Khách điếm Đại Long Môn (Tập 1) - Chương 27 - 28

Chương 27: Miệng thật lòng không thật ư? Ừm, hai người chơi
mới vui!

 

Từ trước đến giờ, trong lòng Long Hiểu Ất luôn khắc sâu một
điều khó hiểu. Hắn tự cảm thấy tận tình tận nghĩa, hết lòng tận tụy, những điều
hắn dạy người khác tuyệt đối không thiếu, những điều hắn làm cho người khác
tuyệt đối không ít. Tuy không phải vì tình cảm nhưng chắc chắn không thiếu được
vì đạo lý. Nhưng tại sao người ta có thể dạy dỗ được những thiếu nữ dịu dàng,
còn vào tay hắn lại trở thành một con khỉ thích nhảy nhót?

Bảo nàng vô học thì nàng lại đi học những thứ vớ vẩn.

Bảo nàng vô tài vô đức thì nàng gây nên những chuyện mà chẳng
ai học được.

Bảo nàng nhát gan không hiểu biết thì nàng lại có thể vô sỉ
tới mức không nhận lục thân.

Cầm kỳ thi họa thì không biết nhưng chuyện vụng trộm thì lại
quá rành. Hắn thật không hiểu nổi. Lẽ nào học cầm kỳ thi họa lại khó hơn cả
việc lén lút vụng trộm sao?

Lâm Nội Hàm nhẹ nhàng gật đầu, nhỏ nhẹ đáp:

- Từ nhỏ cha Nội Hàm đã mời thầy về dạy cầm kỳ thi họa. Nội
Hàm phải học hành chăm chỉ từ sáng đến tối không nghỉ ngày nào.

Không nghỉ ngày nào ư? Vậy mà nàng học đàn một hôm, nghỉ đến
ba hôm là thế nào chứ?

- Dù dây đàn có làm sưng đỏ ngón tay thì vẫn phải luyện cho
đến khi mặt trời lặn. 

Chiếc đàn hắn mua cho nàng được đặt trên bàn đá trong đình
hóng mát. Thế mà nàng đánh loạn xạ, bắt Tiểu Đinh dẫn theo các nha đầu ra cổ
vũ. Cuối cùng chiếc đàn rơi từ trên bàn xuống gẫy đôi, là thế nào chứ?

- Cờ tướng cách ngày phải học một buổi. Thầy dạy rất khắt
khe, nếu đánh kém hơn hôm trước thì sẽ bị phạt quất vào lòng bàn tay.

Học đánh cờ ư? Hứ! Thực ra nàng đã lấy bìa da bọc cuốn sách
dạy chơi cờ thay vào cuốn tiểu thuyết và cầm đọc trước mặt hắn. Hắn vốn không
nên có bất kỳ hy vọng gì.

- Sách Nội Hàm đọc đều do cha và các sư phụ lựa chọn. Cha Nội
Hàm dặn không được đọc những loại sách bán ngoài đường.

Những cuốn sách cha cô ta không cho xem lại là những cuốn
sách yêu thích của ai đó. Nàng luôn có cách giấu những cuốn sách đó dưới gối,
dưới tấm khăn trải giường. Lần cuối cùng hắn phát hiện ra nơi giấu những cuốn sách
đó là ở đâu? Phải rồi. Đó là chiếc hòm nhỏ đựng yếm của nàng. Lật những chiếc
yếm ra, phía dưới có một chỗ đủ để chứa mấy cuốn truyện gì đó: Nhi nữ
tới chân trời, Cuộc sống của nhi nữ giang hồ...

Rõ ràng là nàng làm phản rồi.

Hắn đã dập tắt mọi hy vọng vào cuộc sống của nàng và nhìn
nàng với ánh mắt coi thường.

- Cha của Lâm tiểu thư đã bỏ biết bao tâm huyết vì tiểu thư!
- Hắn cũng bỏ ra không ít tâm huyết nhưng những gì thu được và bỏ ra không
tương xứng. Chỉ có thể trách đối tượng được giáo dục không xứng mà thôi.

- Thực ra Nội Hàm luôn cảm thấy Tiểu Hoa nên cố gắng học tập
hơn một chút. Nếu không thì làm sao xứng đáng với sự chăm sóc những năm qua của
ông chủ Long chứ? - Lâm Nội Hàm ngẩng đầu nhìn Long Hiểu Ất đang nghĩ đến hồi
ức không vui gì đó.

- … - Tuy câu nói này có phần chế giễu hắn đã dày công dạy dỗ
bao nhiêu năm mà lại chỉ ra một kẻ “thứ phẩm”, nhưng hắn hoàn toàn không thể
phản bác: - Đúng là thê tử của ta chẳng ra thể thống gì.

- Điều này cũng không trách ông chủ Long được. Tiểu nữ nghe
nói hồi nhỏ Tiểu Hoa cũng đã từng học cầm kỳ thi họa. Có trách chỉ trách Long
phu nhân quá cưng chiều cô ấy, không nỡ trừng phạt cô ấy, điều gì cũng thuận
theo cô ấy thôi.

- … Lâm tiểu thư cảm thấy thê tử của ta hồi nhỏ được cưng
chiều quá ư? - Long Hiểu Ất hơi giật mình, nhếch mép.

- Tiểu nữ cùng tuổi với Tiểu Hoa. Khi cô ấy bắt đầu học cầm
kỳ thi họa, chắc ông chủ Long cũng đã đến Long phủ rồi. Lẽ nào ông chủ Long
không cảm thấy Long phu nhân đối xử với Tiểu Hoa...

- Cô ấy chưa từng được cưng chiều. - Hằng ngày đều bị ép học
làm sổ sách, dùng bàn tính nhưng đối với nghệ thuật cầm kỳ thi họa mà các cô
nương nên học thì bà chưa từng có ý định dạy con gái mình. Người ép Long Tiểu
Hoa học cầm kỳ thi họa, bồi dưỡng tố chất nữ nhi, chính là hắn...

- Long phu nhân không cưng chiều Tiểu Hoa ư? Vậy ai đã cưng
chiều Tiểu Hoa đến mức không coi trời đất ra gì vậy?

- … - Là hắn.

Hắn dạy cũng dạy, trừng phạt cũng trừng phạt, đánh cũng đánh,
nhưng suy nghĩ của nàng luôn thoát khỏi tầm kiểm soát của hắn. Mấy lần nàng gây
chuyện bị hắn lôi về định phạt cho một trận, nhưng chính vì khi đó hắn yếu lòng
trước điệu bộ giả khóc của nàng, cũng vì khi đó hắn bị mê hoặc bởi nụ cười vô
tư trên môi nàng, nên cuối cùng đành mắt nhắm mắt mở cho qua.

Nếu như đây chính là sự “cưng chiều” trong truyền thuyết, vậy
thì người cưng chiều vô duyên vô cớ đó chính là hắn.

- Tiểu Bính! - Hắn nhíu mày, nắm chặt tay đứng bên bàn trà,
hướng ra ngoài gọi. Chỉ thấy Long Tiểu Bính lập tức xuất hiện. Hắn không đợi
Tiểu Bính lên tiếng đã nói với Lâm Nội Hàm.

- Chuyện lỡ hẹn hôm nay, hôm khác Long mỗ sẽ đích thân đến
nói chuyện với Lâm viên ngoại. - Quay đi, hắn nhìn Long Tiểu Bính dặn dò: -
Tiểu Bính, sai người đưa Lâm tiểu thư về phủ. Bảo Đinh nha đầu đi xem xem nha
đầu thối đó đã quay về phủ chưa? Nếu về rồi thì dẫn đến đây cho ta. Nếu vẫn
chưa quay về thì sai người đắt chó ra ngoài lôi cô ta về. Dù thế nào cũng phải
lôi cô ta về đây cho ta. - Cô ta đúng là được “thương yêu” quá rồi. Ngày càng
vô độ, không biết hàm ơn, không biết giữ mình, không nên nhân từ với cô ta nữa.
Chỉ cần cho cô ta một cơ hội sống sót thì cô ta sẽ lại tiếp tục lấn lướt.

- … Thưa đương gia, tiểu thư đã ra ngoài về rồi. Cô ấy đang ở
bên cửa sổ lén nhìn đương gia và Lâm tiểu thư nói chuyện ạ.

Choang!

Tiếng chậu hoa vỡ ở phía cửa sổ Long Tiểu Hoa đứng vang lại.

- Hừ! Xem ra vẫn còn biết nhà mình ở đâu, chưa đến nỗi ham
vui bên ngoài mà quên cả trời đất - Giọng Long Hiểu Ất phát ra từ cổ họng với
vẻ lạnh lùng: - Tiểu Bính, ngươi tiễn Lâm tiểu thư về nhà trước đi. Còn người ở
bên ngoài kia, sau khi vượt tường ra ngoài trở về, chắc cũng chưa mệt lắm, cô
vào đây được không?

Xem ra tối nay, hắn nên tỉa bớt cành hạnh này rồi.

Long Tiểu Hoa cực kỳ căm ghét những kẻ mách lẻo, chọc gậy
bánh xe. Dù cho là Tiểu Bính làm lộ tung tích của nàng, hay do Lâm Nội Hàm cố ý
nhiều chuyện, thì rõ ràng, tiếp theo đây nàng cũng sẽ cực kỳ bi thảm. Lâm Nội
Hàm đang làm gì vậy chứ? Còn dùng ánh mắt như thể mình bị thiệt thòi để nhìn
nàng sao?

Liếc nhìn Lâm Nội Hàm đi theo Long Tiểu Bính về phía cổng lớn
của Long phủ, nàng bỗng cảm thấy có một ánh nhìn vô cùng lạnh lẽo đang kích
thẳng vào gáy mình. Quay lại nhìn, đó chẳng phải là ánh mắt ác độc của bà mẹ kế
nhà nàng sao?

Nàng loạng choạng vội vàng bước vào phòng khách, phủi bụi
trên người mình, giữ nụ cười vô tội và thân thiện với Long Hiểu Ất.

- Có vui không? - Hắn hỏi rất thản nhiên, thản nhiên đến mức
lần này nàng hoàn toàn không biết là hắn vui hay giận, càng không biết nên gật
đầu nói “Đi chơi với Bạch mã hoàng tử rất vui”, hay là lắc đầu phủ nhận: “Làm
gì có chuyện đó. Thực ra tôi bị bắt cóc ra ngoài. Huynh nhất định phải tin vào
sự trong sạch của tôi”... Ồ! Tại sao lần này nàng lại không thể đưa ra câu trả
lời vậy? Thường ngày, dù thế nào thì hắn vẫn cho nàng con đường sống cơ mà.

Hết rồi. Dường như nàng đã làm hắn nổi giận thật rồi. Lại còn
bị “Không Nội Hàm” đổ thêm dầu vào lửa nữa chứ? Củi khô cháy đùng đùng. Cách
duy nhất bây giờ chỉ có...

- Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi. Bây giờ tôi sẽ ra ngoài
chịu phạt. Huynh không cần phải nhọc lòng. - Nàng giơ cao cành hạnh đỏ mà Bạch
mã hoàng tử đã nhét vào tay mình, tự động đến bên tường đứng. Bạch mã hoàng tử
quả nhiên đã nhìn trước được mọi việc, còn chuẩn bị cả dụng cụ xử phạt cho hắn.

Nàng đang định xoay người đi ra chỗ bức tường thì nghe giọng
hắn từ phía sau vọng lại.

- Cô đến thời kỳ phát tình[1] rồi sao?

[1] Phát tình: Hiện tượng xảy ra ở động vật cái trong thời kỳ
động sinh dục (do rụng trứng)

- Tôi gì cơ? - Nàng quay người lại, chỉ vào mình. Hắn nói
nàng gì cơ? Thời kỳ phát tình ư? Ý hắn là nàng cũng giống như con ngựa Chạy
suốt đêm của hắn sao?

- Nếu đã đến thời kỳ đó cũng tốt. Cô muốn thì ta sẽ thuận
theo cô.

-Huynh muốn làm gì? - Nàng ôm hai tay trước ngực. Những lời
kích động như vậy lại phát ra từ miệng bà mẹ kế của nàng ư? Thật không phải là
nỗi kinh hoàng bình thường!

- Cô muốn vượt tường, quang minh chính đại, vâng lệnh cha mẹ,
mai mối cưới gả đàng hoàng? Được thôi, ta sẽ chọn giúp cô.

- Xì! - Tại sao việc vượt tường lén lút hẹn hò không chỉ đòi
hỏi trình độ cao mà còn phải quang minh chính đại thế? Chuyện mai mối thì nàng
có thể hiểu được nhưng vâng mệnh cha mẹ là thế nào? Cha mẹ nàng đã mất từ lâu
rồi mà. Trên đời này có ai coi chồng trước là cha mẹ đâu?

- Huynh huynh, chẳng phải huynh nói sẽ không cản tôi ra ngoài
sao? Lần đánh cược đó, tôi đã thắng. Sao huynh có thể nói mà không giữ lời như
vậy?

- Ta có cản trở gì cô đâu. Không phải ta đang định giúp cô
sao? - Ánh mắt hắn có vẻ giễu cợt, hắn nhíu mày.

- Thế này mà gọi là giúp tôi à? Nếu huynh muốn giúp thì... -
Hãy dạy nàng làm sổ sách và dùng bàn tính đi. Như vậy nàng có thể vui vẻ vượt
tường ra ngoài rồi. Cuối cùng, nàng còn có thể cầm cành hạnh đỏ chuyển đến nhà
họ Bạch. Mẹ kế giúp đứa con gái chồng tìm thấy hạnh phúc. Sao trông bức tranh
đó đáng sợ quá vậy. Nàng không tin hắn lại có lòng tốt như vậy đâu.

- Cô tránh xa họ Bạch ra một chút cho ta.

- Tại sao? - Quả nhiên hắn muốn chia rẽ nàng và Bạch mã hoàng
tử thân yêu mà.

- Vì ta muốn đánh bại hắn.

- ... - Đây là lý do dở hơi gì vậy? - Tại sao với huynh ấy
lại không thể? Nếu tôi chỉ muốn huynh ấy thì sao?

- ... Chỉ muốn hắn ư? - Ánh mắt lạnh lùng quét qua, hắn hứ một
tiếng, cô thật dám làm càn.

- Đúng vậy. Tôi chỉ muốn... - Tôi khó khăn lắm mới dám nói
thẳng với huynh một lần, huynh hãy cho tôi toại nguyện đi.

- Ta không đồng ý. Ai cũng được. Chỉ có Bạch Phong Ninh thì
ta không đồng ý. - Để cô toại nguyện ư? Đừng có mơ!

- ... - Cái gì là ai cũng được? Tôi đâu thể ai cũng lấy làm
chồng chứ? - Lẽ nào tôi không có quyền lựa chọn? - Hiếm khi có cơ hội, tôi
không muốn bỏ phí nó đâu.

- Ta sẽ chọn cho cô. Cô có gì không yên tâm chứ? - Muốn lựa
chọn? Dựa vào khả năng của cô sao? Trước mặt ta mà cô còn dám nói thế? Mau vứt
cành hạnh đỏ đó đi cho ta.

- ... Vì là huynh chọn nên tôi mới không yên tâm. - Híc!
Huynh ép tôi như vậy, tôi sẽ suy sụp cho huynh xem.

- Người cô nhắc đến không được. Cô hãy suy nghĩ cho kỹ đi. -
Suy sụp cho ta xem ư? Ta thích thấy cô suy sụp lắm.

- Biến thái... - Huynh đúng là đồ biến thái mà! Oa oa oa!

Lần này thì nàng nghĩ sao đã nói vậy.

- Hứ! - Hứ một tiếng.

Lần này, hắn cũng không “miệng thật lòng không thật” nữa.

 

 

Chương 28: Dạo kỹ viện ư? Cẩn thận “vợ trước” bám theo đấy!

 

Trải qua một đêm “hồng đỏ vượt tường”, chủ tớ nhà họ Long
đúng là phát điên lên rồi. Tuy không biết rốt cuộc, ai bức ai phát điên nhưng
họ đều ngầm làm cho kẻ hầu trong Long phủ phát điên.

Giả quản gia nhìn giá sách trong thư phòng của Long Hiểu Ất
bắt đầu chất đống tập danh sách và lý lịch của những người đàn ông chưa vợ
trong vòng trăm dặm quanh đó mà nước mắt tuôn rơi, vô cùng tuyệt vọng. Còn Tiểu
Đinh lại tìm thấy dưới gối của tiểu thư nhà mình cuốn sách không thể ngờ
đến: Bàn tính - Đại pháp nhập môn, mà thét lên kinh hãi.

Người người trong Long phủ đều hoang mang lo sợ, hận không có
chỗ mà chui. Long đại đương gia luôn ngược đãi tiểu thư nhà mình bỗng nhiên
muốn gả chồng cho nàng, đưa nàng đi tìm ngôi nhà hạnh phúc. Còn tiểu thư từ nhỏ
đến lớn luôn lẩn tránh sổ sách và bàn tính, chỉ thiếu nước bị Long phu nhân
đánh cho kêu trời kêu đất thì lại bắt đầu nghiên cứu, học dùng bàn tính.

Chỉ có một người hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi cách suy
nghĩ và hành động kỳ lạ của hai người đó, ấy chính là Long Tiểu Bính.

Hắn mang từng tập, từng tập lý lịch những người đàn ông chưa
vợ đến thư phòng của Long đại đương gia. Lát sau, hắn tiếp tục mang một tập nữa
vào thư phòng nhưng lại bị chặn ở bên ngoài. Giả quản gia nhìn hắn với ánh mắt
dò xét:

- Ta bận rộn từ sáng đến giờ mà chẳng thấy mặt mũi ngươi đâu
cả. Ngươi nhiệt tình mai mối giúp tiểu thư thế sao?

- Tôi chỉ giúp đương gia thoát khỏi bể khổ thôi.

- Bể khổ gì cơ?

- Tiểu thư đấy. Tiểu thư chính là bể khổ của đương gia. Cuối
cùng, đương gia đã nghĩ thông và quyết định “bể khổ vô biên, quay đầu là bờ”.
Đáng ra đương gia nên sớm đem cái họa này gả cho người khác rồi. Con gái lấy
chồng như bát nước đổ đi, sau này tai họa cũng là chuyện của người khác. - Đây thật
là “đổ vạ cho người khác”.

- Đương gia tìm được người hợp ý rồi sao?

- … - Vẫn chưa. – Hắn đã mang đến bao nhiêu là lý lịch, nếu
đã tìm được người hợp ý thì đâu cần hắn phải khổ sở như vậy chứ? Đương gia cái
gì cũng tốt! Làm việc thì cân nhắc, sổ sách thì cẩn thận, nhưng chồng của tiểu
thư thì cứ chọn bừa một người là được rồi. Dù sao cũng là gả đi lần hai. Việc
gì phải vất vả ngày đêm như vậy chứ? Ngồi ở bàn làm việc cả buổi chẳng hề nhúc
nhích, chau mày nhìn , những bản lý lịch lật đi rồi lại lật lại, lật hết bản
này đến bản khác. Cứ như đống lý lịch mà hắn mang đến đều là những kẻ đáng ghét
vậy. - Nhưng bao nhiêu người như thế, kiểu gì cũng có một kẻ xui xẻo bị đương
gia nhắm phải.

- Cái gì gọi là kẻ xui xẻo? Tiểu thư đã giác ngộ. Ngươi không
nghe Đinh nha đầu nói, sáng sớm ngày ra đã thấy tiểu thư xem sách bàn tính nhập
môn rồi sao?

- Hứ! Ông tin cô ấy sao? Ôm tiểu thuyết bọc bìa da, cái trò
đó cô ấy dùng để qua mặt đương gia còn ít sao? - Thảo nào đương gia lại chẳng
hề có động tĩnh gì, chẳng hề có chút cảm động trước sự tiến bộ của tiểu thư. -
Tôi không đứng đây tán gẫu với ông nữa. Đương gia sắp ra ngoài đi xem xét trà
quán. Tôi phải theo hầu đây.

Thật không hiểu nổi đương gia nghĩ thế nào nữa? Bao nhiêu năm
đều lo mở rộng làm ăn nhưng lần này bỗng nhiên lại thu quân rút tướng. Dường
như người vội mua thêm nhà, sắm sửa thêm sản nghiệp, mỗi vụ làm ăn rõ ràng có
tiền có thực lực nhưng lại từ chối, chỉ muốn an nhàn ngồi một bên hưởng hoa
hồng. Thật không giống cá tính của người chút nào. Có lẽ đã bị tiểu thư làm cho
hồ đồ mất rồi. Long đại tiểu thư này không có thực lực gì nhưng nói đến chuyện
chọc giận đương gia thì cô ấy đúng là cao thủ số một.

Long Tiểu Bính thở dài, lắc đầu bê chồng giấy tờ đẩy cửa thư
phòng, bước qua bậc cửa vào phòng.

Đặt tập giấy trên tay xuống bàn, Long Hiểu Ất ngẩng đầu lên
nhìn Tiểu Bính đang ôm tập lý lịch tới, nhíu mày. Đáng ghét! Sao vẫn còn nhiều
như vậy chứ? Tại sao vẫn chưa tìm được người nào ưng ý cả? Hắn vốn cho rằng
chọn đối tượng để Long Tiểu Hoa lấy làm chồng vốn không phải chuyện gì khó. Vậy
mà rốt cuộc nàng có gì đặc biệt mà hắn cứ phải chọn lựa kỹ càng như thế chứ? Có
người cần nàng đã là may lắm rồi. Nhưng lật tập lý lịch ra, điều kiện hoặc cao
hoặc thấp, tính khí dịu dàng hay cứng rắn đều không vừa ý hắn. Tú tài vô dụng,
võ phu thấp kém... Đủ rồi. Bây giờ Long Hiểu Ất đã hiểu câu nói “có chọn thế
nào cũng không thấy ưng, có xem kỹ bao nhiêu cũng chưa thấy tin tưởng” của Lâm
viên ngoại rồi. Không chỉ phải lựa chọn mà còn phải xem xét kỹ lưỡng.

- Đặt xuống trước đi. - Long Hiểu Ất day day huyệt Thái
Dương, đẩy chồng giấy tờ trên bàn sang một bên, đứng dậy, vươn người cho giãn
gân cốt, liếc nhìn ra ngoài, tiện miệng hỏi: - Đã là giờ nào rồi?

- Thưa đương gia, đến lúc tới trà quán rồi ạ. Đương gia có
cần Tiểu Bính đi cùng không?

- Không cần. Ta đã hẹn người cùng đi rồi. Ngươi cứ ở lại phủ
đi. - Hắn nói xong, chẳng buồn nhìn tập giấy tờ bừa bộn trên bàn mà đẩy cửa
bước ra ngoài, nhưng bỗng nhớ ra điều gì đó, bèn quay lại dặn dò Tiểu Bính: - Không
được cho Long Tiểu Hoa ra khỏi cửa đâu đấy.

- Đương gia nói cửa nào cơ ạ?

- Cổng lớn nhà họ Long. À, cửa ở tiền đình[1]cũng
không cho ra. À không, tốt nhất là nhốt cô ta ở trong phòng, không được đi đâu
cả. - Thế này mới là đại tiểu thư không bước ra khỏi cửa chứ? Sao năm xưa hắn
không nhẫn tâm như thế. Đối với con khỉ không chịu hiểu lý lẽ này thì cứ nhốt
chặt ở nhà là lựa chọn sáng suốt nhất.

[1] Tiền đình: Đình viện ở trước gian nhà chính.

- Dạ. - Tiểu Bính hắn sẽ đến trông cửa khuê phòng của tiểu thư.

Long Hiểu Ất dặn dò xong thì quay người bước ra cửa. Hắn gọi
một người hầu đi cùng. Đi qua tiền đình, hắn bước thẳng ra cổng lớn nhưng lại
vô tình liếc mắt nhìn cành hạnh đáng ghét mà nàng đã cầm đêm qua. Nó đang được
cắm trong góc tường gần cổng lớn của Long phủ, sưởi ánh mặt trời, tắm mưa, hấp
thụ linh khí trời đất, tinh hoa nhật nguyệt, lớn dần lên, đâm cành nảy lộc.

Hắn nhíu mày, bước đến bên vật tượng trưng cho khát vọng mà
Long Tiểu Hoa gửi gắm, không hề thương tiếc đạp xuống dưới chân. Hắn còn dùng
chân giẫm nát. Lúc này dù cành hạnh đó có khả năng tu luyện thành tinh, thì
cũng nát dưới đế giày vải màu đen của hắn.

- Hứ! - Một tiếng oán hận, rồi tiếng bước chân từ sau trụ đá
tiền đình vang đến, Long Tiểu Hoa hằm hằm nhìn cành hạnh đỏ tuyệt đẹp của mình
bị gót giày của Long Hiểu Ất giẫm nát. Nàng đau lòng khi nghĩ đến tình yêu mới
trồng hôm qua của mình. Nàng nói:

- Huynh đúng là chẳng thay đổi chút nào. Vì Bạch mã hoàng tử,
tôi phải làm một người con gái hoàn mỹ biết vào bếp, biết làm sổ sách đấy.

Kết quả mới chỉ một đêm, vật chứng tình yêu vĩ đại của nàng
đã bị bà mẹ kế độc ác tiễn về Tây Thiên.

Không sao. Lòng quyết tâm của nàng vẫn như ngọn lửa cháy rừng
rực trong lồng ngực.

Dùng đầu ngón chân mà nghĩ cũng biết kẻ quái dị đó sao có thể
vì nàng muốn gả cho người khác mà phát điên lên được chứ? Hắn mà từ bi dạy nàng
làm sổ sách và dùng bàn tính sao? Hắn lại muốn ngăn cản cuộc hôn nhân giữa nàng
và Bạch mã hoàng tử thì có. Thật không hiểu nổi Bạch mã hoàng tử đã đắc tội gì
với hắn. Nhưng với loại đàn ông hẹp hòi như Long Hiểu Ất, cơ hội đắc tội với
hắn nhiều chẳng kém cơ hội để nam nữ nhân vật chính trong tiểu thuyết đồi bại
lên giường với nhau, và cũng chẳng thiếu gì so với cơ hội để nhân sĩ võ lâm hào
sảng, ngạo nghễ lao xuống vực trong tiểu thuyết võ hiệp, cái này gọi là điều
tất yếu!

Nếu hắn đã không chịu dạy thì nàng sẽ lén học. Chẳng qua cũng
chỉ là sổ sách làm ăn thôi. Với trí thông minh của nàng, tự học cũng không
thành vấn đề. Chỉ là nàng không có hứng thú mà thôi. Bây giờ có động lực rồi,
trong thành này sẽ xuất hiện một cô gái tài giỏi.

- Ối trời! Mình nghĩ quá nhiều rồi. Người đã chạy mất rồi!

Nàng nhìn người bên cạnh cành hạnh đỏ đã biến mất thì lập tức
lao ra ngoài. Hứ! Cổng lớn không cho nàng qua thì nàng trèo tường. Nàng biết
muốn vượt tường mà không có thang thì không được. May mà tối qua nàng đã chuẩn
bị trước. Thật đúng là thông minh tuyệt đỉnh!

 

Trèo lên thang, leo ra ngoài, nàng vô cùng tự hào về trí
thông minh của mình, nhưng khi leo lên bờ tường, nàng mới giật nảy người, nhận
ra mình thật ngốc. Trong tường có thang nhưng bên ngoài không có ai chuẩn bị
thang cho nàng cả. Thế này mà xuống thì mặt nàng sẽ bẹp dí như cái bánh mất!
Nàng vừa mới tự hào về trí thông minh của mình mà phải tụt xuống thang thế này
thì thật là mất mặt.

- Người ta nhảy xuống vách núi còn không chết, lẽ nào mình
nhảy qua tường lại chết? Mình mà lại ngã chổng vó ư? Thật vô lý, vô lý, vô lý!
A a a a a!

Do vậy nàng đem theo lời oán thán đó nhảy xuống đất. Mãi
sau...

- Mẹ ơi, quay về con sẽ xé nát mấy cuốn tiểu thuyết võ hiệp
đó. Thật là quá vô lý mà!

Xoa cái mông đau, nàng còn chưa kịp tập tễnh thì đã vội vàng
nấp sau cây lớn ở cổng nhà mình chỉ vì lời oán thán của nàng đã làm cho Long
Hiểu Ất quay lại nhìn.

- Ngươi có nghe thấy gì không? - Hắn hỏi người hầu đi bên
cạnh.

- Dạ. Tiểu nhân không nghe thấy gì ạ. - Chỉ nghe thấy tiếng
tiểu thư “a a a” rơi từ trên tường xuống thôi. Nhưng khi hắn vừa vào phủ, Giả
quản gia đã dặn, chuyện của tiểu thư thì đều phải coi như không nghe thấy,
không nhìn thấy, không được báo cáo lại với đương gia.

- Vậy là ta nghe nhầm. Hừ! Có kẻ ngốc mới không đi cổng lớn
mà lại nhảy từ trên tường cao như vậy xuống.

Khốn kiếp, nếu không phải tại ngươi nhốt ta thì ta đã không
biến thành “kẻ ngốc” đó. Ngươi muốn dạy dỗ ta thành một cô gái dịu dàng nhưng
ngươi chỉ có thể đào tạo ra một “kẻ ngốc” mà thôi. Đáng ghét! Đáng ghét! Đáng
ghét! Ta cắn chết ngươi!

“Kẻ ngốc” đứng sau thân cây gặm vỏ cây để trút giận. Vì mải
mắng chửi nguyền rủa, nên nàng cũng không để ý rằng, chính bản thân đã tự coi
mình là một kẻ ngốc. Nàng thề với lòng sẽ khiến cho việc làm ăn của Long Hiểu
Ất rối tung lên. Sau đó sẽ lấy một phu quân tử tế, để hắn biết “kẻ ngốc” cũng
có người cần. Hứ! Trời ơi, cái mông của nàng vẫn còn rất đau!

Thế mới nói, dù có nằm mơ giữa ban ngày, cũng đừng để mình bị
đau mông, nếu không sẽ rơi vào hiện thực bi thảm khiến người ta thất vọng.

Ngẩng đầu lên lê những bước chân nặng trịch, Long Tiểu Hoa
vội vàng bám theo sau Long Hiểu Ất. Thực ra, nàng luôn đau đầu vì một điều khó
hiểu. Trong sách thường nói, đàn ông làm nghề buôn bán rất thích đến kỹ viện.
Nếu như hắn đến kỹ viện để trăng hoa thì liệu nàng cải trang làm đàn ông có tốt
hơn không?

Nhưng vấn đề mấu chốt không phải là có nên cải trang hay
không, mà là nàng đi đâu để có được mấy tờ ngân phiếu đây? Nàng thật sự rất
nghèo. Ngày nào cũng bị trừ tiền công nên chẳng để dành được chút tiền riêng
nào cả. Xin hắn nể tình "vợ trước" ư? Hắn nhất định sẽ không giúp
đâu. Nàng sẽ rất đau lòng, tan nát trái tim, đau khổ!

Nói đi nói lại, khi không ở trước mặt nàng, hắn có đến kỹ
viện không?

Này, bây giờ nàng đi học làm ăn, sao đột nhiên lại trưng bộ
mặt đau khổ ra thế này? Dù gì thì bây giờ nàng cũng đang bám theo "chồng
trước", hắn có theo người khác hay không thì liên quan gì đến nàng chứ?

- Đương gia, có gì không bình thường ư? - Kẻ hầu thấy hắn
dừng lại đột ngột, một lần nữa nhìn lại phía sau chủ nhân của mình.

Long Hiểu Ất xoay người nói:

- Không có gì. Ta chỉ đột nhiên cảm thấy rất lạnh thôi. - Một
người chán ghét việc làm ăn và bàn tính như cô ta, lẽ nào lại hứng thú với việc
làm ăn bên ngoài của mình? Nhất định không thể nào! 

- ... - Mặt trời đã qua đỉnh đầu mà còn thấy lạnh sao? Thực
ra, cơ thể đương gia chẳng hư nhược đến thế. Có lẽ là do tiểu thư đang ở phía
sau họ mà thôi.

Báo cáo nội dung xấu