Kỷ nguyên xem mắt - Chương 22

Chương
22

“Em
yêu, hôn nhân đồng tính thì sao cũng được, quan trọng là con cái.” Tôi suy
nghĩ, rồi nói: “Em có thật là quyết tâm cả đời này không cần con không đấy? Nói
cách khác là không cần con của mình sao?”.

Đặng
Linh Linh thở dài, “Nói thật là, chị nói bây giờ em sinh con, đúng thật là phải
suy nghĩ một chút, nhưng chị nói em cả đời này không sinh con... thì càng phải
suy nghĩ nhiều hơn một chút nữa.”

Tôi
gật đầu ra vẻ hiểu chuyện, một người như tôi trước đây chưa từng nghĩ sẽ kết
hôn thì giờ không dám nói cả đời này không sinh con nữa rồi. Đối với đàn ông,
sinh con luôn không phải vấn đề gì to tát, đến bốn mươi, năm mươi, thậm chí sáu
mươi tuổi, đàn ông vẫn có thể sinh con. Nhưng phụ nữ thì sao, ba mươi lăm tuổi
sinh con đã bị nói là quá già, bốn mươi lăm tuổi là quá quá già, mặc dù cũng có
những ví dụ về những người hơn bốn mươi tuổi, thậm chí năm mươi tuổi sinh con,
nhưng mà cực kỳ hiếm gặp, mà những đứa con như vậy cũng dễ xuất hiện vấn đề lắm.


sinh con là một trong những thiên chức của người phụ nữ.


người nói, phụ nữ đến một độ tuổi nhất định, khi nhìn thấy con nít sẽ rất thèm
thuồng, nhìn thấy các cục cưng đáng yêu mũm mĩm, trong lòng sẽ cảm thấy cực kỳ
êm dịu. Tôi vẫn chưa có được cảm giác này, nhưng nếu như có ai đó nói với tôi,
cả đời này không sinh con, có lẽ là tôi không thể nào chấp nhận được.

“Trước
đây em cảm thấy đàn ông và phụ nữ đều thế cả, nhưng bây giờ thật sự em cảm thấy,
đàn ông ưu việt hơn phụ nữ nhiều quá, nếu như em là một người đàn ông, làm gì
mà có nhiều rắc rối thế này?!”. Nói đến câu cuối cùng, đã có hơi hướng nghiến
răng nghiến lợi rồi.

Tôi
vỗ vỗ vào tay cô ấy: “Yên tâm đi, em yêu, chắc chắn em sẽ gặp được một người
đàn ông tốt, người đàn ông đó nhất định vừa có trách nhiệm vừa dịu dàng vừa yêu
em, hơn nữa em cũng sẽ rất yêu người đó.”

“Em
biết chị an ủi em, nhưng tại sao nghe lại cảm động thế chứ?”.

Tôi
cười, đang định trả lời thì điện thoại của Đặng Linh Linh đổ chuông, cô nhìn
vào số điện thoại, kêu than một tiếng rồi nằm bò lên trên bàn.

“Sao
thế?”.

“Thái
hậu nhà em.”

“Oa”
lên một tiếng, Đặng Linh Linh nói: “Thái hậu nhà em gọi điện, nhưng mà tám mươi
phần trăm là nói chuyện về cái tên Thường Hữu đó.”

“Anh
bạn Thường Hữu đó, rốt cuộc là làm sao mà tìm ra em vậy hả?”.

Việc
Thường Hữu quấy rầy Đặng Linh Linh tôi chẳng lấy gì làm lạ, hôm đó nhìn thấy
dáng vẻ của cậu ta, là đã dự báo trước rồi. Nhưng mà lúc đó cậu ấy và Linh
Linh, thứ nhất là chẳng để lại điện thoại, thứ hai là chẳng để lại địa chỉ, cứ
cho là thành phố này không bằng Bắc Kinh và Thượng Hải, đi xe từ đầu này đến đầu
kia của thành phố cũng hết hai ba tiếng đồng hồ, nhưng thành phố rộng lớn như vậy,
hai người chắc không khéo đến nỗi gặp nhau trên đường chứ.

“Là
thái hậu nhà em...”

Đặng
Linh Linh hiện nay mặc dù đã đăng ký ở trung tâm môi giới hôn nhân của chúng
tôi, nhưng thái hậu nhà cô vẫn không yên tâm về điều này. Vẫn cứ nhiệt tình tha
thẩn đến các địa điểm, tổ chức mai mối truyền thống trong dân gian - chính là
các công viên mà dì Vương hay lui tới.

Hồ
sơ của Đặng Linh Linh thì vẫn còn ở đây, mà tình hình của Thường Hữu, chỉ có
cái công việc kia mới làm người ta động lòng trắc ẩn thôi, cứ nói qua nói lại
như thế, có người giới thiệu Thường Hữu cho thái hậu của gia đình nhà họ Đặng.
Thái hậu vừa nghe người ta nói làm ở điện lực, trong lòng cảm thấy sục sôi nhiệt
huyết, về nhà nói ngay với con gái cưng.

Lúc
ấy Đặng Linh Linh cũng chẳng để ý gì nhiều đến Thường Hữu, thấy thái hậu nóng
lòng như vậy, mặc dù vẫn chê bai tuổi tác người ta - đàn ông bình thường có lẽ
thường hy vọng phụ nữ nhỏ hơn mình vài tuổi, phụ nữ cũng đều hy vọng người ta lớn
hơn mình vài tuổi. Đặc biệt là trong xã hội hiện nay, đàn ông được nuôi nấng
chăm bẵm kĩ quá, hơn ba mươi tuổi rồi nhưng có khả năng vẫn như một đứa trẻ. Đặng
Linh Linh đã từng nói với tôi, cô hy vọng tìm được một người lớn hơn cô ba đến
bốn tuổi, nếu như những mặt khác không có vấn đề gì, cho dù có lớn hơn sáu bảy
tuổi, bảy tám tuổi cũng không đến nỗi là không chấp nhận được.

Nói
tóm lại là Đặng Linh Linh đã đi gặp mặt rồi, mà qua lần gặp này là bị dính
luôn. Nếu như ở chỗ tôi giới thiệu thì thôi cho qua, người đó không biết cách
liên lạc với cô, nhiều nhất cũng chỉ quấn lấy chỗ tôi đây thôi, nhưng đó là do
thái hậu giới thiệu, thế là người ta không chỉ biết số điện thoại của cô, còn
biết cả nơi ở của cô nữa. Điều đáng sợ hơn nữa là, thái hậu cực kỳ hài lòng về
Thường Hữu, hài lòng đến nỗi ước gì có thể đóng gói gả đi ngay trong ngày hôm
đó luôn.

“Thực
ra, Thường Hữu cũng hay lắm, em... em thử qua lại với cậu ấy một thời gian xem
sao.”

Đặng
Linh Linh sửng sốt, muốn nói gì đó, điện thoại của cô cuối cũng cũng tắt ngấm,
nhưng ngay lập tức lại vang lên dồn dập. Đặng Linh Linh cười khổ sở với tôi:
“Bây giờ em chưa biết cậu ta có hay hay không, nhưng mà em đã cảm nhận được sự
nhiệt tình của cậu ấy... Giờ đây có thể xem là em cũng đã biết thế nào là bị
theo đuổi rồi!”.

Mặc
dù Đặng Linh Linh không cho tôi gọi cô là nữ nghệ sĩ trẻ tuổi, hơn nữa còn nói
rằng mấy chữ này làm cô cảm thấy chán ngán, nhưng trong khí chất và hình tượng
của cô luôn mang phong cách ấy, nói năng nhẹ nhàng nho nhã, cho dù gặp phải những
người như Vương Thông, Trương Tường nhiều nhất cũng chỉ là oán thán vài ba câu
rồi thôi. Nhưng khi nói đến Thường Hữu lại có hơi hướng nghiến răng nghiến lợi,
điều này nếu xuất hiện trong tiểu thuyết văn học, e là sẽ có người cho rằng cô
bước vào giai đoạn dậy thì.


điều tôi biết rằng Đặng Linh Linh đang rất bực mình với Thường Hữu, quả nhiên
đã nghe cô lên tiếng: “Đã ba ngày nay em chẳng viết được chữ nào rồi! Không chỉ
là chẳng viết chữ nào, mà còn chẳng có cảm hứng gì cả. Mỗi ngày mở mắt ra, là
đã nghe thấy bản tình ca của mẹ em, trước khi ngủ, lại nghe mẹ em ca nhạc, đến
cả giấc ngủ, cũng lo sợ bị làm phiền.”

Theo
lời kể của Đặng Linh Linh, thời gian gần đây của cô đúng kiểu nước sôi lửa bỏng.
Ngày hôm đó cô mặc kệ tất cả đi gặp Thường Hữu, mới bắt đầu cũng chỉ gặp mặt
nhau sơ sơ, vài ngày sau, lại nhận được một bó hoa tươi, trong bó hoa tươi đó
đính kèm một tấm thiệp: “Anh chấp nhận số phận, em chính là mục tiêu theo đuổi
suốt đời của anh!”.

...
Mặc dù nghe những lời nói này sẽ thấy nổi hết cả gai ốc lên, nhưng là một người
con gái, đọc thấy những dòng chữ này vẫn cảm thấy thỏa mãn thói hư vinh trong
lòng. Vừa mới bắt đầu, Đặng Linh Linh cũng muốn thử xem sao, đối với những người
khác, cô có thể gặp một lần rồi hai lần, hai lần rồi ba lần, Thường Hữu mở màn
đặc sắc như thế, Đặng Linh Linh cũng có thể thuyết phục bản thân quên đi tuổi
tác. Thế là, cùng nhau ăn một bữa cơm đầu tiên, sau đó ngay buổi tối hôm ấy cô
nhận được tin nhắn: “Anh đã đi qua rất nhiều đền chùa và gặp gỡ với Phật tổ, mới
phát hiện ra rằng kiếp trước của anh là một ngọn đèn trước Đức Phật, bởi vì vào
giây phút khi anh được thắp sáng anh liền hiểu ra rằng, lần gặp gỡ này, là sự
trùng phùng sau nhiều năm cách biệt.”

“Dừng
dừng dừng, câu nói này hay ra phết.”

Khi
Đặng Linh Linh nói đến đây, tôi không kìm được chen ngang vào, Đặng Linh Linh
lườm tôi một cái: “Chị nghĩ anh ấy viết thật à? Đó là câu nói của Bạch Lạc
Mai.”

“Bạch
Lạc Mai.”

“Ừa,
một nhà văn, được biết đến như một phụ nữ tài năng ẩn dật. Chị đã từng nghe nói
về quyển ‘Nếu như em bình an, bầu trời sẽ trong xanh’ chưa?”.

“Nghe
có vẻ quen quen.”

“Còn
nữa, ‘Bông hoa sẽ không vì sự xa cách của em, mà sẽ thôi nở vào năm tới; Người
ta sẽ vì sự bỏ lỡ của em, mà quay lưng đi vào con đường xa lạ’, ‘Đến nay, chúng
ta đều không thể nào phân biệt được một cách chân thật, hoa rơi và nước chảy, rốt
cuộc ai để tâm, ai vô tình? Nếu như nói theo cách vô tình thì chỉ là một cuộc gặp
gỡ trong chốn hồng trần, đến ngày nào đó biệt ly, đều không để lại vết thương
cho cả hai’, ‘Một chàng trai yêu một cô gái thật lòng, sẽ biết đưa cho nàng một
ly nước khi nàng khát; sẽ mặc vào cho nàng một chiếc áo khi gió nổi lên; sẽ cho
nàng một vòng tay ấm áp khi nàng cô đơn; vào những lúc sinh tử, để nàng sống,
còn mình chết’...”

Lúc
này đây, Linh Linh mặc một chiếc áo len màu trắng, tóc dài buông xõa, một tay cầm
lấy cổ áo, một tay đặt trước bàn, đôi môi màu hồng nhạt chậm rãi mở ra, ánh mắt
mơ màng. Từ trước đến nay, tôi biết Đặng Linh Linh rất đẹp, nhưng giống như trước
đây tôi đã từng nói, vẻ đẹp đó của cô không hề phóng đại, rất tuyệt mỹ. Căn cứ
theo kiểu gọi người đẹp một cách tùy tiện của thời nay, có người là người đẹp
xã giao - người đẹp đó chỉ là một kiểu xưng hô, trước đây gọi nhau là đồng chí,
tiểu thư, bây giờ đổi thành người đẹp và anh đẹp trai. Có người, là người đẹp
thật, chính là kiểu người mà trong trăm người chọn được một người, trong ngàn
người chọn được một người ấy, làm người khác cứ thấy sáng bừng trước mắt khi gặp
mặt. Còn một kiểu khác, chính là kiểu có ưu điểm hơn người bình thường một
chút, có thể là một người tương đối khá trong số mười người, nhưng nói cho
cùng, cũng vẫn là một kiểu người bình thường.


Đặng Linh Linh, chính là thuộc dạng người này. Nếu như nói có khác gì so với những
người khác, cũng chỉ là hơn một chút về khí chất trong sáng mà thôi. Nhưng vào
giây phút này đây, quanh người cô như được phủ lên một lớp hào quang, làm cho
trong lòng một người có cùng giới tính như tôi đây cũng phải run rẩy lên.

“Những
câu nói này đều là của Bạch Lạc Mai, rất hay, phải không?”.

“Đúng
thế, rất hay, hay vô cùng, Linh Linh, nếu như chị là đàn ông, chắc chắn sẽ cưới
em!”.

Đặng
Linh Linh ngại ngùng cúi đầu xuống: “Chị nói linh tinh gì thế?”.

“Chẳng
nói linh tinh gì cả, em không thích chị cũng nói, thật đó, lúc nãy em thực sự
là quá có phong cách! Làm chị mê muội đến nỗi mất cả hồn vía, thảo nào người ta
cứ nói đàn ông thích tài nữ, hôm nay rốt cuộc chị cũng biết thật rồi.”

“Em
có phải là phụ nữ tài ba gì đâu, những người như Lâm Huy Nhân[1],
Trương Ái Linh[2]mới gọi là tài nữ.”

[1]
Lâm Huy Nhân: Nhà thơ nữ, kiến trúc sư nổi tiếng của Trung Quốc

[2]
Trương Ái Linh: Nhà văn nữ của Trung Quốc.

“Những
người đó đều là tài nữ lớn, em là tài nữ nhỏ.”

Câu
nói này nghe có vẻ như muốn nổi da gà, nhưng mà vào giây phút này tôi nói rất
thật lòng. Đặng Linh Linh còn ngại ngùng hơn, đang định nói gì đó điện thoại cô
rung lên, cô lại oán thán thở dài một cái, mới cầm điện thoại lên, có điều thần
sắc lập tức thay đổi.

“Sao
thế?”.

“Mẹ
em ốm.”

“Hả?”.

Đặng
Linh Linh đưa tay ra, sau đó tôi nhìn thấy mấy chữ: “Linh Linh, mẹ con ốm rồi,
về ngay, bố.”

...

Rốt
cuộc là nghệ thuật đi ra từ cuộc sống, hay là chúng ta học tập từ nghệ thuật,
cái vấn đề này giống như con gà và quả trứng, mãi mãi không có kết luận xác định,
có điều, hôm nay tôi thực sự đã gặp được một kiểu bắt chước kịch bản của phim
truyền hình.

Tôi
và Đặng Linh Linh đều biết, cơn bệnh này của thái hậu e rằng là có sự giao dịch
nào đó, nhưng chúng tôi đều không dám khẳng định, Đặng Linh Linh nhất định là
phải về nhà, tôi biết chuyện này rồi, cũng không thể đứng khoanh tay làm ngơ -
nếu như thái hậu bệnh thật, có thêm một người cũng sẽ đỡ đần thêm được nhiều việc.

Ban
đầu chúng tôi chạy về hướng nhà Đặng Linh Linh, nửa đường có điện thoại lại
chuyển hướng về bệnh viện Nhân Dân, khi đến nơi thấy thái hậu đang ôm ngực kêu
rên vật vã. Đau đến mức phải đến bệnh viện, Đặng Linh Linh không dám tỏ ra hờ hững,
vội vàng hỏi tình hình, bố của Đặng Linh Linh vừa nhìn biết ngay là người thật
thà, ấp úng mấy câu, liền nói: “Cũng, cũng chẳng có gì, chỉ là mẹ con... mẹ con
lại bị bệnh cũ ấy mà.”

“Bệnh
cũ của mẹ con?”.

Xem
ra bình thường sức khỏe của thái hậu rất tốt, Đặng Linh Linh cảm thấy nghi hoặc.

“Dạ
dày, dạ dày của mẹ con bị đau đó.”

Đặng
Linh Linh càng không hiểu, thái hậu vốn đang nằm rên rỉ ở đó cất tiếng: “Lần
này không phải chỉ có dạ dày thôi đâu, còn có bệnh tim... Ôi ôi, mẹ đau tim
quá.”

Tiếng
kêu đó vang vọng mãi, nói một câu bất kính, kiểu này cứ y như kiểu khóc trong
phim truyền hình, tôi không kìm được, khóe miệng hơi nhướn lên, sợ bị người
khác chú ý, vội vàng quay đầu đi, sau đó tôi nhìn thấy Thường Hữu.

Báo cáo nội dung xấu