáy lòng mềm mại nhất của anh xúc động.
Cô tháo kính của anh xuống, ghé vào tai anh dịu dàng
nói: “Nhắm mắt lại trước, sẽ đến ngay thôi.”
Anh để cho cô tùy ý làm gì thì làm, nhìn đôi mắt
đang gần sát mặt anh, tuy lòng tràn đầy nghi vấn nhưng vẫn mỉm cười
để cho cô đẩy anh đi.
Hinh Ý chỉ khẽ mỉm cười, vừa giúp Vũ Chính ra khỏi
phòng bệnh, miệng còn nhắc đi nhắc lại: “Nhắm mắt lại, không cho
phép nhìn lén nha.”
Đôi mắt bình thản như nước của anh lộ ra một nụ
cười bất đắc dĩ, dù anh có mở mắt, với thị lực lúc này cũng không
thể nhìn thấy rõ lắm.
Vào thang máy rồi lại đi ra, cuối cùng khoảng 5 phút
đồng hồ mới dừng bước.
“Giờ thì có thể mở mắt ra chưa?” Anh vẫn nhắm mắt
như trước, khóe miệng hơi mỉm cười, cẩn thận hỏi.
Cô ngồi xổm xuống bên cạnh anh cẩn thận đeo mắt kính
lại cho anh, “Được rồi, giờ thì có thể mở mắt ra.”
Anh chậm rãi mở to hai nhắm, lúc nhìn thấy hình ảnh
trước mắt, khuôn mặt luôn bình tĩnh không có cảm xúc gì trong nháy
mắt như bị một hòn đá nhỏ đánh vỡ. Môi của anh hơi mở ra nhưng lại
không nói nên lời, khuôn mặt tràn đầy mong đợi cùng bất ngờ vui
sướng, trong ánh mắt cũng đều là vẻ dịu dàng sủng nịnh.
Đây là cánh cửa thủy tinh sát đất cực lớn trước
phòng trẻ sơ sinh của bệnh viện, bên trong là những đứa trẻ oe oe
khóc, có những đôi mắt to ngập nước đang thăm dò hoàn cảnh lạ lẫm
xung quanh, thậm chí còn có cả bé đang mở to miệng cười với bọn họ…
tất cả những sinh linh bên trong đều tượng trưng cho một sinh mạng mới
bắt đầu, đều là mọi ngọn nguồn của hy vọng.
Cô đứng bên cạnh nhìn bộ dạng ngây người của anh,
nắm lấy tay anh đặt lên trên bụng của mình, nhìn về phía những đứa
trẻ sơ sinh đáng yêu tinh khiết kia, mỉm cười nhẹ nói: “Tám tháng
nữa, bào thai trong bụng em cũng sẽ như chúng nó, mở to hai mắt thăm
dò thế giới hoàn toàn mới lạ này…”
Không biết anh có nghe thấy lời cô nói hay không, chỉ
hết sức chăm chú nhìn nhưng đứa trẻ trong phòng kia, những đứa trẻ
mắt xanh tóc vàng kia đã khơi gợi lên khát vọng sâu nhất nơi đáy lòng
anh, chỉ đơn thuần mà giản dị như vậy thôi.
“Tám tháng sau anh có thể nhìn nó đến với thế giới
này, tự tay cắt cuống rốn cho nó… có thể dạy nó nói chuyện, nghe
nó lần đầu tiên gọi ba ba, có thể nhìn thấy nó tập tễnh bước đi
đến tự do chạy trốn… anh có thể nhìn thấy sinh mạng của nó bắt đầu
rồi sinh trưởng, sao bây giờ có thể dễ dàng từ bỏ cơ hội này chứ?
Làm sao anh có thể cướp đoạt quyền được hưởng thụ sự yêu thương của
một người cha của nó chứ?” Lời nói của cô rất nhẹ nhưng lại nặng
nề nện vào lòng anh.
Cô dựa đầu vài đùi anh, nước mắt rơi trên tấm chăn
lông dày trước mặt, nhanh chóng biến mất dạng, hít hít mũi, ngẩng
đầu lên nhìn vào ánh mắt của anh nói: “Đừng tàn nhẫn như vậy…” rồi
duỗi tay ra nắm chặt lấy đôi tay run rẩy của anh, dùng hết sức, dường
như đang truyền cho anh tất cả sức mạnh của mình.
Anh chậm rãi cúi đầu xuống, môi mím lại thật chặt,
nhìn chăm chú vào ánh mắt cầu khẩn của cô, nặng nề bi thống mà
nhắm mắt lại, ngay cả hàng mi cũng run rẩy, cuối cùng chẫm rãi mở
mắt ra, nhìn cô cố gượng cười một cái.
Cô cũng không nhịn được nữa, ghé vào đùi anh khóc
lớn, dường như muốn thổ lộ ra tất cả những uất ức của những ngày
qua.
***
“Quá trình phẫu thuật sẽ như thế nào?” Vũ Chính
bình tĩnh ngồi trong phòng làm việc của bác sĩ hỏi những vấn đề
liên quan đến cuộc phẫu thuật lần này, ngồi bên cạnh anh là Hinh Ý
đang nắm chặt lấy bàn tay khô lạnh của anh.
Vị bác sĩ chừng bốn mươi tuổi đeo mắt kính đầu
trọc lấy từ trên giá sách mô hình đại não cùng đầu lâu nhựa xuống.
Anh ta một tay chuyển động mô hình, dùng bút máy khoa chân múa tay
giải thích bằng tiếng Anh đặc sệt giọng Tây Ban Nha vị trí của hai
khối máu tụ cùng vị trí chèn lên não của anh. Anh ta còn chỉ vào
đầu lâu vị trí cắt bỏ khối máu tụ ra cho bọn họ xem, “Chúng ta chỉ
cần rạch ra từ nơi này của đại não, lấy khối màu ra là được.”
Hinh Ý nghe nói như vậy thì hít một hơi thật mạnh,
tuy trong lòng cực kì căng thẳng nhưng vẫn trấn định nhìn về phía Vũ
Chính. Lại không nghĩ tới Vũ Chính vẫn lạnh lùng như cũ, dường như
người làm phẫu thuật không phải là anh, người sắp bị mở hộp sọ ra
cũng không phải là anh.
“Cuộc phẫu thuật sẽ kéo dài bao lâu?” Vấn đề của
anh khách quan mà nói thì rất nan giải, nhưng anh vẫn bình tĩnh như
đang bàn luận về thời tiết.
“Có thể là khoảng tám đến mười tiếng.”
“Không có ai, không có cách nào có thể xác định
được thời gian cụ thể sao?” Lần này là Hinh Ý mở miệng, dù cho đã
cưc kì đè nén nhưng vẫn nghe thấy sự sỡ hãi run rẩy.
“Phần lớn thời gian phẫu thuật…” bác sĩ giải thích:
“Chỉ dùng để mở hộp sọ ra, nhưng mà căn cứ theo kinh nghiệm mà nói
thì ngay ở khu vực kia, bình thường lượng máu chảy ra rất lớn. Đương
nhiên nếu như là bởi vì trong lúc phẫu thuật phát sinh những biến cố
không thể lường trước được làm cho máu chảy nhiều thì có thể tiến
độ phẫu thuật sẽ chậm hơn rất nhiều.”
Vũ Chính chỉ lẳng lặng nghe bác sĩ giải thích,
không nhìn ra bất kì cảm xúc gì.
“… Sẽ đau lắm phải không?” Cô tiếp tục hỏi, dù cho
biết rõ câu hỏi này rất ngu xuẩn. Mở cả hộp sọ ra, làm sao có thể
không đau chứ?
“Trên thực tế là không thấy đau.” Bác sĩ tiếp tục
giải thích, “Bởi vì tác dụng của thuốc tê, còn có những phản ứng
phụ của nó nên sau khi phẫu thuật người bệnh chỉ cảm thấy khó chịu,
liên tục sốt, thân thể vô cùng suy yếu.”
“Nếu như phẫu thuật thành công, thời gian phục hồi chắc
hẳn sẽ khá dài?” Vũ Chính giống như đang bàn luận với các cổ đông
về một hạng mục kinh doanh, sắc mặt hờ hững mà lãnh đạm.
“Nếu như phẫu thuật thành công, cắn cứ vào tình
trạng sức khỏe của anh thì trong vòng một tuần hẳn là có thể tỉnh
lại. Về phần khôi phục lại chức năng của tay chân thì phải căn cứ
vào tình hình thực tế mới xác định được.”
Hinh Ý nghe thấy chữ nếu như kia thì lòng như dao
cắt.
“… Nếu như thất bại?” Anh tiếp tục không buông tha hỏi
tiếp.
“Tất cả các tình huống thật ra lần trước đã nói sơ
qua với hai vị. Thật ra thì kết quả xấu nhất sau khi phẫu thuật
chính là sau này sẽ để lại dị tật nghiêm trọng cho hệ thần kinh…”
Bác sĩ nhìn khuôn mặt đều như đang suy tư của hai người, biết rõ bọn
họ cũng đã tin tưởng các khả năng của cuộc phẫu thuật.
Khóe miệng Vũ Chính nhếch lên một nụ cười đùa cợt,
mặc kệ là phương thức nào đều là thống khổ. Những hậu quả đáng sợ
sau khi phẫu thuật thất bại, cũng chỉ có thể tuyệt vọng mà đón
nhận nó. Thật sự có rút lại nước cờ đã thua, bất kể có đi lại
thế nào cũng chỉ là những bước đi gian nan.
“Hai vị nghĩ kĩ xem có nên mổ hay không?” Bác sĩ nhẹ
giọng nhắc nhở hai người đang ngẩn người, thật ra thì nếu là một ông
cụ 80 tuổi bị bệnh như vậy thì anh ta sẽ không đề nghị ông ấy làm
phẫu thuật, dù sao thì quá trình ấy cũng rất khổ sở. Nhưng mà Giang
Vũ Chính chỉ mới chưa tới 30 tuổi, nói về cuộc sống hay sự nghiệp
của anh cũng đều đang là thời điểm sung mãn nhất, con đường phải đi
còn dài như vậy, sao có thể nhẫn tâm nhìn anh dừng chân lại?
“Chúng tôi đã quyết định… sẽ làm cuộc phẫu thuật
này.” Lần này người nói là Hinh Ý, cô nắm chặt lấy tay anh, ánh mắt
kiên quyết nhìn bác sĩ.
Vũ Chính ngồi bên cạnh lộ ra một nụ cười khó hiểu,
đôi mắt sau cặp mắt kính thâm thúy động lòng người. Anh yêu mến vẻ
mặt của cô vì anh mà kiên định, một loại tư thế rất nữ vương làm cho
anh cảm thấy vui sướng.
“Căn cứ vào tình trạng sức khỏe của Giang tiên sinh
thì chúng tôi định thời gian phẫu thuật là ngày 7 tháng sau. Trong
khoảng thời gian này, Giang tiên sinh có thể về nhà nghỉ dưỡng trước,
nhưng mà bên cạnh phải có ý tá chuyên nghiệp đi theo, đề phòng ngừa
chứng động kinh lại phát tác…” Bác sĩ tổng kết đơn giản.

