Cẩm tú kỳ bào - Chương 15
Chương 15: Âm mưu
Từ bao giờ cô ta đã nói dối không đỏ mặt thế nhỉ? Nhìn
khuôn mặt tưởng như ngây thơ vô tội đó, tôi cười mỉa một tiếng trong lòng, đằng
sau khuôn mặt đó cất giấu bao nhiêu tâm cơ? Sự chần chừ ban nãy hoàn toàn tan
biến, tôi cười một tiếng lạnh lẽo trong lòng, đưa chiếc hộp ra trước mặt cô ta,
cũng học cách cố làm ra vẻ thoải mái nói: “Thanh Lâm, đây là chiếc xường xám
mình tặng cậu!”.
Tôi vuốt phẳng chiếc áo xường xám đã bị bà nội vò nhàu
nhĩ rồi đặt lên bàn.
Tôi hình dung ra dáng vẻ của Tần Tịnh, màu hồng phấn
này rất hợp với cô ta vì làn da trắng đó, khi còn sống chắc phải trắng mịn như
nước vậy. Trước ngực áo có thêu một cành lan thảo, chỉ có một cành, một cành
xanh biếc gầy gò, kéo dài từ bên dưới bầu ngực phải đến sát eo lưng, tạo thành
một đường cong mềm mại khác thường. Cách đó mười phân còn thêu một bông hoa lan
nhỏ, cách điểm cao nhất của ngực chừng một ngón tay, nhìn vừa đoan trang vừa gợi
cảm một cách tế nhị. Mẫu hoa này nếu như trong thời buổi bây giờ chắc chắn là rất
thịnh hành, song ở thời điểm mấy chục năm trước chỉ e sẽ khiến người ta cảm thấy
hơi phóng túng. Hóa ra một bông hoa tao nhã đến vậy cũng có thể thêu thành dáng
vẻ quyến rũ thế này. Nếu được may theo kiểu sát nách, chắc chắn chiếc xường xám
này trông sẽ cực kỳ phong tình, nhưng nó lại để tay lỡ nên vẻ gợi cảm cũng giảm
đi mấy phần.
Tôi ngồi xuống giường, lấy một chiếc xường xám khác
trong túi ra. Cùng một kiểu dáng, song hình hoa thêu lại khác nhau. Dù chiếc
xanh sậm đã hơi cũ, nhưng thời gian lại càng khiến nó trở nên thanh nhã hơn mấy
phần, cộng thêm phong vị cổ xưa vốn có, những đường kim tuyến ẩn bên trong lại
đều là vàng sợi có giá trị thực, thế nên dù cũ cũng không khiến cho người ta cảm
thấy nó mất đi giá trị. Nhất là hiện giờ đang có mốt phục cổ, lại càng được người
ta thích thú. Tôi bật cười, tấm gương trên bàn phản chiếu khuôn mặt đẹp đẽ
nhưng hơi ma mị khác thường.
Đây, là tôi ư?
Tôi lấy từ trong ngăn kéo tầng dưới cùng ra một cuốn
album, mở ra là có thể trông ngay thấy những bức ảnh màu hay đen trắng khác
nhau, góc ảnh đều đã hơi ố vàng. Trong các bức ảnh đó đều là một người phụ nữ.
Người ấy rất đẹp, khuôn mặt trái xoan, mắt phượng, hàm răng đều tăm tắp, một
người đẹp theo phong cách cổ điển truyền thống của Trung Quốc. Trong mỗi bức ảnh
còn ghi ngày tháng từ khi bà mười tám tuổi đến ngoài ba mươi.
Khi bà cười, để lộ hàm răng trắng nuột nà. Đó là năm
mười tám tuổi, khi bà còn trẻ. Người chụp những bức ảnh đó chính là bố tôi.
Giở tiếp những tấm ảnh của mấy năm sau nữa, vẫn đẹp
như thế, nhưng trên vầng trán đã phảng phất nỗi buồn thương nhàn nhạt. Nơi chụp
đều là trong tiệm ảnh với phông nền khô khan. Vì chịu ảnh hưởng của một người
nên bà cũng thích chụp hình, cuối cùng người đó lại vác máy ảnh đi chụp cho người
khác, thế nên bà chỉ có thể đến tiệm ngồi chụp đơn độc một mình, nhớ lại những
tháng ngày tươi đẹp trong ký ức qua tiếng bấm máy và ánh đèn flash lóe lên.
Bà là một nghệ nhân trà.
Còn nhớ khi đó tôi mới cao bằng chiếc bàn lớn trong
trà quán, thường một mình trốn sau chiếc cột nhà của quán trà cổ xưa đó, nhìn
bàn tay trắng muốt thon dài của bà cầm ấm trà rót cho ẩm khách. Bà thường nói với
tôi, làm một nghệ nhân trà thì quan trọng nhất là phải nắm vững được tinh thần
của trà đạo, đó là thuần, nhã, lễ, hòa, có thế thì mới nói tường tận được về bản,
vận, đức, đạo của trà. Khi pha trà nếu thiếu hoặc sai trình tự của bất kỳ vị
nào đều sẽ thiếu đi lễ tiết. Song trình tự của mỗi vị trà lại không giống nhau,
ví dụ như trà công phu triều Châu phải trải qua mười chín đạo, còn trà Long
Tĩnh Tây Hồ lại chỉ cần có mười đạo mà thôi.
Cũng không quan tâm đến việc tôi có hiểu hay không,
nhưng hễ nhàn rỗi là bà lại nói cho tôi biết những điều này. Về điểm đó thì bà
giống hệt ông nội. Ông cũng không quan tâm đến việc tôi nghe có hiểu hay không,
ngày nào cũng nói với tôi không biết nhàm chán về những chuyện liên quan đến kỳ
bào.
Chỉ có điều khi nói những chuyện ấy với tôi, bà mới
giãn đôi lông mày lá liễu luôn cau lại đó ra. Hồi đó bà là con gái độc nhất của
một ông chủ trà quán, từ nhỏ đã được tiếp xúc với trà, sau khi lớn lên thì tự
mình mở một quán trà nho nhỏ, làm ăn cũng ở mức vừa phải, ở giữa thành phố náo
nhiệt quán trà đó tỏ rõ vẻ u tịch khác thường. Có lẽ vì sự khác thường đó nên mới
thu hút được ánh mắt của bố tôi. Cũng vì bà luôn giữ vẻ điềm nhiên lãnh đạm,
nên mới bị người mình yêu phản bội.
Hồi đó bà bán quán trà nhỏ của mình đi để đến làm công
theo giờ cố định cho một trà lâu lớn, dành thời gian ở bên cạnh bố tôi. Ai biết
được rằng cuối cùng ông không còn cần bà ở bên mình nữa. Khi cảm thấy cô đơn bà
thường đến quán trà nhỏ khi xưa ngồi một lát, sau này chỗ đó bị dỡ bỏ để mở một
hiệu ảnh, vậy là bà thường đến để chụp ảnh một mình.
Nếu như dùng trà để hình dung về bà, thì có lẽ nên
dùng bạch trà nhỉ? Thanh đạm, không có mùi hương nồng đậm, vị không thấm vào dạ
dày, cũng không làm đắng miệng, khi đã uống xong phải cảm nhận một cách tinh tế
mới nắm bắt được mùi hương thanh khiết như có như không.
So với những thứ mà bà đã học được, thì những điều tôi
biết về trà chỉ là mấy ngón nghề hời hợt mà thôi.
Hồi ấy tôi cũng chỉ mới lên bốn lên năm, song đã tỏ ra
điềm đạm hơn nhiều so với mấy đứa trẻ cùng trang lứa. Hàng ngày bà đều giảng giải
cho tôi nghe về trà đạo, nhưng có lẽ bà nói nhiều mà tôi thì chỉ có thể nhớ được
rất ít. Đến khi lớn hơn, tôi đi mua mấy cuốn sách chuyên viết về trà đạo để đọc.
Mỗi lần giở một trang, đều cảm thấy như mình đã biết rồi.
Bà là người Tô Châu, nói năng cực kỳ nhỏ nhẹ, nghe như
gió thoảng qua tai, thêm vào đó là ngoại hình nổi bật, thế nên những ẩm khách
thường xuyên đến trà lâu uống trà thế nào cũng gọi điện cho bà hẹn trước. Bà
luôn bận rộn từ lúc đến làm đến lúc ra về vì thế không cho tôi quấn lấy mình.
Tôi thường trốn sau chiếc cột lớn, nghe bà khẽ khàng giảng giải cho khách về
trà đạo, luôn là một vẻ điềm đạm không thay đổi. Tôi cứ luôn tưởng rằng bà yếu
đuối tới mức không có cá tính, đối mặt với sự phản bội của chồng bà chỉ giữ một
vẻ bàng quan lạnh lùng. Tôi tưởng bà không yêu, thế nên cũng không nghe, không
hỏi. Thế nhưng khi ông ấy đi, trong suốt hai năm trời bà đã không thể nào nói
chuyện về trà đạo được nữa, chỉ lặng lẽ ngồi một mình ở nhà, lôi hết những món
đồ dùng trong trà đạo ra rửa sạch, rồi lại rửa, pha trà hết lần này đến lần
khác, song không hề uống bao giờ. Cuối cùng còn không được nghe thấy bà nói một
lời nào nữa.
Bà đi rất nhanh, nhanh tới mức tôi còn chưa kịp hỏi
xem bà có hận họ không, có bao giờ nghĩ đến chuyện trả thù họ không?
Bà tên là Kỷ Yên Như, mẹ tôi. Con người cũng mềm mại
như cái tên, song phận cũng mỏng như cái tên vậy.
Tôi không thể chỉ biết nhẫn nhịn giống như bà.
Tôi đóng mạnh cuốn album vào rồi nhét trở lại ngăn
kéo.
Trong lòng tôi chỉ có duy nhất một giọng nói, không thể,
không thể lặp lại sai lầm tương tự.
Tôi gấp chiếc xường xám màu xanh sẫm lại rồi đặt trong
một chiếc hộp đẹp đẽ. Trong lòng đã quyết tâm…
Hôm sau là ngày cuối tuần, tôi gọi điện cho Thanh Lâm:
“Thanh Lâm, hôm nay cậu có rảnh không? Ra ngoài chơi đi, mình có thứ này tặng cậu”.
“Hả… rảnh mà! Tặng mình thứ gì thế?”.
“Xường xám, hiệu may của mình đã đóng cửa rồi, giờ còn
tồn lại bao nhiêu là hàng mẫu. Mình chọn chiếc đẹp nhất tặng cậu đấy. Là một
món đồ được truyền lại từ thời bà nội mình . Mình không trắng bằng cậu, mặc
vào trông hơi tối. Cậu mặc nhất định là rất đẹp”.
Tôi kẹp điện thoại vào giữa cằm với vai, vừa chải
mascara vừa nói, nhìn vào gương thấy ánh mắt mình lạnh tanh.
“Hay quá! Mình tin vào con mắt cậu, tuy nhiên Tiểu Ảnh
à, cậu cũng trắng lắm mà, đừng có lúc nào cũng tự ti như thế được không?”.
“Được rồi được rồi, cậu đừng phỉnh nịnh mình nữa. Vậy
chiều nay gặp nhé, bọn mình đi ăn cơm Hồ Nam nhé. Hay là đến nhà hàng Tây Sương
Ký ở đường Trung Sơn?”.
“Được, được, tùy cậu đấy! Được chưa?”.
Dập máy xong, tôi thấy bà nội đang đứng ngay trước cửa
nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên vô cùng.
Tôi vội vàng thu lại nụ cười lạnh lẽo trên môi, cúi đầu
để giấu đi sự chột dạ của mình, gọi một tiếng “bà nội”, nhưng trong tiếng gọi
chứa đầy sự hoảng loạn, liệu bà có nghe thấy không?
“Tiểu Ảnh, cháu làm sao thế? Cháu và Thanh Lâm?”. Bà nội
nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt bà sắc sảo tới nỗi khiến tôi không có chỗ nào mà trốn
tránh.
“Bà ơi, không có gì đâu, chỉ là lâu rồi bọn cháu không
gặp nhau thôi, cùng ăn một bữa cơm ấy mà”. Tôi cầm thỏi son lên rồi quay sang
gương, không dám nhìn bà nữa.
“Mới rồi cháu nói tặng con bé áo dài xường xám, cháu định
tặng cho nó chiếc “Tần Hoài đăng ảnh thanh kỳ bào” đó à?”. Tôi nhìn qua gương,
thấy vẻ không thể nào tin nổi trên khuôn mặt bà.
“Đâu có, đâu có, cháu sao có thể làm như vậy được!”, bị
phơi bày bí mật ở tận đáy lòng, tôi vội vàng phẩy tay phủ nhận:
“Nó là bạn thân nhất của cháu, sao cháu có thể làm như
vậy? Cháu chỉ nói đùa với nó thôi. Bà ơi, bà đừng nói bừa như vậy, việc này
ngay đến nghĩ cháu còn không dám nghĩ tới nữa ấy! Cháu tặng cho Thanh Lâm món đồ
khác mà”.
“Thật không?”.
“Bà ơi, bà không tin cháu hay sao? Bà không tin cháu
gái mình à?”.
Thấy trong cổ họng đắng ngắt, tôi bỏ thỏi son xuống,
hít một hơi thật sâu rồi quay sang nhìn thẳng vào mắt bà:
“Bà thực sự nghĩ rằng cháu gái mình lại có dã tâm như
rắn độc thế à?”.
“Tiểu Ảnh, là bà nội không tốt, đã trách nhầm cháu”.
Bà nội đột nhiên đi đến ôm lấy tôi, tôi tựa đầu vào lòng bà mà thấy trong đầu
mù mịt, cảm nhận cơ thể bà đang run lên khe khẽ, dù qua làn tóc tôi vẫn có thể
cảm nhận thấy bàn tay bà đang vuốt ve trên đầu mình lạnh ngắt. Bà đang sợ điều
gì?
Đến nhà hàng Tây Sương Ký, chúng tôi gọi mấy món đồ
ăn, vì tâm trạng đang rối bời nên không nhớ được tên món, có mấy món còn không
biết vị gì.
Thanh Lâm cũng có vẻ hơi lơ đãng, khác xa so với tính
cách thường ngày của cô ấy. Hai người chúng tôi, kẻ nào cũng đang có tâm sự
trong lòng nên nói chuyện nhát gừng.
Tôi nhìn khuôn mặt quen thuộc đó, người bạn thân thiết
suốt bao năm. Chúng tôi biết rõ đến từng sở thích của nhau, từng thích tất cả
những thứ mà đứa kia thích, ghét tất cả những thứ mà đứa kia ghét, thân nhau
như thể liền thân, nhớ lại hồi đại học còn thường xuyên chui trong chăn thì thụt
nói chuyện với nhau.
Chúng tôi đã cùng nhau đi qua bao nhiêu chặng đường,
đã có bao nhiêu sở thích giống nhau, đã từng cùng hát trên một sân khấu, từng nắm
tay nhau đi… Rốt cuộc là thứ gì đã khiến chúng tôi thành ra thế này?
Nhớ lại tất cả những chuyện khi trước, mắt tôi dần trở
nên mờ nhòa. Khẽ chạm vào chiếc hộp để bên phía bên phải, tôi gần như đã thay đổi
quyết định của mình, cho Thanh Lâm thêm một cơ hội nữa được không? Tôi thầm hỏi
và trái tim trả lời: “Được, được, được!”
“Thanh Lâm, gần đây Vân Phong hẹn hò với người khác
đúng không?”. Tôi làm bộ như vô tình hỏi, hy vọng Thanh Lâm sẽ phủ định điều
này.
“Tiểu Ảnh, cậu yên tâm, Vân Phong đối với cậu quả thực
rất tốt. Cậu ấy thường xuyên nói với mình rằng cảm thấy có lỗi vì đã lạnh nhạt
với cậu. Cô gái hẹp hòi, cậu ấy yêu cậu mà!”.
Thanh Lâm gắp đồ ăn vào bát cho tôi, trông vẻ mặt hết
sức tự nhiên, giọng nói cố làm ra vẻ thoải mái.
Từ bao giờ cô ta đã nói dối không đỏ mặt thế nhỉ? Nhìn
khuôn mặt tưởng như ngây thơ vô tội đó, tôi cười mỉa một tiếng trong lòng, đằng
sau khuôn mặt đó cất giấu bao nhiêu tâm cơ? Sự chần chừ ban nãy hoàn toàn tan
biến, tôi cười một tiếng lạnh lẽo trong lòng, đưa chiếc hộp ra trước mặt cô ta,
cũng học cách cố làm ra vẻ thoải mái nói: “Thanh Lâm, đây là chiếc xường xám
mình tặng cậu!”.
“Cám ơn cậu Tiểu Ảnh, cậu lúc nào cũng tốt nhất với
mình”.
Thanh Lâm đón lấy chiếc hộp, nở nụ cười ngọt ngào rồi
nói với tôi.
Tôi còn muốn nói với cô ta mấy câu nữa, nhưng chuông
điện thoại bất chợt vang lên, là Đường Triêu.
“Tiểu Ảnh, cô đến đây nhé, mang cả chiếc xường xám đó
nữa, sư phụ của tôi đã giúp chúng ta tìm ra được một chút manh mối rồi”. Đường
Triêu nói gấp gáp trong điện thoại.
“Mang chiếc nào?”.
“Đương nhiên là chiếc màu xanh sẫm đó rồi”.
“Ừm”. Dập máy xong, tôi ngẩn ra một chút, do dự không
quyết giữa việc muốn biết chân tướng sự việc với chuyện trả thù, song cuối cùng
tôi vẫn hạ quyết tâm, quay lại nói với Thanh Lâm: “Thanh Lâm, mình có việc phải
đi đây!”.
“Được!”.
Thanh Lâm gọi nhân viên phục vụ đến tính tiền. Khi ra
khỏi nhà hàng, cô ta đi về bên trái, tôi đi bên phải, chúng tôi xoay lưng lại với
nhau, càng đi càng xa…
Cuối cùng tôi đã không lấy lại tấm kỳ bào dù rằng tôi
luôn giằng co về nó. Sau khi cho nó đi rồi lại thấy lo lắng, sẽ có kết cục như
thế nào? Trong lòng tôi cầu khấn: “Một sự trừng phạt nho nhỏ cho bọn họ để bõ tức
thôi”.
Từ đằng xa đã nhìn thấy Đường Triêu đứng ngoài cửa
hàng đợi tôi, vừa thấy tôi đã vội vàng hỏi: “Áo xường xám đâu?”.
Tôi cúi đầu nói nhỏ: “Không thấy đâu nữa! Tôi về nhà
tìm hết một lượt mà không thấy”.
“Không thấy ư? Sao lại như thế được?”. Đường Triêu
chau mày nói.
“Nó đã có thể xuất hiện bất ngờ không có nguyên do,
thì cũng có thể biến mất mà không hiểu vì đâu chứ! Lẽ nào anh muốn nó sẽ ngày
đêm ở bên tôi, khiến tôi sợ đến chết đi được?”
Câu nói của Đường Triêu làm tôi thấy phiền phức vô
cùng, nên không kìm được hét lên như vậy với anh ta. Đây là lần đầu tiên tôi tỏ
ra thất thố như vậy.
“Xin lỗi cô, Tiểu Ảnh!”. Rõ ràng Đường Triêu bị tôi
làm cho hết hồn, ôm lấy vai tôi xin lỗi. Tôi thuận thế tựa vào lòng anh để che
dấu đi sự hoảng loạn của mình. Thật đáng tiếc cho tình cảm mà anh dành cho tôi,
hóa ra cảm giác tội lỗi khi lừa gạt một người lương thiện trong sáng như anh lại
nặng nề đến như vậy.
“Tôi không sao, chỉ là gần đây trông thấy cô ta nhiều
quá thôi. Tôi sợ lắm!”. Tôi gục đầu vào vai Đường Triêu nói khẽ, vì căng thẳng
nên cơ thể run lên từng chặp. Đường Triêu lại cho rằng vì tôi sợ, nên nhẹ nhàng
vỗ vỗ lên tôi như an ủi.
“Vậy còn chiếc chúng ta lấy trong linh đường ra có còn
không?”
“Có”, tôi lấy chiếc xường xám đó ra khỏi túi.
Đường Triêu cầm lấy chiếc áo, thở dài một tiếng: “Chẳng
có cách nào, không có cái kia thì dùng tạm cái này, cứ để sư phụ tôi thử xem thế
nào. Theo suy diễn thông thường thì chắc là dùng được”.
Vào bên trong, thấy sư phụ của Đường Triêu đã mặc một
bộ áo của đạo sĩ, trông ông ấy vừa thấp vừa bé, cảm giác như hơi quái dị lại
hơi khôi hài. Tôi thấy buồn cười nhưng không dám cười.
Ông ấy đặt chiếc xường xám trước bát gương, nói với
tôi:
“Hai người các con ngồi trên ghế, ta sẽ làm cho hồn
các con thoát xác, cái gọi là hồn lìa khỏi xác cũng không có gì khác biệt so với
nằm mơ trong giấc ngủ, sau đó các con sẽ nhìn thấy một số việc. Song không thể
khẳng định tất cả những việc đó đều là thật, cũng không thể khẳng định là giả,
có lẽ sẽ giúp được chúng ta phần nào, nhưng cũng có thể hoàn toàn không tác dụng”.
Sư phụ của Đường Triêu nói cả một đống từ ngữ nghe cao siêu.
Tôi và Đường Triêu bèn ngồi xuống ghế, sư phụ của anh ấy
bắt đầu đọc kinh, tôi nghe không hiểu một chữ nào, chỉ thấy lầm rà lầm rầm khiến
đầu óc choáng váng, thầm nghĩ, thảo nào hồi nhỏ mỗi khi nghe thấy ai nói nhiều
là bọn tôi lại bịt tai và hét lên: “Không nghe, không nghe, không nghe hòa thượng
đọc kinh!”.
Nghĩ ngợi một lúc đã thấy đầu óc trở nên mơ hồ, trong
làn khói hương vấn vít, ý thức dần dần biến mất…
Lạnh quá, đây là nơi nào? Chỉ có một vầng trăng cô đơn
quạnh quẽ giữa trời, càng khiến màn đêm lạnh lẽo hơn.
Quay đầu lại, nhìn thấy Đường Triêu đứng ngay đằng sau
nên tôi cảm thấy yên tâm hơn, muốn lên tiếng gọi anh ấy, nhưng lại không bật ra
được một tiếng nào. Anh ấy thích ứng với hoàn cảnh đó trước tôi, thong thả đi đến
nắm tay tôi rồi đi trong làn sương mịt mù.
Đi được một đoạn, chợt phát hiện ra nơi đây hết sức
thân quen, là con ngõ nhỏ đông người, còn có cả những đống rác bốc mùi hôi thối.
Trong mờ ảo, tôi thấy một tấm biển chỉ đường hơi cũ:
“Đường Cổ Bắc”. Tôi quen đường nên tiến lên trước dẫn Đường Triêu đi, rẽ sang
bên trái. Ở bên cạnh bậc thềm đá của một căn nhà, tôi tìm thấy một chiếc ghế gỗ
nhỏ xinh, đó là nơi tôi thường ngồi ngày bé.
Đây là căn nhà cũ của tôi ở đường Cổ Bắc, tuy nhiên
trông nó cũ kỹ hơn so với trong miền ký ức. Tôi quay lại nhìn Đường Triêu cười,
kéo anh ấy chạy vào cửa nhà mình, chuẩn bị gõ lên cánh cửa.
“Cót két…”.
Còn chưa kịp chạm vào, cánh cửa đã mở toang, một người
đàn ông đứng tuổi đi từ bên trong ra. Đúng lúc ánh trăng bị mây che khuất,
không gian đột nhiên bị bóng tối bao trùm khiến tôi không nhìn rõ mặt người.
Chỉ có thể loáng thoáng trông thấy ông ấy khẽ khàng đóng cánh cửa vào, rồi vội
vàng đi ra khỏi ngõ. Lưng ông rất rộng, bước chân ổn định và vững chãi, trông
quen thuộc vô cùng. Ai thế nhỉ?
Thấy ông ấy sắp mất hút nơi đầu ngõ, tôi quên cả việc
về nhà, vội vàng kéo Đường Triêu bám sát theo sau, chỉ thấy người đàn ông đó đi
xuyên qua con ngõ rồi vẫy một chiếc xe kéo tôi mới chỉ được thấy trong những bộ
phim về chiến tranh giải phóng. Phải, đúng là loại xe kéo chỉ có trong phim đó.
Tôi cũng muốn vẫy một chiếc xe như thế, nhưng chợt nhận ra không có phu xe nào
để ý đến chúng tôi. Bọn họ không nhìn thấy chúng tôi ư?
Tôi và Đường Triêu sợ để mất dấu ông ấy nên đành chạy
sát theo sau, nhưng kỳ lạ là dù có chạy nhanh hay chậm thì chúng tôi vẫn cứ ở
phía sau ông ấy, thậm chí khi xe đã dừng lại thì cũng chỉ có thể nhìn từ khoảng
cách xa.
Cuối cùng, ông ấy cũng xuống xe trước một tòa nhà lớn,
nhưng không gõ cửa mà vòng ra bức tường vườn sau. Khi đi qua cánh cổng lớn, tôi
nhìn thấy trên tấm bảng ở cửa viết ba chữ: “Nhà họ Hà”. Tôi thò đầu nhìn vào
trong, thấy trong sân chỉ có bóng tối dày đặc, lắng tai nghe còn thấy tiếng xào
xạc như rừng trúc Tương Phi nhà Thanh Lâm. Lẽ nào đây là nhà Thanh Lâm? Tường
nhà, hàng rào đều khác hẳn mà.
Chúng tôi đi theo người đàn ông đó ra sân sau, thấy
ông ấy đứng tựa vào cửa, chúm môi huýt một tiếng sáo. Trong màn đêm thanh vắng
đó, tiếng huýt sáo nghe đến chói tai.
Một lát sau, cánh cửa chầm chậm mở. Một người phụ nữ mặc
áo trắng trông dáng thon thả lén lút bước ra. Người đàn ông đó đứng xoay lưng
che khuất nên tôi không thể nào nhìn rõ khuôn mặt người phụ nữ ấy. Vừa ra đến
bên ngoài, người phụ nữ đã ôm ghì lấy ông ta rồi gục đầu lên vai khóc rấm rứt.
Khi đó tôi nhìn thấy đôi tay người phụ nữ đó quàng
quanh lưng ông ấy, mười ngón tay thon dài, đầu ngón tay được sơn màu đỏ chói.
Trông quen quá! Cuối cùng cô ta cũng ngẩng đầu lên, thẳng đúng tầm nhìn của
tôi. Mắt dài mặt trái xoan, làn da trắng mịn màng, cằm hơi nhọn, ngấn nước mắt
vẫn còn đọng lại trên má. Tần Tịnh ư?
Dường như nhìn thấy chúng tôi, cô ta đột nhiên nhếch
mép cười, nụ cười vương trên khóe miệng đó trông đầy tà khí và quái dị, những
chiếc răng lộ ra bên ngoài còn dính cả vết máu, khuôn mặt thoáng chốc đã chuyển
từ màu trắng sáng sang tím xanh, môi trở thành màu đen kịt. Nhìn đôi tay cô ta
quàng quanh lưng người đàn ông đó bắt đầu xuất hiện những vết loang khiến người
ta thấy buồn nôn, dạ dày trộn trạo tới mức tôi thấy mình như đang phát hoảng, vội
bám siết lấy tay Đường Triêu, từ từ lùi lại phía sau. Người phụ nữ đó cũng tiến
đến gần chúng tôi hơn… Đúng lúc cô ta sắp sửa áp sát chúng tôi thì người đàn
ông vẫn xoay lưng lại từ nãy giờ từ từ quay người lại. Đó là một khuôn mặt đẹp
trai và trẻ trung, dường như tôi có quen, bởi trông ngoại hình khá giống bố
tôi, chỉ khác là ở giữa lông mày có một nốt ruồi lớn.
Nhìn thấy tôi, người đàn ông đó mỉm cười, các cơ trên
khuôn mặt lập tức co rúm lại, trong khoảnh khắc đã trở nên già cỗi nhăn nheo,
những nếp nhăn hằn sâu ngay cả lúc không cười, tóc trở nên bạc trắng, đúng bóng
hình tôi lưu lại trong ký ức của mình.
Ông đưa tay về phía tôi, miệng gọi: “Tiểu Ảnh!”.
Ông nội, chính là ông nội! Tôi cũng đưa tay về phía
ông, tay chúng tôi đan xen vào nhau giữa không trung, xuyên qua rồi hẫng trong
không khí.
Đột nhiên ông đưa tay bám lấy cổ mình, ngã vật ra đất
rồi bắt đầu giãy giụa, khuôn mặt phồng lên thành màu đỏ tía, đường gân xanh ở
huyệt Thái dương vì đau đớn nên giật liên hồi, cảm giác như bất cứ lúc nào cũng
có thể phá vỡ rồi nổ tung ra vậy.
Tôi thấy nghẹn cứng trong lòng, khó chịu tới mức bật
khóc lên thành tiếng, muốn nhào đến đó để giúp ông, nhưng cánh tay tôi đưa ra vẫn
chỉ bắt vào không khí. Tôi chỉ có thể ngồi xuống bên cạnh, nhìn ông giãy giụa
trong đau đớn, không thể làm gì.
“Ông ơi, ông ơi!”. Tôi hét lên, song tiếng hét khi ra
khỏi miệng lại là tiếng nấc nghẹn ngào… Sao linh hồn vẫn chưa quay trở lại, tôi
không muốn tiếp tục nằm mơ nữa, giấc mơ này quá đau đớn. Tôi nắm chặt tay Đường
Triêu, lắc mạnh tay anh rồi nói bằng tâm tưởng: “Tôi muốn đi khỏi chỗ này, tôi
muốn quay về, muốn quay về!”.
Khi đó ông nội đã nằm im không động đậy trên mặt đất,
vẻ mặt đông cứng ở một trạng thái cảm xúc cực kỳ quái đản, vừa đau khổ, lại vừa…
thỏa mãn.
“Á…ông nội ơi!”. Tôi mở bừng mắt, thở dốc từng hồi.
Trên trán lạnh ngắt, lấm tấm mồ hôi, cổ họng vẫn còn nghẹn ngào.
“Các con đã nhìn thấy những gì?”. Sư phụ Đường Triêu
không nhìn chúng tôi lấy một cái, hỏi thẳng luôn.
“Tần Tịnh và một người đàn ông, mới đầu bọn họ còn rất
trẻ, nhưng cuối cùng người đàn ông đó trở nên già nua, ngã vật ra đất”. Đường
Triêu nói.
“Người đó có lẽ là nhân tình của Tần Tịnh mà vú Hà đã
kể”.
“Nhưng, nhưng mà người đó là ông nội tôi!”.
Tần Tịnh là người tình của ông nội ư? Nhưng vì sao mà
ông nội lại ngã vật ra đất đớn đau như vậy? Lẽ nào ông nội…?

