Anne tóc đỏ dưới mái nhà Bạch Dương - Chương 01 - 02

NĂM THỨ BA

Chương 1

Bạch Dương Lộng Gió, Đường Ma, Ngày 8 tháng Chín,

ANH YÊU DẤU NHẤT ĐỜI:

Mùa hè đã qua rồi… mùa hè em chỉ được gặp anh duy nhất một lần vào kì nghỉ
cuối tuần hồi tháng Năm đó. Và giờ em đã quay trở lại Bạch Dương Lộng Gió, bước
vào năm thứ ba và cũng là năm cuối cùng của em ở trường Summerside. Katherine
và em đã trải qua quãng thời gian vui vẻ bên nhau ở Chái Nhà Xanh, và năm nay
rồi em sẽ nhớ cô ấy lắm cho mà xem. Giáo viên lớp sơ cấp mới có vóc người nhỏ
bé, vui vẻ, mập mạp, tươi tắn và thân thiện y như một cô cún con… nhưng chẳng
hiểu sao, ở cô ấy ngoài những điểm đó ra thì chẳng còn gì cả. Đôi mắt cô ấy có
màu xanh nước biển, long lanh hời hợt chẳng ẩn giấu suy nghĩ gì. Em quý cô ấy…
em sẽ mãi mãi quý mến cô ấy… không hơn không kém… ở cô ấy chẳng có gì để mà khám
phá.
Ở Katherine có rất nhiều thứ để ta khám phá, miễn là ta vượt qua
được hàng rào bảo vệ của cô ấy.

Bạch Dương Lộng Gió vẫn thế chẳng có gì thay đổi… à có chứ. Hôm thứ
Hai lúc em xuống ăn tối, Rebecca Dew sầu não thông báo cho em biết con bò đỏ
già đã về chốn vĩnh hằng rồi. Hai bà góa đã quyết định sẽ không bận tâm đến con
bò khác nữa mà lấy sữa và kem từ chỗ ông Cherry. Điều này cũng đồng nghĩa với
việc bé Elizabeth sẽ không còn đến cổng vườn lấy sữa mới nữa. Nhưng
bà Campbell đã đành cam chịu mặc cho cô bé thích đến đây lúc nào thì
đến, vậy nên bây giờ chuyện kia cũng chẳng gây ra thay đổi quá lớn lao nào.

Thêm một thay đổi nữa cũng đang được trù tính. Nghe tin này em buồn
vô cùng, nhưng dì Kate bảo với em là họ đã quyết định đưa Xám Tro sang nơi khác
ngay khi họ tìm được một mái ấm thích hợp cho nó. Khi em phản đối, dì ấy nói họ
buộc phải làm thế cho yên. Suốt cả mùa hè, Rebecca Dew cứ ca cẩm mãi không
ngừng về nó và có vẻ như chẳng còn cách nào khác làm chị ấy hài lòng. Tội
nghiệp Xám Tro… mà nó lại đáng yêu, dũng cảm và ngoan đến thế kia chứ! Mai
là thứ Bảy, em sẽ tới chăm sóc hai nhóc sinh đôi nhà bà Raymond trong lúc bà ấy
tới Charlottetown dự lễ tang của một người họ hàng nào đó. Bà Raymond
là một bà góa đã đến thị trấn của bọn em từ mùa đông năm ngoái. Rebecca Dew và
hai bà góa ở Bạch Dương Lộng Gió… quả thật, Summerside là nơi tuyệt vời dành
cho các bà góa… cho rằng bà ấy “hơi quá bộ tịch” so với Summerside, nhưng trên
thực tế bà ấy đã giúp đỡ Katherine và em rất nhiều trong các hoạt động của câu
lạc bộ kịch. Ở hiền gặp lành mà.

Gerald và Geraldine năm nay tám tuổi và quả là một cặp thiên thần,
nhưng chị Rebecca Dew, nếu sử dụng đúng cách dùng từ của chị ấy, “trề môi ra”
khi em nói cho chị ấy biết em sắp làm gì.

“Nhưng em yêu trẻ con mà, chị Rebecca” “Trẻ con, phải rồi, nhưng
chúng là những đứa trẻ hay gây chuyện, cô Shirley ạ. Cái nhà cô Raymond ấy
không ủng hộ chuyện trừng phạt bọn trẻ con, dẫu bọn chúng có làm gì đi chăng
nữa. Cô ta nói cô ta đã quyết định sẽ để cho bọn chúng có một cuộc sống “tự
nhiên”. Bọn chúng đánh lừa mọi người bằng vẻ ngoài thánh thiện của mình, nhưng
tôi đã nghe hàng xóm láng giềng nói gì về bọn chúng rồi. Một buổi tối vợ ngài
mục sư ghé thăm… chà, nhà cô Raymond đối xử với bà ấy ngọt như mật, nhưng khi
bà ấy ra về, cả nắm củ hành Tây Ban Nha từ trên tầng bay xuống như mưa và có
một củ hất văng cả mũ của bà ấy. “Bọn trẻ luôn cư xử một cách vô cùng đáng ghê
tởm trong khi ta tha thiết mong muốn chúng tỏ ra ngoan ngoãn,” là lời nhận xét
duy nhất của Raymond… nghe cứ như thể cô ta phần nào thấy tự hào vì bọn trẻ quá
cứng đầu cứng cổ vậy. Họ đến từ nước Mỹ mà, cô biết đấy…” cứ như thể chuyện đó
là đủ để giải thích toàn bộ rồi vậy. Mối cảm tình mà Rebecca danh cho “dân Mẽo”
cũng chẳng thua kém gì bà Lynde cả.

Chương 2

Sáng thứ Bảy, Anne hào hứng đến thăm ngôi nhà xinh đẹp đậm sắc màu cổ điển
nằm trên một con phố xiên hẳn sang vùng nông thôn, nơi sinh sống của bà Raymond
cùng hai người con sinh đôi trứ danh. Raymond đã sửa soạn sẵn sàng để rời khỏi
nhà… trang phục có vẻ hơi quá sặc sỡ để dự đám tang… nhất là nếu xem xét đến
cái mũ hoa vắt vẻo trên những sóng tóc màu nâu bóng mượt bồng bềnh quanh đầu
bà… nhưng trông rất xinh đẹp. Hai đứa bé sinh đôi tám tuổi, được thừa hưởng vẻ
đẹp từ người mẹ, đang ngồi trên cầu thang, khuôn mặt thanh nhã toát lên vẻ dịu
dàng hiền lành. Cả hai đứa đều có nước da trắng hồng, đôi mắt màu xanh lam đi
kèm mái tóc tơ bồng bềnh bóng mượt màu vàng nhạt.

Hai đứa mỉm cười với vẻ ngọt ngào động lòng người khi mẹ chúng giới
thiệu chúng với Anne và cho biết cô Shirley tốt bụng đã đồng ý đến chăm sóc hai
anh em trong lúc người mẹ đến dự lễ tang của dì Ella yêu quý, và tất nhiên bọn
trẻ rất ngoan ngoãn và sẽ không gây chút xíu rắc rối gì cho cô hết, đúng không
hai bé cưng? Hai bé cưng gật đầu nghiêm trang và cố gắng hết sức để trông
thánh thiện hơn bao giờ hết, dẫu rằng chuyện này có vẻ hơi bất khả thi.

Bà Raymond dẫn Anne đi cùng ra tới cổng.

“Chúng là tài sản duy nhất của chị… bây giờ,” bà nói giọng bi thương,
“Có lẽ chị hơi nuông chiều chúng quá mức… chị biết mọi người đều nói thế… em có
nhận thấy không, Shirley, có vẻ như lúc nào cũng vậy, những người xung quanh
luôn biết rõ hơn ta nhiều đâu mới là cách tốt nhất để ta nuôi dạy con cái.
Nhưng nói gì thì nói, chị vẫn luôn cho rằng yêu thương sẽ tốt
hơn đánh đập, đúng vậy không, Shirley? Chị tin chắc em sẽ
chẳng gặp rắc rối gì với chúng đâu. Bọn trẻ con luôn biết
người nào chúng có thể lợi dụng, người nào không, em có nghĩ thế không? Bà cô
Prouty tội nghiệp ở phố trên ấy… một hôm chị nhờ bà ấy ở trông bọn trẻ, nhưng
hai nhóc tội nghiệp không thể chịu nổi bà ấy. Vậy nên tất nhiên chúng trêu chọc
bà ấy một chút… em biết thừa bọn trẻ con rồi đấy. Bà ấy đã trả
thù bằng cách đi khắp thị trấn rêu rao những câu chuyện kỳ cục không để đâu cho
hết về bọn chúng. Nhưng bọn chúng sẽ yêu quý em và chị biết chúng sẽ cư xử như
những thiên thần. Tất nhiên, chúng rất sôi động… nhưng trẻ con thì phải thế
chứ, em có nghĩ vậy không? Trẻ con mà ngoan ngoãn quá mức thì có thể không được
tự nhiên lắm, phải vậy không? Đừng để bọn chúng chơi thả thuyền
trong bồn tắm hay lội bì bõm trong ao nhé, được không em? Chị sợ bọn chúng sẽ
cảm lạnh mất… cha bọn chúng đã chết vì viêm phổi đấy.” Đôi mắt to màu xanh
của bà Raymond dường như sắp trào lệ đến nơi, nhưng bà vẫn vui vẻ chớp mi xua
tan dòng nước mắt.

“Nếu bọn chúng chí chóe với nhau tí chút thì em
cũng không cần lo đâu… bọn trẻ con lúc nào chẳng chí chóe với nhau, em có nghĩ
thế không? Nhưng nếu có bất kỳ người ngoài nào tấn công chúng… than ôi! Chúng
thật lòng tôn thờ lẫn nhau, em biết đấy. Lẽ ra chị có thể đưa một trong
hai đứa đến lễ tang, nhưng bọn chúng sẽ chẳng đời nào đồng ý đâu. Từ khi mới chào
đời cho tới tận bây giờ, bọn chúng chưa bao giờ xa cách nhau dù chỉ một ngày.
Mà chị thì làm sao có thể trông chừng cả hai đứa sinh đôi ở lễ
tang được cơ chứ, đúng vậy không nào?” “Đừng lo, chị Raymond,” Anne thân
mật nói. “Em dám chắc Gerald, Geraldine và em sẽ có một ngày vui vẻ bên nhau
cho mà xem. Em yêu trẻ con mà.” “Chị biết chứ. Ngay khi nhìn thấy em chị
đã cảm thấy chắc chắn rằng em yêu trẻ con. Lúc nào người ta cũng có thể nói thế
được, em có nghĩ vậy không? Có một điều gì đó toát ra từ một người yêu trẻ con.
Bà cô Prouty tội nghiệp căm ghét chúng. Bà ấy tìm kiếm những điều xấu xa nhất ở
bọn trẻ con và tất nhiên bà ấy tìm thấy rồi. Em không tưởng tượng được chị nhẹ
nhõm đến mức nào khi nghĩ rằng các cục cưng của chị được ở dưới sự chăm sóc của
một người yêu thương và thấy hiểu bọn trẻ con. Chị tin chắc hôm nay mình sẽ rất
vui cho mà xem.” “Mẹ có thể đưa chúng con đến đám tang
mà,” Gerald kêu ré lên, đột nhiên thò đầu ra khỏi một ô cửa sổ trên tầng. “Bọn
con chẳng bao giờ được gặp chuyện gì vui vẻ như thế.” “ÔI, bọn trẻ đang ở
phòng tắm kìa!” Bà Raymond hét lên đầy bi thương. “Shirley yêu dấu, xin em hãy
lên đưa bọn chúng ra khỏi đó đi. Gerald yêu dấu, con biết rõ mẹ không thể
đưa cả hai con tới đám tang được mà. Ôi, cô Shirley, nó lại
lấy bộ da chó sói từ sàn phòng khách rồi quấn bộ móng quanh cổ rồi. Thằng bé sẽ
làm hỏng nó cho mà xem. Xin em lôi thằng bé ra khỏi bộ da đó ngay lập tức đi.
Chị phải ráo cẳng lên thôi không sẽ trễ tàu mất.” Bà
Raymond, duyên dáng lướt đi, còn Anne vội vã chạy lên tầng, chứng kiến cảnh
thiên thần Geraldine đã túm lấy chân của đứa anh sinh đôi và có vẻ như đang tìm
cách ném cậu bé ra ngoài cửa sổ.

“Cô Shirley, cô làm sao để Gerald đừng có lè lưỡi ra với cháu đi,” cô
bé giận dữ yêu cầu.

“Như thế làm cháu đau à?” Anne mỉm cười hỏi.

“Ôi dào, anh ấy đừng hòng lè lưỡi ra với cháu nữa,” Geraldine trả
miếng, ném một cái nhìn hiểm ác về phía Gerald, nhưng cậu nhóc đáp trả bằng vẻ
thích thú.

“Lưỡi tao thuộc quyền sở hữu của tao và mày không thể ngăn tao thích
lè lưỡi ra lúc nào thì lè… nó làm được thế không, cô Shirley?” Anne phớt
lờ câu hỏi.

“Hai nhóc sinh đôi thân mến, chỉ còn một tiếng nữa là đến giờ ăn trưa
rồi. Ba cô cháu ta ra vườn ngồi chơi và kể chuyện được không nhỉ? Mà Gerald
này, cháu trả bộ da sói đó lên sàn được không?” “Nhưng cháu muốn đóng giả
làm chó sói,” Gerald nói.

“Anh ấy muốn đóng giả làm chó sói,” Geraldine gào lên, đột nhiên đứng
về phía thằng anh.

“Chúng cháu muốn đóng giả làm chó sói,” cả hai đứa trẻ đồng thanh kêu
lên.

Một hồi chuông vang lên từ cửa trước giải thoát Anne khỏi thế tiến
thoái lưỡng nan.

“Ra xem là ai đi,” Geraldine kêu to. Hai đứa trẻ phóng như bay ra đến
bên cầu thang và, bằng cách trượt xuống bằng hai bên lan can cầu thang, tới
được cửa ra vào trước cả Anne, trên đường đi đã khiến bộ da chó sói lỏng ra rơi
xuống.

“Nhà chúng cháu không mua gì của người bán hàng rong đâu ạ,” Gerald
nói với người phụ nữ đang đứng trên bậc thềm đá trước cửa ra vào.

“Cô gặp mẹ cháu được không?” vị khách hỏi.

“Không, không được đâu ạ. Mẹ cháu đến đám tang của dì Ella rồi ạ. Cô
Shirley đang trông bọn cháu. Cô ấy đang ở trên tầng xuống đấy ạ. Cô ấy sẽ
tống khứ cô đi cho xem.” Anne quả thật phần nào mong muốn được “tống khứ”
vị khách đi ngay khi cô nhìn ra đó là ai. Cô Pamela Drake không phải một vị
khách được người dân Summerside hào hứng chào đón. Lần nào cô ta cũng “chào
hàng” một thứ gì đó và thông thường chẳng ai tống khứ cô ta đi đâu được trừ phi
mua thứ đó cho xong, vì cô ta miễn nhiễm tuyệt đối trước mọi sự sỉ nhục, mọi
lời bóng gió và có vẻ như hết thảy thời gian trên thế giới này để muốn làm gì
tùy ý.

Lần này cô ta “chào hàng” một cuốn bách khoa toàn thư… một thứ
mà không giáo viên nào có thể từ bỏ cơ hội sở hữu. Anne yếu ớt phản đối rằng cô
không muốn một cuốn bách khoa toàn thư… trường trung học đã có sẵn một cuốn rất
hữu ích rồi.

“Lạc hậu tận mười năm rồi,” Pamela khẳng định chắc như đinh đóng cột.
“Chúng ta cứ ngồi xuống băng ghế mộc này đã, cô Shirley, để tôi chỉ cho cô xem
tờ quảng cáo của tôi nhé.” “Chỉ e là tôi không có thời gian, cô Drake ạ.
Tôi còn phải trông nom bọn trẻ nữa.” “Sẽ chỉ mất vài phút thôi mà. Tôi
đang tính qua thăm cô đấy, cô Shirley, và gặp được cô ở đây đúng là may mắn
đích thực cho tôi. Chạy ra chỗ khác chơi đi, mấy nhóc, trong khi cô Shirley và
cô liếc mắt qua tờ quảng cáo đẹp đẽ này nhé.” “Mẹ thuê cô Shirley đến
trông chúng cháu đấy chứ,” Geraldine nói, hất những lọn tóc mềm như tơ. Nhưng
Gerald đã lôi tuột cô bé về phía sau và đóng sầm cửa lại.

“Cô xem này, cô Shirley, xem cuốn bách khoa toàn thư này có ý
nghĩa
như thế nào này. Nhìn tờ giấy đẹp đẽ này xem… sờ nó mà xem…
những hình in khắc đẹp long lanh này… không cuốn bách khoa thư nào khác trên
thị trường có được phân nửa số bản in khắc như vậy - một người mù cũng có thể
đọc được - và toàn bộ chỉ có tám mươi đô la thôi… giảm giá tám đô la và trả góp
tám đô mỗi tháng cho đến khi thanh toán xong xuôi. Cô sẽ chẳng bao giờ có thêm
một cơ hội như thế này nữa đâu… chúng tôi làm thế này cốt để giới thiệu nó với
mọi người thôi… sang năm tới giá sẽ là một trăm hai mươi đô la đấy.” “Nhưng
tôi không muốn một cuốn bách khoa toàn thư, cô Drake ạ,” Anne vô vọng đáp.

“Tất nhiên là cô muốn có một cuốn bách khoa toàn thư rồi… ai
lại chẳng muốn có nó chứ… một cuốn bách khoa quốc gia đấy. Tôi
không biết mình đã sống như thế nào trước khi trở nên quen thuộc với cuốn
từ điển Quốc gia nữa. Sống ấy! Tôi đã không sống…
tôi chỉ đơn thuần tồn tại thế thôi. Nhìn bức hình con đà điểu
đầu mào của Úc này xem, cô Shirley. Cô đã bao giờ thực sự nhìn thấy một
con đà điểu đầu mào chưa?” “Nhưng, cô Drake ạ, tôi…” “Nếu cô cảm thấy
các điều khoản hơi quá khó khăn thì tôi tin chắc có thể thu xếp cho cô một thỏa
thuận đặc biệt, xét trên việc cô là một giáo viên trung học… không phải tám đô
mỗi tháng nữa mà chỉ sáu đô thôi. Cô không thể từ chối một đề nghị như thế này
được, cô Shirley ạ.” Anne phần nào cảm thấy mình không thể từ chối được
thật. Có khi cũng đáng bỏ ra sáu đô la mỗi tháng để loại bỏ người phụ nữ kinh
khủng rõ ràng đã hạ quyết tâm sẽ không bỏ đi chừng nào còn chưa bán được hàng
này đấy nhỉ? Bên cạnh đó, hai đứa trẻ sinh đôi đang làm gì không
biết? Chúng đang im ắng một cách quá đáng báo động. Dễ chừng bọn chúng đang thả
thuyền trong bồn tắm lắm đấy. Hay chuồn ra ngoài qua lối cửa sau và lội bị bõm
trong ao rồi cũng không chừng.

Anne khổ sở cố gắng thoát thêm lần nữa.

“Tôi sẽ suy nghĩ cặn kẽ về chuyện này, cô Drake ạ, và sẽ cho cô
biết…” “Chẳng lúc nào hơn lúc này đâu,” cô Drake vừa nói vừa nhanh nhẹn
lôi cây bút máy ra. “Cô biết thừa rồi cô cũng sẽ mua cuốn Bách
khoa thư Quốc gia
thôi, vậy nên ký lúc này hay lúc khác thì cũng như
nhau cả thôi mà. Trì hoãn mọi việc cũng nào có ích lợi gì đâu chứ. Giá cả còn
có thể tăng lên bất cứ lúc nào và đến khi đó, có khi cô phải trả một trăm hai
mươi đô la đấy. Ký vào đây này, cô Shirley.” Anne cảm thấy cây bút máy
đang được ấn vào tay mình… chần chừ thêm một lúc… và rồi cô Drake ré lên một
tiếng thất kinh bát đảm khiến Anne đánh rơi cây bút máy xuống khóm mộc lan vàng
bên hông ghế mộc và ngạc nhiên choáng váng đến độ cứ trừng trừng nhìn người
đang ở cạnh mình.

Kia có phải cô Drake không vậy… cái sinh vật chẳng biết
dùng lời lẽ nào diễn tả kia, không mũ, không kính và gần như tóc trụi thùi lùi?
Chiếc mũ, cặp kính và phần mái tóc giả đang trôi bồng bềnh trong không trung,
cách đều đỉnh đầu cô ta và cửa sổ phòng tắm, nơi hai mái đầu tóc vàng óng đang
thò hẳn ra ngoài. Gerald đang túm chặt một cái cần câu buộc hai sợi dây thừng,
cuối mỗi sợi dây lúc lỉu một cái móc câu. Nhưng chỉ cậu mới nói được cậu đã
dùng trò ảo thuật nào để có thể một mũi tên trúng cả ba con chim như thế. Có lẽ
là một may mắn độc nhất vô nhị.

Anne phóng như bay vào nhà và lao lên tâng trên. Đến lúc cô tới được
phòng tắm thì hai nhóc sinh đôi đã trốn biệt đi mất. Gerald đã ném sợi dây câu
đi, và chỉ cần liếc qua của sổ là có thể nhìn thấy cô Drake đang tức giận đùng
đùng thu nhặt đồ đạc của mình, kể cả cây bút máy, và hùng dũng tiến về phía
cổng. Lần đầu tiên trong đời, cô Pamela Drake đã không thể chào hàng thành
công.

Anne phát hiện ra hai đứa nhóc sinh đôi đang nhồm nhoàm ăn táo nơi
hiên sau. Thật chẳng biết nên làm gì bây giờ nữa. Rõ ràng không thể nhắm mắt
làm ngơ trước cách cư xử như thế… nhưng hiển nhiên Gerald đã giải thoát cô khỏi
tình thế khó xử, còn cô Drake đúng là một kẻ đáng ghét cần phải được dạy cho
một bài học. Dẫu vậy… “Em vừa xơi phải một con sâu bự chảng kìa!” Gerald
kêu ré lên. “Anh vừa nhìn thấy nó trôi mất tiêu xuống dưới cổ họng
em.” Geraldine bỏ quả táo xuống và ngay lập tức trở nên muốn nôn mửa… rất
muốn nôn mửa. Anne mất một lúc bận rộn chẳng ngơi tay. Đến khi Geraldine thấy
khỏe hơn thì đã tới giờ ăn trưa, và Anne đột ngột quyết định sẽ bỏ qua cho
Gerald, chỉ khiển trách một cách nhẹ nhàng. Có lẽ vì chính lợi ích của bản thân
mà cô Drake sẽ cẩn thận giữ mồm giữ miệng về tai nạn này, nên xét cho cùng, sẽ
chẳng có tổn hại lâu dài nào.

“Gerald này, cháu có cho rằng hành động của cháu là hành động của một
quý ông không đấy?” cô nhẹ nhàng hỏi.

“Không ạ,” Gerald nói, “nhưng vui mà cô. Trời, cháu câu cá hết sảy
phải không cô?” Bữa trưa thật tuyệt vời. Bà Raymond đã chuẩn bị bữa trưa
xong xuôi trước khi đi và cho dù bà có thiếu ý thức thi hành kỷ luật trên bất
kỳ phương diện nào đi chăng nữa thì bà vẫn là một đầu bếp giỏi. Mải mê chén hết
món này đến món kia, Gerald và Geraldine chẳng buồn chành chọe gì với nhau, và
ngay cả thái độ bên bàn ăn của hai cô cậu cũng chẳng đáng chê trách hơn những
trò bình thường của đám trẻ con. Sau bữa trưa, Anne rửa bát, kéo cả Geraldine
hỗ trợ lau khô còn Gerald thì cẩn thận cất bát đĩa vào trong chạn. Cả hai anh
em đều xử lý công việc khá khéo léo, khiến Anne không khỏi hài lòng ngẫm ngợi
rằng hai nhóc sinh đôi chẳng cần gì ngoài sự dạy dỗ khôn ngoan và một chút kiên
quyết.

Báo cáo nội dung xấu