Truy tìm Dracula - Chương 21

Chương 21

Không có dấu hiệu nào của gã thủ thư bên ngoài nhà thờ.
Chúng ta tản bộ về phía thư viện - dù Helen trông có vẻ bình tĩnh nhưng tim cha
vẫn đập thình thịch - trong túi cô ta và cha có hai cây thánh giá giống hệt
nhau mua ở đại sảnh nhà thờ (“Hãy lấy một cái, để lại hai mươi lăm xu”). Cha
thất vọng vì Helen chẳng nhắc gì đến mẹ cô ta. Cha có cảm giác rằng cô ta chỉ
tạm thời hợp tác với thái độ điên khùng của cha, và rằng cô ta sẽ biến mất khi
hai người bọn ta đến thư viện, nhưng một lần nữa cô ta lại làm cha ngạc nhiên.
“Hắn quay lại kìa,” cô ta khẽ lên tiếng khi đã đi cách nhà thờ hai khu phố.
“Tôi vừa nhìn thấy hắn lúc quẹo ở góc đường. Đừng nhìn ra phía sau.” Cha cố nén
một tiếng kêu, cô ta và cha tiếp tục đi. “Tôi sẽ lên kho sách ở tầng trên thư
viện,” cô ta nói. “Anh nghĩ thế nào về tầng bảy? Đó là khu vực đầu tiên thật sự
yên tĩnh. Đừng lên đó cùng tôi. Có nhiều khả năng hắn sẽ theo tôi nếu tôi chỉ
có một mình, hơn là theo anh - anh khỏe hơn.”

“Cô tuyệt đối không nên hành động như vậy,” cha thì thầm.
“Tìm kiếm thông tin về thầy Rossi là chuyện của tôi.”

“Lấy thông tin về ông Rossi chính xác là chuyện của tôi,” cô
ta cũng thì thầm đáp lại. “Làm ơn đừng cho rằng tôi đang giúp anh. Anh Lái Buôn
Hà Lan ạ.”

Cha liếc xéo cô ta. Cha nhận ra mình đã quen với khiếu hài
hước kiểu châm chọc cay nghiệt của cô ta, và một nét gì đó ở đường viền gò má
cạnh bên chiếc mũi thẳng, trông có vẻ rất buồn cười. “Thôi được. Tôi sẽ ở ngay
sau hắn, nếu cô gặp rắc rối tôi sẽ có mặt ngay tức khắc để giúp cô.”

Ở cửa vào thư viện, cô ta và cha làm ra vẻ thân mật chia tay
nhau. “Chúc may mắn với công việc nghiên cứu, anh Hà Lan,” Helen nói, bắt tay
cha bằng bàn tay vẫn còn mang găng.

“Cô cũng vậy, cô…”

“Suỵt,” cô nói rồi bỏ đi. Cha rút vào khu kệ đựng thẻ danh
mục, kéo đại một ngăn hộc làm ra vẻ đang bận rộn: “Ben-Hur đến Benedictine”.
Tuy cúi đầu nhìn vào đó nhưng cha vẫn thấy được quầy cho mượn sách; Helen có
giấy phép vào kho sách, dáng cô ta cao mảnh khảnh trong chiếc áo khoác đen,
lưng quay hẳn về gian sảnh giữa của thư viện. Sau đó cha thấy gã thủ thư rón
rén men theo tường đối diện của sảnh, tiến đến gần đầu kia khu kệ thẻ danh mục.
Gã đã tới chỗ chữ “H” vào lúc Helen di chuyển đến cửa kho sách. Cha biết cánh
cửa đó rất rõ, hầu như ngày nào cha cũng đi ngang qua đó nhưng chưa bao giờ
thấy nó mở toang hoác ra như lúc này. Cánh cửa được chặn suốt ngày, nhưng luôn
có một người bảo vệ trực để kiểm soát giấy phép ra vào. Trong chốc lát, hình
bóng mờ đen của Helen biến mất phía trên cầu thang sắt. Gã thủ thư chần chừ
trong chốc lát tại mục chữ “G”, rồi mò mẫm tìm cái gì đó trong túi áo khoác -
chắc chắn hắn có thẻ nhận dạng đặc biệt của thư viện, cha nhìn thấy - trình
thẻ, rồi biến mất.

Cha vội vã đến quầy. “Tôi cần sử dụng kho sách, xin làm ơn.”
Cha nói với người phụ nữ đang ngồi trực. Trước giờ cha chưa hề gặp bà ta - bà
ta quả rất lề mề - cha có cảm giác hình như hai bàn tay nhỏ thó tròn trịa của
bà sẽ mãi mãi phải mò mẫm trong đống giấy phép màu vàng trước khi đưa cho cha
một tấm. Cuối cùng cha cũng qua cửa và cẩn thận bước lên cầu thang, mắt hướng
nhìn lên. Ở mỗi tầng, người ta có thể nhìn lên tầng trên qua các bậc thang sắt,
nhưng tầng trên nữa thì không. Chẳng có dấu hiệu nào của gã thủ thư ở phía
trên, không một tiếng động.

Cha rón rén bước lên tầng hai, ngang qua khu sách kinh tế và
xã hội học. Tầng ba cũng vắng người, ngoại trừ hai sinh viên đang làm việc ở
khu vực dành riêng. Đến tầng bốn, cha bắt đầu cảm thấy lo lắng thực sự. Quá yên
lặng. Lẽ ra, cha không bao giờ nên để Helen tự làm mồi nhử trong nhiệm vụ này.
Cha đột nhiên nhớ lại câu chuyện anh bạn Hedges của thầy Rossi và cảm thấy cần
phải nhanh chân hơn. Tầng thứ năm - khảo cổ và nhân học - có rất đông sinh viên
lớp chuẩn bị tốt nghiệp đang tham gia một buổi kiểu như học nhóm và đang rì rầm
trao đổi với nhau về những ghi chép của mình. Sự hiện diện của họ làm cha thấy
nhẹ nhõm phần nào; vậy chắc chẳng có chuyện gì ghê gớm xảy ra được ở hai tầng
phía trên đó. Ở tầng thứ sáu cha có thể nghe có tiếng bước chân phía trên đầu,
và đến tầng bảy - lịch sử - cha dừng lại, không biết phải vào kho sách như thế
nào mà không bị lộ.

Ít nhất cha cũng biết rõ tầng này; nó là vương quốc của cha,
và cha có thể cho con biết sự sắp đặt của từng ngăn nghiên cứu, từng chiếc ghế,
mọi dãy sách quá khổ. Thoạt tiên, tầng lịch sử có vẻ như cũng tĩnh lặng như các
tầng khác, nhưng một lát sau cha nghe có tiếng nói chuyện thì thầm ở một góc.
Cha rón rén đi về phía đó, ngang qua khu vực về Babylon và Assyria, cố gắng
bước thật khẽ. Rồi cha nghe được giọng nói của Helen. Chắc chắn đó là giọng của
Helen, và sau đó là giọng nói nhát gừng khó ưa của gã thủ thư. Tim cha thót
lại. Họ đang ở khu vực Trung cổ - giờ thì cha đã quá rành khu đó - cha đến gần
để có thể nghe rõ hơn; mặc dù cha không thể mạo hiểm đến cuối giá sách cạnh đó
để nhìn qua bên đó. Hình như họ ở phía bên kia các ngăn kệ bên tay phải của
cha. “Việc đó đúng không?” Helen hỏi, giọng hằn học.

Giọng nói nhát gừng, rin rít lại cất lên. “Cô không được
phép lục lọi những cuốn sách đó, thưa cô.”

“Những cuốn sách đó? Tài sản của trường Đại học? Ông là ai
mà có quyền tịch thu sách của thư viện trường đại học?”

Giọng nói của gã thủ thư vừa giận dữ vừa ngon ngọt dỗ dành.
“Cô không cần phải lục lọi những cuốn sách như vậy. Chúng đâu phải là sách hay
cho một quý cô. Hôm nay chỉ cần cô trả chúng lại là mọi việc sẽ ổn.”

“Tại sao ông cần chúng dữ vậy?” Giọng Helen dứt khoát và rõ
ràng. “Liệu chúng có liên quan gì đến giáo sư Rossi, có lẽ vậy chăng?”

Nép mình sau kệ sách về chế độ phong kiến Anh, cha không
biết phải ro rúm lại hay lên tiếng hoan hô. Dù cho Helen nghĩ như thế nào về
tất cả sự vụ này, ít nhất cô ta cũng quan tâm. Dường như cô không coi cha là
người điên. Và cô ta muốn giúp cha, ngay cả chỉ để thu thập thông tin về thầy
Rossi vì những mục đích của riêng cô ta.

“Giáo sư nào - ai? Tôi không hiểu cô muốn nói gì,” gã thủ
thư thốt lên, giọng cáu kỉnh.

Helen đanh giọng, “Ông biết ông ấy đang ở đâu chứ?”

“Cô gái ơi, tôi không biết những điều cô vừa nói. Nhưng tôi
cần cô hoàn trả những cuốn sách đó, thư viện đang cần chúng cho các kế hoạch
khác, nếu không chắc chắn sự nghiệp hàn lâm của cô sẽ phải gánh chịu hậu quả
đấy.”

“Sự nghiệp của tôi?” Helen chế giễu. “Bây giờ tôi chưa thể
trả lại những cuốn sách đó. Tôi có công việc quan trọng liên quan đến chúng.”

“Vậy thì tôi sẽ buộc cô trả chúng lại. Giờ chúng ở đâu?” Cha
nghe có tiếng bước chân, giống như Helen bỏ đi. Cha định phóng đến cuối kệ
sách, chộp cuốn sách khổ đôi về các tu sĩ dòng Cistercian để ném vào đầu con
chồn nhỏ hôi hám bẩn thỉu kia thì Helen đột ngột tung ra một chiêu khác.

“Tôi sẽ cho ông biết vài điều,” cô ta nói. “Nếu ông có thể
cho tôi biết vài điều về giáo sư Rossi, thì có thể tôi sẽ chia sẻ với ông một
ít…” cô dừng lại. “Một tấm bản đồ nhỏ mà tôi mới phát hiện gần đây.”

Cha chưng hửng rớt xuống cả bảy tầng lầu này. Tấm bản đồ?
Helen nghĩ gì? Tại sao cô ta lại tiết lộ một thông tin chết người như vậy? Tấm
bản đồ có thể là thứ nguy hiểm nhất và quan trọng nhất mà cha và cô ta sở hữu,
nếu các phân tích của thầy Rossi về ý nghĩa của nó là đúng. Món sở hữu nguy
hiểm nhất của riêng mình thôi, cha thầm đính chính. Liệu Helen có chơi trò lá
mặt lá trái với cha? Cha chợt thấy được sự việc: cô ta muốn sử dụng tấm bản đồ
để trước hết tìm tới chỗ thầy Rossi, hoàn tất công trình nghiên cứu của ông ấy,
lợi dụng cha để biết tất cả những gì ông ta đã biết, sau đó gạt cha ra rìa,
công bố và vạch trần ông ấy - cha không có đủ thời gian để luận suy tiếp vì
ngay sau đó gã thủ thư đã gầm lên. “Tấm bản đồ! Ngươi có tấm bản đồ của Rossi!
Ta sẽ giết ngươi vì tấm bản đồ đó!” Tiếng Helen thở hổn hển, sau đó là một
tiếng thét và tiếng một cú đấm. “Bỏ xuống!” gã thủ thư hét lên.

Chân cha hầu như không chạm đất cho đến khi vật được hắn
xuống. Cái đầu nhỏ bé của gã đập rầm một tiếng xuống nền nhà làm cha cũng cảm
thấy lùng bùng trong đầu. Helen nép người bên cạnh cha. Mặt cô ta trắng bệch
nhưng vẫn có vẻ bình tĩnh. Cô ta đang cầm chiếc thánh giá hai mươi lăm xu mua ở
nhà thờ, giữ chắc hướng về phía hắn trong lúc hắn giãy giụa chống cự bên dưới
cha. Tên thủ thư này rất yếu, chỉ ít phút sau cha đã ít nhiều chế ngự được gã -
may cho cha, vì trong ba năm gần đây cha chỉ đánh vật với mớ giấy tờ tài liệu
của xứ Hà Lan này chứ không tập cử tạ. Gã vùng vẫy trong tay cha, cha tì chặt
hai đầu gối xuống khóa chân hắn. “Rossi!” gã hét lên. “Thật bất công! Lẽ ra ta
mới là kẻ được đi - đó là lượt của ta! Đưa tấm bản đồ cho ta! Ta chờ đợi quá
lâu rồi - ta đã mất hai mươi năm để tìm nó!” Hắn bắt đầu nức nở, tiếng khóc
thảm thiết, khó chịu. Trong lúc đầu hắn giật tới giật lui, cha nhìn thấy hai
vết thương giống hệt nhau gần rìa cổ áo, hai lỗ gai đâm nham nhở gớm ghiếc. Cha
cố giữ cho tay mình không chạm vào đó.

“Thầy Rossi đâu?” cha gầm lên. “Nói ngay cho bọn tao biết
ông ấy ở đâu - ngươi làm hại ông ấy phải không?” Helen gí chiếc thánh giá sát
gần hơn, gã vội quay mặt đi, giãy giụa dưới chân cha. Cha kinh ngạc, ngay cả
vào lúc đó, khi nhìn thấy tác dụng của biểu tượng đó đối với tên tay sai này.
Đây là chuyện trong phim Hollywood, chuyện mê tín dị đoan hay chuyện lịch sử?
Cha băn khoăn tự hỏi làm sao hắn có thể bước chân vào nhà thờ - nhưng cha chợt
nhớ lúc đó hắn đứng rất xa bệ thờ và nhà nguyện, và đã lùi xa khỏi bà coi sóc
bệ thờ.

“Ta chẳng đụng chạm gì tới lão! Ta không biết gì về chuyện
đó!”

“Ồ, không, ngươi có biết,” Helen cúi xuống sát hơn. Nét mặt
cô ta dữ tợn, nhưng trắng bệch, và cha để ý lúc đó cô ta giữ chặt bàn tay còn
lại lên cổ.

“Helen!”

Cha hẳn đã thét lên to lắm, nhưng cô khoát tay ra hiệu bảo
cha ngừng, rồi trừng mắt nhìn thẳng vào mặt gã thủ thư. “Ông Rossi đâu? Ngươi
chờ đợi cái gì trong nhiều năm?” Gã co rúm lại. “Ta sẽ đặt cái này lên mặt
ngươi ngay bây giờ đây.” Helen nói, hạ cây thánh giá xuống.

“Đừng!” hắn thét lên. “Tôi sẽ nói. Rossi không muốn đi. Tôi
muốn đi. Như vậy là không công bằng. Người mang Rossi đi thay vì tôi! Người đã
dùng vũ lực bắt lão đi - tôi rất muốn theo hầu hạ Người, giúp Người, ghi vào
mục lục…” Gã chợt ngưng bặt.

“Cái gì?” Cha dộng nhẹ đầu hắn xuống sàn để gia tăng sức ép.
“Ai bắt ông Rossi đi? Ngươi giữ ông ấy ở đâu?”

Helen gí sát cây thánh giá lên mũi hắn, hắn lại bắt đầu khóc
nức nở. “Ông Chủ,” gã rền rĩ. Helen, bên cạnh cha, hít vào một hơi dài rồi ngồi
thụp xuống, tựa như vô tình bị chựng lại vì những lời nói của gã thủ thư.

“Chủ ngươi là ai?” Cha thúc đầu gối vào chân hắn. “Hắn mang
ông Rossi đi đâu?”

Đôi mắt hắn đỏ ngầu. Quả là một cảnh tượng gây sốc - sự biến
dạng ấy, những đường nét bình thường của một con người bỗng tượng hình cho ý
nghĩa khủng khiếp ấy. “Tôi được phép đến đâu nữa chứ! Đi đến cái hầm mộ kia
thôi.”

Có thể tay nắm của cha đã lỏng, hoặc có thể lời thú nhận đó
đã làm cho gã đột nhiên mạnh lên - có lẽ bởi gã khiếp đảm cho số phận của mình,
sau này cha nhận ra. Dù sao đi nữa, gã đã bất ngờ rút ra được một tay, lật
ngược người lại như một con bọ cạp, bẻ ngoặt ra sau cổ tay cha đang đè lên vai
hắn. Không chịu đựng nổi cơn đau sắc lẹm, cha giận dữ rụt tay lại. Gã vùng bỏ
chạy trước khi cha kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra, sau đó cha đuổi theo gã xuống
cầu thang, rầm rập chạy qua đám sinh viên đang thảo luận nhóm và lãnh địa tri
thức tĩnh lặng ở bên dưới. Nhưng cha bị vướng víu vì chiếc cặp vẫn còn nắm chặt
trong tay. Ngay từ khi bắt đầu cuộc rượt đuổi, cha đã nhận ra ngay là mình
không muốn bỏ nó xuống. Hoặc thảy nó cho Helen. Cô ta đã cho gã biết về tấm bản
đồ. Cô ta là kẻ phản bội. Và gã đã cắn cô ta, dù chỉ mới một lát. Bây giờ cô ta
đã bị nhiễm chưa nhỉ?

Lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng thay vì khoan thai
bước đi, cha đã chạy băng qua gian sảnh giữa tĩnh lặng của thư viện, chỉ thoáng
thấy những gương mặt kinh ngạc quay lại nhìn khi cha chạy băng qua. Không thấy
dấu vết gã thủ thư. Cha thất vọng nhận ra có thể gã đã chạy thoát vào một khu
vực phía sau nào đó, một khu chứa rác hoặc kho chứa chổi nào đó dành riêng cho
nhân viên thư viện. Cha bật tung cánh cổng trước nặng nề, hai cánh cửa lớn kiểu
Gothic dẫn vào đại sảnh và chưa bao giờ mở ra trọn vẹn. Rồi cha khựng lại trên
các bậc tam cấp. Nắng buổi chiều khiến cha lóa mắt, tựa như cha vừa sống dưới
âm ty, trong một hang dơi hoặc hang một loài gặm nhấm nào dưới đất. Trên đường
phía trước thư viện, vài chiếc xe đã dừng lại. Thực ra, giao thông đang ngừng
lại, một cô gái trong đồng phục hầu bàn đang đứng khóc trên lề đường, trỏ tay
vào một cái gì đó. Ai đó hét lên, hai người đàn ông đang quỳ phía trước một
trong những chiếc xe đang dừng lại. Chân gã thủ thư chồn hôi thò ra từ phía
dưới gầm xe, vẹo đi theo một góc kỳ dị. Một cánh tay của gã vắt qua đầu. Gã nằm
sấp trên mặt đường trong một vũng máu nhỏ, ngủ giấc ngàn thu.

Báo cáo nội dung xấu