Dám kháng chỉ? Chém! - Chương 12 - Phần 2
Ta cúi đầu nhìn, bụng Yến Bình nhanh chóng thấm đẫm vết máu to bằng cái bát, bằng mắt thường cũng thấy nó đang lan rộng. Đầu hắn bất lực tựa lên vai ta, tư thế đậm vẻ yêu thương gắn bó.
May mà giờ ta đã cách xa mười vạn tám nghìn dặm chuyện “yêu thương” hắn, lòng ta cũng hoàn toàn không có gánh nặng gì. Ta đỡ hắn ngồi dựa vào tường, cầm kiếm hắn định xông lên.
Song, ta liền nghe thấy giọng nói nổi điên của Hoàng đế bệ hạ: “An tiểu lang, cái đồ ngốc này, còn không mau lui xuống!”
Bốn năm thanh kiếm sáng loáng đã hiển hiện trước mặt ta, trong mắt thích khách và quan binh, chưa từng có ý nghĩ kiểu như thương hoa tiếc ngọc. Khoảnh khắc vung kiếm lên, ta không nén nổi, cười vang: “Bệ hạ, dù sao năm xưa thiếp từng mang chức vụ Quảng Vũ tướng quân kìa!”
... Cũng coi như đã từng ra chiến trường, nhìn thấy máu.
“Trẫm bảo nàng chiến đấu đấy à?”
Gân xanh trên trán Hoàng đế bệ hạ đã nổi hết lên, hoàn toàn không màng tới thanh kiếm đang lao về phía mình. Hắn cầm kiếm xông lên trước mặt ta, hình như muốn ngăn thích khách và quan binh. Trong nháy mắt, trên chân và cánh tay hắn đều đã bị thương.
Ta cầm thanh kiếm trong tay bảo vệ bụng mình, đang bận thế này vẫn còn rảnh rỗi đáp hắn một câu: “Phu thê chúng ta đương nhiên có họa cùng chịu!” Nếu Hoàng đế bệ hạ ngay cả điều này cũng không biết... hoặc do hắn thông minh quá mức, hoặc do hắn ngốc quá đáng!
Mãi lâu sau không thấy hắn trả lời, chỉ tập trung giao đấu với đám người trước mặt. Liệu có phải cảm giác của ta sai chăng, hôm nay những quan binh này ai cũng cao lớn tráng kiện, võ công cao hơn rất nhiều so với bộ binh bình thường. Không bao lâu sau, hai cánh tay ta đã bị dính mấy nhát kiếm, lập tức máu chảy đầm đìa...
Yến Bình buộc chặt vết thương, xông lên phía trước, nhặt thanh kiếm từ dưới đất lên hợp lực chiến đấu. Phượng Triều Văn thấy ta bị thương, liền nổi điên, mặc kệ thương tích, một kiếm hạ xuống chém vào cánh tay trái của hắc y nhân trước mặt. Ta nhìn dáng vẻ này của hắn, lòng chợt ấm áp, trên thế gian này cuối cùng vẫn có người thương yêu ta nhiều hơn cả bản thân hắn...
Mắt ta không cầm được, bỗng rưng rưng, ta nhướng mày mỉm cười: “Bệ hạ, thiếp tự biết bảo vệ đứa bé trong bụng mình, bệ hạ không phải lo cho thiếp...”
Rất nhanh ta đã biết lời này của mình là sai lầm, lời vừa thốt ra, bọn quan binh liền chĩa mũi kiếm tới, tất cả nhắm vào bụng ta, nhất thời áp lực đột ngột dồn về phía ta. Không biết trên tay và chân ta đã bị đâm trúng vài chỗ từ bao giờ, bản thân ta còn chưa thấy đau, Phượng Triều Văn và Yến Bình đã nổi giận, cả hai liều mạng chiến đấu, luôn miệng thúc giục: “Tiểu Dật mau lùi vào sau lưng ta...”
Trong đống hỗn loạn, câu này của hai người lại đồng thanh phát ra. Lời vừa dứt, vua tôi hai người nhìn nhau, sắc mặt hết sức khó coi, nhưng loáng cái đã trở nên thoải mái.
Hoàng đế bệ hạ diện mạo anh tuấn, hiếm khi rộng lượng như lúc này: “Yến ái khanh, trẫm sớm biết ngươi nhớ nhung Hoàng hậu của trẫm rất nhiều... Nhưng chuyện này không thể trách trẫm, cho dù hôm nay ngươi liều mạng vì nàng, nàng chết rồi cũng vẫn phải chôn bên cạnh trẫm!”
... Bệ hạ, người nghĩ hơi xa rồi đó!
Đợi thoát khỏi vụ này rồi tính chuyện mai táng cũng chưa muộn.
Hôm nay Hoàng đế bệ hạ mặc thường phục ra ngoài, lúc này toàn thân đầy vết máu, không phân biệt nổi là máu của người khác hay là của mình, nhưng ra tay vẫn mau lẹ, không thấy trở ngại gì. Dường như bây giờ hắn đang đứng trước trận tiền lưỡng quân, tuy mười vạn quân địch áp sát, trong tay hắn chỉ có hơn hai trăm người, cũng không trông thấy hắn có chút sợ hãi nào, vẫn chuyện trò vui vẻ, ung dung ứng đối.
Yến Bình nét mặt ôn hòa, như đã quét sạch buồn bã trước đó, lại là thiếu niên nổi bật xuất chúng, phong thái nhanh nhẹn khi xưa, hắn khẽ cười: “Bệ hạ, thật ra thần, nương nương và bệ hạ, ba người được chết cùng nhau, cũng coi như đã thỏa mãn ý nguyện bao năm của thần.”
Ta: “...”
Thì ra bao năm nay, điều mà Yến tướng quân muốn là cùng đi đến chỗ chết, thật tàn nhẫn!
Ta cầm kiếm chống đỡ hai thanh kiếm phía trước, máu chảy xuống từ vết thương trên tay thấm nhòe gan bàn tay, bảo kiếm có thể tuột khỏi tay bất kì lúc nào, nhưng vẫn phải gắng chiến đấu, ta giận dữ gào lên với hắn: “Khốn kiếp, ông đây còn chưa sống đủ!”
Câu nói khiến hai người kia được một tràng cười vang.
Phượng Triều Văn và Yến Bình từng trải qua trăm trận chiến, hôm nay lại không mang thị vệ theo, bây giờ cũng chẳng có lấy một người truyền tin.
“Tiểu Dật, nàng ngốc lắm, sao vẫn còn chưa hiểu, thà liều một phen mất cả chì lẫn chài còn hơn vì nuôi dưỡng tư binh bị biếm làm thứ dân. Hơn nữa nhìn khí thế này, e rằng không chỉ đơn giản là nuôi tư binh đâu.”
... Ngay trong kinh thành, dám giả mạo binh lính tuần tra bảo vệ Kinh kỳ, trắng trợn tới đây bao vây sát hại Phượng Triều Văn, đây hoặc là âm mưu đã định sẵn, hoặc là chó cùng cắn giậu.
Chọn cách liều mạng như vậy, hơn nữa sai người đóng giả quan binh, e rằng khả năng cao là vì vế sau.
Những kẻ này quan sát lâu nhưng không đánh luôn, lại cứ chỉa mũi kiếm về phía bụng ta. Phượng Triều Văn và Yến Bình liều mạng bảo vệ ta, một bóng người lao đến trước mặt, ta được che chắn bởi tấm lưng dày chắc như tường thành. Ta cúi đầu, nhìn thấy trên lưng xuất hiện mũi kiếm, máu tươi đang theo mũi kiếm chảy ra không ngừng...
Nhìn qua tấm lưng sừng sững như núi cao này, lại thấy một đội quân xông vào rầm rầm từ cửa, nam tử dẫn đầu máu nhuộm sắc áo, nhưng gương mặt vô cùng quen thuộc, đó chính là Vũ Khác.
Ta đang cười, nhưng giọng lại như đang khóc: “Vũ Khác...”
Hình như ngươi đến muộn rồi...
Đường về cung vừa dài vừa xa, ta nắm chặt tay Phượng Triều Văn, cảm giác độ ấm dần vơi đi trên đầu ngón tay hắn, nghe thấy giọng nói từng bước chìm vào mê man: “Hoàng hậu giám sát đất nước... điều tra ngọn ngành chuyện chư vương quyền thần nuôi tư binh, chuyện ám sát...” Lòng ta như thắt lại.
Vũ Khác nhận lệnh rời khỏi, chỉ để lại em trai ruột tên Vũ Dũng hộ giá. Hai xe một trước một sau chở Phượng Triều Văn thân mang trọng thương và Yến Bình.
Phượng Triều Văn nhắm mắt lần nào là bị ta gọi bên tai cho tỉnh lần ấy.
Mắt phượng của hắn dần mất đi ánh sáng, u ám như sao đổi ngôi. Ta nghiến răng nghiến lợi bên tai hắn: “Phượng Triều Văn, nếu chàng dám ngủ, thiếp nhất định sẽ lâm triều nhiếp chính, lật đổ thiên hạ Đại Tề của chàng...”
Dù sao triều trước cũng từng có tiền lệ để Thái hậu nhiếp chính.
Nhưng kỳ thực lòng ta lo ngay ngáy, tưởng tượng thời tàn sắp đến.
Khóe môi hắn mệt mỏi cong lên: “Nàng lười như vậy... ngày nào cũng ngủ nướng... đâu thể chịu nổi công việc vất vả?”
Lần đầu tiên ta nhận ra, hắn nói không sai chút nào, ta lười khủng khiếp. Từ sau khi về cung, ăn rồi lại ngủ, ngủ rồi lại ăn, chẳng làm gì khác.
Nếu chàng không chịu tỉnh, thiếp sẽ tìm nam nhân khác rồi gả cho họ, để đứa bé trong bụng gọi người khác là cha...” Ta giảm mục tiêu đi một chút, việc này chắc dễ thực hiện hơn nhiều nhỉ?
Ta cười đắc ý đến thê lương, cúi mình nhìn, từng giọt lệ nóng hổi rơi trên má hắn. Hắn từ từ nhắm mắt rồi lại miễn cưỡng mở ra.
“Nàng khóc... trông xấu lắm đó...”
Ta nhìn hắn tức giận, nhưng tầm mắt nhanh chóng bị nước mắt ngăn trở, trong lồng ngực như có ngàn vạn con dao đồng loạt đâm xuống, dấy lên cảm giác đau đớn không tài nào chịu nổi.
... Cảm giác này đã từ lâu lắm rồi, nó xuất hiện là khi cha qua đời, trong những đêm dài đằng đẵng không nhìn thấy bình minh kia. Rồi cả khi ta chân trần giẫm lên nền tuyết mùa đông, đôi tay không hề do dự cào mặt đất phủ đầy bụi gai mùa hạ. Ta vùi cả thân người vào đống cát bụi, đạp tôn nghiêm xuống dưới gan bàn chân. Lúc phiêu bạt tha hương, dường như thể xác này đã không phải là của ta. Vận mệnh đày đọa thân xác thối tha này, khiến nó có một ngày đổ gục ở xó xỉnh không ai biết đến, rồi phân hủy, biến thành xương trắng, hóa thành bụi thành đất, mới có thể tháo gỡ xiềng xích nặng trĩu trong lòng ta...
Nhưng trước khi biến thành bộ xương trắng, có một người đưa tay ra, ôm chặt ta vào lòng, trân trọng ta, yêu thương ta. Trong lòng ta luôn mang nỗi lo khó tả, ta còn không hiểu nổi nguyên do của tình yêu thương này, nó không để lại chút dấu vết, khiến người ta hoảng hốt nhưng lại có sức hấp dẫn chí mạng... Khi hắn dùng thân thể mình chắn trước mặt ta, lòng ta chợt đau thắt lại, không thể chịu đựng nổi.
Điều gì có thể khiến ta cảm động hơn việc hắn yêu thương ta hơn cả mạng sống của mình?
Thế giới này lại một lần nữa mở ra trước mắt ta, tất cả thương tích trên người đồng loạt trỗi dậy, trong khoảnh khắc, ngay cả hít thở ta cũng đau đớn vô cùng. Nhưng nơi đau nhất không phải vết thương trên người do đao kiếm mà là vết thương trong lòng. Nhiệt độ trên cơ thể hắn mất đi từng chút một, ta có thể nhìn thấy trái tim mình vỡ vụn thành vô vàn mảnh nhỏ, có lẽ hắn sắp rời xa ta...
Trong Trùng Hoa điện tình hình rối loạn, tay ta đầy máu, nắm râu sư tôn, hai mắt trợn trừng: “Rốt cuộc có cứu được không?”
Nếu ông nói đáp án phủ định, ta sợ rằng mình sẽ làm ra hành động giết thầy ngay tại chỗ.
Viện Phán đại nhân bất chấp sự đe dọa của ta, hai tay như kìm sắt cạy tay ta ra, sau lưng bốn cung nữ “cột sắt” nhào lên giữ chặt lấy ta, sau đó từng chậu máu được bê xuống... tưởng như vĩnh viễn không thể ngừng lại...
Trong điện yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng hít thở và tiếng động Viện Phán đại nhân gây ra...
Khi trời sáng, Viện Phán đại nhân lau mồ hôi lạnh trên trán, cuối cùng đã thu lại kim châm, thở phào một hơi: “Nhịp tim ổn định rồi... thanh đao đâm trúng chỗ hiểm, nếu sâu thêm ba tấc nữa, e là vô phương cứu chữa... có điều... vết thương quá nặng, không thể chắc chắn khi nào tỉnh lại...”
Ta rất muốn nắm râu Viện Phán đại nhân, nhổ từng sợi trên đó xuống!
Đại phu giỏi nghe nói có thể cứu sống người chết, làm chậm phân hủy, uổng công ông lừa gạt lấy đi từ chỗ ta bao nhiêu nghiên mực, mà nay chẳng có lấy một lời chắc chắn...
Chỉ là Điền Bỉnh Thanh và Nga Hoàng lại vô cùng kính nể ông, quỳ sụp xuống, vui mừng dập đầu lia lịa. Bốn cung nhân đang giữ chặt ta cuối cùng đã chịu buông tay, ta lảo đảo nhào về phía long sàng, nhìn thấy giữa chăn đệm vàng kim, hắn mặt mày tái nhợt không chút huyết sắc... A di đà Phật!
Cảm ơn thần linh đã phù hộ!
Lúc Vũ Khác mang đôi mắt đỏ như mắt thỏ xông vào Trùng Hoa điện, mọi người đang nhìn nhau vui vẻ, cảm xúc khó tránh khỏi có chút kích động, nếu không phải vì sợ làm phiền Hoàng đế bệ hạ trên giường, thì sớm đã ôm đầu khóc nức nở. Sau khi hắn xông vào, chứng kiến cảnh này, nam tử bảy thước cao bỗng hai mắt lệ tuôn như mưa, lao đến bên giường nghẹn ngào khóc: “Bệ hạ, vi thần đến muộn rồi...”
Hắn khóc thật lòng thật dạ, tình cảm sâu nặng, cảm động trời đất!
Có điều, vì lo cho chiếc mũ ô sa trên đầu hắn, ta vừa lau nước mắt vừa thành tâm nhắc nhở một câu: “Vũ tướng quân, bệ hạ hiện nay còn đang hôn mê...” Ngươi khóc tang trước như thế này là có thể bị lôi xuống chém đầu rồi...
Bàn tay lớn của hắn chùi qua mấy nhát trên mặt, bực tức suýt chỉ thẳng vào mũi ta chất vấn: “Vậy các người khóc cái gì?”
Ta biết từ trước tới nay hắn luôn khinh thường ta, nhưng ta lúc nào cũng khoan dung độ lượng...
Lau nước mắt không ngừng rơi trên gương mặt, ta mỉm cười với hắn: “Vui quá nên khóc... vui quá ấy mà...”
Mặc dù bệ hạ đã bước hơn nửa người ra khỏi Quỷ Môn Quan, trong chốc lát chưa thể tỉnh lại, nhưng cũng đã khá hơn nhiều so với ban nãy suýt buông tay ta đi về Tây phương cực lạc...
Vũ Khác tướng quân dù sao vẫn biết tốt xấu, vội vàng quỳ xuống thỉnh tội.
Trong lòng ta buồn vui lẫn lộn, coi như ta tích phúc cho bệ hạ đang hôn mê, tạm thời không truy cứu tội danh coi thường Hoàng hậu của Vũ Khác.
Người hắn nhếch nhác thảm hại, vấy đầy vết máu và bùn đất. Từ sau khi hắn đập ta một cú, đây là lần đầu tiên ta cảm thấy hắn thuận mắt hơn nhiều. Ta ban cho hắn ngồi, sai Nga Hoàng bưng trà nóng lên, lúc này nghe hắn hồi báo kết quả chiến đấu một đêm.
Không nghi ngờ gì, trận tập kích bất ngờ lần này của Vũ Khác hết sức đúng đắn.
Dựa vào việc hắn giao đấu với hai ngàn tư binh của Yên Vương trong thôn trang, cùng với trọng tội của ông ta là nuôi dưỡng tư binh, để đề phòng Yên Vương chó cùng cắn giậu, uy hiếp Hoàng hậu mang thai, hắn liền vội vã kết thúc trận chiến quay về xem sao. Nhưng không thấy ta trong An phủ, lại nghe nói Hoàng đế bệ hạ cũng đã xuất cung, trong lúc cấp bách, hắn đã gọi kỵ binh hộ vệ trong cung tìm kiếm khắp nơi, bỗng thấy có người kêu cứu ở tửu lâu.
Khi hắn xông vào Yên Vương phủ, Yên Vương, Sở Vương và vài người khác đều đang tụ họp tại một chỗ chờ tin tức, chỉ mong phái thích khách đi có thể giết gọn Hoàng đế và Hoàng hậu trong một lần hành động, ngay cả đứa bé trong bụng cũng không tha, thiên hạ của Đại Tề cũng đến lúc đổi chủ rồi.
Ngoài Ích Vương tầm thường, không chịu thông đồng làm phản ra, trái lại, Triệu Vương “bị hành thích tính mạng nguy kịch” và các chư vương trong kinh thành kia đều không một ai thoát khỏi.
Khiến người ta bất ngờ nhất là, cha ruột của Đức phi-Hộ quốc tướng quân cũng tham gia một tay.
Ngày trước Vũ Khác là một trợ thủ đắc lực xông pha chiến đấu cùng Phượng Triều Văn, không ngờ xử án cũng nhanh chóng thần tốc, chỉ cần một lời khẩu dụ của Hoàng đế bệ hạ đã bắt gọn đám hoàng thân quốc thích này tống vào thiên lao.
Thiên lao bỗng chốc nhét đầy người, dựa theo phẩm vị mà phân phòng, có lẽ trải qua hai triều đại Trần-Tề, thiên lao này cũng chưa từng náo nhiệt, hưng thịnh đến vậy.
Kết thúc câu chuyện, Vũ Khác hỏi ta nên xử trí ra sao, giam giữ thẩm vấn những quyền thần đương triều này như thế nào. Ta quay đầu liếc nhìn Phượng Triều Văn đang nằm yên lặng hôn mê trên giường, gợi ý hắn: “Nghe nói những thân vương quý thích này đều lo cho sức khỏe của bệ hạ, bệ hạ một ngày không ăn không uống thì họ cũng một ngày tuyệt thực?!”
Nếu đói thì mọi người cùng đói, chẳng có lý nào mà người bị hành thích đang nằm trên giường, tính mạng nguy kịch, còn kẻ hành thích lại ở trong ngục, kê cao gối ngủ không lo nghĩ gì?
Vũ Khác tủm tỉm cười, “Xin tuân theo ý nương nương!”
Ta vội sửa lời: “Đây là các vị vương gia và các tướng quân tự xin…”
Có lẽ các quan Ngự sử thuộc Ngự sử đài[2] nghe thấy lời này, đều sẽ cho rằng những hoàng thân quốc thích kia có tật giật mình nhỉ?!
[2] Ngự Sử Đài: Cơ quan giám sát của Trung Quốc thời xưa.
Vừa khéo dạo này Ngự sử đài thiếu một ít sổ sách vạch tội, có lẽ phải duy trì nhiệt huyết thanh sạch nha môn mới được!
Vũ Khác ngầm hiểu trong lòng.
Đúng lúc này cung nhân tới báo, Đức phi cầu kiến.

