Pháo đài số - Chương 056 ---> 062

Chương 56

Midge Milken tức giận đi qua phòng làm
việc của mình và vào phòng họp. Ngoài chiếc bàn bằng gỗ gụ cao 1,5 mét khảm
lôgô của NSA màu đỏ sẫm anh đào và màu óc chó, phòng họp còn có ba bức tranh
màu nước của Marion Pike, một cây dương xỉ Boston, một bàn bằng cẩm thạch, và
tất nhiên là một máy làm lạnh hiệu Sparklett. Midge rót một cốc nước và hy vọng
khi uống nó có thể xoa dịu thần kinh của mình.

Vừa uống, mụ vừa nhìn ra ngoài qua cửa sổ.
Ánh trăng xuyên qua cửa chớp và đùa nghịch trên bàn. Mụ luôn cho rằng chọn
phòng này làm văn phòng giám đốc thì đẹp hơn phòng làm việc hiện tại của
Fontaine. Phòng họp trông sang một dãy kiến trúc khá ấn tượng và quy mô của NSA
- bao gồm khu mái vòm Crypto, một hòn đảo công nghệ cao nằm tách biệt toà nhà
chính trên ba cánh đồng nhiều cây chứ không trông xuống khu đỗ xe như phòng làm
việc của ngài Fontaine. Được xây dựng một cách cố ý ở đằng sau vòm che tự nhiên
của cánh rừng gỗ thích nhỏ nhắn, Crypto rất khó bị phát hiện ở góc nhìn từ các
cửa sổ của NSA, nhưng tầm nhìn từ dãy phòng dành cho giám đốc thì lại khá hoàn
hảo.Theo Midge, phòng họp dường như là cao điểm khống chế hoàn hảo cho một ông
vua cai trị lãnh địa của mình. Mụ ta đã một lần đề nghị Fontaine thay đổi phòng
làm việc nhưng ngài giám đốc chỉ đáp lại rằng, "Không thể đặt ở đằng sau
được", Fontaine không muốn mình đứng sau bất cứ điều gì.

Midge kéo các tấm mành che ra và nhìn về
phía những ngọn đồi. Mụ thở dài buồn bã và đưa mắt nhìn về nơi Crypto ngự trị.

Midge luôn cảm thấy rất thoải mái khi
trông thấy mái vòm Crypto một cột mốc dẫn đường nối bật bất chấp thời gian.
Nhưng đêm nay, khi nhìn về phía đó, cảm giác ấy không còn nữa. Thay vào đó, mụ
ta thấy mình như đang nhìn vào chỗ hư không. Khi dí sát mặt vào kính, mụ cảm
thấy một nỗi sợ hãi hoang dại. Bên dưới chẳng có gì ngoài một màu đen thăm
thẳm. Crypto toàn bộ biến mất!

Chương 57

Khu vệ sinh của Crypto không có cửa sổ, và
bóng tối mịt mùng bao trùm lấy Susan Fletcher. Cô đứng chết lặng một lúc và cố
gắng thoát khỏi nỗi ám ảnh, một nỗi sợ hãi mà cô cảm nhận thật rõ ràng đang lớn
dần lên trong cô. Tiếng kêu ghê rợn phát ra từ ống thông gió dường như đang lẩn
quất quanh cô. Cho dù cô đã cố gắng kìm nén nỗi khiếp đảm đang lớn dần lên
nhưng nỗi sợ hãi vẫn cứ lớn lên trong cô và rồi thắng thế.

Hoảng sợ, Susan dò dẫm lung tung để tìm
cửa ra vào nhưng cô đã mất phương hướng trong bóng tối, hai tay cô quờ quạng
đằng trước và cố gắng định hình căn phòng. Cô đá trúng một thùng đựng rác và
lại va vào một bức tường. Mò mẫm đi theo bức tường, cô mò về phía lối ra và lần
mò được tay nắm cửa. Cô kéo cửa ra và ngã sõng xoài trên nền nhà.

Ở đó lần thứ hai cô cảm thấy toàn thân ớn
lạnh.

Crypto không có gì khác so với lúc trước
đó. TRANSLTR là một bóng đen xám xịt trước thứ ánh sáng tờ mờ của buổi sớm
chiếu vào qua mái vòm. Phía trên, tất cả đèn đều tắt ngấm. Ngay cả những phím
điện tử trên cửa cũng không còn sáng.

Khi mắt của Susan đã thích nghi với bóng
tối, thứ ánh sáng duy nhất mà cô nhìn thấy là ánh sáng rọi qua cửa chớp - một
tia sáng đỏ yếu ớt từ phía dưới rọi lên. Cô đi về phía có ánh sáng đó. Phảng
phất trong không khí là mùi khí Ozon.

Khi cô đến chỗ cửa chớp, cô nhìn vào khe
cửa. Các ống dẫn khí freon vẫn xả hơi mù cuộn xoáy lẫn trong làn ánh sáng đỏ,
và từ tiếng ồn vang vọng của các máy phát điện, Susan biết rằng Crypto vẫn đang
hoạt động nhờ nguồn điện dự phòng. Qua màn mù sương. Susan đã nhận ra
Strathmore đang đứng ở bục phía dưới.

Ông đang dựa người vào rào chắn và nhìn
chằm chằm vào ống thông kêu ầm ì sâu thẳm của TRANSLTR.

- Thưa sếp!

Không có tiếng trả lời.

Susan thả lỏng người trên chiếc thang.
Luồng khí nóng từ phía dưới xộc thẳng vào dưới váy của cô. Bậc thang trở nên
trơn tuột vì hơi nước đọng lại. Cô đi xuống chỗ chân thang.

Strathmore không quay lại. Ông vẫn nhìn
xuống bằng ánh mắt vô cảm, như thể bị thôi miên. Susan đi theo hướng nhìn của
ông trên lan can cầu thang. Một lát sau, cô chẳng còn nhìn thấy gì ngoài hơi
nước mịt mù. Bất chợt cô nhìn xuống và thấy cảnh tượng ở toà nhà sáu tầng bên
dưới. Cảnh tượng xuất hiện rất nhanh trong màn hơi nước cuồn cuộn bốc lên. 30 mét
phía dưới, Phil Chartrukian nằm sõng soài trên gờ thép sắc cạnh của máy phát
điện chính. Cơ thể cháy đen. Chính cú ngã này của anh đã làm máy phát điện
chính bị chập mạch.

Nhưng điều khiến Susan thấy ớn lạnh nhất
không phải từ Chartrukian mà từ một người khác ở lưng chừng cầu thang, người
này đang ẩn mình trong bóng tối. Dáng người vạm vỡ đó không thể lẫn vào đâu
được. Đó chính là Greg Hale.

Chương 58

Thằng nhóc mê nhạc rock ấy hét vào mặt
Becker:

- Megan là của bạn tôi, Eduardo? Ông hãy
tránh xa con bé đó ra?

- Con bé ấy đang ở đâu - Becker không giữ
nổi bình tĩnh.

- Mẹ kiếp?

- Có việc khẩn cấp! - Becker gắt lên. Anh
túm lấy tay áo thằng bé - Con bé đang cầm một chiếc nhẫn của tôi, tôi muốn
chuộc lại! Với số tiền lớn!

Hai Máu khựng lại rồi bỗng nổi khùng.

- Ông bảo cái thứ bằng vàng xấu xí ấy là
của ông ư?

Becker mở to mắt.

- Mày đã nhìn thấy cái nhẫn rồi à?

Hai Máu lặng lẽ gật đầu.

- Nó ở đâu - Becker gặng hỏi.

- Không biết - Hai Máu cười thầm - Megan
đã mang nó lên đây và định cầm đồ.

- Con bé định bán cái nhẫn ư?

- Ông đừng lo, con bé không bán được cái
nhẫn đâu. Khiếu thẩm mỹ của ông quá tồi.

- Mày chắc không ai thèm mua nó chứ?

- Ông đang đùa tôi đấy à? 400 đô cho cái
nhẫn ư? Tôi bảo nó là tôi trả 50 thôi nhưng nó muốn nhiều hơn. Để nó mua một vé
máy bay dự trữ.

Becker cảm giác như máu đang chảy ròng
ròng trên mặt anh.

- Vé máy bay đi đâu?

- Mẹ kiếp, Connecticut - Hai Máu cáu gắt -
Thằng Eddie đang điên lên.

- Connecticut ư?

- Đúng, mẹ kiếp. Nó về biệt thự của bố mẹ
nó ở ngoại ô. Nó ghét cái gia đình nó đang sống cùng ở Tây Ban Nha. Bởi ba anh
em thằng người Nam Mỹ nói tiếng Tây Ban Nha toàn bắt nạt nó.

Becker cảm thấy như có cái gì đang chặn
trong cổ họng.

- Bao giờ con bé đi?

Hai Máu ngước mắt nhìn.

- Bao giờ ư? - Thằng nhóc cười phá lên.

- Giờ thì con bé ấy đi xa rồi. Ra sân bay
cách đây hàng tiếng đồng hồ. Chỗ tốt nhất để bán cái nhẫn mà - toàn khách giàu,
mẹ kiếp! Cầm được tiền là nó biến luôn.

Một cơn buồn nôn sực lên trong bụng
Becker. Đây có phải một trò đùa ngu ngốc? Anh đứng lặng một hồi lâu.

- Họ con bé là gì?

Hai Máu ngẫm nghĩ rồi nhún vai tỏ ý không
biết.

- Con bé bay chuyến nào? - Becker hỏi
tiếp.

- Nó nói cái gì đấy liên quan đến Roach
Coach.

- Roach Coach?

- Phải rồi. Seville-mắt-đỏ cuối tuần,
Madrid, La Guardia. Người ta gọi nó thế. Bọn học sinh hay đi chuyến ấy vì rẻ
tiền. Chắc chúng nó lại ngồi đằng sau để hít cần sa.

Được Becker lầm bầm, đưa tay vuốt tóc.

- Mấy giờ bay?

- Đúng 2 giờ sáng, đêm thứ Bảy nào cũng
có. Giờ đây nó đang lơ lửng giữa Đại Tây Dương rồi.

Becker liếc nhìn đồng hồ. Đồng hồ chỉ 1h45’ sáng. Anh quay sang Hai
Máu, vẻ bối rối.

- Mày bảo đó là chuyến 2h sáng, đúng không?

Thằng nhóc gật đầu cười.

- Đúng là ông già lẩm cẩm.

Becker tức giận chỉ vào đồng hồ.

- Nhưng bây giờ mới 2h kém.

Hai Máu liếc đồng hồ, vẻ lúng túng.

- Ừ thì tôi nhầm - thằng nhóc cười - Tôi
thường không đến chốn ầm ĩ này trước 4 giờ sáng!

- Có cách nào đến sân bay nhanh nhất? -
Becker cáu gắt.

- Taxi ngay ngoài cửa - Hai Máu thản nhiên
đáp.

Becker rút vội tờ 1000 peseta và dúi vào
tay Hai Máu.

- Cảm ơn nhé!

Thằng nhóc nói với theo:

- Nếu ông gặp Megan, cho tôi gửi lời hỏi
thăm nhé!

Nhưng Becker đã đi mất.

Hai Máu thở dài rồi quay lại sàn nhảy.
Thằng nhóc say quá nên không để ý có một người đàn ông đeo kính gọng sắt đang
theo dõi nó. Ở bên ngoài. Becker chạy khắp bãi đậu xe để tìm chiếc taxi. Không
có chiếc nào. Anh chạy đến chỗ gã bảo kê to con và gọi taxi.

Gã bảo kê lắc đầu.

- Sớm quá.

Sớm quá à? Becker nguyền rủa. 2h sáng rồi.

- Gọi cho tôi một xe!

Gã rút bộ đàm ra, nói vài câu rồi tắt máy.

- Veinte minutos - gã nói với Becker.

- 20 phút ư? - Becker gặng hỏi.

- Thế còn xe buýt thì sao?

Gã bảo kê nhún vai.

- 45 phút.

Becker giơ nắm đấm;

- Tuyệt thật!

Bỗng có tiếng kêu của một động cơ nhỏ
khiến Becker quay đầu lại. Nghe như tiếng xích kêu. Một thằng nhóc to con cùng
bồ của nó cưỡi trên một chiếc chiếc mô tô Vespa 250 cũ lượn vào bãi xe. Chiếc
váy ngắn cũn cỡn của cô ta bị gió tốc ngược lên. Cô ta có vẻ không để ý tới
điều đó. Becker lao tới. Không tin nổi mình phải làm thế này, anh nghĩ thầm.
Mình ghét lái xe mô tô. Anh hét to với tên lái xe:

- Tôi sẽ cho cậu 10 nghìn peseta, cậu đưa
tôi đến sân bay nhé?

Thằng nhóc lờ đi và rú ga.

- 20 nghìn! - Becker buông lời - Tôi cần
phải đi đến sân bay!

Thằng nhóc ngước nhìn.

- Scusi? (1) Nó là người Ý.

- Aeroporto! Per favore. Sulla Vespa!
Venti mille pesete! (2)

Thằng nhóc người Ý đưa mắt nhìn chiếc xe
nhỏ thó nhếch nhác của mình rồi cười.

- Venti mille pesete? La Vespa. (3)

- 50 nghìn! - Becker trả giá. Số tiền này
tương đương với khoảng 400 đô la.

Thằng nhóc người Ý cười vẻ nghi ngờ.

- Tiền đâu?

Becker rút trong túi ra 5 tờ 10 nghìn
peseta rồi giơ ra. Thằng nhóc nhìn số tiền rồi đưa mắt về phía bạn gái nó. Con
bé giật lấy số tiền rồi đút và trong áo.

- Cảm ơn!

Thằng nhóc hoan hỉ. Nó tung chìa khoá của
chiếc Vespa cho Becker rồi kéo tay bạn gái, chúng vừa cười vừa chạy vào trong
toà nhà.

Becker hét lên.

- Đợi đã! Tôi muốn cậu chở tôi đi!

Chú thích:

(1) (2) (3) Tiếng Ý (Người dịch).

Chương 59

Susan với tay về phía chỉ huy Strathmore,
ông giúp cô trèo lên thang vào Crypto. Hình ảnh Phil Chartruklan nằm sõng soài bên cỗ máy cứ ám ảnh
trong tâm trí cô. Ý nghĩ Hale vẫn đang lẩn trốn trong Crypto làm cô hoảng sợ.
Hale đã đẩy ngã Chartrukian. Rõ ràng điều này là sự thật.

Susan loạng choạng đi quá bóng TRANSLTR,
về phía cửa chính của Crypto - cái cửa mà cô đã đi qua hàng giờ trước đó. Cú
đấm mạnh của cô vào bàn phím giờ tối om, cũng không giúp cô lay chuyển được
cánh cửa khổng lồ. Cô bị nhốt ở trong, Crypto giờ đây như nhà tù. Cả toà nhà
trông giống một vệ tinh nhân tạo, cách khu trung tâm của NSA 109 yard, chỉ có
thể xâm nhập vào qua cửa chính. Vì Crypto dùng đường điện riêng nên có lẽ tổng
đài không biết rằng ở đây đang có biến cố.

Đường điện chính đã bị cắt - Strathmore
nói rồi đi đến bên Susan - Chúng ta… còn nguồn dự trữ.

Nguồn điện dự phòng ở Crypto được thiết kế
ưu tiên trước hết cho TRANSLTR và hệ thống làm mát của máy trước khi cung cấp
điện cho các hệ thống khác, trong đó có hệ thống chiếu sáng và cửa ra vào. Như
vậy việc thiếu điện sẽ không ảnh hưởng đến TRANSLTR khi máy đang chạy chương
trình quan trọng. Điều đó cũng có nghĩa là TRANSLTR sẽ không hoạt động nếu
không có hệ thống làm mát bằng freon; vì nếu không có hệ thống làm mát, hơi
nóng toả ra từ 3 triệu bộ xử lý sẽ làm giảm độ chính xác của máy, thậm chí còn
làm cháy các con chíp silicon và dẫn đến hiện tượng phát hoả phóng xạ. Đó là
viễn cảnh không một ai dám nghĩ tới.

Susan phải cố gắng hết sức giữ bình tĩnh.
Suy nghĩ của cô bị choán hết bởi hình ảnh nhân viên An ninh mạng nằm trên hệ
thống máy phát điện. Cô lại đập mạnh vào bàn phím. Vẫn không có phản ứng.

"Dừng vận hành", cô yêu cầu. Nếu
TRANSLTR ngừng tìm kiếm mật khẩu của Pháo Đài Số thì nó sẽ làm ngắt tất cả các
mạch điện trong máy và giải phóng đủ điện năng dự trữ để kích hoạt lại hệ thống
cửa.

- Dễ thôi Susan! - Strathmore nói và đặt
cánh tay vững vàng, điểm tĩnh của mình lên vai Susan.

Cánh tay vững chãi của ngài chỉ huy đã kéo
Susan ra khỏi nỗi sợ hãi. Cô bỗng nhớ ra tại sao cô đi tìm ông. Cô nhắc lại:
"Ngài chỉ huy! Greg Hale chính là North Dakota!"

Một khoảnh khắc im lặng dường như vô tận
trong bóng tối kéo đến. Giọng ông bối rối và bàng hoàng:

- Cô nói cái gì?

- Hale… - Susan thì thầm - Anh ta chính là
North Dakota.

Lại một hồi im lặng, Strathmore suy nghĩ
về những lời Susan vừa nói.

- Phần mềm tìm địa chỉ à? - Ông có vẻ bối
rối.

- Nó chỉ rõ hắn là Hale?

- Máy dò chưa có câu trả lời. Hale đã huỷ
lệnh!

Susan tiếp tục giải thích cho Strathmore
biết Hale đã dừng lệnh tìm kiếm như thế nào và cô đã tìm được thư điện tử của
Tankado trong hộp thư điện tử của Hale ra sao. Im lặng một hồi lâu.

Strathmore lắc đầu không tin vào tai mình
nữa.

- Không lẽ nào Hale lại là đồng bọn của
Tankado! Thật vô lý?

Tankado không bao giờ tin Hale cả.

- Thưa sếp! Susan nói tiếp - Trước đây
Hale đã từng dìm chúng ta một lần - vụ Skipjack. Tankado tin tưởng anh ta.

Strathmore dường như không nói được lời
nào.

- Hãy huỷ lệnh chạy TRANSLTR - Susan van
xin Strathmore.

- Chúng ta đã bắt được North Dakota. Hãy
gọi bộ phận an ninh của toà nhà. Ra khỏi đây thôi.

Strathmore giơ tay ngắt lời rồi suy nghĩ.

Susan nhìn về phía cửa ra đầy vẻ lo lắng.
Lối thoát khỏi nơi này ở ngay đằng sau TRANSLATR, thế nhưng để ánh sáng le lói
ấy loé ra từ bức tường gạch tăm tối kia chẳng khác nào làm cho lửa loé lên từ
tảng băng.

- Thôi nào, gọi bảo vệ đi, sếp! Hãy huỷ lệnh
của TRANSLTR! Để chúng ta thoát ra ngoài!

Strathmore đột nhiên tìm ra cách hành
động.

- Theo tôi - Ông bảo Susan. Nói rồi ông
sải bước tiến về phía cửa lật.

- Thưa sếp! Hale rất nguy hiểm! Hắn…

Nhưng Strathmore đã biến mất trong bóng
tối. Susan vội vã rảo bước theo bóng ông. Ngài chỉ huy chạy quanh TRANSLTR đến
lỗ hổng trên sàn. Ông ghé mắt nhìn sát vào lỗ xả hơi đang tạo thành xoáy. Rồi
ông lặng lẽ nhìn quanh toàn khu Crypto đang chìm trong bóng tối. Sau đó, ông
cúi người xuống và ráng hết sức kéo cánh cửa nặng trình trịch kia. Cửa quay
được một góc nhỏ. Nhưng khi ngài chỉ huy bỏ tay ra, nó đóng sầm lại, dập tắt
mọi hy vọng. Một lần nữa Crypto chìm trong bóng tối không một tiếng động. Hình
như North Dakota cũng bị nhốt ở trong này.

Strathmore quỳ xuống. Ông cố xoay cái chốt
cửa nhưng nó đã trở về vị trí cũ. Tầng hầm đã bị bịt kín.

Cả ngài chỉ huy và Susan đều không nghe
thấy tiếng bước chân đi rất nhẹ ở phía Node 3.

Chương 60

Hành lang dẫn Hai Máu đi từ sân trong vào
sàn nhảy được treo kín gương. Nó dừng lại trước gương để chỉnh lại cái ghim
trên mũi, bỗng nó linh cảm có bóng người lờ mờ đi theo sau mình. Lập tức quay
đầu lại nhưng đã quá muộn với nó. Hai cánh tay cứng như đá kẹp chặt và ghì đầu
nó vào gương.

Thằng nhóc cố gắng xoay người lại.

- Eduardo? Này, phải chú mày không?

Hai Máu cảm thấy có một cánh tay lướt qua
ví của nó trước khi bóng đen kia đè mạnh vào lưng nó.

- Eddie? - thằng nhóc gào to - Đừng đùa
nữa! Vừa nãy có một gã đến tìm Megan.

Bóng đen kẹp chặt lấy thằng nhóc.

- Này, Eddie, thằng điên, bỏ ra ngay! -
Thế nhưng khi Hai Máu nhìn vào trong gương, nó chợt nhận ra bóng đen đang ghì
lấy nó không phải là bạn nó.

Khuôn mặt rỗ và đầy sẹo. Đôi mắt chết chóc
nhìn chòng chòng từ sau cặp kính râm. Gã nghiêng người về phía trước, ghé sát
miệng vào tai Hai Máu. Một giọng nói xa lạ đầy tức tối cất lên.

- Hắn đi đâu? - Câu chữ vang lên méo mó.

Thằng nhóc cứng đờ người, tê liệt vì sợ
hãi.

- Hắn đi đâu - giọng nói ấy lại cất lên.

- Thằng người Mỹ?

- Sân… sân bay - Hai Máu lắp bắp.

- Sân bay - Gã nhắc lại, cặp mắt tối sầm
nhìn chằm chằm vào miệng Hai Máu trong gương.

Hai Máu gật đầu.

- Hắn có chiếc nhẫn không?

Quá sợ hãi, Hai Máu lắc đầu.

- Không.

- Mày có nhìn thấy cái nhẫn không? Mày có
nhìn thấy cái nhẫn không?

Hai Máu ngập ngừng. Nên trả lời thế nào cho
phải đây?

- Có hay không - Giọng nói nghẹt tiếng ấy
lại cất lên.

Hai Máu gật đầu quả quyết, hy vọng sự thật
thà của mình sẽ được tha. Nhưng không. Chỉ vài giây sau Hai Máu ngã sấp xuống
sàn, cổ bị bẻ gẫy.

Chương 61

Jabba nằm ngửa dưới gầm chiếc máy tính lớn
đã bị ông ta tháo vỏ để sửa chữa. Nửa người trên của ông ta thò ra ngoài, miệng
ngậm đèn soi, tay cầm mỏ hàn và bụng đỡ một bản vẽ lớn, ông vừa gắn xong một bộ
thiết bị trở kháng vào bảng mạch chủ bị lỗi thì chuông điện thoại reo.

- Mẹ kiếp - Ông quờ tay mò lấy cái ống
nghe nằm trên đống cáp - Jabba nghe đây.

Ông bừng tỉnh. "Hai lần trong một
đêm? Mọi người sẽ xì xào về chuyện này cho mà xem".

- Crypto có sự cố rồi - Giọng người phụ nữ
ở đầu dây bên kia căng thẳng.

Jabba cau mày:

- Chúng ta đã từng gặp phải chuyện tương
tự. Nhớ không?

- Đây là vấn đề liên quan đến điện.

- Tôi không phải thợ điện. Hãy gọi bộ phận
kỹ thuật.

- Cả toà nhà chìm trong bóng tối.

- Cô vẫn nhìn được đấy thôi. Về nhà đi -
Nói rồi ông quay lại với đống biểu đồ của mình.

- Tối đen như mực! - Bà ta hét lên.

Jabba thở dài và đặt cái đèn soi xuống và
nói:

- Midge, thứ nhất, ở đó chúng ta có điện
năng dự trữ không bao giờ bị mất điện hoàn toàn được. Thứ hai, ngay lúc này
Strathmore nắm tình hình Crypto rõ hơn tôi. Tại sao không gọi cho ông ấy?

- Bởi vì chính ông ta liên quan đến chuyện
này. Ông ta đang che giấu điều gì đó.

Jabba nheo mắt.

- Midge thân yêu, tôi đang ngập đầu ngập
cổ trong đống cáp ở đây. Nếu cô muốn hẹn hò, tôi sẽ bỏ ngay mọi thứ. Còn nếu
không, cô phải gọi bộ phận kỹ thuật.

- Jabba, đây là chuyện rất nghiêm trọng.
Tôi cảm thấy điều đó.

- Bà ta linh cảm thấy điều đó ư? Chuyện
nghiêm trọng rồi đây,

Jabba nghĩ, chắc Midge chỉ hoảng loạn một
chút thôi.

- Nếu Strathmore không lo lắng gì thì tôi
đâu cần phải bận tâm.

- Toàn bộ Crypto tối đen như mực, mẹ kiếp!

- Thế thì có lẽ Strathmore đang mơ màng
ngắm trăng.

- Jabba! Tôi không đùa đâu!

- Được rồi, được rồi - Jabba càu nhàu, ông
chống khuỷu tay xuống sàn - Có lẽ một máy phát điện bị hết nhiên liệu. Xong
việc ở đây tôi sẽ chạy qua Crypto ngay và…

- Còn nguồn điện dự trữ thì sao - Midge
gặng hỏi - Nếu một máy phát điện hỏng thì tại sao không dùng nguồn điện dự trữ?

- Tôi không biết. Có thể Strathmore đang
chạy TRANSLTR nên nguồn điện tạm thời bị khoá.

- Thế sao không huỷ lệnh vận hành máy đi?
Hay máy nhiễm virus.

- Thôi đi Midge! - Jabba tức giận. Tôi đã
nói rồi, làm gì có virus ở Crypto! Đừng có ngốc nghếch nữa.

Phía đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.

- Ô kìa, Midge - Jabba xin lỗi - Để tôi
giải thích - giọng ông kiềm chế lại - Thứ nhất, chúng ta đã có Gauntlet, không
virus nào có thể xâm nhập được. Thứ hai, nếu mất điện, đó là chuyện liên quan
đến phần cứng, virus không thể làm mất điện được, chúng chỉ tấn công phần mềm
và dữ liệu thôi. Bất cứ cái gì xảy ra ở Crypto bây giờ đều không thể do virus.

Im lặng.

- Midge? Cô còn đó không?

Midge đáp lại lạnh lùng.

- Jabba, có vấn đề nên tôi phải tìm cách
giải quyết. Tôi không đáng bị quát nạt vì điều đó. Khi tôi gọi để hỏi tại sao
cả một khối trị giá hàng tỉ đô la kia lại chìm trong bóng tối, nghĩa là tôi
mong muốn nhận được một lời giải thích hợp lý từ ông.

- Vâng, thưa quí bà.

- Chỉ cần nói có hay không. Có khả năng
vấn đề Crypto gặp phải có liên quan đến virus hay không?

- Midge… Tôi đã nói với cô rồi…

- Có hay không. TRANSLTR có thể bị nhiễm
virus không? - Midge hỏi lại.

Jabba thở dài.

- Không đâu, Midge. Hoàn toàn không thể.

- Cảm ơn ông.

Jabba cố cười thật lớn để làm dịu tâm
trạng căng thẳng của Midge.

- Trừ trường hợp em cho rằng Strathmore tự
tạo ra virus và virus đó lọt qua được bộ lọc của chúng ta.

Đầu dây bên kia im lặng sửng sốt. Khi
Midge cất tiếng, giọng mụ có phần sợ sệt, bán tín bán nghi.

- Strathmore có thể qua mặt được Gauntlet
hay sao?

Jabba thở dài:

- Chỉ đùa thôi mà, Midge!

Nhưng ông biết mọi chuyện đã quá muộn rồi

Chương 62

Ngài chỉ huy và Susan đứng bên cửa lật
đóng chặt và tính xem việc tiếp theo phải làm là gì.

Vẫn còn xác của Phil Chartrukian dưới kia
- Strathmore suy tính.

- Nếu chúng ta kêu cứu, Crypto sẽ loạn
ngay!

- Thế thì phải làm gì - Susan gặng hỏi. Cô
chỉ muốn rời khỏi nơi này ngay lập tức.

Strathmore suy nghĩ một hồi rồi nói với
Susan:

- Đừng hỏi tôi tại sao mọi chuyện lại xảy
ra như thế. - Ông nói rồi liếc xuống cánh cửa lật đang bị khoá chặt - Bù lại
chúng ta đã tình cờ phát hiện ra và đã vô hiệu hoá North Dakota - Ông lắc đầu
trong vô vọng. Ngài chỉ huy dường như vẫn còn choáng váng vì ý nghĩ Hale có
dính líu vào kế hoạch của Tankado - Tôi đoán là Hale giấu mật khẩu đâu đây
trong máy của anh ta - có lẽ anh ta còn một bản sao ở nhà. Dù sao đi nữa, giờ
anh ta cũng đang bị nhốt…

- Thế thì tại sao không gọi bảo vệ vào bắt
anh ta đi?

- Chưa đến lúc, nếu nhân viên của phòng An
ninh mạng để lộ thông tin về sự vận hành không có điểm dừng này của TRANSLTR,
chúng ta sẽ gặp phải một loạt rắc rối mới. Tôi muốn xoá mọi dấu vết của Pháo
Đài Số trước khi chúng ta mở cửa - Strathmore nói.

Susan gật đầu miễn cưỡng. Chỉ còn cách này
thôi. Cuối cùng khi bảo vệ kéo Hale ra khỏi tầng hầm và buộc tội anh ta gây ra
cái chết của Chartrukian thì anh ta có thể đe doạ sẽ cho toàn thế giới biết về
Pháo Đài Số. Nhưng nếu chúng bị xoá sạch thì Strathmore có thể phủ nhận hết.
Một lệnh vận hành không có điểm dừng ư? Một thuật toán không thể phá vỡ ư?
Nhưng điều đó thật điên rồ! Hale chưa bao giờ nghe đến định lý Bergofsky sao?

- Đây chính là điều chúng ta cần làm -
Strathmore bình tĩnh lên kế hoạch - Chúng ta xoá sạch mọi liên lạc giữa Hale và
Tankado. Xoá sạch mọi file "qua mặt" Gauntlet của tôi, mọi phân tích
về an ninh hệ thống của Chartrukian, mọi hồ sơ thông tin về Run-Monitor, tất cả
mọi thứ. Pháo Đài Số biến sẽ mất. Nó chưa bao giờ tồn tại ở đây. Chúng ta sẽ
chôn vùi mật khẩu của Hale và cầu Chúa cho David tìm bản sao mật khẩu của
Tankado.

David, Susan nghĩ. Cô cố đẩy anh ra khỏi
tâm trí. Cô cần tập trung giải quyết vấn đề trước mắt.

- Tôi sẽ lo chuyện ở phòng An ninh hệ
thống - Strathmore nói - Dữ liệu của máy chủ, dữ liệu về hoạt động hoán chuyến,
các công trình nghiên cứu. Cô lo chuyện Node 3. Xoá tất cả thư điện tử của
Hale. Bất kì chứng cứ nào về mối quan hệ của hắn với Tankado, bất kỳ thông tin
gì liên quan đến Pháo Đài Số.

- Được! - Susan đáp lại, giọng rất tập
trung - Tôi sẽ xoá toàn bộ ổ cứng của Hale. Định dạng lại mọi thứ.

- Không! - Strathmore phản ứng gay gắt -
Đừng làm thế. Rất có khả năng Hale có bản sao mã khoá trong đó. Tôi muốn có nó.

Susan há hốc mồm kinh ngạc.

- Ngài muốn có mã khoá? Tôi tưởng điều duy
nhất chúng ta phải làm bây giờ là phá huỷ tất cả các mật khẩu chứ!

- Đúng thế. Nhưng tôi muốn có một bản sao.
Tôi muốn huỷ cái file chết tiệt này và tìm hiểu chương trình của Tankado.

Susan cũng tò mò về chương trình đó như
Strathmore nhưng bản năng mách bảo cô rằng việc giải mã thuật toán Pháo Đài Số
là không nên. Cho dù việc đó hấp dẫn đến mức nào. Giờ đây, chương trình chết đó
đã bị khoá an toàn trong hàng rào.

- Sếp chúng ta chỉ nên…

- Tôi muốn có mã khoá! - ông ta nhắc lại.

Susan buộc phải tuân lệnh, kể từ khi nghe
nói đến Pháo Đài Số, cô đã cảm thấy mình bị thôi thúc bởi một sự tò mò khoa học
để tìm hiểu làm thế nào mà Tankado viết được chương trình này. Sự tồn tại của nó
phủ nhận tất cả những quy tắc cơ bản của toán mật mã.

Susan đưa mắt nhìn ngài chỉ huy.

- Ông sẽ xoá sạch thuật toán đó ngay khi
chúng ta nhìn thấy nó chứ?

- Không còn một dấu vết.

Susan cau mày lại. Cô biết rằng việc tìm
ra mã khoá của Hale không thể làm trong chớp mắt được. Định vị được một mã khoá
ngẫu nhiên trên một trong số các ổ cứng của Node 3 giống như mò kim đáy bể. Các
công cụ tìm kiếm của máy tính chỉ hiệu quả khi bạn biết bạn đang tìm cái gì;
mật khẩu này lại là một mật khẩu ngẫu nhiên. Nhưng may mắn thay, vì Crypto đã
từng gặp và phải xử lý rất nhiều tài liệu ngẫu nhiên như vậy, Susan và một số
người khác đã xây dựng một quy trình xử lý phức tạp gọi là công cụ tìm kiếm
không theo lối mòn. Công cụ tìm kiếm này buộc máy tính phải rà lại tất cả các
chuỗi kí tự trong ổ cứng, so sánh mỗi chuỗi với một đại từ điển, và đánh dấu
vào bất kỳ chuỗi kí tự nào không có nghĩa hoặc ngẫu nhiên. Việc chọn lọc liên
tục các tham số quả là một việc làm đánh đố, nhưng không phải là không thực
hiện được.

Susan biết cô chính là lựa chọn hợp lý để
tìm ra mật khẩu. Cô thở dài, hy vọng sẽ không phải hối tiếc vì điều đó.

- Nếu mọi chuyện suôn sẻ, tôi sẽ chỉ mất
khoảng nửa giờ.

- Thế thì làm ngay đi thôi - Strathmore
nói, ông đặt tay lên vai cô và đưa cô qua chỗ tối để lên Node 3.

Trước mắt họ, một bầu trời đầy sao bao toà
nhà. Lúc này, Susan lại băn khoăn trong đầu, liệu David có thấy được những vì
sao này ở Seville hay không.

Khi cả hai tiến đến cửa kính lớn của Node
3, Strathmore nín thở, bàn phím ở Node 3 không sáng, cửa không hoạt động.

- Mẹ kiếp - Ông nguyền rủa - Làm gì có
điện. Tôi quên mất.

Strathmore kiểm tra tất cả các cửa kéo.
Ông đặt lòng bàn tay lên: cửa kính rồi dựa vào thành cửa, cố kéo cánh trượt ra.
Hai tay ông đẫm mồ hôi và bị trượt ra. Ông lau tay vào quần rồi thử lại. Lần
này, cửa hé ra được một chút.

Susan, thấy có tiến triển, đến cạnh
Strathmore và cả hai người cùng đẩy. Cửa trượt ra được khoảng 2,5cm. Cả hai
cùng đẩy nhưng áp lực quá lớn nên cửa bị sập lại.

- Đợi đã! - Susan nói, chuyển tư thế đứng
về phía đối diện với Strathmore. - Được rồi, bây giờ thử lại.

Họ cố hết sức. Cửa lại tiếp tục mở được
khoảng 2,5cm. Một luồng sáng xanh yếu ớt hiện ra từ bên trong Node 3; hệ thống
máy tính vẫn đang hoạt động; chúng được tính toán kỹ càng để hỗ trợ cho TRANSLTR
và vẫn đang nhận điện năng dự trữ.

Susan bấm ngón chân đi giày Ferragamo
xuống sàn và đẩy mạnh hơn. Cửa bắt đầu dịch chuyển. Strathmore chuyển tư thế để
lấy đà tốt hơn. Tập trung hai lòng bàn tay vào cửa trượt bên trái, ông đẩy
ngược trở lại. Susan đẩy cửa trượt bên phải về phía ngược lại. Từ từ, khó nhọc,
cửa bắt đầu tách ra. Bây giờ hai cánh cửa đã cách nhau chừng 30cm.

- Đừng bỏ cuộc - Strathmore vừa nói vừa
thở dốc sau cú đẩy mạnh - Chỉ cần chút xíu nữa.

Susan đổi tư thế, đặt lưng vào giữa chỗ
tách nhau của 2 cánh cửa. Cô lại tiếp tục đẩy, lần này góc đứng tốt hơn. Cửa
đẩy lại đập vào cô.

Trước khi Strathmore kịp chặn cô lại,
Susan đã lọt cả thân hình mảnh mai vào giữa khe hở. Strathmore không đồng ý cho
cô làm như vậy nhưng Susan kiên quyết. Cô muốn thoát khỏi Crypto nhưng vì
Strathmore, cô quyết định không đi đâu cho đến khi tìm ra được mã khoá của
Hale.

Cô đặt cả người vào giữa khe hở và dùng
hết sức lực để đẩy nó ra. Cửa có xu hướng đẩy ngược trở lại thì đột nhiên Susan
mất tư thế đứng. Cửa đập lại vào người cô. Strathmore cố hết sức để ghì nó lại
nhưng lực đẩy quá lớn. Ngay trước khi cửa đóng sập lại thì Susan kịp len qua và
ngã về phía bên kia.

Ngài chỉ huy cố hết sức để đấy cửa hé ra
một chút. Ông ghé sát mặt vào khe cửa và hỏi:

- Lạy chúa tôi, cô vẫn ổn chứ, Susan?

Susan đứng dậy phủi sạch người:

- Tôi không sao.

Cô nhìn quanh. Node 3 không một bóng
người, chỉ có ánh sáng duy nhất phát ra từ phía máy chủ. Bóng sáng xanh mờ mờ
tạo cho nơi đây một không khí ma quái. Cô quay về phía Strathmore ở khe cửa.
Mặt ông trông xanh xao, ốm yếu trong ánh sáng xanh ấy.

- Susan - Ông gọi - Cho tôi 20 phút để xoá
sạch các file trong phòng An ninh hệ thống. Khi tất cả mọi dấu vết đã biến mất,
tôi sẽ quay về hệ thống máy của tôi và huỷ lệnh hoạt động của TRANSLTR.

- Ông nên làm như vậy - Susan nói rồi đưa
mắt nhìn về phía cửa kính đồ sộ. Cô biết rằng cô sẽ bị giam trong Node 3 cho
đến khi TRANSLTR ngừng chạy.

Strathmore thả cánh cửa ra và chúng sập
kín lại như cũ. Susan nhìn qua cửa kính, dõi theo bóng ngài chỉ huy khuất dần
trong bóng tối của Crypto.

Báo cáo nội dung xấu