Dám kháng chỉ? Chém! - Chương 12 - Phần 4

Ta hai mắt đỏ hoe xem qua tấu sớ chồng chất như núi trên ngự án, lại ngồi sau tấm rèm thủy tinh tại Cần Chính điện. Dường như mất hết kiên nhẫn với đám thần tử bảo thủ đầu óc hạn hẹp lại còn lắm mồm này, ta rút ra mấy bản tấu trách mắng dữ dội nhất vì Hoàng hậu buông rèm nhiếp chính, lôi xuống đánh một trận ngay giữa triều đường. Sau đó ta khen ngợi mấy câu Lễ Bộ Thượng Thư và một số người lúc này vẫn giữ vững cương vị, không bắt chước những người kia trong lúc triều đường gặp sóng gió, chỉ làm tốt trách nhiệm của mình, đặc biệt nhấn mạnh vào những thần tử mà bệ hạ xem trọng.

Lần giết gà dọa khỉ này mang lại hiệu quả rất tốt, ngoài mấy kẻ cứng đầu thuộc Ngự sử đài vẫn còn ôm suy nghĩ ngốc nghếch rằng “gà mái gáy sáng là điềm báo vong quốc” ra, đại đa số thần tử đều rút lại ý định gây rối, người nào việc nấy theo lệ cũ.

Ta trở về Trùng Hoa điện, vuốt ve gương mặt của Hoàng đế bệ hạ mà lòng đau như cắt, “Ngày trước trong lòng thiếp quả thực luôn coi thường bản thân mình, cảm thấy mình chẳng được tích sự gì, ăn sung mặc sướng, toàn đi gây chuyện, lại còn không biết trung hiếu tiết nghĩa, là kẻ khốn kiếp số một trên đời. Nhưng giờ thiếp lại cảm thấy, trên triều đường, những thần tử hằng ngày bày tỏ lòng trung thành, đến thời khắc quan trọng lại giữ chân ngáng đường, còn khốn nạn hơn thiếp nhiều.”

“Bệ hạ, giờ thiếp đã tin bệ hạ có mắt nhìn người rồi.” Ta thật lòng khen hắn.

Bệ hạ có mắt nhìn người nay chán ghét triều chính, có lẽ cũng chán ghét trên triều đường phải gặp mặt đám tiểu nhân phản phúc kia, cho nên mới khăng khăng không chịu tỉnh lại đối mặt với hiện thực?

Ta cúi đầu nói bên tai hắn, quả quyết: “Bệ hạ yên tâm, những kẻ tiểu nhân phản phúc kia, những kẻ khốn nạn giữ chân ngáng đường, còn cả mấy kẻ cứng đầu của Ngự sử đài nữa, thần thiếp đều sẽ lần lượt cho chúng đi gặp Tiên đế.”

Như vậy người sẽ đồng ý tỉnh lại chứ?

Điền Bỉnh Thanh rưng rưng nước mắt, quỳ xuống dập đầu không ngừng: “Nương nương, người không thể đại khai sát giới như vậy!”

Hắn dám nghe lén ta thì thầm với Hoàng đế bệ hạ… Ta hận không thể xử đẹp hắn luôn, nếu không phải vì bệ hạ cần người chăm sóc, e rằng lúc này hắn đã ở trong thiên lao ăn chay niệm Phật rồi.

Viện Phán đại nhân nhìn ta đầy thương xót, có lẽ ông muốn tỏ ý “Phu nhân đây đã mắc bệnh căng thẳng quá hóa rồ rồi…” Ông lại gần định bắt mạch cho ta, nhưng ta liền né được.

Nếu ông thương xót ta, chi bằng thương xót bộ râu của mình trước đi.

Ngày hôm sau, ta lâm triều như bình thường, hết thuế má của Hà Tây, thiên tai ở Hà Đông, lại đến lũ lụt ở Giang Nam, thổ phỉ ở Tái Bắc… Thiên hạ này thật rộn ràng náo nhiệt, dường như chẳng ngày nào ngừng lại. Thật là vô lý, những con người và sự việc này có liên quan gì đến ta?

Trên thế gian, trong ngàn vạn người, người thân thiết nhất gần gũi nhất khó lòng xa cách nhất, với ta chỉ có một mà thôi!

Nếu hắn không còn trên thế gian này… chắc ta sẽ đau đớn như bị róc thịt bẻ xương, tâm can khuyết thiếu…

Lúc tan triều, Nga Hoàng thở hồng hộc chạy tới, gương mặt nhỏ nhắn tái xanh, mắt ngấn đầy lệ, chỉ mở miệng nói hai chữ “bệ hạ”, rồi nước mắt tuôn trào như thác nước.

Trước kia ta luôn cảm thấy trời xanh đối xử với ta không nồng hậu, nhưng cũng không bạc bẽo. Giờ đây ta mới biết, thì ra kết cục xấu nhất chính là đây, ở nơi rẽ lối, trời xanh giội một chậu nước lạnh xuống làm ta ướt nhẹp từ đầu đến chân, cái giá buốt thấm vào tận trái tim, hận rằng quả tim trong lồng ngực không thể ngừng đập trong nháy mắt, để ta chết tại nơi này, không biết sinh ly tử biệt, rồi hóa thành cát bụi vô tri vô giác.

Bàn chân bước trên hành lang dài dằng dặc trong cung, ta chạy đi như bay, một loạt tiếng kêu la cùng tiếng bước chân sau lưng từ từ biến mất, cả thế giới chìm trong bóng tối, dần dần biến thành chốn hồng hoang. Giấc mộng từng trải qua trước kia lại hiện về, ta một mình chân trần băng đi giữa không gian hoang vu, không biết đâu là nơi đến, cũng không rõ đâu là nơi về, chỉ biết dốc toàn lực mà chạy…chạy mãi…

Cung nhân trong Trùng Hoa điện khóc lóc như mưa, ta vừa bước vào, lồng ngực đã đau nhói, lúc này mới nhận ra, muốn nói một chữ thôi mà sao khó khăn đến thế?

Ta dịch từng bước lại gần, Điền Bỉnh Thanh và sư tôn đứng trước long sàng, nhìn thấy ta hình như cả hai đều giật mình. Ta lách qua hai người họ, tầm mắt trở nên mịt mù như có màn sương ngăn cách, tất cả đều thật mờ nhạt…

Ta dốc toàn lực, như muốn ứng phó với cuồng phong bão táp ập tới. Nhưng con sông vận mệnh này gió to sóng cả, tương lai khó lường, cho dù ta liều cả tính mạng, cũng không thể bình an trải qua kiếp này. Một đời người dài đằng đẵng, thứ càng muốn có càng khó nắm bắt. Ta chỉ vào Phượng Triều Văn, nghiến răng bặm môi, lệ tuôn ngàn hàng: “Chàng là tên lừa đảo… Phượng Triều Văn! Chàng lừa thiếp…”

Điền Bỉnh Thanh xông tới hoảng sợ kêu: “Nương nương, thế này là đại bất kính! Nương nương!”

Ta đá hắn một cước văng đi, cũng không biết bụng đau hay là tim đau, ta trở tay quẹt nước mắt, thản nhiên cười: “Đại bất kính? Người đã chết rồi còn cần chữ ‘kính’ sao?”

“Phượng Triều Văn, chàng dám lừa thiếp cùng chàng sống đến đầu bạc răng long, nhưng lại bỏ rơi thiếp, được… chàng đợi đấy, đợi thiếp xuống hoàng tuyền tính sổ món nợ này với chàng!”

Sư tôn mắt trừng trừng, miệng há hốc nhìn ta, cứ như thể bị dọa cho sợ đến nỗi ngẩn người.

“Chàng đừng tưởng chàng trốn xuống hoàng tuyền rồi mà thiếp không tìm thấy chàng.” Bụng dưới ta bỗng đau quặn một hồi, ta hít vào một hơi, đau đến nỗi giọng nói nghẹn ngào: “Nếu chàng đã dám lừa thiếp, làm thiếp động lòng, chuẩn bị sẵn tinh thần sống cùng nhau tới già, mới cùng nhau trải qua ngày tháng hạnh phúc xum vầy ngắn ngủi, sao chàng có thể… sao chàng nỡ bỏ rơi mẹ con thiếp?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai: “Trẫm bỏ rơi mẹ con nàng lúc nào?”

Ta nhấc tay áo lau nước mắt, bỗng hoảng hốt giật nảy, suýt cắn phải lưỡi mình, ngón tay ta run run, lắp bắp nói: “Sống... sống lại rồi...” Sau đó lao tới ra sức véo thịt trên cánh tay hắn: “Chàng chết rồi cơ mà, sao còn dám sống lại?” Ta tức giận trừng mắt với hắn: “Chàng chết rồi cũng sợ thiếp tính sổ chàng, phải không?”

... Nhưng... nhưng chỗ ngón tay tiếp xúc da thịt hắn thật ấm áp, xác sống thì làm sao có được nhiệt độ như người thường nhỉ, bệ hạ à, người sống lại được kiểu này đúng là quá “chất” đó...

Ta ngã ngửa về phía sau, người trên giường đôi mắt phượng từ từ mở ra, lấp lánh sáng ngời. Hắn thở dài bó tay: “An tiểu lang, đến bao giờ nàng mới sửa được tật ăn nói lung tung này đây?”

Ta run run đưa tay ra, giọt nước mắt hạnh phúc ngập tràn khóe mi, toàn thân cứng đờ chẳng còn chút hơi sức. Nhưng ngay sau đó, ta đã ra sức cắn chặt môi, một dòng máu tươi chảy ra từ trong miệng.

Người trên giường nhìn ta vô cùng kinh ngạc, vẫn cười tươi: “Được rồi, trẫm không trách nàng, nàng đừng sợ hãi đến nỗi cắn rách miệng.”

Ta nói ra một chữ qua kẽ răng: “Đau!” rồi ôm bụng kêu thảm thiết y như mổ lợn...

Cơn đau đến thật không đúng lúc.

Sau đó Nga Hoàng có chút oan ức, lau nước mắt biện bạch: “Nô tì thấy bệ hạ tỉnh rồi, vui mừng khôn xiết chạy đi tìm nương nương, nhưng chạy mệt quá không nói nên lời... Ai ngờ, nương nương chỉ nghe thấy nô tì nói hai chữ “bệ hạ” đã chạy thẳng rồi...”

Có điều giờ nàng nói cũng đã muộn rồi.

Lúc này ta đang đau đớn lăn lộn trên long sàng, bên cạnh là Hoàng đế bệ hạ vẻ mặt đầy lo lắng, đang hối thúc Viện Phán đại nhân mau cứu ta.

Nga Hoàng bị Hoàng đế bệ hạ tức giận hạ lệnh lôi ra phạt đánh, mặc dù giữa đường bị ta ngăn cản, nhưng hai mươi trượng định phạt ban đầu cũng vẫn còn mười trượng giáng mạnh xuống thân thể nàng.

Lúc nàng tiến vào tạ ân, nước mắt đầm đìa, nhưng nụ cười trên gương mặt vẫn chưa tắt, chỉ là động tác hơi lảo đảo, chắc mười roi này cũng không nhẹ.

Trước đó, sư tôn đã bắt mạch cho ta, kê đơn thuốc dưỡng thai với tốc độ nhanh nhất, thuốc sắc xong ta liền uống ừng ực, cơn đau dần thuyên giảm, ta nằm cùng Phượng Triều Văn, hai mái đầu kề sát bên nhau. Hắn còn không thể cử động mạnh vì vết thương chưa lành, hơi động một chút là sẽ chảy máu. Nhưng bàn tay mạnh mẽ của hắn nắm chặt tay ta, cứ như muốn bóp nát xương cốt ta, vậy mà vẻ mặt vẫn điềm nhiên như không.

“Nàng... cảm thấy đau từ khi nào?”

Ta nghĩ đây không phải vấn đề đáng để tìm hiểu quá sâu, nhưng có một chuyện ta cứ thắc mắc mãi.

“Bệ hạ tỉnh lại khi nào?”

“Chắc là lúc nàng sắp tan triều.”

“A di đà Phật!” Ta nằm nghiêng chắp tay với bức tường phía xa, cảm ơn thần Phật, bận trăm công nghìn việc vẫn từ bi độ lượng để mắt lần này.

Phượng Triều Văn thò ngón tay véo chóp mũi ta: “Ta quả không biết nàng tin Phật từ khi nào đấy?”

Ta dùng ngón tay chặn miệng hắn: “Thần Phật đang ở trên kia, không được phép nói càn.” Cả đời này ta chưa từng thành kính như vậy.

Từ khoảnh khắc biết hắn tỉnh lại, ta đã chìm đắm trong thần Phật không thể thoát khỏi, chỉ thần phật mới có pháp lực trả hắn về với ta.

Hắn mỉm cười, không hề coi thường tín ngưỡng của ta.

Ta cảm thấy nam nhân sát khí ngút trời trước kia dường như đang thay da đổi thịt. Những đao gươm, những thứ khi đến gần sẽ làm bị thương người khác, hắn đều cất giữ chúng thật kỹ càng, dáng vẻ ung dung bình thản.

Nếu Hoàng đế bệ hạ đã tỉnh, đương nhiên có trăm công ngìn việc đang chờ hắn giải quyết.

Nghỉ ngơi được hai hôm, khi hắn có thể ngồi dậy, liền triệu kiến trọng thần trợ giúp đến Trùng Hoa điện. Cũng không rõ những người này vì biết ta dưỡng thai trên long sàng sau tấm bình phong, hay là khiếp sợ trước sự sủng ái và tín nhiệm của Hoàng đế bệ hạ dành cho ta, mà ta được triều thần khen ngợi hết lời.

Thân mang hoàng tự, nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy, quyết đoán kịp thời, trí dũng hơn người... Ta thấy trừ câu đầu tiên “thân mang hoàng tự” là thật ra, những lời phía sau toàn là bịa đặt.

Lúc trước ta phạt trượng triều thần, chắc chắn họ không nghĩ thế này, giờ lại chuyển thành lời khen ngợi, không ngừng ca tụng ta trước mặt Hoàng đế bệ hạ...

Ta vùi đầu vào đống chăn đệm trên long sàng, không thể kìm nổi cười rung cả người. Lại sợ làm phiền đến trọng thần triều đình đang tán dương Hoàng hậu đến tận mây xanh, cảm động đất trời, ta đành khổ sở nín nhịn.

Đều là những người đã có tuổi còn rung râu trợn mắt mà nói dối cũng không phải chuyện dễ dàng, ngộ nhỡ bị ta cười một trận thì họ biết giấu mặt vào đâu?

Nga Hoàng vỗ nhè nhẹ lên lưng ta, dịu dàng an ủi: “Nương nương quãng thời gian vừa rồi đã chịu nhiều oan ức trong hậu cung và trên triều đường, lòng bệ hạ hiểu rõ. Đợi khi nào bệ hạ long thể bình phục nhất định sẽ thay nương nương tính sổ món nợ này.” Nàng lại định xoay vai ta lại để lau nước mắt cho ta: “Nương nương không được khóc nữa, không có lợi cho tiểu điện hạ trong bụng.”

... Thật ra quãng thời gian vừa rồi cung phi mới bị giam cầm phạt chép sách, triều thần mới bị phạt đánh, hình như kẻ chịu oan ức là người khác thì phải?

Con mắt nào của nha đầu này trông thấy ta chịu oan ức?

Ta trở mình ngồi dậy, vẫn đang nhịn cười, lại không thể cười thành tiếng, nên có lẽ gương mặt ta hết sức quái dị, làm nàng sợ đến nỗi lùi hẳn về phía sau một bước: “Nương nương...” Nha đầu đáng thương vô tội ánh mắt mơ hồ không hiểu chuyện gì.

Ta vẫy vẫy tay, bảo nàng cúi đầu qua đây, nhỏ tiếng thì thầm: “Bệ hạ thật đáng thương, đến một câu nói thật cũng không được nghe. Phải phân biệt được chân tướng sự thực bên trong một đống lời nói dối, quả là vất vả.”

Vì ta động thai nên Hoàng đế bệ hạ cấm túc trên long sàng nằm yên tĩnh dưỡng, phạm vi hoạt động hằng ngày chật hẹp không thể tưởng tượng nổi. Nhưng giờ ta đã không còn sợ hắn, chỉ cần hắn hơi trái ý ta, ta liền rên rỉ mấy tiếng, làm ra vẻ đau nhức khắp người. Khi ấy cho dù cơn giận dữ của hắn có lớn đến mức nào cũng đều tan biến chẳng còn chút dấu vết. Nếu không vì sợ ảnh hưởng đến tình cảm phu thê, hắn hận không thể lệnh Thái y trông chừng ta một ngày mười hai canh giờ ấy chứ.

Từ lúc đó, sư tôn toàn ở Thái y viện, lâu lắm rồi chưa về nhà. Thường xuyên nửa đêm canh ba bị Hoàng đế bệ hạ khẩn cấp triệu kiến đến Trùng Hoa điện, đôi chân già sắp gãy đến nơi rồi.

Có một hôm ông nhân lúc bệ hạ thượng triều, liền cầu xin ta: “Nương nương, người thương cho lão thần đã từng này tuổi, bớt rên rỉ đi được không?!”

Ta cảm thấy, giả đau là một vũ khí sắc bén khiến Hoàng đế bệ hạ cũng phải ngoan ngoãn nghe lời, sao ta có thể tùy tiện vứt bỏ quyền sử dụng chiêu này?

Ta tha thiết nhìn sư tôn: “Hay là, ta bảo Ngự thiện phòng hầm thêm mấy bát canh thịt heo cho sư tôn tẩm bổ?”

Ông vuốt chòm râu lác đác mấy sợi, hất tay áo hậm hực bỏ đi.

... Trước mặt Hoàng đế bệ hạ, ông chưa bao giờ lên mặt, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ.

Trong hoàng cung, từ trên xuống dưới, ai cũng có thói quen nhìn người mà đối xử.

Không chỉ sư tôn, đến cả Đức phi cũng vậy.

Lúc Hoàng đế bệ hạ chưa tỉnh thì nàng vô số lần đòi lấy cái chết để đi theo bệ hạ. Tin mừng bệ hạ đã tỉnh vừa truyền đi khắp cung, các cung phi liền trở về cung của mình, không còn nghe thấy tin nàng ta tìm đến cái chết.

Ta tưởng rằng nàng ta hẳn đã từ bỏ ý định tự vẫn, nào ngờ giữa trưa hôm Hộ quốc tướng quân bị phán quyết chém đầu cả nhà, nàng lặng lẽ thắt cổ tự vẫn trong tẩm cung của mình bằng một mảnh vải trắng.

Lần này, nàng không giày vò ta nữa, mà tự giày vò bản thân mình đến chết...

Tang sự của Đức phi tổ chức ra sao đã có bộ Lễ lo liệu, ta đây ngay đến cổng Trùng Hoa cung còn không bước ra nổi, nói gì đến chia buồn?

Lúc đó ta vẫn đang trong thời gian cấm túc, cả ngày nằm trên long sàng dưỡng thai, chỉ có thể nghe Nga Hoàng nhắc tới bên tai: “Đức phi nương nương bao nhiêu năm đều được Thái hậu nương nương và Hộ quốc tướng quân che chở, đã quen hống hách trong cung. Giờ Thái hậu đã tới chùa Bảo Tế, Hộ quốc tướng quân mưu sát bệ hạ bất thành nên cũng mất mạng, nàng ta đã mất đi chỗ dựa, bệ hạ lại không để ý, chẳng thà chết đi còn sung sướng hơn.”

Một lời thức tỉnh người trong mộng.

Nếu không phải cha nuôi dưỡng ta như một nam nhi từ tấm bé, trưởng thành dưới sự giáo dục bằng đòn roi của ông, có lẽ kết cục tốt nhất của ta giữa loạn thế chiến tranh này chỉ như Đức phi mà thôi, một mảnh vải trắng kết liễu cuộc đời...

Lúc Phượng Triều Văn trở về, ta đang rúc trong góc long sàng khóc hu hu.

Hắn thò đầu vào từ ngoài màn trướng màu vàng kim, trông thấy bộ dạng này của ta, hình như bị giật mình sợ hãi, sắc mặt dạo này vốn nhợt nhạt bỗng như cắt không còn giọt máu. Hắn vươn tay ra định an ủi ta, nhưng lại cẩn thận thu về: “Tiểu Dật... Nàng lại đau ở đâu à?” Hình như hắn sợ làm ta đau.

Ta tự động lao vào lòng hắn, quấn lấy cổ hắn, vẫn cứ khóc nức nở, nghe thương tâm vô cùng.

Nga Hoàng quỳ trên mặt đất không ngừng khấu đầu: “Nô tì có nói mấy câu về Đức phi nương nương, Hoàng hậu nương nương liền trốn trong long sàng khóc thút thít... Nô tì quả thực không muốn làm Hoàng hậu nương nương phải khóc...”

... Rõ ràng là ngươi làm ta khóc, còn không thừa nhận hả?!

Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, một tiểu nha đầu như nàng đâu thể hiểu được cảm xúc phức tạp này của ta, cứ kể mãi bên tai ta rằng Đức phi đáng thương đáng tiếc đáng khen ra sao.

Ta khóc hết nước mắt, ngay bản thân cũng không hiểu vì sao mình phải khóc. Là vì cuộc sống phiêu dạt giữa loạn thế chiến tranh, hay vì số mệnh của bản thân ta hoặc người khác không thể thay đổi?

Phượng Triều Văn dịu dàng đề nghị: “Hay là lôi Nga Hoàng ra ngoài đánh mười mấy trượng, giúp Dật Nhi xả tức?”

... Thật ra ta không hề muốn nàng ấy bị đánh đòn đâu...

Nga Hoàng ra sức quỳ lạy khấu đầu van xin.

Hình như nàng ấy quả thực bị dọa cho sợ chết khiếp rồi.

Ta nghẹn ngào mấy tiếng, tiếng khóc nhỏ dần.

Phượng Triều Văn như thể có chút khó xử: “Trước giờ nàng đã quen sai bảo Nga Hoàng, nếu đánh mười mấy trượng nữa, cộng thêm trận đánh lần trước, chắc sẽ khiến nàng ta tàn phế. Ta thấy sắp phải đổi nô tì khác cho nàng rồi.” Ánh mắt hắn liếc nhìn mấy lần bốn cung nhân hầu cận như bốn cột nhà kia, ra vẻ rất phân vân: “Nhưng... hiện tại sức khỏe nàng không tốt, để họ hầu hạ nàng tắm rửa, ta quả có chút bất an...”

... Ta còn nhớ bốn vị tỷ tỷ sức mạnh vô song này tắm rửa cho ta như kì cọ cho ngựa. Hồi xưa không có cảm giác, nhưng nếu giờ lặp lại, chắc chắn ta sẽ đau đến tận xương cốt, huống hồ là da thịt?

Báo cáo nội dung xấu