Vân Trung Ca - Quyển 3 - Chương 16 phần 3

 [16.3]

Món ăn thứ ba, đồ mi* hầm với thịt
dê non, trên bề mặt canh mầu trắng ngà, có điểm những chấm nhỏ màu hồng nhạt
của quả trà giá**, rất là đẹp mắt. Nhìn thấy hoa đồ mi, sẽ rất dễ dàng đoán
được là mùa hạ, tuy nhiên hoa đồ mi tuy rằng nở vào mùa hạ, cũng là loài hoa nở
cuối cùng vào mùa hạ, khi nó tàn, cũng là khi mùa thu tới.

*Đồ
mi là cây nhỏ có gai thuộc chi Mâm xôi của họ hoa hồng. Quả đồ mi ngọt, lá được
sử dụng như một loại trà thảo mộc. Ở chỗ này trong bản tiếng Trung là từ đồ
đằng (
荼藤),
nhưng đoạn sau là từ đồ mi (
荼縻). Tớ tìm mãi trên Baidu mà không có thông tin gì về đồ
đằng, nên tự ý chuyển thành đồ mi, vì một thứ có tồn tại thể nào cũng tìm được
thông tin hay hình ảnh, có lẽ chỗ này là nhầm từ hoặc là dùng lá đồ mi để nấu
nên gọi là đồ đằng, mà cũng không biết món này của Vân Ca dùng phần nào trên
cây đồ mi để nấu.

**Trà
giá (
茶蔗): ở
Việt Nam gọi là Trúc bồn tử, tớ cũng tra mãi trên Baidu mới ra tên khoa học của
nó là Ribes odoratum, rồi tìm được tên Trúc bồn tử, cuối cùng phát hiện ra nó
là… cây mâm xôi (té ghế tập 2).

Không biết là vì sao, khi miếng
thịt dê được đưa vào trong miệng, hương vị nồng đậm đầy trong miệng lúc trước
đột nhiên thay đổi, biến thành cay đắng khôn kể. Nụ cười trên mặt Mạnh Giác
cứng đờ, rồi ung dung thản nhiên nuốt xuống miếng thịt dê, gắp tới món ăn cuối
cùng trên bàn.

Món ăn cuối cùng là Cua tím thơm
hương cúc*, hoa cúc là hoa của mùa thu, cua tím cũng đúng là loại thức ăn ăn
ngon nhất vào mùa thu, nhưng căn cứ theo ba món ăn phía trước, rồi suy rộng ra,
Mạnh Giác đã có thể khẳng định, món ăn này là cảnh thu mà lại tượng trưng cho
đông. Quả nhiên, khi lật mai cua tím lên, bên trong mai cua lại không có thịt
cua, mà là thịt heo cùng với thịt tôm được băm nhuyễn rồi nhồi vào trong mai
cua. Tựa hồ ngầm mỉa mai rằng, không phải đúng mùa mà đòi ăn cua, thì cũng đừng
nghĩ là được ăn cua thật.

*Tên
Hán Việt của món ăn là “cúc hoa túy tử giải”, cúc hoa là hoa cúc, tử giải hay
còn gọi là cua tím là đặc sản ở vùng ngoại ô thành phố Thiên Tân, còn từ túy ở
đây có nghĩa là say, hoặc ngâm rượu, nhưng có vẻ chẳng có rượu, do cũng chẳng có
căn cứ, nên tên món ăn là do tớ đoán (bừa) nhé.

Mạnh Giác phải tự cổ vũ tinh thần
lấy dũng khí, mới dám gắp tới món ăn này, mới vừa đưa vào miệng, động tác theo
bản năng chính là muốn lập tức phun ra, nhưng hắn vẫn đang mỉm cười, giống như
đang thưởng thức một món ngon tuyệt hảo, sau khi tinh tế nhai rồi nuốt vào,
chẳng những nuốt, hắn còn gắp thêm một đũa nữa, lại trải qua một vòng thống
khổ, trong dạ dày như có sông cuộn biển gầm, đắng không thể tả. Trong lòng cũng
có nỗi khổ* không lời tả xiết chậm rãi chìm xuống. Vân Ca đã dùng mấy vị dược
thảo đắng nhất thiên hạ để nấu thịt lợn và thịt tôm, nếu như là hận, như vậy
nhất định là nỗi oán hận tập hợp tất cả đau khổ trong thiên hạ.

*Tớ
xin nhắc lại, trong tiếng Trung khổ và đắng là đọc viết giống nhau nhé.

“Cảm thấy thế nào?”

Trên gương mặt nàng là nụ cười
dường như dịu dàng, thoạt đầu thì thấy hết sức vui vẻ, nên không hề nhìn kỹ,
hiện tại mới nhìn thấy rõ ràng, ẩn sâu dưới nụ cười kia là thù hận.

Có lẽ bởi vì tuyệt vọng, hắn mỉm
cười mà chết lặng: “Ngon lắm.”

Nàng nhấc bình sành lên, rót ra một
chén canh, còn thực dịu dàng thổi thổi, chờ nguội đi một chút, mới đưa tới cho
hắn: “Đây là món ăn cuối cùng, dùng nguyên liệu hết sức đặc biệt để nấu nên
canh này, ngươi nếm thử một chút.”

Hắn nhận lấy, nhẹ nhàng nhấp một
ngụm, đầu lưỡi mới vừa chạm phải nước canh, một vị vô cùng đắng khác thường
xông thẳng tới tận đỉnh đầu, Câu vẫn! Thì ra là thế! Ông trời vậy mà không hề
cho hắn lấy một cơ hội, cuối cùng nàng cũng đã biết, đã đến nước này, giữa hắn
và nàng, hết thảy đều không thể cứu vãn!

Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào Vân
Ca, Vân Ca mím môi, cười dịu dàng. Giữa hai người lúc này, sóng mắt giao nhau,
như thể dây dưa triền miên không dứt ra được, tựa như tới chết cũng không xa
lìa.

Hắn cảm thấy chính mình giống như đặt
mình trong đại mạc*, vầng mặt trời tàn khốc thiêu đốt thiên địa, bốn phía là
cát vàng nhìn không thấy điểm cuối, mà hắn đã bôn ba giữa hoang mạc này cả đời,
lại không nhìn thấy một tia hi vọng có thể thoát khỏi hoang mạc này, mỏi mệt và
chán nản vô cùng đều kéo tới. Hắn nhìn nàng nở nụ cười, vừa cười, vừa uống một
ngụm canh thật lớn.

*Đại mạc: sa mạc lớn.

Đúng lúc Vân Ca nhìn thấy hắn nuốt
vào ngụm canh, sắc mặt đột nhiên trắng bệch. Chính nàng cũng hoàn toàn không
biết sắc mặt mình thay đổi, vẫn còn gắng gượng chống đỡ, vẫn ngồi với dáng vẻ
dường như thích ý, mỉm cười nhìn vào hắn.

Hắn cũng mỉm cười nhìn nàng, một
ngụm lại một ngụm uống canh, khi uống xong một ngụm cuối cùng, hắn nhẹ giọng
gọi: “Vân Ca, nàng ngồi xuống đây, ta có mấy câu muốn nói với nàng.”

Sắc mặt Vân Ca trắng bệch, loạng
chà loạng choạng đứng lên, giống như một người mất hồn, ngồi xuống bên cạnh
hắn.

“Vân Ca, đợi lát nữa khi ta ngủ
rồi, nàng dẫn theo Vu An rời khỏi Trường An, về nhà đi. Chuyện của Hoắc Quang,
nàng không cần phải suy nghĩ nữa, Lưu Tuân sẽ thay nàng báo thù, nàng chỉ cần
chờ xem là được rồi, hắn ra tay nhất định ác độc hơn nàng cả trăm ngàn lần. Về
phần Lưu Tuân…” Hắn nhìn kỹ vẻ mặt Vân Ca, thấy nàng không có phản ứng gì,
trong lòng thở phào một tiếng, “Nếu có một ngày…Dù sao nàng chỉ cần nhớ kỹ,
cuộc sống sau này của Lưu Tuân cũng sẽ không được dễ chịu, sẽ có người tới
“trừng phạt” hết thảy những gì hắn đã làm. Trong lúc nhất thời, ta cũng không
giải thích rõ ràng cho nàng được, nhưng mà, ta cam đoan với nàng, những gì Lưu
Tuân gây ra cho nàng, sau này hắn cũng sẽ gánh chịu không sót tí nào.”

Trong mắt Vân Ca có hơi nước mịt
mù, Mạnh Giác cười nhìn món ăn trên bàn, nói: “Mấy câu nói này, ta đã muốn nói
rất lâu rồi, nhưng vẫn không dám nói. Vân Ca, chuyện xưa về cao sơn lưu thủy*,
về Bá Nha, Tử Kì, tuy rằng cảm động, nhưng Bá Nha vì Tử Kì mất mà đập đàn rồi
từ đó không đánh đàn nữa cũng không đáng khen ngợi. Tiếng đàn là tiếng lòng, ta
nghĩ khi Bá Nha lần đầu tiên đánh đàn, chính là vì tâm tư của mình mà tấu nên,
nếu Tử Kì thật sự là tri âm của Bá Nha, nhất định là hi vọng tâm tư của Bá Nha
tiếp tục đặt ở nơi cao sơn lưu thủy, mà không phải là suốt đời không hề đánh
đàn. Ở trong lòng Lưu Phất Lăng, món ăn nàng làm tuyệt đối không chỉ để cho một
mình hắn cảm thấy vui vẻ khi ăn! Nàng cần phải tiếp tục đi nấu những món ăn
ngon, không được quên sự yêu thích nấu ăn vốn có của nàng!”

*Bá Nha chơi đàn rất hay, Chung Tử
Kỳ nghe đàn càng giỏi. Bá Nha chơi đàn, chí tại núi cao(cao sơn), Chung Tử Kỳ
nói: “Hay thay! Vời vợi tựa Thái sơn”. Chí để nơi dòng nước chảy(lưu thủy),
Chung Tử Kỳ nói: “Hay thay! mênh mang như sông nước”. Bất luận là chí tại cao
sơn hay chí tại lưu thuỷ, Bá Nha trong mỗi khúc nhạc đều biểu hiện chủ đề hoặc
tư tưởng của mình, nhờ đó Chung Tử Kỳ có thể lĩnh hội được ý tứ đó.

Từng giọt nước mắt của Vân Ca rơi
xuống, Mạnh Giác muốn nhẹ nhàng vỗ về lên đầu nàng, nhưng tay cũng đã bắt đầu
không chịu khống chế run rẩy, hắn cười đứng dậy, vật lộn để đi vào bên trong:
“Nàng đi đi! Đi được càng xa càng tốt, Lưu…” Chân của hắn đã mềm nhũn, sắp sửa
ngã xuống đất, hắn vội dựa vào tường.

Hắn vịn lấy bờ tường, thở hổn hển,
chậm rãi đi về phía trước: “Cho dù Lưu Phất Lăng biết được mọi thứ diễn ra hôm
nay, hắn cũng sẽ không hi vọng nàng vì hắn mà báo thù. Hắn chỉ hy vọng nàng có
thể sống tốt, giết người…Có thể làm cho hắn sống lại không? Có thể làm cho nàng
vui sướng hơn chút nào không? Mỗi lần hại một người, đau khổ của nàng sẽ càng
tăng thêm! Vân Ca, nàng không phải một người sẽ hận được người khác, Lưu Phất
Lăng cũng không phải, cho nên rời đi, mang theo hắn cùng rời khỏi nơi này! Thù
hận là một đầm lầy, càng gắng sức càng chìm xuống sâu, không được… không được…”
Hắn hít sâu mất lượt, rốt cuộc mới nói xong, “… dây dưa nữa!”

Ở bên ngoài phòng, vài tiếng sấm
vang lên, khiến cho Vân Ca còn đang ngây người bừng tỉnh. Nàng đột nhiên đứng
bật dậy, trong mắt chất chứa sợ hãi nhìn Mạnh Giác.

Tay Mạnh Giác đã nắm lấy tấm rèm
châu, muốn vén rèm lên bước vào phòng trong, thân thể hắn lại lảo đảo, hắn gắng
sức đứng vững, nhưng không thành công, vài tiếng răng rắc vang lên, bức rèm che
hắn túm lấy đã gãy hết. Trong tiếng đinh đinh đang đang của ngọc châu rơi xuống
đất, hắn ngã xuống mặt đất, không thể đứng dậy nổi.

Sắc mặt hắn càng lúc càng xanh tím,
ngực kịch liệt phập phồng, tứ chi bắt đầu cùng giật giật co rút, Vân Ca chạy
đến trước mặt hắn, gào lên với hắn: “Là ta hạ độc, là ta hạ độc!”

Mạnh Giác muốn cười, nhưng cười
không nổi, cơ thể đã không nghe theo mệnh lệnh của hắn, hắn run run nói: “Ta…
Ta biết.”

“Ngươi nên hận ta, ta cũng hận
ngươi! Có nghe hay không, ngươi phải hận ta, ta cũng hận ngươi!”

Trong mắt Mạnh Giác đều là bi
thương, còn có vô cùng tự giễu. Vân Ca, nếu hận cũng là một loại ghi nhớ khắc
cốt ghi tâm, như vậy nàng cứ hận đi!

Ngực đau muốn nứt ra, giống như chỉ
nháy mắt tiếp theo, hắn sẽ ở trong đau đớn mà nổ tung. Lỗ tai bắt đầu nổ vang,
trước mắt bắt đầu biến thành màu đen, trong nháy mắt trước khi ý thức rơi vào
hôn mê, hắn vẫn muốn cố gắng nhìn nàng thêm một lần.

“Vân Ca, rời đi!”

Cùng với tiếng thở dài cuối cùng,
đôi mắt hắn rốt cuộc cũng vô lực mà nhắm lại. Thân thể Vân Ca mềm nhũn quỳ
xuống đất.

Vu An ở trong Trúc hiên càng chờ
càng sợ, vì sao Vân Ca còn chưa trở lại? Ngộ nhỡ Mạnh Giác phát hiện Vân Ca
muốn giết hắn thì sao? Hắn có hạ độc thủ với Vân Ca hay không? Cuối cùng thật
sự không thể đợi thêm được nữa, hắn không để ý Vân Ca phân phó, chạy tới đó,
nghe thấy Vân Ca gào lên một tiếng, lập tức đẩy cánh cửa ra, phát hiện ra Mạnh
Giác đang nằm trên mặt đất không hề động đậy, Vân Ca mang vẻ mặt bi thương
tuyệt vọng quỳ dưới đất.

Hắn xông lên phía trước, ôm lấy Vân
Ca, muốn đưa nàng đi, lại phát hiện cả người nàng đang run rẩy, đồng tử trong
mắt nàng giãn ra, người đang ở giữa ranh giới của sinh tử, miệng thì thào nói:
“Hắn đã chết, hắn đã chết, hắn cũng đã chết…”

Vào giờ khắc này, Vu An hiểu được
hết sức rõ ràng, trên đời này có một loại người vĩnh viễn sẽ không giết người
được, mà Vân Ca đích thị là một người như vậy. Nếu như nói cái chết của Lưu
Phất Lăng đã khiến cho tâm hồn nàng mang theo một gánh nặng quá lớn, như vậy
giết chết người hại chết Lưu Phất Lăng cũng không thể làm cho gánh nặng của Vân
Ca giảm bớt, ngược lại làm cho gánh nặng đó càng ngày càng nặng. Nếu hiện tại
Mạnh Giác chết đi, cuộc đời này của Vân Ca cũng coi như xong rồi, cơn ác mộng
này chính là gông xiềng mà nàng sẽ vĩnh viễn mang theo trên lưng, cho tới khi
nàng không thể mang được nữa, cạn kiệt sức lực rồi ngã xuống.

Vu An đưa tay kiểm tra mạch đập của
Mạnh Giác, giữ lấy Vân Ca quát hỏi: “Giải dược! Đưa cho ta giải dược!”

Vân Ca ngây ngây ngốc ngốc nhìn hắn,
Vu An dùng vài phần nội lực, dùng sức lắc lắc Vân Ca: “Mạnh Giác còn chưa có
chết! Giải dược, nhanh lên, đưa cho ta giải dược!”

Đồng tử trong mắt Vân Ca trong giây
lát có tiêu điểm, nhìn chăm chú vào Vu An.

Vu An lớn tiếng gào thét: “Hắn còn
chưa có chết!”

Tay Vân Ca run run móc từ trong
ngực áo ra một cây có hoa nhỏ màu trắng, muốn đút cho Mạnh Giác, nhưng khi tay
đụng tới thân thể Mạnh Giác, trong nháy mắt nàng lại đột nhiên thu tay về. Hắn
hại chết Lăng ca ca mà! Ta là một kẻ hèn nhát! Vậy mà ngay cả dũng khí báo thù
cũng không có!

Nàng ném cây dược thảo kia xuống
người Mạnh Giác, rồi lại hoàn toàn không thể tha thứ cho bản thân mình, đi bước
một lui về phía sau, bất ngờ rên rĩ một tiếng thật dài, rồi chạy ra bên ngoài.

Trong ánh chớp, vang lên mấy tiếng
sấm dữ dội, mưa to ào ào trút xuống, Vân Ca xiêu xiêu vẹo vẹo chạy trong màn
mưa lớn. Vu An muốn đuổi theo nàng, rồi lại không thể không lo cho Mạnh Giác
trước. Hắn nâng Mạnh Giác dậy, trước hết dùng nội lực ngăn chặn độc dược cho
Mạnh Giác, nhìn xuống đóa hoa màu trắng, vô cùng khó hiểu, đây không phải là
loại cây cùng leo trên cây Câu vẫn mà hắn đã hái về sao? Lúc ấy không nghĩ
nhiều, nên thuận tay cùng mang cả về. Đột nhiên lúc này, linh quang chợt lóe
qua, hắn hiểu được, thế gian vạn vật thứ gì cũng có tương sinh tương khắc, thứ
này nếu sinh trưởng ở bên cạnh cây Câu vẫn, như vậy hẳn là chính là giải dược
của Câu vẫn.

Hắn vội mở miệng của Mạnh Giác ra,
bóp nát cây dược thảo, nhỏ nước vào trong miệng Mạnh Giác. Cùng với chất lỏng
của cây dược thảo chảy vào trong bụng, hô hấp của Mạnh Giác dần dần bình
thường, thần thức cũng khôi phục lại.

Vu An cầm cả cây dược thảo nhét vào
trong miệng Mạnh Giác, rồi lập tức ném hắn xuống, vô cùng căm ghét nói: “Ăn hết
đi.”, nói xong hắn bỏ chạy vào trong màn mưa lớn.

Trong tiếng sấm sét ầm ầm, từng ánh
chớp xẹt ngang trên bầu trời, giống như một đường kiếm màu vàng, chất vấn vì
sao thế gian bất công. Mưa lớn vô tình quất mạnh xuống mặt đất, giống như đang
khảo vấn* thế gian vì sao xấu xí tới thế?

*Khảo
vấn: đánh đập tra hỏi.

Vân Ca chạy trong màn mưa lớn, chạy
khỏi Mạnh phủ, chạy tới những con đường trong thành Trường An, chạy ra khỏi
thành Trường An. Thiên địa rộng lớn, rộng lớn nhưng lại không chứa được lòng
người. Trong lòng nàng đã không còn nơi có thể ở lại, trong thiên địa rộng lớn,
nàng đã không có chỗ để đi. Bình lăng* hùng vĩ đứng lặng trong bóng đêm, vô
luận là mưa gió có lớn thế nào, nó cũng chỉ dùng trầm mặc để đáp lại.

*Bình
lăng hiện vẫn còn tồn tại, là khu di tích được bảo tồn của Trung Quốc. Bình
lăng nằm ở phía Tây Bắc của Hàm Dương, tỉnh Thiểm Tây. Khu lăng mộ có chu vi là
2700 m, cao 29,6 m, cách lăng mộ của Chiêu Đế khoảng hơn 600m về phía Đông Nam
là lăng mộ của Thượng Quan hoàng hậu.

“Đứng lại!”

Thị vệ canh giữ lăng mộ đế vương
lên tiếng quát lớn, Vân Ca lại có tai như điếc, vẫn xông về phía lăng mộ như
cũ. Đám thị vệ vội rút đao ra, tiến lên ngăn nàng lại, thân pháp Vân Ca nhanh
nhẹn, còn không hề nương tay, sau khi đánh mấy thị vệ trọng thương ngã xuống,
nàng đã tiếp cận lăng mộ chính.

Trong mưa lớn, đám thị vệ canh gác
đều có chút lơi lỏng, không ngờ lại có người ban đêm xông vào đế lăng, đám thị
vệ vừa tức giận vừa sợ hãi, vội gọi người quay về thành Trường An thông báo,
xin điều thêm binh lực.

Đám thị vệ còn lại đều ra sức chặn
Vân Ca lại, Vân Ca dần dần rơi vào tình thế nguy cấp. Một thị vệ đánh bay đao
trong tay nàng, hai thị vệ khác hai bên tả hữu kết hợp ép tới chỗ nàng, Vân Ca
lui dần về phía sau, phía sau lại còn có một thanh đao, không chút tiếng động
đâm về phía nàng.

Khi Vân Ca cảm nhận được có lưỡi
đao ở phía sau lưng, trong nháy mắt, thậm chí như có cảm giác trút được gánh
nặng cùng với bình thản an hòa, nàng ngóng nhìn đế lăng cách đó không xa, trong
đầu khẽ nói: “Thiếp mệt mỏi quá rồi, thiếp không đi được nữa rồi!”

Lưỡi đao đâm từ sau lưng Vân Ca,
Vân Ca vốn có thể ngăn lưỡi đao lại, nhưng tay nàng lại ngừng lại, để mặc cho
lưỡi đao đâm tới.

Đúng lúc đó, trong một khoảnh khắc
ánh sáng từ một tia chớp ngoằn ngoèo trên bầu trời phát ra, Vu An nhìn thấy một
màn chính là Vân Ca sắp bị binh khí đâm trúng. Có điều hắn còn đang ở đằng xa,
căn bản không kịp cứu Vân Ca, trong lúc hồn phi phách tán, lệ rơi đầy mặt, hắn
kêu lên một tiếng tràn đầy bi thương và phẫn nộ: “Hoàng -thượng!”

Trong tiếng thét, Vu An phát điên
phóng về phía trước, chỉ muốn dùng thanh kiếm trong tay, giết chết hết thảy mọi
người, muốn hỏi ông trời cho rõ ràng, vì sao phải đối xử với người tốt như
thế?!

Mấy thị vệ đột nhiên nghe được một
tiếng “Hoàng thượng”, đã thành thói quen trong nhiều năm, trong lòng run lên,
theo bản năng liền quỳ xuống, tuy rằng phản ứng ngay tức khắc sau đó khống chế
được phản ứng theo bản năng, nhưng động tác trên tay vẫn chậm lại. Vân Ca lại
bị tiếng kêu bi thương kia làm bừng tỉnh, nàng còn chưa gặp được hắn mà! Hiện
tại không thể chết được! Lực sinh ra từ trong tâm, thân thể nàng đứng lên, nhân
lúc thị vệ thất thần trong nháy mắt, tránh khỏi lưỡi đao, mấy thị vệ còn muốn
tấn công tiếp, Vu An đã đuổi tới kịp, những đường kiếm liên tiếp tựa như một
trận mưa xối xả, khiến cho bọn họ chỉ có thể liên tiếp lui về phía sau.

Sau khi Vân Ca tránh được lưỡi đao,
lập tức chạy tới phía trước, phần lớn thị vệ đều bị Vu An ngăn lại, rải rác có
vài thị vệ bảo vệ trước lăng cũng không phải là đối thủ của Vân Ca, Vân Ca rất
nhanh đã chạy tới trước lăng mộ. Nhưng đột nhiên lúc đó, nàng lại ngừng lại,
ngẩng đầu nhìn lên mộ bia ở đài cao phía trên những bậc thang, dường như muốn
xoay người rời đi, một hồi lâu sau, nàng mới đi bước một chậm rãi bước lên trên
bậc thang.

Khi nàng đi đến trước mộ bia, nhìn
thấy giữa những tên thụy hiệu* dài dằng dặc có ba chữ to: Lưu Phất Lăng. Thân
thể nàng mềm nhũn ngã xuống mặt đất ở trước mộ bia, nước mắt cũng bắt đầu tuôn
xuống như mưa. Nàng vẫn không muốn đối mặt với hết thảy mọi thứ, bởi vì ký ức
của nàng chỉ dừng lại ở một màn hắn và nàng cùng ôm nhau thưởng tuyết trên Ly
Sơn.

*Từ
Hán việt là thụy hào, nhưng sách sử Việt Nam vẫn gọi là thụy hiệu. Sau khi một
vị vua băng hà, các vị đại thần sẽ họp nhau lại, căn cứ vào hành động và việc
làm của vị vua đó khi còn sống để đặt một tên thụy hiệu, thụy hiệu càng hay
càng chứng tỏ đó là vua tốt, tỉ như Trụ vương, Kiệt vương rất độc ác nên mới có
thụy hiệu là Trụ, Kiệt xấu như vậy, vua mất nước thì không có thụy hiệu. Thụy
hiệu của Phất Lăng là Hiếu Chiêu hoàng đế, trên Wikipedia có bản giải nghĩa tên
thụy hiệu, tuy nhiên tới khúc Hiếu Chiêu thì chưa ai dịch, nhưng theo giải
nghĩa của QT, Hiếu nghĩa là hiếu thuận, Chiêu nghĩa là sáng tỏ, ý chỉ rằng sáng
suốt, nên chắc là tên không xấu.

Lúc ấy, hắn còn đang nói chuyện với
nàng, còn muốn nghe nàng hát, sau đó nàng ngủ, tới khi tỉnh lại, nàng đang ở
trên một chiếc xe lừa kỳ quái. Cho tới bây giờ nàng vẫn không cảm thấy là hắn
đã chết. Ở trong trí nhớ của nàng, hắn chỉ tạm thời rời đi, cho nên nàng vẫn
không chịu nghe bất kỳ người nào ở trước mặt nàng nói rằng hắn đã… chết đi. Thế
nhưng, hiện tại, nàng cuối cùng không thể không thừa nhận, hắn đã vĩnh viễn rời
xa nàng, bất luận là nàng khóc hay nàng cười, bất luận là nàng thống khổ tới
bao nhiêu, hắn cũng sẽ không đáp lại nàng, bởi vì Lăng ca ca của nàng đã nằm ở
dưới này, được bao phủ bởi mặt đất rộng lớn, mà hung thủ làm cho hắn nằm ở bên
trong là Mạnh Giác, còn cả… nàng, nếu không phải nàng cho Mạnh Giác cơ hội lợi
dụng, Lăng ca ca sẽ không trúng độc. Mà hiện tại, nàng ngay cả dũng khí báo thù
cho hắn cũng không có, nàng không giết được Mạnh Giác, nàng không giết được
Mạnh Giác!

“Lăng ca ca, thiếp nên làm gì bây
giờ? Thiếp nên làm gì bây giờ?”

Mặt Vân Ca dán sát vào mộ bia lạnh
như băng, nhưng lại giống như dựa vào vòng ôm ấm áp của người yêu, nhỏ giọng thì
thầm.

“Lăng ca ca, thiếp mệt mỏi quá rồi!
Thiếp thật sự không đi tiếp được nữa rồi. Thiếp biết chàng muốn thiếp tiếp tục
leo lên núi, chàng nói trên đỉnh núi sẽ có cảnh mặt trời mọc mỹ lệ, không chừng
sẽ đẹp hơn cảnh mà thiếp muốn thấy ban đầu, như vậy là rất mỹ lệ, nhưng thiếp
chỉ muốn chàng thôi! Thiếp không muốn ngắm cảnh mặt trời mọc khác!”

“Lăng ca ca, thiếp có thể không leo
lên núi nữa có được không? Thiếp thật sự không đi nổi nữa rồi, thiếp muốn nhắm
mắt lại ngủ, trong mộng sẽ có chàng, cho dù chàng không nói lời nào, cũng không
hề gì, thiếp vẫn muốn đi ngủ, thiếp không muốn tỉnh lại nữa…”

“Lăng ca ca, nếu chàng biết thiếp
đau khổ như thế nào, chàng có đau lòng hay không? Chàng nhất định cũng không nỡ
bắt thiếp phải leo lên núi đó, đúng không? Chàng nhất định sẽ đồng ý cho thiếp
nghỉ ngơi…”

Không cẩn thận quấy nhiễu sự tĩnh
lặng của đế lăng đã là tội lớn, huống chi người tới còn ban đêm xông vào đế
lăng, đả thương thị vệ. Viện binh được trang bị đầy đủ đã đến, tướng quân lãnh
binh nhìn thấy một mình Vu An đứng ở trên bậc thang, lấy thế “Một người trấn
giữ quan ải, vạn người không thể qua” để ngăn cản đám thị vệ. Chỉ một người vậy
mà nửa đêm dựng hắn dậy từ chăn ấm đệm êm, mạo hiểm mưa to xuất binh? Hắn giận
dữ hạ mệnh lệnh, nếu không thể bắt giữ, thì cứ giết ngay tức khắc.

Tuy rằng Vu An võ công cao cường,
nhưng một người thì sao có thể đánh lại được hơn một trăm tinh binh. Hắn vừa
đánh vừa lui về phía sau, dần dần, đã thối lui đến trước mộ Lưu Phất Lăng.

Hắn tay cầm trường kiếm, một mình
đứng ở trên bậc thang, bảo vệ Vân Ca ở phía sau, ngăn cản đám lính ở phía
trước. Bởi vì chung quanh không phải lan can ngọc thạch mà là những pho tượng,
tất cả đều là vật phẩm bầu bạn để đế vương ngủ yên, tương tự như long tháp,
long án* trong Tuyên Thất Điện ở Vị Ương Cung, thị vệ sợ vung đao kiếm sẽ chém
trúng những vật phẩm này của đế lăng, đến lúc đó thì đừng nói là công lao khen
thưởng, mà ngược lại giáng tội trước, cho nên xuất đao đều phải kiêng dè. Tuy
rằng Vu An còn có thể khổ sở chống đỡ, hết sức ngăn cản thị vệ không tới gần
Vân Ca, nhưng một lúc sau, chính hắn cũng đã là nỏ mạnh hết đà**, trên người
chỗ nào cũng là vết thương, bất cứ lúc nào cũng có thể bỏ mạng dưới đao của
binh lính.

*Long
tháp: giường của vua, long án: bàn của vua.

**Nỏ
mạnh hết đà: thành ngữ chỉ thế suy sức yếu.

Viên tướng lãnh binh nhìn thấy
thuộc hạ của mình bị một mình Vu An ngăn cản đến bây giờ, cơn giận trào dâng,
cuối cùng cũng không kiềm chế được nữa, nắm lấy cán hai lưỡi búa của mình, vừa
chạy về phía trước, vừa hét: “Các huynh đệ, quật ngã hắn, rồi quay về sưởi ấm
ăn thịt!”

Đám binh lính vừa thấy đầu lĩnh tự
mình xung phong, cũng đều bắt đầu liều mạng tấn công tới tấp về phía trước, Vu
An khó có thể cản được nữa, quay đầu lại gọi Vân Ca, muốn dẫn nàng chạy trốn.
Nhưng Vân Ca nhắm mắt tựa vào trên mộ bia, dường như không hề nghe thấy gì hết.

Hắn vội vàng lui về phía sau, nắm
lấy cánh tay Vân Ca, muốn dẫn nàng đi, nhưng Vân Ca liều chết ôm lấy mộ bia,
thì thào nói: “Lăng ca ca, thiếp ở lại đây thôi, thiếp mệt mỏi, thiếp không
muốn leo núi…”

Trong lúc nhất thời Vu An căn bản
không kéo ra được, bi thương và bất đắc dĩ, buộc lòng phải buông nàng ra tính
kế chạy trốn. Nhìn thấy dưới bậc thang là đầu người dầy đặc, người người đều
chen chúc lao lên phía trước, hắn bùi ngùi thở dài, không nghĩ tới đây chính là
kết cục của hắn! Hắn cho rằng hắn phải tuân thủ lời thề ở trước mặt hoàng
thượng, bảo vệ Vân Ca cả đời! Hắn nghĩ chỉ cần hắn hét lớn Vân Ca là phu nhân
của Mạnh Giác, hoặc là nghĩa nữ của Hoắc Quang, như vậy cho dù là trọng tội
xông vào đế lăng đi nữa, đám quan binh đó cũng không dám sát hại Vân Ca ngay
tại đây, thế nhưng…

Hắn quay đầu lại nhìn bộ dáng Vân
Ca, nghĩ đến lúc Lưu Phất Lăng mất, đột nhiên nắm chặt kiếm trong tay! Hôm nay,
cho dù chết, cũng tuyệt đối không có quan hệ gì với Mạnh Giác, Hoắc Quang!

Đao của đám binh lính nhiều vô số
kể, giống như một bầy ong dốc toàn lực vây tới, những mũi nhọn dầy đặc, trong
bóng đêm lóe ra ánh sáng trắng. Một khe hở cũng không có, ngay cả mưa cũng
không thể rơi xuống được.

“Ầm ầm! Ầm ầm!”

Tiếng sấm từ xa tới gần, đinh tai
nhức óc.

“Ào ào! Ào ào!”

Mưa lớn càng rơi xuống càng nhanh,
đập xuống khiến cho mặt đất cũng giống như run rẩy. Trên bậc thang ngọc thạch
của Bình lăng, hai dòng nước mưa hòa cùng máu tươi, uốn lượn chảy xuống. Từ
đằng xa nhìn lại, giống như hai dòng huyết lệ của đế lăng…

Hết chương 16.

Hết
chương này tớ có mấy câu muốn nói:

Một
là: Đồng Hoa đang chứng minh cho chúng ta thấy: bất cứ khi nào bạn thấy đã thê
thảm hết mức rồi, tức thì đoạn sau còn thê thảm hơn. Cái chương gì mà tốn bao
nhiêu là nước mắt.

Hai
là: Cái chương khỉ gì mà cứ ba câu là phải tìm chú thích thế này, mệt chết đi
được!

Báo cáo nội dung xấu