Nhật ký thăng chức của thổ thần - Chương 56 - 57
Chương 56
Thành thân
Hôm sau, Tang Chỉ đương nhiên rất vui mừng quay về nhà cùng
phượng hoàng cao ngạo, chỉ là... tư thế đi bộ có chút kỳ quái. Bỏ qua điểm nhỏ
không hài hòa, hai người thương lượng một hồi, cuối cùng vẫn quyết định sẽ đặt
nhà mới ở trấn Bình Lạc.
Một là, phép thuật của tiểu hồ ly thực sự không tốt, đất của
Phượng tộc treo lửng lơ giữa không trung, với công phu nửa mùa của hồ ly Tang
Chỉ, chỉ sợ sau này ra khỏi cửa đi chơi cũng rất có khả năng rơi từ vách đá vạn
trượng xuống. Hai là, hai người quen nhau rồi yêu nhau ở trấn Bình Lạc, Tuấn
Thúc lại vì việc công cần ở lại đây một thời gian dài, thế là quyết định nơi tổ
chức hôn lễ và chỗ ở sau này ở đây.
Thiên Hồ Đế quân và công chúa Họa Thường thấy con gái, con rể
ân ái, yêu thương nhau, đương nhiên cũng không có ý kiến gì, định xong thời
gian tổ chức hôn lễ liền để hai người quay về trấn Bình Lạc trước. Tang Chỉ tự
cho rằng mình công đức viên mãn, mang theo Lai Mễ, Tiểu Quyên và của hồi môn rồi
cùng phượng hoàng cao ngạo hừng hực khí thế về trấn Bình Lạc, nhưng vừa về đến
nơi, nàng liền biết, mình sai rồi, quá sai rồi!
Tuấn Thúc dắt tay tiểu hồ ly đến cửa trấn, Tang Chỉ từ xa đã
nhìn thấy mọi người đứng ngay ngắn đợi lệnh. Đào thụ tinh ôm bàn tính vàng,
khuôn mặt lóe lên đầy ánh vàng, Thất Thủy ngốc nghếch cười he he, Bích Nữ ở
trong gương miệng lưỡi sắc bén, còn có cả... Thố Tử tiểu tiên Anh Lạc điệu đà
đung đưa.
Tang Chỉ vừa thấy Anh Lạc, trong lòng liền vang lên một tiếng
loảng xoảng. Mấy ngày vừa qua sống quá thoải mái nên đã quên mất nàng ta. Bây
giờ Thố Tử tiểu tiên mới là chủ nhân thực sự của trấn Bình Lạc, Thổ thần mới,
còn bản thân nàng, cùng lắm cũng chỉ là “phu nhân ngự sử phàm giới”. Ấy! Với
cách xưng hô mỏi miệng như thế này, nghĩ thế nào cũng thấy mình giống người
ngoài.
Tang Chỉ cảm thấy vô cùng khó chịu, thấy Anh Lạc nở nụ cười
rạng rỡ, nhẹ nhàng lướt đến phía mình thì cảm thấy toàn thân nổi da gà. Trong
lúc còn đang nghiến răng đắn đo xem lát nữa nàng ta đánh đến mình, mình sẽ cào
móng vuốt trước hay đốt hồ hỏa trước thì Anh Lạc đã đến trước mặt. Tang Chỉ đờ
ra, chưa kịp lùi về phía sau, Thố Tử tiểu tiên đã nhún người hành lễ, tươi cười
chào: “Anh Lạc bái kiến Phượng quân đại nhân, công chúa Tang Chỉ!”
Tiểu hồ ly kinh ngạc, nghìn tính vạn toán cũng không tính đến
nước này, Thố Tử tiểu tiên lại sử dụng kế mềm mỏng, hại mình không biết được
trong lòng nàng ta đang nghĩ gì. Nhưng điều khiến Tang Chỉ càng không ngờ tới
được là, Anh Lạc vì hôn lễ của nàng và phượng hoàng cao ngạo mà bận tới bận
lui, tối tăm mặt mũi. Nói một cách hoa mỹ thì là trấn Bình Lạc thuộc phạm vi quản
hạt của nàng ta, việc chủ trì hôn lễ cũng nằm trong bổn phận.
Sau khi Tang Chỉ về trấn Bình Lạc, mỗi lần gặp Anh Lạc với
khuôn mặt xinh đẹp, nụ cười rạng rỡ thì lại không kìm nén được thầm run rẩy.
Nàng cũng âm thầm dặn dò phượng hoàng cao ngạo điều tra, thăm dò xem Thố Tử tiểu
tiên có phải là có âm mưu gì không, nhưng Tuấn Thúc tuyệt nhiên không để ý đến
chuyện này, chỉ nói mình đã có đáp án.
Lời nói này tiểu hồ ly nào có tin, bực mình nhất là không
tìm được sai sót của Anh Lạc, cứ như vậy đến ngày tổ chức hôn lễ, quả nhiên có
chuyện xảy ra...
Trong phòng ở Thanh Ngô cư, Tang Chỉ mặc bộ đồ cưới đỏ như lửa
ngồi trước gương đồng, vừa khóc vừa lau nước mắt. Lai Mễ cũng không biết tỷ tỷ
bị làm sao, lo lắng đến mức cứ liếm mu bàn tay nàng. Phượng hoàng cao ngạo nhìn
thấy mà đau lòng, vòng tay ôm lấy tiểu hồ ly từ phía sau, thấp giọng nói: “Đừng
khóc nữa, mắt sưng thì sẽ không xinh đâu!”
Tang Chỉ vừa thút thít vừa đẩy phượng hoàng cao ngạo ra,
quay đầu lại nhìn, hai chiếc tai hồ ly lông lồm xồm đã lộ ra ngoài. Tang Chỉ cắn
răng chỉ vào đôi tai nhọn, nói: “Đều là tại chàng! Đều là tại chàng! Chàng nói
Anh Lạc sẽ không hại thiếp, đây là cái gì? Hu...”
Hóa ra hôm nay Tang Chỉ dậy sớm. Lúc ngủ dậy, Tiểu Quyên và
nha đầu còn chưa vào hầu hạ, Tang Chỉ liền tự mình mặc áo cưới, đứng trước
giương soi. Đang vui mừng, tiểu hồ ly lại cảm thấy trên đầu có cảm giác nhột nhột,
đưa tay lên sờ, chiếc tai nhọn với lông lồm xồm đã mọc ra từ lúc nào.
Tiểu hồ ly kinh hãi. Lẽ nào vì quá hưng phấn nên hiện nguyên
hình mình cũng không biết? Còn may bây giờ mình đang ở trong phòng, nếu là lúc
đang bái đường, bị chúng tiên đến phát hiện, há chẳng phải là quá mất mặt họ hồ
ly rồi sao?
Tang Chỉ vừa ngẫm nghĩ vừa cố gắng tịnh thần niệm quyết che
giấu đôi tai, nhưng lát sau, tai hồ ly không thu lại được thì thôi, đến đuôi
cũng mọc ra. Tiểu hồ ly vừa tức vừa lo, ở trong phòng dằn vặt nửa ngày trời, đến
khi Bích Nữ, Tiểu Quyên đến trang điểm cho tân nương tử, mới biết đã trúng kế của
Anh Lạc.
Bích Nữ đoán, có lẽ Anh Lạc đã niệm chú gì đó trên áo cưới
nên mới khiến Tang Chỉ hiện nguyên hình. Trong thoáng chốc, trấn Bình Lạc rối
loạn, nhưng mà lật tung cả trấn cũng không tìm được Anh Lạc. Hôn lễ sắp bắt đầu,
tiểu hồ ly làm thế nào cũng không biến về nhân hình được, chân tay cũng hiện ra
móng vuốt hồ ly... nàng chỉ biết ngồi trên giường khóc hu hu.
Công chúa Họa Thường ở bên ngoài lo lắng đi qua đi lại. Tang
Chỉ không chịu mở cửa, tân lang phải nói hết nước hết cái mới vào được phòng, để
Tang Chỉ... chửi mắng.
Tuấn Thúc thở dài, nói: “Thực ra cũng chẳng có gì, mọi người
đều biết nàng bị Anh Lạc hãm hại, sẽ không cười...”
“Á... á...!” Tuấn Thúc chưa nói xong đã nghe thấy nương tử
hét lên thảm thiết. Cuống quýt quay đầu nhìn, lập tức sống lưng cũng lạnh toát,
đứng yên tại chỗ. Tiểu hồ ly đáng yêu, thanh tú, xinh đẹp nhà chàng lúc này lại
biến thành quái vật đầu hồ ly mình người, nhưng trên chiếc miệng nhọn và đầu hồ
ly vẫn là kiểu tóc mà trước đây Tang Chỉ chải. Sự kết hợp kinh khủng giữa người
và hồ ly, thật là... quái dị.
Tang Chỉ thấy ánh mắt Tuấn Thúc đang nhìn mình, liền biết
phượng hoàng cao ngạo cũng bị mình dọa cho phát sợ rồi. Lòng tự tôn bị xúc phạm
đến cực điểm, chiếc miệng hồ ly lập tức khóc rống lên, đẩy Tuấn Thúc ra ngoài:
“Ra ngoài! Ra ngoài! Chàng ra ngoài cho thiếp!”
“Không phải! Tang Chỉ, nàng nghe ta nói...”
Hai người kéo đẩy một hồi, đến mức Lai Mễ cũng chạy đến xem.
Tang Chỉ đang tức giận ngút trời, nào có để ý được nhiều như vậy, dứt khoát đẩy
hai người này ra ngoài cửa rồi bắt đầu đập đồ đạc. Người ở bên ngoài nghe thấy
mà sốt ruột, nhưng biết tiểu hồ ly đang tức giận nên chẳng ai dám vào.
Trong phòng, Tang Chỉ phá phách đủ rồi, ngồi phịch xuống đất
khóc lóc thảm thiết. Nào có nữ tử nào không mong trong ngày thành thân, mình sẽ
là cô dâu xinh đẹp, khoác áo cưới về nhà chồng? Chỉ có nàng là xui xẻo, gặp phải
Thố Tử tiểu tiên...
“Nàng ta cố ý! Nàng ta là người phụ nữ độc ác nhất! Nàng ta
vì không muốn thiếp thành thân, không lấy được chồng... oa...!” Tang Chỉ đang
khóc lóc thảm thiết, bỗng cảm thấy một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai mình. Vốn
cho rằng đó là Bích Nữ, tiểu hồ ly hơi quay người lại, nghẹn ngào nói: “Bích Nữ
tỷ tỷ, tỷ cũng ra ngoài đi, đừng có nhìn dáng vẻ xấu xí của muội.”
Tiểu hồ ly nói xong, rất lâu sau cũng không nghe thấy tiếng
ai trả lời. Vô thức ngước lên nhìn, quên cả khóc, áo xanh yếm bích, mày ngài
xinh đẹp... chính là nữ tử áo xanh, ân nhân cứu mình mấy lần. Tang Chỉ thấy vậy,
nhất thời cũng không biết phải làm gì, chớp chớp cặp mắt trong sáng, nói:
“Ngươi... sao lại ở đây?”
Nữ tử áo xanh vừa đỡ Tang Chỉ dậy vừa mỉm cười: “Hôm nay người
thành thân, ta đến chúc mừng người.”
Tiểu hồ ly nghe thấy vậy, lại nhớ đến chuyện đau lòng, nước
mắt đã giàn giụa, nói: “Hôm nay ta sợ là không thành thân được rồi! Hu hu, dáng
vẻ ta bây giờ xấu xí thế này, làm sao ta dám ra ngoài bái đường? Đến phượng
hoàng cao ngạo còn chê ghét ta...”
Nữ tử áo xanh lắc đầu, khẽ đưa tay lên miệng Tang Chỉ, ý bảo
nàng ngừng lại: “Thứ ngài yêu là con người của người, vẻ ngoài thì sao chứ?
Thân phận thì sao chứ? Hơn nữa, Tang Chỉ của chúng ta vẫn rất xinh đẹp, đáng
yêu!”
Nữ tử áo xanh nhẹ nhàng nói, giọng nói mềm mại nhưng kiên định,
giống như chiếc lông trắng tinh khiết, nhẹ nhàng lướt qua lồng ngực khiến người
khác cảm thấy vô cùng dễ chịu. Tang Chỉ nghe thấy vậy, bất giác yên tâm hơn,
đang muốn nói gì đó thì nữ tử áo xanh đã dắt nàng đến trước gương đồng.
“Người khác đều nói trước khi thành thân, tân nương nhất định
phải tìm được vị trưởng bối có phúc chải đầu cho, như vậy, cả đời sẽ hạnh phúc,
an khang. Ta không phải là người có phúc, nhưng ta muốn được chải đầu cho Tang
Chỉ, có được không?”
Tang Chỉ bị những lời của nữ tử áo xanh làm cho chú ý, bất
giác ngẩn người, đến khi phản ứng lại được mới phát hiện nữ tử áo xanh đã giữ lấy
khuôn mặt nàng, ra hiệu cho nàng nhìn vào gương.
“Á! Đừng mà!” Tiểu hồ ly kêu oai oái, vô thức đưa tay lên bịt
mắt, nàng không muốn nhìn dáng vẻ xấu xí của mình. Cho dù lúc mới học ảo hóa
thành nhân hình, nàng cũng chưa từng xấu xí thế này, đừng nói hôm nay là ngày đại
hỷ của nàng, Anh Lạc lại khiến nàng phải khó chịu thế này.
Thấy vậy, nữ tử áo xanh cong mắt khẽ cười, giọng nói vẫn dịu
dàng như nước: “Tang Chỉ đừng sợ, mở mắt ra nào!” Giọng nói dịu dàng, bình
tĩnh, giống như con người nữ tử. Những lời này như có ma lực, khiến Tang Chỉ
không kìm được, hé mắt, từ từ nhìn vào trong gương, tiểu hồ ly lại sững sờ.
“Làm sao có thể... Mặt của ta?” Tang Chỉ muốn nói gì rồi lại
thôi, nghiêng đầu nhìn nữ tử.
Nữ tử áo xanh đã cầm chiếc lược gỗ, khẽ nhếch môi: “Ta nói rồi,
Tang Chỉ là người xinh đẹp nhất!”
---- Đi qua ----
Đại sảnh Thanh Ngô cư, trong căn phòng tối om có một nhóm
người nhưng lại yên lặng như tờ.
Thiên Hồ Đế quân ngồi đoan chính trên vị trí dành riêng cho
mình, trầm mặc rất lâu, cuối cùng cũng đập bàn đứng dậy, quát: “Nó phản rồi!
Bây giờ bản vương sẽ đi bắt nó.”
Bích Nữ nghe thấy liền ngăn lại: “Đế quân, không được! Lúc
này tiểu hồ ly đang khóc lóc rất đau lòng, nếu ngài cưỡng ép trói muội ấy ra
bái đường, cũng chẳng ra sao cả!”
Công chúa Họa Thường thấy vậy cũng đỡ lời: “Bích Nữ nói có
lý! Chỉ Nhi đang buồn bã, chàng không nghĩ cách đi bắt Thố Tử tiểu tiên về giải
chú trên người con, lại còn hung dữ với con... Cả đời này con chỉ thành thân một
lần, chàng muốn con phải đau lòng sao?”
Tang Dục tức giận đến mức tóc tai dựng ngược, chỉ vào phu nhân,
nói: “Đều do nàng nuông chiều làm hư con! Nhưng bây giờ phải làm thế nào? Chẳng
lẽ cứ để chúng tiên ở bên ngoài đợi mãi? Vương Mẫu nương nương cũng đã đến rồi,
có phải nàng sẽ đi nói với người, bảo người hãy đợi một lát không?!”
Thấy hai người cãi nhau căng thẳng, Tuấn Thúc đột nhiên đứng
dậy, nói: “Nhạc phụ, nhạc mẫu không cần sốt ruột, giờ con sẽ đi tìm Vương Mẫu
nương nương thỉnh tội, nói rõ ngọn nguồn rồi tâu với người sẽ chọn ngày khác để
tổ chức hôn lễ.” Nói xong, cũng không đợi mọi người phản đối, chàng liền sải bước
đi ra ngoài.
Nhưng chưa đi được hai bước, Tuấn Thúc dừng lại, bất động.
Thất Thủy, Khế Lạc thấy vậy đều thò cổ ra nhìn xem bên ngoài là vị tiên nhân
nào không đợi được nữa nên xông vào, nhưng chỉ thấy một người trong trang phục
đỏ thẫm, kẹp vàng châu ngọc... Tiểu hồ ly trang điểm đẹp đẽ, trang phục rực rỡ,
đồ trang sức quanh người phát ra những tiếng leng keng... Tiểu nha đầu này so với
so với ngày thường thì xinh đẹp, kiều diễm hơn rất nhiều.
Sau khi đội chiếc khăn thêu lên mũ phượng, Tang Chỉ đi giày
thêu hoa sen đến trước mặt Tuấn Thúc, nâng cao tay áo quay một vòng, hé miệng
cười ngọt ngào: “Có đẹp không, tân lang?”
Tuấn Thúc thấy tiểu hồ ly đã khôi phục lại nhân hình, hơn nữa
được trang điểm kỹ càng nên vô cùng xinh đẹp, không kìm nén được sự xao xuyến
trong lòng, nắm lấy bàn tay của Tang Chỉ, lời nói chắc nịch: “Cảnh này chỉ ở
thượng thiên có, nhân gian có thể có được mấy lần?”
Chương 57
Phong ấn
Tang Chỉ khôi phục lại nhân hình, hôn lễ đương nhiên lại được
tổ chức như bình thường.
Bái đường, dâng trà, vào động phòng... một ngày thật náo nhiệt.
Phượng hoàng cao ngạo ra ngoài mời rượu, đến tận đêm khuya mới được dìu về
phòng. Lúc này, Tang Chỉ đang ôm Lai Mễ nói chuyện với Bích Nữ, đột nhiên nghe
thấy bên ngoài có tiếng “bịch” lớn, vội vàng chạy ra cửa nhìn, thấy Khế Lạc và
Thất Thủy đang đỡ hai bên vai Tuấn Thúc, gắng sức đi vào phòng.
Phượng hoàng cao ngạo chân nam đá chân chiêu, mặt đỏ lựng, vừa
nhìn đã biết là say rồi. Đào thụ tinh đỡ Tuấn Thúc lên giường, vặn vặn cánh
tay, nói: “Không ngờ khi Phượng quân đại nhân uống say lại nặng như thế này, sớm
biết thì đã không tham hai lượng bạc, đồng ý khi ngài ấy uống say sẽ đưa ngài về.”
Bích Nữ ở bên cạnh nghe thấy vậy thì cười khà khà: “Lẽ nào
cũng có lúc Khế Lạc ngươi không muốn kiếm tiền sao? Thử nói xem hắn uống bao
nhiêu rồi?”
Đào thụ tinh còn chưa kịp trả lời, mọi người đã nghe thấy Thất
Thủy “haizz” một tiếng não nề, rồi tỏ vẻ kinh ngạc nói: “Hình như Phượng quân
say đến mức trên cánh tay mọc ra lông phượng rồi. Đệ chưa từng nghe nói khi say
rượu ngài ấy sẽ hiện nguyên hình!”
“Hả?” Tiểu hồ ly vội thò đầu nhìn, đón chiếc khăn ấm Lai Mễ
ngậm đến, cẩn thận lau mồ hôi cho Tuấn Thúc. Người khác thành thân thì tình nồng
ý thắm, đến lượt nàng thành thân thì cả tân lang lẫn tân nương đều hiện nguyên
hình, đây là sao chứ?
Tang Chỉ hỏi: “Vậy trước đây, nếu phượng hoàng cao ngạo uống
rượu say thì sẽ thế nào?”
Thất Thủy chống cằm nghĩ ngợi một lát, ngốc nghếch đáp: “Đệ
không biết đâu!”
“Không biết?” Thằng nhóc con này không phải nghìn năm nay đều
không rời Tuấn Thúc nửa bước sao?
Thất Thủy gật đầu: “ Đúng vậy, vì Phượng quân trước đây chưa
từng uống rượu.”
Tang Chỉ: -_-|||
Tiểu hồ ly kinh ngạc, quay đầu cầu cứu Bích Nữ. Bích Nữ lại
lấy tay áo che miệng, cười: “Hôm nay là đêm động phòng của hai người. Một khắc
đêm xuân đáng giá nghìn vàng, chúng ta không làm phiền nữa. Lai Mễ, đến đây, ra
ngoài với tỷ tỷ thôi.”
Lai Mễ nghe thấy vậy, thấp giọng kêu một tiếng, nhún nhún
chiếc tai Hồ Ly rồi ngoan ngoãn chạy vào lòng Đào thụ tinh. Khế Lạc nói với vẻ nịnh
nọt: “Tất cả đều nghe theo Bích Nữ đại nhân!” Nói xong, bốn người họ định rời
đi, Tang Chỉ sốt ruột giậm chân: “Tỷ tỷ, mọi người đi cả rồi, em biết phải làm
gì với phượng hoàng cao ngạo đây?”
Bích Nữ chớp chớp mắt: “Hắn đã là phu quân của muội rồi, để
hắn say chết cũng được, để hắn lên tiên hay chết cũng được... Đó đều là chuyện
của muội.”
Nghe thấy lời nói đầy ngụ ý của Bích Nữ, Tang Chỉ tuy đã là
thê tử của người ta, nhưng mặt vẫn đỏ hồng lên, đang muốn giải thích thì Bích Nữ
lại chặn ngang, nói: “Yên tâm đi, ta đã đồng ý với tiểu phượng hoàng, sau khi
hai người thành thân sẽ không tùy tiện ra vào căn phòng này nữa. Đêm nay dù có
nghe thấy bất cứ tiếng nào, ta cũng sẽ coi như tiếng mèo kêu, ngoan ngoãn ở
trong tường nằm ngủ.”
Nói xong, cả đám người cười vang rồi tản đi. Tang Chỉ xấu hổ
đến mức chẳng còn mặt mũi nào nữa, giậm chân, cào tường... nhưng chẳng có ai
thèm để ý đến, thoắt cái, trong căn phòng này chỉ còn lại phu thê hai người bọn
họ. Tang Chỉ nhìn Tuấn Thúc đang say khướt trên giường, khẽ thở dài rồi ngồi xuống
bên giường, đang bấm đốt ngón tay tính toán xem sẽ cởi quần áo cho phượng hoàng
cao ngạo như thế nào, lúc còn đang đắn đo xem có nên cởi quần áo cho chàng
không thì phần eo bỗng thắt lại, một cánh tay mạnh mẽ vòng ôm lấy chiếc eo nhỏ
nhắn của nàng.
Tang Chỉ kinh ngạc kêu lên, quay đầu nhìn thì thấy phượng
hoàng cao ngạo chẳng có chút dáng vẻ say khướt nào, mắt sáng lấp lánh, môi hồng
răng trắng, tóc có hơi rối một chút nhưng vẫn rất phong độ.
“Chàng được lắm, lại lừa thiếp!” Tiểu hồ ly tức giận, nắm đấm
lại không khách khí chào hỏi vào người Tuấn Thúc, nhưng bất chợt bị đối phương
kéo vào lòng, trán chạm trán, mặt kề mặt, hơi rượu thoang thoảng trên người Tuấn
Thúc từng chút, từng chút bay vào mũi Tang Chỉ.
Tuấn Thúc khẽ nói: “Nếu ta không giả vờ say, những thúc
thúc, bá bá của nàng sao chịu buông tha cho ta? Còn cả cha nàng nữa, lại lấy rượu
hoa đào cất giữ riêng ra, nói là muốn so tài cao thấp với ta. Nếu ta thật sự
say rồi, đêm này sẽ phải động phòng thế nào đây?”
Tang Chỉ nghe thấy hai chữ “động phòng”, ngượng ngùng quay đầu
đi, nhưng vẫn ngồi dựa vào người chàng, nói: “Cái gì mà động phòng với không động
phòng chứ... Chàng say rồi...”
Tuấn Thúc rút chiếc kẹp trên tóc tiểu hồ ly ra, bàn tay to lớn
tự do du ngoạn trên cổ nàng: “Đã say rồi... thì làm chút chuyện lúc say nên
làm...”
“...” (Dấu chấm lửng: Các vị, ta thật ác độc, lại ra ngoài
chơi rồi.)
---- Tà ác ----
Xong việc, Tang Chỉ mệt đến mức mơ hồ ngủ mất, khi tỉnh lại,
Tuấn Thúc đã không còn bên cạnh nữa.
Tiểu hồ ly buồn bã, chỉ sợ chàng uống rượu vào rồi nổi
khùng, thích ra ngoài làm loạn, liền mặc trang phục chỉnh tề rồi chạy ra sân
tìm. Đang thắc mắc phượng hoàng cao ngạo nửa đêm thế này còn có thể đi đâu được,
thì thấy bên cạnh Thanh Ngô cư có một nữ nhi yểu điệu đang đứng quay lưng lại
phía mình. Tang Chỉ tò mò đến gần, hóa ra là Tập Nguyệt đã lâu không gặp.
Tang Chỉ vô cùng kinh ngạc. Từ khi rời khỏi Long cốc, nàng
và Tập Nguyệt chưa từng gặp lại nhau, nghe Bích Nữ nói, hôm nay nàng và Tuấn
Thúc tổ chức hôn lễ, Long cốc cũng chỉ phái một sứ giả đến chúc mừng, rõ ràng
là muốn gạt cho qua chuyện liên hôn khó xử của hai tộc ngày trước. Nhưng nửa
đêm khuya khoắt thế này, Tập Nguyệt lại đứng đây làm gì?
“Tập Nguyệt tỷ tỷ, tỷ...” Chưa nói xong, Tập Nguyệt đã duỗi
ngón tay thon dài đặt lên bờ môi của Tang Chỉ, ý bảo nàng đừng nói.
Tập Nguyệt nói: “Công chúa Tang Chỉ, vì sao cuối cùng vẫn lựa
chọn Phượng tộc mà từ chối Tiểu Thất nhà ta?”
Tang Chỉ thấy Tập Nguyệt bất ngờ hỏi chuyện này, nhất thời
không biết trả lời thế nào. Tập Nguyệt thong thả, bình tĩnh, lắc đầu nói: “Bởi
vì yêu hắn ư? Công chúa Tang Chỉ có biết, chữ không đáng tin nhất trên thế gian
này chính là chữ “yêu” không?”
Tang Chỉ cảm thấy chuyện Tập Nguyệt đột nhiên đến đây, giữa
đêm khuya ghé thăm mình là điều rất mờ ám, lại liên tưởng đến sự mất tích của
phượng hoàng cao ngạo, không kìm được, nói: “Tỷ muốn làm gì?”
Tập Nguyệt nghe thấy ngữ khí của Tang Chỉ không mấy thân thiện,
nàng ta không bực mà nói thẳng: “Hai tộc Long - Phượng trước nay vốn bất hòa,
thực ra từ sau khi ngươi và Thất thiếu gia rời khỏi Long cốc, ta vẫn luôn đi
theo hai người để thăm dò tin tức của Phượng tộc.”
Tang Chỉ kinh ngạc trước sự thẳng thắn của Tập Nguyệt, vô thức
lùi về phía sau một bước nhưng bị nàng ta giữ lại, nói: “Bây giờ ta sẽ đưa
ngươi đi xem người mà ngươi gọi là người yêu.” Nói xong, giữa tay áo Tập Nguyệt
xuất hiện mấy sợi tơ, Tang Chỉ liền thấy từng sợi, từng sợi có ánh sáng màu bạc
giống như nước chảy cuốn quanh mình, lại chớp mắt cái nữa, đã bị Tập Nguyệt đưa
đến núi Thúy Bình.
Đá núi lởm chởm, dã thú kêu rên... vừa giống núi Thúy Bình lại
như không giống lắm. Tang Chỉ đang chau mày suy nghĩ, không biết Tập Nguyệt đưa
nàng đến đây làm gì, bỗng nghe thấy ở phía không xa kia có người nặng nề thấp
giọng nói. Tang Chỉ nghiêng tai lắng nghe, đúng là tiếng của phượng hoàng cao
ngạo!
Cách đó một đoạn, Tuấn Thúc đứng thẳng trong rừng, bên cạnh
chàng là một nữ tử áo đen, chính là Thố Tử tiểu tiên. Rõ ràng bốn người cách
nhau gần như vậy, nhưng Tuấn Thúc lại như hoàn toàn như không nhìn thấy Tang Chỉ,
giọng nói u ám cất lên: “Bây giờ đi đi, càng xa càng tốt.”
Anh Lạc nước mắt ròng ròng, nhếch môi cười khổ: “Lợi dụng ta
xong rồi liền nôn nóng muốn ta sớm biến mất? Vậy vì sao bây giờ không động thủ
giết ta đi, chẳng phải càng sạch sẽ hơn sao?”
Tuấn Thúc hít một hơi thật sâu, quay người lẩm bẩm: “Anh Lạc...”
Một cảm xúc giằng xé mà Tang Chỉ chưa từng thấy ở Tuấn Thúc.
Anh Lạc gạt nước mắt, quay mặt đi, nói: “Phượng quân đại
nhân yên tâm đi, ta gọi người ra ngoài không phải muốn làm phiền người, chỉ là
muốn hỏi người... vở kịch này rốt cuộc ngài muốn diễn đến khi nào?”
Nghe thấy vậy, Tang Chỉ kinh ngạc, tay nắm chặt thành nắm đấm,
đầu óc lại không hiểu nổi ý trong lời nói của Anh Lạc. Nàng cắn chặt môi dưới,
đang khó chịu không biết làm thế nào, lại nghe Anh Lạc nói ra những lời càng
khiến người ta chấn động: “Ta chỉ không sao hiểu được, người trăm phương ngàn kế
cướp tiểu hồ ly từ trong tay Ly Vẫn là vì cái gì?”
Tuấn Thúc nhìn Anh Lạc một cái, chắp tay ra sau lưng, trầm
giọng nói: “Thế cục thay đổi, Long tộc dần dần dành thế áp bức, không thể để
hai tộc Long - Hồ liên hợp được.”
Hóa ra...
Hóa ra ban đầu...
Một câu nói đã đưa Tang Chỉ từ trong niềm vui của ngày thành
thân rơi xuống vực sâu vạn trượng. Hóa ra Tuấn Thúc lấy nàng là vì không muốn để
Long tộc mở rộng thế lực, hóa ra những câu yêu thương thắm thiết, đến chết
không rời kia chẳng qua chỉ là những lời ngọt ngào mượn từ chỗ nữ nhân khác về,
hóa ra... tất cả chỉ là một màn kịch.
Nước mắt của tiểu hồ ly bất giác chảy xuống. Tập Nguyệt quay
đầu lại, nói: “Công chúa Tang Chỉ đã thấy rõ rồi chứ?”
Vừa nói xong, Tuấn Thúc liền kinh hãi nhìn về phía hai người,
ánh mắt sắc bén, lạnh lùng, dứt khoát nói: “Ai?” Trong chốc lát, sợi tơ nước cuốn
quanh người Tang Chỉ và Tập Nguyệt biến mất. Trong thoáng chốc, Thố Tử tiểu
tiên và Tuấn Thúc cùng cứng đơ.
Tập Nguyệt cười gian: “Phượng quân đại nhân chắc là rất bất
ngờ với kết cục này?”
Tuấn Thúc hơi nheo mắt lại, không đáp. Bên này, Anh Lạc bỗng
kêu một tiếng rồi nhào về phía Tang Chỉ tấn công. Tiểu hồ ly vô thức lùi lại
phía sau tránh né, trong lúc chớp vang sấm giật, Anh Lạc - Tang Chỉ, Tuấn Thúc
- Tập Nguyệt xuất chiêu lao vào nhau. Tang Chỉ vừa ứng phó với Anh Lạc vừa phân
tâm, trong những lời vòng vo đó, thực ra nàng đã hiểu rõ tâm tư của Tuấn Thúc,
nhưng vẫn tự dối mình gạt người không dám tin.
Đúng, Tuấn Thúc biết sự việc đã bại lộ, biện pháp che giấu
duy nhất chính là diệt khẩu. Cho nên... cho nên...
“Á!” Tang Chỉ kinh hãi kêu lên, đúng lúc tinh thần đang lơ lửng
nghìn dặm, Anh Lạc tấn công làm nàng ngã nhào xuống đất. Nàng ta từng bước tiến
lại gần, tay giơ thanh bảo kiếm lên cao, tiểu hồ ly lực bất tòng tâm, run rẩy
lùi ra phía sau.
“Tang Chỉ!” Chính vào thời khắc Anh Lạc lao lên phía trước,
Tập Nguyệt hét lớn, tung huyết kiếm đến, tiểu hồ ly thuận thế đón lấy rồi nghe
thấy Tập Nguyệt nói: “Mau, nhân lúc này...”
Việc đã đến nước này, Tang Chỉ không thể nghĩ được nhiều hơn
nữa, nhấc người lên, nàng nhắm mắt đâm một nhát kiếm, bỗng chốc chỉ thấy trước
mắt kim quang lóe sáng. Tay vẫn cầm chặt chuôi kiếm, Tang Chỉ run rẩy hé mắt
ra, nhưng bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi đến mức hơi thở ngưng lại.
Y phục trên người Anh Lạc bắt đầu thay đổi, từ tơ nhẹ ảo dần
dần hóa thành từng sợi xích sắt. Khuôn mặt đẹp đẽ của nàng ta rúm ró lại, chớp
mắt đã hóa thành khuôn mặt méo mó của một nam nhân. Nam nhân vẫn bị xích sắt
trói quanh người, cười lớn: “Công chúa, đã lâu không gặp...”
Dứt lời, chỉ thấy sấm vang chớp giật, nam nhân lại ngẩng đầu
cười lớn, sợi xích sắt cuối cùng cũng đứt vụn.

