Truy tìm Dracula - Chương 31

Chương 31

Tôi ngồi yên, rất yên, trên ghế tàu, nhìn chằm chằm vào tờ
báo của người đàn ông ngồi đối diện. Tôi cảm thấy mình nên cử động một chút,
một cách tự nhiên, nếu không tôi có thể làm hắn để ý, nhưng hắn hoàn toàn bất
động, đến mức tôi có cảm tưởng không nghe được tiếng thở của hắn, và tôi nhận
ra chính mình cũng thấy khó thở. Sau một lúc, nỗi sợ hãi tồi tệ nhất của tôi
trở thành hiện thực: hắn lên tiếng mà không bỏ tờ báo xuống. Giọng của hắn
giống hệt như đôi giày và chiếc quần may đo rất khéo của hắn, hắn nói tiếng Anh
bằng một âm điệu mà tôi hầu như không xác định được, mặc dù nghe như có chút âm
hưởng giọng Pháp - hoặc có thể, tôi đang bị ảnh hưởng bởi những tiêu đề chữ
Pháp đang nhảy múa và đan xen vào nhau trên tờ Le Monde dưới ánh mắt kinh hoàng
của tôi. Những chuyện kinh khủng đang xảy ra tại Campuchia, Algeria, những nơi
mà tôi chưa bao giờ nghe nói đến, mà đấy là trình độ tiếng Pháp của tôi còn
được cải thiện rất nhiều trong vòng một năm qua. Nhưng gã đàn ông đó đang nói
từ phía sau tờ báo, không hề nhúc nhích tờ báo một li. Khi nghe hắn nói tôi nổi
da gà vì không tin điều mình nghe được. Giọng hắn hòa nhã, có học thức. Gã chỉ
hỏi độc nhất một câu: “Cha cháu đâu rồi, cháu gái?”

Tôi bật ra khỏi ghế và lao nhanh về phía cửa; tôi nghe tiếng
tờ báo rơi xuống phía sau mình, nhưng giờ đây tôi chỉ tập trung chú ý vào cái
chốt cửa. Nó không cài. Tôi kéo bật cánh cửa trong một khoảnh khắc sợ hãi cùng
cực, rồi vọt thẳng ra ngoài, cắm đầu lao theo hướng Barley đã đi về phía toa
ăn. May mắn trong các khoang trên toa đều lác đác có người; rèm ngăn khoang họ
không đóng, sách báo và giỏ đựng thức ăn nằm yên bên cạnh họ, mặt họ hiếu kỳ
hướng theo khi tôi chạy vụt qua. Thậm chí tôi không thể dừng lại để nghe xem có
tiếng bước chân đuổi theo phía sau hay không. Tôi chợt nhớ mình vẫn còn để va
li đồ đạc trong ngăn tàu, trên giá để đồ ở phía trên. Liệu hắn có lấy chúng
xuống? Hoặc lục lọi trong đó? Tôi vẫn cầm túi xách tay; khi thiếp ngủ tôi vẫn
mắc nó vào cổ tay, như tôi thường làm khi ra ngoài.

Barley ngồi ở gần cuối toa ăn, cuốn sách của anh để mở trên
mặt chiếc bàn rộng. Anh đã kêu trà và vài món khác, vì vậy phải một lúc anh mới
rời mắt khỏi cái vương quốc nhỏ bé của mình, ngước nhìn lên và nhận ra sự hiện
diện của tôi. Chắc hẳn trông tôi phải hốt hoảng lắm thì anh mới kéo ngay tôi
vào trong toa như thế. “Chuyện gì vậy?”

Tôi úp mặt vào cổ anh, cố ngăn không bật ra tiếng nức nở.
“Em thức dậy và có một người đàn ông trong khoang của mình, hắn đọc báo, và em
không thấy được mặt hắn.”

Barley vuốt tóc tôi. “Một người đàn ông với một tờ báo? Em
sợ cái gì dữ vậy?”

“Hắn giấu không cho em nhìn thấy mặt,” tôi thì thầm, quay
nhìn về phía lối vào toa ăn. Không có ai ở đó, không có bóng dáng người nào mặc
y phục đen đi vào để tìm kiếm hoặc truy đuổi. “Nhưng hắn nói với em từ phía sau
tờ báo.”

“Thì sao?” Có vẻ như Barley nhận ra anh ta thích mái tóc
xoăn của tôi.

“Hắn hỏi em cha em đang ở đâu?”

“Cái gì?” Barley ngồi thẳng dậy. “Em chắc chứ?”

“Vâng, bằng tiếng Anh.” Tôi cũng ngồi dậy. “Em đã bỏ chạy,
em không nghĩ hắn đuổi theo, nhưng hắn đang ở trên tàu. Em phải để hành lý
chúng ta ở lại đó.”

Barley cắn môi; tôi tưởng chừng như máu sắp bật ra và chảy
xuống làn da mặt trắng trẻo của anh. Sau đó anh ra dấu gọi người phục vụ, trao
đổi với anh chàng này một lúc, và móc trong túi ra một món tiền boa hậu hĩnh để
bên cạnh tách trà. “Trạm dừng sắp đến của chúng ta là Boulois,” anh nói.
“Khoảng mười sáu phút nữa.”

“Còn hành lý của chúng ta thì sao?”

“Em còn có cái xắc tay, anh cũng còn ví.” Barley chợt dừng
lại và nhìn tôi chăm chăm. “Những lá thư…”

“Trong xắc tay,” tôi trả lời ngay.

“Tạ ơn Chúa. Có lẽ chúng ta phải bỏ hành lý lại, nhưng không
sao đâu.” Barley nắm lấy tay tôi đi về cuối toa và, trước sự ngạc nhiên của
tôi, vào nhà bếp. Người phục vụ cũng vội vàng bám theo phía sau, chỉ cho chúng
tôi một hốc nhỏ gần các tủ lạnh. Barley trỏ tay vào một cánh cửa kế bên nó.
Chúng tôi đứng ở đó suốt mười sáu phút, tôi giữ chặt chiếc xắc tay. Trong cái
hốc nhỏ bé này, dường như có vẻ tự nhiên hơn nếu chúng tôi đứng ôm chặt lấy
nhau, như hai tình nhân đang chạy trốn. Bất chợt tôi nhớ đến món quà của cha và
đưa tay lên sờ vào nó: chiếc thánh giá vẫn lủng lẳng trên cổ, và tôi biết nó lồ
lộ ra trước mắt người khác. Hắn chưa bao giờ hạ tờ báo xuống là chuyện chẳng có
gì đáng thắc mắc.

Sau cùng tàu bắt đầu chạy chậm lại, tiếng thắng rít lên và
con tàu giật mạnh rồi dừng lại. Anh chàng phục vụ đẩy một cái cần và cánh cửa
gần chúng tôi mở ra. Anh ta nhăn nhở nở một nụ cười tỏ vẻ đồng tình với Barley;
chắc hẳn anh ta nghĩ đây là một vở hài kịch của trái tim, người cha đang nổi
cơn lôi đình của tôi đang săn lùng chúng tôi khắp con tàu, hoặc gì đó đại loại
như vậy. “Bước xuống, nhưng cứ nép sát bên thân tàu,” Barley trầm giọng căn
dặn, chúng tôi cùng nhích dần trên vỉa hè đường ray. Đầu kia là một nhà ga
rộng, trát vữa xtucô, dưới những tán cây óng ánh màu bạc, không khí ấm áp và
ngọt ngào. “Em có thấy hắn không?”

Tôi chăm chú nhìn qua phía dưới con tàu, cho đến khi cuối
cùng nhìn thấy một người ở xa dọc theo đường ray, giữa đám khách vừa xuống tàu
- một dáng người cao, vai rộng, mặc quần áo đen, nhưng về tổng thể ở hắn có cái
gì đó không bình thường, một phẩm chất đen tối khiến dạ dày tôi nôn nao. Lúc
này hắn đội một cái mũ màu đen, che sụp xuống làm tôi không thể nhìn rõ mặt
hắn. Hắn cầm một cặp xách màu sậm và một cuộn gì đó màu trắng, có lẽ là tờ báo.
“Hắn kìa.” Tôi cố không đưa tay ra chỉ, Barley vội kéo tôi nấp sau các bậc cấp.

“Đừng để hắn thấy. Anh sẽ quan sát xem hắn đi đâu. Hắn đang
nhìn dáo dác.” Barley chăm chú nhìn ra ngoài trong khi tôi rúm người lại phía
sau, tim đập thình thịch. Anh giữ chặt cánh tay tôi. “Được rồi - hắn đang đi về
hướng khác. Không, hắn đang quay lại. Đang nhìn vào các cửa sổ toa tàu. Anh
nghĩ hắn sẽ lại lên tàu. Lạy Chúa, đúng là một thằng cha máu lạnh - hắn đang
nhìn đồng hồ. Hắn đang bước lên tàu. Giờ hắn lại bước xuống và đi về hướng này.
Sẵn sàng đi - chúng ta sẽ lên tàu trở lại và chạy suốt cả đoàn tàu nếu cần. Em
sẵn sàng chưa?”

Ngay lúc đó, những cánh quạt quay tít, con tàu hú một hồi
còi và Barley buột miệng chửi thề. “Khốn kiếp, hắn lại lên tàu. Anh nghĩ hắn
vừa nhận ra chúng ta thực sự chưa xuống tàu.” Barley đột ngột kéo mạnh tôi, nhảy
khỏi các bậc cấp xuống sân ga. Sát bên cạnh chúng tôi, tàu lại hú còi và bắt
đầu chuyển bánh. Nhiều hành khách hạ cửa sổ xuống để nhô ra ngoài hút thuốc
hoặc nhìn ngắm quang cảnh xung quanh. Giữa những ô cửa sổ đó, cách xa chúng tôi
vài toa tàu, tôi thấy một cái đầu màu đen nhô ra, quay về hướng chúng tôi, đó
là một người đàn ông vai rộng bè bè và đang điên cuồng giận dữ, tôi nghĩ vậy.
Rồi con tàu tăng tốc, chạy quành theo một khúc cua. Tôi quay qua Barley, chúng
tôi đăm đăm nhìn nhau. Ngoại trừ một vài dân làng đang ngồi trong cái ga xép
miền quê đó, chúng tôi trơ trọi giữa một chốn vô danh trên đất Pháp.

Báo cáo nội dung xấu