Quay về đời Đường làm lưu manh - Chương 001

Chương 1: Hôn mê xuyên qua

“Oàng” sau một tiếng
nổ lớn vang vọng khắp đất trời, gió thổi mạnh có cảm giác làm cho tâm tình thư
sướng, một đạo lại một đạo tia chớp theo nhau mà đến, một tiếng lại một tiếng
sấm rền vang long trời nở đất, trời đổ mưa ào ào.

Hoàng hôn, trên
đường cái, Lục Tiểu Thanh đang chậm rãi đi về hướng nhà của mình, bị nước mưa
làm ướt sũng cũng không có vẻ vội vàng hay tức giận, ngược lại có chút tự
đắc thản nhiên, nhưng nhìn kỹ thì thì gương mặt đang nhăn nhó vặn vẹo, đã bán
đứng vẻ nhàn hạ thoải mái của chủ nhân.

Mưa to làm cho Lục
Tiểu Thanh không mở mắt ra được, lời nói hung hăng từ hàm răng phát ra: “Ông
trời chết tiệt, cũng không đợi cho ta về đến nhà hẵng mưa, mẹ nó chứ, Lão Tử
mới vừa đi được một nửa đường, cũng đã muộn rồi, không có chỗ nào để mà trú
mưa, con mẹ nó, đúng là muốn đối đầu với Lão Tử mà.” Nói lý chính là không cần
ngoan ngoãn, kính trọng. Một tia chớp chói mắt vô cùng từ chân trời phá không
mà đến, đoàng một tiếng xẹt tia lửa xuống mặt đường. Sau khi tia chớp biến mất,
nguyên bản bóng dáng của Lục Tiểu Thanh đang đi ở trên đường cái cũng biến mất.

“Khụ khụ, đây là trò
quỷ gì vậy?” Cả người Lục Tiểu Thanh bốc khói mù mịt, hai tay dùng sức vung
từng mảnh khói nhỏ màu đen ở bốn phía. Nhưng càng dùng sức khói lại càng nhiều,
ở giữa không khí còn bốc lên từng trận khét lẹt.

Lục Tiểu Thanh hai
tay càng quơ, khói lại càng nhiều, không khỏi cả giận nói: “Các ngươi cũng
giống như mưa đến đối nghịch với ta có phải hay không? Ơ, như thế nào đã tạnh
mưa rồi.” Chú ý tới không biết từ khi nào thì mưa đã ngừng rơi, Lục Tiểu Thanh
không khỏi ngẩn người, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, nhìn thấy ánh mặt trời đang
ló rạng sau tầng mây, bầu trời thực sáng sủa.

Lục Tiểu Thanh không
khỏi ngẩn ngơ, lẩm bẩm: “Rõ ràng đang là buổi tối, như thế nào thái dương lại
đã lên cao trên bầu trời?” Dứt lời, hơi giật mình nhìn bầu trời.

“Cộc cộc.” Một trận
tiếng vó ngựa dần dần từ xa vọng tới. Xa xa nghe trong đó có tiếng một người
nói: “Vô Diễm, vẫn là đi Giang Nam
ngắm phong cảnh là tốt nhất, so với phong cảnh ở kinh thành quả là đẹp hơn.”
Người được gọi là Vô Diễm lạnh lùng hừ một tiếng, liền coi như là đã trả lời,
người nọ cũng không giận, vẫn như trước nhẹ nhàng cười, xem ra tâm tình khá
tốt.

Lục Tiểu Thanh đứng
sừng sững ở giữa đường, trong đầu nàng dĩ nhiên còn đang ngẩn ngơ, căn bản là
không chú ý tới có người đến, còn đang hăng say nghiên cứu, tại sao lại có ánh
mặt trời lộ ra?

“Ừm, mùi gì vậy?”
thanh âm lạnh lùng truyền đến, là giọng nói của người tên là Vô Diễm.

“Hình như là mùi
khét của vật bị đốt tàn, đi, đi nhìn một cái.” Khi nói chuyện, hai con ngựa
liền đã đứng ở trước mặt Lục Tiểu Thanh.

Trầm mặc, trầm mặc,
vẫn là trầm mặc, thanh âm gió thổi qua, thanh âm lá cây rơi trên mặt đất, có
thể nghe thấy rõ ràng. Thật lâu sau, một giọng nói không thể nhịn được nữa,
nhưng ôn hòa vang lên: “Xin hỏi cô nương là người nào?” Không có tiếng trả lời,
sau khi khụ thêm hai tiếng, vẫn là không có trả lời.

Bên cạnh một giọng
nói lạnh như sương sớm của tháng sáu đột nhiên vang lên: “Chết tiệt, ngươi rốt
cuộc là ai?” Thanh âm không lớn, bất quá nghe vào trong lỗ tai của Lục Tiểu
Thanh lại tựa như sấm sét nổi lên, làm nàng giật nảy mình, tư thế đều còn không
có động liền quay lại quát: “Muốn người ta bị hù chết à, nói lớn tiếng như vậy
làm gì? Ta cũng không phải kẻ điếc.” Dứt lời, hùng hổ ngước đầu nhìn.

Hai người, hai con
ngựa trắng, áo dài, tóc dài, ừm, so với ngôi sao điện ảnh trên tivi không khác
là mấy. Ừm, đợi chút, chung quanh như thế nào lại là rừng cây???? Trời ạ, không
cần phải đùa cợt ta như thế, ta nhưng là người không thích vui đùa nha..., sau
khi Lục Tiểu Thanh thấy rõ ràng hoàn cảnh hiện tại, bắt đầu suy nghĩ.

“Ngươi dám nói ta
muốn hù chết người, được, được.” Một đạo hơi thở lạnh lùng nháy mắt phóng tới
trước người Lục Tiểu Thanh, quay chung quanh toàn thân của nàng. Người bên cạnh
kia có vẻ ôn hòa, sau khi vung tay lên mang luồng kình khí kia trở về mới nói:
“Vô Diễm, như thế nào lại ra tay mạnh với một cô nương, nàng…ừm … ừm…này… cô
nương, cô không phải là ... ừm……” không khí đột nhiên trở nên xấu hổ, làm Lục
Tiểu Thanh quay đầu lại nhìn.

Nhìn thấy hai soái
ca đối diện hai má phớt hồng, cùng ánh mắt loạn chiến, Lục Tiểu Thanh theo ánh
nhìn của bọn họ, hự, cả người quần áo tả tơi gần như trần truồng, thân mình vừa
trắng vừa đen rõ ràng lộ ra bên ngoài, dưới chân chỉ còn một chiếc giầy, giữa
kình khí vừa rồi của hai người, trên người còn lại duy nhất là vải dệt cũng hóa
thành những mảnh nhỏ màu đen bốn phía tung bay. Ngẩn ngơ nhìn thoáng một đống
bụi đen đen bám trên thân mình, nâng chân lên nhìn thấy có mỗi một chiếc giầy,
đầu không khỏi càng đau. Lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ mình đang nằm mơ?” Lập tức nghĩ
dùng sức tát chính mình một cái, toàn thân lại đau nhức không dám xuống
tay.

Nam tử kia xem ra tính tình có vẻ tốt, ừm một
câu chỉ vào con sông nhỏ bên cạnh nói: “Ở kia có một con sông nhỏ, cô nương…ừm…
có thể đến chỗ đó gột rửa.”

Lục Tiểu Thanh theo
hướng ngón tay chỉ, động tác tiêu sái đến bên bờ sông ngồi xổm xuống, nhìn
xuống mặt nước, không khỏi kêu lên một tiếng sợ hãi: “Quỷ a....” lập tức ngồi
phịch xuống mặt cỏ.

Nam tử tính tình lãnh khốc kia thấy vậy, vung
roi ngựa trong tay lên, một roi liền đem Lục Tiểu Thanh ném vào trong dòng
sông. Bùm, bùm, Lục Tiểu Thanh uống phải hai ngụm nước, theo từ trong nước đứng
lên, nhất thời tỉnh táo không ít, quên mắng chửi người. Cúi đầu nhìn hình ảnh
phản chiếu trong nước, dưới mặt nước là vẻ mặt tối đen, tóc rối bù, nhân tiện
cuốn vài cái vòng xoăn tít, làm cho chính mình đạt tiêu chuẩn như một nữ tử
Châu Phi chính hiệu. Vươn tay sờ sờ mặt, dùng sức nhéo mạnh vào mặt một cái,
đau quá. Tiếp theo lại kéo kéo tóc của chính mình, lập tức hai mắt trợn ngược,
người bổ nhào về phía sau, rơi xuống nước bùm một tiếng.

Trên bờ, nam tử một
thân áo trắng, tính cách ôn hòa nhíu nhíu mày, mở miệng nói: “Chúng ta có nên
đi qua cứu nàng lên hay không?”

Nam tử lạnh lùng mặc quần áo màu tím bên cạnh
nói: “Mặc kệ nàng đi tìm cái chết đi.” Nói còn chưa nói xong, chỉ thấy Lục Tiểu
Thanh hai tay kịch liệt vùng vẫy.

Lục Tiểu Thanh chật
vật đứng dậy, không ngừng nói với chính mình: “Bình tĩnh, bình tĩnh, nhất định
phải thật bình tĩnh.” Một bên dùng sức xoa xoa mặt đen của mình, nhìn xuống
dòng nước lộ ra làn da trắng nõn, nhất thời thở dài nhẹ nhõm, lẩm bẩm: “Thật
may, thật may, không có hoàn toàn thay đổi.” Dùng sức nuốt nuốt nước miếng,
ngẩng đầu lên nói với hai người ở trên bờ: “Hai người có thể nói cho ta biết
nơi này là chỗ nào không?”

Nhìn Lục Tiểu Thanh
từ đen biến thành trắng, nam tử áo trắng nhíu mày, như trước ôn hòa nói: “Nơi
này là Giang Nam.” tử y nam tử bên cạnh dành cho Lục Tiểu Thanh một ánh mắt đầy
ý xem thường.

“Giang Nam, Giang Nam, shit, lão đại, chẳng lẽ hôm
nay là ngày cá tháng tư.” Vẻ mặt như ăn phải phân của Lục Tiểu Thanh, cuối cùng
cũng lộ ra một tia hy vọng, nở ra tươi cười xinh đẹp nhất, hít sâu một hơi hỏi:
“Vậy xin hỏi, hiện tại là niên đại nào? Ừm, triều đại? Ừm, nguyên niên (1)? Đều
được.”

[1]: Nguyên niên
là năm đầu tiên của một vị vua mới lên ngôi

Nam tử áo trắng kia hơi hơi ngẩn người, ngạc
nhiên nói: “Cô nương không biết hiện tại là triều đại nào sao?”

Lục Tiểu Thanh mặt
nhăn nhó nhưng làm vẻ trấn định nói: “Ta sống ở nơi rất hẻo lánh cho nên học
thức, kiến thức thiển bạc. Hắc hắc, không có nghe nói qua, còn xin hai vị chỉ
giáo cho.” Thật may là ngày thường xem tivi cũng khá nhiều, đối thoại của cổ
đại, đại khái chính là như thế này.

Nam tử lạnh lùng, vẻ mặt lãnh khốc ném cho nàng
một câu: “Trinh Quán năm thứ mười lăm.” [2]

“Trinh Quán năm thứ
mười lăm? Trinh Quán năm thứ mười lăm? Trời ạ, ta bất quá mới chỉ mắng người có
vài câu, người cũng không cần phải trừng phạt ta như vậy chứ? Ta trên có mẹ
già, dưới có con nhỏ, ô, không, không có con nhỏ, người liền như vậy nhẫn tâm
đem ta ném đến nơi cổ đại này. Ta không có tức giận đến chết thì thật xin lỗi
người đi? Người, người sao nỡ trêu cợt ta như thế a? Phật Tổ Như Lai, quan thế
âm bồ tát ơi, ta…ta mặc dù không phải thiện nam tín nữ, nhưng tốt xấu gì khi ta
rảnh rỗi cũng nhớ tới mọi người mà thắp hương, không đến mức không có lương tâm
như vậy chứ, trời ạ, trời ạ, ục….ục.” Nhất thời rất kích động không chống đỡ
được thân thể, đặt mông ngồi ở trong nước, lập tức liền uống vài ngụm nước,
cũng chặn được sự “Cảm động” của Lục Tiểu Thanh.

[2]: (*Trinh
Quán : đời nhà Đường, Thời kỳ Trinh Quán là một thời kỳ “Vua Thánh tôi hiền”,
là thời kỳ của một Thiên triều cực thịnh với rất nhiều võ tướng có võ công xuất
chúng và các văn quan có tài năng kiệt xuất. Đã trăm ngàn năm qua, người ta vẫn
tưởng nhớ một giai đoạn lịch sử huy hoàng ấy.)

Tử y nam tử trên bờ
lạnh lùng nói: “Thì ra là một người điên, Thiên Vũ, đi thôi, không cần để ý đến
người bị bệnh thần kinh.” Dứt lời nắm dây cương quay đầu ngựa, muốn rời đi.

Lục Tiểu Thanh uống
phải mấy ngụm nước, nghe thấy hai người ở trên bờ sẽ rời đi, lập tức hoảng hốt,
cố gắng đứng lên nói: “Chờ một chút.” Thấy ánh mắt của hai người nhìn thẳng lại
đây, mới phát giác ra mình vẫn là lộ ra trọn vẹn, nhất thời mặt đỏ lên, lại
ngồi xổm xuống, bọt nước bắn tung tóe lên mặt.

Nhìn hai người quay
đầu lại, Lục Tiểu Thanh thầm nghĩ: “Tốt xấu gì mình cũng là một người hiện đại,
không cần gặp chuyện như vậy liền hoang mang lo sợ, xuyên qua thì đã sao, chỉ
cần không chết sẽ tìm được cách quay về. Hiện tại không cần suy nghĩ nhiều như
vậy, trước phải tìm một bộ quần áo mới, những chuyện khác đi từng bước tính
từng bước, Lão Tử cũng không tin rằng, tại thời cổ đại này, một người hiện đại
như mình còn quậy không nổi nữa.” dưới dòng sông kia chỉ lộ ra cái đầu ướt sũng
nước, a dua cười nói: “Hai vị soái ca, ừm, công tử, có thể tìm cho ta một bộ
quần áo mới được không, một cô gái như ta không thể ăn mặc như thế này được.”

Tử y nam tử vẻ mặt
hèn mọn nói: “Hiện tại mới biết được điều này sao, vừa rồi như thế nào lại
không biết là như thế.”

Lục Tiểu Thanh muốn
cãi lại, bất quá nghĩ đến mình đang ở dưới mái hiên nhà người ta, không thể
không cúi đầu, vì thế giả bộ một bộ dáng vô cùng đáng thương, hướng về phía nam
tử áo trắng, trong trí nhớ của nàng là một người tốt, nói: “Công tử, người xem
bộ dáng này của tiểu nữ, hai người có thể nhẫn tâm bỏ tiểu nữ một người ở lại
tại vùng hoang vu như thế này sao? Nếu nơi này có sài lang hổ báo thường lui
tới, cái mệnh này của tiểu nữ là gián tiếp chết ở trên tay hai vị đó nha....”
Nhìn nam tử áo trắng vẻ mặt hứng thú nhìn mình, Lục Tiểu Thanh làm bộ một phen
lau lệ, kỳ thật là lau nước miếng bắn ở trên mặt, nói tiếp: “Không từ mà biệt,
hiện nay hoàng thượng là Đường Thái Tông, đó là một minh quân, ở dưới sự trị vì
của ngài mà vẫn còn có những người bạc tình, thấy chết mà không cứu, aiz...,
thật sự là đã bôi nhọ một thế hệ minh quân a....” Nói xong lại thể hiện bộ dáng
than thở. Trong lòng ám muội thở dài một hơi, thật may, tạm dùng oai của Lý Thế
Dân vậy.

 Nam tử
áo trắng kia nghe vậy cười ha ha, tử y nam tử vẻ mặt lãnh khốc bên cạnh kia
cũng không khỏi cong cong khóe miệng, nhìn Lục Tiểu Thanh ở trong nước. Nửa
ngày, nam tử áo trắng nói: “Được, được, nói rất đúng, chỉ bằng mấy câu nói đó
của cô nương, chúng ta sẽ không thể để cô ở lại nơi này, bằng không đã đem
triều đại Trinh Quán thịnh thế này bị bôi nhọ bởi chúng ta rồi, nhưng cũng chỉ
có chúng ta là không dám đắc tội lớn với trời thôi.” Dứt lời vừa cười vừa cởi
bỏ áo khoác ngoài.

Tử y nam tử ngăn cản
nói: “Quên đi, đệ thân thể không tốt.” Vừa nói vừa đem quần áo chính mình cởi
ra, để qua trên cỏ.

Lục Tiểu Thanh âm
thầm hưng phấn cười hắc hắc nói: “Mời xoay người, mời xoay người.”

Lãnh khốc Vô Diễm
liếc mắt một cái nhìn Lục Tiểu Thanh, bĩu môi nói: “Không nhận ra xong rồi, còn
có cái gì đẹp mặt.” Nói tới nói lui vẫn là xoay người đi.

Lục Tiểu Thanh nhẫn
nhịn xúc động mắng chửi người, thầm nghĩ: “Thù này sớm muộn gì cũng phải đòi
lại.” đứng lên, cũng không biết phải mặc như thế nào, gặp vạt áo quá dài, lại
không có gì kéo linh tinh gì đó, nàng chùm ra bên ngoài, vạt áo buộc chặt ở
thắt lưng, lộ ra cánh tay cùng đùi, đi chân trần hướng hai người đi đến.

Nghe được tiếng
động, hai người trên lưng ngựa nhất tề xoay người lại, nam tử áo trắng vừa thấy
kiểu ăn mặc này của Lục Tiểu Thanh, lập tức phì một tiếng cười ra tiếng, mà người
gọi là Vô Diễm trên mặt lạnh lùng nhăn lại, hai mắt bốc hỏa tức giận nhìn chằm
chằm Lục Tiểu Thanh. Lục Tiểu Thanh vẻ mặt vô tội nói: “Ta không biết nên mặc
như thế nào.”

Thiên Vũ áo trắng
cười càng thêm lớn tiếng, vừa cười vừa nói: “Vô Diễm, nếu bọn họ biết quần áo
của huynh bị người ta phá hỏng như vậy, không hiểu sẽ thể hiện biểu tình gì
đây?”

Vô Diễm liền
nhảy xuống ngựa, đi hai bước đến trước mặt Lục Tiểu Thanh, âm thanh lạnh lùng
nói: “Nhắm mắt lại.” Lục Tiểu Thanh ngẩn người không biết chàng muốn làm gì,
đành phải ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Lục Tiểu Thanh đang
buồn bực không hiểu hắn muốn làm gì, lại muốn chính mình nhắm mắt lại, liền cảm
thấy trên người chợt lạnh, tiếp theo cảm giác được có gió lùa vào, nhất thời hí
mắt nhìn, chỉ thấy người tên Vô Diễm kia mặt lạnh băng, đang giúp chính mình
“Mặc” quần áo, chân tay nhanh nhẹn một lần nữa đem quần áo chính mình mặc cho
nàng. Không khỏi trợn to mắt cả giận nói: “Ngươi nhắm mắt lại đi.” Nói xong lại
tiếp tục giúp nàng mặc quần áo.

Vô Diễm mặc tốt lắm,
không có lộ ra một chút khe hở, chỉ có cặp chân kia vẫn còn lộ ở bên
ngoài, bất quá cũng không có biện pháp, không khỏi trả lời: “Làm bộ, dáng người
có cái gì đẹp mặt đâu cơ chứ, nghĩ ta muốn nhìn sao, ta nhìn còn khinh thường
nữa là đằng khác.” Dứt lời xoay người bay lên lưng ngựa.

Lục Tiểu Thanh vừa
thấy đã quên tức giận, vẻ mặt bội phục tiêu sái tiến lên đi nói: “Đây chính là
khinh công sao? Hắc hắc, đúng là khinh công tuyệt đỉnh, ôi chao, ta đã được mở
rộng tầm mắt, mở rộng tầm mắt rồi.”

Vô Diễm vẻ mặt kiêu
căng ngẩng cao đầu, Lục Tiểu Thanh vừa thấy hừ một tiếng nói: “Xí, cho ngươi ba
phần nhan sắc, ngươi còn mang cả phường nhuộm đến đây. Hừ, nghe danh không bằng
gặp mặt a....” Dứt lời rung đùi đắc ý đi về phía Thiên Vũ áo trắng ở bên kia.

Vô Diễm nghe Lục
Tiểu Thanh vừa lật lọng chế nhạo mình, không khỏi mặt đều xanh mét tức giận,
nhìn Lục Tiểu Thanh chạy đến bên cạnh con ngựa của Thiên Vũ, hàm răng cắn chặt
lại.

Thiên Vũ buồn cười
liếc mắt một cái nhìn vị huynh đệ rất ít khi bị người chọc cho tức giận đến như
thế, không khỏi khóe miệng khẽ nhếch lên một chút mỉm cười, quay đầu nhìn về
phía Lục Tiểu Thanh đang đi về hướng chàng nói: “Tại hạ Lý Thiên Vũ, xin hỏi cô
nương là muốn đi đến chỗ nào?”

Lục Tiểu Thanh nghe
xong ngẩn người, vấn đề này nàng còn chưa có nghĩ tới, bất quá não vừa hoạt
động, lập tức mở miệng nói: “Ta không có chỗ để đi, hai người có thể cho ta đi
theo được không?” nói đùa gì vậy, trên người tiền không có, không đi theo bọn
họ, chẳng nhẽ lại phải chờ cho đến lúc đói chết ở đầu đường sao.

Vô Diễm vẻ mặt xanh
tím, cất giọng lạnh lùng: “Lý do.”

Lục Tiểu Thanh liếc
mắt một cái không biết Vô Diễm đang tức giận cái gì, đúng lý hợp tình nói: “Tuy
nói dân Đại Đường rất phóng khoáng, nhưng như vậy cũng không đến mức nhìn nữ tử
trần truồng, chuyện gì đều không có xảy ra đấy chứ? Huynh chạm vào người của
ta, ta cũng chưa nói, cũng không cần huynh phải lấy ta làm vợ, chỉ cần mang
theo ta lo chỗ ăn, lo chỗ ở cho ta là được, ngày nào đó ta muốn rời đi tất
nhiên sẽ liền rời đi.” Dứt lời vẻ mặt khiêu khích nhìn Vô Diễm.

Vô Diễm nhất thời
sắc mặt khó coi đến cực điểm, một bên Lý Thiên Vũ cố gắng nhịn cười có điểm bị
nội thương, khụ một tiếng nói: “Vậy được rồi, một khi đã như vậy, chúng ta liền
một đường đồng hành.”

Lục Tiểu Thanh cười
vẻ mặt sáng lạn nói: “Tốt lắm, đúng rồi, ta tên là Lục Tiểu Thanh, về sau có
thể gọi ta là Tiểu Thanh.” Nói xong đưa tay ra hướng về phía Lý Thiên Vũ.

Thiên Vũ ngây ra một
lúc nói: “Làm gì vậy?”

Lục Tiểu Thanh một
bộ dạng biểu tình ngươi là người ngốc à nói: “Huynh sẽ không phải là muốn để
cho ta đi bộ một mình đó chứ? Ta cũng không có giầy, còn nữa ta cũng không biết
cưỡi ngựa, trừ phi huynh mang ta đi, nếu không ta còn biết đi như thế nào đây?”

Thiên Vũ ha ha cười
to nói: “Đúng, đúng.” Vừa cười vừa cúi người xuống kéo Lục Tiểu Thanh. Không
ngờ, còn chưa tiếp xúc đến tay của Lục Tiểu Thanh, bên cạnh rít lên một tiếng,
một chiếc roi da vụt bay đến đây, quấn quanh trên thân thể của Lục Tiểu Thanh,
vút một tiếng liền đem Lục Tiểu Thanh đang hoảng sợ kéo đi qua.

Nhìn Vô Diễm đem
chính mình ôm lên ngựa của chàng, Lục Tiểu Thanh tức giận nói: “Huynh làm gì
vậy? Ta cũng không có gọi huynh mang theo ta a....”

Vô Diễm vung roi da
lên đánh vào mông ngựa, con ngựa bị đau vùng lên bỏ chạy, dọa cho Lục Tiểu
Thanh ngồi ở gần cuối lưng ngựa chỉ còn cách nắm chặt cánh tay của Vô Diễm, một
bên cả giận nói: “Làm cái gì vậy? Muốn mạng của ta sao.”

Vô Diễm vừa thúc
ngựa chạy, vừa lạnh lùng nói: “Thiên Vũ thân thể không tốt, không thể mang theo
ngươi.”

Lục Tiểu Thanh thở
dài một hơi nói: “Sao không nói sớm, thật sự là một tên không có lễ phép, còn
nói cái gì lễ nghi ra tay cứu giúp, ngay cả lễ phép cơ bản nhất đều không có,
tên cũng không nói chỉ biết đánh. Nếu ta có may mắn nhìn thấy được Lý Thế Dân,
ta nhất định phải nói ông ta quản giáo dân chúng của mình cho thật tốt mới
được, toàn những kẻ ăn chơi trác táng, hừ.”

Vô Diễm lạnh giọng
quát: “Không được nói lung tung.” Lục Tiểu Thanh mặc dù thấy chàng lời nói lạnh
nhạt, nhưng chưa có gặp qua chàng phát uy, đầu tiên là hoảng sợ đang muốn cãi
lại, đột nhiên lại tỉnh ra đây là đang ở năm Trinh Quán, trực tiếp kêu tên
hoàng đế chính là muốn bị chặt đầu a..., trong lòng không khỏi túa ra mồ hôi
lạnh, cũng đã quên cãi lại.

Chạy chậm một đoạn
đường, Vô Diễm đột nhiên mở miệng nói: “Ta tên là Lý Vô Diễm.”

Lục Tiểu Thanh nghe
được ngẩn người, sau cười phì nói: “Vô Diễm, vô nhan nữ, ha ha, ha ha.” [3]

[3] ở đây chị
chơi chữ, ghép hai chữ 
颜女(nhan nữ) thành
chữ 
焱Diễm

Lý Vô Diễm vừa nghe
Lục Tiểu Thanh châm chọc chàng là vô nhan nữ, không khỏi tức giận hừ một tiếng,
vung tay quất thêm một roi lên mông ngựa, con ngựa bị đánh đau lập tức tăng lực
chạy nhanh như bay. Lục Tiểu Thanh thiếu chút nữa bị ngã xuống ngựa, sau khi cả
kinh, bất chấp quần áo như thế nào, hai tay đồng loạt gắt gao bắt lấy bả vai Vô
Diễm, nói cũng không dám nói.

Hai ngựa ba người đi
vội một phen, đi vào một chỗ lâm thủy có kiến trúc ban công là tiểu tạ, ba
người dừng ngựa lại, Thiên Vũ nói: “Nghe nói nơi này điểm tâm rất ngon, bôn ba
chạy một lúc cũng có chút đói bụng, đi vào trước tiên ăn no bụng cái đã.” Vô
Diễm gật gật đầu nói: “Được.” Nói xong liền quay người lại chuẩn bị đưa Lục
Tiểu Thanh xuống ngựa, lại nhìn thấy hình ảnh đẹp mắt.

Lục Tiểu Thanh sống
chết ôm lấy Vô Diễm, lúc này một đôi cánh tay ngọc gắt gao ôm lấy gáy của Vô
Diễm, bởi vì không còn tay để túm lấy quần áo, quần áo lại quá rộng, lại trải
qua một hồi chạy nhanh, đã muốn chảy xuống đến thắt lưng của Lục Tiểu Thanh,
mái tóc không quá dài thả trước ngực, theo vị trí này của Vô Diễm nhìn lại quả
thật chính là tràn ngập diễm sắc sống động. Nhắm chặt hai mắt lại, không tiếng
động lộ ra sợ hãi.

Vô Diễm sau khi kéo
cao quần áo của Lục Tiểu Thanh lại, che khuất thân thể của nàng, xong mới vỗ
nhè nhẹ hai má của nàng, mặt có chút đỏ nói: “Đã đến nơi rồi, xuống ngựa thôi.”

Lục Tiểu Thanh mở
mắt ra, ồ lên một tiếng, cũng không biết nên xuống ngựa như thế nào, đành phải
trực tiếp nhảy xuống. Ngựa không cao nhảy xuống cũng không đau, Vô Diễm đang
chuẩn bị giúp nàng xuống dưới, thấy thế liền hoảng sợ, thấy nàng không việc gì,
không khỏi lắc đầu, trong lòng có chút buồn bực, có nữ tử như thế này sao? Thật
đúng là lanh lẹ thẳng thắn.

Mới xuống ngựa, chỉ
thấy Lục Tiểu Thanh bước đi loạng choạng, lấy tiêu chuẩn tuyệt đối của một cú
ngã gục mặt hôn nền đất, hai người nhìn nàng như vậy lưu loát nhảy xuống ngựa,
sau đó lại lấy loại này tư thế này tiến lên, không khỏi đều lăng ngốc nhìn.

Một lát sau, Thiên
Vũ cực lực nhịn cười, đi đến bên cạnh Lục Tiểu Thanh, ngồi xổm xuống khụ hai
tiếng nói: “Tiểu Thanh, ngày thường chính là đi đường như vậy sao?”

“Phì, phì.” Lục Tiểu
Thanh miệng gặm ngọn cỏ, chính là một bên cố gắng từ dưới đất đứng lên, một bên
tức giận phun cỏ xanh từ trong miệng ra, cả giận nói: “Mẹ nó chứ, là cái tên
vương bát đản nào nói cưỡi ngựa dễ dàng, thật đáng giận? Nếu ta có thể trở về,
Lão Tử xác định vững chắc tìm hắn tính sổ. Ai ui, toàn thân đều đã tê rần.”
Thật vất vả khởi động thân thể, tay mềm nhũn lại buông thõng xuống.

Thật may là Thiên Vũ
bên cạnh tay mắt lanh lẹ đỡ lấy nàng, không có làm cho nàng cùng mặt đất tiến
hành tiếp xúc thân mật lần thứ hai. Vô Diễm vẫn còn đang ngồi ở trên lưng ngựa
phục hồi lại tinh thần, cũng nhịn không được cười ha ha, tiếng cười kia
truyền đi rất xa, biểu hiện tâm tình hiện tại của chàng thật sự rất tốt. Một
bên tiểu nhị đi ra nghênh đón bọn họ, cũng nhịn không được lôi kéo ngựa của
Thiên Vũ, cười gập cả thắt lưng.

Lục Tiểu Thanh bắt
được tay của Thiên Vũ, ngửa đầu liền cho Vô Diễm một ánh mắt sắc bén, có điểm
thẹn quá thành giận nói: “Cười cái gì mà cười, có phải là muốn khoe hàm răng
trắng không?”

Báo cáo nội dung xấu