Vân Trung Ca - Quyển 3 - Chương 10 phần 2
[10.2]
Thái tử mới ra khỏi cửa điện, Hứa
Bình Quân đã khóc nói: “Sao muội lại cản tỷ, nghịch tử này vậy mà lại làm thân
với giặc! Tỷ đã nói với nó bao nhiêu lần, không cho phép nó tới gần Chiêu Dương
Điện, vậy mà nó không nghe lấy một câu. Muội nhìn xem bộ dáng nó bảo vệ cô ta
như thế, lại còn xem mẹ ruột như người ngoài! Hôm nay khi cha nó mắng tỷ, rõ
ràng là nó ở ngay đây mà không nói được câu nào.”
Vân Ca bất đắc dĩ nói: “Sao mà
người ta lớn lên một cái là quên hết khi còn nhỏ mình như thế nào rồi? Khi tỷ
tỷ còn nhỏ có phải là cha mẹ nhiều lần ngăn cấm, tỷ tỷ lại càng muốn làm việc
đó hay không? Thậm chí cha mẹ càng ngăn cấm, tỷ tỷ lại càng muốn làm? Chẳng lẽ
khi còn nhỏ tỷ tỷ lại đều nói hết tất cả mọi chuyện với cha mẹ sao? Chẳng lẽ tỷ
tỷ không có bí mật của mình sao. Dù sao thì muội cũng có.”
Hứa Bình Quân sửng sốt. Sao nàng
lại không có chứ? Khi đó mẹ ra sức ngăn cấm nàng không được chơi những trò tự
chuốc lấy phiền phức, nàng lại luôn lén chơi. Mẹ không cho nàng cài hoa đỏ, sau
khi nàng vừa ra khỏi cửa, ngay trên mái tóc đã cài một đóa hoa đỏ, trước khi
vào cửa lại lén gỡ xuống giấu kỹ.
“Tỷ tỷ muốn ngăn cấm Hổ nhi lui tới
chỗ Hoắc Thành Quân là không có khả năng, đều ở trong Vị Ương Cung, chỉ cần
Hoắc Thành Quân có tâm, nơi nơi đều có cơ hội, hơn nữa tỷ tỷ càng ngăn cản, chỉ
sợ là Hổ nhi càng muốn thân cận với Hoắc Thành Quân.”
“Chẳng lẽ không có cách nào sao?”
“Có! Tỷ tỷ nói rõ ân oán của mình
và Hoắc Thành Quân cho Hổ nhi, tỷ là mẹ nó, nếu nó biết người này luôn ức hiếp
mẹ nó, mặc kệ là Hoắc Thành Quân đối với nó tốt thế nào, nó cũng sẽ xa cách
phòng bị với cô ta.”
Hứa Bình Quân lắc đầu không đồng ý:
“Nó còn nhỏ như vậy, làm sao mà hiểu cho được? Huống chi tỷ cũng không muốn nó
sớm như vậy đã biết tới những chuyện dơ bẩn như thế.”
“Trẻ con còn hiểu chuyện hơn nhiều
so với người lớn tưởng tượng, tỷ cẩn thận ngẫm lại tỷ khi còn nhỏ xem, chỉ sợ
khi tuổi còn rất nhỏ, nhân tình ấm lạnh đã hiểu thấu.”
Quả đúng như lời Vân Ca, lúc mẫu
thân cho rằng chuyện gì nàng cũng đều không hiểu, nàng cũng đã biết mẫu thân
ghét nàng, thậm chí cho tới bây giờ, nàng vẫn nhớ rõ vào tân niên năm ba tuổi
ấy, mẫu thân hầm thịt ở phòng bếp, nàng và các ca ca ở bên ngoài kiễng chân
đứng chờ, chờ tới khi thịt nấu xong, bọn họ vui mừng hớn hở chạy vào phòng bếp,
mẫu thân chia thịt vào trong bát mấy ca ca, nhưng chỉ múc cho nàng một bát
canh. Từ đó trở đi, khi mẫu thân nấu thịt, nàng không bao giờ chờ ở bên ngoài
nữa. Hứa Bình Quân thở dài: “Hổ nhi không giống với tỷ, nó có nhiều người thân
yêu thương nó như vậy.”
Vân Ca rất nghiêm túc nói: “Tỷ tỷ,
từ khi tỷ bắt đầu làm hoàng hậu, nó đã không còn là đứa trẻ bình thường nữa
rồi, trên người nó đã gắn liền với vận mệnh của rất nhiều người. Trước hết
không nói tới mấy người Mạnh Giác, Trương Hạ, chỉ tính tới Hứa gia thôi thì có
tới bao nhiêu người? Một người làm quan cả họ được nhờ, một người chịu tội cả
họ phải liên lụy*… Hứa gia cũng sẽ bị liên lụy…” Vân Ca khẽ thở dài, “Tâm tư
của tỷ tỷ muội đều hiểu được, những người làm mẹ ai mà chẳng muốn con của mình
vô ưu vô lo, vui vẻ hạnh phúc mà lớn lên chứ? Chỉ là Hổ nhi nhất định không thể
giống những đứa trẻ bình thường mà trưởng thành như vậy được, vui vẻ khờ dại
như đứa trẻ bình thường sẽ biến thành vũ khí để người khác hại nó, tỷ tỷ càng
yêu thương bảo vệ nó bao nhiêu, ngược lại càng hại nó bấy nhiêu, tỷ tỷ nên để
nó sớm hiểu được bản thân nó ở hoàn cảnh thế nào.”
*Nguyên
văn là Nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn, ý nghĩa câu này như trên.
Hứa
Bình Quân ngơ ngác nhìn Vân Ca, một hồi lâu sau mới nói: “Khi tỷ mang thai nó,
đã tự nhủ rằng sẽ mang tất cả những gì tỷ không có được bù lại cho nó, để cho
nó trở thành đứa trẻ sung sướng hạnh phúc nhất thế gian này. Vì sao lại biến
thành như vậy chứ?”
Vân Ca cầm tay nàng, khẽ mỉm cười,
dưới nét mặt tươi cười đều là đau xót: “Bởi vì nó phải làm hoàng đế, ông trời
sẽ đem toàn bộ thiên hạ giao cho nó, đồng thời lấy đi toàn bộ cuộc sống bình
thường của nó.”
Hứa Bình Quân gục lên bờ vai Vân
Ca, yên lặng rơi lệ. Vân Ca cầm một tấm khăn lụa nhét vào tay nàng: “Tỷ tỷ,
phải vì Hổ nhi mà học cách bảo vệ bản thân mình trước, tỷ là người duy nhất
trong Vị Ương Cung này mà nó có thể dựa vào.”
Hứa Bình Quân lau đi nước mắt: “Tỷ
biết rồi. Gần đây tỷ rơi nước mắt nhiều lắm, làm việc thì lại quá ít.”
Lưu Thích dường như đã trưởng thành
trong buổi chiều hôm đó, ánh mắt nó nhìn người khác từ tò mò biến thành nghiên
cứu, trong cử chỉ cũng có chững chạc thận trọng không phù hợp với độ tuổi.
Trước kia nó vẫn thích chạy tới chạy lui ở trong cung, vội vàng tìm tòi khám
phá bí mật, nhà cửa phong phú đa dạng ở Vị Ương Cung trong mắt nó trở thành một
nơi để vui chơi. Nhưng nay, nó thích trốn mọi người, tìm một chỗ ngồi một mình,
yên lặng đọc sách, khi đọc mệt rồi, thì sẽ chống cằm nhìn ra xa xa.
Gương mặt nhỏ nhắn của nó, rốt cuộc
là đang suy nghĩ gì, không có bất kỳ người nào có khả năng biết được. Trước
kia, nếu Lưu Tuân thời gian dài không tới Tiêu Phòng Điện thăm nó, nó sẽ đi tìm
phụ thân, có đôi khi sẽ tới Tuyên Thất Điện, có đôi khi là tới cung điện của
mấy nương nương khác, dính lấy quanh người phụ thân chơi đùa. Nhưng hiện tại nó
thích nắm tay phụ hoàng đi tới Tiêu Phòng Điện, bảo phụ hoàng dạy nó cái này,
dạy nó cái kia. Trước kia nó đối với Mạnh Giác cung kính, nhưng cũng không thân
thiết, bởi vì Mạnh Giác chưa bao giờ ôm nó giống các trưởng bối thân thích
khác, cũng không cười đùa với nó, không cùng chơi với nó, Mạnh Giác chỉ mỉm
cười ôn hòa, nhưng nụ cười ôn hòa đó lại làm cho nó cảm thấy xa cách. Nhưng
hiện tại nó đối với Mạnh Giác trong cung kính có thân thiết, sự thân thiết này
không phải là thân thiết như ôm cánh tay đối phương làm nũng tươi cười, mà là
một sự hoàn toàn tin tưởng và ngưỡng mộ được giữ ở một chỗ sâu trong đáy lòng.
“Thích nhi, sao lại cầm sách rồi
ngẩn người ra thế? Tại sao một thời gian thật dài không tới tìm ta chơi?” Hoắc
Thành Quân cười mím chi ngồi vào đối diện Lưu Thích.
Lưu Thích cảm thấy ánh mặt trời
sáng lạn trong một ngày mùa thu dường như đều bị che khuất. Nó đứng lên, vừa
hành lễ với Hoắc Thành Quân, vừa nói: “Tiên sinh sắp xếp chương trình học rất
nặng, mỗi ngày nhi thần đều phải làm bài tập.”
Hoắc Thành Quân nhìn thấy trên đầu
nó có vài chiếc lá rụng, đưa tay muốn kéo nó tới bên, nhặt xuống cho nó, nhưng
Lưu Thích đột nhiên lui về phía sau hai bước. Dù sao tuổi vẫn còn nhỏ, hành
động cuối cùng vẫn lộ ra cảm xúc ở đáy lòng.
Gương mặt tươi cười của Hoắc Thành
Quân thoáng chốc cứng đờ, mỉm cười rút tay trở về, ánh mắt mang theo đánh giá
và thẩm tra, nhìn chăm chú vào Lưu Thích.
Trương Lương nhân và Công Tôn
Trường sử cùng đi dạo ngự hoa viên cho khuây khỏa, nguyên vì hai người đều
thích chốn thanh tịnh và đẹp đẽ, lại muốn nói chút chuyện riêng, cho nên toàn
đi tới những chỗ yên lặng, không ngờ lại nhìn thấy Hoắc Tiệp dư và thái tử điện
hạ ngồi chung dưới tàng cây, muốn tránh đi cũng không kịp, chỉ có thể đi tới
trước thỉnh an Hoắc Tiệp dư.
Hoắc Tiệp dư cười, đưa mắt nhìn
bụng Công Tôn Trường sử đã hơi nhô cao, trái tim giống như bị kim đâm. Lưu Tuân
đối với nàng gần như là đặc biệt sủng ái, nhưng bụng của nàng lại không có phản
ứng gì, mấy tháng Lưu Tuân mới qua chỗ của Công Tôn Trường sử một lần, vậy mà
nàng ta lại mang thai.
“Ngồi đi! Muội là người đang mang
thai, khỏi cần phải tuân theo nhiều quy củ như vậy.”
Công Tôn Trường sử vẫn có chút bất
an đứng đó, không dám ngồi xuống. Trong mắt Hoắc Thành Quân mơ hồ có vẻ xem
thường, nghiêng đầu nhìn về phía Trương Lương nhân, cười bảo nàng ngồi: “Ở
trong cung đã quen hết chưa?”
Bởi vì Trương Lương nhân xuất thân
từ đại gia tộc, hành động hiển nhiên có hơn vài phần tự nhiên trang nhã, cười
đỡ Công Tôn Trường sử ngồi xuống, còn mình thì ngồi vào bên cạnh nàng:
“Hồi bẩm nương nương, tất cả đều đã
quen rồi, nhưng vẫn cảm thấy không được tự do tự tại như ở nhà.”, nói xong, lại
tự mình cười lên trước.
Hoắc Thành Quân cười gật đầu, đàm
luận cùng nàng một số chuyện trước kia ở chốn khuê phòng, Công Tôn Trường sử
đối với mấy chuyện tiêu khiển của tiểu thư quý tộc đó hiển nhiên là chẳng biết
gì, nửa câu cũng đều không thể xen vào, chỉ có thể lẳng lặng mà ngồi. Nàng thấy
Lưu Thích thường thường liếc mắt nhìn sang bụng nàng, có chút ngượng ngùng, hai
tay đặt lên trên bụng. Hoắc Thành Quân mỉm cười nhìn về phía Lưu Thích: “Sẽ có
đệ đệ, điện hạ có vui không?”
Lưu Thích nhìn chằm chằm vào Công
Tôn Trường sử hỏi: “Là đệ đệ sao?”
Công Tôn Trường sử cười trả lời:
“Không biết, nhưng mà ta thực sự hi vọng là một đứa con gái, có thể để nó ăn
mặc thật là xinh đẹp đi chơi cùng ta.”
Lưu Thích có chút cao hứng: “Nếu
muội muội giống nương nương, nhất định rất xinh đẹp, đến lúc đó ta cũng muốn dẫn
muội muội đi chơi.”
Công Tôn Trường sử cũng vui vẻ
cười: “Cám ơn lời khen của đại điện hạ.”
Hai ma ma mang theo một hộp thức ăn
lại đó, sau khi thỉnh an các vị nương nương, cười nói với Trương Lương nhân:
“Nương nương thật là làm cho chúng nô tỳ khó tìm! Chúng nô tỳ đi mấy vòng ngự
hoa viên mới tìm được.”
Trương Lương nhân đứng lên nhận
chiếc hộp thức ăn: “Đây là mấy món điểm tâm ta lệnh ngự trù phòng dựa theo thực
đơn trong nhà làm.”
Một tiểu thái giám cũng tới đó tìm,
Lưu Thích đứng dậy cáo lui. Hoắc Thành Quân cười gọi nó lại:
“Cùng ăn mấy miếng điểm tâm rồi lại
đi đọc sách.”
Lưu Thích hồi bẩm: “Nhi thần còn
phải đi về làm bài tập.”
“Ăn mấy miếng điểm tâm cũng không
làm chậm bài tập của điện hạ, mau tới đây.”
Trương Lương nhân cũng cười nói:
“Ăn rất ngon, điện hạ cũng nếm thử một chút đi.”
Lưu Thích khẽ phân phó thái giám:
“Đi tìm sư phụ của ta.”, sau khi nói xong, xoay người lại. Trương Lương nhân tự
tay chọn mấy miếng điểm tâm ngon nhất đưa cho Lưu Thích, Lưu Thích cầm miếng
điểm tâm không cử động, chỉ nhìn Công Tôn Trường sử cầm một miếng bánh hạnh
nhân ăn mấy miếng là hết. Công Tôn Trường sử có chút ngượng ngùng, cười giải
thích: “Gần đây ta trở nên kén ăn, hôm đó ở chỗ Trương Lương nhân ăn hai miếng
điểm tâm, vậy mà có chút ngon miệng, luôn thấy thèm ăn, cho nên Trương tỷ tỷ cố
ý lệnh ngự trù làm cho ta.”
“Hóa ra chúng ta đều là được nhờ
hào quang của Trường sử.” Hoắc Thành Quân chọn một miếng bánh đào xốp giòn bỏ
vào trong miệng, lại giống như tiện tay cầm một miếng đưa cho Trương Lương
nhân. Trương Lương nhân vốn định lấy miếng bánh hạnh nhân, nhưng Hoắc Thành
Quân đã đưa tới trước mặt, chỉ có thể buông miếng bánh trong tay xuống trước,
cười nhận lấy miếng bánh đào.
“Không thích ăn miếng điểm tâm đó
sao? Vậy lấy miếng khác nhé!” Hoắc Thành Quân chọn một miếng bánh hạnh nhân đưa
cho Lưu Thích, Lưu Thích nhận lấy, nhưng vẫn không ăn, Hoắc Thành Quân cười
nói: “Nếm thử đi.”
Công Tôn Trường sử vừa mới ăn xong
miếng bánh hạnh nhân thứ hai, cũng cười nói: “Điện hạ, ăn rất ngon.”
Lưu Thích nắm chặt miếng điểm tâm,
càng lúc càng sốt ruột.
“Thái tử điện hạ!”
Một tiếng gọi đầy trách cứ, lại làm
cho nó tức thì thấy thoải mái. Lưu Thích lập tức ném miếng điểm tâm, chạy vội
sang chỗ Mạnh Giác, rồi bỗng nhiên dừng bước chân, cung kính hành lễ: “Tiên
sinh.”
Sắc mặt Mạnh Giác không vui: “Bài
tập đã làm xong chưa?”
“Dạ, còn chưa xong.”
“Vậy sao còn ở đây chơi?”
Trương Lương nhân vội giải thích:
“Đều là lỗi của bổn cung, xin Mạnh đại nhân không nên trách phạt điện hạ.”
Mạnh Giác không nói tiếng nào, sau
khi mỉm cười hành lễ, dắt Lưu Thích cáo lui. Hoắc Thành Quân nhìn theo bóng
dáng hai người, miếng bánh đào trong tay nát vụn.
Sau khi thầy trò hai người trở lại
Thạch Cừ Các, Mạnh Giác mỉm cười hỏi: “Ai dặn dò trò việc này?”
Câu hỏi của Mạnh Giác không đầu
không đuôi, nhưng Lưu Thích lại rất rõ ràng, trả lời: “Là thái hoàng thái hậu.
Có một hôm thái hoàng thái hậu cho con điểm tâm, nên con ăn luôn, nhưng thái
hoàng thái hậu lại rất không vui, muốn con phải thề, bất luận là phát sinh
chuyện gì, cũng không được phép ăn uống bất cứ thứ gì mấy nương nương đó cho,
sau đó con kể lại cho mẹ, mẹ còn tự tay thêu một đôi giày tặng cho thái hoàng
thái hậu.”
Mạnh Giác cũng không có vẻ vô cùng
kinh ngạc, chỉ khẽ gật đầu, nói: “Chuyện hôm nay không được phép nhắc lại nữa,
ngày mai khi đi dập đầu thỉnh an thái hoàng thái hậu, nhớ rõ phải dập đầu nhiều
hơn một lần.”
Lưu Thích nghe mà không hiểu lời
của Mạnh Giác, chỉ thuận miệng đáp “Vâng” một tiếng, chạy đến trước bàn, mở thẻ
tre ra bắt đầu đọc sách.
Tới nửa đêm, khi Lưu Thích đang ngủ
say, thì nghe thấy tiếng nói nhao nhao ồn ào bên ngoài, vội đi đến trước cửa
sổ, nó chỉ nhìn thấy mẫu hậu đang vội vàng sửa sang lại y phục, một thị nữ đang
quỳ gối bên ngoài cửa điện vừa khóc vừa tấu: “Buổi tối khi Trường sử nương
nương đi ngủ thì vẫn rất khỏe, nhưng tới nửa đêm thì đột nhiên bảo đau bụng,
bây giờ thì chảy máu không ngừng.”
“Hoàng thượng đã biết chưa?”
“Hoàng thượng đang ở Chiêu Dương
Điện. Tổng quản của Chiêu Dương Điện nói hoàng thượng đã nghỉ ngơi rồi, không
cho nô tỳ đi vào quấy nhiễu.”
Thị nữ nói xong lại bắt đầu dập đầu
với mẫu hậu, “Nô tỳ cầu xin hoàng hậu nương nương cứu Trường sử nương nương một
mạng, nô tỳ nguyện kiếp sau làm trâu làm ngựa…”
Mẫu hậu cắt ngang lời nàng ta: “Mau
chóng đi về săn sóc Công Tôn Trường sử, đừng ở đây nói lời mê sảng nữa.”, rồi
quay sang Phú Dụ căn dặn: “Truyền ý chỉ của bổn cung, lệnh thái y lập tức tiến
cung, nếu có chút chậm trễ bổn cung sẽ nghiêm trị!”
Phú Dụ xoay người định phân phó hạ
nhân đi tuyên chỉ, mẫu hậu lại nghiêm khắc nói: “Ngươi tự mình đi lo liệu đi!”
Phú Dụ đáp “Vâng”, rồi nhấc chân
chạy ra khỏi Tiêu Phòng Điện. Sau khi mẫu hậu phân phó xong hết thảy, dẫn người
đi tới Ngọc Đường điện. Tiêu Phòng Điện an tĩnh lại, chỉ còn mấy cung nữ trực
đêm đứng ở trước cửa điện, nhỏ giọng đang nói gì đó. Lưu Thích lùi vào sâu
trong giường, kéo chăn trùm kín đầu.
Sáng sớm, không chờ mẫu hậu gọi nó
rời giường, nó đã rửa mặt chải đầu sẵn sàng, bước ra khỏi Tiêu Phòng Điện.
Trước hết nó tới Trường Nhạc cung vấn an thái hoàng thái hậu. Thái hoàng thái
hậu còn chưa dậy, nó dập đầu lạy thùng thùng thùng ba lần ở ngoài mành, khiến
cho Tranh Nhi đứng đó đã thấy quen cũng phải che miệng cười trộm: “Dạo gần đây
điện hạ dập đầu càng ngày càng thành thục.”
Nó cũng không cười cãi lại giống
như mọi khi, chỉ đứng lên, chạy tới Thạch Cừ Các, mở ra bài học mà Mạnh Giác đã
sắp xếp cho nó, lớn tiếng ngâm nga:
“Tử viết: ‘Bất nhân giả, bất khả dĩ
cửu xử ước, bất khả dĩ trường xử nhạc. Nhân giả an nhân, tri giả lợi nhân(1)’.
Tử viết: ‘Duy nhân giả, năng hảo nhân, năng ác nhân’(2). Tử viết: ‘Cẩu trí vu
nhân hĩ, vô ác dã’(3). Tử viết: ‘Phú dữ quý, thị nhân chi sở dục dã, bất dĩ kì
đạo đắc chi, bất xử dã. Bần dữ tiện, thị nhân chi sở ác dã, bất dĩ kì đạo đắc
chi, bất khứ dã. Quân tử khứ nhâm, ác hồ thành danh? Quân tử vô chung thực chi
gian vi nhân, tạo thứ tất vu thị, điên phái tất vu thị(4)’. Tử viết: ‘Ngã vị
kiến hảo nhân giả, ác bất nhân giả. Hảo nhân giả vô dĩ thượng chi, ác bất nhân
giả kì vi nhân hĩ, bất sử bất nhân giả gia hồ kì thân. Hữu năng nhất nhật dụng
lực vu nhân hĩ hồ, ngã vị kiến lực bất túc giả. Cái hữu chi hĩ, ngã vị chi kiến
dã’.(5) Tử viết…”
Dịch nghĩa:
(1)
Đức Khổng Tử nói: “Người không có đức nhân thì không thể ở lâu trong cảnh khốn
cùng, cũng không thể ở lâu trong cảnh hoan lạc. Người có đức nhân vui lòng làm
điều nhân, người thông minh sáng suốt biết rằng đức nhân có lợi cho mình và cho
người nên làm điều nhân.”
(2)
Đức Khổng Tử nói: “Chỉ có người có đức nhân mới biết ưa người, mới biết ghét
người.”
(3)
Đức Khổng Tử nói: “Nếu người ta chuyên tâm làm điều nhân thì không phạm điều
ác.”
(4)
Đức Khổng Tử nói: “Giàu và sang, người ta ai cũng muốn, nhưng chẳng phải đạo mà
được giàu sang thì người quân tử chẳng thèm. Nghèo và hèn, người ta ai cũng
ghét, nhưng nếu chẳng phải lỗi đạo mà phải nghèo hèn thì người quân tử chẳng
bỏ. Người quân tử mà bỏ đức nhân thì làm sao được gọi là quân tử? Người quân tử
dù trong một bữa ăn cũng không làm trái điều nhân, dù trong lúc vội vàng cũng
theo điều nhân.”
(5)
Đức Khổng Tử nói: “Ta chưa thấy ai thật ham điều nhân và ai thật ghét điều bất
nhân. Người thật ham điều nhân thì không cho điều gì hơn điều nhân, người thật
ghét điều bất nhân thì khi làm điều nhân không để cho điều bất nhân vướng vào
mình. Có ai trọn ngày tận lực làm điều nhân chăng? Ta chưa thấy ai không đủ sức
làm điều nhân cả. Hoặc có chăng mà ta chưa thấy”.
Tất
cả đều được trích trong thiên IV: Lí nhân, sách Luận ngữ của Khổng Tử. Phần
phiên âm Hán việt của Quick Translator phía trên có khác một chút so với phiên
âm Hán việt sách Luận ngữ tớ tìm được, nhưng tớ vẫn giữ nguyên phần Hán việt
này.
(1),
(4) và (5) là bản dịch của bác Nguyễn Hiến Lê, (3) tớ không biết người dịch,
(2) được trích trong cuốn Bình giải Tứ thư, do Lý Minh Tuấn biên soạn, Nguyễn
Minh Tiến hiệu đính. Bạn nào có muốn hiểu rõ hơn ý mấy câu trên thì đọc cuốn
Bình giải Tứ thư ở đây.
Cứ đọc đi đọc lại hết lần này tới
lần khác, ở mỗi một câu “Tử viết”, nó cố gắng tìm kiếm, cố gắng suy ngẫm như
thể đang theo đuổi thứ gì đó.
“Tiên sinh?”
Lưu Thích vội vàng lau đi nước mắt
nơi khóe mắt, có chút xấu hổ chân tay luống cuống. Sư phụ không biết đã đến từ
khi nào, lại không hề gọi nó, chỉ đứng yên ở trước cửa sổ, nghe tiếng nó đọc
sách. Mạnh Giác dường như không nhìn thấy gì hết, mỉm cười nói:
“Hôm nay chúng ta không học bài ở
trong sách nữa, chúng ta đi leo núi, ngắm nhìn phong cảnh ở ngoài sách vở.”
“Vâng.”
Lưu Thích cất gọn sách vở, rồi đi
theo sau Mạnh Giác, thầy đi trò cũng đi, thầy dừng trò cũng dừng, tới khi leo
lên tới đỉnh núi, Lưu Thích cuối cùng không nhịn được nữa, hỏi: “Tiên sinh, phụ
hoàng có thông minh không?”
“Rất thông minh.”
“Phụ hoàng… Phụ hoàng sẽ giống như
hoàng đế trong sách vậy, chỉ rất yêu thích, rất sủng ái một phi tử sao?”
“Không phải.”
Hết chương 10

