Bích tiêu cửu trùng xuân ý vũ - Chương 02 phần 1
Chương 2: Hồn trăng tan biến, sương mù ngập đình
sen
Sau khi bước ra
khỏi cửa, tôi đưa lời dặn dò bọn họ đóng cửa Tĩnh Nghi viện lại như cũ, đứng
trên con đường lát đá ở phía trước cửa cung, tôi đưa mắt nhìn về hai bên.
Tôi vừa đi bên
con suối nhỏ chảy xuyên dọc hoàng cung, lại vừa nhìn về phía đài ngắm cảnh,
cũng là hướng của cung Đức Thọ. Người ở trong tẩm cung đó vẫn là một vị thái
hậu, có điều không còn là Đỗ thái hậu của năm xưa nữa. Kể từ sau khi Đỗ thái
hậu ra đi, tôi chưa hề bước chân vào cung Đức Thọ thêm một lần nào nữa, cũng
chẳng thể nào đến xem xem hồ sen trước cung Đức Thọ có còn được như xưa hay
không.
Thầm tính ngày
giờ, có lẽ khoảng hai, ba tháng nữa là lại đến mùa sen nở.
Tôi chẳng tiện
ghé thăm hồ sen, thế nhưng hai bên con suối nhỏ cũng có một vài nhánh sen dại
mọc quanh. Vào tiết trời đầu xuân này, lá sen vẫn còn đang e ấp, mới chỉ khẽ
nhú những nụ bé nhỏ, vậy mà đã khiến cho tôi cảm thấy ngạc nhiên, mừng rỡ trong
lòng.
Suốt dọc đường
đi, quả nhiên không có một bóng người nào hết. Tôi khoác trên người một
tấm áo mỏng manh màu trắng, ngay cả cơn gió khẽ thoáng qua cũng nhẹ nhàng, mang
một màu trắng u tịch của sương mù mịt mùng. Có điều dưới chân, muôn hoa đang
khoe sắc, mơn mởn đón chào mùa xuân mới, dưới ánh trăng mờ ảo, cây cối hoa lá
cũng rung động theo nhịp bước của con người, như thể chúng cũng có tâm hồn tình
cảm vậy. Còn tôi chẳng khác nào một người mất hồn, thần trí mơ mơ hồ hồ
bước đi bên bờ suối, dần dần tiến vào chiếc đình nghỉ ở cạnh bên bờ suối.
Tựa người vào lan
can bên đình, chống tay vào cột trụ màu đỏ son, tôi mới như thu lại được chút
tâm tư bay bổng, phiêu diêu của bản thân. Tôi đưa mắt nhìn về hai bên khe suối,
rừng cây âm u, tĩnh mịch, trùm lên đó là lớp sương mù, khiến cho không khí trở
nên lạnh lẽo hơn vài phần. May mà nước suối vẫn khá trong trẻo, làn sương mù
trắng mỏng manh trên mặt suối, dưới ánh trăng cũng khe khẽ lay động.
Bên bờ suối, quả
nhiên có mấy cụm lá sen khẽ lay động dưới ánh trăng huyền ảo, tĩnh mịch. Mặt
trăng trên trời cao, mặt trăng trong nước suối, khiến cho những phiến lá sen
hai bên bờ suối đang khẽ lay động chẳng khác nào một mỹ nhân đang ngồi soi mình
trên mặt nước, yểu điệu, nhã nhặn, phiêu du tựa thiên tiên.
Không biết đã bao
nhiêu ngày tháng, tôi đánh mất đi thú vui tao nhã ngắm trăng thưởng sen này
rồi. Bất giác, tôi dường như nhìn thấy người nhẹ lướt tới, nở một nụ cười
mãn nguyện, nắm lấy bàn tay tôi, dịu dàng, khẽ khàng thì thầm bên tai: “Thanh
tao thơm ngát hương sen. Gió thổi mặt nước người bèn tỉnh say. Vũ Nhi, là người
thanh tao hay là sen thanh tao đây?”
Tôi khẽ mỉm cười,
nhấc tà váy lên, bước qua bậc thềm, đi chân không trên thảm cỏ mơn mởn, xanh
tươi, ngắt một bông sen bên con suối, đưa lên tận hưởng mùi hương ngan ngát,
dịu nhẹ của hoa sen, chậm rãi ngồi xuống phiến đá đặt bên cạnh đình. Tôi hân
hoan giống như năm mười sáu tuổi, khẽ khàng cất tiếng hát bài ca dao của vùng
Giang Nam:
“Cô gái nhỏ
Bích Ngọc[1], gả cho Nhữ Nam Vương.
Nét mặt như
hoa thắm, áo quần quyện mùi hương.
Vì gặp được
quân tử, khoác phù dung y thường [2]…”
[1]. Nhân
vật chính trong thành ngữ “Tiểu gia Bích Ngọc”, là một người thiếp của Nhữ Nam
Vương Tư Mã Nghĩa đời Tấn. Nàng họ Lưu, gia đình không phải danh gia vọng tộc
nên chỉ gọi là “tiểu gia” (gia đình nhỏ). Tuy nàng không xinh đẹp lắm, nhưng từ
sự sủng ái của Nhữ Nam Vương, có thể thấy nàng rất ưa nhìn, dễ thương, hơn nữa
hát rất hay.Về sau, thành ngữ “Tiểu gia Bích Ngọc” được dùng để chỉ người con
gái dễ thương trong một gia đình nhỏ.
[2]. Quần
áo.
Nhắm mắt lại, tôi
đang lặng thầm hồi tưởng về quãng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời mình,
bỗng nhiên nghe thấy giọng nói ồm ồm của một người đàn ông vang bên tai: “Ngồi
trên mặt đất lâu như vậy, nàng không thấy lạnh sao?”
Tôi hoàn toàn
không thể ngờ rằng vào lúc này vẫn có thể gặp ai đó, liền kinh hoàng đứng
bật người dậy, nhìn thấy một người đàn ông đang đứng ở giữa ngồi đình, hai tay
vịn vào lan can lặng lẽ nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm, huyền bí với cái nhìn sắc
bén hơn hẳn người thường. Hoàn toàn không hề khó khăn để tưởng tượng vẻ thần dũng
oai hùng của người này lúc bình thường, có điều lúc này, dưới ánh trăng sáng
trong, dường như sợ làm cho tôi kinh hãi nên cũng đã hiền hòa, dịu dàng đi ít
nhiều.
Thấy tôi đang
nhìn mình, người này mới khẽ cử động thân người, khóe miệng bất giác nhếch lên,
đưa tay về phía tôi rồi nói: “Để ta kéo nàng lên.”
Hắn không phải là
thái giám, khí độ toát ra từ thân thể vững chãi mà oai dũng, thậm chí đôi lúc
còn lộ ra sát khí của việc nhiều năm chinh chiến trên sa trường, cho dù hắn có
cố gắng thể hiện một nụ cười với ý định hữu hảo, cũng chẳng làm sát khí đó giảm
đi được chút ít nào.
Nơi này thuộc vào
khu vực lãnh cung, cũng có thể coi là nơi thâm cung hậu viện. Vào lúc canh ba
nửa đêm, những người đàn ông dám xông vào thâm cung hậu viện này e rằng chỉ có
thể đếm trên đầu ngón tay.
Nhìn vào đôi mắt
huyền bí, sâu thẳm có phần quen thuộc của hắn, tôi cảm thấy vô cùng kinh ngạc,
sợ hãi, nhanh chóng tránh bàn tay hắn đưa tới. Tôi nhanh chóng bám vào lan
can, bước một chân ra, đúng lúc đang định dẫm một chân khác lên, người đàn ông
kia đã xuất hiện ngay trước mặt tôi, hoàn toàn không chút úy kị nào, nhanh
chóng nắm lấy cổ tay của tôi.
Tôi hoang mang
rút tay lại, chân đã mềm nhũn ra, một bàn tay còn lại bám không chắc, đành phải
buông ra, sắp sửa ngã xuống. Lúc đó, tôi chỉ kịp cảm thấy hai vai nhói lên, còn
chưa kịp định thần lại, thì đã bị người đàn ông kia nhẹ nhàng bế bổng lên rồi
ôm vào trong đình.
Còn chưa kịp đứng
vững chân, ngay lúc tôi vội vã muốn thoát khỏi hắn ta, thì phần eo đột nhiên bị
ôm chặt, cánh tay rắn chắc khi nãy ôm lấy cả thân người tôi, ngay cả phần đầu
tôi cũng bị người ấy giữ lấy, nép chặt vào trước ngực hắn.
“Cuối cùng ta đã
tìm thấy nàng, giọng hát và tiếng sáo nàng thổi đều vô cùng tinh tế.” Hắn khẽ
thì thầm bên tai tôi, hơi thở ấm áp mà lạ lẫm nhẹ lướt trên má và cổ tôi, khiến
cả người tôi cứng đờ lại vì căng thẳng, toàn thân nổi da gà.
Tôi không dám lại
gần hắn, nhưng lại bị hắn kẹp chặt phía trước khuôn ngực, bất đắc dĩ để mặc cho
trái tim đập mãnh liệt, loạn xạ như trống dồn. Tôi không dám ngước lên nhìn,
nhưng lại hoàn toàn cảm nhận được đôi mắt hắn đang nhìn chằm chằm vào mình,
nồng nhiệt, cháy bỏng như ngọn lửa.
“Ngài... ngài
nhận nhầm người rồi...” Bờ môi run run vì kinh hãi, khó khăn lắm tôi mới có thể
thốt lên được vài từ đó.
Thế nhưng tôi còn
chưa kịp nói hết ý, thì đã bị hắn ta chặn lại ngay lập tức.
Người đàn ông
này, người đàn ông lạ mặt không biết là lần đầu tiên hay lần thứ hai chạm mặt
này lại dám cúi đầu xuống, mạnh mẽ đặt nụ hôn lên môi tôi trong khi tôi còn
chưa kịp nói hết câu.
Tôi vô cùng hãi
hùng, nhanh chóng mím chặt bờ môi lại, vùng vẫy như điên cuồng trong vòng tay
hắn.Thế nhưng dưới con mắt một kẻ biết võ công, thân thủ cao cường thế này, mọi
nỗ lực vùng vẫy đến mức như muốn liều tính mạng của tôi hoàn toàn chẳng khác
nào như trò chơi con nít, không đáng được nhắc đến.
Đúng vào lúc tôi
đang cảm thấy tuyệt vọng thì người đó dường như vô cùng không vừa lòng trước
đôi môi mím chặt của tôi. Sau mấy lần thử đưa lưỡi tiến vào sâu bên trong miệng
tôi bất thành, hắn liền đưa tay ra dùng sức khẽ nhéo mạnh vào cằm tôi. Tôi đau
đớn kêu lên một tiếng, hắn đã nhân cơ hội tiến sâu vào, không hề do dự ‘phá
thành chiếm đất’, ra sức xâm phạm. Hơi thở gấp gáp, nặng nề và dục vọng muốn
chiếm đoạt không hề được che đậy của người đó khiến cho tôi cảm thấy thất kinh
khiếp đảm, chẳng thể nào đứng vững nổi, nhưng lại đang bị hắn ôm chặt, ngay đến
việc muốn ngã ra đất cũng chẳng thể nào làm nổi.
Bất lực, tôi đưa
mắt nhìn về bầu trời cao sâu thẳm, ánh sao lúc tỏ lúc mờ, quanh vầng trăng tròn
là những vòng sáng biến ảo lạ thường khi to khi nhỏ.
Trong lúc mê man
mơ màng, không khí xung quanh đột nhiên trở nên nóng bức, dường như bất giác
đưa tôi quay lại mùa hè năm đó. Tôi nằm trên chiếc giường trúc trong căn phòng
ở cung Đức Thọ, tận hưởng mùi hương lá cọ thoang thoảng từ ngoài truyền vào.
Đúng lúc tôi đang thiu thiu dần chìm vào giấc ngủ, bỗng sực tỉnh lại do có
người nào đó bất ngờ nằm đè lên thân thể mình.
“Biểu ca!” Tôi
kêu lên thất thanh, cố gắng đẩy thân hình to cao vạm vỡ ở phía trên mình ra,
thế nhưng hai tay nhanh chóng bị tóm chặt lại, áp chặt lên phía trên đầu.
“Thanh Vũ, để xem
lần này nàng còn trốn được đi đâu?” Chiếc lưỡi và đôi môi khiến cho người khác
buồn nôn đó không ngừng liếm láp để lại những vết ướt át bẩn thỉu trên mặt tôi.
Đôi tay không ngừng di chuyển, vô lễ kéo xiêm y mùa hè mỏng manh trên người
tôi, rồi nhẹ lướt trên những đường cong còn chưa kịp phát triển hết trên thân
người tôi.
“Thả ta ra, buông
ta ra... cứu tôi với, dì ơi cứu con,... thái hậu, thái hậu...”
Tiếng thét của
tôi truyền ra bên ngoài căn phòng, lớn đến mức khiến cho mấy chú anh vũ trong
lồng cũng nhảy lên loạn xạ, thế nhưng tôi chẳng hề nghe thấy bất cứ tiếng động
nào của bất cứ người nào trong cung Đức Thọ.
Trong tẩm cung
chủ nhân, nô tài đông đúc là vậy, nhưng ngoại trừ tiếng kêu thảm thiết của tôi
và tiếng cười trêu chọc, khoái trá của gã đàn ông kia, không khí tĩnh mịch như
nơi hoang vu, không người.
Trong tiếng khóc
lóc thảm thương của mình, tôi cảm thấy dây dai buộc lưng lỏng ra, cả phần váy
phía dưới tuột xuống mặt đất. Đôi mắt tôi đột nhiên sa sầm lại, buổi sáng biến
thành đêm đen, ngay cả tiếng thét kêu cứu cũng trở nên bất lực.
Ngay lúc thân
hình của người đàn ông dâm đãng kia đặt trên người mình, tôi dồn hết chút sức
lực còn dư lại trong người, đặt lưỡi vào hai hàm răng, đang định cắn xuống, thì
nghe thấy tiếng quát lớn. Thân hình nặng nề kia đột nhiên đè nặng người tôi,
nhưng lại chẳng hề động đậy gì hết.
Tâm trí hoảng
hốt, hoang mang mà bất lực, tôi mở to mắt ra, nhìn thấy thân hình quen thuộc
đang vứt tấm thân nặng nề của tên đàn ông dâm đãng kia ra khỏi người tôi, sau
đó nhìn tôi bằng ánh mắt xót xa, thương tiếc. Khuôn mặt đẹp trai, hoàn mỹ không
tì vết ấy đang nhăn nhúm lại vì đau đớn và xót xa.
Chàng mạnh mẽ kéo
bật tôi dậy, nhanh chóng khoác áo lên cho tôi rồi nói: “Vũ Nhi, Vũ Nhi, chúng
ta đi thôi. Tất cả gia đình gì đó, quốc gia gì đó, công danh rồi lợi lộc gì đó,
ta không cần gì hết. Ta chẳng cần bất cứ thứ gì!”
Tôi nhanh chóng
lấy lại hồn phách, run run lịm người đi trong vòng tay chàng, nắm chặt lấy vạt
áo của chàng, chẳng thể nào kiềm chế nổi tiếng khóc đau đớn, uất ức.
“Đừng sợ, đừng
sợ, ta sẽ luôn bảo vệ Vũ Nhi của ta, không bao giờ để cho người khác ức hiếp
muội nữa.” Người thiếu niên đó khẽ đặt nụ hôn lên môi tôi rồi lại hôn nhẹ lên
những giọt lệ phía đuôi mắt, bế bổng tôi đi ra ngoài cung điện.
Lúc này, giọng
nói tràn đầy phẫn nộ, tức giận của Đỗ thái hậu vang lên từ phía ngoài cửa cung.
“Trang Bích Lam, ngươi đúng là to gan lớn mật.”
Không khí ấm nóng của mùa hè đột nhiên biến mất, thân người tôi
lại cảm thấy lạnh lẽo, giá băng.
Vào đêm trăng tròn giá lạnh, tôi cảm thấy đau đớn như vạn
tiễn xuyên tâm, cả người đang nóng bỏng như thể bị thiêu đốt...
Tôi ngước mắt nhìn về ánh trăng trong trẻo mà lãnh đạm, cảm
nhận được người đàn ông lạ mặt đang tấn công không hề lui bước, thậm chí ngay
cả bàn tay cũng bắt đầu trở nên vô lễ, cuối cùng nước mắt cũng tràn mi.
Tôi căm hận nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang đắm say, tình
tứ ấy, lấy hết sức nghiến răng lại, cắn mạnh lên đôi môi của hắn.
“Ưm...”
Bị cắn đau, hai tay hắn cũng buông lơi, tôi dùng hết sức lực
đẩy thân người hắn ra, chập choạng vùng vẫy ra khỏi vòng tay hắn, lui về sau
được mấy bước. Tôi miễn cưỡng tựa thân người vào chiếc cột chống đình phía sau,
phẫn hận, uất ức nhìn về phía hắn.
“Nàng...” Hắn mở miệng, rồi lại cau chặt đôi mày, đưa tay
lên sờ đôi môi mình, lau đi tia máu rịn ra từ vết cắn, đôi mắt nhìn chằm chằm
về phía tôi. Lúc ban đầu hắn tỏ ra vô cùng phẫn nộ, sau đó dần dần dịu dàng,
hòa nhã hơn, khẽ tiếng hỏi tôi: “Nàng khóc cái gì?”
Chỉ có những người xuất thân từ hoàng gia, xưa nay đều ở
chót vót trên cao thì mới có thể tự phụ đến mức này, luôn tự cho rằng tất cả
mọi người đều phải cảm kích, xúc động vì đã nhận được sự sủng ái của họ. Họ
luôn coi những hành động vô lễ của mình với phụ nữ là một niềm vinh hạnh lớn
lao mà bản thân mình đã ban tặng cho người khác. Những người phụ nữ khóc
lóc vì hành động khinh bạc này của họ, đương nhiên sẽ trở thành những kẻ ngốc
nghếch, không biết thời thế.
Gió chợt ùa tới, lạnh lẽo vô cùng.
Tôi hắt hơi một cái, hấp tấp lau đi hết những giọt lệ còn
vương lại trên khuôn mặt, cố gắng hít mấy hơi để điều hòa nhịp thở. Đúng lúc
đang lén lút nhìn sang thăm dò thì hắn dường như có đôi chút thảm hại, đứng bên
đình nhổ những tia máu không ngừng tuôn ra trên môi, ánh mắt vẫn đang nhìn về
phía tôi, như thể chỉ vừa chớp mắt một cái thì tôi sẽ biến mất ngay ở đây vậy.
Thế nhưng lúc này tôi chẳng còn bận tâm được nhiều như thế
nữa, quay phắt lại, dùng hết sức bình sinh trong cơ thể, chạy ra bên ngoài
đình.
“Này, không được phép chạy! Nàng không chạy thoát được
đâu!” Tiếng nói đó tuy không lớn, nhưng tự phụ và mạnh mẽ.
Đường Thiên Trọng.
Một Khang hầu có thể lật tung từng tấc đất trong kinh thành
chỉ vì muốn tìm một người con gái, hắn quả thực có thể tự phụ như vậy. Thế
nhưng từ trước đến nay tôi không bao giờ mong muốn trở thành mục tiêu của hắn.
Cố gạt bỏ hết ngoài tai, tôi chạy bạt mạng về phía Tĩnh Nghi
viện, tôi không dám quay lại phía sau dù chỉ một lần, rõ ràng đôi chân đang mềm
nhũn, vô lực như thân cỏ, nhưng vì cảm thấy quá đối kinh hoàng, nên đột nhiên
lại trở nên hoạt bát, nhanh nhẹn vô ngần.
Lúc sắp sửa chạy về đến trước cửa Tĩnh Nghi viện, tôi đâm
sầm vào một bóng đen đang đi từ trong cửa cung ra, tiếp đó may được người đó đỡ
lấy.
“Nha đầu, làm sao thế? Trông chẳng khác nào vừa gặp ma
quỷ cả.” Đường Thiên Tiêu gọi lớn tiếng, đưa tay vỗ vỗ lên khuôn mặt tôi.
Hơi ấm trên bàn tay của ngài truyền vào thân thể tôi qua lớp
y phục mỏng manh, điều này cũng khiến cho tôi cảm thấy an tâm hơn nhiều, thế
nhưng thân người lại run rẩy hơn trước. Tôi đưa tay chỉ về phía sau, thế nhưng
lại chẳng nói được tiếng nào, thân người bỗng nhiên nhẹ bẫng rồi ngã xuống mặt
đất.
Đường Thiên Tiêu nhìn theo hướng tay tôi, hướng mắt về phía
con suối rồi nghi hoặc hỏi: “Chẳng có gì hết cả... nha đầu, làm sao thế hả?”
Thân người gần chạm đến mặt đất vừa hay được bế xốc lên,
Đương Thiên Tiêu ra lệnh cho Cận Thất gọi người ra mở cửa thêm lần nữa, rồi vội
vã chạy vào phía trong.
Mái tóc dài nhẹ phủ xuống bờ vai Đường Thiên Tiêu, tôi cố
gắng quay đầu nhìn về con đường lát đá đen ven suối phía sau lưng.
Y phục trên người Đường Thiên Trọng đen tuyền bay bay trong
gió, đang chậm rãi bước ra từ phía sau thân cây đại thụ, chắp tay sau lưng, đưa
ánh mắt sắc nhọn như dao nhìn về phía tôi và cả Đường Thiên Tiêu.
Từ thuở bé, tôi cũng thường xuyên khua đao múa kiếm, nghịch
ngợm, hiếu động vô cùng, luôn luôn mạnh khỏe, cho tới trước năm mười sáu tuổi
rất ít khi ốm đau bệnh tật. Thế nhưng sau mấy lần bị dày vò khốn khổ, ngay cả
trái tim cũng khô cằn, kiệt quệ, vậy nên sức khỏe càng ngày càng yếu đi.
Sau cái đêm kinh hoàng đó, tôi nằm bệnh trên giường hơn nửa
tháng trời, thỉnh thoảng lại sốt cao, toát mồ hôi lạnh, ban đêm thường gặp ác
mộng. Tiếng thét sợ hãi phát ra đôi lúc còn khiến ngay cả bản thân tôi cũng
giật mình tỉnh khỏi cơn mơ.
Mấy ngày đầu, đều là Nam Nhã Ý tận tâm tận lực ở cạnh bên
chăm sóc, mặt mày vô cùng muộn phiền lo lắng, luôn miệng hỏi han này kia. Đường
Thiên Tiêu cũng tới thăm tôi vài, ba lần, hoàn toàn không hề sợ tôi sẽ lây bệnh
cho mình, ngài cũng thường xuyên đích thân lại gần phía tôi, đưa tay lên trán
xem nhiệt độ cho tôi.
Có một lần trong lúc mơ màng, tôi nghe thấy ngài hỏi Nam Nhã
Ý: “Cô nhóc này không phải là người nhát gan, rốt cuộc đêm hôm đó đã gặp phải
chuyện gì?”
Nam Nhã Ý cũng mơ mơ hồ hồ trả lời: “Ai mà biết được chứ?
Lúc đầu muội ấy đi theo thái hậu, sau đó lại đi theo một thái phi trong lãnh
cung, tiếp đó là lúc Nam Sở đầu hàng Đại Chu, ngài xem, tất cả những phong ba
bão tố đó muội ấy đều đã trải qua rồi, lúc nào muội ấy cũng tỏ thái độ lãnh
đạm, vô tâm, lúc nào cũng ôn hòa, bình tĩnh. Một con người dũng cảm, tận tâm
như vậy đúng là vô cùng hiếm có. Thiếp cũng chẳng biết... cũng không biết được
liệu có phải đi ra ngoài vào ban đêm, gặp phải thứ yêu ma quỷ quái gì hay
không? Thụy Đô này cũng là một đô thành cổ đã trải qua nhiều triều đại,
trong lịch sử không biết đã có bao nhiêu vong hồn chết oan uổng nơi đây.”
“… Vậy trước tiên cứ để cho cô nhóc này tĩnh dưỡng đã.”
Đây là lần cuối cùng tôi nghe thấy Nam Nhã Ý và Đường Thiên
Tiêu trò chuyện cùng nhau, phải đến bảy, tám ngày sau đó, Đường Thiên Tiêu
không hề xuất hiện lại, ngay cả Nam Nhã Ý cũng không đến ngủ chung giường, chăm
sóc cho tôi nữa.
Lúc ban đầu tôi nghi rằng phải chăng mình đã mắc bệnh nặng,
tỷ tỷ sợ bị lây nhiễm, cho nên chuyển sang nơi khác ở. Thế nhưng lâu ngày không
thấy tỷ tỷ xuất hiện, tôi bất giác quay sang hỏi Ngưng Sương: “Nhã Ý tỷ tỷ đâu
rồi? Phải chăng tỷ ấy đã được sắc phong thành phi tử, nên chuyển đến nơi khác ở
rồi?”
Ngưng Sương im lặng trong giây lát, chắc do nhìn thấy khí
sắc của tôi đã tốt hơn nhiều, nên cuối cùng cũng lên tiếng trả lời: “Nhã Ý cô
nương... mấy ngày trước đã bị Tuyên thái hậu gọi đến tiếp kiến, từ lúc đó đến
tận bây giờ vẫn chưa quay về.”
“Cái… cái gì cơ…” Tôi vẫn đang bị sốt, nghe thấy câu vừa
rồi, kinh ngạc đến mức người đẫm mồ hôi: “Vậy còn hoàng thượng đâu? Hoàng
thượng có biết chuyện này không?”
“Lúc ban đầu hình như không biết, sau đó hoàng thượng còn
tới đây thăm hỏi cô nương. Ngài vừa nghe thấy Nhã Ý cô nương bị triệu đi diện
kiến, sắc mặt trắng bệch rồi nhanh chóng đi mất.”
“Vậy thì, vậy thì… bây giờ chắc là đã bị lộ rồi đúng không?”
Thế nhưng đã lộ đến mức nào chứ? Lộ ra rằng tỷ tỷ không phải
là con gái của Lục đại tướng quân vẫn còn là chuyện nhỏ vì nói cho cùng đây là
chủ ý của Đường Thiên Tiêu, dù thế nào đi nữa, thái hậu sẽ không bao giờ khiến
cho con trai ruột của mình bị mất mặt. Thế nhưng giả như thái hậu biết được Nam
Nhã Ý chính là con gái của nhũ nương của Đường Thiên Tiêu, liệu có vì một
nguyên nhân không thể cho mọi người biết nào đó của hoàng gia mà nghĩ ra mọi
cách để đưa tỷ tỷ lên đường gặp mẫu thân và đại ca không?
Trong lòng tôi cảm thấy vô cùng bất an, liền sai Tẩm Nguyệt
đi tìm Cận Thất, tìm cách thăm dò tin tức của Nam Nhã Ý.
Châu báu tặng cho Cận Thất cũng không hề vô ích, không lâu
sau, Cận Thất đích thân đi theo Tẩm Nguyệt đến thăm tôi, mỉm cười rồi nói: “Cô
nương, xin cô nương cứ an tâm, hiện nay Nhã Ý cô nương vẫn bình an vô sự ở
trong cung Đức Thọ. Hoàng thượng sợ rằng cô nương lo lắng, nên đặc biệt phái
tiểu nhân đến đây, ngài dặn cô nương phải tĩnh dưỡng cho khỏe lại, bảo đảm sức
khỏe của bản thân vẫn là quan trọng nhất.”
“Tại sao thái hậu lại truyền Nhã Ý tỷ tỷ đến sống tại cung
Đức Thọ chứ?” Theo bản năng, tôi đoan chắc việc này không hề đơn giản như
vậy.
Cận Thất đang cười, nhưng nét cười cứng nhắc và thiếu tự
nhiên: “Thái hậu… phát hiện hoàng thượng hay ghé tới đây thăm, nên cho người đi
điều tra, rồi phát hiện được Nhã Ý cô nương. Hiện nay… Nhã Ý cô nương coi như
trở thành người được thái hậu sủng ái, yêu thương, còn ban thưởng cho rất nhiều
đồ quý, nói là để cô nương làm của hồi môn.”
Tôi hơi hơi ngây người: “Vậy thì… chỉ ý sắc phong phi tử của
lễ bộ đã truyền ra chưa?”
Cận Thất liền khom lưng đáp lại: “Vẫn… vẫn còn chưa ạ. Hiện
nay mọi người vẫn đang tập trung vào việc sắc phong hoàng hậu, có lẽ… phải đợi
cho tới khi phong hậu xong thì mới ban chỉ được.”
Không để cho tôi kịp suy nghĩ sâu xa, Cận Thất nhanh chóng
đặt hai bao giấy xuống rồi mỉm cười nói: “Đây là thứ hoàng thượng ban thưởng
cho cô nương, đều là mấy loại thuốc bổ thượng hảo như phục linh, nhân sâm… để
cho cô nương điều dưỡng lại sức khỏe. Tiểu nhân còn phải quay về hầu hạ hoàng
thượng, tạm biệt cô nương.”
Tôi cố gắng chống người lên sai Ngưng Sương nhận lấy hai bao
thuốc kia lại tạ ơn, rồi mới nằm xuống, trong lòng vẫn cảm thấy có gì đó không
thỏa đáng.
Một lúc lâu sau, tôi mới sực nhớ ra, bởi vì vừa nãy Cận Thất
gọi Nam Nhã Ý là “cô nương”, chứ không phải là “Hiền phi nương
nương” như buổi tối hôm đó nữa.
May mà lúc này sức khỏe của tôi đã hồi phục, hôm nay sau khi
thức dậy, nhìn thấy mình trong gương, quả thật đã gầy đi khá nhiều. Nhớ lại
chuyện buổi đêm hôm đó, trong lòng tôi vẫn cảm thấy vô cùng hoảng hốt, hãi
hùng, vẫn dùng phương thuốc bí truyền che giấu đi khuôn mặt nhợt nhạt mà ôn
nhu, xinh đẹp của bản thân, biến mình trở lại thành người phụ nữ tầm thường, da
dẻ thô ráp, héo hon như mọi khi. Sau đó, tôi lại tiện tay dùng trâm bạc khắc
hoa văn đơn giản, chải cho mình kiểu tóc lệch tầm thường như mọi khi, rồi gọi
Tẩm Nguyệt tới, dặn dò đi nghe ngóng thêm tin tức về Nam Nhã Ý.
Tẩm Nguyệt do dự một hồi rồi đưa mắt sang nhìn Ngưng Sương.
Tôi ngay lập tức có một dự cảm không lành liền hỏi: “Có phải
đã xảy ra chuyện gì rồi chăng?”
Có lẽ do nhìn thấy sức khỏe tôi đã hồi phục lại rồi, Ngưng
Sương do dự một hồi, cuối cùng cũng nói hết ra: “Cô nương, thực ra khoảng hai
ngày sau khi cô nương lâm bệnh nặng chỉ ý sắc phong phi tần đã được ban ra. Chỉ
có điều... Nhã Ý cô nương không nằm trong số đó. Hoàng thượng cũng đã tới
đây, nói chuyện riêng cùng với Nhã Ý cô nương, sắc mặt của hai người đều không
tốt chút nào.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó thì Nhã Ý cô nương được thái hậu triệu kiến, hoàng
thượng sau đó cũng không tới đây nữa. Có điều… gần đây có một vài lời đồn
thổi nói rằng… nói rằng tiểu thư của Lục đại tướng quân sẽ trở thành chính thất
phu nhân của Khang hầu.”
“Cái gì?” Cảm giác dường như có ai đó đang bóp chặt lấy
cổ mình, tôi cố gắng hít thở mạnh, suýt chút nữa không thốt nên lời.
Ngưng Sương, Tẩm Nguyệt đều là những tâm phúc do Đường Thiên
Tiêu phái tới đây, đương nhiên biết rõ tiểu thư nhà họ Lục chẳng qua chỉ là một
cái cớ để Đường Thiên Tiêu phong Nam Nhã Ý thành phi tử mà thôi.
Tôi chẳng thể nào ngồi yên được nữa, nhanh chóng khoác lên
người bộ y phục cung nữ hơi cũ màu xanh lá trúc, đi thẳng tới điện Càn Nguyên
mà hoàng thường thường hay ở.
Đương nhiên là tôi chẳng thể nào gặp nổi Đường Thiên Tiêu,
nhưng tôi liền nói với mấy thị vệ trông ngoài cửa cung nói muốn gặp Thất công
công, Cận Thất nhanh chóng xuất hiện ngay sau đó. Có lẽ tiết trời đã bắt đầu
chuyển sang nóng bức, Cận Thất vừa bước đi vừa đưa tay lên lau mồ hôi, khi
ngẩng đầu lên nhìn thấy tôi đang chờ, mới nhanh bước chạy tới, khuôn mặt mỉm
cười nói: “Thanh Vũ cô nương, dạo này sức khỏe thế này rồi? Tại sao cô nương
không nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa?”
Tôi đợi Cận Thất chạy tới gần, chào hỏi vài câu rồi mới mỉm
cười nói: “Thất công công, đã rất lâu rồi ta chưa được gặp Nhã Ý tỷ tỷ, trong
lòng cảm thấy nhớ nhung vô cùng. Thế nhưng ta cũng biết rằng cung Đức Thọ không
phải là nơi để cho những kẻ tầm thường như ta tùy tiện ra vào, muốn đến đây nhờ
Thất công công giúp thông báo một tiếng.”

