Dám kháng chỉ? Chém! - Chương 06 - Phần 3
Nghe nói hắn khỏe như trâu mộng, sức nâng nghìn cân!
Hắn khen ngợi xong xuôi rồi đi xa tít, ta lảo đảo suýt ngã ngửa, hai thanh niên cao lớn xông tới từ phía sau, mỗi người một bên nâng ta dậy như nâng con cún, nhìn ta cười ha ha.
Ta tựa vào người gã thanh niên nét mặt cương nghị, nghiến răng nói với gã, bộ dạng hung dữ: “Cười cái gì mà cười?”
Mấy tên đó ôm bụng cười thỏa thích mới vỗ ta mấy phát: “An tiểu tướng quân, Hoàng tướng quân vốn thích dùng đôi bàn tay gang thép kia để thử người mới đến. Lần trước có Hiệu Úy Cửu phẩm bị tướng quân vỗ cho hãi luôn, tè ra quần ngay tại chỗ, chán nản phắn về kinh thành. Nghe đâu hắn là cháu họ xa bên nhà ngoại của Thái hậu.”
Tướng sĩ quần là áo lượt nơi kinh thành và tướng sĩ bần hàn trong quân doanh luôn tồn tại những khoảng cách cần phải vượt qua.
“Phù…” Cái tên số phận bất hạnh kia giúp ta bình tĩnh trở lại.
Ta cũng vui vẻ nói: “Gọi ta là An tiểu lang là được rồi.” An tiểu tướng quân là danh xưng nhờ núp bóng cha ta, ta không thể nhận.
Nam tử đang đỡ ta là Triệu Dũng, còn người dáng cao gầy lúc này đang cười như khỉ tên Tô Nhân.
Định viễn tướng quân Hoàng Giới tính tình cương trực, đối xử bình đẳng với quan binh ta đầu quân dưới trướng ông, lại thêm sự kìm kẹp của Triệu Dũng và Tô Nhân, ngày nào cũng mệt rã rời. Hằng sáng dậy thao luyện, nghe Hoàng Giới tướng quân dõng dạc hô tổng động viên trước trận chiến trong thao trường, từng người xung quanh cũng hô vang theo, nhiệt huyết dâng tràn. Những gã này hệt như mãnh hổ xổng chuồng nhào về phía quân lính Đại Tề, lời tổng động viên quả là biết cổ vũ lòng người.
Cơm nước trong quân doanh chẳng ngon lành gì, bữa nào cũng là gạo lứt, thỉnh thoảng nhìn thấy trong thức ăn có miếng thịt to, vừa nhấc đũa gắp là lại bắt đầu cuộc chiến giành đồ ăn.
Hôm mới đến, ta vẫn còn dặt dè, bị Triệu Dũng kéo ra ngồi cùng bọn họ. Đến khi đầu bếp bưng chậu thức ăn lên, ta còn chưa kịp hiểu ra, sáu đôi đũa đã lập tức gắp lấy thịt. Ta mới và một miếng cơm, chậu thức ăn đã chỉ còn rau xanh, chẳng thấy bóng dáng miếng thịt nào nữa.
Ở vào hoàn cảnh này, làm sao ta phấn chấn cho nổi?
Về mặt cướp thức ăn, ngay cả Binh bộ Thượng thư lão đại nhân và cha ta còn chẳng nhượng bộ, sao lại không tranh cướp được với đám người này?
Sang bữa cơm thứ hai, họ chưa kịp trở tay, ta đã gắp hai miếng thịt bỏ vào miệng.
Tô Nhân trợn mắt nhìn ta: “An tiểu lang là công tử cao sang quyền quý mà cướp thịt với con em thân phận bần hàn như bọn ta, có phải muốn đánh một trận không hả?”
Khi thịt ở ngay trước mặt như thế này, chắc mẹ ruột cũng chẳng màng ấy?
Những người khác trên bàn thức ăn cũng gào loạn lên, ta cười hô hố, đập rầm rầm lên bàn: “Đánh thì đánh, ai sợ ai!”
Một đám người cơm chẳng buồn ăn, thịt chẳng buồn cướp, lũ lượt kéo đến thao trường.
Tô Nhân thi triểu tư thế, do dự một lát: “An tiểu lang, hay là thôi vậy? Nhỡ ngươi đánh thua rồi khóc nhè quay về kinh thành, xin tiểu Hoàng đế làm chủ chuyện này, vậy thì ta thảm rồi. Nghe nói ngươi còn là thư đồng của tiểu Hoàng đế nữa!”
Ta cười hô hố, “Tô đại ca, sao huynh nói nhiều lời thừa vậy?” Rồi nhào lên trước đấm vào bụng hắn.
Tô Nhân giờ mới đấu nghiêm túc, chân đá lên cùng lúc ta đấm ra. Mặc dù ta được người khác dạy võ công, nhưng không có kinh nghiệm ứng chiến, Tô Nhân tuy chiêu thức không nhiều nhưng chiêu nào cũng hiểm, sau mấy lần ta đã học hỏi được không ít. Triệu Dũng đang quan sát liền gào to: “An tiểu lang, hạ đo ván Tô Nhân đi!”
Bên cạnh lại có người cổ vũ cho Tô Nhân: “Tô đại ca, đánh ngã tên tiểu tử ẻo lả huênh hoang đến từ kinh thành này đi!”
Khung cảnh hỗn loạn vô cùng náo nhiệt.
Trận đấu diễn ra suốt một canh giờ, phút cuối ta và Tô Nhân cũng ngã gục xuống đống bùn đất giữa thao trường.
“Đa tạ Tô Nhân đại ca đã chỉ giáo.” Ta cười tươi rói trước ánh mắt sáng ngời của hắn.
Hắn lườm ta: “Ai rảnh rỗi mà chỉ giáo cho ngươi?! Dám cướp thịt với ta, cứ chuẩn bị tinh thần giao chiến hằng ngày đi!” Ta cung tay hành lễ: “Ta đâu dám trái lời!” Cả hai bắt gặp ánh mắt nhau, không nhịn được lập tức cười ha ha.
Tuy thành là nơi giao giữa Nam và Bắc, nằm xuống nhìn lên, trời cao bao la, trong xanh bát ngát, bên tai toàn là âm thanh hỗn loạn, ta lần tìm trái tim đang đập dữ dội trong lồng ngực mình.
Thì ra, nó vẫn bình yên.
Có người nói: “Triệu đại ca, hóa ra tên ẻo lả này cũng có chút bản lĩnh đấy nhỉ, mạnh hơn nhiều so với lũ huênh hoang kia.”
Triệu Dũng dương dương tự đắc: “Nếu không sao ta chịu cho hắn ngồi ăn cơm cùng bàn với chúng ta?”
Có người bất mãn: “Tên này gắp nhanh lắm, lần sau ăn cơm phải chú ý một chút, đứng có để hắn một mình ăn hết thịt!”
Tô Nhân bò dậy kéo ta: “An tiểu lang mau đứng dậy, mau đứng dậy, đừng nằm ỳ trên đất nữa, mới đánh có một trận làm gì mà mệt đến thế?”
Ta vùng vằng sống chết không chịu dậy, cuối cùng Tô Nhân và Triệu Dũng đành phải lôi ta lên. Hình như nửa người ta tựa lên người Triệu Dũng, Tô Nhân trông thấy ngứa bụng bèn trợn mắt với ta: “Cái bộ dạng kia mà dám ngày nào cũng đánh với ta hả?”
Ta ngắc ngoải tựa lên người Triệu Dũng, cứ thế về doanh trại, tiện thể lườm Tô Nhân: “Không biết người ta thân thể cành vàng lá ngọc hả?”
Câu nói khiến đám thanh niên lại được một tràng cười như nắc nẻ.
“Ngươi có phải đàn bà đâu! Cá gì mà cành vàng lá ngọc! Rèn luyện dần là vạm vỡ ngay.”
“Tô đại cả, việc rèn luyện tên tiểu tử này giao cả cho huynh đó!”
Mấy người thật quá đáng, tự quyết định chẳng cần ta đồng ý! Ta lén xoa tay, tự nhủ bữa ăn sau phải cho mấy tên này sáng mắt.
Đang cười đùa hớn hở, người trước mắt dừng lại hành lễ: “Hoàng tướng quân!” Nửa bên vai ta lập tức tê dại theo phản xạ.
Bàn tay to như quạt hương bồ của Hoàng Giới tướng quân để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc trong lòng người khác.
Triệu Dũng cười hi hí bên tai ta: “Thì ra ngươi sợ bàn tay sắt bự chảng của tướng quân à…” Ta ngẩng đầu cười đáp lại: “Lẽ nào ngươi không sợ?” Lọt vào tầm mắt ta là một người đứng bên cạnh Hoàng Giới đang nhìn qua đây, dáng vẻ anh tuấn hết sức quen thuộc.
Ta cảm thấy Tuy huyện suy cho cùng vẫn là đất Bắc, ánh sáng nơi đây quá chói chang, làm mắt người ta đau nhức.
Vài người trước mắt hành lễ: “Yến tướng quân!”
Ta lập tức khom người theo Triệu Dũng: “Yến tướng quân!”
Hoàng tướng quân trông bộ dạng này của ta, bật cười: “An hiệu úy, bị đánh rồi ư?”
Ta nhìn thấy mình vẫn còn cách mấy bước trước bàn tay bự chảng định vỗ xuống của hắn, cười thản nhiên: “Rèn luyện, rèn luyện ấy mà.”
Bàn tay hắn cuối cùng đã hạ xuống vai Tô Nhân đang ở gần nhất.
Tô Nhân lảo đảo lùi một bước về sau, đám người bọn ta cười hí hửng trên nỗi đau của kẻ khác, Hoàng tướng quân cũng rất vui vẻ, cùng Yến tướng quân tiếp tục tiến vào trong doanh trại.
Họ đi qua được năm sáu bước, Tô Nhân quay đầu chế nhạo ta: “An tiểu lang, biết vị Yến tướng quân kia không? Tuổi trẻ đầy triển vọng, thân thủ bất phàm, mạnh hơn ngươi nhiều á!”
Ta cười, chế nhạo lại: “Thì đó! Tuy ta chỉ mới nghe danh Yến tướng quân, chưa có duyên gặp gỡ, nhưng nghe nói hình như Yến tướng quân còn ít tuổi hơn Tô đại ca, thế mà võ công còn mạnh hơn Tô đại ca nhiều!”
“Thằng oắt này!” Tô Nhân gõ một cái lên đầu ta.
Có người ngập ngừng nói: “An tiểu lang, nói ngươi đừng giận. Sao ta nghe đâu bảo ngươi si mê Yến tướng quân, trong kinh thành mọi người đều biết?”
“Tin đồn trong kinh thành nhiều vô số kể, từ đầu làng đến cuối xóm, tin nhảm kia thay đổi muôn hình vạn trạng thế ngươi cũng tin à?” Ta nhào về phía hắn, mặt không biến sắc: “Vương đại ca, huynh nói ta đồng tính ư? Hay là hai chúng ta thử yêu nhau xem?”
“Biến biến biến!” Người đó cười vang né khỏi ta, gào lên cầu cứu: “Triệu Dũng, Triệu Dũng, còn không mau tới quản lý con khỉ nhà huynh đi!”
Ta đắc ý cười ha hả, bị Triệu Dũng nắm cổ áo lôi lại từ đằng sau, đành ngoan ngoãn đi sát bên hắn.
Bây giờ ta lại thích bị người khác quản lý.
Giữa những âm thanh ồn ào, từ phái xa xa, ta nghe thấy giọng nói lo lắng của Hoàng tướng quân: “Yến tướng quân, có chuyện gì vậy?”
“À… ừm… không có gì…”
Giọng hắn như gió thổi qua tai, và ta chẳng còn bận lòng thêm nữa.
Sau khi ta làm mưa làm gió trong doanh trại, đánh nhau suốt hai tháng trời với Tô Nhân ở thao trường, có thể cướp liên tiếp năm sáu miếng thịt trên bàn ăn, Đại Tề cuối cùng cũng đã không kìm chế nổi, bắt đầu tấn công phía bắc và cổng phía Tây của Tuy thành.
Nơi ta đóng quân vừa khéo tại cổng thành phía Tây. Hôm đó trời thu trong xanh, Hoàng tướng quân dẫn quan binh chúng ta đến cổng thành theo dõi trận chiến, chỉ thấy màu giáp nổi bật của quân Đại Tề, cờ bay phất phới, trên cờ soái giữa trận có thêu chữ Vũ to đùng, sắc mặt Hoàng tướng quân lập tức đông cứng.
“Vũ tướng quân này vừa đầu quân dưới trướng Thái tử Đại Tề, nghe nói khi tiến công những tiểu quốc kia, hắn bách chiến bách thắng, là kẻ địch mạnh không thể xem thường.”
Khi ấy, chiến tranh còn chưa nổ ra trên diện rộng, chúng ta đều mang thái độ lạc quan đối với trận chiến này. Không ngờ rằng nửa tháng sau, Hoàng tướng quân cùng quân sĩ dưới trướng hắn - những huynh đệ dễ mến, thân thiết với ta như thể tay chân, và cả ta đều bị Phượng Triều Văn bắt làm tù binh.
Trong trận Hoàng Hà cốc năm đó, lúc ta, Triệu Dũng và đám Tô Nhân rơi vào bước đường cùng, có quá nhiều việc không giải thích nổi, nhưng nay nhớ lại, Hoàng Giới tướng quân trung thành cương trực chẳng qua chỉ là vật hy sinh chính trị, chịu số phận vong mạng nơi đất khách quê người.
Chiến tranh vừa nổi ra, Yến Dục đã vội vã cầm thánh chỉ từ kinh thành tới đây chủ trì đại cục, tập hợp dưới trướng những tướng lĩnh được phân phòng thủ bốn cửa Tuy thành, đồng thời thể hiện sự xem trọng và khen ngợi Hoàng tướng quân.
Hoàng tướng quân vốn là một nam tử hán nhiệt huyết đầy trách nhiệm, chỉ mong lập tức vì đất nước mà anh dũng hy sinh không tiếc xương máu. Sau này ở trong trướng soái Phượng Triều Văn, mỗi lần bắt gặp hắn khen ngợi lòng trung dũng của thuộc hạ, ta lại thấy có phần thông cảm với kẻ kia, cảm giác Phượng Triều Văn chất đầy dã tâm, ý tại ngôn ngoại là: Bề tôi trung dũng, đi chết đi!
Trên cõi đời này, nói chung tiểu nhân gian xảo vẫn sống lâu hơn chút.
Ví dụ như ta.
Yến soái hằng ngày điểm quân trước trướng, lần nào Hoàng tướng quân cũng chủ động xin đi đánh giặc, ngay đến kẻ chưa từng cầm dao giết người như ta cũng theo hắn quất ngựa xuất doanh, anh dũng chiến đấu với quân Đại Tề. Không đầy nửa tháng, vì lòng dũng cảm giết địch mà toàn doanh trại đều được khen ngợi.
Hoàng tướng quân từ Ngũ phẩm thăng cấp lên Tứ phẩm, còn ta kiếm được chức Quảng Vũ tướng quân hữu danh vô thực.
Ban đầu ta nghi ngờ việc này là do Tiểu Hoàng xen vào, nhưng Triệu Dũng, Tô Nhân cũng có được vinh hiển giống hệt, ta đành tự xem lại bản thân liệu có phải do mình anh dũng quá mức trên chiến trường rồi không?
Tinh mơ sáng hôm trước khi bị bắt, quân Đại Tề khiêu chiến dưới thành, đập vào tai là vô số lời lẽ nhục mạ. Ta nghe xong cũng thấy trình dộ chửi người của quân Đại Tề hết sức phong phú, thể hiện văn hóa ngôn ngữ uyên thâm của đất Tề, thực khiến người khác bái phục.
Tô Nhân đứng ở lầu gác trên cổng thành, suýt định rút kiếm ra nhưng bị ta chặn lại. Hắn thở hồng hộc trừng mắt nhìn ta: “An tiểu lang, ngươi vẫn bình chân như vại đứng trên thành lầu làm Quảng Vũ tướng quân ư, bọn chúng nhục mạ Hoàng tướng quân, ta sao có thể nuốt trôi cục tức này!”
Ta vỗ ngực, cười thản nhiên: “Cơm còn nuốt được huống chi cục tức? Cứ nuốt nhiều rồi quen ấy mà.”
Người ta phải tìm trăm phương ngàn kế để tồn tại giữa loạn thế này, thật ra việc đó đâu có khó.
Tô Nhân bị ta chẹn họng, chưa kịp phản bác đã nhận lệnh theo sự chỉ đạo của Hoàng Giới, tướng sĩ trong doanh trại chuẩn bị nghênh chiến.
Lúc ra khỏi thành, ta gặp Yến Bình.
Sắc mặt hắn nghiêm trọng hệt như cha chết. Ta nhìn Yến Dục nguyên soái ngồi tít trên lầu gác cổng thành, thần thái thâm sâu khó lường. Ta còn chưa kịp hiểu gì, hắn đã tiến lên trước kéo dây cương của ta.
Ta cúi đầu nhìn xuống từ trên lưng ngựa, chỉ thấy hắn thần sắc ủ rũ. Chẳng lẽ là do dạo này Yến nguyên soái giáo huấn con cái cả đêm, hoặc tìm cho hắn mấy mỹ nữ đến thông phòng, nên giờ khiến Yến tướng quân lộ vẻ tiều tụy vì đam mê tửu sắc quá độ?
“Yến tướng quân, chuyện này là sao?”
Hắn nắm chặt dây cương, cho đến khi Tô Nhân, Triệu Dũng liên tục quay đầu nhìn đều đã ra khỏi thành, hắn mới nói: “An Dật, hôm nay ngươi đừng xuất trận được không?”
Ta ngồi trên lưng ngựa cao như vậy, hắn ngửa đầu nhìn ta, thực khiến ta nảy sinh ảo tưởng, hắn đang cầu xin ư?
Ta kéo lại dây cương của mình, cười xã giao: “Phiền Yến tướng quân rồi, đây là nhiệm vụ của mạt tướng, mặt tướng nào dám không tuân lệnh?”
Ánh mắt hắn bỗng tối sầm, còn ta đã quất ngựa phi mất.
Hôm nay không biết tại sao, võ tướng Vũ Khác của Đại Tề không xuất hiện, kẻ giao chiến với Hoàng tướng quân lại là phó tướng thuộc hạ, mới mấy hiệp đã bị Hoang tướng quân hất xuống ngựa. Yến soái trấn thủ trên cổng thành, trống trận không ngừng thúc giục toàn thể binh sĩ tiến công. Hoàng tướng quân dẫn bọn ta đuổi theo quân Tề thua chạy tan tác suốt bảy tám dặm, chém chết vô số quân địch, tiến thẳng một mạch vào Hoàng Hà cốc. Đến giờ mới cảm thấy có gì đó không ổn.
Hai bên Hoàng Hà cốc đều là núi cao, mấy chục năm trước nước sông cuồn cuộn tuôn xuống, phía Bắc dần hạn hán nên nước sông đã cạn khô, trên lòng sông mọc đầy các loại dây leo. Bởi vậy nơi này mới trở thành thâm sơn cùng cốc và mang cái tên như vậy.
Hoàng tướng quân nhất thời sơ ý, chui đầu vào cái bẫy được sắp đặt sẵn của quân Đại Tề. Mũi tên túa ra chi chít từ hai bên núi cao, trên đầu mũi tên bọc vải châm lửa đang cháy bùng bùng, có lẽ quân Tề đã lên kế hoạch nướng sạch quân Trần ở chốn thâm sơn cùng cốc này không chỉ trong ngày một ngày hai.
Tô Nhân hoảng loạn quay đầu, ngạc nhiên nhìn ta: “An tiểu lang, ngươi cười ngốc gì thế?”
Ta mỉm cười trả lời hắn: “Thân là tướng sĩ, da ngựa bọc thây chẳng phải niềm vinh dự của gia tộc sao?” Ta tự thấy câu này mình nói ra hết sức thực dụng, là hành động trước khi chết cũng nhất định phải mua danh trục lợi. Cũng may bọn Tô Nhân sống cùng ta chưa lâu, hoàn toàn không hiểu về tính cách “thấy lợi thì theo, thấy hại thì né” của ta.
Ngay Hoàng tướng quân nghe thấy câu này cũng lớn giọng cười vang, âm thanh chấn động cả trời cao: “Nam nhi Đại Trần ta lý ra phải giống An tướng quân, khi lâm nguy cũng không sợ hãi, đó mới là binh sĩ thực thụ dưới trướng bản tướng quân!”
Ta khiêm tốn đáp: “Tướng quân quá khen! Quá khen!” Xoa xoa cá gỗ nhỏ treo dưới thắt lưng áo giáp, ta thản nhiên mỉm cười.
Cha xem, đến người như Hoàng tướng quân cũng bị con lừa gạt rồi kìa? Trung, giáo, tiết, nghĩa gì chứ, có liên quan gì đến con?
Chẳng phải con gái không nghe lời, quả thực dao đã kề cổ, chuyện này không thể theo ý con được nữa.
Mắt thấy hỏa tiễn quân Tề bay xuống lả tả, Hoàng tướng quân hạ lệnh tập hợp quân sĩ, liều chết quyết sống mái một trận. Nhưng quân địch trên đỉnh đầu bỗng thu hỏa tiễn. Một người mặc giáp đen xuất hiện bên sườn núi, rất nhiều tướng sĩ vây quanh, đến Vũ Khác giao chiến với Hoàng tướng quân suốt mấy ngày nhưng hôm nay không lộ diện cũng đang đứng cạnh hắn.
Người đó cao giọng nói: “An Dật An tiểu lang có ở dưới không?” Giọng nói vô cùng quen tai.
Ta gắng sức ngửa cổ nhìn, ánh nắng chói chang, trông người kia có gì đó quen thuộc khó tả. Ta nghĩ một lát rồi thăm dò: “Thái tử điện hạ?”
Ánh mắt của Triệu Dũng và Tô Nhân bân cạnh thoắt cái đã đổ dồn qua đây, họ nhìn ta hệt như nhìn thấy giặc bán nước. Ta vội xua tay biện bạch: “Ba năm trước Thái tử Đại Tề đi sứ sang nước ta, ta từng phụng chỉ tháp tùng, các vị đừng hiểu nhầm!”
Trước khi chết còn mang tiếng xấu, thực là oan uổng!
Họ đều như chợt tỉnh ngộ.
Phượng Triều Văn đứng trên sườn núi, giọng điệu thân thiết dịu dàng, thể hiện rõ ràng sự khiêm tốn và hòa nhã với khách quý: “Xa nhau đã ba năm, An tiểu lang không còn nhớ cố nhân?”
Ta khom người trên lưng ngựa: “Thái tử điện hạ bận trăm công nghìn việc, vậy mà vẫn nhớ An mỗ, An mỗ thật may mắn!”
Phượng Triều Văn cúi đầu cười, thân thiết cực độ: “Bản vương từng đồng ý với An tiểu lang, sẽ có một ngày mời tiểu lang đến kinh đô Đại Tề dạo chơi, không ngờ thiệp mời còn chưa kịp gửi đi, tiểu lang lại tự mình cưỡi ngựa đuổi đến đây. Hay lắm! Hay lắm!”
“…”
Đối với bọn người vô liêm sỉ, đổi trắng thay đen, lại còn quyền cao chức trọng, khiến người khác không thể phản bác, ta đều khinh miệt như nhau.
Cha à, con cảm thấy con vẫn phải dạy dỗ tên Thái tử Đại tề này trước, rồi một thời gian nữa sẽ theo hầu hạ cha, chắc cha sẽ không trách tội con đâu nhỉ?
Ta ngẩng đầu cười với Phượng Triều Văn: “Xa nhau đã lâu, Thái tử điện hạ càng ngày càng anh dũng, An Dật ngưỡng mộ sự oai hùng của Thái tử điện hạ đã lâu, mong được cùng Thái tử giao chiến một trận trên chiến trường, không biết ý người thế nào?”
Giả sử là ta, nhất định sẽ vờ cười ha ha mấy tiếng, tìm cớ thoái thác, rồi lập tức hạ lệnh thiêu ngàn quân địch đây thành tro!
Có điều, câu trả lời của Phượng Triều Văn vẫn khá vừa ý ta.
Hắn cúi đầu nhìn ta, dù cách triền núi cao, nhưng ta cảm thấy ánh mắt hắn tựa sét giáng xuống, nhìn xoáy vào ta. Hắn cười hết sức ngạo mạn: “An tiểu lang từ xa tới đây, bản vương thất lễ vì không kịp nghênh đón, giờ ta sẽ xuống đó tiếp chiêu tiểu lang, tiểu lang đừng sợ đó!”
Đám võ tướng bên cạnh liều mạng ngăn hắn lại, ta ghét nhất cái kiểu hiểu rõ trong bụng nhưng cứ kéo dài giọng gọi ta “An tiểu lang” của hắn. Ta liền nhân cơ hội mỉa mai: “Hay là Thái tử điện hạ sợ rồi, không dám xuống tiếp chiêu tại hạ?”
Đám võ quan cạnh hắn tất thảy quay đầu nhìn ta bằng con mắt phẫn nộ, ta thực lòng thích thú tính cách khăng khăng cố chấp của Phượng Triều Văn.
Cuối cùng Phượng Triều Văn cũng xuống dưới, tiếc thay một trận hỏa công đã bị bỏ lỡ. Ta cảm thấy so với việc bị nướng thành than, ta thà bị đánh chết dưới giáo Khai Thiên của Phượng Triều Văn còn hơn.
Song buồn thay, kết quả đúng như dự đoán.
Ta quả thực đã bại dưới tay Phượng Triều Văn, có lẽ là võ tướng thuộc hạ của hắn thầm hận ta nhiều chuyện xúi giục hắn, khiến kế hoạch hỏa công đã dựng sẵn biến thành mai phục địch trong cốc, nên chỉ đánh lén ta một phát sau đầu…
Khi tỉnh lại, ta đã nằm trong trướng soái của Phượng Triều Văn.
Không biết ta đã ngủ bao lâu, đầu đau như búa bổ. Ta mơ thấy mình kêu gào thảm thiết như sắp chết, bên trong như có một con người nhỏ bé đang co quắp, gắng gượng gào thét bằng tất cả sức lực. Lúc mở mắt, chỉ thấy mơ mơ màng màng, cổ họng bỏng rát.
Có giọng nói chói tai vui mừng hô to: “Điện hạ, tỉnh rồi tỉnh rồi…”
Một cơn gió ào đến bên ta, trước mắt đã là một gương mặt anh tuấn kề sát, ngũ quan rõ nét, mắt phượng sáng ngời, quả là nam tử anh tuấn uy vũ đẹp như tranh vẽ. Chỉ là trông hắn vừa quen lại vừa lạ, ta nghiêng đầu nghĩ một lát nhưng chỉ thấy một mớ bòng bong. Ta mệt mỏi đưa tay lên, miêu tả gương mặt trước mắt, thì thầm nói: “Nam nhi nhà ai tuyệt sắc khuynh thành, có nguyện cùng ta đến Đồng Tước đài[7]?” Giọng nói như cồng vỡ, thật là khó nghe.
[7] Câu thơ trên do An Dật tự sáng tác nhằm miêu tả vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của nam nhân, dựa trên tích xưa đồn rằng Tào Tháo xây đài Đống Tước, muốn bắt hai giai nhân tuyệt sắc đất Giang Đông là Đại Kiều (vợ Tôn Sách) và Nhị Kiều (vợ Chu Du) đến Đông Tước đài vui thú điền viên khi về già, vậy nên hai nàng Kiều được xem là một trong những nguyên nhân gây ra Đại chiến Xích Bích.
Trên gương mặt nam tử kia lộ vẻ dở khóc dở cười, ngón tay mảnh khảnh cẩn thận chọc chọc lên trán ta, ngữ khí tiếc rẻ; “Thái y nói quả nhiên không sai, xem ra não bị va đập nên có vấn đề rồi.”
Ta ngô nghê nằm dưỡng thương trong trướng soái của Phượng Triều Văn, tiểu thái giám Điền Bỉnh Thanh hầu hạ ta rất tốt, săn sóc trà nước cơm canh kịp thời. Khi đó ta hoàn toàn chưa nhận thức được rõ ràng thân phận bị bắt làm tù binh của mình, mỗi ngày chỉ có đúng hai người lượn lờ trước mặt là Phượng Triều Văn và Điền Bỉnh Thanh.
Trong trướng soái có rèm ngăn cách tuyệt đối giữa giường với nơi nghị sự. Có lúc nghe thấy những tướng sĩ kia giọng nói hào sảng, cười rất vui vẻ, ta không nhịn được bèn hỏi Điền Bỉnh Thanh: “Tướng quân dưới trướng điện hạ đều anh dũng vô song, không biết ta đây mang quan tước gì?”
Điền Bỉnh Thanh vẻ mặt khó xử, ngơ ngác nhìn ta.
Ta mơ hồ cảm thấy, nhẽ ra mình phải là một tướng sĩ trong doanh trại mới đúng.
Lại nhớ đến chuyện bản thân vừa tỉnh dậy đã trêu ghẹo Thái tử điện hạ, mà còn là thượng cấp nữa, xem ra con đường làm quan đáng ngại đây, vì vậy ta lo lắng hết sức. Đến khi Phượng Triều Văn xử lí chính sự xong xuôi, trở về phía sau nghỉ ngơi, ta vội vàng nịnh nọt bợ đỡ, bò dậy bưng trà, rót nước, tâng bốc hắn. Mỗi khi hắn nhìn ta vụng về bưng trà nước, đều cười không khép nổi miệng.
Ấy, ta cảm thấy có thể chọc cười thượng cấp cũng là một khả năng đó nha. Có lẽ khoảng cách với con đường thăng quan phát tài chẳng còn bao xa đâu!
… Chỉ là sau này khi tụ huyết trong não tan hết, mỗi lần nhớ lại chuyện ta nịnh bợ Thái tử nước đối địch, ta hận không thể chết luôn vì nhục!

