Em không biết - Chương 7 phần 2

Y tá nhỏ chớp chớp mắt, tay ôm hai bình nước biển miên man nghĩ ngợi… Giọng của cậu ta sao giống Đao sama quá đi, nhưng Đao sama nghe hay hơn nhiều, chứ chẳng phải chất giọng khản đặc khó nghe thế này đâu!

Y tá nhỏ bèn xem một chút xíu tương tự ấy chỉ là ngẫu nhiên. Thế giới không nhỏ đến vậy đâu, vừa mới nhận bà con với bác sĩ Lục xong, thì làm sao mà có chuyện Đao sama lại tự mình chạy đến được cơ chứ?

Hôm y tá nhỏ “nhận bà con” với Lục Tri Thu, vì lo nghĩ và muốn bảo vệ thông tin thực sự của Tiêu Giản Đào, nên Lục Tri Thu không nói cô nghe Đao Kiến Tiếu cũng là sinh viên trong trường. Vì nếu nói ra, thì những thông tin cá nhân về nghề nghiệp tuổi tác của Đao Kiến Tiếu sẽ bị tiết lộ hết ra ngoài. Hơn nữa… Lục Tri Thu vẫn luôn xem chuyện đó là bí mật của riêng mình. Và bí mật ấy, Lục Tri Thu ích kỉ không muốn chia sẻ với người khác.

Muốn truyền dịch ở y tế trường bắt buộc phải dùng thẻ sinh viên để đăng kí, Tiêu Giản Đào trao thẻ cho y tá nhỏ xong bèn xoay người đi vào phòng truyền dịch bên cạnh. Quả thật mấy ngày nay đầu óc cậu căng như dây đàn. Bác sĩ Lục, Quả Cầu Giấy Nhỏ, rồi cuộc thi dẫn chương trình v.v… những chuyện này tựa như các quả núi đè nặng trên đầu cậu, khiến người luôn có giờ giấc sinh hoạt đều độ như cậu bỗng nhiên mất ngủ. Và mỗi khi thiếp đi, là y như rằng trong mơ lại xuất hiện gương mặt của người đó.

Giờ đây trong phòng truyền dịch, cơ thể cậu khoan khoái chìm sâu vào chiếc ghế sô pha mềm mại. Không khí xung quanh tràn ngập mùi thuốc sát trùng đặc trưng trong các bệnh viện, hương thơm lãng đãng xung quanh mũi, tựa như mùi hương thoang thoảng trên người Lục Tri Thu. Chiếc ghế thư thái quá đỗi, cộng thêm nhiệt độ ấm áp và cảm giác thoải mái… khiến cơ thể mệt mỏi bấy lâu của Tiêu Giản Đào chìm vào tự giấc ngủ lúc nào không hay. Cả người cậu tựa như bay bổng giữa không trung, những đoá mây mềm mại khẽ lướt qua bên mặt và tay cậu…

…Không đúng!

Tiêu Giản Đào sực nhận thức ra đó hoàn toàn không phải đoá mây, mà là hơi ấm toả ra từ ngón tay ấm áp của người khác. Tiêu Giản Đào chợt mở bừng mắt, bất ngờ phát hiện chàng trai đang đứng trước mặt mình cúi người xuống, đương cầm dây buộc cổ tay cậu, không phải cô y tá nhỏ như cậu nghĩ, mà là Lục Tri Thu!

“Sao… lại là anh?” Tiêu Giản Đào gắng gượng hỏi dù cổ họng khó chịu. Nhưng ngoại trừ cái liếc khẽ của đối phương, cậu chẳng nhận được câu trả lời nào. Mấy chuyện nhỏ nhặt giúp bệnh nhân truyền dịch này, sao lại đến lượt một bác sĩ tiến sĩ như Lục Tri Thu làm cơ chứ? Hơn nữa đâu phải không có y tá, tại sao lại là đích thân anh làm nhỉ?

Ắt nhiên Tiêu Giản Đào không tìm được câu trả lời.

Ngay cả cô y tá nhỏ, người giữa chừng bị Lục Tri Thu cướp lấy chiếc khay nhỏ đựng bông gòn sát trùng và ô xi già cũng không biết câu trả lời.

Động tác của Lục Tri Thu rất nhẹ nhàng và nhanh nhẹn, nhưng Tiêu Giản Đào lại có thể cảm nhận rõ rệt từng cơn run rẩy lưu lại trên làn da mình khi những ngón tay của đối phương lướt qua tay cậu.

Theo như dự tính, nước biển được truyền vào từ tay trái của Tiêu Giản Đào.

Đôi tay mịn màng với những móng tay được cắt chỉnh tề, một tay anh nhẹ nhàng cầm lấy cổ tay trái đã được cột cẩn thận của Tiêu Giản Đào, còn tay kia thì vỗ nhẹ lên mu bàn tay cậu. Chỉ giây phút tiếp xúc ngắn ngủi đó, Tiêu Giản Đào cảm thấy đôi mắt mình thậm chí chẳng tài nào dứt khỏi bàn tay vừa đưa xuống lại nhấc lên ngay đó của đối phương.

Dẫu sao cũng là con trai, đường huyết quản của Tiêu Giản Đào cực kì rõ ràng, trong chốc lát, đường huyết quản đã lộ ra rõ mồn một. Lục Tri Thu đặt bàn tay cậu xuống, lấy ra cồn và ô xy già ra sát trùng. Anh dùng bông gòn chấm vào, nhẹ nhàng xoa xoa tròn trên mu bàn tay cậu. Anh chẳng mảy may hay biết rằng chỉ hành động rất đỗi bình thường này, trong con mắt Tiêu Giản Đào lại mang đầy ẩn ý và gợi mời biết bao nhiêu.

Tiêu Giản Đào nhìn trân trân vào gương mặt nghiêng của Lục Tri Thu. Mỗi cử động của anh đều được cậu in sâu trong trí óc, thậm chí Lục Tri Thu chớp mắt mấy lần cũng nhớ rõ mồn một. Kết quả là khi Lục Tri Thu chích kim vào trong da thịt cậu, cậu cũng chẳng hề hay biết.

Mãi đến khi Lục Tri Thu thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi, Tiêu Giản Đào mới chợt bừng tỉnh định thần lại, vẻ mặt luyến tiếc dõi theo bóng dáng chậm rãi rời khỏi của Lục Tri Thu.

“A… bác sĩ Lục!” Tiêu Giản Đào gọi.

Lục Tri Thu dừng lại, ngoảnh đầu qua nhìn cậu.

“… Anh luôn… ở văn… phòng bên cạnh… phải không? Có… chuyện gì… em có thể… gọi anh… được không?” Tiêu Giản Đào cà giật nói, mãi đến khi cậu nhìn thấy rõ ràng cái gật đầu của Lục Tri Thu, lòng bèn mừng vui khấp khởi, mới không tiếp tục quấy rầy đối phương nữa, ngoan ngoãn ngồi trên sô pha nhìn Lục Tri Thu rời đi.

Cậu không biết, sau khi giúp cậu chích kim, đóng cửa phòng truyền dịch, Lục Tri Thu đã hồi hộp và bối rối đến chừng nào, đến nỗi mặt anh lập tức đỏ bừng, lưng tựa vào cửa cúi gầm đầu im lặng.

Anh đã không thể chịu đựng việc cứ mãi đứng từ xa ngóng theo Tiêu Giản Đào. Cho nên ngay lúc đối phương đến, anh bèn chủ động dẫn cậu đến phòng truyền dịch và đích thân chích kim giúp cậu. Anh phải tiếp cận Tiêu Giản Đào từng chút một, không muốn tiếp tục làm kẻ ngốc chỉ biết dõi theo bóng dáng cậu từ xa.

Khi tâm trạng đã bình tĩnh lại, Lục Tri Thu xác nhận mặt mình không còn nóng bừng nữa, mới cầm cái khay quay về văn phòng. Trong văn phòng, y tá nhỏ đang nhìn tấm thẻ sinh viên của Tiêu Giản Đào trên tay với vẻ tò mò, miệng lẩm bẩm, “Tiêu Giản Đào”… Tiêu Giản Đào? Cái này cũng trùng hợp ghê!”

Lục Tri Thu hỏi: “Chuyện gì trùng hợp?”

Không nghĩ ngợi, y tá nhỏ tức thì trả lời: “Giọng cậu sinh viên ban nãy hao hao giống Đao sama, nhưng khó nghe hơn thôi. Giờ em lại phát hiện nếu tên cậu ta mà đọc ngược thì sẽ là Đao Kiến Tiếu, trùng hợp ghê… Á!” Y tá nhỏ rốt cuộc đã nhận ra mình đang nói chuyện với ai, cô giật bắn người nhảy dựng khỏi ghế, tay bụm chặt miệng, mắt ngó láo liên, không dám nhìn thẳng vào Lục Tri Thu.

Chuyện xảy ra sau hôm nhạc hội quả thực rối tinh rối mù hết biết, rối rắm đến mức y tá nhỏ đã không còn nhớ rõ về buổi sáng thứ hai hôm đó. Rốt cuộc cô đã lếch thếch cỡ nào khi chạy vội tới trước mặt bác sĩ Lục, lắp ba lắp bắp “nhận bà con” với anh. Cô quên cả chải đầu, ngay cả hai chiếc giày đang mang dưới chân cũng chẳng phải một đôi. Trong thấy dáng vẻ lôi thôi nhếch nhác ấy của cô, bác sĩ Lục chẳng nói gì nhiều, chỉ mỉm cười gật đầu, rồi khẽ khàng bảo “Chào em, em gái Băng vệ sinh.”

Thực sự y tá nhỏ cũng chẳng còn nhớ rõ cho lắm. Nhưng cô nghĩ, lúc đó có lẽ cô đã khóc rồi nhỉ. Nếu không thì tại sao nụ cười của bác sĩ Lục khi đó lại mơ hồ đến thế trong kí ức cô?

Sau đó y tá nhỏ lại nghe đi nghe lại vô số lần đoạn Lục Tri Thu tỏ tình với Đao Kiến Tiếu trên YY. Đây là lần đầu tiên cô không nghe tiếng hát của Đao sama, mà lại đi quan tâm đến lời nói của một người khác.

…“… Xin lỗi, và, Đao Kiến Tiếu… tôi thích cậu.”

“Cậu không biết… trên đời này, có người cả đời cũng không thể vỡ giọng sao?”

“Xin lỗi, tôi không biết.”

Bởi vì câu tỏ tình nồng nàn này, bởi vì câu trả lời lạnh lùng của Đao sama, mà mỗi lần nghe, trái tim bé nhỏ của y tá như bị bóp nghẹn một lần. Có lẽ là do cô biết Nhất Diệp Tri Thu là con trai, cô cứ luôn cảm thấy lời tỏ tình của Lục Tri Thu không giống như lòng hâm mộ giữa một người fan với thần tượng, mà đó chính là tình cảm của một người con trai dành cho một người con trai khác, nhưng tiếc rằng, người kia không chấp nhận.

Công bằng mà nói, y tá nhỏ biết chuyện này không thể trách Đao Kiến Tiếu được. Thân là một thánh lồng tiếng nổi đình nổi đám trên mạng, mỗi ngày anh nhận được lời tỏ tình nhiều vô số kể, đương nhiên anh không thể để tâm đến tất cả. Nhất là trước đó Nhất Diệp Tri Thu lại từng đắc tội anh, nhất định đã bị cậu xếp vào phạm vi những fan cuồng não phẳng rồi. Đối với loại fan này, Đao Kiến Tiếu chẳng hề nói câu nào khó nghe, chỉ một câu “Tôi không biết” cũng đã gọi là nể mặt lắm rồi. Nhưng hễ nghĩ đến người bị Đao Kiến Tiếu cự tuyệt, chính là cấp trên luôn quan tâm cô trong cuộc sống, là người em gái cô chăm sóc trên mạng, không hiểu sao cô cũng cảm thấy lòng trĩu nặng đau khổ.

Đâm ra giờ y tá nhỏ cứ thấy kì kì sao đó, một mặt vẫn mê mẩn giọng của sama, mặt khác lại cứ cảm thấy Đao Kiến Tiếu tổn thương Lục Tri Thu, thứ tình cảm tuy biết rõ sama là vô tội nhưng trong vô thức lại cứ muốn bày tỏ sự bất bình thay Lục Tri Thu, cả hai quả thật mâu thuẫn đến nỗi khiến cô đau đầu khôn xiết… Cảm xúc này, có lẽ chính là cảm giác cùng chung mối thù, đứng chung chiến tuyến và bất bình thay cho nhau giữa những “chị em” với nhau chăng QAQ.

Bây giờ cô chẳng dám nhắc đến mấy từ như Đao này, Kiến này, Tiếu này trước mặt Lục Tri Thu nữa là, càng không cần nhắc đến chuyện lướt weibo của sama, nghe kịch của anh.

Tiếc rằng, công sức mấy bữa nay cô giả bộ hiền lương thục đức, dè dặt cố giấu bản chất thật của mình, lại đổ sông đổ biển hết chỉ vì một câu buột miệng nhất thời, đi nhắc đến tên của Đao Kiến Tiếu trước mặt Lục Tri Thu! Cô thấp thỏm dùng đuôi mắt khẽ liếc vẻ mặt của Lục Tri Thu, sợ anh sẽ nổi cơn tam bành hoặc vương nét thương cảm nào đó.

Nào ngờ Lục Tri Thu như không để tâm cái tên mà cô vừa thốt ra, chỉ khẽ nhướn mày nhìn cô, rồi bâng quơ hỏi: “Ồ?” sau đó cầm cái khay đến trước tủ, đặt mỗi thứ vào lại như cũ.

Y tá nhỏ rụt cổ chờ nghe anh mắng, nhưng đợi mãi, Lục Tri Thu vẫn cứ đứng đó sắp xếp đồ đạc.

Y tá nhỏ thoáng ngẫm nghĩ, rồi đánh bạo lập lại một lần nữa: “À ừm… giọng của cậu sinh viên ban nãy có hao hao giống Đao Kiến Tiếu, cái tên cũng giống nữa.”

Lần này Lục Tri Thu chỉ nhả ra hai chữ: “Vậy sao?”. Vẫn không có bất kì phản ứng đặc biệt nào.

Y tá nhỏ lại đánh bạo thêm một chút: “À ừm… bác sĩ Lục, bản thu âm hôm nhạc hội đó… em nghe rồi. Những lời phía sau em cũng nghe hết rồi.” Cô thoáng dừng lại, muốn từ bóng lưng của Lục Tri Thu đọc ra điều gì đó từ bóng lưng của Lục Tri Thu, nhưng chỉ là công cốc: “Anh thực sự thực sự thực sự rất dũng cảm, thật đấy.”

“Những chỉ dũng cảm thôi vẫn không đủ.” Giọng trẻ con dịu dàng lại vang lên trong phòng, lần này rốt cuộc Lục Tri Thu cũng mở miệng nói. Anh đặt thứ cầm trên tay xuống, xoay về hướng y tá nhỏ: “Có phải mấy ngày nay em đều đang phỏng đoán tình cảm của anh dành cho Đao Kiến Tiếu không? Anh nghĩ, em đoán đúng rồi đó.”

Anh cụp mắt xuống: “Em không cần thiết phải tiếc cho anh, không cần đau lòng vì anh. Tuy lúc đó trên YY nghe Đao Kiến Tiếu nói như thế, anh đúng là có hơi đau lòng, nhưng bây giờ bỗng dưng anh nghĩ thông suốt rồi. Chúng ta cách nhau qua Internet. Tuy anh có thể nghe giọng của cậu ấy, cậu ấy có thể nghe được tiếng nói của anh, nhưng trên thực tế khoảng cách giữa hai người lại vô cùng xa xăm. Sau máy tính, cậu ấy không biết anh là ai, không biết suy nghĩ của anh, dù có hiểu lầm anh thì đó cũng là kết quả của việc không có sự trao đổi trò chuyện với nhau.” Anh chăm chú nhìn ngón tay mềm mại của mình: “Cậu ấy không thể nào lại có tình cảm với một người chưa từng gặp mặt và hoàn toàn xa lạ, vì dẫu sao cuộc sống trên mạng có lẽ không quan trọng trong cuộc đời cậu ấy. Anh chỉ cắm đầu nghe kịch, nghe hát, trên thực tế nó không thể kéo gần khoảng cách giữa anh với cậu ấy. Mà nó chỉ bó buộc hạn chế bọn anh trong mối quan hệ giữa fan và thần tượng thôi.”

“Nhưng mà…”

“Cậu ấy không biết anh là ai, cũng sẽ không biết một câu nói của cậu ấy ảnh hưởng đến anh như thế nào. Chuyện tình cảm, nếu chỉ lặng thầm đứng một bên ngóng trông, cho đi, không khiến cậu ấy ghi nhớ về anh, thế thì đó chỉ là dã tràng xe cát mà thôi.” Nói đến đây, chợt Lục Tri Thu mỉm cười: “Nhưng anh nghĩ giờ cậu ấy có lẽ đã nhớ về anh một chút xíu rồi cũng nên.”

Vì giọng nói của Tiêu Giản Đào, sự chân thành cần cù nơi cậu ấy, nên Lục Tri Thu đã đem lòng yêu cậu. Nhưng do tự ti đối với tiếng nói của mình, trong vô thức anh lại đặt mình vào vị thế kẻ yếu trong tình cảm, chỉ dám lén lút nhìn trộm, âm thầm thu thập thông tin về cậu, mà không dám bộc lộ tất cả con người mình cho cậu thấy. Để rồi mãi đuổi theo bước chân của đối phương, đến cuối cùng thứ nhận được chỉ là sự dửng dưng… thậm chí là tổn thương từ cậu ấy.

Thế nhưng sự “không biết” của Tiêu Giản Đào liệu có sai chăng? Trên thế giới này có biết bao nhiêu người không biết người khác không vỡ giọng được, chỉ là Tiêu Giản Đào đã nói thẳng ngay trước mặt Lục Tri Thu mà thôi. Đó như một câu chú nguyền, đánh tan nỗi tự ti tự than thân trách phận trong tiềm thức của Lục Tri Thu, đánh tan bức tường pha lê mà anh dựng nên trong tim mình. Rốt cuộc là tự khi nào, mà anh luôn mang ý nghĩ người khác chắc chắn sẽ trố mắt sửng sốt trước giọng nói của mình? Rốt cuộc bắt đầu từ bao giờ, anh nghĩ rằng trong mắt người khác mình mãi mãi chỉ là “kẻ yếu”, tình cảm mà người khác dành cho anh chỉ là thương cảm hoặc tội nghiệp thôi? Rốt cuộc tự bao giờ, anh bắt đầu dùng cách xoá tan sự tồn tại của bản thân để tiếp cận đối tượng mà mình đem lòng yêu mến?

Lục Tri Thu luôn nghĩ rằng khuyết điểm của mình là ông trời đã bỏ rơi anh, nghĩ rằng tất cả mọi người đều sẽ không chấp nhận anh, nghĩ rằng tất cả mọi người đều đối xử dè dặt với anh. Nhưng thực tế đó chỉ là cái gông xiềng mà anh trói buộc bản thân mà thôi.

Anh đã hiểu rồi, đã hoàn toàn hiểu rồi.

Anh đặt mình vào vai trò kẻ yếu, thế thì anh mãi mãi vẫn chỉ là kẻ yếu. Anh nghĩ rằng giọng mình là khuyết điểm khiến anh không cách nào mở miệng nói được, thế thì nó mãi mãi vẫn sẽ là khuyết điểm. Anh nghĩ rằng tình cảm mình dành cho Tiêu Giản Đào chỉ có thể cất giấu trong tim, thế thì nó mãi mãi vẫn sẽ chỉ nằm trong con tim anh.

Sự tổn thương của Đao Kiến Tiếu trên YY đối với anh chỉ là nhất thời, nhưng sự trốn tránh anh dành cho giọng nói của mình lại là mãi mãi.

Nếu như anh không thể thoát khỏi ám ảnh tâm lý này, thì còn tư cách nào để nói tiếng yêu cơ chứ.

Tiêu Giản Đào không biết anh là ai, thế thì đi bảo cậu ấy biết.

Đao Kiến Tiếu không biết trên đời này có người không thể vỡ giọng, thế thì để cậu ấy thông qua bản thân anh, biết được chuyện này vậy.

Anh dấn bước đầu tiên, thì theo sau đó sẽ là bước thứ hai, bước thứ ba, bước thứ tư… và bước chân anh sẽ mãi tiếp tục bước đi dù đó có là điểm cuối cùng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.