Tân hôn phòng - Chương 03 phần 1
Chương 3: Mua nhà thật
không đơn giản
Tiểu Lạc biết cãi nhau
cũng không thể giải quyết được vấn đề, điều quan trọng là phải có sự hiểu biết
và tin tưởng lẫn nhau.
Người anh họ Giang Viễn
Hàng truyền cho cô chút kinh nghiệm: Đối phó với đàn ông không nên cứng nhắc,
đàn ông thường “sợ mềm mỏng”. Tiểu Lạc cẩn thận ghi nhớ trong lòng rồi nhanh
chóng áp dụng điều lý luận này vào thực tế.
Sau khi trở về Bắc
Kinh, Tiểu Lạc nhận thấy biểu hiện của Trình Hạo ngày càng tốt, có dùng từ
“thay da đổi thịt” để hình dung cũng không phải là quá.
Trước đây, khi anh ăn
cơm tối thì bắt buộc phải bật ti vi lên, sau đó dùng những lời lẽ đẹp đẽ để biện
hộ: “Làm giảm áp lực công việc, thư giãn tâm hồn.” Còn bây giờ, nếu cô có bật
ti vi lên thì anh đều bắt tắt đi, nói rằng ti vi chính là “cái miệng bà già pha
lê”, xem ti vi không bằng đọc sách để hiểu biết thêm nhiều kiến thức.
Trước đây, mỗi khi đến
cuối tuần anh đều ngủ nướng và ngụy biện rằng: “Giường là ruộng, mình ngủ thành
cây rau mạnh khoẻ xanh tươi.” Nhưng bây giờ, mỗi khi cô ngủ nướng vào cuối tuần
thì anh sẽ dậy từ rất sớm vì anh cho rằng thời gian là vàng bạc, không thể lãng
phí tiền bạc và cuộc sống của mình. Anh còn nói ngủ nướng cũng giống như đang tự
giết chết mình vậy.
Trước đây, anh thường
ngứa ngáy chân tay, thích chơi điện tử trên máy tính cùng với một nhóm bạn,
chơi tới mức khí thế ngất trời. Thế mà bây giờ, anh lại chủ động từ bỏ niềm say
mê đó, còn bảo cô hãy giám sát, nếu thấy anh chơi một lần thì phạt ngay.
Trình Hạo có sự thay đổi
lớn như vậy thì công lao của nhạc phụ anh – ông Lâm – đúng là không thể không
nhắc đến. Trước khi họ về Bắc Kinh, nhạc phụ Lâm đã dặn đi dặn lại với con rể,
ngoài những câu như “phải chăm sóc cẩn thận cho Tiểu Lạc nhà chúng tôi” còn nói
nhiều câu để khuyên anh tranh thủ khi còn trẻ dốc hết sức mình cố gắng như:
“Thanh niên là phải bỏ tính ham chơi, ít xem ti vi, ít chơi điện tử, ít ngủ nướng
thôi, làm nhiều việc, kiếm nhiều tiền và chăm sóc cho gia đình.”
Trình Hạo ghi nhớ những
lời của nhạc phụ, sau khi về nhà liền lần lượt thực hiện luôn.
Điều này đã khiến Tiểu
Lạc phải nhìn anh bằng ánh mắt khác. Nhiều lúc anh đều bỏ ngoài tai những lời
cô nói nhưng lại coi lời của bố cô như thánh chỉ, đúng là “Lão tướng ra trận, một
chấp hai.” Tiểu Lạc cảm thấy rất đắc ý, sau này nếu Trình Hạo biểu hiện không tốt,
cô sẽ lôi anh về nhà bố mẹ để tiếp nhận giáo dục lại.
***
Thứ Sáu, số tạp chí mà
Tiểu Lạc phụ trách ra mắt số mới khiến cô bận đến chóng hết cả mặt, phải làm
tăng ca tới hơn bảy giờ tối nên gần tám rưỡi mới về đến nhà.
Tiểu Lạc gõ cửa mấy lần,
một lúc sau mới có người chạy ra mở cửa và lọt ngay vào mắt cô là cái bụng trắng
hếu. Ngẩng đầu lên nhìn, cô mới nhận ra quả nhiên Trình Hạo không mặc áo, cứ thế
cởi trần đi ra mở cửa.
“Á! Anh ở nhà làm gì
mà không thấy áo đâu vậy? Sao lại không chú ý đến hình tượng thế?” Tiểu Lạc
trêu chọc.
“Lúc nãy anh ở trong bếp
xào rau, nóng quá nên đã cởi ra đấy.”
“Ha ha, vậy tiện thể để
em ngoáy một cái.” Nói xong, Tiểu Lạc liền thò tay ngoáy rốn Trình Hạo.
“Bà xã, như vậy không
công bằng, anh cũng phải ngoáy em.” Trình Hạo phản công.
“Anh không ngoáy được
đâu, không ngoáy được.” Tiểu Lạc vừa cười hi hi vừa lắc sang trái sang phải trốn
tránh.
“Em không thấy chán à?
Trò này đã chơi quá nhiều lần rồi. Chúng ta đi ăn cơm thôi, ăn cơm mới là việc
nên làm.” Mỗi lần chơi trò “ngoáy rốn” Trình Hạo đều thất bại thảm hại. Lần này
cũng giống như mọi lần, anh biết kết quả cuối cùng vẫn là thất bại nên quyết định
đầu hàng trước.
“Đó là vì lần nào anh
cũng thua, tất nhiên là thấy vô vị rồi, còn em thì thấy chơi rất vui.” Tiểu Lạc
nói với tư cách của một người chiến thắng.
“Em có biết vì sao lần
nào anh cũng thất bại không? Vì lần nào em cũng mặc quần áo nhiều hơn anh.”
“Phản đối, lời nói
không được chấp nhận. Chỉ là ngụy biện.” Tiểu Lạc cười “ha ha”, sau đó lại lườm
yêu Trình Hạo một cái rồi nói: “Đúng thế, anh nhanh chóng mặc áo vào đi, nếu
không đợt lát nữa Tần My quay về nhìn thấy anh thế này sẽ không hay đâu.”
“Anh không sợ.” Trình
Hạo vô cùng đắc ý, lúc nói còn vui vẻ, nhảy nhót.
“Trình Hạo, hôm nay
anh có gì đó không bình thường, hình như anh có chuyện gì không vui thì phải?
Mau khai báo thành thật với em, anh đã làm điều gì có lỗi với em à?” Tiểu Lạc
chau mày nhìn Trình Hạo.
“Bà xã, nói cho em một
tin tốt lành nhé. Tần My đi công tác rồi, tối nay sẽ không về nhà, thứ Ba tuần
sau mới về.”
“Ồ! Thật vậy không?
Đây đúng là một tin tốt làm chấn động lòng người. Bắt đầu từ bây giờ cho đến ba
ngày sau, căn nhà này hoàn toàn thuộc về chúng ta rồi.” Đôi lông mày của Tiểu Lạc
nhanh chóng giãn ra, trong lòng cô không ngừng vui mừng đốt pháo hoa.
***
Sau bữa cơm, Tiểu Lạc
nói ở công ty cô phải tăng ca nên rất mệt, lại phải tìm tài liệu cho chuyên đề
kỳ sau, vì thế Trình Hạo chịu trọng trách rửa bát, còn cô ngồi trước máy tính vừa
nghe nhạc, tìm tài liệu và mở QQ.
“Ha ha, tuần sau Tiểu
Hắc về nước rồi.” Avatar của Đặng Giai loé sáng trên QQ, “Tiểu Hắc” là cách gọi
ở nhà của chồng cô ấy.
“Anh ấy được về rồi à?
Là nghỉ phép hay kết thúc công việc bên nước ngoài sớm hơn dự định?”
“Còn phải ở nước ngoài
một năm nữa cơ, lần này anh ấy trở về nghỉ phép một tuần. Đúng rồi, Tiểu Lạc,
bây giờ giá nhà ở Bắc Kinh thế nào rồi?”
“Tăng mạnh không giảm.
Sao cậu lại hỏi chuyện này?”
“À, Tiểu Hắc nói công
ty anh ấy muốn thành lập chi nhánh tại Bắc Kinh. Nghe nói những nhân viên bị điều
đi công tác nước ngoài sau khi về nước sẽ được sắp xếp đến chi nhánh ở Bắc
Kinh. Vì thế tớ tìm hiểu giá cả nhà đất trước, nếu anh ấy thật sự đến Bắc Kinh,
tớ cũng sẽ theo anh ấy. Tớ thật sự không chịu được cảnh cuộc sống phải xa
nhau.”
“Có thật vậy không?
Như vậy thì tốt quá, chúng ta có thể thường xuyên gặp nhau rồi.” Tiểu Lạc rất
vui mừng trước tin mới này.
“Tiểu Lạc, người đàn
ông “Tam Đắc” mà cậu nhắc tới nói không chừng tớ đã gặp rồi. Hình như tớ cũng
“cảm” anh ấy rồi.” Đột nhiên, cửa sổ chat của Lộ Dao cũng hiện lên.
Ôi, hôm nay đúng là
tin mừng báo về liên tục! Đầu tiên là Tần My đi công tác, tiếp theo là Tiểu Hắc
về nước, sau đó lại là Lộ Dao bắt đầu tình yêu mới.
“Chúc mừng, chúc mừng!”
Tiểu Lạc nhắn tin trả lời Thẩm Lộ Dao.
Ông trời ơi, ông cho con hy vọng rồi! Con
còn tưởng rằng người đàn ông “Tam Đắc” là con tự thêu dệt lên, hoá ra đúng là
có thật. Thế nhưng tại sao lại không cho con gặp được người đàn ông như vậy?
Đây là phản ứng đầu tiên của Tiểu Lạc sau khi biết chuyện này.
“Tiểu Lạc, cậu đúng là phúc tinh của tớ. Từ
sau khi gặp cậu ở Bắc Kinh, tớ đã bắt đầu đổi vận, hợp đồng quảng cáo ngày càng
nhiều, còn chuyện lần này lại là mệnh đào hoa. Cậu muốn tớ cảm ơn cậu như thế
nào đây? Mời cậu đi ăn cơm nhé, cậu thấy có được không?”
“Được chứ.” Đã có người chủ động mời cơm, tất
nhiêu biểu hiện của Tiểu Lạc sẽ là “cung kính không bằng tuân lệnh” vì không ăn
thì thật là uổng phí!
Lúc này, Trình Hạo rửa bát xong đi đến,
nhìn thấy Tiểu Lạc đang nói chuyện với người khác mà vui vẻ như vậy, trong lòng
cảm thấy rất tủi thân, bèn nói: “Bà xã à, em lừa anh nhé. Em nói em phải làm việc
nên bảo anh đi rửa bát, cuối cùng em lại lên mạng cùng người khác liếc mắt đưa
tình.”
Lúc trước, Tiểu Lạc đã nhận lời với Trình Hạo
sẽ chuyên tâm vào làm việc, không mở QQ nữa, bây giờ lại bị anh bắt quả tang,
cô liền vội vàng giải thích: “Em phải tìm một thợ chụp ảnh để hỏi chút vấn đề
liên quan đến hình ảnh nên em mới mở QQ lên mà.”
“Đừng biện hộ nữa, hôm nay là cuối tuần, em
là của anh. Hơn nữa Tần My không có ở nhà, chúng ta nên tận hưởng thế giới chỉ
có hai người.” Vừa nói, Trình Hạo vừa cúi đầu, ghé sát tai Tiểu Lạc thì thầm:
“Em tăng ca cũng mệt rồi, đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi thôi, lát nữa anh sẽ phục vụ
đặc biệt cho em.”
“Hả, “phục vụ đặc biệt” á?” Lòng hiếu kỳ của
Tiểu Lạc tăng lên.
“Nếu đã là phục vụ đặc biệt thì tiết lộ quá
nhiều sẽ không còn thú vị nữa rồi. Em nhanh chóng tắt máy tính và đi tắm mau
lên.”
“Được, được, được. Em chào Đặng Giai và mấy
người bạn rồi sẽ tắt.” Tiểu Lạc vội vàng tạm biệt Đặng Giai, Thẩm Lộ Dao, đóng
QQ lại rồi tắt máy tính. Sau đó cô mang túi đựng quần áo vào nhà tắm.
Cô vừa đánh răng xong, cởi quần áo chuẩn bị
tắm, liền nghe thấy Trình Hạo ở bên ngoài cửa nói vào: “Bà xã, anh có thể vào
không?”
“Không được.” Tiểu Lạc trả lời. “Em cởi hết
quần áo ra rồi.”
“Phục vụ đặc biệt bắt buộc phải thực hiện
trong nhà tắm mà.” Trình Hạo nói.
“Hả?” Tiểu Lạc suy nghĩ trong nháy mắt,
không phải anh ấy định làm chuyện gì mờ ám trong nhà tắm đấy chứ?!
“Bà xã, cho anh vào nhé, chẳng mấy khi có
cơ hội phục vụ trong “nhà tắm uyên ương”.”
Không đợi Tiểu Lạc trả lời, Trình Hạo đã đẩy
cửa vào: “Bà xã, anh đến đây.”
“Em vẫn chưa cho phép anh vào mà.” Tiểu Lạc
oán trách nói.
“Lúc nãy em không nói gì, anh tưởng em im lặng
là đồng ý.” Trình Hạo cười đáp. “Hơn nữa, nếu anh không vào thì làm sao “phục vụ
đặc biệt” cho em được?”
“Vậy anh nói xem, trong phòng tắm nhỏ hẹp
này, làm sao phục vụ được cho em?” Tiểu Lạc ung dung nhìn Trình Hạo.
“Hầu hạ em tắm rửa, thay quần áo nhé.”
Trình Hạo vẻ mặt nghiêm trang nói.
“Muốn xem người đẹp tắm thì cứ nói thẳng
ra, lại còn phải quanh co lòng vòng nữa, ai đó không thấy xấu hổ à?” Tiểu Lạc mỉm
cười trêu chọc.
“Đến đây, bà xã, để anh phục vụ em nhé. Phục
vụ theo tiêu chuẩn năm sao tuyệt đối luôn!” Trình Hạo cởi quần áo rồi cầm lấy
khăn tắm, nhúng vào nước cho ẩm, sau đó đổ sữa tắm lên, động tác vô cùng thuần
thục.
“Nói từ nãy, hoá ra “phục vụ đặc biệt” của
anh chính là giúp em kì lưng à?” Tiểu Lạc nói như tỉnh ngộ ra điều gì đó.
Cô mở vòi hoa sen, xả nước vào người, sau
đó quay người lại, bắt đầu tận hưởng cảm giác được “phục vụ năm sao” của Trình
Hạo.
Tiểu Lạc nhắm mắt, thoả mãn tận hưởng giây
phút được anh kì lưng. Từng giây từng phút, cô đều cảm thấy ấm áp, thích thú và
thật hạnh phúc biết bao.
Lúc Trình Hạo kì lưng cho Tiểu Lạc, anh
cũng cảm thấy rất hạnh phúc. Anh vừa kì lưng, vừa không quên tự tìm kiếm hạnh
phúc, tay trái có lúc vô tình vòng qua ngực cô, lưu luyến mãi nên quên rụt tay
lại...
Thời gian hai người ở trong nhà tắm quá
lâu, hơn nữa trời lại nóng nên Tiểu Lạc liền nói: “Phòng tắm bé quá, sau này
chúng ta mua nhà, nhất định phải mua cái nào có phòng tắm to một chút mới được.”
“Em cứ từ từ mà tắm, anh tốc chiến tốc thắng
đây.” Trình Hạo nhanh chóng xối nước vào người cho sạch sẽ, sau đó kéo cái khăn
tắm lau khô người rồi mở cửa chạy ra ngoài.
“Sao anh chưa mặc quần áo đã đi ra vậy?” Tiểu
Lạc hỏi.
“Trong nhà chỉ có hai chúng ta, mặc quần áo
gì chứ? Anh muốn nhanh chóng trở lại thời nguyên thủy, trải nghiệm dư vị trần
trụi.” Trình Hạo dương dương tự đắc nói.
Trình Hạo lấy hai hộp sữa chua trong tủ lạnh
ra rồi đem vào phòng ngủ, để một hộp trên bàn cho cô, còn mình thì ăn hộp còn lại.
Lúc Tiểu Lạc tắm xong bước ra, cánh cửa
phòng ngủ đã mở rộng. Trình Hạo đang dựa vào đầu giường, điều hoà thổi mát lạnh,
vừa ăn sữa chua vừa đọc sách.
“Nhìn bộ dạng của anh đúng là đang có vẻ rất
hưởng thụ.” Tiểu Lạc mở to mắt nhìn chằm chằm “người đàn ông trần truồng đọc
sách”, không nhịn nổi liền cười phá lên.
“Đây gọi là “gió nhè nhẹ thổi, uống bình sữa
nhỏ”. Cuộc sống thế này mới gọi là thú vị!” Trình Hạo gương mặt rạng rỡ chia sẻ.
Tiểu Lạc trèo lên giường, ngồi bên cạnh, một
tay nắm lại giả làm micro đưa về phía miệng anh: “Trình Hạo, anh có thể phát biểu
một chút về cảm giác trần truồng không?”
“Chỉ một chữ “Đã”! Anh chỉ thích dùng hành
động để thể hiện thôi.” Trình Hạo ngồi rung đùi lắc lư và đắc ý hát vang lên.
“Ây da, chế lời bài hát làm gì chứ? Câu hỏi
tiếp theo, cảm giác “nhà tắm uyên ương” như thế nào?” Tiểu Lạc tiếp tục phỏng vấn.
“Cổ nhân đốt đèn đêm đọc sách, còn tôi vì vợ
nới lỏng dây lưng, vì vợ gian nan cũng không từ.” Trình Hạo tay nắm thành quyền,
tạo dáng lực sĩ, trịnh trọng trả lời.
“Choáng quá, anh không cảm thấy nhà tắm quá
chật sao, không cảm thấy nóng sao?”
“Được ở bên cạnh bà xã, nóng chút thì có là
gì chứ, coi như đang trong nhà tắm hơi thôi.”
“Ồ, anh vẫn còn lạc quan quá nhỉ, em tiếp tục
phỏng vấn nhé. Nếu căn nhà này thuộc về anh, anh cảm thấy thế nào?”
“Nằm mơ sao? Chỉ có nằm mơ thì căn nhà này
mới thuộc về anh.” Trình Hạo thật thà trả lời.
“Vậy anh có muốn có một căn nhà thuộc về
mình không?”
“Muốn.” Lần này Trình Hạo trả lời rất thật
lòng, sau đó chăm chú suy tư trong chốc lát rồi nói: “Anh sẽ chăm chỉ kiếm thật
nhiều tiền để chúng ta sẽ nhanh chóng có một căn nhà của riêng mình.”
“Xin hỏi...” Tiểu Lạc vẫn còn muốn đưa ra
câu hỏi nhưng Trình Hạo đã quay người lật cô xuống giường.
“Em vẫn còn chưa hỏi xong mà.” Tiểu Lạc
không ngờ Trình Hạo lại làm như vậy.
“Tiểu Lạc, anh nhịn em lâu lắm rồi. Em làm
phóng viên giải trí nhưng có cần thiết phải phỏng vấn cả trên giường không? Xem
anh sẽ xử em như thế nào.” Trình Hạo nói xong liền cúi người xuống, che miệng
Tiểu Lạc bằng một nụ hôn.
Trình Hạo tấn công rất mãnh liệt khiến Tiểu
Lạc nhanh chóng thất bại hoàn toàn. Cô chỉ có thể ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ
để anh tiếp tục công việc của mình.
Hai ngày tiếp theo, tuy Tiểu Lạc và Trình Hạo
đều ở trong nhà không đi ra ngoài nhưng họ lại cảm thấy thời gian trôi qua thật
tự do tự tại, thoải mái vô cùng khiến họ luôn có một cảm giác vui vẻ, hạnh phúc
giống như “người nông nô đổi đời cất cao tiếng hát”.
Sáng sớm thức dậy bước vào nhà vệ sinh, Tiểu
Lạc không còn để ý đến các vấn đề như khoá cửa đã bị hỏng, bên trong có người
hay không nữa, mà cô cứ thế đi thẳng vào trong không kiêng nể gì cả. Buổi tối
cô muốn tắm lúc nào thì tắm, không còn phải lo tắm muộn quá sẽ ảnh hưởng đến Tần
My nghỉ ngơi. Tắm xong, thậm chí cô còn có thể học tập làm theo “những hành động
nghệ thuật” của Trình Hạo tự do đi lại trong phòng mà không mặc đồ, nói trắng
ra là “chạy trần truồng”... Cảm giác tự do thật thích, cảm giác trần truồng thật
thích! Ôi, cuộc sống như thế này thật là êm đềm!
Trong lúc Tiểu Lạc đang tận hưởng cảm giác
tự do làm chủ căn nhà, trong lòng cô thường cầu nguyện: “Tần My à, cô “hát cao
giọng” tôi cũng không trách cô, cô đóng cửa bỏ chúng tôi bên ngoài tôi cũng
không trách cô, từ trước đến nay cô không dọn dẹp nhà vệ sinh tôi cũng không
trách cô, tôi chỉ xin cô thường xuyên đi công tác một chút! Amen!”
Nhưng dường như Chúa không nghe thấy lời cầu
nguyện của Tiểu Lạc. Tần My theo kế hoạch đã trở về Bắc Kinh, không những vậy,
cô ấy còn dẫn về một cô bạn đồng nghiệp. Tần My nói là đồng nghiệp mới tới công
ty, trong lúc chưa tìm được nhà thuê nên trước mắt đến đây ở tạm vài ngày. Ai
mà chẳng có một người bạn chứ, đứng trước lời thỉnh cầu như vậy Tiểu Lạc chỉ có
thể bất đắc dĩ mà tỏ vẻ chấp nhận.
Tiểu Lạc và Trình Hạo đều cảm thấy sự chênh
lệch quá lớn, bây giờ không những họ không thể một mình độc chiếm căn nhà này
mà còn có thêm một người nữa đến sử dụng chung đồ đạc trong nhà. Sự thật tàn nhẫn
khiến hai người đều nhận ra, chỉ sống trong nhà riêng của mình mới có thể có được
tự do thật sự. Chờ mong bạn cùng thuê nhà ngày ngày đi công tác cũng buồn cười
chẳng khác gì anh nông dân ngày ngày mong chờ thỏ đâm vào cây chết vậy.
***
Khi Tiểu Lạc gặp lại Thẩm Lộ Dao, cô nhận
thấy ngay rằng cô ấy ngày càng xinh đẹp. Con gái có mùi vị của tình yêu thì sẽ
khác ngay bởi da dẻ mịn màng, hồng hào lại sáng bóng, đúng hơn phải gọi đó là
“xuân sắc”.
Đột nhiên, Tiểu Lạc cảm thấy lần trước mình
hỏi Thẩm Lộ Dao có bí quyết gì để bảo vệ da không thật đúng là một câu hỏi thừa.
Sản phẩm bảo vệ da tốt nhất là tình yêu mà phải là tình yêu mãnh liệt như sóng
trào. Con gái khi yêu là đẹp nhất, câu nói này quả thật không sai một chút nào!
Lúc ăn cơm, Thẩm Lộ Dao đã kể cho Tiểu Lạc nghe
chuyện của cô và anh chàng “Tam Đắc” đó.
Một buổi tối mấy hôm trước Thẩm Lộ Dao một
mình tới tham dự dạ hội. Những người tham dự dạ hội đó nếu không phải thuộc giới
giải trí thì cũng trong giới thương nhân. Các mối quan hệ giữa đại gia và mỹ
nhân đã xuất hiện tương đối nhiều trên mặt báo và người ta gọi đó là “sự kết hợp
của “tài tử giai nhân”. Thẩm Lộ Dao vừa mới thất tình nên tâm trạng cũng không
được tốt, trong khi mọi người rất sôi nổi chỉ có mình cô trốn ở một góc vừa ăn
điểm tâm vừa mượn rượu giải sầu.
Lúc này có một anh chàng đến bắt chuyện với
cô: “Tiểu thư, tôi có thể mời cô nhảy với tôi một điệu không?”
Thẩm Lộ Dao ngẩng đầu nhìn anh ta. Cô nhận
thấy người này tướng mạo tuy cũng được nhưng thái độ có chút gì bỉ ổi, hèn hạ
nên cô lập tức từ chối: “Xin lỗi, tôi không muốn nhảy, anh tìm người khác nhé.”
“Cô đừng giả bộ thanh cao nữa. Ai mà không
biết giới giải trí các người có những nguyên tắc ngầm, nói không chừng cô sớm
đã lên giường với nhiều thằng đàn ông rồi.” Người đàn ông đó cho rằng mình hiếm
khi bị người khác từ chối nên khi bị Thẩm Lộ Dao cự tuyệt đã lập tức để lộ ra sự
bỉ ổi.
“Anh...” Thẩm Lộ Dao không chịu được liền đứng
bật dậy, ánh mắt hằm hằm tức giận nhìn người đàn ông đó. Cô không nhận lời
khiêu vũ cùng mà anh ta lại dám lăng nhục cô như vậy sao? Nếu không phải đây là
nơi công cộng, cô sẽ không ngần ngại mà cho anh ta một cái tát.
“Không phải chỉ là mời cô khiêu vũ thôi
sao? Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, huống hồ chỉ khiêu vũ thôi chứ
có mất đi miếng thịt nào đâu. Cô chỉ cần nhảy và hát với tôi, tôi bảo đảm sau
này tương lai của cô sẽ rất xán lạn.” Tên đó vừa nói vừa vòng tay ra sau xoa nhẹ
mông cô một cái.
“Thằng khốn! Đồ vô liêm sỉ!” Thẩm Lộ Dao
giơ tay lên đang định cho hắn một cái bạt tai, không ngờ tay cô bị tóm lại. Cô
đang muốn mượn rượu, không để ý đến hình ảnh thục nữ mà chửi hắn một trận, ai
ngờ lại có người nói trước: “Tổng giám đốc Vu, hà tất phải chấp nhặt với Lộ Dao
của chúng ta. Cô ấy nhỏ tuổi không hiểu chuyện, huống hồ việc cô ấy tham gia
vào làng giải trí cũng chỉ là dạo chơi thôi chứ thực chất không muốn mở rộng tiền
đồ...”
Thẩm Lộ Dao nghe mà không hiểu gì cả, cái
gì mà “Lộ Dao của chúng ta”, cái gì mà “không muốn mở rộng tiền đồ”? Tuy cô là
người mới trong giới giải trí nhưng vẫn là người có hoài bão lớn. Cô quay người
nhìn về hướng người đó. Anh ta cao hơn cô đến nửa cái đầu, ước chừng khoảng
1m80, thân hình cao lớn vạm vỡ, kiểu tóc ngắn, gọn gàng, lông mày lãng tử, đủ để
hình dung là một người anh tuấn phóng khoáng. Đối với những người lăn lộn trong
giới giải trí như Thẩm Lộ Dao thì những người đàn ông điển trai cô từng gặp
cũng không ít và đều cảm thấy họ rất nhàm chán, nhưng thật sự hôm nay cô đã bị
tướng mạo của người đàn ông này thu hút.
“Thì ra tiểu thư đây là người đàn bà của
Lương thiếu gia à? Bạn bè không thể dùng chung vợ, lúc nãy đã đắc tội rồi, xin
lượng thứ.” Vẻ mặt khó chịu của tên Tổng giám đốc Vu lập tức thay đổi, cười cười
nói.
“Cảm ơn.” Đợi cho tên Tổng giám đốc Vu đi rồi,
Thẩm Lộ Dao vội lên tiếng cảm ơn vị “Lương thiếu gia” này.
“Chỉ là tiện tay
thôi.” Lương thiếu gia lạnh lùng đáp.
“Tôi có thể mạo muội hỏi
một câu không, xin hỏi quý tính đại danh của anh?” Thẩm Lộ Dao lúc đó cũng
không nghĩ được nhiều. Cô chỉ cho rằng trong thời buổi thế này, anh hùng chủ động
ra mặt cứu mỹ nhân đã không còn nhiều nữa vì không ai muốn mang phiền phức vào
mình. Cô chỉ muốn biết đại danh của “vị anh hùng” này mà thôi.
“Lương Vũ Thành.”
Lương Vũ Thành? Thẩm Lộ
Dao trong lòng thầm nghĩ, không phải là công tử nhà giàu Lương Vũ Thành gia tài
bạc triệu, lạnh lùng như băng, không hề háo sắc mà mọi người trong giới giải
trí vẫn nhắc đến chứ?
“Có thể hỏi thêm một
câu nữa không? Làm sao anh lại biết tên của tôi?” Thẩm Lộ Dao cất tiếng hỏi.
“Ha ha, cô có hàng
trăm nghìn câu hỏi tại sao à? Muốn biết tên của một người không khó, chỉ cần dụng
tâm một chút thôi.”
Lương Vũ Thành vừa nói
vừa đưa tay phải ra ngỏ ý: “Có thể nhảy với tôi một điệu được không?”
Giọng nói của anh trầm
trầm mà tràn đầy vẻ hiền từ. Thẩm Lộ Dao cảm thấy mình không thể kháng cự được
liền đặt tay vào lòng bàn tay của anh rồi đột nhiên mặt nóng bừng lên, tim đập
thình thịch. Cảm giác điện giật này khiến cô nghĩ đến những rung động của mối
tình đầu.
Một tay Lương Vũ Thành
nắm lấy tay Thẩm Lộ Dao, còn tay kia nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo mảnh mai của cô, bước
nhảy tự nhiên phóng khoáng. Thẩm Lộ Dao có thể cảm nhận được ánh mắt của mọi
người xung quanh. Cô biết mình không phải là tiêu điểm, tiêu điểm chính là người
bạn nhảy của cô – Lương Vũ Thành. Theo các đàn anh đàn chị trong giới giải trí,
Lương Vũ Thành có bản tính lạnh lùng, thích hút thuốc uống rượu, không háo sắc
nên có người đã nghi ngờ anh bị đồng tính. Vì thế cũng khó tránh lúc này mọi
người đều đổ dồn ánh mắt vào anh.
Thỉnh thoảng cô ngẩng
đầu lên, vừa hay chạm phải ánh mắt của Lương Vũ Thành. Ánh mắt anh nóng rực giống
như ngọn lửa khiến khuôn mặt cô nóng bừng lên, vì thế cô không dám ngẩng đầu
lên nhìn anh lần nữa mà dồn hết tâm trí nhìn đi chỗ khác. Có lúc, cô như người
mất hồn, vô tình giẫm lên chân Lương Vũ Thành rồi bất chợt nói: “Rất xin lỗi”
nhưng anh chỉ mỉm cười.
Điệu nhảy kết thúc,
Lương Vũ Thành mới buông Thẩm Lộ Dao ra và nói: “Kỹ thuật nhảy cần phải nâng
cao.” Nói xong khoé môi anh lại nở một nụ cười nhẹ nhàng, dường như chỉ thoáng
qua nhưng lại khiến người khác lập tức bị mê hoặc.
Thẩm Lộ Dao choáng
váng, không để ý dưới chân, lúc bước về phía trước vô tình giẫm lên gấu váy của
mình, nếu không phải có Lương Vũ Thành kịp thời đỡ lấy chắc chắn cô sẽ bị vấp
ngã ngửa.
Lương Vũ Thành ôm lấy
người cô đang thiếu chút nữa là ngã nhào về phía trước, hơi thở ấm áp của anh
phủ lên khuôn mặt cô. Cô cảm thấy nhiệt độ trên mặt mình nóng tới mức có thể luộc
chín cả trứng gà. Tư thế này thật quá nhạy cảm, Thẩm Lộ Dao khó khăn lắm mới có
thể đứng vững, sau đó nét mặt ngại ngùng đỏ bừng nói một câu: “Cảm ơn.”
“Ngoài nói “cảm ơn” và
“xin lỗi” ra, cô không biết nói gì với tôi nữa sao?” Giọng nói của anh thì thầm
bên tai, có chút mê hoặc lòng người.
Thẩm Lộ Dao hận mình
không có trái tim kiên định. Dạ hội bắt đầu thì vẫn còn đang đau khổ vì mối
tình cũ thương tâm, thế mà dạ hội còn chưa kết thúc trái tim của cô đã bị đánh
cắp bởi một người đàn ông xa lạ.

