Diệp Thanh Hồng - Chương 11 phần 1
Chương 11
Trên con đường nườm nượp người qua lại ở đất Trường An, một
chiếc xe ngựa cũ nát đang tiến đi thật chậm. Người đánh xe đầu đội nón trúc,
vành mũ kéo xuống rất thấp, khiến người ta không thể nhìn rõ dáng vẻ, có điều
tuy người đó mặc quần áo vải thô, nhưng tấm thân yểu điệu kia vẫn khiến người
ta vừa nhìn đã có thể nhận ra đó là một nữ tử. Nữ tử đánh xe vốn là việc hiếm
có, nhưng ở nơi dưới chân thiên tử ngọa hổ tàng long này vốn có đủ thứ việc ly
kỳ, nên mọi người cũng đều chẳng cảm thấy ngạc nhiên.
“Phía trước có một khách điếm, chúng ta có cần dừng lại nghỉ
ngơi một chút không?” Một giọng nói nhu mì vang lên từ phía người đánh xe, khiến
người ta không còn chút hoài nghi nào về giới tính của nàng.
“Khách điếm gì vậy? Muội làm chủ là được rồi.” Giọng nói
vang lên từ trong xe thì lại yêu kiều mà yếu ớt, không ngờ cũng là một nữ nhân.
“Khách điếm Lợi Hưng, lúc ở Hàng Châu chúng ta từng trọ lại
đó rồi, chắc là một phân hiệu của nó.” Người đánh xe hờ hững trả lời. Dừng xe lại,
nàng xoay người vén rèm lên, chui vào trong đó.
Nằm trong xe là một nữ tử sắc mặt trắng bệch, trên người mặc
một chiếc váy màu xanh với hoa văn là những bông hoa nhỏ màu trắng, đẹp như
tranh, khiến người ta không thể dời ánh mắt đi được, thì ra là Diệm Nương.
“Tỷ sao rồi? Còn cầm cự được nữa không?” Nữ tử đánh xe nhìn
sắc mặt không được tốt lắm của nàng, có chút lo lắng hỏi. Trên đường bọn họ đã
bái phỏng vô số danh y ở khắp các vùng nam bắc, nhưng lại không người nào có thể
khiến Diệm Nương khởi sắc, cuối cùng vẫn phải dựa vào phương thuốc Diệp Thanh Hồng
học được từ chỗ sư phụ để duy trì tính mạng cho nàng. Mắt thấy Diệm Nương ngày
một gầy yếu hơn, Diệp Thanh Hồng làm sao có thể không lo lắng cho được.
“Ta không sao.” Diệm Nương khẽ nở nụ cười, không ngờ trên
quãng đường cuối cùng của sinh mệnh nàng lại gặp được một người thật lòng quan
tâm đến mình như thế, ông trời cũng coi như đã đối xử với nàng không bạc rồi.
Diệp Thanh Hồng mím chặt môi không nói gì thêm, biết rằng dù
có hỏi nữa thì đối phương cũng chỉ đáp lại bằng một câu này. Hơi khom người xuống,
nàng đỡ Diệm Nương lên lưng, cảm thấy vị tỷ tỷ này đã nhẹ hơn trước rất nhiều,
đôi hàng lông mày không kìm được hơi cau lại.
Cõng Diệm Nương bước xuống xe ngựa, nàng đi vào trong khách
điếm Lợi Hưng.
“Chưởng quỹ, ta muốn một gian phòng thượng hạng.” Diệp Thanh
Hồng nói với vị chưởng quỹ trung niên dáng người béo u đang đứng sau quầy.
Chưỡng quỹ đã quen thấy những nhân sĩ giang hồ quần áo giản
đơn nhưng ra tay rộng rãi, đã sớm hiểu được đạo lý không thể nhìn mặt mà bắt
hình dong. Mà hai vị nữ tử này kết bạn với nhau không cần người hộ vệ, tất
nhiên là không đơn giản, do đó lão cũng không dám chậm trễ, vội sai tiểu nhị dẫn
hai người lên lầu, lại phái người dắt xe ngựa đến bên cạnh chuồng ngựa phía
sau, cho ngựa ăn no.
Vì vẻ đẹp của Diệm Nương, bọn họ đã thu hút sự chú ý của
không ít người, nhưng cả hai đều coi như không nhìn thấy, đi thẳng theo sau tiểu
nhị. Đang chuẩn bị bước lên cầu thang, đột nhiên có một tràng tiếng bước chân dồn
dập từ phía tầng trên vang lại, rồi một gã có bộ dạng như người hầu xuất hiện
trên cầu thang và vội vàng lao xuống, miệng còn kêu lên không ngừng: “Tránh ra!
Tránh ra!”
Diệp Thanh Hồng phải cõng Diệm Nương trên lưng, muốn tránh
ra thì đã không còn kịp nữa, gã người hầu kia như một cơn gió lướt qua bên cạnh
nàng, hất tung chiếc nón trúc trên đầu nàng ra, làm nó lăn về phía cửa, dừng lại
cạnh một vị công tử áo trắng vừa mới bước vào. Mái tóc dài của Diệp Thanh Hồng
lập tức bung ra và buông xuống.
Nàng còn chưa nói gì, gã người hầu kia đã lớn tiếng kêu lên:
“Bảo ngươi tránh ra cơ mà, ngươi điếc hay…” Những lời phía sau đã lập tức tan
thành mây khói sau khi gã nhìn thấy khuôn mặt ngạc nhiên đang nhìn về phía mình
của Diệp Thanh Hồng.
Toàn bộ đại sảnh lập tức trở nên tĩnh lặng, hình thành một sự
đối lập hết sức rõ ràng với khung cảnh ồn ào trước đó. Không ai ngờ nổi dưới
chiếc nón trúc kia lại là một khuôn mặt diễm lệ đến nhường này, kề ngay sát đó,
vẻ đẹp của Diệm Nương lập tức nhạt nhòa hẳn đi.
Diệp Thanh Hồng lại vẫn thản nhiên như thường, đến chiếc nón
trúc cũng chẳng buồn đi nhặt, cõng Diệm Nương định đi lên lầu.
“Cô nương, xin dừng bước!” Phía sau vang lên một giọng nói
ôn hòa, trong đó toát ra vẻ bể dâu và mỏi mệt vô cùng vô tận.
Diệp Thanh Hồng ngoảnh đầu lại nhìn, thì ra là nam tử áo trắng
vừa rồi đang cầm nón trúc đi về phía nàng. Vì khí độ ung dung hiếm có của đối
phương, Diệp Thanh Hồng không kìm được quan sát y thêm một chút.
Nam nhân đó mặc cẩm bào màu trắng, cổ áo và ống tay áo
có những hoa văn rất hoa lệ phức tạp được thêu bằng chỉ bạc, kỹ thuật thêu cực
kỳ tinh tế. Mái tóc y được búi lại, đầu đội mũ cao, thân hình cao lớn, mắt dài
lông mày rậm, mũi cao môi dày, khuôn mặt tựa như đao tạc. Nơi khóe mắt và bờ
môi y hiện lên những đường nét của thời gian, trong đôi mắt đen lánh sâu thẳm
thấp thoáng nét bể dâu và mỏi mệt khó có thể miêu tả bằng lời, hệt như giọng
nói của y vậy. Y có một sự uy nghi và khí chất quý phái trời sinh, đồng thời lại
mang theo nét u uất như thể đã nhìn thấu sự đời, qua đó hình thành nên một thứ
mị lực cực kỳ cuốn hút.
“Nón của cô nương này.” Nam nhân đó đưa chiếc nón
trúc cho Diệp Thanh Hồng, trong đôi mắt bình lặng như mặt nước hồ thu chợt lóe
lên một tia sáng cực kỳ quái dị.
“Cám ơn.” Diệp Thanh Hồng đón lấy chiếc nón, nhưng lại không
đội lên đầu, đôi mắt xinh đẹp quan sát y một lúc, cứ luôn cảm thấy người này có
chút quen thuộc.
“Cô nương chắc đến từ vùng khác nhỉ, không biết có quen Tiêu
Viên Viên không?” Nam nhân đó cất tiếng ôn tồn, những lời nói ra lại khiến
người ta cảm thấy khó hiểu.
“Không quen.” Diệp Thanh Hồng khẽ lắc đầu, không hề bỏ sót vẻ
kích động thoáng qua trong mắt đối phương khi nhắc đến cái tên này. Chẳng rõ vì
sao, nàng lại không muốn y thất vọng, bèn ngoảnh đầu lại hỏi Diệm Nương: “Tỷ có
từng nghe nói tới chưa?”
Diệm Nương cũng khẽ lắc đầu, nói: “Chúng ta đi thôi!”
Diệp Thanh Hồng nhìn nam nhân kia bằng ánh mắt áy náy, rồi
xoay người đi lên lầu. Chỉ nghe Diệm Nương ghé đến bên tai nàng rủ rỉ: “Muội và
nam nhân đó trông rất giống nhau, có khi nào y là người thân của muội không?”
Diệp Thanh Hồng thoáng ngây ra, ngoảnh đầu lại nhìn nam nhân
đó một chút, trong đôi mắt trong veo ánh lên một nét đau đớn và ưu thương khó
có thể kiềm chế được. Nhưng ngay sau đó nàng lại cụp mắt xuống che giấu đi tất
cả, nàng làm gì có phúc như vậy chứ? Cúi đầu xuống, nàng thấp giọng nói: “Muội
không có người nhà, cũng chẳng có gì hết, từ nhỏ đã chỉ có một mình.” Vừa nói
nàng vừa cõng Diệm Nương đi lên lầu, không nhìn người đó thêm lần nào nữa.
Nàng không biết rằng mỗi một câu nói, mỗi một vẻ mặt của
mình đều lọt vào trong tai, trong mắt nam nhân kia, khiến y chấn động.
“Con là Thanh Nhi ư?” Y khẽ lẩm bẩm như đang có điều
suy tư gì đó, rồi đột nhiên xoay người đi ra ngoài. Một nam tử áo đen lập tức
bước đến, đi theo phía sau và ở cách y một khoảnh nửa bờ vai.
“Ta muốn biết lai lịch của cô gái đó.” Y trầm giọng nói, từ
trong đôi mắt thâm trầm thoáng qua một nét kích động tới tột cùng. Cô gái đó
hoàn toàn không giống Viên Viên một chút nào hết, nhưng từ trên người nàng y lại
nhìn thấy được bóng dáng của Viên Viên, liệu nàng có thật sự là người mà y nghĩ
đến không?
“Vâng, vương gia.” Nam tử áo đen cung kính vâng lệnh,
xoay người rời đi.
“Nếu con đúng là Thanh Nhi, vậy thì tốt biết mấy.”
Y ngẩng đầu nhìn lên bầu trời u ám đã bắt đầu rải mưa phùn trong tâm trạng vô
cùng thương cảm. Nhớ năm đó, cũng là thời tiết như thế này, Viên Viên đã lén trốn
đi còn mang theo cả Thanh Nhi, sự ích kỷ và đố kỵ của nàng đã làm hại
tất cả mọi người. Ôi…
***
“Ngồi đi!” Diệp Hiệp chỉ tay vào chiếc ghế ở phía đối diện
mà nói với Diệp Thanh Hồng. Đón bọn họ đến Long Nguyên đã được ba ngày, tới hôm
nay mới gặp nàng, là bởi vì ông còn bận đi tìm Bạch Ẩn.
Diệp Thanh Hồng lẳng lặng ngồi xuống. Đây là một tòa tiểu
hiên trên mặt hồ, nhìn ra ngoài qua cửa sổ, những hạt mưa li ti dày đặc đang
không ngừng rải xuống, làm gợn lên vô số sóng nước lăn tăn, những đình đài lầu
các ở phía xa đều chìm trong một mảng mịt mờ.
“Nếm thử đi, đây là rượu Mai Hoa đặc sản Hàng Châu, tính ấm
mà vị thuần, có công hiệu khai vị.” Diệp Hiệp cầm bình rượu lên rót cho nàng và
mình mỗi người một chén, trên khuôn mặt mộc mạc mang theo một nụ cười mỉm nhẹ
nhàng.
Diệp Thanh Hồng nhấp thử một chút thứ dịch thể màu vàng nhạt
trong chén, rồi khẽ lắc đầu: “Ông kêu bọn ta đến đây rốt cuộc là có chuyện gì?
Ta còn phải đi tìm đại phu chữa trị cho Diệm Nương nữa, ông, ông thả bọn ta ra
đi!” Ba ngày trước bị người ta cưỡng ép đón vào đây, bọn họ giống như phải ở
trong lồng, nhưng lại không có ai nói với bọn họ rốt cuộc là có chuyện gì cả.
Hôm nay gặp mặt mới biết chủ nhân nơi này là nam tử áo trắng kia, nàng không khỏi
thầm thở phào một hơi.
“Cô không cần lo lắng, ta đã tìm được người rồi, y nhất định
có thể chữa khỏi cho Diệm Nương.” Không thích nhìn vẻ u sầu của nàng, Diệp Hiệp
liền trầm giọng giải thích.
“Thật sao?” Diệp Thanh Hồng vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ mở to
đôi mắt nhìn đối phương, nhưng ngay sau đó liền dừng lại: “Tại sao ông phải đối
xử với bọn ta tốt như vậy?” Ra ngoài đã được một năm, nàng sớm hiểu được ở thế
giới bên ngoài này không có chuyện người ta vô duyên vô cớ giúp đỡ mình điều gì
cả.
“Ta tốt với cô, không phải là với bọn cô.” Rất bình tĩnh, Diệp
Hiệp nhìn khuôn mặt có chút giống mình kia, rồi uống một hơi cạn sạch rượu
trong chén. Đoạn ông vươn người đứng dậy, trên khuôn mặt anh tuấn có mang theo
thứ mị lực kỳ dị ấy thoáng hiện nét bi ai như có như không: “Nếu con gái ta
chưa chết, chắc cũng lớn như cô bây giờ. Cô… Ôi, trông cô và nó rất giống
nhau.” Xoay người lại, ông cố che giấu nỗi kích động khó tả trong lòng. Ông thật
muốn ôm nàng vào lòng, nói với nàng, rằng nàng chính là con gái của ông. Nhưng
ông biết làm như vậy sẽ khiến nàng sợ, hơn nữa nếu nàng hỏi năm đó tại sao ông
lại vứt bỏ nàng, ông không biết phải nói với nàng như thế nào cả. Trước khi đón
Diệp Thanh Hồng đến Long Nguyên ông đã sai người điều tra về chuyện của nàng,
chỉ là thung lũng nàng ở cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, nên có rất
nhiều chi tiết nhỏ không thể điều tra được, chỉ biết là mười chín năm trước Tư
Đồ Hành đã mang nàng về đó. Sáu năm trước vợ chồng Tư Đồ Hành lần lượt qua đời,
rồi Phó Hân Thần và Dương Chỉ Tịnh cùng vào thung lũng tìm cỏ tuyết nhu, mà một
năm trước Phó Hân Thần còn ở lại đó suốt nửa năm trời, rồi thì Ngọc Vô Song,
Nghiêm Phiêu Phiêu, Khanh Tuần, Diệm Nương cũng lần lượt đi vào thung lũng, những
chuyện này ông đều đã biết cả. Sau đó Phó Hân Thần xách theo Ngọc Vô Song và
Nghiêm Phiêu Phiêu rời khỏi đó trở về Long Nguyên, giao hai người cho Ngọc Quý
Sơn xử lý, liền tránh vào Mai Viên, từ đó đến nay không bước chân ra ngoài một
bước.
Trong căn nhà gỗ của Diệp Thanh Hồng, Nghiêm Phong tìm thấy
một tấm kim bài nhỏ, một mặt có bức hình phụng vũ cửu thiên khảm nạm bằng những
viên ngọc trai li ti, mặt còn lại thì khắc hàng chữ “sinh nhật đầy năm của ái nữ
Thanh Hồng” và ngày tháng năm đúc ra nó. Ngoài ra y còn tìm thấy một bọc quần
áo trẻ con, tuy đã cũ nhưng vẫn có thể nhìn ra là sản phẩm của xưởng dệt may
chuyên dụng trong Cửu vương phủ. Những thứ này có lẽ không thể chứng minh điều
gì, nhưng chỉ riêng khí chất trên người Diệp Thanh Hồng cũng đã đủ cho ông khẳng
định phán đoán của bản thân, ngoài đó ra tất cả chẳng qua chỉ là vật nghiệm chứng
kèm theo chứ chẳng có gì quan trọng.
“Con gái ông đi đâu rồi?” Diệp Thanh Hồng không kìm được hỏi
giọng quan tâm, dựa vào trực giác nàng biết được nam nhân này không hề có ác ý
với mình, hơn nữa cũng không thể nói rõ là tại sao, nàng còn rất thích ông.
Khẽ thở dài một hơi, Diệp Hiệp ngoảnh đầu lại nhìn nàng, nhẹ
nhàng nói: “Bị mẹ nó mang đi rồi.” Qúa khứ chỉ có thể nói tới đây thôi, phần
còn lại quả thực là đớn đau khó tả.
“Ồ.” Diệp Thanh Hồng như hiểu mà như không, trong đầu đột
nhiên xuất hiện hình ảnh một nữ nhân có dung nhan tuyệt đẹp. Hình ảnh ấy chỉ
thoáng qua rồi biến mất, nhanh đến mức khiến nàng hoài nghi việc nó có từng xuất
hiện hay chưa. Nhưng trong lòng nàng lại đã mơ hồ một dự cảm. Nàng không muốn
tìm hiểu xem đó rốt cuộc là gì, bèn đứng dậy đi tới sau lưng Diệp Hiệp, cất tiếng
tò mò hỏi: “Ta đã hai mươi tuổi rồi, ông còn trẻ như vậy, sao có thể có con gái
lớn như ta được?” Nhìn ông ta tuổi tác cũng chỉ xấp xỉ với Phó Hân Thần, hơn nữa
mái tóc còn đen nhánh, khiến người ta không thể không cảm thấy hoài nghi.
Diệp Hiệp cười vang, vòng tay qua vai kéo nàng đến đứng bên
cạnh mình trước cửa sổ một cách trìu mến: “Ta đã năm mươi lăm tuổi rồi, con gái
ta dù có lớn hơn cô mười tuổi thì cũng không có gì là lạ.”
Vì động tác thân mật của ông, Diệp Thanh Hồng bất giác dâng
lên một cảm giác vô cùng ấm áp: “Ta tên là Nô Nhi, ông tên là gì?”
“Nô Nhi, Nô Nhi…” Diệp Hiệp tỉ mỉ suy nghĩ kỹ
về cái tên của nàng, không kìm được bừng bừng nổi giận. Vợ chồng Tư Đồ Hành thực
đáng chết, không ngờ lại dám gọi con gái ông là Nô Nhi, không biết chúng
còn ngược đãi nó thế nào nữa. “Bọn họ đối xử với cô có tốt không?”
“Ai cơ?” Diệp Thanh Hồng nhìn vẻ giận dữ của ông với vẻ khó
hiểu, nhưng lại không cảm thấy sợ hãi chút nào.
“Cặp vợ chồng nuôi dưỡng cô ấy.” Ông không biết quan hệ giữa
Diệp Thanh Hồng và bọn họ, nên chỉ đành nói như vậy mà thôi.
“Tên của ông là gì?” Diệp Thanh Hồng không trả lời, chuyện
trong quá khứ nàng không muốn nhắc đến nữa.
“Diệp Hiệp.” Trái tim Diệp Hiệp thầm nguội lạnh, biết rằng
phán đoán của mình đã đúng rồi, nhưng lại chẳng có cách nào khác cả. Hai người
đó đã chết, ông có thể làm gì được? “Sau này ta gọi cô là Thanh Nhi
nhé, không gọi là Nô Nhi nữa!”
“Ừm.” Diệp Thanh Hồng nở một nụ cười ngọt ngào, gọi là gì
nàng căn bản không hề để tâm, nhưng lại có rất nhiều người chấp nhất về điều
này.
“Không biết Diệp huynh ép tiểu đệ ra ngoài rốt cuộc…” Giọng
nói quen thuộc của Phó Hân Thần đột ngột vang lên, rồi bất ngờ dừng lại sau khi
nhìn rõ cô gái mà vị hảo bằng hữu trước mặt đang ôm trong lòng.
Diệp Hiệp cười vang: “Muốn mời được Long Nguyên chủ ra ngoài
thực là không dễ, nếu huynh đệ còn không ra, ta còn định đốt cả rừng mai đấy.”
Nói xong, ông liền quay sang dịu dàng nói với Diệp Thanh Hồng: “Thanh Nhi,
Phó Hân Thần cô cũng biết nhỉ?” Từ chỗ Diệm Nương ông biết được tình cảm của Diệp
Thanh Hồng với Phó Hân Thần, cho nên bất kể thế nào ông cũng phải giúp nàng
hoàn thành tâm nguyện. Đây là điều mà ông nợ nàng.
“Diệp Hiệp.” Vừa nhìn thấy Phó Hân Thần, Diệp Thanh Hồng liền
nép vào lòng Diệp Hiệp theo bản năng, thứ cảm giác đau đớn từng khiến nàng chết
đi sống lại đó một lần nữa tràn đến, khiến sắc mặt nàng thoáng cái đã trở nên
trắng bệch: “Diệp Hiệp, ta muốn đi thăm Diệm Nương.” Giọng nói của nàng có chút
khàn khàn, vội vàng kéo tay Diệp Hiệp muốn rời đi, nàng sợ nếu còn không rời
đi, nàng sẽ không thể nào khống chế được bản thân nữa. Suốt trong quãng thời
gian đó nàng chỉ biết đến đau, một nỗi đau vô cùng vô tận, nàng không biết mình
đã làm thế nào, chỉ biết rằng sau khi tỉnh lại toàn thân đều là thương tích,
nhưng lại không hề cảm thấy đau. Nàng sợ phải nhìn thấy vẻ mặt tuyệt tình của
chàng một lần nữa, lần này nàng nhất định sẽ không chịu đựng nổi.

