Yêu không lối thoát - Chương 07 - Phần 1

Chương 7: Có lúc
yêu nhau

Cuộc họp báo định tổ chức vào lúc hai giờ
chiều bị hoãn đến bốn giờ mới bắt đầu. Hội trường có sức chứa một trăm người
không còn chỗ trống. Viêm Lương đẩy cửa, đảo mắt một lượt quanh hội trường. Các
phóng viên chờ đợi suốt mấy tiếng đã hết kiên nhẫn nhưng họ vẫn không rời khỏi
vị trí của mình.

Để tránh gây ra náo loạn, Viêm Lương chỉ
đứng ở cuối hội trường mà không vào bên trong. Trước khi tới đây cô nhận được
tin, Từ Tấn Phu gặp riêng Từ Tử Thanh ở phòng chủ tịch. Hai cha con nói chuyện
gần một tiếng. Họ sẽ cùng xuất hiện ở buổi họp báo.

Một lúc sau, Viêm Lương quả nhiên nhìn thấy
người phát ngôn của Từ thị từ hậu trường đi ra sân khấu. Vào giây phút người đó
xuất hiện, ánh đèn của máy ảnh lóe lên liên tục, cả hội trường chỉ còn tiếng
chụp ảnh “tách tách”.

Căn cứ vào kết quả biểu quyết của các đại
cổ đông trước đó, sau khi người phát ngôn phát biểu ngắn gọn, Từ Tử Thanh sẽ
bước ra sân khấu, nhận mọi trách nhiệm về mình.

Tuy nhiên, tình hình thực tế khiến Viêm
Lương vô cùng thất vọng. Khi bài phát biểu đầy vẻ khách sáo của người phát ngôn
kết thúc, người xuất hiện trên sân khấu không phải Từ Tử Thanh.

Từ Tấn Phu đích thân chống gậy ra sân khấu.

Từ Tấn Phu phải chống gậy, bước đi chậm
chậm. Hình ảnh vị Chủ tịch tinh anh ngày nào đã biến mất, thay thế bằng hình ảnh
ông già ốm yếu, nhưng sự uy nghiêm của ông vẫn còn nguyên vẹn. Khi ông xuất
hiện trên sân khấu, cả hội trường im lặng.

Từ Tấn Phu đảo mắt một lượt quanh hội
trường rồi từ tốn nói: “Xin chào các bạn phóng viên!”

Câu này không khác gì câu mở đầu của người
phát ngôn trước đó. Các phóng viên đợi mấy tiếng đồng hồ không phải để nghe lời
phát biểu mang tính công thức này, vì vậy, họ thể hiện sự bất mãn ra mặt.

Vẻ mặt của đám phóng viên rất phong phú, có
người sốt ruột, có người mỉa mai, có người nghiêm túc chờ đợi… Trong khi đó, Từ
Tấn Phu ở trên sân khấu, từ đầu đến cuối luôn giữ vẻ mặt bình thản. “Về scandal
của Từ Tử Thanh, con gái tôi, đó là tin đồn hoàn toàn vô căn cứ, không đúng sự
thật. Nhân đây, tôi xin nghiêm túc bác bỏ tin đồn này.”

Một phóng viên có vẻ không kiềm chế được
liền đứng bật dậy. Bảo vệ ở bên cạnh thấy vậy vội vàng đi tới, định bắt anh ta
ngồi về vị trí. Từ Tấn Phu lắc đầu ra hiệu cho bảo vệ không được manh động.

Người bảo vệ quay về chỗ cũ, giọng nói của
anh chàng phóng viên cũng vang lên: “Scandal liên quan đến Nhã Nhan thì sao?
Người bị hại đã gửi đơn kiện tới cơ quan có thẩm quyển, chứng cứ cũng đã được
công bố rộng rãi. Lẽ nào đây cũng là tin đồn vô căn cứ?”

Từ Tấn Phu dường như sớm biết phóng viên sẽ
hỏi vấn đề này, ông nhanh chóng đưa ra câu trả lời đã có sự chuẩn bị trước:
“Chúng tôi cần điều tra kỹ lưỡng mới có thể đưa ra kết luận. Trước khi có kết
luận, tôi sẽ không phát biểu bất cứ ý kiến gì về sự cố dị ứng da của Nhã Nhan.
Tôi mong giới báo chí đừng tùy tiện suy đoán. Chúng tôi sẽ nhanh chóng cung cấp
cho các vị câu trả lời thỏa đáng.”

Thái độ đánh chết cũng không thừa nhận của
Từ Tấn Phu trước giới truyền thông đủ làm Từ thị mất hết thể diện. Viêm Lương
vẫn đứng gần cửa. Từ vị trí này, cô như một người ngoài cuộc đứng xem trò cười
của thiên hạ. Trong khi bố cô đã trở thành một thằng hề trên sân khấu.

Từ Tấn Phu là chủ tịch hội đồng quản trị
của công ty, cũng là đại diện lợi ích của các cổ đông. Vào giây phút này, nhất
cử nhất động của ông đã đi ngược lại ý nguyện của các cổ đông. Nếu các cổ đông
thất vọng, vị trí chủ tịch của ông liệu còn giữ được bao lâu?

Chỉ vì Từ Tử Thanh, ông làm vậy có đáng
không?

Viêm Lương phát hiện, bây giờ cô có thể
hoàn toàn bình tĩnh chấp nhận sự thật, sự thiên vị của bố cô đối với Tử Từ
Thanh là không có giới hạn.

Trên sân khấu, Từ Tấn Phu tiếp tục: “Đối
với những người bị hại, tôi thay mặt Từ thị thành thật xin lỗi các vị. Tôi sẽ
cố gắng hết sức để bù đắp tổn thất của các vị.”

Từ Tấn Phu vừa dứt lời, từ phía sau Viêm
Lương đột nhiên có mấy người đi vào hội trường.

Dường như bọn họ không phát hiện ra sự tồn
tại của Viêm Lương, hùng hổ đi ngang qua cô. Viêm Lương không thể không chú ý
đến bọn họ, bởi ngay cả bước chân của họ cũng thể hiện sự phẫn nộ.

Viêm Lương nhíu mày cảnh giác. Mấy người
mới vào nhanh chóng tiến lại khu vực sân khấu. Trên sân khấu, Từ Tấn Phu ra
hiệu cho thư ký đưa chiếc gậy gỗ cho ông. Ông đứng thẳng, sau đó cúi đầu. “Tôi
xin lỗi!”

Từ Tấn Phu dứt lời liền có một tiếng động
vang lên.

Mấy người vừa mới xuất hiện cầm một chiếc
xô nhựa chứa chất lỏng màu trắng không biết được làm bằng thứ gì, tạt vào người
Từ Tấn Phu vẫn đang trong tư thế cúi người trên sân khấu.

Tất cả những người có mặt ở đó đều sững sờ.

Trong khi mọi người vẫn chưa kịp hiểu
chuyện gì đang xảy ra, người đàn ông cầm chiếc xô nhựa cất giọng tức giận:
“Gương mặt vợ tôi bị các người hủy hoại rồi, bây giờ tôi đem sản phẩm của các
người tạt vào mặt các người, xem các người có thể dễ dàng nói câu xin lỗi như
thế không?

Ngay sau đó, tiếng chụp ảnh không ngừng
vang lên, át cả tiếng của người đàn ông kia. Đám phóng viên đợi suốt buổi
chiều, cuối cùng cũng chộp được hình ảnh có giá trị.

Lúc này, đám bảo vệ mới xông lên bắt mấy
người gây sự. Cảnh tượng vô cùng hỗn loạn, tiếng bấm máy ảnh ngày càng dồn dập.
Trước khi sự việc trở nên mất kiểm soát, Từ Tấn Phu đã được trợ lý dìu về hậu
trường.

Viêm Lương vẫn đứng yên, theo dõi tình
hình. Khi cánh cửa thông ra hậu trường khép lại, bóng lưng bố cô biến mất sau
cánh cửa, Viêm Lương nở nụ cười nhàn nhạt.

Để bảo vệ thanh danh của Từ Tử Thanh, một
người từ trước đến nay rất coi trọng thể diện như Từ Tấn Phu có thể hy sinh cả
danh dự của mình...

Viêm Lương quay người bỏ đi, nụ cười trên
môi cô nhanh chóng biến mất.

Hôm nay cô về nhà sớm đến mức khi về đến
nhà, Tưởng Úc Nam rất bất ngờ khi nhìn thấy cô: “Sao hôm nay em về sớm vậy?”

Viêm Lương không có chút tinh thần, cô ôm
trán, thậm chí chẳng buồn thở dài. “Dù em làm gì cũng không thể thay đổi tình
thế, chi bằng mặc kệ tất cả. Dẫu sao cũng không đến lượt em đi thu dọn bãi
chiến trường.”

Tưởng Úc Nam hơi ngẩn người, đi đến bên
Viêm Lương, ôm vai cô theo thói quen. “Em bị đả kích gì mà đột nhiên trở nên
tiêu cực như vậy?”

Viêm Lương vẫn ngồi trên sofa, ngẩng đầu
lên nhìn người đàn ông đứng trước mặt. Cô không trả lời câu hỏi của anh mà bỗng
giờ hai tay, ôm chặt lấy anh. Cô áp má vào bụng anh, không muốn mở miệng, cũng
chẳng có gì để nói, chỉ ôm anh rất chặt. Bây giờ, anh là chỗ dựa duy nhất của
cô.

Tưởng Úc Nam dường như chưa bao giờ gặp
tình huống như thế này, người anh cứng đờ. Một giây sau, anh đã lấy lại sự bình
tĩnh vốn có, đưa tay vuốt tóc Viêm Lương.

Lúc này, Viêm Lương mới lấy lại tinh thần,
hỏi: “Việc đàm phán với đám cổ đông Lại Chính Niên có thuận lợi không?”

Từ thị đang đối mặt với tình hình rối ren,
hỗn loạn. Việc quan trọng nhất bây giờ là ổn định lòng người. Tưởng Úc Nam rõ
ràng cũng ý thức sâu sắc điều này. Hôm nay, anh đích thân đi thuyết phục các cổ
đông, chắc đạt kết quả tốt nên mới trả lời thoải mái: “Thuận lợi.”

Nghĩ đến việc mình không phải đơn độc chiến
đấu, bên cạnh còn có người đồng đội tài giỏi như Tưởng Úc Nam, cuối cùng Viêm
Lương cũng có thể buông thõng đôi tay bất lực. Cô ôm gối, ngồi thu mình ở một
góc sofa.

“Anh nghe nói rồi, em tung con bài tẩy
trước mặt các cổ đông. Bọn họ biết trong tay em có nhiều cổ phần như vậy, tất
nhiên sẽ không bao che cho Từ Tử Thanh. Nhưng cuối cùng…”

“Cuối cùng bố em đem cả ghế chủ tịch hội
đồng quản trị ra đặt cược, để bảo vệ Từ Tử Thanh. Nếu Từ Tử Thanh tiếp tục mắc
sai lầm, ông ấy sẽ nhận hết trách nhiệm về mình và xin từ chức.” Viêm Lương mỉm
cười. “Đúng là tình yêu của người cha như núi.”

Tưởng Úc Nam lại đọc được một tầng ý nghĩa
khác. “Bố em tuy thiên vị Từ Tử Thanh nhưng ông ấy vẫn chưa đến mức hồ đồ. Mặc
dù lần này ông ấy đứng ra bảo vệ chị gái em, nhưng trong tương lai, bố em chắc
chắn không thể tiếp tục trọng dụng Từ Tử Thanh. Nói cách khác, em đã giành
thắng lợi trong cuộc chiến với chị gái em. Từ Tử Thanh tất nhiên cũng biết rõ,
cô ta không còn đất dụng võ ở Từ thị. Có lẽ em cũng hiểu tính cách của chị gái.
Đối với cô ta, tình thân, tình yêu, tình phụ tử…đều không bằng một chữ “lợi”.
Khi không còn hy vọng vào Từ thị, tất nhiên cô ta sẽ tìm chỗ dựa khác là Giang
Thế Quân.”

Tưởng Úc Nam nói có lý, nhưng lẽ nào con
cáo già Giang Thế Quân không nhận ra ý định của Từ Tử Thanh? Viêm Lương suy tư
hồi lâu, đến mức Tưởng Úc Nam không nhịn nổi, búng tay vào trán cô. “So với
việc tốn công phí sức nghiên cứu những điều này, chi bằng em đi chuẩn bị nước
tắm giúp chồng em còn hơn.” Tưởng Úc Nam ghé sát mặt Viêm Lương, mỉm cười với
cô. “Em thấy sao?”

Trong căn hộ của Châu Trình.

Gọi gần trăm cuộc điện thoại mà Từ Tử Thanh
không nghe máy, anh chỉ còn cách nhắn tin. Lúc điện thoại đổ chuông, anh đang
soạn tin nhắn thứ ba mươi ba. Thấy hai chữ “Tử Thanh” hiện trên màn hình, Châu
Trình vội vàng bắt máy.

Chờ đợi bao lâu, cuối cùng điện thoại cũng
kết nối nhưng Châu Trình đột nhiên không biết nói gì.

“Chúng ta gặp nhau đi!” Từ Tử Thanh nói.

So với thái độ thản nhiên của Từ Tử Thanh,
sự luống cuống của Châu Trình đúng là một trò lố bịch. Anh cố cất giọng bình
tĩnh: “Hôm nay anh gọi cả trăm cuộc điện thoại cho em, nhưng em không bắt máy.”

Từ Tử Thanh cố ý bỏ qua đề tài này, nói
thẳng: “Gặp anh ở chỗ cũ.”

Đây là một quán cà phê sách mở cửa đến một
giờ sáng.

Thời đi học, Châu Trình thường cùng một cô
gái đến nơi này. Họ hay chọn vị trí gần cửa sổ, ngồi suốt buổi chiều. Đến khi
ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ hắt vào, anh vẫn chưa muốn về. Bởi người con gái
ngồi đối diện anh còn đang cắm cúi nghiên cứu quyển sách tiếng nước ngoài dày
cộp.

Bây giờ, quán cà phê vẫn ở đó, vị trí bên
cửa sổ vẫn như cũ nhưng cô gái ngồi đối diện anh không còn mang dáng vẻ khiến
anh mê đắm như thời niên thiếu.

Châu Trình đứng ở cửa quán cà phê một lúc
lâu mới cất bước đi vào.

Nghe tiếng bước chân, Từ Tử Thanh liền quay
lại, nhìn Châu Trình chăm chú cho đến khi anh ngồi xuống vị trí đối diện.

“Em không nghe điện thoại của anh, vì lúc
đó em đang ở bên Giang Thế Quân.”

Cuối cùng Châu Trình cũng bật cười vì sự
ngu xuẩn của mình. “Anh còn tưởng sau khi trải qua những chuyện này, em cần sự
an ủi của anh.”

Từ Tử Thanh không tỏ thái độ.

“Cuối cùng, em đã tìm thấy người đàn ông có
thể thỏa mãn tham vọng của em. Chúc mừng em!” Châu Trình mỉm cười, nụ cười
không che dấu nỗi đắng cay. Trong lòng anh còn đắng hơn ly cà phê đen Từ Tử
Thanh đã gọi trước cho anh.

Dường như Từ Tử Thanh cũng có tâm sự, nhưng
cô ta cố kìm nén, chỉ gượng cười quan sát bộ dạng thảm hại của Châu Trình. “Bố
em đã nói rõ, sau này sẽ không giao công ty cho em quản lý. Đã không thể trở
thành chủ nhân của Từ thị, chi bằng em cố gắng trở thành nữ chủ nhân tương lai
của Lệ Bạc…”

Châu Trình chỉ cười cười. Rõ ràng là một nụ
cười thản nhiên nhưng khiến người khác cảm thấy xót xa.

Từ Tử Thanh lấy lại ví da từ túi xách, rút
mấy tờ tiền, kẹp vào hóa đơn thanh toán rồi đứng dậy. “Lúc trước em đầu tư thất
bại, bất đắc dĩ mới phải dùng đến khoản tiền vốn của Secret. Cám ơn anh đã giúp
em che giấu vụ này, thậm chí còn nói dối Viêm Lương. Cám ơn anh! Em đã bù vào
khoản thiếu hụt rồi, anh yên tâm!”

Châu Trình giật mình. “Em lấy đâu ra số
tiền lớn như vây?”

Từ Tử Thanh quay người bỏ đi, dùng bóng
lưng để trả lời câu hỏi của Châu Trình,

Châu Trình từng vô số lần đứng yên một chỗ
để dõi theo bóng Từ Tử Thanh, lần này có lẽ là lần cuối cùng. Từ ngày mai, anh
không còn giá trị lợi dụng đối với Từ Tử Thanh, cũng không còn lí do gặp cô ta
nữa.

Ngày đầu tiên sau khi kết hôn, Viêm Lương
bị đám phóng viên truy đuổi đến mệt bở hơi tai.

Ngày thứ hai sau khi kết hôn, sáng sớm vừa
tỉnh giấc, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu là trải qua một ngày tồi tệ đến
cùng cực, hôm nay chắc sẽ không xảy ra chuyện tồi tệ hơn đấy chứ?

Đúng lúc này, sau lưng cô vang lên một
giọng nói quen thuộc. “Mới sáng sớm đã ngây ngốc rồi!”

Viêm Lương quay đầu, Tưởng Úc Nam đã thức
từ lâu, nhìn cô bằng ánh mắt tỉnh táo.

“Chào buổi sáng!” Viêm Lương vừa nói vừa
nhoài người hôn lên môi anh.

Đã có nụ hôn buổi sáng, Tưởng Úc Nam tất
nhiên không chần chừ thêm dù chỉ một phút. Anh ngồi dậy, xuống giường, đi vào
phòng vệ sinh.

Đến cửa phòng vệ sinh, Tưởng Úc Nam đột
nhiên nhớ ra một chuyện. Anh quay đầu, nói với Viêm Lương: “Vừa rồi có người
gọi điện đến máy bàn tìm em.”

Viêm Lương “ờ” một tiếng. Cô cho Tiểu
Lương, trợ lý của cô số điện thoại bàn ở nhà. Mới sáng sớm đã gọi điện, chắc
trợ lý có việc quan trọng cần báo cáo.

“Tiểu Lương gọi đến phải không?” Viêm Lương
lập tức ngồi dậy, đầu óc cô trở nên căng thẳng ngay tức thì. “Cô ấy nói gì
thế?”

Đáy mắt Tưởng Úc Nam ẩn giấu điều gì đó,
bởi anh đứng hơi xa nên Viêm Lương không nhìn rõ. Sau đó, cô nghe thấy anh thốt
ra ba từ: “Là Lộ Chinh.”

Không hiểu sao Viêm Lương có thể nhận ra vẻ
dữ tợn của người đàn ông đối diện qua giọng nói vô cùng bình thản của anh. Cảm
nhận này như ảo giác bao trùm người cô vài giây. Cho đến khi Tưởng Úc Nam điềm
nhiêm quay người đi vào phòng vệ sinh, Viêm Lương mới định thần, vội vàng lên
tiếng: “Anh ta nói gì thế?”

Nghe câu hỏi của Viêm Lương, Tưởng Úc Nam
bất giác dừng lại. Anh chau mày hồi tưởng. Dường như nghĩ đến chuyện gì đó rất
buồn cười, anh nhếch mép, cất giọng mỉa mai: “Anh ta nói anh ta về nước vì
chuyện của Viêm tiểu thư. Anh ta muốn gặp Viêm tiểu thư để bàn chuyện cụ thể.”

Khi Viêm Lương để tâm quan sát, nụ cười mỉa
mai trên khóe miệng Tưởng Úc Nam đã biến mất hoàn toàn, không lưu lại chút dấu
vết.

Viêm Lương không có thời gian nghĩ ngợi.
Tuy tối qua cô luôn miệng nói, sẽ không hao công tốn sức đi thu dọn bãi chiến
trường Từ thị, nhưng bây giờ, trong đầu cô chỉ có lời cam kết ba ngày với Lộ
Chinh. Viêm tiểu thư nói một đằng nghĩ một nẻo lập tức nhảy xuống giường, còn
không kịp đi dép lê, cứ thế chạy chân trần ra phòng khách. Cô nhấc điện thoại
bàn, tìm số Lộ Chinh vừa gọi đến rồi bấm máy.

Điện thoại được kết nối, đối phương còn
chưa kịp mở miệng, Viêm Lương đã sốt ruột lên tiếng trước. “Lộ tổng, tôi là
Viêm Lương.”

Lộ Chinh sớm biết cô sẽ gọi điện, không hề
tỏ ra ngạc nhiên. Nghe giọng nói khiêm nhường và khẩn thiết của Viêm Lương, anh
cũng rất quả quyết, nói ngay: “Tôi vẫn đang trên đường cao tốc, khoảng hai mươi
phút nữa mới vào thành phố.”

Đường cao tốc sân bay?

Viêm Lương không ngờ Lộ Chinh vẫn chưa về
đến nhà, lẽ nào anh vừa xuống sân bay đã gọi điện cho cô?

Ngẫm lại mới thấy buồn cười, thậm chí còn
hơi xấu hổ, trước đó cô luôn tỏ ra lạnh nhạt với Lộ Chinh, đặc biệt là lần Từ
Tấn Phu mời anh đến nhà ăn cơm, bây giờ thời thế thay đổi, cô phải hạ mình cầu
xin giúp đỡ của anh. Cô thậm chí mong Lộ Chinh ân cần, niềm nở với cô một chút.
Tất nhiên cô cũng tỏ ra nhún nhường. “Bây giờ tôi sẽ đến trụ sở của Minh Đình
đợi anh.”

Viêm Lương nói xong định cúp máy. Lộ Chinh
đột nhiên lên tiếng: “Tôi vẫn chưa ăn sáng. Lát nữa gặp cô ở nhà hàng.”

“Nhà hàng nào cơ?”

Lộ Chinh im lặng một, hai giây, dường như
đang liên tưởng tới một chuyện thú vị. Anh khẽ cười: “Trước đây, Viêm tiểu thư
từng thuê người theo dõi hành tung của tôi đúng không? Chắc cô cũng biết rõ tôi
thích ăn sáng ở nhà hàng nào nhất.”

Nói xong, Lộ Chinh tắt máy. Viêm Lương đứng
cạnh sofa hồi tưởng mấy giây. Cô lập tức bừng tỉnh, chạy như bay về phòng ngủ.

Sau khi đánh răng, rửa mặt với tốc độ nhanh
nhất, Viêm Lương lao vào phòng thay đồ. Tưởng Úc Nam đang đứng thắt cà vạt
trước gương, nghe thấy tiếng động, quay đầu liếc Viêm Lương một cái. “Người nào
hôm qua mới nói không muốn dính dáng đến những việc này?”

Viêm Lương vừa thay bộ váy công sở, đang
kiễng chân tìm giày cao gót trong tủ giầy. “Đây là tâm huyết ba đời của nhà họ
Từ chúng em, không phải muốn bỏ là có thể từ bỏ.”

Nói xong, Viêm Lương cũng tìm thấy đôi
giày. Một tay cô xách giày, một tay với áo khoác ngoài trên mặc rồi chạy thẳng
ra khỏi phòng thay đồ.

Mới chạy vài bước, Viêm Lương chợt nghĩ tới
một việc chưa làm. Cô vội vàng quay lại, chạy đến trước mặt Tưởng Úc Nam. Cô
giơ tay kéo cà vạt của anh rồi kiễng chân, thu hẹp khoảng cách giữa hai người,
hôn lên môi anh và nháy mắt. “Ông xã cố lên!”

Tưởng Úc Nam ngẩn người rồi mỉm cười. “Bà
xã cố lên!”

Tưởng Úc Nam dõi theo bóng lưng Viêm Lương
cho đến khi cô hoàn toàn biến mất, mới quay lại thắt cà vạt. Áo vest của anh
dừng lại ở dãy áo vest, tay lướt qua một lượt như muốn chọn chiếc phù hợp. Đúng
lúc này…

Phòng thay đồ vốn rất tĩnh mịch bỗng vang
lên tiếng động lớn, báo hiệu cơn giận dữ chợt bùng nổ không hề báo trước của
người đàn ông.

“Bịch!”

Một loạt tiếng “bịch, bịch” vang lên, một
nửa dãy áo vest bị Tưởng Úc Nam ném mạnh xuống đất. Tiếp theo là tiếng động cực
lớn.

Tưởng Úc Nam tung một nắm đấm cực mạnh vào
chiếc gương treo tường. Đó là một cú đấm tàn nhẫn, cứng rắn, không chút kiềm
chế. Khi mặt gương bị vỡ cũng là cảm giác đau đớn truyền qua bàn tay đầy máu
của anh, đột kích vào từng huyết quản, đến tận trái tim anh.

Trên mỗi mảnh gương vỡ đều có hình bóng của
Tưởng Úc Nam.

Hình bóng không trọn vẹn…

Viêm Lương đến một nhà hàng trực thuộc tập
đoàn Minh Đình. Nhân viên phục vụ có lẽ đã nhận được thông báo, tươi cười chào
đón cô: “Chào buổi sáng, Viêm tiểu thư!” Sau đó, anh ta dẫn cô đi tới chiếc bàn
ăn đã được chuẩn bị từ trước.

Nhìn quyển thực đơn đặt bên cạnh, Viêm
Lương xua tay: “Đợi Lộ tổng đến rồi tôi gọi món sau!”

Nhân viên phục vụ mỉm cười lễ độ. “Lộ tổng
nói, Viêm tiểu thư có thể dùng bữa trước.”

Viêm Lương đang sốt ruột, làm gì có tâm
trạng ăn uống. Cô chỉ gọi một ly cà phê rồi trả lại quyển thực đơn cho nhân
viên phục vụ.

Khi cà phê được đưa lên, Viêm Lương cũng
chẳng để ý, cô không ngừng nhìn đồng hồ đeo tay.

Hơn mười phút sau, cuối cùng Lộ Chinh cũng
xuất hiện.

Vừa vào cửa, Lộ Chinh liền nhìn thấy một
người phụ nữ đang cúi đầu nhìn đồng hồ.

Anh chợt dừng bước rồi đi nhanh về phía
Viêm Lương.

Phát hiện ra Lộ Chinh, Viêm Lương lập tức
mỉm cười với anh.

“Cô đợi lâu rồi phải không?” Lộ Chinh vừa
nói vừa ngồi xuống. “Tôi tranh thủ về nhà tắm rửa, thay quần áo, chắc không đến
muộn quá đấy chứ?”

Đây là một người đàn ông coi trọng vẻ bề
ngoài. Viêm Lương lắc đầu tỏ ý không để bụng. Lộ Chinh chịu gặp mặt, cô đã vô
cùng cảm kích, làm sao dám trách tội anh.

Viêm Lương bất giác cắn môi. Sau khi hạ
quyết tâm, cô đứng dậy, cúi gập người chín mươi độ trước Lộ Chinh. “Sự cố của
Nhã Nhan lớn đến mức đã vượt khỏi tầm kiểm soát của tôi. Hôm qua, tôi hứa với
anh có thể giải quyết trong ba ngày. Thật ra, tôi đã đánh giá quá cao bản thân,
đánh giá thấp tình hình. Tôi xin lỗi!”

Nói đến đây, Viêm Lương cố ý dừng lại, chờ
Lộ Chinh tỏ thái độ. Không biết anh sẽ cười nhạo, tức giận bỏ đi hay lưỡng lự
có nên cho cô thêm một cơ hội?

Nhưng Lộ Chinh có vẻ muốn nghe cô nói hơn,
anh tiếp tục im lặng. Viêm Lương chỉ có thể cúi đầu, nói tiếp: “Tôi biết lần này
tôi đã thất bại, không thể xoay chuyển tình thế, nhưng tôi vẫn muốn xin Lộ Tổng
cho tôi thêm một chút thời gian, cho Nhã Nhan thêm một cơ hội…:

“Ai nói cô thất bại?” Lộ Chinh đột ngột cắt
ngang.

Viêm Lương ngây người. Dù vẫn giữ nguyên tư
thế cúi đầu nhưng cô có thể thấy Lộ Chinh đứng dậy.

Anh không chỉ đứng dậy mà còn giúp Viêm
Lương cầm áo khoác của cô vắt lên thành ghế. Viêm Lương đứng thẳng người, nhìn
Lộ Chinh bằng ánh mắt nghi hoặc.

Lộ Chinh đưa áo khoác cho cô, hất cằm về
phía cửa ra vào, ra hiệu cô đi theo anh.

Viêm Lương càng cảm thấy khó hiểu, “Chúng
ta đi đâu?”

“Ăn brunch[1].” Lộ Chinh không
giải thích nhiều. Nói xong, anh liền sải bước dài ra cửa.

[1] Brunch: Bữa ăn giữa bữa sáng và bữa
trưa.

Thấy Lộ Chinh mỗi lúc một xa dần, Viêm
Lương chỉ còn cách đi theo. Không bao lâu sau, Viêm Lương cùng Lộ Chinh đến một
nhà hàng brunch nổi tiếng trong thành phố. Nhà hàng này chỉ cách nhà hàng của
Minh Đình chưa đến năm phút đi bộ. Bữa ăn ở đây được phục vụ theo hình thức tự
chọn, thu hút không ít người có tiền và giới doanh nhân của thành phố. Đồ ăn
ngon là một trong những nguyên nhân khiến nhà hàng luôn đông khách, nhưng quan
trọng nhất là đám doanh nhân có thể vừa tranh thủ ăn uống vừa đàm phán những
phi vụ làm ăn lớn.

Nhìn thấy họ, nhân viên phục vụ liền nở nụ
cười tươi. “Lộ tiên sinh!”

Đây không phải lần đầu tiên Viêm Lương tới
nhà hàng này, cô cũng biết một bữa ăn ở đây có thể tạo cơ hội làm ăn vô hạn.
Viêm Lương dường như đoán ra mục đích của Lộ Chinh khi anh đưa cô đến nơi này.

Lộ Chinh liếc Viêm Lương, sau đó anh hơi
gập cánh tay lại. Đây là hành động ám chỉ rõ ràng, Viêm Lương hiểu ý, cô ngập
ngừng một chút mới khoác tay Lộ Chinh.

Hai người khoác tay nhau đi vào nhà hàng.

Lộ Chinh và Viêm Lương xuất hiện, ngay lập
tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Khách của nhà hàng đang trò chuyện
vui vẻ bỗng nhiên im bặt. Trên mặt mỗi người dường như đều viết một câu nghi
vấn: “Cô gái bên cạnh Lộ Chinh là nhị tiểu thư của Từ gia đang dính scandal?”

Viêm Lương đảo mắt quanh nhà hàng một lượt,
nhìn thấy không ít người quen. Trong đó, người đàn ông ở gần cô và Lộ Chinh
nhất chính là Đinh Thần Hải, nhà phân phối mỹ phẩm lớn nhất cả nước.

Sau khi xảy ra vụ dị ứng da, trị giá số
hàng Nhã Nhan bị dỡ khỏi hệ thống cửa hàng bán lẻ của Đinh Thần Hải trong phạm
vi toàn quốc đã lên đến chục triệu nhân dân tệ.

Rơi vào hoàn cảnh này, Viêm Lương vô thức
càng nắm chặt cánh tay Lộ Chinh. Nhưng khi cô khó khăn lắm mới lấy được dũng
khí để diễn tốt màn kịch, Lộ Chinh đột nhiên dừng bước.

“Trước khi đánh cược danh tiếng của Lộ gia
để giúp cô chuyển bại thành thắng, tôi muốn hỏi cô một chuyện riêng tư.” Lộ
Chinh nói.

Tâm trạng của Viêm Lương sớm đã không thể
dùng từ “thấp thỏm” để hình dung. Cùng Lộ Chinh xuất hiện trước công chúng, có
nghĩa cô đã tỏ rõ lập trường với các đối thủ và đồng minh: Từ thị sẽ không sụp
đổ. Ít nhất vào thời điểm này, có sự hậu thuẫn của Minh Đình, Từ thị sẽ đứng
vững. Chính vì vậy, khi Lộ Chinh đường đột nêu ra vấn đề, Viêm Lương cảm thấy
bất an. “Gì cơ?”

Lộ Chinh ngập ngừng, có vẻ khó mở miệng,
nhưng ngay sau đó, anh nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình thường. “Quan hệ giữa cô
và Tưởng Úc Nam… dường như thân mật hơn suy đoán của tôi?”

Viêm Lương ngẩn người. Sau khi định thần,
cô quay sang nhìn Lộ Chinh.

Bắt gặp vẻ mặt của người phụ nữ bên cạnh,
Lộ Chinh lờ mờ có câu trả lời. Hai người im lặng, mắt đối mắt. Một giây… Hai
giây… Ba giây…

Lộ Chinh đột nhiên mỉm cười. “Thôi khỏi,
tôi không nên hỏi thì hơn.”

Viêm Lương ngẫm nghĩ rồi mở miệng: “Tôi…”

Lộ Chinh liền cắt ngang: “Nếu cô nói ra,
tôi chỉ sợ sẽ không thể kiềm chế, lập tức quay đầu bỏ đi.”

Lời cảnh cáo rất có hiệu lực, Viêm Lương im
lặng ngay tức thì.

Lộ Chinh dường như hài lòng với phản ứng
của Viêm Lương. Anh mỉm cười, cùng cô đi về phía Đinh Thần Hải.

Đinh Thần Hải đứng dậy, nhiệt tình chào
hỏi: “Chào Lộ tổng! Chào…” Ông ta cố ý dừng lại, rời ánh mắt sang người phụ nữa
bên cạnh Lộ Chinh. “…Viêm tiểu thư!”

“Hóa ra hai người biết nhau à?” Biểu hiện
ngạc nhiên của Lộ Chinh thành thực đến mức không chê vào đâu được.

Tất nhiên Viêm Lương cũng ra sức phối hợp,
cô mỉm cười lịch sự với Đinh Thần Hải. Không đợi Viêm Lương lên tiếng giải
thích, Đinh Thần Hải nhanh chóng trả lời: “Hệ thống cửa hàng mỹ phẩm của công
ty tôi tháng trước mới nhập một lô hàng Nhã Nhan rất lớn. Tôi và Viêm tiểu thư
cũng có thể coi là chỗ quen biết.”

Đinh Thần Hải vừa nói vừa đưa Viêm Lương và
Lộ Chinh đi sâu vào bên trong nhà hàng. Trong nhà hàng xếp một dãy bàn dài với
đồ ăn các loại. Thức ăn đựng trong bát, đĩa bằng gốm sứ trông rất ngon, đẹp
mắt. Trên mỗi bàn ăn đều đặt một lọ hoa hồng tươi. Một số thực khách ngồi ở bàn
ăn tròn, số đông khác đứng bên cạnh chiếc bàn dài, vừa gắp đồ ăn vào đĩa vừa
trò chuyện với đối tác hoặc bạn bè. Bầu không khí khá vui vẻ, thoải mái.

Viêm Lương nhanh chóng hòa nhập với họ.
Những vị khách có mặt lập tức thu lại ánh mắt kinh ngạc. Bọn họ gật đầu chào
hỏi Lộ Chinh và người phụ nữ đi cùng anh.

Viêm Lương cũng cố gắng tỏ ra lịch sự, niềm
nở. Cô vừa gắp miến cua bỏ vào đĩa, Đinh Thần Hải đã không kìm được, hỏi dò:
“Tôi còn tưởng bây giờ Viêm tiểu thư bận rộn lắm, không ngờ có thể gặp cô ở
đây.”

Nhắc đến công việc là Viêm Lương thực sự
đau đầu, nhưng cô không thể hiện ra mặt, chỉ nở nụ cười nhạt với Đinh Thần Hải:
“Từ thị chúng tôi thật ra vẫn hoạt động bình thường. Tại giới truyền thông có
bé xé ra to nên mọi người mới tưởng sự việc rất nghiêm trọng.”

Báo cáo nội dung xấu