Kỷ nguyên xem mắt - Chương 62

Chương
62

Quán
bánh bao Hoàng Gia người ra vô tấp nập. Tiếng oẳn tù tì, tiếng khóc, tiếng la
hét, tiếng đòi hỏi của trẻ con không ngừng vang lên bên tai, giọng nói của mẹ
mang chút buồn buồn, truyền đến bên tai tôi, bỗng nhiên, sống mũi tôi cay cay.

Tôi
vội vàng cúi đầu xuống, lặng lẽ thở dài một cái: “Mẹ nói gì mà lạ thế, con thì
có gì mà khổ với chả không khổ đâu cơ chứ, con ở với bố mẹ mập đến như thế, đâu
có giống như lời mẹ nói đâu mà.”

Mẹ
vỗ vỗ vào tay tôi: “Hồi nhỏ con không mập đâu, cũng chỉ là sau này... Chao ôi,
chung qui lại đều là lỗi của mẹ và bố con. Khi đó mặc dù nói là đã làm bố mẹ của
con rồi, nhưng cũng có biết gì đâu, còn trẻ mà. Mẹ thì, từ nhỏ là đã không muốn
thua người khác rồi. Nhìn người ta kiếm được tiền thì nghĩ rằng bản thân mình
cũng có thể kiếm được tiền. Nhìn thấy bố con đi ra ngoài khiêu vũ, thân mật với
người đàn bà khác, mẹ cũng muốn mình phải như thế. Thực ra hai vợ chồng đâu thể
nào cứ tranh đua với nhau như thế được? Sau đó mẹ thường xuyên nghĩ rằng, nếu
như lúc đó mẹ không căng thẳng với bố, mà tìm cách giải quyết khác, có lẽ là sẽ
không ra nông nổi như bây giờ đâu.”

Tôi
nhìn bà, nhìn khuôn mặt bà nức nở. Chỉ nói về dung mạo, mẹ của tôi không phải
là người đẹp, bây giờ lại lớn tuổi như vậy rồi. Triệu Nhã Chi là người đẹp đến
sáu mươi tuổi rồi vẫn còn đẹp, nhưng mà Trung Quốc cũng chỉ có một người là Triệu
Nhã Chi đó mà thôi.


điều trên khuôn mặt mẹ luôn toát ra vẻ tự tin, có điều kiểu tự tin này là kiểu
tự tin kiên cường, bây giờ đã nhu thuận đi rất nhiều, nhưng mà vẫn có cảm giác
không kém cỏi gì so với đàn ông. Nhưng khi nói ra câu này, lại cảm thấy mẹ vẫn
còn rất nhiều nỗi thương cảm.

Tôi
nhìn bà, không kìm được cất tiếng: “Mẹ, có phải mẹ... vẫn còn yêu bố không?”.


sững người, sau đó cười khì khì thành tiếng: “Yêu à, đó là cách nói của mấy đứa
thanh niên tụi con, lớn tuổi như mẹ thì...”

“Mẹ
à, tình yêu không phân biệt tuổi tác đâu.”

“Quả
nhiên là con gái mình, thôi được rồi, cho dù không phân biệt tuổi tác. Nhưng mà
mẹ của con đã hơn năm chục, gần sáu chục tuổi rồi, làm gì còn sức lực mà yêu với
đương hả con? Yêu một người phải đầu tư vào đó rất nhiều thứ, thời gian của
con, tình cảm của con, tinh lực của con. Khi con yêu người ta, giây phút nào
con cũng nghĩ đến người ta, con nhìn thấy bất kì thứ gì cũng muốn chia sẻ với
người ta, trên cơ thể người ấy có gì bất thường con đều cảm thấy căng thẳng.
Con nói mẹ lớn tuổi như thế này rồi còn làm được mấy thứ đó nữa không? Cứ cho
là được đi, thì cũng phải tập trung sức lực mà lo cho con và em gái con mới phải.”

Tôi
gật đầu mà cứ cảm thấy canh cánh trong lòng.

“Có
điều mẹ và bố con, cái thời còn là vợ chồng trẻ con ấy, hai người đều là người
đầu tiên trong cuộc đời của người kia, cho nên, cho nên bố mẹ đều có một cảm
giác đặc biệt với nhau, cái cảm giác đặc biệt này bố mẹ có thể là không nhận biết
được một cách rõ ràng, nhưng mà trong tiềm thức, trong sâu thẳm nhất nơi trái
tim thì biết là như thế. Thế là, cho dù bố mẹ có gây ra chuyện, vẫn không muốn
ly hôn thật. Bố mẹ nói là vì tiền, vì có một số tài sản không thể chia được, điều
này cũng không thể nói là sai. Nhưng... bố con như thế nào thì mẹ không biết,
nhưng mà mẹ, mấy năm trước thực sự là có ý định muốn hàn gắn lại với bố con.”

“Mẹ...”

Tôi
nhìn mẹ với chút kinh ngạc. Những điều này bà chưa từng nói với tôi bao giờ.
Tôi cũng không ngờ được cái gia đình mà tôi cảm thấy khó xử đó lại có tầng lớp
quan hệ như thế này.

“Nhưng
mà gây nhau đến mức này rồi làm sao mà hàn gắn lại được? Trước đây người ta nói
gương vỡ lại lành, có thể là lành thật rồi đấy, nhưng làm sao mà không có vết nứt
được cơ chứ? Mấy năm gần đây mẹ không buôn bán nữa, ở nhà nghỉ ngơi, chẳng còn
tâm huyết đi nghĩ mấy chuyện kia nữa, lúc đó mới suy nghĩ sáng suốt được như thế
này. Sau khi suy nghĩ được sáng suốt rồi mới biết yêu thương người bên cạnh
mình, mẹ và bố con ly dị hồi đầu năm ấy. Lúc đó cũng định nói cho con, nhưng
mà...”

“Con
biết mà, mẹ, con biết mà.” Tôi không hiểu được hoàn toàn, nhưng cũng có thể suy
nghĩ được một vài thứ, họ cố gắng chịu đựng nhiều năm như thế, phải ly hôn,
hình như là nên nói với tôi, nhưng mà đối với tôi, họ luôn mang một tâm trạng
phức tạp. Thực ra đối với bố mẹ, chẳng phải tôi cũng như thế sao?

Lúc
này ngồi ở đây, tôi và mẹ giống như là cực kỳ thân mật lắm, nhưng cũng có chút
gì đó không thoải mái. Những ngăn cách giữa chúng tôi quá nhiều, cho dù trong
lòng muốn gần gũi hơn nữa với người kia, cũng không biết là phải bắt đầu từ đâu
để có thể gần gũi hơn nữa.

“Chung
qui là mẹ và bố con đều có lỗi với con. Bây giờ nói những điều này đã quá muộn
rồi... Bên chỗ bố con đã chuẩn bị cho con mười vạn, bên mẹ thì đã chuẩn bị cho
con một căn nhà, chính là căn nhà cũ của chúng ta đấy. Nếu như con muốn ở, lúc
nào vào ở cũng được. Nếu như con không muốn ở, thì bán đi, rồi mua một căn hộ mới
ở khu phía Tây thì cũng gần đủ rồi đấy. Mẹ thì không muốn con bán, vì vị trí
căn hộ đó quá đẹp, nếu như con không ở thì con cho thuê, cổng vào nhà riêng biệt,
khuôn viên riêng biệt, căn nhà hai tầng, cho thuê một tháng bảy tám trăm thì dư
sức, con tìm thêm việc gì đó làm, sẽ đủ chi tiêu cho con rồi đó.”

Tôi
sững người luôn, trước khi đến đây tôi hoàn toàn không nghĩ sẽ được nghe những
việc này. Chỉ là tôi không có việc gì để làm, lại không có người để nói chuyện,
cho nên mới đến tìm họ với tâm trạng muốn xua tan sự cô đơn, vì thế khi không gặp
được bố, tôi cũng chỉ cảm thấy có chút đáng tiếc, còn mẹ đối xử như thế này với
tôi, thực sự là làm cho tôi cảm thấy ngạc nhiên đến cực độ. Còn về nhà cửa, tiền
bạc gì đó...

Từ
nhỏ tôi đã biết gia đình tôi không nghèo, nhưng mà tôi luôn không có khái niệm
là con cái của một gia đình giàu có. Bởi vì mỗi lần khi tôi cần tiền hai người
đều phải góp vào, mà mỗi lần như vậy, hai người sẽ cãi nhau. Cho nên tôi luôn cố
gắng hạ mức chi tiêu của mình xuống thấp nhất có thể, mỗi lần nhắc học phí và
tiền sinh hoạt tôi đều nhắc với một thái độ thận trọng và dè dặt. Mà sau khi tốt
nghiệp đại học, cho dù tôi nghèo đến nỗi phải dọn đến nhà của Nhị ca ca ăn nhờ ở
đậu, cũng không dám mở miệng nói với họ.

Tôi
sợ lắm.

Tôi
sợ bố mẹ sẽ nói: “Mày lớn như thế này rồi, phải tự nuôi sống bản thân mình đi
chứ.”

Tôi
sợ bố mẹ sẽ nói: “Chúng tôi nuôi cô lớn như thế này là đã trọn tình trọn nghĩa
rồi, bây giờ cô tự lo cho cuộc sống của mình đi.”

Những
lời nói này đều rất đúng, chẳng sai chút nào cả, nhưng mà tôi vẫn cứ sợ, những
lời nói đó làm tôi cảm thấy tôi là gánh nặng của họ thật - thực ra tôi cũng
luôn có ý thức như thế, nhưng một khi bị nói như vậy, có nghĩa là điều đó đã được
khẳng định.


thế, tôi không để cho người hàng xóm cũ, không để cho mẹ liên hệ với bố của
tôi, thậm chí tôi chưa từng nghĩ là sẽ thử nhấn số gọi điện thoại cho ông.

“Mẹ...”

Tôi
đã không biết phải nói gì nữa, chỉ biết khẽ gọi mẹ một tiếng, bà lại vỗ vỗ vào
tay tôi: “Trước đây... đều là lỗi của mẹ, sau này... sau này có việc gì con cứ
đến tìm mẹ, chuyện gì mẹ cũng sẽ gánh vác dùm cho con.”

Tôi
gật đầu thật mạnh.

Bốn
xửng bánh bao đó rốt cuộc chúng tôi cũng không ăn hết, mặc dù tôi đã cố gắng ăn
rất nhiều, nhưng mà chưa kể đến việc tôi vừa ăn cháo, với tâm trạng này bây giờ
của tôi thì không thể nào mà nhồi nhét vào nổi nữa. Từ quán bánh bao đi ra màn
đêm đã bao phủ, gió đêm thổi tới, bỗng nhiên tôi rùng mình, nhưng mà cảm giác của
tôi lại ấm áp hơn trước nhiều. Hóa ra cho dù bạn có đau lòng như thế nào, biết
được bên cạnh luôn có người ủng hộ mình, bạn sẽ cảm thấy khá lên rất nhiều. Mà
từ mẹ tôi, tôi cũng rút ra được kinh nghiệm rằng, con người đúng là không được
quá cố chấp.

Nếu
như ngày đó bà không cố chấp như thế, có lẽ là bà và bố tôi sẽ không làm ầm ĩ đến
nước này đâu, sau đó nếu như bà buông tay ngay từ đầu, cũng sẽ không dây dưa
nhiều năm như thế. Đương nhiên, cho dù tôi có hiểu rõ điều này đến thế nào đi
chăng nữa, những thứ đáng buồn thì nó vẫn cứ sẽ buồn mà thôi. Chỉ có điều tôi sẽ
không thể bay bổng đi như thế rồi.

Tôi
không theo mẹ về nhà như lời mẹ bảo, sau khi lang thang trên phố một vòng, tôi
vẫn quay về khách sạn bình dân đó. Nhìn thấy điện thoại, tôi do dự một lúc,
nhưng vẫn không động vào nó, chỉ bật máy tính trong khách sạn lên.

Không
lên QQ, cũng không lên weibo.com, nhưng lại vào cái diễn đàn mà tôi thường
xuyên lên, tôi cũng không đăng nhập, chỉ tìm vào topic heo nhỏ của tôi, bên dưới
đã có một loạt các lời nhắn thúc giục: “Chủ topic chạy đi đâu rồi?”.

“Đưa
hình lên tiếp đi, năn nỉ đấy!”.

“Ái
chà, đang đoạn hấp dẫn!”.

“Ngừng
mấy ngày liền, chẳng giống phong cách của chủ topic tí nào.”

...

“Phiêu
Phiêu, anh là anh Hai, liên lạc với anh gấp, La Lợi xảy ra chuyện rồi.”

Tôi
xem từng lời nhắn, vì thế mà khóe môi cứ nhướn lên, mặc dù trong đó có cái thì
thúc giục tôi, có cái thì chê bai, nhưng mà được mọi người quan tâm như thế,
tôi thực sự cảm thấy rất hay, huống hồ đa phần lời nhắn đều là tán thưởng và
khen ngợi, cho nên tôi xem rất kĩ, mà vào lúc tôi đang cười sung sướng thì đột
nhiên thấy lời nhắn này. Tôi sững người ra, nhất thời không biết phải làm gì,
sau đó mới lập tức nhấc điện thoại trong phòng lên.

Số
điện thoại của anh Hai chưa bao giờ thay đổi, gọi mấy năm rồi cho nên không cần
phải học thuộc cũng nhớ làu làu, chỉ có điều gọi điện thoại trong khách sạn có
chút phức tạp, tôi phải nhấn hai lần mới gọi được.

“Là
em!”, vừa nghe thấy tiếng của anh Hai, tôi liền cất tiếng.

“Phiêu
Phiêu, trời ơi, cuối cùng em cũng đã liên lạc với anh, anh...”

“La
Lợi làm sao thế?”.

“Em
về đây trước đi đã.”

“Rốt
cuộc là nó bị làm sao?”.

“Em
về đây đã rồi nói sau! Về đây cái đã!”.

Anh
Hai rất ít khi tỏ ra kiên quyết trước mặt tôi như thế lắm, mặc dù tôi rất muốn
hỏi cho rõ ràng, nhưng cũng đành phải buông xuôi thôi, mà đồng thời, nỗi lo lắng
trong lòng tôi càng dâng lên. Nếu như vấn đề của La Lợi không nghiêm trọng, anh
Hai đâu cần phải nói không rõ ràng như thế, thế thì, cô ấy rốt cuộc là đã xảy
ra chuyện gì?

Tôi
thử gọi vào điện thoại của La Lợi, nhưng không liên lạc được, không biết tình
hình như thế nào, tôi cũng không dám làm phiền bố mẹ cô ấy, định thần lại một
chút, tôi nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc của mình, không thèm trả phòng, liền chạy
đi luôn. Vào lúc này đây tôi thầm cảm ơn vì tôi không đi đâu quá xa, cảm ơn là
vì mặc dù tôi không tìm thấy chiếc xe khách đường dài nào, nhưng mà vẫn có thể
gọi được taxi, cảm ơn con đường cao tốc của thành phố mới làm xong, cảm ơn việc
gọi xe taxi ở thành phố này không khó.

Suốt
cả con đường tôi thấp thỏm không yên, luôn muốn tìm anh Hai hỏi cho rõ ràng,
nhưng mà không biết làm cách nào vì điện thoại hết pin, cuối cùng đành phải mượn
điện thoại của chú lái xe taxi, nhưng mà anh Hai vẫn không nói cho tôi biết, chỉ
hẹn địa điểm gặp mặt với tôi mà thôi.

“Rốt
cuộc là La Lợi bị làm sao thế hả?” - đây là câu nói đầu tiên khi tôi gặp anh
Hai.

“Lên
xe trước đi đã.”

“Hoàng
Xuân Xuân!”.

“Lên
xe!”.

Anh
Hai trừng mắt, thực sự là có phần hơi ngang ngược, nhưng vào lúc này tôi cũng
không thèm cằn nhằn nữa, vội vàng lên xe, chỉ cảm thấy tay chân của mình cứ run
lên. Đủ kiểu tình huống xấu lần lượt xuất hiện trong đầu tôi, làm cho tôi gần
như không thở nổi nữa.

“Không
sao đâu, không sao đâu, La Lợi nhất định sẽ không sao...”

Tôi
cứ tự an ủi mình như thế, nhưng cái sự an ủi này cũng quá mong manh, thậm chí
là tôi không thể nào lừa dối được bản thân mình. Cái hướng mà anh Hai đang lái
xe chạy về phía đó, ngày càng làm cho tôi cảm thấy khủng khiếp hơn.

“Phiêu
Phiêu, em đừng sợ, La Lợi vẫn đang trong quá trình cấp cứu, hy vọng vẫn còn rất
lớn...”


lẽ vì sắc mặt tôi quá khó coi, có lẽ là không thể không nói cho tôi được nữa,
anh Hai chậm rãi lên tiếng, trong đầu tôi ong ong, gần như là thất thanh kêu
lên: “Rốt cuộc là cô ấy bị làm sao?”.

Báo cáo nội dung xấu