Yêu không lối thoát - Chương 04 - Phần 1
Chương 4: Tiểu sự
thành đại sự
Viêm Lương không thể xác định mối quan hệ
giữa cô và Tưởng Úc Nam
dù hai người đã có sự đụng chạm thân mật nhất. Liệu cô và anh có phải người
yêu? Nhưng anh thậm chí chưa từng bày tỏ tình cảm với cô.
Đúng là công việc dù khó khăn đến mấy cũng
dễ giải quyết hơn vấn đề tình cảm. Nghĩ mãi không ra, Viêm Lương quyết định dồn
toàn bộ tinh lực vào công việc. Còn về chuyện tình cảm, khi nào gặp lại Tưởng
Úc Nam,
cô làm rõ cũng chưa muộn.
Vấn đề tình cảm không như ý muốn, còn công
việc lại vô cùng thuận lợi. Hoạt động quảng cáo của Nhã Nhan đạt hiệu quả tốt,
lượng tiêu thụ tăng ổn định, sản phẩm được người tiêu dùng tín nhiệm.
Trái ngược với Nhã Nhan, hoàn cảnh của
Secret tương đối tồi tệ. Sự kiện Lệ Bạc và Secret đụng nhau về ý tưởng và sản
phẩm giống nhau gây ầm ĩ trong dư luận. Viêm Lương nghe nói, bố cô nổi trận lôi
đình, tức giận đến mức phải nhập viện. Cổ phiếu của Từ thị cũng bị ảnh hưởng,
giảm giá trong mấy ngày liên tiếp.
Dì Lương khuyên Viêm Lương tới bệnh viện
thăm Từ Tấn Phu. Cô viện cớ công việc bận rộn, từ chối mấy lần. Đối với Từ Tấn
Phu, Viêm Lương từ lâu đã không còn lời nào để nói. Dù gì cô cũng đã mang tiếng
bất hiếu, bất hiếu thêm một lần cũng chẳng sao.
Nghe nói Từ Tử Thanh đang điều tra xem khâu
nào xảy ra vấn đề. Cả nhóm nhân viên Secret tạm thời nghỉ ngơi. Bởi Lệ Bạc công
bố bộ sản phẩm kem lót Cao thanh sớm hơn Secret ba phút nên động thái của dư
luận hoàn toàn có lợi cho Lệ Bạc. Trong khi đó, Từ thị đã đổ một khoản tiền cực
lớn vào dự án này, vì vậy đối với Từ thị, việc giải quyết khủng hoảng có thể
nói là một trận quyết chiến sống còn.
Việc hợp tác giữa Nhã Nhan và Minh Đình dần
đi vào quỹ đạo. Sau buổi họp báo, lãnh đạo của Từ thị đều không ra mặt nên rất
nhiều phóng viên chặn đường Viêm Lương khi cô tới trụ sở của Minh Đình dự cuộc
họp.
Viêm Lương đã bị phóng viên chặn đường mấy
lần, lần nào cô cũng im lặng. Đến lần thứ năm bị đám phóng viên bao vây ở bên
ngoài tòa nhà Minh Đình, cuối cùng Viêm Lương cũng không chịu nổi, lên tiếng
tuyên bố: “Tuy Nhã Nhan và Secret đều thuộc Từ thị nhưng từ trước đến nay, hai
nhãn hiệu có ranh giới rõ ràng, không liên quan đến nhau”. Nói xong, cô liền đi
thẳng.
Hôm nay, cô có cuộc họp với người phụ trách
của Minh Đình Square vào lúc mười giờ, bây giờ đã là chín giờ năm mươi lăm
phút, cô không muốn đến muộn vì đám phóng viên này.
Thế nhưng cánh phóng viên khó khăn lắm mới
bắt được lúc Viêm Lương chịu mở miệng, đời nào bọn họ tha cho cô. Viêm Lương bị
vây quanh, không thể tiến vào tòa nhà Minh Đình.
“Viêm tiểu thư, nghe nói Lệ Bạc định kiện
Từ thị tội ăn cắp bản quyền, nhà phân phối ở Bắc Mỹ là Johnny Weir định rút hợp
đồng?”.
…
Viêm Lương nhìn đồng hồ đeo tay, sắc mặt
rất khó coi. “Tôi đã nói Secret và Nhã Nhan không liên quan gì đến nhau. Tôi
không nắm rõ tin tức về Secret. Cảm ơn các vị!”.
Viêm Lương đã hết sự nhẫn nại, cô đanh mặt,
rảo bước. Mười mấy phóng viên bao vây, chặn đường cô. Người trợ lý định giúp
Viêm Lương mở đường, nhưng vì là cô gái có thân hình nhỏ bé nên cô ấy nhanh
chóng bị đám phóng viên đẩy sang một bên.
“Nghe nói sau sự cố này, Chủ tịch Từ rất
thất vọng về Từ tiểu thư, thậm chí còn tức giận đến mức phải nhập viện. Đồng
nghiệp của chúng tôi chụp được ảnh luật sư riêng của Từ thị hai ngày trước
thường xuyên ra vào bệnh viện. Có phải Chủ tịch Từ muốn sửa lại di chúc hay
không?”.
Tiếng phóng viên léo nhéo bên tai, Viêm
Lương vẫn không dừng bước. Cô cúi đầu, đi nhanh về phía trước. Trợ lý của Viêm
Lương ở bên cạnh không ngừng lặp đi lặp lại: “Phiền các vị tránh đường! Phiền
các vị tránh đường!”.
Đám phóng viên không những không tránh
đường mà còn đưa máy ghi âm đến trước mặt Viêm Lương. Cô bực tức, giơ tay gạt
đi. Một tiếng “bụp” vang lên, Viêm Lương cảm thấy đầu óc quay cuồng. Theo phản
xạ, cô giơ tay ôm trán.
Chiếc camera của phóng viên nào đó đã đập
mạnh vào trán Viêm Lương. Cú đập đau đến mức cô loạng choạng, lùi lại vài bước.
Đột nhiên có người đỡ lưng cô, giữ cô khỏi ngã. Viêm Lương đang ôm trán nên
không nhìn rõ người vừa đỡ cô. Cô chỉ cảm thấy, một bàn tay của người đó đỡ
lưng cô, đưa cô đi về phía trước, bàn tay còn lại che đầu cho cô.
Nhờ sự bảo vệ cẩn thận của người đó, Viêm
Lương dễ dàng vượt qua đám phóng viên, đi thẳng vào tòa nhà Minh Đình. Khi hai
bàn tay của người đó rời khỏi người cô, cô mới phát hiện anh ta chính là Lộ
Chinh.
Trong khi Viêm Lương mặt đầy sát khí, Lộ
Chinh chỉ cười cười. “Những tờ báo lớn bây giờ cũng lắm trò, chẳng khác mấy tờ
báo lá cải chuyên đăng tin nhảm nhí”.
Viêm Lương quay lại nhìn. Đám phóng viên bị
bảo vệ ngăn không cho vào bên trong tòa nhà Minh Đình. Dù cách một lớp cửa
kính, bọn họ vẫn không ngừng chụp ảnh, cứ như chỉ cần Viêm Lương và Lộ Chinh đi
cùng nhau là có thể trở thành tin tức nóng hổi.
Viêm Lương định giục Lộ Chinh lên tầng trên
nhưng anh mở miệng trước: “Chúng ta lên đi, còn đứng ở đây nữa, chỉ e cô và tôi
sẽ bị bọn họ viết bậy bạ”.
Viêm Lương gật đầu, đi vào thang máy.
Đến phòng họp chậm năm phút, nhưng vừa đẩy
cửa đi vào, cô lập tức ngẩn người. Phòng họp trống không. Trên bàn bày đầy tài
liệu và nước uống nhưng trong phòng không một bóng người, cô nghi hoặc đi đến
chỗ ngồi.
Phía sau có tiếng mở cửa, Viêm Lương quay
đầu, hơi bất ngờ khi thấy người đi vào không phải người phụ trách Minh Đình
Square mà là Lộ Chinh.
“Lộ Tổng?”.
Lộ Chinh đảo mắt qua phòng họp không người,
không hề tỏ vẻ ngạc nhiên. Anh đi đến bên cạnh Viêm Lương, bỏ túi thuốc lên
bàn. “Tôi bảo họ hoãn cuộc họp mười phút”.
Viêm Lương đang ngồi, thấy vậy liền đứng
dậy nhưng Lộ Chinh nhanh chóng giữ hai vai cô. Cô đành ngồi im.
Lộ Chinh đứng tựa vào bàn, mở túi thuốc,
lấy lọ xịt giảm đau. Anh cúi xuống định giúp nhưng cô vô thức rụt cổ. Thấy phản
ứng của cô, Lộ Chinh giơ tay nâng cằm cô.
Căn cứ vào mối quan hệ của họ hiện nay, cử
chỉ của Lộ Chinh tương đối tùy tiện. Anh cũng ý thức được điều này nên lập tức
buông cằm cô, nhưng anh không định để cô tự xử lý vết thương. Anh không chạm
vào cổ cô mà hất cằm ra hiệu cô ngẩng đầu lên và nhắm mắt.
Viêm Lương do dự trong giây lát, sau đó cô
chọn phản ứng giữ thể diện cho đối phương nhất, tức là nhắm mắt theo ý Lộ
Chinh. Cảm giác mát lạnh và đau buốt cùng xuất hiện, Viêm Lương phải hít một
hơi thật sâu mới không nghiến răng. Tuy cô cho rằng mình rất bình tĩnh nhưng bộ
dạng của cô vẫn chọc cười Lộ Chinh. Nghe tiếng cười khẽ, Viêm Lương lập tức mở
mắt. Anh đang ở ngay trước mặt cô, khoảng cách rất gần. Khi mắt hai người chạm
nhau, Viêm Lương nghiêng đầu né tránh. Góc độ này càng khiến Lộ Chinh dễ dàng
dán miếng băng lên trán cô.
“Cô chịu đựng giỏi thật đấy, trán sưng vù
mà vẫn như không có chuyện gì xảy ra”.
Viêm Lương coi đây là một lời khen. Lộ
Chinh đứng tựa vào bàn, hai chân chạm vào đầu gối cô. Viêm Lương hơi xoay ghế
quay sang hướng khác, tránh sự tiếp xúc mơ hồ của anh.
Cuộc họp bị hoãn, Viêm Lương chỉ có thể
thầm khen trong lòng. Cô thật sự không biết nói chuyện gì, Lộ Chinh lại không
có ý rời đi. Hai người trầm mặc một lúc, điện thoại của anh bỗng đổ chuông.
Viêm Lương tuy không ngẩng đầu nhìn nhưng
cô vẫn dỏng tai nghe Lộ Chinh nói chuyện điện thoại.
Anh chỉ nói một từ: “Ừ!”.
Lộ Chinh nhanh chóng cúp máy rồi dùng di
động lướt web. Viêm Lương còn đang mải ngắm chậu cây cảnh đặt giữa phòng họp,
bên tai đột nhiên vang lên giọng nói lạnh lùng của anh: “Bọn họ nhanh thật
đấy!”.
“Sao thế?”.
Viêm Lương ngẩng đầu, thấy Lộ Chinh nhếch
mép cười nhạt. Anh không giải thích, chỉ nhìn rồi đưa điện thoại đến trước mặt
cô.
Viêm Lương đọc nội dung bài báo, cũng cười
nhạt.
Hình ảnh Lộ Chinh giúp Viêm Lương thoát
khỏi đám phóng viên đã được đăng trên các trang web thương mại và giải trí. Một
động tác bảo vệ đơn giản nhưng ở góc chụp đó, tư thế của hai người trở nên vô
cùng mờ ám.
Không chỉ có vậy, họ còn giật tít lớn: Sau
khi rơi vào tình trạng nguy cấp, Từ thị chơi canh bạc cuối cùng: Người thừa kế
cặp kè với công tử Minh Đình.
Cuộc họp lần này có mặt ba bên, gồm đại
diện của Minh Đình, Nhã Nhan và đại lý của Nhã Nhan ở các tỉnh. Sau cuộc họp,
Viêm Lương bận rộn đi công tác các tỉnh. Mặc dù đã rời khỏi thành phố đầy thị
phi nhưng scandal giữa cô và Lộ Chinh lan truyền với tốc độ chóng mặt. Đi đến
đâu cô cũng bị các phóng viên quấy rầy.
Viêm Lương không ngờ một tấm ảnh có thể gây
“sóng gió” như vậy, thậm chí nhiều người còn tin đó là sự thật. Viêm Lương
tuyệt đối không thừa nhận ánh mắt và vẻ mặt của Lộ Chinh trên tấm ảnh thể hiện
sự quan tâm, lo lắng cho cô như tin tức đã đưa.
Dì Lương ngày nào cũng gọi điện: “Chủ tịch
bảo nhị tiểu thư đi công tác về thì đến gặp ông ngay”.
Viêm Lương cất giọng mỉa mai: “Sao thế? Bố
cháu từ trước đến nay đều mặc kệ, không quan tâm, không hỏi han tới cháu. Dì
đừng nói ông ấy đột nhiên nhớ cháu đấy nhé!”.
“Nhị tiểu thư, tình hình sức khỏe của Chủ
tịch không tốt lắm, cô mau về nhà đi. Nếu chuyện của cô và Lộ công tử là sự
thật, không biết chừng có thể giúp…”.
Dì Lương còn chưa nói xong, Viêm Lương đã
cắt ngang: “Dì hãy nói với bố cháu, ông ấy muốn bán con gái là việc của ông ấy,
còn cháu không muốn bị đem đi bán”.
Trong thời gian đi công tác, Viêm Lương
nhận được vô số cuộc điện thoại cô không muốn nhận. Còn người duy nhất cô muốn
nói chuyện lại chẳng gọi cuộc nào. May mà cô bận nhiều việc, buổi tối về đến
khách sạn là lăn ra ngủ. Một tuần trôi qua, thời gian rảnh rỗi của cô cộng lại
không đến hai tiếng đồng hồ. Trong hai tiếng đó, cô cầm điện thoại, mở danh bạ,
tìm tên “Tưởng Úc Nam” không biết bao nhiêu lần, có lúc cô do dự hồi lâu,
nghiến răng bấm nút gọi nhưng điện thoại chưa kịp kết nối lại tắt đi ngay.
Kết thúc đợt công tác, cuối cùng Viêm Lương
cũng có thể về nhà nghỉ ngơi. Nhưng quá trình trở về cũng không đơn giản, cô
phải cố tình để lộ tin tức về chuyến bay rồi lại đổi sang chuyến bay khác mới
có thể tránh đám phóng viên, về nhà một cách bình an. Mặc dù vậy, Viêm Lương
vẫn chưa được nghỉ ngơi vì trán cô vô cùng đau nhức.
Không biết Lộ Chinh xịt loại thuốc nào lên
trán cô mà nó ngày càng sưng. May mà thời gian này được nghỉ ngơi, cô có thể
tới bệnh viện kiểm tra. Viêm Lương không đến bệnh viện bố cô đang nằm mà tới
khám ở bệnh viện khác.
Bác sĩ nhanh chóng cho biết, không phải
thuốc của Lộ Chinh có vấn đề mà do gần đây Viêm Lương thường xuyên thức đêm,
nghỉ ngơi không điều độ, vết thương không được chăm sóc tử tế nên mới bị đau.
Cô lấy thuốc theo đơn của bác sĩ rồi chuẩn bị rời khỏi bệnh viện. Khi đi tới
đại sảnh, Viêm Lương tình cờ phát hiện một người ở hành lang đối diện.
Người đó sải bước dài, bóng lưng vô cùng
quen thuộc. Tưởng Úc Nam? Viêm Lương không chắc chắn nên vội vã đi theo.
Người đàn ông ở phía trước hết rẽ trái rồi
rẽ phải, Viêm Lương suýt để mất dấu hai lần. Cuối cùng cô cũng đuổi kịp, đứng nhìn
anh đi vào một phòng bệnh.
Đây là khu vực chăm sóc đặc biệt, một tầng
chỉ có ba phòng, ngoài hành lang trang trí như khách sạn năm sao, chi phí chắc
không rẻ. Nếu không có mùi thuốc khử trùng nồng nặc, Viêm Lương không nghĩ đây
là bệnh viện. Cô ngập ngừng tiến lại gần. Qua cửa sổ phòng bệnh, cô chỉ có thể
nhìn thấy phòng khách bên trong.
Viêm Lương đứng trước cửa, đang suy nghĩ
xem có nên đi vào tìm Tưởng Úc Nam không thì nhìn thấy tấm thẻ treo ngoài cửa.
Trên thẻ để tên bệnh nhân: Giang Thế Quân.
CEO của tập đoàn Lệ Bạc… Giang Thế Quân…
Viêm Lương chết lặng trong giây lát. Đầu óc
trống rỗng, cô thẫn thờ đứng đó một lúc lâu. Cuối cùng, không thể kiềm chế hành
động theo cảm tính, cô định đẩy cửa đi vào.
Đúng lúc Viêm Lương cầm tay nắm cửa, cánh
cửa tự động mở ra. Cô giật mình kinh ngạc, đập vào mắt cô là gương mặt của
Tưởng Úc Nam, anh đang đứng đối diện cô. Nhìn thấy Viêm Lương ở ngoài cửa, vẻ
mặt Tưởng Úc Nam hơi tối lại.
Hai người mắt đối mắt, Tưởng Úc Nam có phản
ứng trước tiên, gương mặt u ám của anh đột nhiên trở nên ấm áp, anh mỉm cười,
lên tiếng: “Sao em lại ở đây?”.
Viêm Lương nhíu chặt lông mày, giọng sắc
lạnh khác thường: “Câu này tôi nên hỏi anh mới đúng. Tại sao anh lại ở đây?”.
Lời chất vấn của cô khiến vẻ mặt Tưởng Úc
Nam trầm xuống. Anh nhíu mày quan sát cô, có vẻ rất không vui. Sau đó, anh
chẳng nói chẳng rằng, kéo tay cô đi vào phòng bệnh.
Viêm Lương bị Tưởng Úc Nam lôi đi qua phòng
khách, đến bên giường bệnh. Căn phòng bài trí đơn giản, lọ hoa bách hợp ở đầu
giường tạo cảm giác ấm áp nhưng sắc mặt của Giang Thế Quân khi nhìn thấy cô đột
nhiên lạnh hẳn.
Giang Thế Quân không nói lời nào. Ánh mắt
ông ta dừng lại ở bàn tay Tưởng Úc Nam đang nắm tay Viêm Lương. Tưởng Úc Nam
lên tiếng: “Giang Tổng, tôi vẫn giữ ý kiến đó. Từ thị và Lệ Bạc từ xưa đến nay
nước sông không phạm nước giếng. Việc Secret và Lệ Bạc trùng ý tưởng là sự thật
không thể thay đổi, nhưng không ai có thể đưa ra chứng cứ chứng minh đối phương
ăn cắp bản quyền. Vì danh dự của hai công ty, chúng ta nên mỗi người nhường một
bước”.
Giang Thế Quân trầm tư, ông ta cúi thấp đầu
nên không ai nhìn thấy vẻ mặt thật sự của ông ta. Lúc ngẩng lên, vẻ mặt của ông
ta vẫn đầy ngạo mạn. “Lệ Bạc chúng tôi công bố sản phẩm trước các cậu. Dư luận
đều đứng về phía chúng tôi, việc gì tôi phải nhượng bộ!”.
Tưởng Úc Nam trầm ngâm như muốn tìm lời đối
đáp. Viêm Lương hết nhìn Tưởng Úc Nam lại nhìn Giang Thế Quân. Bộ dạng tự cao
tự đại của Giang Thế Quân quả thực rất đáng ghét, cô không kìm được cất cao
giọng: “Giang Tổng, nếu bác không muốn nhượng bộ thì chỉ còn cách “cá chết lưới
rách”. Trước khi điều tra ra chân tướng sự việc, chúng tôi sẽ yêu cầu cơ quan
chức năng không cho hai bên tung sản phẩm ra thị trường. Một khi kem lót Hoàn
mỹ của Secret không thể bán ra ngoài, chúng tôi cũng sẽ khiến Cao thanh bị hoãn
vô thời hạn. Từ thị chúng tôi ít nhất còn có Nhã Nhan đang mở ra thị trường
mới, liệu Lệ Bạc có thể đấu với chúng tôi hay không, điều này rất khó nói”.
Nụ cười ngông cuồng của Giang Thế Quân vụt
tắt, nhưng ngay sau đó ông ta nhếch mép, nhìn Viêm Lương bằng ánh mắt tán
thưởng: “Không ngờ một người mới đặt chân vào giới kinh doanh lại có chiêu thâm
độc như vậy!”. Ông ta đưa mắt sang Tưởng Úc Nam như muốn tìm sự đồng tình, giữa
những người đàn ông với nhau: “Lòng dạ đàn bà quả là nham hiểm nhất!”.
Tưởng Úc Nam bấm vai Viêm Lương ra hiệu cô
thu lại sự sắc sảo vừa rồi. Viêm Lương im lặng nhìn anh, cô đã quen
với việc giao quyền phát ngôn cho Tưởng Úc Nam. Anh lên tiếng: “Từ trước đến
nay, Giang Tổng luôn quan tâm đến toàn cục, chúng tôi tin ông sẽ không để sự
việc phát triển đến mức “cá chết lưới rách”, đúng không?”.
Giọng điệu của Tưởng Úc Nam có vẻ khiêm
nhường nhưng nghe kĩ, không khó nhận ra một sự uy hiếp ẩn giấu trong đó. Giang
Thế Quân hơi sững người, như bị rút chân khí, không nói được lời nào.
Tưởng Úc Nam không có ý ở lại lâu hơn, anh
thong thả đi đến đầu giường. “Giang Tổng đang bị ốm, chúng tôi mạo muội làm
phiền, hy vọng ông hãy suy nghĩ kĩ rồi liên lạc với tôi”. Nói xong, anh từ tốn
kẹp tấm danh thiếp vào bó hoa bách hợp.
Tưởng Úc Nam và Viêm Lương rời khỏi phòng
bệnh. Khi hai người ra ngoài, cửa phòng vẫn chưa khép chặt, Viêm Lương thở phào
nhẹ nhõm. Cô quay sang Tưởng Úc Nam: “Tôi còn tưởng…”.
Tưởng Úc Nam lập tức lên tiếng: “Em tưởng
gì?”.
Người đàn ông này bày ra bộ dạng biết rồi
còn hỏi làm Viêm Lương cảm thấy rất có lỗi. Cô liền chuyển chủ đề: “Giang Thế
Quân bị bệnh gì vậy? Trông có vẻ khá nghiêm trọng”.
“Tôi chẳng quan tâm ông ta bị bệnh gì, tôi
chỉ quan tâm đến em”. Bây giờ Tưởng Úc Nam mới có thời gian quan sát Viêm
Lương. Anh nhìn cô từ đầu đến chân, rồi lại từ chân lên đầu. Đuôi mắt trái của
anh giật giật, đây là biểu hiện của riêng anh. “Em đến bệnh viện làm gì vậy?”.
“Quan tâm?”. Không nhắc đến thì thôi, vừa
nhắc đến, Viêm Lương thay đổi sắc mặt ngay lập tức, tâm trạng áy náy của cô chuyển
thành bất mãn. “Nếu anh quan tâm đến tôi, tại sao anh không gọi một cuộc điện
thoại nào trong hơn một tuần liền?”.
Tưởng Úc Nam ngẩn người, chau mày mỉm cười.
“Em và Lộ công tử ầm ĩ như vậy, tôi chỉ là một kẻ làm thuê cao cấp, làm sao dám
xen vào!”.
Đây rõ ràng là một câu nói đùa nhưng khiến
sự oán trách tích tụ bấy lâu trong lòng Viêm Lương được dịp bùng phát, cô cất
giọng chế giễu: “Anh nói cũng phải, bây giờ cả thế giới đều coi tôi là Lộ phu
nhân tương lai. Đến bố tôi cũng chuẩn bị đem bán tôi cho Lộ gia, tôi làm sao
dám nhận điện thoại của người đàn ông khác!”.
Mặt Tưởng Úc Nam biến sắc.
Viêm Lương vô cùng thích thú khi có thể
chọc tức người đàn ông này. Cô tươi cười vỗ vai Tưởng Úc Nam, giả bộ an ủi:
“Tôi và anh đứng đây trò chuyện, nhỡ bị phóng viên quay được thì không hay chút
nào! Thôi tôi đi đây, chào anh!”.
Nói xong, Viêm Lương lập tức rút tay về
trước khi anh bắt được cô. Cô vui vẻ quay người bước đi.
Tưởng Úc Nam vẫn đứng yên ở đó. Viêm Lương
đi vài bước bỗng quay đầu, mỉm cười với anh. Gương mặt rạng ngời, ánh mắt đầy
vẻ đắc ý như trẻ con của cô giống dòng suối len lỏi vào trái tim cứng rắn của
Tưởng Úc Nam, khiến nó trở nên mềm mại.
Lòng anh bỗng rung động. Vẫn biết là không
được, không nên… nhưng anh không thể khống chế sự rung động xuất phát từ con
tim.
Viêm Lương quay lưng về phía Tưởng Úc Nam
nên cô đã bỏ qua một tia hoảng sợ chưa từng có trong đáy mắt anh. Cô đi chưa
được bao xa, Tưởng Úc Nam nhanh chóng đuổi theo, giữ cô lại.
Hai cánh tay rắn chắc của anh ôm chặt Viêm
Lương. Cô bị anh nhốt vào lòng.
“Lộ phu nhân tương lai?”. Tưởng Úc Nam chau
mày.
Viêm Lương gật đầu. “Ừm…”, nhưng chưa kịp
nói hết câu, miệng cô đã bị chặn lại.
Sau khi kết thúc một nụ hôn kéo dài nửa
phút giữa chốn đông người, Tưởng Úc Nam mới hài lòng ngẩng đầu. “Em rõ ràng là
người phụ nữ của tôi”.
Lúc Lộ phu nhân tương lai tỉnh dậy trên
giường của Tưởng tiên sinh thì trời đã tờ mờ sáng. Sau một đêm hoan lạc, Viêm
Lương mệt mỏi đến mức không còn sức để trở mình. Cô chỉ có thể thông qua sự
tiếp xúc của làn da, nhận biết Tưởng Úc Nam rời khỏi giường một lúc rồi quay
lại, ôm chặt cô từ phía sau. Ban đêm trời hơi lạnh nhưng vòng tay và cơ thể của
người đàn ông ở sau lưng ấm áp vô cùng.
Tưởng Úc Nam một tay ôm eo Viêm Lương, tay
kia ném điện thoại lên tủ đầu giường. “Tôi làm em thức giấc à?”.
Viêm Lương đưa mắt nhìn, thấy màn hình điện
thoại tối dần, cô mới xác định vừa rồi trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô thật sự
nghe thấy tiếng chuông điện thoại chứ không phải đang mơ.
Viêm Lương bất giác dụi mắt. “Nửa đêm nửa
hôm ai gọi điện cho anh vậy?”.
“Việc công, cần hỏi ý kiến tôi gấp”.
Viêm Lương định quay người đối diện Tưởng
Úc Nam nhưng anh càng ôm chặt cô, lưng của cô dính vào ngực anh. “Giải quyết
xong chưa?”.
“Rồi”. Tưởng Úc Nam thuận thế hôn lên vành
tai mềm mại của cô. “Ngủ đi!”.
Căn phòng ngủ chỉ có ngọn đèn màu cam tạo
không gian mờ ám. Quần áo vứt đầy trên nền nhà là minh chứng của một trận ân ái
điên cuồng.
Đôi nam nữ ôm nhau dưới tấm chăn mỏng, một
người nhắm mắt mơ màng, một người vẫn mở mắt. Ánh mắt anh vốn thâm trầm, lúc
này càng trở nên u tối. Lúc sắp ngủ say, cô nghe thấy Tưởng Úc Nam thì thầm bên
tai: “Dọn đến đây sống cùng anh”.
Đây không giống trưng cầu ý kiến, cũng
không phải ra lệnh mà tựa như đang trần thuật một chuyện đương nhiên. Viêm
Lương tựa đầu vào vai anh. “Với thân phận gì?”.
Tưởng Úc Nam trầm lặng một lát, sau đó anh
trả lời: “Bà chủ”.
Câu nói của anh như một dòng mật ngọt rót
vào trái tim Viêm Lương.
Viêm Lương không thể cưỡng lại cơn buồn ngủ
nên dần chìm vào giấc ngủ với nụ cười trên môi. Trong khi đó, chiếc điện thoại
đặt chế độ im lặng trên tủ đầu giường liên tục nhấp nháy, cho đến khi không còn
cuộc gọi đến nào nữa, ba chữ “Từ Tử Thanh” mới hoàn toàn biến mất khỏi màn
hình.
Mỗi ngày đều là một ngày mới, nhưng trong
đầu Viêm Lương chỉ quanh quẩn mấy chuyện phiền não: tình hình tiêu thụ của Nhã
Nhan, sự cố của Secret, không thể tránh xa Từ Tử Thanh, Tưởng Úc Nam “nóng
lạnh” thất thường… Bây giờ cô lại có thêm phiền não mới, đó là mối quan hệ mập
mờ với Lộ Chinh.
Hôm nay là một ngày cuối tuần thảnh thơi
hiếm có, tất nhiên chỉ tính đến trước cuộc điện thoại của mẹ Viêm Lương.
Lúc Viêm Lương tỉnh dậy ở nhà Tưởng Úc Nam,
mặt trời đã lên cao. Tuy vận động cả đêm nhưng được dịp được ngủ nướng, cô vươn
vai thức giấc, tinh thần sảng khoái, trong lòng cảm thấy một sự thỏa mãn chưa
từng có.
Một bên giường trống không, quần áo tối qua
ném đầy dưới đất không còn nữa, chắc có người đã dọn dẹp phòng ngủ. Viêm Lương
cuộn chăn xuống giường, mở tủ quần áo, rút ra một chiếc sơ mi nam mặc tạm rồi
đi dép lê ra khỏi phòng.

