Thương vụ hôn nhân - Chương 03

CHƯƠNG 3

Alexa tỏ ra lúng túng trên chỗ ngồi
khi im lặng trong chiếc xe BMW đen bóng kéo dài giữa họ. Cái người có - vẻ - là
- chồng cô trông không thoải mái, anh đang cố tập trung vào chiếc máy nghe nhạc
MP3. Cô cố gắng không nhăn mặt khi cuối cùng anh ấn định ở một bản nhạc của
Mozart. Nick thực sự hứng thú với nhạc không lời. Cô gần như lại rùng mình khi
nghĩ về việc chia sẻ một dinh thự với anh.

Trong. Trọn. Một. Năm.

“Anh có bài của Black Eyed Peas
không?”

Anh nhìn như bị đánh đố bởi câu hỏi
của cô. “Để ăn hả?”

Cô rút lại lời làu bàu của mình.
“Em sẽ cố gắng chấp nhận nhạc cổ điển. Sinatra, Bennett, Martin.”

Anh tiếp tục im lặng.

“Eagles? Beatles? Hãy hét lên nếu
bất cứ cái tên nào nghe có vẻ quen quen.”

Vai của anh trở nên cứng nhắc hơn. “Anh biết họ là ai. Em có thích
Beethoven không?”

“Thôi quên đi.”

Họ lại rơi vào im lặng trong nền
nhạc piano. Alexa biết rằng họ đều hồi hộp vì quãng đường tới nhà cha mẹ cô
đang ngày càng ngắn lại. Đóng vai một cặp yêu nhau sẽ không hề dễ dàng khi họ
thậm chí còn không duy trì được cuộc trò chuyện kéo dài hai phút. Cô quyết định
thử lần nữa.

“Maggie kể là anh có một con cá.”

Phần thưởng của sự chú ý là một cái
nhìn lạnh giá. “Đúng.”

“Tên của nó là gì thế?”

“Cá.”

Cô chớp mắt. “Anh thậm chí không
đặt cho nó một cái tên hả?”

“Có phải anh đã thú nhận một tội ác
không?”

“Thế anh không biết là động vật
cũng có cảm giác giống con người ư?”

“Anh không thích động vật”, anh
nói.

“Tại sao? Anh sợ chúng à?”

“Tất nhiên không.”

“Anh từng rất sợ con rắn mà chúng
ta tìm thấy trong rừng. Nhớ lại xem anh đã không dám lại gần và bịa ra mấy cái
cớ để rời đi như thế nào?”

Không khí trong chiếc xe dường như
lạnh đi vài độ. “Anh không sợ, anh chỉ không quan tâm. Anh đã nói với em rồi,
anh không thích động vật.”

Cô khịt mũi và lại im lặng. Gạch
chéo một phần chất khác trong danh sách của cô. Mẹ Trái Đất lừa đảo. Alexa
quyết định không nói cho chồng tương lai của mình về ngôi nhà nhân ái cho động
vật nữa. Khi bọn chúng được đưa vào quá nhiều, cô thường mang những động vật bị
thừa ra về nhà cho đến khi chỗ mới được lập ra. Một điều gì đó mách bảo với cô
rằng Nick có thể phù hợp. Nếu như anh từng bộc phát cảm xúc đến mức đủ để mất
kiểm soát.

Khả năng đó kích thích sự phấn
khích trong cô.

“Em đang cười cái gì thế?” anh hỏi.

“Không có gì? Anh có nhớ tất cả
những thứ chúng ta đã thảo luận không?”

Anh thở dài đau khổ. “Có. Chúng ta
đã nghiên cứu tất cả các thành viên trong gia đình em đến từng chi tiết. Anh biết
tên và lai lịch chung chung. Ơn Chúa, Alexa, anh đã từng chơi ở nhà em khi
chúng ta còn nhỏ.”

Cô khịt mũi. “Anh chỉ thích những
mảnh vụn bánh sô cô la của mẹ em. Và anh yêu thích việc hành hạ em và em gái
mình. Hơn nữa cũng nhiều năm trời rồi. Anh đã chẳng gặp họ một thập kỉ rồi.” Cô
cố gắng một cách khó khăn để nuốt lại sự cay đắng, nhưng chính sự tha thứ của
cô dành cho Nick khi anh bỏ lại quá khứ phía sau mà không hề ngoái nhìn lại
khiến cô có chút cay đắng. “Nói xem, anh chưa bao giờ đề cập đến cha mẹ mình.
Anh gần đây có gặp cha không?”

Cô tự hỏi liệu mình có thể sẽ bị tê
cóng vì sự lạnh lẽo từ anh tỏa ra hay không. “Không.”

Cô chờ đợi nhưng chẳng có gì được
thốt ra tiếp theo cả. “Còn về mẹ anh thì sao? Bác đã tái hôn chưa?”

“Không. Anh không muốn nói gì về
cha mẹ mình cả. Chẳng ích gì.”

“Tuyệt đấy. Vậy chúng ta định nói
gì với cha mẹ em? Họ sẽ hỏi đấy.”

Nick nói nhanh và rõ ràng: “Nói với
họ cha anh đang lang thang ở Mexico
và mẹ anh thì đâu đó với bạn trai mới. Nói với họ bất cứ điều gì em muốn. Dù
thế nào đi nữa thì cha mẹ anh cũng sẽ không dự đám cưới.

Cô mở miệng định nói nhưng cái nhìn
giận dữ của anh như cảnh báo rằng cuộc đối thoại đã chấm dứt. Tuyệt. Cô chỉ
ngưỡng mộ cách anh tán gẫu với mình một cách thân thiện.

Alexa chỉ về phía bảng chỉ đường
sắp tới. “Tới chỗ quẹo kia là nhà ba mẹ em.”

Nick bẻ lái vào khúc cua tiến tới
ngôi nhà và tắt động cơ. Họ đều đã nghiên cứu căn nhà màu trắng thời Victoria. Thậm chí ngay
từ bên ngoài, cấu trúc của nó cũng phát ra sự ấm áp thân thiện từ mỗi chiếc cột
cổ điển cho tới mái vòm duyên dáng. Những cây liễu rủ bao quanh bờ cỏ nghiêng
nghiêng hầu như để bảo vệ bụi cỏ bên trong. Những cửa sổ lớn với ô cửa chớp màu
đen điểm ở phía trước. Sự u ám giờ phủ lên dấu hiệu của sự thờ ơ vì những khó
khăn tài chính của gia chủ. Nó lột ra chiếc vỏ màu trắng sơn trên những chiếc
cột, bậc thềm rạn nứt ngay đầu sân sau, mái nhà mòn vẹt. Cô cất tiếng thở dài
khi ngôi nhà của tuổi thơ bao quanh mình như một tấm mền đang an ủi.

“Sẵn sàng chưa?” anh hỏi.

Cô liếc nhìn anh. Gương mặt anh như
sa sầm lại, đôi mắt trông thật xa xăm. Anh trông hợp mốt và giản dị trong chiếc
quần kaki hiệu Dockers, chiếc áo thun ngắn tay Calvin Klein và đôi giày da
thuộc. Mái tóc như bừng sáng dưới ánh mặt trời được cắt tỉa một cách gọn gàng
duy chỉ có một lọn tóc quăn ương bướng tràn qua trán. Khuôn ngực căng lên dưới
chiếc áo thun đẹp đẽ. Có hơi đẹp hơn so với khẩu vị của cô. Hiển nhiên, anh tập
thể hình. Cô tự hỏi liệu anh có cơ bụng nổi sáu múi không, nhưng ngay khi cái
suy nghĩ về những việc làm tồi tệ sẽ xảy đến với mình, thì Alexa lập tức đẩy
cái ý tưởng đó ra xa và tập trung vào vấn đề hiện thời của họ.

“Trông anh như vừa giẫm phải một
đống phân chó ấy.”

Biểu hiện lưỡng lự của anh lập tức
trôi tuột đi. Khóe miệng hơi nhếch lên. “Hừm Maggie nói là em làm thơ.”

“Chúng ta giả bộ đang yêu nhau điên
cuồng. Nếu họ nghi ngờ, và em không thể cưới anh, mẹ của em sẽ biến cuộc sống
của em thành địa ngục. Vì vậy hãy diễn tốt vai đấy nhé. À, đừng ngại đụng chạm
vào em. Em hứa là mình không có rận đâu.”

 “Anh e là không phải thế.”

Hơi thở của Nick gần như rít lên
khi cô chìa tay ra và vén lọn tóc xõa khỏi mắt anh. Cảm giác mượt mà như lụa
của mái tóc khi nó luồn ngón tay làm cô thấy dễ chịu. Biểu hiện sửng sốt trên
gương mặt anh càng kích thích cô tiếp tục sự mơn trớn bằng cách trượt tay xuống
má với cử chỉ chậm rãi. Da của anh có cảm giác vừa trơn vừa thô ráp khi chạm
vào.

“Thấy chưa? Có phải điều gì to tát
đâu.”

Anh ngậm chặt môi như thể coi hành
động đó là điều phiền toái. Hiển nhiên Nick Ryan không coi cô như một người phụ
nữ trưởng thành, mà có vẻ giống một con người vô tính hơn. Giống như một con
trùng amip.

Cô mở toang cửa và cắt đứt phản ứng
của anh. “Đến giờ diễn rồi.”

Anh lẩm bẩm điều gì đó lẫn trong
hơi thở của mình và đi theo cô.

Họ không cần phải lo lắng về việc
bấm chuông cửa. Gia đình cô tràn ra ngoài cửa từng người một, cho đến khi mái
vòm ngập tràn tiếng la hét của các chị em cô và hai người đàn ông đang bận quan
sát để đánh giá. Alexa đã gọi trước để báo về hôn ước của mình. Cô dựng nên một
câu chuyện về việc gặp Nick một cách kín đáo, sự lãng mạn mãnh liệt như lốc
xoáy, một cuộc hứa hôn bốc đồng. Cô tái hiện lại quá khứ của họ để cha mẹ tin
là họ vẫn liên lạc với nhau qua chừng ấy năm như những người bạn.

Nick cố gắng hội ý riêng với Alexa
nhưng chị em của cô từ chối làm theo. Isabella và Genevieve ùa vào vòng tay anh
với một cái ôm thật chặt, trò chuyện liến thoắng.

“Chúc mừng!”

“Chào mừng anh đến nhà.”

“Izzy, chị đã bảo em là anh ấy rất
quyến rũ mà. Điều này chả phải tuyệt vời sao? Bạn thời thơ ấu và bây giờ là vợ
chồng!”

“Anh chị đã ấn định ngày cưới
chưa?”

“Em có thể dự bữa tiệc của cô dâu
chứ?”

Nick trông như thể chuẩn bị vọt qua
mái vòm và tẩu thoát.

Alexa bật cười rũ rượi. Cô ngắt lời
hai cô em sinh đôi của mình bằng cách kéo họ lại ôm hôn. “Thôi đừng dọa anh ấy
nữa, các em. Chị cuối cùng cũng tìm được chồng chưa cưới rồi. Đừng có phá hỏng
đấy.”

Họ cười khúc khích. Hình ảnh nhân
đôi của hai cô gái mười sáu tuổi với mái tóc màu sô cô la, cặp mắt xanh lục, và
đôi chân dài mảnh khảnh đang đứng trước mặt cô. Một cô bé có dây đai quần, một
thì không. Alexa cược là giáo viên của họ chắc phải cảm ơn lắm vì sự khác biệt
này. Các em gái của Alexa chứa đầy vẻ tinh quái và rất yêu thích trò chơi hoán
đổi cho nhau.

Một tiếng kêu ré lên kéo sự chú ý
của Alexa qua một hướng khác. Cô nhấc bổng lên thiên thần tóc vàng rực và dành
cho cô cháu gái ba tuổi những chiếc hôn thắm thiết. “Taylor, người chuyên gây rối đây mà”, cô nói,
“gặp Nick Ryan nào. Chú Nick của cháu đấy, tiểu quỷ ạ.”

Taylor quan sát anh với vẻ chăm chú dù vẫn
chỉ là một cô bé hay khóc. Nick chờ đợi ý kiến của cô bé với sự kiên nhẫn. Sau
đó mặt cô bé dãn ra với một nụ cười tỏa sáng như nắng. “Xin chào, chú Nick!”

Anh cười đáp lại. “Chào, Taylor.”

“Màn chào hỏi đã hoàn thành”, Alexa
nói. Cô giục Nick kết thúc. “Để em giới thiệu nốt mọi người nhé. Hai em sinh
đôi của em, Isabella và Genevieve, giờ tất cả đều đã lớn và ra khỏi tã lót
rồi.”

Cô lờ đi những tiếng rên rỉ và toe
toét đồng thanh của hai cô em. “Chị dâu em, Gina, và anh biết anh trai em rồi
đấy, Lance, còn đây là cha mẹ em. Mọi người, đây là Nick Ryan, chồng chưa cưới
của con.”

Cô thậm chí còn không bị vấp một từ
nào.

Mẹ cô ôm chầm lấy Nick và gửi anh
một nụ hôn nồng nhiệt lên má. “Nick, cháu đã trưởng thành rồi.” Bà dang tay ra
chào mừng. “Cháu đẹp trai quá.”

Alexa tự hỏi liệu đó có phải là
điều khiến cho má Nick ửng đỏ không, nhưng liền gạt bỏ suy nghĩ đó đi ngay lập
tức.

Anh hắng giọng. “Vâng, cảm ơn bác,
bác McKenzie. Đã lâu lắm rồi bác nhỉ.”

Lance trao cho anh một cú huých
thân thiện vào vai. “Này, Nick, không gặp em cả thế kỷ rồi đấy. Giờ thì anh
nghe tin em sắp sửa là một thành viên trong gia đình. Chúc mừng.”

“Cảm ơn anh.”

Cha cô đi tới và chìa bàn tay ra.
“Gọi bác là Jim”, ông nói. “Bác nhớ là cháu từng hành hạ cô gái nhỏ của bác rất
nhiều lần đấy nhé. Bác nghĩ lời nguyền có hiệu lực đầu tiên trong tâm trí của
nó là dành cho cháu đấy.”

“Cháu nghĩ giờ mình vẫn chịu hiệu
ứng đó bác ạ”, Nick nói một cách nhăn nhở.

Cha cô bật cười. Gina dứt ra khỏi
sự âu yếm của Lance và trao cho anh một cái ôm thật chặt. “Giờ có lẽ chị sẽ có
ai đó cùng ra ngoài tha thẩn quanh đây”, cô nói. Đôi mắt xanh lá cây long lanh.
“Em sẽ thấy còn nhiều người hơn trong cuộc gặp gia đình.”

Alexa cười rộn rã. “Anh ấy vẫn là
một người đàn ông, Gina. Tin em đi, anh ấy sẽ thay vai Lance mọi lúc cho mà
xem.”

Lance kéo vợ lại và vòng tay qua
eo. “Lợi thế đã đảo chiều rồi, em yêu. Cuối cùng anh cũng kiếm được một người
đàn ông khác cùng hứng chịu các triệu chứng PMS [1] rồi.”

[1]
Premenstrual syndrome (PMS): hội chứng tiền kinh nguyệt.

Alexa thọi cho anh một cú vào cánh
tay. Gina thọi bên kia.

Maria tặc lưỡi. “Chàng hiệp sĩ ơi,
đàn ông không nói như thế khi các quý cô ở bên đâu.”

“Quý cô nào cơ?”

Maria vỗ vào lưng Nick. “Mọi người
vào trong nào. Chúng ta sẽ có bánh mì nướng, sâm banh, sau khi ăn xong chúng ta
sẽ thưởng thức cà phê đậm đà thơm ngon.”

“Con có thể uống rượu sâm banh
không?”

“Con nữa nhé?”

Maria lắc đầu với hai cô gái đang
năn nỉ một cách tha thiết. “Các con sẽ được uống rượu táo. Mẹ đã mua một chai
cho riêng dịp này thôi đấy.”

“Cháu nữa! Cháu nữa!”

Alexa mỉm cười khi nhìn cô bé chập
chững có đôi mắt sáng ngời trên tay mình. “Thôi được, tiểu quỷ ạ. Sinh tố táo
cho cháu nhé.”  Cô đặt cô bé xuống đất và
ngắm nhìn cô bé chạy biến vào trong bếp với toàn bộ sự phấn khích. Sự ấm áp của
gia đình vây quanh Alexa như một chiếc áo choàng mờ nhạt và đối nghịch với
những dây thần kinh đang nhói lên trong dạ dày.

Liệu cô có thể diễn trọn vai không?
Khẩn cầu lá bùa tình yêu để gặp một người đàn ông vô danh nào đó với số tiền đủ
để trợ giúp gia đình cô là một chuyện. Nick Ryan bằng xương bằng thịt trong một
năm lại là một chuyện khác. Nếu gia đình nghi ngờ cô thực hiện cuộc hôn nhân
mặc cả này để cứu ngôi nhà, họ sẽ không bao giờ tha thứ cho cô. Hoặc cho họ.
Với những hóa đơn thuốc đều đặn đến từ tình trạng bệnh tim của cha cô, sự kiêu
hành của gia đình đã đẩy họ từ chối bất kỳ sự giúp đỡ tài chính nào từ phía
những người khác. Biết con gái họ hi sinh sự liêm sỉ của mình để cứu giúp cha
mẹ sẽ làm trái tim họ tan vỡ.

Nick quan sát cô với biểu hiện lạ
lùng trên mặt như thể anh đang cố gắng phát hiện ra điều gì đó. Những ngón tay
siết chặt lại để không với tới chạm vào anh. “Anh ổn chứ?” cô hỏi.

“Anh ổn. Vào thôi.”

Cô quan sát anh vào nhà và cố không
cảm thấy bị tổn thương vì nhưng lời anh vừa thốt ra. Anh đã cảnh báo trước rằng
mình không thích những gia đình lớn. Cô không thể trẻ con bằng cách để anh hành
động một cách cá nhân như vậy được.

Alexa củng cố lại quyết tâm của
mình và theo sau anh. Hằng giờ trôi qua với món mỳ Italia kèm nước xốt thịnh
soạn, bánh mì tỏi tươi kèm pho mát, thảo mộc và một chai Chianti. Ngay khi họ
trở ra phòng khách thưởng thực cà phê espresso và sambuca, một cảm giác phấn
chấn chảy trong mạch máu cô, được tiếp năng lượng bởi thức ăn ngon và cuộc nói
chuyện vui vẻ. Cô liếc nhìn lên Nick khi anh yên vị bên cạnh và giữ khoảng cách
cẩn thận trên chiếc ghế sô pha màu be.

Sự khắc khổ khắc lên nét mặt anh.

Anh lắng nghe một cách lịch sự, bật
cười đúng lúc, vào vai quý ông một cách hoàn hảo. Ngoại trừ việc anh không nhìn
vào mắt cô, dịch chuyển ra xa kho cô cố chạm vào anh và không ăn nhập chút nào
với vai diễn vị hôn phu cuồng si như dự định từ trước.

Jim MacKenzie nhấp một ngụm
espresso với phong thái giản dị đời thường. “Vậy, Nick, nói cho bác nghe về
công việc của cháu xem nào.”

“Cha…”

“Không, được mà.” Nick quay sang
nhìn cha cô. “Dreamscape là một công ty kiến trúc chuyên thiết kế những tòa nhà
trong thung lũng Hudson.
Chúng cháu từng thiết kế nhà hàng Nhật trên đỉnh của một ngọn núi ở Suffern.”

Mặt cha cô sáng hẳn lên. “Một nơi
tuyệt vời để thưởng thức bữa ăn. Maria luôn luôn yêu thích những khu vườn ở
đó.” Ông dừng lại. “Vậy, cháu nghĩ sao về những bức tranh của Alexa?”

Cô cố giấu đi cái nhăn mặt của
mình. Ôi, Chúa ơi, điều này thật tệ. Rất tệ. Khả năng hội họa của cô đúng là sự
cố gắng phù phiếm trong việc thể hiện khiếu thẩm mỹ và hầu hết mọi người đều
đồng ý là chúng thất bại. Alexa chủ yếu sử dụng việc vẽ tranh như một liệu pháp
để giải tỏa áp lực cho mình hơn là khiến người khác thán phục. Cô tự nguyền rủa
bản thân vì đã không để anh đón mình ở căn hộ thay vì tiệm sách. Là một chuyên
gia về rượu, Jim biết cách mài giũa những chỗ còn chưa sắc bén giống như một
con kền kền đã được huấn luyện và giờ nó ngửi thấy mùi máu.

Nick vẫn giữ nụ cười vừa rồi.
“Chúng thật lạ thường. Cháu thường nói với cô ấy là nên treo chúng trong viện
bảo tàng.”

Jim bắt chéo tay. “Cháu thích
chúng, phải không? Cái nào cháu thích nhất?”

“Cha…”

“Bức tranh về phong cảnh bác ạ.
Giống như hoàn toàn đặt bác vào khung cảnh đó.”

Sự hoảng sợ hòa quyện với cảm giác
chuếnh choáng say của cô khi cha cô bắt được sự căng thẳng giữa họ và săn đuổi
anh giống như một dã thú. Cô trao cho Nick cái nhìn khích lệ, nhưng anh đã bị
thất bại ngay trước khi kịp bắt đầu. Những thành viên còn lại của gia đình cũng
đã biết về kiểu thực tập này và quan sát quá trình nó bắt đầu.

“Con bé không vẽ tranh phong cảnh.”
Những lời nói lơ lửng trong không khí y hệt như tiếng đại bác nổ tung.

Nụ cười của Nick vẫn không chút
ngập ngừng. “Cô ấy mới thử tay nghề của mình với lĩnh vực phong cảnh thôi ạ. Em
yêu, em chưa nói với mọi người ư?”

Cô cố kìm nén sự hoảng sợ. “Chưa ạ,
con xin lỗi, bố, con chưa cập nhật tin này cho cha nhỉ. Con đang vẽ tranh phong
cảnh núi non đấy ạ.”

“Con ghét tranh phong cảnh mà.”

“Không ghét nữa ạ”, cô xoay xở tỏ
vẻ phấn khởi. “Con giờ đã có sự đánh giá cao hơn về tranh phong cảnh từ khi con
gặp một kiến trúc sư.”

Bình luận của cô chỉ gây ra một cái
khịt mũi nơi cha cô trước khi ông tiếp tục. “Vậy, Nick, hâm mộ bóng chày hay
bóng đá?”

“Cả hai ạ.

“Một mùa giải tuyệt vời của Những
gã khổng lồ[2], phải không? Bác đang hi vọng một siêu cúp khác của đội New York. Này, thế cháu
đã đọc bài thơ mới của Alexa chưa?”

[2]
Nguyên văn tiếng Anh: Giants – tên gọi khác của đội Yankee

“Bài nào ạ?”

“Cái bài về mưa dông ấy.”

“Ồ vâng. Cháu nghĩ bài ấy thật hay
ạ.”

“Con bé chưa bao giờ viết bài thơ
về mưa dông. Nó thường viết về các trải nghiệm trong cuộc sống liên quan đến
tình yêu và sự mất mát. Con bé cũng chưa bao giờ viết thơ về thiên nhiên, cũng
như nó chưa bao giờ vẽ tranh phong cảnh.”

Alexa nuốt ừng ực số rượu Sambuca
còn lại, phớt lờ cà phê espresso, và hi vọng mấy hớp rượu có thể giúp mình trải
qua buổi tối này. “Ừm, cha này, con vừa viết một bài về mưa dông mà.”

“Thật không? Con sẽ đọc lại nó cho
chúng ta nghe chứ? Mẹ con và cha vẫn chưa nghe được gì về thành tích mới của
con đâu đấy.”

Cô lấp liếm. “À, nó vẫn trong thời
gian suy nghĩ sáng tạo ạ. Con nhất định sẽ chia sẻ ngay khi nó hoàn thiện.”

“Nhưng con đã cho Nick xem rồi đấy
thôi.”

Cảm giác buồn nôn gào xé trong
bụng, và cô cầu mong mình chóng thoát khỏi chuyện này. Lòng bàn tay cô trở nên
ẩm ướt. “Vâng. À, Nick, có lẽ tốt hơn là chúng con phải đi rồi. Cũng đã muộn và
con có rất nhiều kế hoạch cho đám cưới cần làm cùng nhau.”

Jim đặt khuỷu tay lên đầu gối. Vòng
đua dừng lại và ông sắp sửa giết con mồi. Những người còn lại theo dõi câu
chuyện với một cái án lơ lửng trên đầu. Một cái nhìn đầy cảm thông trên gương
mặt anh trai như nói với cô rằng anh không nghĩ sẽ không có một đám cưới nào
nữa. Anh quàng tay qua eo vợ giống như gợi lại sự kinh hoàng khi anh thông báo
vợ mình đã có thai và họ sắp sửa làm đám cưới. Taylor còn bận rộn với bộ xếp hình Lego nên
phớt lờ cuộc tranh luận.

“Ý cha là hỏi con về đám cưới”, Jim
nói. “Con đang dồn tất cả mọi việc trong một tuần. Tại sao không để mọi người
có thời gian tìm hiểu Nick và chào mừng cậu ấy đến gia đình? Như này có đột
ngột quá không?”

Nick cố gắng cứu cả hai. “Cháu
hiểu, bác Jim, nhưng Alexa và cháu cũng đã nói chuyện về việc này và cả hai đều
không muốn một vụ ồn ào. Chúng cháu quyết định muốn sống cùng nhau và bắt đầu
cuộc sống chung ngay ạ.”

“Thật lãng mạn, cha ạ”, Izzy đánh
bạo nói.

Miệng Alexa định thốt nên lời cảm
ơn nhưng cô đột nhiên khựng lại.

“Bác đồng ý.” Maria cầm một chiếc
khăn lau bát trong tay khi bà đứng ở cửa ra vào phòng bếp. “Hãy để chúng ta tận
hưởng lễ cưới. Chúng ta rất muốn tổ chức một bữa tiệc đính hôn vì thế Nick có
thể gặp mọi người còn lại trong gia đình. Sẽ là quá đường đột cho mọi người khi
tổ chức lễ cưới vào thứ Bảy này. Như thế tất cả họ hàng của cháu sẽ lỡ dịp này
mất.”

Jim đứng dậy. “Như vậy ổn thỏa hơn.
Các con sẽ hoãn ngày cưới lại.”

Maria gật đầu. “Ý tưởng tuyệt vời.”

Alexa túm vội lấy tay Nick. “Anh
yêu, em có thể gặp anh trong phòng riêng một lát chứ?”

“Tất nhiên, em yêu.”

Cô kéo anh xuống hành lang và đẩy
vào phòng mình. Cánh cửa khép hờ đung đưa qua lại. “Anh vừa phá hỏng mọi thứ
đấy”, cô thì thào một cách tức giận. “Em đã nói với anh là phải giả vờ nhưng
anh phá hỏng nó và giờ cha mẹ em biết là chúng ta chẳng yêu nhau gì hết.”

“Anh phá hỏng nó á? Em đang xem như
thể đây là trò chơi ngu ngốc mà em từng chơi cùng lũ hàng xóm ấy. Đây là đời
thực, và anh đang làm những gì tốt nhất có thể.”

“Phần diễn của em không ngu ngốc
tẹo nào. Chúng ta đã tốn rất nhiều công sức cho vé vào cửa. Em nghĩ Annie thật
tuyệt.”

Anh khịt mũi. “Em thậm chí không
thể hát và tự phân cho mình một vai giống như Annie.”

“Anh vẫn bực dọc vì em không để anh
đóng vai người cha nuôi giàu có Warbucks?”

Anh cày tung mái tóc của mình bằng
mười ngón tay và phát ra những tiếng gầm gừ từ sâu trong cổ họng. “Làm thế quái
nào mà em bắt anh xoay xở với mấy kỳ cục này cơ chứ?”

“Tốt hơn hết là anh nên nhanh chóng
tìm ra cách nào đó đi. Chúa ơi, anh không biết đối xử với bạn gái thế nào à?
Anh diễn như thể em là một kẻ xa lạ lịch thiệp nào đó. Không hề ngạc nhiên khi
cha em nghi ngờ chúng ta!”

“Em lớn rồi, Alexa, vậy mà cha em
vẫn thẩm vấn bạn trai em. Chúng ta không cần sự cho phép của họ. Chúng ta cử
hành hôn lễ vào thứ Bảy, và nếu cha mẹ em không thích việc đó, quá tệ.”

“Em muốn khoác tay cha đi giữa lễ
đường!”

“Nó thậm chí còn không phải một hôn
lễ thật sự cơ mà!”

“Tốt nhất là em sẽ phải làm gì đó
sửa sai ngay bây giờ!” Sự đau khổ rỉ ra trong khoảnh khắc khi sự thật về tình
huống gay go này đánh vào cô bằng toàn bộ sức lực của nó. Đây sẽ không bao giờ
là đám cưới thật sự, và có gì đó sẽ bị hủy hoại mãi mãi ngay khi chiếc nhẫn
cưới của Nick được luồn vào ngón tay cô. Cô luôn mơ về một tình yêu vĩnh cửu,
hàng rào trắng, và một bầy trẻ nhỏ. Thay vào đó, cô nhận được một cục tiền cứng
nhắc lạnh ngắt và một người chồng khoan dung với cô đầy lịch sự. Cô sẽ bị
nguyền rủa nếu sự hi sinh của mình thất bại chỉ bởi vì anh không có khả năng
giả vờ trước cha mẹ cô.

Cô đứng kiễng chân và túm lấy phần
cánh tay trên của chiếc áo thun anh mặc. Những móng tay của cô cắm sâu vào lớp
vải và đâm vào da thịt anh. “Anh tốt hơn là sửa sai ngay”, cô rít lên.

“Em muốn anh làm gì?”

Cô chớp mắt. Môi cô run run khi gằn
từng tiếng, “Làm gì đó, chết tiệt! Chứng tỏ cho cha em thấy đây sẽ là một đám
cưới thật sự hay…”.

“Alexa?” Tên cô vang lên, cuốn vào
qua chiếc cửa khép hờ văng vẳng từ hành lang, âm thanh hòa nhã của mẹ cô, giọng
nói đày quan tâm xem họ có ổn không.

“Mẹ em đang tới đấy”, anh nói.

“Em biết… chắc mẹ nghe thấy chúng
ta đang tranh luận đấy. Làm gì đi!”

“Làm gì?”

“Bất cứ cái gì!”

“Tốt thôi!” Anh túm lấy và vòng tay
qua eo cô, kéo dồn sát vào người mình và cúi đầu xuống. Môi anh ép vào môi cô
trong khi hai tay ôm chặt quanh người cô khiến họ dính sát vào nhau, hông sát
hông, đùi sát đùi, ngực sát ngực.

Hơi thở phụt mạnh ra khỏi phổi và
Alexa lơ lửng khi chân cô rời khỏi mặt đất. Cô hi vọng một nụ hôn cuồng nhiệt,
có kiểm soát sẽ thể hiện một cách ngấm ngầm cho mẹ cô rằng họ là người yêu của
nhau. Thay vào đó, ham muốn thể xác hoang dại lại như cháy bừng lên. Cô ngậm lấy
đôi môi ấm áp đang hòa vào môi mình. Lưỡi anh khám phá bên trong với sự đòi hỏi
quyết liệt, uốn cong lưng cô ngả trên tay mình để chiếm bằng được những quyết
tâm cuối cùng của cô.

Cô bám riết lấy người anh và đáp
trả lại hoàn toàn. Cồn cào với sự đụng chạm của anh, say đắm với mùi xạ hương
tỏa ra từ anh, say sưa với chiều dài cứng cáp của cơ thể anh khi máu nóng của
những con thú dâng cơ thể và đẩy hai người đến sát bên rìa của giới hạn.

Cô cất tiếng rên rỉ từ sâu trong cổ
họng. Anh luồn ngón tay mình dưới sức nặng của mái tóc cô, giữ đầu cô bất động
trong khi anh tiếp tục sự xâm chiếm đầy khoái lạc. Ngực cô như căng lên nặng nề
và thứ chất lỏng nóng co thắt giữa hai đùi.

“Alexa, Mẹ… Ồ!”

Nick gỡ môi ra khỏi môi cô. Bị làm
cho mụ mị, Alexa cố gắng tìm kiếm trên gương mặt của Nick vài dấu hiệu cảm xúc,
nhưng anh đang tập trung vào mẹ cô. “Cháu xin lỗi, bác Maria.” Nụ cười ngoác
miệng của anh thật nhăn nhở nhưng đầy nam tính.

Maria bật cười và nhìn vào cô con
gái, vẫn còn đang rúc trong tay anh. “Xin lỗi vì mẹ đã chen ngang. Hãy đến cùng
vui vẻ với chúng ta khi các con xong nhé.”

Alexa nghe tiếng bước chân lùi dần
xa xa. Chậm rãi, cái nhìn chằm chằm của Nick du ngoạn xuống phía dưới.

Cô rùng mình, hi vọng có thể nhìn
thấy chút ẩn hiện của sự khao khát trong đôi mắt anh. Thay vào đó, đôi mắt màu
hạt dẻ lại trong veo rõ ràng. Gương mặt anh có vẻ bình tĩnh. Nếu không phải
phần đàn ông cứng cỏi đó đang ấn chặt lên đùi cô, Alexa sẽ nghĩ nụ hôn kia
chẳng hề tác động tới anh. Cô bị kéo giật trở lại một khoảng thời gian và địa
điểm khác, sâu trong rừng, khi những suy nghĩ được nói ra một cách tự do và
niềm tin bị tan vỡ. Cái chạm đầu tiên của môi anh vào môi cô, mùi cơ thể của
chàng thanh niên trong mùi nước hoa dâng lên lỗ mũi, những ngón tay nhẹ nhàng
ôm lấy hông cô khi anh giữ lấy.

Sự ớn lạnh từ từ chạy dọc theo sống
lưng cô. Nếu anh lại cười vào mặt cô lần nữa, cô sẽ ngừng lại tất cả mọi thứ.
Nếu anh cười…

Nhưng anh thả cô ra và lùi lại. Sự
im lặng dấy lên giữa họ giống như con sóng mạnh chồm lên và sẵn sàng đổ ập xuống.

“Anh nghĩ chúng ta đã giải quyết
được vấn đề”, anh nói.

Cô không đáp lại.

“Đây không phải cái em muốn ư?”

Cô hất cằm lên không trung và giấu
đi cảm xúc lẫn lộn đang quằn quại giống như con rắn trong bụng cô. “Em đoán
vậy.”

Anh dừng lại, sau đó tiến lại gần.
“Tốt hơn là chúng ta nên thể hiện sự thống nhất.”

Năm ngón tay ôm sát quanh Alexa với
một sức mạnh dịu dàng khiến cô muốn bật khóc. Cô cố kìm nén và quả quyết đó là
do mình đang trong thời kỳ căng thẳng tiền kinh nguyệt. Sẽ không có lý do nào
khác cho việc tại sao một nụ hôn từ Nick Ryan lại mang đến quá nhiều dễ chịu,
cũng như đau đớn một cách sâu sắc như thế.

“Em có ổn không đấy?”

Cô nghiến răng rồi cười rạng rỡ như
thể đang đóng quảng cáo cho một hãng kem đánh răng. “Dĩ nhiên. Nhân tiện, ý
tưởng hay đấy!”

“Cảm ơn.”

“Đừng có cứng lại như tử thi ngoài
đó nhé. Vờ như em là Gabriella đi.”

“Anh sẽ không bao giờ nhầm lẫn em và Gabriella.”

Câu bình luận cắt xoẹt qua người, nhưng cô quyết không để lộ giây phút yếu
ớt của mình. “Em chắc là anh đúng. Nhưng anh cũng không quá tuyệt hảo với em
đâu, anh chàng xinh trai ạ.”

“Anh không có ý đó…”

“Quên nó đi.” Cô dẫn anh quay trở lại phòng khách.

“Ta rất tiếc về sự chen ngang vừa rồi. Mẹ nghĩ tốt hơn chúng ta nên đi
thôi, muộn rồi.”

Mọi người đứng dậy chào tạm biệt nhau. Maria hôn vào má cô và mắt tỏ dấu
hiệu tán thành. “Mẹ không thích đám cưới vội vã”, bà thì thầm, “nhưng con giờ
đã là người phụ nữ trưởng thành rồi. Lờ cha con đi và hãy làm theo trái tim
mình nhé.”

Họng cô cứng lại. “Con cảm ơn mẹ. Chúng con có nhiều việc phải làm tuần này
lắm.”

“Đừng lo, con yêu.”

Họ gần ra đến cửa thì Jim bắt đầu một thử thách vào phút chót. “Alexandria,
chí ít thì con cũng có thể hoãn đám cưới vài tuần vì gia đình chứ. Nick, chắc
chắn là cháu không thể không đồng ý đúng không?”

Nick đặt bàn tay lên vai cô, tay kia siết chặt tay vợ chưa cưới của mình.
“Cháu hiểu tại sao bác muốn chúng cháu phải đợi, bác Jim. Nhưng bác thấy đấy,
cháu yêu con gái bác đến phát điên lên, và chúng cháu sẽ tiến hành đám cưới vào
thứ Bảy. Chúng cháu thực sự mong chờ lời chúc phúc của bác.”

Tất cả mọi người chợt im lặng. Thậm chí ngay cả Taylor cũng dừng bi bô để
theo dõi cảnh tượng trước mắt cô bé. Alexa chờ đợi sự bùng nổ.

Jim gật đầu. “Thôi được. Bác có thể nói chuyện riêng với cháu một lát được
chứ?”

“Cha…”

“Chỉ một lát thôi.” Nick theo cha của Alexa vào phòng bếp.

Alexa cố nén sự bồn chồn lo lắng
trong khi tán gẫu với Izzy và Gen về váy cưới cho phù dâu. Cô bắt được thoáng
qua biểu hiện nghiêm trọng của Nick khi lắng nghe cha cô nói. Sau vài phút, họ
bắt tay và Jim trông có vẻ hơi cố kiềm chế khi ông hôn cô để chia tay ra về.

Họ nói những câu chào tạm biệt cuối
cùng và bước vào trong xe. “Cha em muốn gì thế?”

Nick đánh lái ra khỏi đường vào nhà
và tập trung vào con đường trước mặt anh. “Ông ấy lo lắng về việc chi trả cho
đám cưới.”

Cảm giác tội lỗi tấn công cô dồn
dập. Alexa hoàn toàn quên khuấy chi phí của đám cưới. Tất nhiên rồi, cha cô cho
rằng ông sẽ là người chi trả, dù thời thế đã thay đổi. Mồ hôi lấm tấm trên trán
cô. “Thế anh đã nói gì với cha em?”

Nick liếc nhìn cô. “Anh từ chối để
ông chi trả và nói với ông là nếu anh thực hiện những lời đề nghị và đợi một
năm, thì anh sẽ ấp nhận tiền của ông. Nhưng vì đây là quyết định của chúng ta
để gấp rút chuẩn bị cho đám cưới, anh khăng khăng là mình sẽ trả hóa đơn.”

Báo cáo nội dung xấu