Cẩm tú kỳ bào - Chương 22

Chương 22: Án mạng

Nhìn theo cằm xuống đến cổ, tôi thấy một cảnh tượng
không còn xa lạ nữa, xương cổ trắng hếu lòi cả ra ngoài, phần ngực để hở đã mất
hết vẻ quyến rũ vì bị máu nhuộm đỏ. Vị chua trào lên trong dạ dày, tôi đưa
tay ôm lấy bụng mình, trái tim đau như bị cắt rời ra, song mắt lại ráo hoảnh
không rơi nổi một giọt lệ nào. Tôi run rẩy thì thào: “Thanh Lâm...”,
song cũng giống như ban nãy gọi Đường Triêu, âm thanh nhỏ tới mức dường như chỉ có
mình tôi nghe thấy.

Tôi không chạm vào nó, trải qua biết bao nhiêu lần
sợ hãi, hệ thống thần kinh đã được miễn dịch với kiểu này. Nó nằm mềm
nhũn dưới chân giường, giống như một con mèo nhỏ đang
ngoan ngoãn ngủ say. Tôi lấy chân đá đá vào nó, cảm giác trơn lạnh vốn
có của sa tanh truyền đến đầu ngón chân, khiến tôi bất giác rùng
mình, hóa ra nỗi khiếp sợ tận sâu trong đáy lòng mình không dễ dàng mất
đi như vậy. Tôi ngồi nhìn chằm chằm vào nó, trong gian phòng yên tĩnh tới mức
chỉ nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hổ treo tường và cả
tiếng thở nặng nhọc của tôi.

Tai tôi đựng đứng lên, sợ rằng chỉ lơ đãng một
giây thôi thì những bộ mặt đầm đìa máu me lại xuất hiện ngay trước mắt, như Tần
Tịnh, Tiểu Cổ, hoặc là người con gái nhảy sông từ tận thời Dân quốc - kiếp
trước của Tần Tịnh. Mỗi lần bọn họ xuất hiện đều mang đến cho tôi một nỗi
sợ hãi ở những mức độ khác nhau, sự đe đọa không có tính mục
đích ấy khiến cho người ta cảm thấy mù mịt như rơi xuống nước mà không tìm
được thứ gì để bấu víu vào. Tôi đột nhiên nghĩ đến Đường Triêu,
mỗi khi tôi gặp nguy hiểm anh ấy đều xuất hiện để cứu tôi khỏi nước
sôi lửa bỏng, vậy mà lúc này đây anh không ở bên cạnh, nếu như bọn họ lại
xuất hiện nữa, thì tôi biết phải làm gì?

Cố gắng dằn lòng mình lại, tôi thay quần áo một
cách nhanh chóng, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất, phải rời khỏi
đây ngay! Trong tâm trạng rối bời, tôi quả thực không biết mình phải đi
đâu, nhưng chỉ cần thoát khỏi nơi đây có lẽ tôi sẽ tránh xa được sự nguy
hiểm. Thực ra sự nguy hiểm đã xuất hiện ngay từ đầu nhưng không đáng sợ, chính
là vì nó vẫn ẩn nấp ở một góc nào đó, rồi tấn công vào lúc
mà ta không ngờ tới nhất, khiến ta không kịp đề phòng, thần kinh giống như một
miếng cao su, hết bị co thắt lại rồi buông lỏng, rồi lại co thắt... Cứ nhiều lần
như vậy, rồi cuối cùng cũng sẽ có một ngày ta sụp đổ. Thế nên tôi phải rời
khỏi ngay cái không gian cô độc một mình này, chỉ có ở giữa
thành phố ồn ào huyên náo thì nỗi sợ hãi vô hình kia mới không xuất hiện nữa.
Nghĩ tới đó, đầu óc tôi lại trở nên căng thẳng, một khuôn mặt xinh đẹp chợt hiện
lên trong tiềm thức: “Tiểu Cổ”.

Con bé chết vì tai nạn giao thông giữa phố phường đông
đúc, như vậy cũng có nghĩa là không nơi nào không có nguy hiểm rình rập. Tôi phải
đi đâu đây? Lại rơi vào mù mịt, song cái cảm giác bị đè nén mà gian phòng
này mang lại cho tôi quá lớn, nó khiến tôi không thể cứ tiếp tục ngồi ngẩn
ra ở đó nữa. Tôi đi giày, nhanh chóng chạy ra ngoài. Cánh cửa nặng nề
đóng sập lại một tiếng sau lưng, ngăn cách tôi với chiếc áo dài xường xám
đó ở hai không gian khác nhau. Tôi đứng tựa lưng vào cửa thở phào
một tiếng, cảm thấy như cách xa nguy hiểm thêm được một phân.

Hành lang trống trải, tĩnh lặng hệt như trong giấc mộng,
chỉ có điều nó nhiều đèn sáng hơn chứ không âm u như tôi từng thấy. Ngay sát
phòng tôi là phòng 2013, tôi vụng trộm đi lướt qua gian phòng đó, bước chân nhẹ
nhàng hệt như một cao thủ võ lâm khinh công đi trên mái nhà lúc đêm khuya trong
các tiểu thuyết võ hiệp, không dám để phát ra một tiếng động nhẹ nào.

Một tia sáng chớp lóe lên ngay phía trước làm tôi chói
mắt. Nheo mắt lại nhìn về hướng đó, tôi phát hiện ra một chiếc nhẫn nằm ngay
trước cửa phòng 2013. Đi tới nhặt lên xem, đó là một chiếc nhẫn bạch kim, hình
thức giản đơn, trông hơi quen mắt. Tôi quay chiếc nhẫn ra nhìn vào mặt
trong của nó một cách hết sức tự nhiên, phát hiện ra hai chữ được khắc bên
trong: Úy Bân. Bên trái còn có mấy con số ghi 1995.

Úy Bân ư? Vì sao nhẫn của Úy Bân lại ở đây?
Nó ám thị điều gì? Tôi đeo chiếc nhẫn vào ngón cái, khi ấy sự tò mò còn lớn
hơn cả nỗi sợ hãi. Tôi nhìn vào tấm biển ghi số trên cánh cửa của phòng
2013, bốn con số làm bằng đồng mạ vàng lúc đó chợt thâm đen như máu khô vón lại.
Có lẽ giờ đây khi nhìn vào bất cứ thứ gì tôi đều có thể thấy máu me trong đó.

Tôi đưa tay vặn nắm đấm cửa, một tiếng cạch khe khẽ
vang lên, khóa đã bật ra khỏi ổ. Cánh cửa hé mở, mùi tanh đầy ảm đạm lọt qua
khe xộc tới. Tôi đang do dự định đẩy cửa vào thì có tiếng bước chân vang lên
trong hành lang. Tôi vội vàng đóng cánh cửa đó lại, quay về trước phòng mình.

Tiếng bước chân nhanh chậm không đều, một trước một
sau, có lẽ là của hai người. Cuối cùng, một nữ nhân viên phục vụ dáng người
thon thả mặc đồng phục hai màu xanh trắng xuất hiện ở đầu hành lang hơi mờ tối.
Một người nữa đi ngay phía sau cô ấy, dù cúi đầu khiến tôi không nhìn rõ mặt,
nhưng cái bóng áo trắng bạc quen thuộc đó ngay lập tức làm mắt tôi bất giác
sáng bừng lên, niềm vui sướng ngập tràn.

Bọn họ tiến đến mỗi lúc một gần hơn, tôi đã nhìn rõ hẳn
đường viền khuôn mặt anh ẩn hiện dưới ánh đèn tường vàng vọt. Nhân viên phục
vụ đi tới trước mặt tôi, nở nụ cười lịch thiệp:

“Cô Lý, có vị tiên sinh này đến tìm cô!”.

Anh ngẩng đầu lên nhìn tôi, vẻ mệt mỏi tràn đầy trên
khuôn mặt. Khi hai mắt chạm phải nhau, tôi thấy một nỗi xót thương đang dâng đầy
trong đáy mắt anh, mắt mình lại cay sè, thần kinh đang căng như dây đàn ngay lập
tức được buông lỏng như thể tìm thấy nơi ký thác vậy. Anh dang rộng hai cánh
tay ôm siết tôi vào lòng, miệng thì thầm:

“Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh, em không sao chứ? Ơn
trời ơn đất, em không sao”.

Vẫn còn có người quan tâm đến tôi, cuối cùng anh đã chịu
tha thứ cho tôi rồi có đúng không? Tôi vùi đầu vào lòng anh, bao nhiêu nỗi
buồn tủi, sợ hãi, nhớ thương, vui mừng chồng chất lên nhau, biến thành tiếng
nghẹn ngào:

“Em không sao, không sao! Đường Triêu, anh đã tha thứ
cho em rồi ư? Em quả thực không hề muốn, không hề muốn làm hại Thanh Lâm,
thực sự là em chỉ quên mất thôi. Đường Triêu, anh phải tin em!”.

Trong làn nước mắt nhạt nhòa, tôi nhìn qua vai Đường
Triêu, thấy cô nhân viên phục vụ mím môi cười rồi rời đi. Rúc đầu sâu hơn vào
lòng anh, tôi cảm thấy an tâm hơn bao giờ hết. Khoảnh khắc ấy, tôi đã quên
đi tất cả, tôi thậm chí còn chấp nhận đánh đổi tất cả những thứ mình có để đổi
lấy sự yên lòng này.

Đường Triêu nói, sau khi ra khỏi nhà tôi, anh luôn cảm
thấy lo lắng không yên. Lúc quay về cửa hàng trong đêm đó, nhìn thấy mảnh giấy
mà tôi để lại, anh đã gọi điện cho tôi nhưng điện thoại của tôi luôn trong
tình trạng tắt nguồn. Thế nên Đường Triêu lập tức đặt vé máy bay, bay đến Thẩm
Quyến ngay trong đêm.

“Em không hề tắt điện thoại mà!”. Tôi lấy điện
thoại di động trong túi ra, thấy màn hình đã đen ngòm, tắt hẳn.

Song tôi nhớ rõ ràng rằng ngay sau khi xuống sân bay
mình đã bật máy lên. Lẽ nào lại xuất hiện tình trạng như hồi Úy Bân?
Nếu như Đường Triêu không đến đây kịp, liệu tôi có...

Nhìn thấy sự thay đổi trong nét mặt của tôi, Đường
Triêu dường như cũng đoán được sự lo lắng đó nên lại đưa tay ra ôm
tôi vào lòng. Tôi nghe thấy nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh, hơi thở nặng nề của
anh phả trên mái tóc tôi, giọng nói từ trên vọng xuống:

“Tiểu Ảnh, em có biết không? Từ trước đến nay anh vẫn cho
rằng em là một cô gái mạnh mẽ nhưng hiền hậu, hôm đó ở nhà em khi
nhìn thấy bức hình Thanh Lâm trên máy tính, anh đột nhiên cảm thấy
không sao chấp nhận nổi, vì sao mà em có thể làm như vậy. Thậm
chí tới tận lúc này anh vẫn không thể quên chuyện đó, nhưng anh lại cũng không
thể nào bỏ mặc em. Anh vô cùng mâu thuẫn, hôm đó khi anh ra khỏi nhà em, anh đã
tìm đến sư phụ. Sau khi anh kể hết mọi chuyện cho sư phụ, ông còn nói nguyên
nhân ông không thích em là vì ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, ông đã nhận ra rằng
em không phải là một cô gái đơn thuần, mà còn… Anh nghe sư phụ phân tích rất
nhiều, đáng lẽ những lời đánh giá không tốt đẹp của sư phụ về em phải khiến cho
anh càng căm ghét em hơn, nhưng anh vẫn không thể buộc lòng mình thôi không
nghĩ đến em, quan tâm đến em. Cuối cùng anh đã chạy trốn khỏi nhà sư phụ, Tiểu Ảnh,
em đã bỏ bùa cho anh có phải không? Nếu không thì vì sao anh lại không thể nào
thoát ra nổi?”

Tôi tựa vào lòng Đường Triêu thở khó nhọc, có thể tưởng
tượng được sự mâu thuẫn của anh khi đó. Ngay cả chính bản thân tôi cũng không
thể tha thứ được cho tất cả những việc mình làm, vậy thì sao có thể mong muốn
người khác tha thứ cho mình? Nếu như Thanh Lâm có xảy ra chuyện gì, thì chắc chắn
chúng tôi sẽ không thể nào quay lại như trước đây được nữa rồi.

Khi đó, liệu tôi có đủ dũng khí để đi nốt quãng đời
còn lại hay không? Nghĩ tới đây, tôi thấy rùng mình, Thanh Lâm!?! Tôi đột nhiên
ngẩng phắt đầu lên, đưa mắt kiếm tìm chiếc áo xường xám đó ở cạnh chân giường.
Nó vẫn nằm nguyên tại đó, như một cơn ác mộng nhắc tôi nhớ lại tất cả những gì
diễn ra trong cơn mơ khủng khiếp mới rồi.

Tôi cúi lưng xuống, toàn thân run rẩy, một nỗi sợ
hãi chưa từng có dâng lên trong lòng. Tôi nhặt chiếc áo lên, đưa
nó ra trước mắt Đường Triêu. Lông mày anh lập tức cau siết lại. Hai
chúng tôi không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn nhau, lòng tuyệt vọng hơn bao giờ hết.

“Suỵt! Tiểu Ảnh, em đừng nói gì cả!”. Đường Triêu
cố gắng giữ sự trấn tĩnh, song trên trán anh ngay lập tức rịn ra một lớp mồ hôi.
Từ vẻ mặt ấy của anh, tôi đã thấp thoáng trông thấy kết cục đợi chờ mình. Gắng
sức để chứng minh một điều gì đó, nhưng tôi lại không thể minh chứng
được điều gì. Tôi cầm chiếc xường xám lên lật đi lật lại xem, cuối cùng phát hiện
ra viên ngọc trai trên cổ không ngả vàng như vẫn thường thấy, nên bật
cười khô khốc:

“Đường Triêu, Đường Triêu, đây không phải là tấm kỳ
bào đó. Chắc chắn là do em bất cẩn nên đã để lẫn vào trong túi, nó vừa rơi
từ túi ra thôi”.

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Tiểu Ảnh, em đừng sợ!”.

Tôi cầm chiếc túi xách lên xem, lớp khóa của ngăn bên
trong đang mở, chắc là chiếc xường xám đã tuột khỏi đây. Đang
vui mừng, tôi chợt nghĩ lại, mình đã bỏ chiếc áo này vào trong túi
lúc nào kia chứ? Phải giải thích việc này thế nào đây? Chiếc áo này
từ đâu mà ra?

“Nhưng mà, Đường Triêu, em thấy sợ lắm! Quả thực em rất
sợ! Từ trước đến nay chưa từng sợ như vậy bao giờ. Từ khi tất cả những
chuyện này mới xảy ra, em chưa từng sợ như vậy bao giờ!”.

Tôi kêu lên, dường như muốn đẩy hết những nỗi sợ hãi
đó ra ngoài bằng giọng nói. Đường Triêu ôm ghì lấy hai vai tôi, nói liền một
hơi:

“Tiểu Ảnh, đừng sợ, đừng sợ, không
sao đâu, nhất định là Thanh Lâm không sao đâu!”.

“Không sao ư? Nếu không có chuyện gì thì vì
sao anh lại run lên như vậy? Đường Triêu, nhất định là Thanh Lâm
đã chết rồi! Chết rồi!”.Khi nói đến từ “chết”, tôi dường
như ngửi thấy mùi máu tanh nồng, nên cứ vậy kêu lên liên tục“chết rồi”, “chết
rồi”.

Cho tới khi bị tát mạnh một cái, tôi mới dừng lại. Cánh
tay Đường Triêu dừng lại giữa không trung, cả hai chúng tôi đều thở gấp. Tôi lập
tức cảm thấy vị tanh ngọt bên khóe miệng mình, cái mùi vị đó giống hệt cái mùi
đang lan tỏa trong không khí.

“Đường Triêu, chúng ta không thể quay lại nữa rồi!”.
Tôi tuyệt vọng vô cùng, nỗi tuyệt vọng đó còn đáng sợ hơn cái chết,
vì nó đến từ trái tim. Thậm chí tôi còn có thể cảm thấy
trái tim mình đã vỡ tan ra, từng vết thương dọc ngang chằng chịt
khiến cho chúng tôi không thểnào quay lại nữa, bởi biết bao nhiêu vết tích
nhưvậy làm sao có thể lấp cho đầy?

Đường Triêu nghe thấy tôi nói vậy, đột nhiên quay đầu
đi chỗ khác. Vào khoảnh khắc anh quay đi, tôi nhìn thấy một giọt nước trong
veo rơi xuống, kêu tách một tiếng rồi vỡ vụn trên mặt đất, giống
như trái tim bằng pha lê trong suốt vừa mới vỡ tan.

Đột nhiên Đường Triêu kéo tay tôi nói gấp gáp:

“Không được rồi, nhất định anh phải nhìn thấy sự thực
thì mới tin được, ta không thể cứ đứng đây mà phỏng đoán lung
tung. Hiện giờ chúng ta chỉ có thể tin vào mắt chúng
ta, đi thôi, chúng ta đi tìm Thanh Lâm! Đi nào!”.

Tôi đứng lên, để mặc anh kéo ra khỏi phòng, song
trong lòng đã không còn một chút hy vọng nào. Đường Triêu nắm tay tôi rất chặt,
chiếc nhẫn ở ngón tay cái hằn vào thịt khiến tôi thấy hơi đau.

Ra ngoài hành lang khi đến trước cửa
phòng 2013, tôi rút tay mình khỏi tay Đường Triêu,nhìn anh nói:

“Đây là phòng của Thanh Lâm và Vân Phong.
Có lẽ đáp án chúng ta muốn tìm ở trong này".

Thấy tôi bình tĩnh như vậy, Đường Triêu hơi ngạc
nhiên. Phải, chúng tôi vẫn phải đối mặt với nó bất kể sẽ gây ra kết cục
thế nào.

Tôi vặn nắm cửa ra một lần nữa, lần này không do dự
như ban nãy, cánh cửa lập tức mở ra. Phía sau cánh cửa là một lối đi dài, thiết
kế gian phòng này giống hệt như phòng tôi, các bức tường cũng được sơn màu vàng
chanh tức mắt. Tôi đi vào trước, Đường Triêu đi sát theo sau. Khi ngang qua buồng
tắm, thấy đèn trong đó đều được bật cả lên, còn có tiếng vòi nước vẫn róc rách
chảy, tôi đẩy cửa ra, phát hiện bên trong không có một ai, còn chiếc vòi hoa
sen bên trên bồn tắm vẫn đang chảy không ngừng, nước trong bồn đã đầy tràn cả
ra ngoài. Cả gian buồng tắm tỏa ra mùi ẩm ướt.

Nước vẫn chưa tắt, chứng tỏ trong phòng chắc chắn có
người, nhưng sự yên tĩnh khủng khiếp đó nói lên điều gì? Tôi thấp thỏm không
yên, quay đầu lại nắm chặt lấy tay Đường Triêu, muốn tìm một chút hơi ấm từ
bàn tay anh, không ngờ lòng bàn tay anh cũng đang toát đầy mồ hôi lạnh giống
hệt tay tôi. Không khí mỗi lúc một ngột ngạt hơn, mỗi bước đi gần đến với sự thực,
sự khao khát và nỗi sợ hãi trong trái tim tôi càng lớn. Dù biết rõ rằng
khó tránh được kiếp nạn này, nhưng vẫn không thể không ôm ấp một tia hy vọng,
dù rằng nó vô cùng mong manh nhưng cũng vẫn còn hơn không.

Lối đi chỉ dài chừng mười mét, nhưng tôi và Đường
Triêu đã phải mất rất lâu mới có thể đi hết. Hai chân như bị gắn thêm chì,
mỗi bước đi là mồ hôi lại túa ra khắp toàn thân. Khi đến được nơi cần đến,
chân tôi đột nhiên mềm nhũn, cơ thể như đổ sụp xuống. Đường Triêu đỡ lấy tôi từ
phía sau, không ngờ tay anh không đủ lực nên cũng ngã ngồi xuống đất.

Tôi không dám ngẩng đầu lên, mắt nhìn chằm chằm vào vết
máu ngay dưới chân mình. Trên mặt sàn màu vàng chanh, vệt máu đã đen
đặc lại trở nên vô cùng tức mắt, tôi muốn nhắm mắt lại, hoặc tốt hơn là ngất
luôn đi, nhưng khi đó đầu tôi lại cực kỳ tỉnh táo, dưỡng khí bên trong đầy
ắp hơn bao giờ hết, khiến tôi không có dấu hiệu nào cho thấy mình có thể ngất
đi.

“Đường Triêu...”. Tôi hé miệng, lời nói đã lạc điệu, dường như
chỉ giống một tiếng rên, một tiếng rên mà chỉ trái tim
tôi nghe thấy. Bàn tay tôi đang siết chặt trong tay anh trở nên
lạnh giá một cách khác thường, khi quay lại nhìn Đường Triêu, tôi chỉ thấy
hai mắt anh đã đờ ra, sắc mặt trắng nhợt. Theo hướng anh nhìn tôi quay
đầu lại.

Trong tầm mắt của tôi là màu máu nhìn qua đã thấy giật mình.
Máu đã cô đặc lại thành màu đen, chảy dọc ngang trên sàn, rải đầy
trên ghế salon. Tôi nhìn tiếp về phía trước, thấy trên đống máu
đen đó là một đôi chân đã cứng đờ, đôi chân trắng muốt như được làm bằng thạch
cao, bên trên cũng dính đầy vết máu. Nhìn theo đôi chân thon gầy đó lên
trên, thấy một vạt áo choàng tắm màu trắng đã bị khô cứng lại vì máu đông. Nhìn
tiếp lên trên nữa, lên trên nữa, trên nữa…

Một mái tóc dài rối bời xõa ra trên ghế, trông
cảnh tượng đó nếu là bình thường thì chắc chắn sẽ rất phong tình, song giờ đây,
nó chỉ càng quái đản và tàn nhẫn. Mắt tôi dịch chuyển thêm hai phân nữa,
cuối cùng chạm vào khuôn mặt đó, khuôn mặt quen thuộc không còn vẻ diễm lệ như
thường ngày nữa, miệng đã há hốc, hai con ngươi như lồi hẳn ra ngoài, nhìn
khắp xung quanh với vẻ vô tội.

Dọc theo cằm xuống đến cổ, tôi thấy một cảnh
tượng không còn xa lạ nữa, xương cổ trắng hếu lòi cả ra ngoài, phần ngực để hở đã
mất hết vẻ quyến rũ vì bị máu nhuộm đỏ. Vị chua trào lên trong dạ dày, tôi đưa
tay ôm lấy bụng mình, trái tim đau như bị cắt rời ra, song mắt lại ráo hoảnh
không rơi nổi một giọt lệ nào. Tôi run rẩythì thào: “Thanh
Lâm…”, song cũng giống như ban nãy gọi Đường Triêu, âm thanh nhỏ tới mức dường
như chỉ có mình tôi nghe thấy.

Còn Vân Phong đâu? Vân Phong đi đâu rồi? Tôi hoảng hốt
nhìn tứ phía, cuối cùng cũng trông thấy Vân Phong nằm ngửa trên giường. Tôi đứng
dậy, từ từ đi tới đó, giẫm cả lên vũng máu. Mùi tanh mỗi lúc một nặng nề hơn,
tôi cố nén dạ dày mình lại, chậm rãi đi tiếp về nơi ấy.

“Tiểu Ảnh!”. Đường Triêu kêu lên. Tôi quay đầu lại,
thấy khuôn mặt anh đang co rúm lại dường như phải chịu đựng một nỗi đau khủng khiếp.
Cuối cùng thì nước mắt cũng rơi ra, chính vì tiếng gọi đó của anh.

Tất cả những thứ bên trong gian phòng này đã khiến
khoảng cách giữa chúng tôi trở nên xa ngàn dặm...

Tôi đi tới bên giường, nhìn thấy chiếc túi để dưới
chân giường đang mở, lộ ra nguồn cơn của tất cả tội ác, chính là
chiếc áo xường xám màu xanh sẫm đó. Tôi trông thấy khuôn mặt an tường của Vân
Phong, ngoài việc có vẻ nhợt nhạt hơn bình thường một chút thì trông anh không
có gì khác như khi đang ngủ. Tôi dường như còn có thể nhìn thấy đôi
lông mày đó hơi động đậy, tay run rẩy đưa sát đến bên dưới mũi anh, đã không
còn chút hơi thở nào...

Đột nhiên tôi trông thấy bàn tay trái để lộ bên
ngoài chăn của Vân Phong, nó vẫn đang cầm một con dao gọt trái cây, lưỡi dao sắc
bén lấp loáng dưới ánh đèn, trên mũi dao vẫn còn một giọt máu khô đọng lại,
trông như muốn rơi xuống. Tôi giật mạnh tấm chăn ra, phần ga giường bên dưới
bàn tay phải đã bị máu nhuộm đỏ thành một mảng, mùi tanh nồng xộc lên khiến
tôi không sao đè nén được nỗi đau đớn trong đáy lòng mình nữa, cơn choáng váng
chợt ập đến trong thoáng chốc. Trước mắt tôi trở thành một mảng tối sầm,
mùi máu vẫn tanh nồng trong mũi. Cuối cùng không gian được bao phủ bởi một
màu đỏ chói, cả thế giới đã biến thành màu đỏ, đỏ tới mức
lóa mắt. Chân đột nhiên mềm nhũn, tôi ngã vật ra đằng sau...

Báo cáo nội dung xấu