Ấm áp nhất là lúc tuyết rơi - Chương 01 phần 1
Chương
1:
Khi kết thúc môn học tự chọn, trời bỗng đổ mưa.
“Hành Vân, cậu xem kìa, hôm nay thực sự có mưa.
Xem ra tớ ngày ngày khẩn cầu đã linh nghiệm rồi.” Ôn Noãn cất tập viết vào túi
xách rồi hào hứng nói với đứa bạn chung bàn kiêm bạn cùng phòng.
Giáo viên thể dục của bọn họ là một người đàn bà
rất đáng sợ, lần nào cũng bắt đầu tập bằng việc chạy vòng sân thể dục 800m. Cả
lớp chỉ có thể vừa vô hạn ganh tỵ với những bạn khác đang khởi động nhẹ nhõm vừa
ra sức chạy về phía trước, nếu như quá thời gian mà chưa xong thì sau tiết học
sẽ bị phạt chạy thêm hai vòng nữa.
Chỉ khi tới tiết thể dục mà đổ mưa đổ tuyết thì mới
có thể miễn được cực hình, thành thử trước khi đi học ai nấy cũng đều thành
kính cầu mưa, rất giống cuộc sống trên hoang mạc Sahara ở Châu Phi.
“Mưa lúc này thì có tác dụng gì, chiều mai mới có
tiết thể dục.” Hành Vân bình tĩnh đánh tan mộng tưởng của cô. Ở đây không phải
là Giang Nam nên ngay cả trong mùa mưa thì mưa cũng sẽ không kéo dài không dứt.
“Vẫn có hi vọng mà!” Ôn Noãn vẫn giữ nguyên nét
cười ngọt ngào, dáng vẻ như vừa ăn đường ngọt: “Hành Vân, cậu tên là Hành Vân
mà, sao chịu không kéo mây làm mưa ở tiết thể dục của chúng mình đi.”
“Tớ tên Hành Vân thì có thể kéo mây làm mưa, vậy
cậu tên Ôn Noãn có làm thay đổi nhiệt độ được không?”
“Bộ cậu không biết hiệu ứng nhà kính toàn cầu à?
Đó đều do mị lực của bổn cô nương đây.”
“Thật sự không nói lại cậu, tại sao lúc này rồi
mà cậu còn cười thoải mái như thế? Hai đứa mình không mang theo dù đi học đó.”
“Không có à… để gọi điện cho Như Anh đến đón bọn
mình vậy, chắc cậu ấy còn trong phòng.” Hai người họ rời khỏi phòng học, Ôn Noãn
lục chiếc cặp in hình cô bé hạt đào cả buổi trời mà vẫn chưa lấy điện thoại ra
được: “Á, tớ để quên nó trong ngăn bàn rồi.”
Hành Vân hết cách nhìn cô chạy bẹp bẹp về hành
lang còn bản thân thì xoay người đi chầm chậm xuống sảnh chính dạo chơi.
Trong tủ kính trưng bày ảnh chụp dòng thác phía bắc
núi Lao Sơn, cô đứng ngắm dưới ánh đèn mờ nhạt, một nam sinh cao ráo đi tới gần
bên cạnh cô, nghiêng người tựa lên mặt kính: “Không đem theo dù à? Để tôi đưa
em về.”
Hành Vân cảnh giác nhích sang bên phải một bước,
dịu dàng từ chối khéo: “Không cần, cảm ơn.” Cô lấy điện thoại ra dấu với anh:
“Tôi sẽ nhờ bạn tới rước.”
“Cần gì lãng phí tiền điện thoại, có thể đưa một
bạn nữ xinh đẹp như em về là niềm vinh hạnh của tôi.”
“Nhưng chúng ta không quen nhau.”
Anh cười đến chói mắt, vươn tay: “Tôi là Ngô Đạc.”
Thực ra không cần giới thiệu thì Hành Vân cũng biết
anh ta chính là ‘đàn anh Ngô’ nổi tiếng gần xa. Lớn thì ở các buổi liên hoan mừng
năm mới hay lễ tốt nghiệp, nhỏ thì có tên trên bảng thành tích học tập, không
việc gì có thể làm khó chủ tịch sinh viên Ngô Đạc cả.
Nhìn anh thân thiện duỗi tay kết bạn, Hành Vân
hơi chần chừ nắm lấy.
“Giờ thì chúng ta quen nhau cả rồi, chắc không có
lý do để cự tuyệt chứ?”
“Á?”
Anh bất ngờ giựt điện thoại trong tay cô, đi tới
cửa rồi căng dù bước ra ngoài, cô theo quán tính núp dưới tán dù đuổi theo:
“Sao anh lại lấy đồ của tôi, mau trả lại đây.”
Anh dừng lại, múa điện thoại trong tay: “Trả lại
cũng được, đưa em về cũng đồng ý luôn.” Anh đắc chí hất cằm một cách điển trai,
chỉ dãy lầu lớp học cách chỗ đó 10 mét.
Mưa to như thác, nếu cứ thế mà quay về thì sẽ bị
tạt ướt sũng, e rằng ngay cả điện thoại cũng không may mắn thoát nạn. Hành Vân
nheo mày suy xét, quyết định không nên vì tức giận mà làm chuyện điên rồ. Dù
sao vẫn còn trong trường học, có thách thì anh ta cũng chẳng dám làm ra chuyện
bẩn thỉu.
“Muốn đưa tôi về cũng được nhưng còn bạn cùng
phòng của tôi nữa, anh cũng phải đưa bạn ấy về.”
Ôn Noãn đi trên hành lang khó hiểu nhìn Hành Vân
cùng Ngô Đạc.
“Chuyện này dễ.” Anh nhìn xung quanh một cái rồi
quát một bạn nam vừa mới xuống cầu thang: “Này, nhờ cậu đưa đàn em đáng yêu đó
về giúp với, ngày mai đãi cậu ăn cơm.”
Sau đó quay người rời khỏi, hoàn toàn không cho đối
phương có hội cự tuyệt.
Trương Dực Chẩn bị *** hại gánh vác nhiệm vụ lúc
lâm nguy nhìn cô gái ngậm kẹo mút trong mồm, cặp má phình lên, hai tay thì trống
trơn, lễ phép mở dù: “Mời.”
Ôn Noãn không rõ mấy chuyện đang xảy ra, chỉ trì
độn đi theo anh.
Mưa tiếp tục rơi, từng giọt từng giọt, nhỏ lên
tán lá rộng của cây ngô đồng, kêu vang lốp bốp lốp bốp. Mấy ngọn đèn lác đác
bên đường rọi sáng làm phản chiếu cây cối, nhà cửa lên nền đất ướt sũng, giống
như một bức tranh trừu tượng. Trong sân trường đầu tháng chín yên ắng, Ôn Noãn
len lén đánh giá bạn nam ở bên cạnh.
Anh rất cao, nhìn cũng rất điển trai, chỉ mặc một
chiếc áo sơ mi trắng đơn giản cùng quần kaki dài, nét mặt lạnh nhạt. Vốn tưởng
rằng tất cả anh đẹp trai trong trường cô đều xem qua nhưng không ngờ lại còn
con cá lọt lưới này! Hôm nay thật sự may mắn mới gặp nhau. Thế nhưng dường như
anh ta không có hứng thú nói chuyện cùng cô khiến cô cũng không tiện nói chuyện.
Không biết từ đâu truyền tới tiếng ca của Lương
Tĩnh Như.
Em có thể vờ như không thấy, nhưng có thể âm thầm
tưởng nhớ.
Là [Ninh Hạ] mà cô rất thích, Ôn Noãn không tự chủ
mà nhỏ giọng ngâm nga theo:
Biết sẽ ngủ, yên lòng ngủ dưới bầu trời mùa hạ
trong lòng em.
Biết sẽ ngủ, yên lòng ngủ dưới bầu trời mùa hạ
trong lòng em.
Trên bầu trời mùa hạ yên ắng lốm đốm sao trời,
suy nghĩ thấy nhớ, nhớ lấy gương mặt của anh.
Em có thể vờ như không thấy, nhưng có thể âm thầm
tưởng nhớ.
Đó là một bầu trời yên lặng của ngày hạ, anh tới
trong một ngày hạ lặng yên.
(Ninh Hạ – Lương Tịnh Như)
Cô hát không hay, âm vực yếu, thỉnh thoảng còn lạc
nhịp, thế nhưng giọng ca ấy nghe rất vui. Trương Dực Chẩn hơi kinh ngạc quay đầu
lại nhìn cô kỹ hơn một chút nhưng cô lại không biết mà tiếp tục vừa ca vừa ngậm
kẹo. Ca từ của bài hát đó cũng rất đơn giản, chỉ có vài lời lặp tới lặp lui.
Dáng người của cô không cao mấy, chỉ khoảng 1 mét
60, mắt to, mặt mũi dễ thương, mái tóc dài không uốn nhuộm mà đen nhánh như mực.
Anh thả chậm bước chân, phối hợp với bước đi nhỏ của cô để tránh cô đi vì đuổi
theo mà đi quá nhanh.
Tới dãy phòng trọ nữ, Ôn Noãn cảm kích nói: “Cám
ơn anh đã đưa em về.”
“Đừng khách khí.” Anh qua loa nhếch miệng: “Gặp lại
sau.”
Ôn Noãn không nhịn nổi nên bật cười, cô cảm thấy
anh rất giống một quyển sổ lễ nghi phép tắc biết đi, anh nói tổng cộng với cô
ba câu, tất cả đều dùng kính ngữ.
“Còn chuyện gì không?” Cứ vậy rời khỏi thì không
khỏi vô lễ, hơn nữa Trương Dực Chẩn không hiểu cô ta đang cười điều gì.
“Có có, em muốn hỏi anh một vấn đề.”
Dưới ánh đèn đường sáng ngời dưới lầu ký túc xá,
cô bắt gặp bờ vai của anh ướt sũng vì nhường phần lớn tán dù che cho cô, áo sơ
mi ẩm ướt dính lên cơ thể, lộ ra đường cong nơi bả vai.
Anh nhướng mày ra hiệu bảo cô nói tiếp.
“Híc, đột nhiên quên mất tiêu rồi.” Cô kinh ngạc
nhìn khuôn mặt mỉm cười của anh, đầu óc trống rỗng, nói đại một câu khách khí:
“Thời tiết hôm nay thật tốt.”
“Thời tiết tốt?” Mưa đầy trời như thế này mà cũng
coi là thời tiết tốt?
“Ai nói trời mưa thì không phải thời tiết tốt?”
Cô phảng phất như nhìn thấu nghi vấn của anh.
“Không có việc gì thì tôi đi trước.” Anh gật nhẹ
đầu, xoay người rời đi, bóng dáng của anh trong màn mưa hệt như một thân cây
cao ngất.
Mãi đến khi cô không còn nhìn thấy bóng dáng ấy nữa
thì mới nhớ ra cô đã quên hỏi tên của anh.
“Cậu về rồi?” Sinh viên mẫu mực chỉ biết dùi đầu
vào học tập Chu Như Anh nhìn Ôn Noãn mình mẩy khô ráo bước vào phòng: “Không phải
quên mang dù sao? Tớ còn định chuẩn bị đi giải cứu mấy cậu nè.”
“Ha ha, hôm nay bổn cô nương có diễm ngộ, được một
anh chàng tuấn tú đưa tớ về.”
Như Anh tức thì làm ra vẻ buồn nôn: “Thôi đi,
Hành Vân có diễm ngộ thì còn tin nổi chứ là cậu thì chắc… tàm tạm thôi.”
Ôn Noãn giơ tay ném gối qua đây, cô cũng không
cam lòng cầm hộp khăn giấy ném trả đũa. Chiến hỏa bay tán loạn, tất cả đồ vật
không sợ bể đều bị ném văng ra ngoài.
Hành Vân mở cửa vào đúng lúc nhìn thấy cảnh này.
Cũng may sau một năm ở chung với nhau cô đã sớm luyện được tới cảnh giới nhìn
thương binh rơi đầy đất mà mặt vẫn bình tĩnh, vẫn đi thẳng ra trước.
Ôn Noãn cùng Như Anh nhìn nhau cười lớn rồi tự đi
tìm lại đồ của từng người.
“Không phải mấy cậu đi trước sao, lẽ ra phải về sớm
hơn tớ mà?”
Hành Vân vô lực ngồi trước bàn học: “Đừng nói nữa,
vị nhân huynh đó suýt nữa đã đi lạc đường. Bọn tớ vòng một vòng lớn ở sân trường
mới tìm về được đây.”
“Ố…” Ôn Noãn thần thần bí bí chớp chớp con mắt
to: “Nhất định là đàn anh Ngô Đạc muốn ở cạnh cậu lâu hơn chút nữa.”
Cô mím môi, từ chối góp ý kiến trong mấy chuyện
này.
Trái lại Chu Như Anh ở một bên hai mắt tỏa sáng:
“Ngô Đạc? Người kia là chủ tịch hội học sinh Ngô Đạc?”
Thời gian chuẩn bị ra nước ngoài khổ không thể tả,
mỗi ngày đều phải gồng mình học chữ la tinh, thú vui lớn nhất của cô chính là
bát quái.
“Chủ tịch gì mà ngay cả đường trong trường cũng
đi sai! Tớ đoán nhất định lúc làm thống kê phiếu bầu thì máy tính đã bị nhiễm
virus.” Hành Vân gần đây ôn hòa nhã nhặn cũng không chịu đựng nổi mà kêu khổ.
Hứa Gia vừa mới đi tám ở phòng bên cạnh về cầm
gói khoai tây chiên leo lên chiếc giường ấm áp ngồi xuống: “Có muốn biết tình
báo thầm mến mới nhất của Vi Vi không?”
Năm học đầu thì phòng của bọn họ có tám người,
tuy hiện tại đã chia ra thành hai phòng sát nhau nhưng vẫn thường xuyên tới
lui, chỉ kém việc không xây một cánh cửa trên vách tường.
“Nó còn chưa chịu nói rõ nữa à?” Thải Vi có một
câu chuyện thầm mến vừa dài dòng vừa buồn ngủ, từ lúc còn ở trường cấp hai đã
thích một anh chàng hàng xóm, tới lúc đại học thì từ bỏ trường đại học tốt hơn
chỉ vì muốn mỗi tuần có thể về nhà nhìn anh chàng đó nhiều hơn vài lần.
“Nếu như tớ là nó thì nhất định đã sớm nói rõ với
anh ta, con gái ở thế kỷ hai mươi mốt phải có tinh thần tự lập, sợ đầu sợ đuôi
thì làm ăn được gì? Dầu gì chúng ta cũng theo học quảng bá thị trường
(marketing), không thể ngay cả bản thân cũng không chào hàng nổi.” Ôn Noãn nâng
cầm lên, bỗng dưng hỏi: “Cậu có khi nào bỗng thấy đầu óc chợt trống rỗng, cái
gì cũng chẳng nhớ nổi không?”
“Đó là biểu hiện của chứng bệnh Parkinson, tốt nhất
nên dự phòng từ lúc này.”
“Nói xàm, tớ còn đang độ thanh xuân thì sao có thể
bị bệnh đãng trí ở người già được chứ.”
“Nhưng mà cậu cũng không thể làm ngơ nha, chuyên
gia y học có nói phải chăm sóc từ tấm bé, nên bắt đầu dự phòng từ năm 18 tuổi.”
Ôn Noãn giựt lấy gói khoai tây chiên, hung hăng
gom một đống lớn bỏ vào miệng: “Gia Gia, vì đại kế thân gầy của cậu, vẫn nên
dâng hiến khoai tây chiên cho mình.”
Trong lòng Hứa Gia thiên-nhân giao chiến một hiệp
rồi lại một hiệp xong, quyết định dáng người vẫn quan trọng hơn, chạy vào
toilet đánh trăng.
Nghe chuông điện thoại reo, cô đi ra trong khi miệng
mồm còn dính đầy bọt kem. Ai trên trái đất cũng biết đây là giờ hẹn của cô cùng
bạn trai, mỗi khi trời tối thì lại quyên tiền cước gọi đường dài cho cục bưu
chính. Thế nhưng lần này cô chỉ “alo” một tiếng đã đưa cho Hành Vân.
“Tìm ra em rồi.”
Nghe giọng nói xấu xa đó, Hành Vân nhíu chặt đôi
mày thanh tú: “Ngô Đạc? Sao anh lại biết số điện thoại phòng ký túc xá của
tôi.”
“Bởi vì em quên lấy lại di động của mình.” Anh vô
tội cười ghẹo.
“Anh — bây giờ tôi sẽ đi tìm anh, anh ở đâu?”
“Please, trời còn đang mưa đó. Trưa ngày mai sau
khi tan học thì em hãy đến trước dãy lầu môn sinh vật lấy lại nhé.”
Nắng trời sáng lạn, gió lớn nhưng dịu nhẹ. Ôn Noãn
đứng trên đường đi cong cong trước dãy lầu sinh vật, tâm trạng hơi ủ rũ, xem ra
chiều nay phải chịu ngược dãi không còn là con người ở tiết thể dục rồi.
Do Hành Vân lâm thời có cuộc họp gấp nên đành phải
nhờ cô hoàn thành nhiệm vụ lấy lại di động gian khổ. Đứng ở chỗ này năm phút đồng
hồ rồi mà chẳng thấy Ngô Đạc đâu mà trái lại gặp được nam sinh che dù giúp cô
ngày hôm qua. Hơn nữa, cô nheo mắt nhìn kỹ lại thì thấy điện thoại mà anh cầm
trong tay đúng là của Hành Vân.
“À, xin chào.” Ôn Noãn lập tức chủ động đi tới cạnh
anh chào hỏi: “Em tới lấy điện thoại giúp Hành Vân, bạn ấy phải đến phòng tuyên
truyền tư tưởng cho đảng viên dự bị rồi. Anh biết Ngô Đạc ở đâu không?”
“Tôi cũng giúp Ngô Đạc trả điện thoại lại.” Anh
hơi gật đầu, mỉm cười: “Hắn cũng đi nghe lớp tuyên truyền ấy rồi.”
“Bọn họ cùng đến đó sao?” Ôn Noãn không chịu nổi
mà kêu rên, vậy chẳng phải cô đi uổng công một chuyến rồi hay sao, sớm biết như
thế nên ở lại ký túc xá nghỉ ngơi lại sức mới phải. Thế nhưng, cô ngẩng đầu
nhìn gương mặt tuấn tú của anh, quyết định vẫn nên tha thứ cho Hành Vân.
Trương Dực Chẩn nhìn nét mặt của cô lúc thì rầu
rĩ lúc thì tươi tắn, nói: “Gặp lại sau?”
“Gặp lại.”
Khi anh sắp xoay người lại thì thấy cô vụng về ôm thùng sách được đặt trên bục lên, lắc la lắc lư rời đi. Anh cũng không như Ngô Đạc luôn nhiệt tình quan tâm tới mọi người xung quanh, nhưng đứng trong bóng mát dưới lầu quan sát vài lần, cuối cùng vẫn không nhịn được mà đi tới giúp đỡ. Ai bảo anh là con trai nên không thể nhìn lọt cảnh nữ sinh yếu đuối chuyển vật nặng một mình được.
“Em xách nhiều đồ như vậy đi đâu?”
“Hôm nay lớp của bọn em phát bổ sung sách giao tiếp trong thương nghiệp. Vốn do em cùng Hành Vân tới lĩnh tài liệu, kết quả đi nửa đường thì bị cú gọi liên hoàn thông báo có buổi họp tuyên truyền nên chỉ có thể ôm đồm một mình.” Chức lớp trưởng này của Hành Vân ngày trước rất thanh nhàn nhưng gần đây hình như đặc biệt bận rộn.
Nhìn vóc người nhỏ nhắn cùng mồ hôi phản chiếu ánh nắng trên mặt, anh chuyển thùng sách sang người mình: “Tôi xách giúp em.”
Trương Dực Chẩn dùng một tay ôm thùng sách một cách nhẹ nhõm, có điều đi trên đường nghe cô líu ríu tự thoại thì anh rất hoài nghi có phải định nghĩa ‘yếu đuối’ sai lệch rồi không.
“Anh học năm mấy? Ngành gì?”
“Tôi học năm ba, học ứng dụng toán học.”
“Vậy anh cao hơn em một năm rồi. Em học quảng bá thị trường, ứng dụng toán học là làm gì?”
“Không cố định, lớp chúng tôi chủ yếu kiểm xoát số liệu từ xa trên máy tính.”
Nghe rất thâm ảo, “Á, vậy anh thường xuyên nhìn máy vi tính đúng không?”
“Phải.” Người hiện đại có mấy ai không thường xuyên nhìn máy vi tính.
Cô như đang nghĩ ngợi gật đầu, “Vậy nhất định khó học hơn ngành kinh tế của bọn em rồi.” Sinh viên khối Văn thì đợi đến cuối học kỳ bắt đầu quỳ thần bái phật cũng kịp, dù sao đều là những kiến thức mang tính chất quá khứ nên ôm đồm sớm quá trái lại sẽ quên; còn sinh viên khối tự nhiên thì thảm hơn nhiều, nếu ngày thường không tập trung lo học thì đợi lúc lâm trận mới chịu mài gươm sẽ bị phật tổ Như Lai đá cho một cước.
“Lúc tiểu học em cũng từng học qua lớp tính nhẩm đó nha.” Ôn Noãn tích cực kéo gần khoảng cách với anh đẹp trai.
“Lúc còn tiểu học tôi từng học qua lớp tính nhẩm.” Trương Dực Chẩn mỉm cười, tuy nhiên anh cũng không cho rằng lớp tính nhẩm có liên quan gì tới chuyên ngành của anh cả.
“Vì sao em lại không quen anh nhỉ?”
“Chẳng lẽ em phải quen anh sao?”
“Gần như tất cả.” cô kịp thời nuốt hai chữ soái ca ngược tọt vào trong cổ họng, nam sinh cũng không quá quan tâm tới sở thích “dùng sắc đẹp để làm việc”, nếu như dáng vẻ bên ngoài được khen ngợi thì sẽ mất tự nhiên:
“Tất cả nhân vật nổi danh trong trường em đều biết mặt cả.” Nam sinh anh tuấn xuất chúng như anh lẽ ra phải nổi tiếng gần xa bên lỗ tai của nữ sinh mới phải.
Không thể không thừa nhận, con gái cũng rất háo sắc.
Xác thực là vậy, Trương Dực Chẩn phát hiện bọn họ chưa đi đầy 10 phút thì đã có mấy người đi lướt ngang chào hỏi với Ôn Noãn.
“Có lẽ tôi không thường xuyên tham gia các hoạt động của trường.” Đối với anh mà nói, sức hấp dẫn của mấy con số lớn hơn hoạt động tập thể cùng kéo bè kết đảng nhiều lắm.
“Điều đó không tốt lắm đâu, em nghe nói bạn bè tốt nhất trong đời người đều quen biết nhau ở trường đại học.” Trung học, tiểu học thì không tránh được sự ngây thơ, còn sau khi ra làm việc thì không tránh được khúc mắt lợi ích.
“Tôi nghĩ tôi cũng có bạn.” Không thích tham gia hoạt động trường không có nghĩa là người lập dị, hơn nữa bạn bè càng nhiều thì càng ra ngoài nhiều hơn. (*Emily, lười hệt mình :D )
“Ờ.”

