Nhật ký thăng chức của thổ thần - Chương 50 - 51
Chương 50
Bí ẩn
Sự việc đã giải quyết xong, mấy người Tang Chỉ cũng thu dọn
hành lý, chuẩn bị quay về trấn Bình Lạc.
Chỉ là ca ca khoa trương nghe nói đệ đệ, đệ muội[25] lại chuẩn
bị gạt mình ra để hưởng lạc một mình, liền vừa khóc vừa làm loạn, ôm chân Tuấn
Thúc không để họ đi. Tang Chỉ nhân lúc hai huynh đệ nhà nọ “đối thoại”, mình được
rảnh rỗi liền đi ra khỏi phòng thì thấy Lai Mễ và Ly Vẫn đang chơi đùa vui vẻ.
[25] Em dâu.
Nhóc con Lai Mễ được Húc Vương giải cấm chú rồi, hớn hở hóa
thành nhân hình, vừa chạy vừa nhảy vòng quanh Ly Vẫn, miệng ríu ra ríu rít cũng
chẳng biết đang nói gì. Có lẽ thời gian Lai Mễ học được cách hóa thành nhân
hình vẫn chưa lâu, hai chân bước đi xiêu xiêu vẹo vẹo, Ly Vẫn liền khom lưng,
kéo bàn tay nhỏ bé của Lai Mễ, một lớn, một bé, một trước, một sau tập đi. Bức
tranh vô cùng ấm áp khiến Tang Chỉ nhìn mãi, cuối cùng không kìm được liền mỉm
cười.
Đi đến trước mặt hai người, Lai Mễ nhìn thấy Tang Chỉ, hét gọi
một tiếng rồi hớn hở nhào vào lòng nàng, ngây thơ nói: “Tỷ tỷ, vừa rồi A Ly ca
ca nói lát nữa sẽ đưa đệ đi mua kẹo, tỷ cũng đi chứ?”
Tiểu hồ ly há miệng chưa kịp nói gì, Ly Vẫn đã hắng giọng một
cách không tự nhiên, ngồi xuống ôm lấy Lai Mễ, nói: “Tang Chỉ tỷ tỷ không đi được,
tỷ ấy còn có chuyện rất quan trọng phải quay về trấn Bình Lạc.”
Lai Mễ nghe thấy vậy, cặp mắt đen trong sáng híp lại thành một
đường chỉ, vui vẻ vỗ tay, nói: “Lai Mễ biết! Lai Mễ biết! Vừa rồi đại ca nói với
đệ rồi, Tang Chỉ tỷ tỷ phải về trấn Bình Lạc để thành thân. Tỷ tỷ, tỷ và A Ly
ca ca thành thân có phải là sẽ có rất nhiều đồ ăn ngon không?”
Nói xong, Tang Chỉ và Ly Vẫn đều không hẹn mà cùng cứng đơ
người. Lai Mễ tính tình trẻ con, đương nhiên không hiểu thành thân có nghĩa là
gì, hoặc có lẽ thời gian Lai Mễ ở cùng hai người, thấy A Ly và Tang Chỉ ở cùng
nhau nhiều hơn, thế nên mới hiểu nhầm đối tượng thành thân của tiểu hồ ly.
Không khí nhất thời có chút ngượng nghịu, tiểu hồ ly thầm hối
tiếc, lẽ ra không nên đến làm phiền hai người họ chơi đùa, muốn giải thích cho
Lai Mễ, nhưng lại sợ nhóc con hỏi thêm nhiều vấn đề dở khóc dở cười. Tang Chỉ
đang suy nghĩ mông lung thì nghe thấy Ly Vẫn giả vờ như không để ý gì, hỏi:
“Hôn lễ đã định rồi?”
“Ừm!” Tang Chỉ gật đầu. “Phượng hoàng cao ngạo nói, trước
khi đến đây đã nói chuyện với phụ thân rồi, hẹn gặp ở trấn Bình Lạc. Còn nói
đêm đó, chuyện ta và ngươi mất tích là bởi vì ta nhất thời tức giận...” Đang
nói, Tang Chỉ lại đột nhiên im thít. Nói thế nào đi chăng nữa đều cảm thấy mình
đã làm liên lụy đến A Ly khiến mọi người hiểu lầm là hai người chạy trốn, nhưng
bây giờ, chớp mắt cái lại trở thành mình lợi dụng A Ly xong liền đá hắn rồi vui
vẻ thành thân với người khác...
“A Ly, ta...”
Ly Vẫn liền cắt ngang lời nàng: “A Ly, cái tên này là hôm đó
nàng vô tình đặt cho ta, nhưng đúng là thiên duyên định trước, từ lúc bắt đầu
nàng đã nói với ta rằng, cuối cùng sẽ có ngày phân ly. Cái tên này rất hay, ta
sẽ mãi ghi nhớ trong lòng.”
Tang Chỉ cắn chặt môi, lời nói tắc nghẹn trong cổ họng không
thốt ra được. Ly Vẫn vỗ vỗ đầu Lai Mễ, xa xăm nói: “Tang Chỉ, hôn lễ của nàng
có lẽ ta không thể đến chúc mừng rồi. Ta đã đồng ý với Húc Vương, cùng ngài ấy
đi làm một số chuyện.”
Nghe thấy vậy, Tang Chỉ kinh ngạc: “Cùng Húc Vương đi làm một
số chuyện? Chuyện gì? Tuy trước mắt, Húc Vương không uy hiếp hai tộc nhân -
tiên, nhưng chỉ dựa vào việc ngài vì tìm đệ đệ mà có thể nhẫn tâm mạnh tay với
bọn họ, vị Hồ yêu vương này chắc chắn chẳng phải tốt đẹp gì. Hơn nữa, dù gì
tiên - yêu khác biệt, rốt cuộc là việc gì mà cần hai người phải liên thủ?”
Ly Vẫn thấy vẻ mặt của tiểu hồ ly đầy căng thẳng, liền mỉm
cười, lắc đầu: “Nàng yên tâm, ta đương nhiên phân biệt được rõ phải trái, trắng
đen. Lần này rời nhà, ta cũng sẽ viết thư về Long cốc, để phụ vương và mẫu hậu
yên tâm.”
Tang Chỉ nghe thấy vậy, tảng đá trong lòng cũng từ từ được hạ
xuống, yếu ớt ngẩng đầu, muốn dặn dò thêm vài câu thì đột nhiên cảm thấy ngực
nhói đau, đầu ong ong, trống rỗng nửa giây, giống như có người dùng đồ vật gì sắc
nhọn từng nhát, từng nhát đâm vào tim nàng, chỉ kịp hét một tiếng rồi hai chân mềm
nhũn, ngã xuống đất.
Ly Vẫn và Lai Mễ sững người. Thấy tiểu hồ ly đột nhiên ngã
xuống, Ly Vẫn cuống quýt đỡ lấy nàng, ôm nàng trong lòng, lay gọi. Lai Mễ thấp
giọng kêu một tiếng, ánh sáng trắng bỗng lóe hiện, thoắt cái đã biến thành
nguyên hình rồi chạy mất. Bên này Ly Vẫn cũng chẳng để ý rốt cuộc Lai Mễ chạy
đi đâu, chỉ cảm thấy bàn tay Tang Chỉ đang kéo mình càng lúc càng mạnh, trán
cũng đầm đìa mồ hôi, mặt mày nhăn nhó, trông có vẻ vô cùng đau đớn.
“Tang Chỉ! Tang Chỉ!” Đầu ngón tay Ly Vẫn run rẩy, lần đầu
tiên hắn thấy tâm trí hoảng loạn, không biết nên làm thế nào. Thấy Tang Chỉ
trong lúc mơ hồ đã để lộ ra hàm răng hồ ly nhọn như sắp tự cắn lưỡi mình, hắn vội
vàng đặt tay mình vào miệng tiểu hồ ly, thoắt cái chỉ nghe thấy một tiếng kêu
trầm đục. Ly Vẫn nhíu mày, răng nhọn của tiểu hồ ly đã cắm sâu vào da thịt hắn.
Móng vuốt của Tang Chỉ cào thêm mấy vết rất sâu trên cánh
tay của Ly Vẫn, máu tươi chảy ra, tiểu hồ ly vẫn không thấy tốt hơn, trầm giọng
rên rỉ vì khó chịu. Ly Vẫn mím chặt môi, suy nghĩ một lát rồi giơ cánh tay còn
lại lên, tích đầy tiên khí, đang định truyền sang cho tiểu hồ ly thì nghe thấy
phía sau truyền đến một tiếng quát nghiêm khắc:
“Không được!”
Ly Vẫn ngẩng đầu, thấy Húc Vương vội vã bước đến, sau lưng
còn có Lai Mễ đang thò đầu ra, lúc này mới hiểu nhóc con này vừa đi tìm đại ca
đến giúp đỡ. Húc Vương sải bước đến trước mặt Ly Vẫn, không nhiều lời liền duỗi
tay, móng vuốt sắc nhọn bất ngờ hiện nguyên hình, trong lòng bàn tay tích đầy
yêu khí màu đen. Ly Vẫn hơi nheo mắt, chưa kịp hỏi xem Húc Vương muốn làm gì
thì đã thấy đối phương ánh mắt sáng rực, một chưởng đánh trúng đỉnh đầu Tang Chỉ.
“Ngài...” Ly Vẫn líu lưỡi, tiểu hồ ly tiên thể linh thần,
Húc Vương tập trung yêu khí của mình truyền cho nàng chẳng phải muốn nàng chết
sao? Ly Vẫn đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Húc Vương, lại thấy Húc Vương
nhắm mắt, lắc đầu. “Nếu ngài muốn nàng chết, phải ngăn ta trước đã.”
Lai Mễ chạy đến trước mặt Ly Vẫn, nghiêng đầu dụi dụi vào
lòng Ly Vẫn như bảo cho hắn không cần lo lắng. Ly Vẫn bất lực, tiếp tục ôm Tang
Chỉ, cẩn thận quan sát những thay đổi của nàng. Không lâu sau, quả nhiên tiểu hồ
ly từ từ hồi phục, nanh nhọn của hồ ly thu lại rồi, cơ thể cũng không còn run rẩy
nữa.
Húc Vương truyền xong yêu khí, phất tay áo nhìn Tang Chỉ. Thấy
tiểu hồ ly từ từ mở mắt, Ly Vẫn nói: “Nàng cảm thấy thế nào?”
Tang Chỉ thử cử động một chút, cố gắng ngồi dậy, áp mu bàn
tay lên má, xoa xoa ngực, nhìn chằm chằm vào Húc Vương vẻ không hiểu, nói: “Thật
kỳ lạ, giống như vừa trải qua một giấc mơ vậy! Sao mà... một chút cảm giác cũng
không còn nữa?”
Ly Vẫn nói: “Nàng có ý gì?”
Tang Chỉ lắc đầu: “Giống như lần trước ở trong sơn động, đột
nhiên ta cảm thấy ngực đau dữ dội, nhưng sau cơn đau đớn kịch liệt đó lại không
có một chút di chứng nào cả.”
Ly Vẫn nghe thấy vậy, vô thức nhìn sang Húc Vương, trong
lòng vô cùng hoài nghi. Vừa rồi hắn muốn truyền tiên khí để xoa dịu cơn đau cho
Tang Chỉ, Húc Vương lại ngăn cản, tự mình truyền yêu khí cho nàng, còn nàng bây
giờ giống như chẳng có chuyện gì cả...
Khóe miệng Húc Vương hơi nhếch lên, hắn cúi đầu nói: “Ta biết
ngươi đang nghĩ gì, nhưng bản vương cũng không có cách nào trả lời ngươi.”
Tang Chỉ nghe thấy vậy, cũng ngơ ngác nhìn Húc Vương. Vừa rồi,
tuy cơn đau thấu vào tận tim nhưng không phải nàng mất đi toàn bộ ý thức, cho
nên những động tác của Húc Vương nàng cũng biết rõ. Do dự một lát, tiểu hồ ly
nói: “Lần trước, bởi vì ta xông nhầm vào mộng cảnh kết giới nên mới phải chịu
đau đớn, nhưng lần này là vì sao?”
Húc Vương cười gằn: “Bản vương nói rồi, ta không có cách nào
trả lời ngươi, bởi vì ta cũng không biết ngươi bị làm sao!”
Ly Vẫn chớp chớp mắt: “Vậy vì sao vừa rồi ngài chắc chắn muốn
truyền yêu khí cho nàng như vậy?”
Húc Vương nghe thấy vậy, điệu cười càng lúc càng thể hiện sự
bình tĩnh, chắp tay sau lưng, trầm giọng: “Bởi vì ta ngửi thấy... trên người
ngươi có hơi khí không thuộc Tiên tộc.”
Húc Vương nói xong, Tang Chỉ liền kinh hãi, bất động, rất
lâu sau mới phản ứng lại được: “Làm sao có thể? Phụ vương và mẫu hậu ta đều thuộc
Tiên tộc, ta...”
Nàng đang nói thì Húc Vương xen ngang: “Thế gian vạn vật,
không có gì là không thể! Nếu không thì công chúa Tang Chỉ giải thích như thế
nào chuyện vừa rồi ta truyền yêu khí vào người ngươi mà đến lúc này ngươi vẫn
bình an vô sự? Ngay đến Nhai Xải của Long tộc thần lực vô biên, ngày đó nhận
yêu lực của ta, cũng cần có Tiên Lộ của Phượng tộc hỗ trợ. Công chúa Tang Chỉ
tiên lực yếu kém mà sau khi nhận yêu khí của ta vẫn khỏe mạnh bình thường, điều
đó chứng tỏ rằng cơ thể ngươi đã từng tiếp nhận yêu khí.”
Tang Chỉ không thể tin được, hai mắt trợn tròn. Ly Vẫn xoa cằm,
suy đoán: “Nói như vậy, việc Tang Chỉ phải chịu đau đớn hai lần đó có liên quan
đến thân thể của nàng?”
Húc Vương nói: “Điều này ta không dám mạo muội bình luận.”
Tang Chỉ nghe thấy vậy, đang muốn nói tiếp thì Húc Vương lại
ngẩng đầu nhìn trời, chuyển chủ đề: “Không còn sớm nữa, chúng ta cũng nên khởi
hành thôi.” Nói xong, hắn liền ra hiệu cho Ly Vẫn. Ly Vẫn ngừng lại một lát,
trong lòng còn bận tâm chuyện vừa rồi của Tang Chỉ, nhưng cũng thầm biết rõ sớm
muộn gì hai người cũng phải chia tay, liền cố làm ra vẻ thư thái, nói: “Ta vào
xem hai huynh đệ Tuấn Ngạn đã nói chuyện xong chưa.”
Nói xong, hắn định đứng dậy đi vào trong thì đột nhiên bị
kéo lại, quay đầu lại nhìn, thấy Tang Chỉ đang giữ tay mình, cẩn thận nhìn vết thương
trên đó, lúc này hắn mới nhớ ra vừa rồi mình cũng bị thương, giờ mới cảm thấy
cánh tay và trái tim đều đau đớn.
Tang Chỉ ngẩng đầu, ánh mắt đầy vẻ thương xót, giống như muốn
nói nghìn vạn lời nhưng cuối cùng lời đến bên miệng chỉ có một câu: “Ngươi bị
thương rồi!”
Khóe mắt Ly Vẫn rưng rưng, hắn cố kìm chế sự kích động, quay
đầu lại, nói: “Không sao đâu! Nàng... phải nhớ chăm sóc bản thân thật tốt,
ta...” Nói được nửa câu, Ly Vẫn bỗng nín thinh, hắn tự cười nhạo mình nói nhiều
như vậy thì có ích gì? Sau này tiểu hồ ly thành thân rồi, đương nhiên có Tuấn
Thúc ở bên cạnh chăm sóc, hắn còn lo lắng gì nữa chứ?
Tang Chỉ gật đầu, nói: “Ta biết, ta sẽ chăm sóc tốt cho
mình. Ngươi cũng vậy, A Ly...”
Bên này, xem ra Húc Vương không thể nhìn hai người bọn họ được
nữa, chẳng biết điều xen vào giữa, thuận tay đưa đệ đệ Lai Mễ cho Tang Chỉ,
nói: “Ta và Ly Vẫn, Tuấn Ngạn phải ra ngoài có chút chuyện, khoảng thời gian
này để Lai Mễ ở lại chỗ ngươi thì tốt hơn.”
“Hả?” Tang Chỉ líu lưỡi. Húc Vương đến phàm giới, dùng mọi
thủ đoạn chính là để tìm đệ đệ, bây giờ tìm được rồi lại muốn để ở chỗ nàng?
Húc Vương dường như cũng nhìn thấu được tâm tư của tiểu hồ
ly, cười nói: “Ta lo lắng đệ đệ còn non nớt, muốn trước khi đi lo việc sẽ đưa
nó về yêu giới giam lỏng để đảm bảo an toàn, nhưng bây giờ xem ra...” Húc Vương
hơi ngừng lại rồi như có ý gì đó, nhìn sang Tang Chỉ, nói: “Chẳng phải người
phàm có câu, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất sao?”
“Nơi nguy hiểm nhất?” Tang Chỉ khẽ lẩm bẩm, không hiểu ý của
Húc Vương lắm nhưng cảm nhận được Lai Mễ khẽ liếm liếm môi, lúc này mới nghĩ đến,
vội vàng vuốt vuốt lông nó, nói: “Cũng đúng! Xem ra Lai Mễ vẫn chưa chơi đủ ở
phàm giới! Nhưng mà Lai Mễ đệ phải đồng ý với tỷ tỷ, lát nữa gặp phượng hoàng
cao ngạo, nhất định không được nói cho chàng biết vừa rồi tỷ tỷ bị ngất, biết
chưa?”
Lai Mễ nghe thấy vậy, vẫy vẫy đôi tai nhọn, gật đầu thật mạnh,
vẻ mặt vô tội. Thấy vậy, Tang Chỉ mới nhe răng cười. Trong lúc nói chuyện, mọi
người cũng thấy phượng hoàng cao ngạo từng bước đi ra khỏi căn nhà gỗ, dưới
chân còn lôi theo ca ca khoa trương đang sống chết không chịu buông tay.
Ca ca khoa trương khóc: “Tiểu Thập, dù thế nào ngươi cũng phải
để ta uống rượu hỷ của Tuấn Thúc rồi mới đi chứ!”
Húc Vương nghe thấy vậy liền cười nhạt: “Hay chúng ta để đệ
đệ, đệ muội ngươi cùng đi?”
Ca ca khoa trương hóa đá: “Chúng ta nên đi luôn bây giờ!”
Chương 51
Thổ thần mới
Mũ phượng, khăn thêu, chăn cưới, gối cưới, trâm vàng, kẹp ngọc
mười tám kiểu, hợp khâm[26] tửu, mứt táo, bánh hỷ... Tang Chỉ nhìn những đồ vật
lung linh trên bàn và đội nha hoàn bồi giá[27] trang điểm đẹp đẽ, chỉnh tề đứng
thành một hàng, không kìm được há hốc miệng. Sau khi sững sờ, mới nhìn sang
công chúa Họa Thường đang ngồi đoan trang trên ghế, líu lưỡi: “Mẫu hậu, chẳng
phải người không đồng ý gả con cho phượng hoàng cao ngạo sao?”
[26] Rượu uống trong
đêm động phòng.
[27] Của hồi môn.
Chuyện là một tháng trước, khó khăn lắm Tang Chỉ và Tuấn
Thúc mới xua được Húc Vương đi, hai người vui mừng hớn hở quay lại trấn Bình Lạc,
vốn nghĩ rằng chuyện thành thân sau đó sẽ xuôi chèo mát mái, ai ngờ vừa tới trấn
đã nhìn thấy đào thụ tinh Khế Lạc mặt mày khổ sở đang đi đi lại lại ngoài cửa
trấn.
Tuy ngày đó tiểu hồ ly vô cùng căm hận vì bị phượng hoàng
cao ngạo lừa hạ phàm, làm Thổ thần của trấn Bình Lạc gà không đẻ nổi trứng này,
nhưng dù sao đây cũng là nơi hai người nảy sinh tình cảm, thêm vào đó nàng ở
đây lâu nên cũng sinh tình, bây giờ sống ở trấn Bình Lạc cũng giống như ở nhà,
nhìn thấy đào thụ tinh bủn xỉn này tự nhiên cũng thấy thích hơn.
Tang Chỉ và Tuấn Thúc nhìn nhau cười, nhưng chưa kịp gọi,
đào thụ tinh lại nhìn thấy hai người trước, sững sờ nửa giây, rồi chạy đến. Tiểu
hồ ly thấy rất lạ, dùng định thân chú để đào thụ tinh đứng yên rồi sải bước
huênh hoang đi đến trước mặt hắn, chống tay mạng sườn, trừng mắt lườm, nói:
“Ngươi nhìn thấy bản công chúa, chạy gì mà chạy?”
Khế Lạc mặt khổ sở, chớp chớp mắt, không nói.
Phượng hoàng cao ngạo cũng cảm thấy kỳ lạ, chau mày nói:
“Trong trấn xảy ra chuyện gì rồi?”
Khế Lạc nhìn trời ngẫm nghĩ, mím chặt miệng, gật gật đầu rồi
lại một mực lắc đầu.
Tiểu hồ ly tức đến mức đỉnh đầu xì khói: “Được lắm! Ngươi giễu
cợt bản công chúa có đúng không? Hừ, ta mới rời khỏi trấn Bình Lạc mấy ngày, chẳng
qua chỉ là không làm Thổ thần ở đây nữa, ngươi đã không coi ta ra gì rồi, có phải
không?!”
Như mọi khi, đào thụ tinh sớm đã lên tiếng giải thích, cầu
xin tiểu công chúa bớt giận, nhưng hôm nay, Khế Lạc dằn vặt nhìn Tang Chỉ một
cái rồi cắn răng quay đầu đi. Tuấn Thúc giữ Tang Chỉ đang giận dữ, vô thức nhìn
xung quanh, không cảm thấy có gì khác thường, nhưng càng như thế lại càng không
bình thường.
Tuấn Thúc hỏi: “Vì sao chỉ có một mình ngươi đến cửa trấn
đón bọn ta, Thất Thủy đâu?”
Khế Lạc nghe thấy vậy, càng lúc càng tỏ ra hoảng hốt, con
ngươi đảo qua đảo lại không ngừng khiến Tang Chỉ nhìn thấy mà đau đầu. Tiểu hồ
ly gõ gõ lên đầu Khế Lạc, mắng: “Ngươi bị thần kinh rồi phải không?!”
Tuấn Thúc im lặng một lát, lại hỏi: “Ta và Thiên Hồ Đế quân
hẹn gặp nhau ở trấn Bình Lạc, tính ra thì hôm nay chính là ngày hẹn, bọn họ đến
rồi sao?”
Lần này, đào thụ tinh cũng coi như đã phản ứng bình thường một
chút, nước mắt giàn giụa, gật gật đầu. Phượng hoàng cao ngạo thấy vậy, mím chặt
môi, cố gắng điều chỉnh cảm xúc. Rốt cuộc vấn đề ở đâu, trước khi đi mình đã cố
ý để Thất Thủy và Bích Nữ ở lại xử lý công việc của trấn Bình Lạc, cứ coi như
Thất Thủy tính khí trẻ con, không tránh khỏi sơ suất, nhưng vẫn còn có Bích Nữ
mà...
Phượng hoàng cao ngạo hơi nheo mắt phượng nhìn vào trong trấn,
Tang Chỉ buồn chán, vô thức kéo tay áo của phượng hoàng cao ngạo. Trong đầu Tuấn
Thúc chợt lóe sáng, kinh hãi hỏi: “Khế Lạc, Thổ thần mới của trấn Bình Lạc là
ai?!”
Hôm đó Tang Chỉ đưa Ly Vẫn rời hỏi trấn Bình Lạc, Tuấn Thúc
đã nói sẽ trả tự do cho nàng, ra lệnh bãi bỏ chức Thổ thần của nàng. Người đi rồi
nhưng ghế Thổ thần không thể khuyết, Khế Lạc chỉ là một trợ lý nhỏ mà cũng bận
bịu tối mắt tối mũi, mệt đến mức không nói nổi, còn khóc lóc trước mặt Tuấn
Thúc mấy lần.
Phượng hoàng cao ngạo bất lực, lúc này mới đệ trình lên
Thiên cung, nói công chúa Tang Chỉ của Thanh Khâu quốc vì bận lo hôn sự nên phải
lập tức từ bỏ chức vụ. Đào thụ tinh Khế Lạc của trấn Bình Lạc luôn giữ tròn bổn
phận, cẩn thận, cần cù... nên sớm được liệt vào hàng tiên, hiện giờ xin phép
cho đào thụ tinh Khế Lạc tạm thời giữ chức Thổ thần trấn Bình Lạc, đợi đến ngày
hắn thành tiên rồi thì chính thức nhận chức.
Sau đó, khi phượng hoàng cao ngạo đến Long cốc cứu Tang Chỉ,
thư phê chuẩn vẫn chưa đưa xuống. Công việc của Thổ thần vẫn do Tuấn Thúc xử
lý, công văn này đưa lên chỉ là để thông báo một tiếng nên mãi vẫn không được
phê chuẩn. Thực ra Tuấn Thúc cũng không để tâm, nhưng hôm nay hai người quay về
trấn Bình Lạc, Khế Lạc vẫn áo trắng đai xanh, quan ấn ngọc bài ở thắt lưng vẫn
là ngọc bài làm trợ lý... Điều này chẳng phải chứng tỏ công văn không được phê
chuẩn sao? Hoặc là Vương Mẫu có dụng ý khác, tự lệnh cho Thổ thần mới xuống rồi?
Vừa nói xong, Khế Lạc đã khóc lóc thảm hại, vừa lắc đầu vừa
há miệng, nhưng vẫn chẳng thể nói thành lời. Tang Chỉ thấy vậy thì cảm thấy rất
kỳ quái, liền lẩm bẩm: “Lẽ nào đào thụ tinh bị điểm huyệt câm rồi?”
Ba người còn chưa kịp phản ứng thì nghe thấy phía sau truyền
đến một tràng cười nhẹ như có như không, Tang Chỉ và phượng hoàng cao ngạo nhìn
ra phía sau Khế Lạc, thấy người đang đi về phía họ chải kiểu tóc bách hoa, áo lụa
thướt tha, thật sự là... làm mê đắm lòng người.
Tang Chỉ giật giật khóe môi, lẩm bẩm: “Thố Tử... tiểu
tiên...”
---- Cẩu huyết cuồn cuộn ----
Thố Tử tiểu tiên Anh Lạc nghe thấy tiếng Tang Chỉ gọi, chỉ
nghiêng đầu, nhếch môi rồi mới duyên dáng đi đến trước mặt hai người, nhún người,
nói: “Phượng quân đại nhân, công chúa Tang Chỉ, đã lâu chưa gặp!” Nói xong,
nàng ta khẽ liếc nhìn hai bàn tay vẫn nắm lấy nhau của Tuấn Thúc và Tang Chỉ, mặt
không chút biểu cảm nhưng bất giác đứng thẳng người.
Phượng hoàng cao ngạo đúng là da mặt rất dày, hôm đó dùng mỹ
nam kế lừa Anh Lạc đi làm gian phi, bây giờ lại bị người ta bắt gặp đang thân mật
với nữ nhân khác, mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh, dịu dàng nắm chặt tay
tiểu hồ ly, giọng trịnh thượng: “Anh Lạc, đã lâu không gặp, dạo này vẫn khỏe chứ?”
Anh Lạc nghe thấy vậy, nở nụ cười rạng rỡ, chiếc trâm cài
tóc cũng lắc lư theo cử động của cơ thể, ngước đôi mắt kiều diễm nhìn Tuấn
Thúc. Nàng ta dựa vào bên vai Tuấn Thúc một cách mờ ám, nhỏ nhẹ nói: “Phượng quân
đại nhân muốn hỏi là vì sao ta lại ở đây, nhiệm vụ làm gian phi của phàm giới
đã hoàn thành viên mãn hay chưa, đúng không? Hừ! Phượng quân đại nhân cứ yên
tâm, ta vì để hoàng đế đó hoang dâm vô độ, suýt chút nữa phế mất đạo hạnh nghìn
năm rồi. Chẳng dễ dàng gì đợi được bọn quần hùng nổi lên làm phản, nhưng lại bị
đạo cao nhân bắt giam trong nội cung không ra ngoài được, vào nhầm yêu đạo, khi
đó thật sự là... sống - không - bằng - chết!”
Thố Tử tiểu tiên vừa nói vừa không kìm nén được mắt đỏ lên,
nước mắt cũng trào ra. Nghĩ đến những ngày vất vả đều vì người đang ở trước mặt
này, nhưng nàng thoát khỏi cảnh nguy hiểm thì “tin vui” đầu tiên nhận được
chính là Phượng quân đại nhân cướp vị hôn thê của Thất công tử của Long tộc,
hai người thầm có tình cảm với nhau, thậm chí châu thai ám kết rồi!
Đây là sự nhạo báng và bi kịch gì chứ? Vị hôn thê này lại
chính là hồ ly tinh, đối thủ cạnh tranh của mình. Anh Lạc nghĩ đến đây, liền
quay người lườm một cái rất hung dữ, không ngờ lại vừa khéo đụng phải Tang Chỉ
với vẻ mặt vô cùng hối hận. Tang Chỉ nắm tay Anh Lạc, nói: “Ngươi suýt nữa bị
đánh về nguyên hình? Còn gặp phải yêu đạo nữa sao?” Ngừng một lát, Tang Chỉ mới
giậm chân quay người, giận dữ chỉ vào phượng hoàng cao ngạo nói: “Lúc đầu chàng
lừa nàng ấy, ta đã không đồng ý, chàng là tên khốn nạn! Nếu nàng ấy thật sự bị
hóa thành tro bụi, cả đời này chàng có thể ngủ ngon được không?”
Phượng hoàng cao ngạo thấy nương tử tương lai vẻ mặt đầy căm
phẫn, cũng nhướn nhướn mày, ấm ức nói: “Sao có thể chỉ trách ta? Lúc đầu ta phải
dùng mỹ nam kế như vậy chẳng phải vì họa nàng gây ra sao?”
“Ta... Chàng đi chết đi, đi chết đi! Ý của chàng là Thố Tử
tiểu tiên hôm nay thành ra như vậy là do sai lầm của bản công chúa?”
“Ta không nói như vậy, nhưng nếu nàng muốn nghĩ như vậy, ta
cũng chẳng có cách nào.”
...
Hai người yêu thương nhau đấu khẩu, hoàn toàn bỏ qua Anh Lạc
giờ mặt đã tái xanh. Nàng vốn cho rằng, tiểu hồ ly và Tuấn Thúc trong khoảng thời
gian mình không ở đây mới nảy sinh tình cảm, nhưng bây giờ xem ra...
Anh Lạc không thể tiếp nhận được sự thực này, người ngây ra
như khúc gỗ, đến nước mắt cũng không chảy ra được nữa: “Làm sao có thể như vậy
chứ? Vì sao? Vì sao?”
Tuấn Thúc bắt lấy móng vuốt đang nhào đến của tiểu hồ ly, thở
dài, nói: “Anh Lạc, thực sự ta có lỗi với nàng, ta đã lợi dụng nàng. Bản Phượng
quân thiếu nàng một món nợ nhân tình, sau này nàng có gì cần giúp đỡ, ta nhất định
vạn chết không từ. Chỉ là... bây giờ ta muốn biết, khi đó nàng đã được ai cứu?
Rồi đến trấn Bình Lạc làm Thổ thần như thế nào?”
Nghe thấy vậy, Anh Lạc cười nhạt một tiếng, xua tay. Tuấn
Thúc và Tang Chỉ đã bị lưới tiên đột nhiên từ trên trời buông xuống vây giữ, đầu
óc Tang Chỉ trống rỗng, nói: “Làm sao có thể như thế này chứ? Lưới sen màu mật
này rõ ràng là của mẫu thân...”
Tang Chỉ còn chưa dứt lời thì Khế Lạc cũng gào thành tiếng,
vừa chạy vừa hét: “Ta nói rồi, đừng để ta làm mồi câu, đừng để ta làm... nhưng
các người cứ muốn... Hu hu! Mu bàn tay, lòng bàn tay đều là chủ nhân, đều không
thể đắc tội, sao ta lại xui xẻo như vậy chứ? Hu hu! Phượng quân đại nhân, công
chúa Tang Chỉ, nếu có ngày hai người được thế chớ có trách ta đó, công chúa Họa
Thường vừa đến trấn Bình Lạc đã bắt Thất Thủy và Bích Nữ đi, còn giam cầm ta, gọi
Thố Tử tiểu tiên, kẻ thù của hai người đến làm Thổ thần. Ta... ta cũng là bị
ép!”
Tang Chỉ kinh hãi, ngạc nhiên nói: “Mẫu hậu?”
Vừa nói xong, hai người Tuấn Thúc và Tang Chỉ liền nghe thấy
từ xa truyền đến tiếng cười lạnh lùng: “Trong mắt con còn có mẫu hậu ta sao?”
Nói xong, lại là tiếng áo giáp va vào nhau loảng xoảng. Thoắt cái, mọi người liền
thấy công chúa Họa Thường đưa tinh binh nhuệ tướng của Thanh Khâu quốc, khí thể
bừng bừng đi đến, tay ngọc duỗi ra, giận dữ quát: “Hãy bắt tên khốn nạn đã tùy
ý bỡn cợt tình cảm của nữ nhân, miệng nói toàn lời giả dối, lừa con gái ta chạy
trốn này lại!”
Tang Chỉ hóa đá.
“Cuối cùng sẽ có ngày, phụ vương và mẫu hậu đưa thiên binh,
thiên tướng đến trấn Bình Lạc cứu ta, thay ta đánh phượng hoàng cao ngạo để trả
mối thù bị lừa gạt ngày đó.” Câu nói mà trước đây ngày nào Tang Chỉ cũng thành
khẩn cầu khấn cuối cùng trở thành hiện thực, nhưng trong thời khắc này, tiểu hồ
ly chẳng... vui vẻ chút nào.
Thực ra mẫu hậu à, bây giờ con rất muốn được gả cho tên khốn
nạn đã tùy ý bỡn cợt tình cảm của nữ nhân, miệng nói toàn lời giả dối, lừa con
gái người chạy trốn này... >0<

