Khế ước quân hôn (Quyển 1) - Chương 13 - 14 - 15
Chương 13: Hăng hái làm việc
nghĩa.
Ăn đã no, Lâm Tuyết đứng dậy tự rót cốc nước cho mình rồi chậm rãi ngồi
xuống uống hết.
“Vèo!” Lương Tuấn Đào vứt đôi đũa lên bàn, quắc mắt đứng lên “Ăn xong
rồi thì về!”
***
Trên đường trở về không khí trở nên cứng ngắc. Khuôn mặt Lương Tuấn Đào
như bao phủ một tầng băng mỏng, không khí lạnh lẽo nguy hiểm bao trùm.
Lâm Tuyết trước sau vẫn điềm tĩnh như nước, cô ngồi ở ghế sau thản
nhiên ngắm cảnh vật bên ngoài (lời tác giả: bởi trong xe khí áp quá thấp, đây
cũng là cách giảm sức ép của Lâm Tuyết)
Một đường yên lặng cho tới khi bọn họ dừng lại trước quân khu. Dọc
đường, các chiến sĩ thấy xe riêng của Đoàn trưởng thì rối rít đứng nghiêm chào,
trong mắt họ tràn đầy sự sung bái.
Năm ấy Lương Tuấn Đào 27 tuổi đã đảm nhận chức vụ Thượng tá Phi Ưng
đoàn bằng chính thực lực của mình, chiến tích huy hoàng của hắn được cả quân
khu truyền tụng. Cả tướng sĩ quân khu dã chiến lẫn chiến sĩ Phi Ưng đoàn đều
tâm phục khẩu phục.
Xe dừng bánh trước tòa nhà hành chính, khi Lâm Tuyết chuẩn bị xuống xe
chỉ nghe thấy Lương Tuấn Đào hô lên: “Từ từ!”
Cô bất đắc dĩ phải ngồi yên tại chỗ.
Một loạt tiếng động lích ca lích kích vang lên. Từ chiếc túi nhỏ mang
theo bên mình, Lương Tuấn Đào lấy ra một chiếc bấm móng tay, hắn nghiêng đầu
nói với cô: “Đưa tay đây.”
Lâm Tuyết có chút không hiểu nên hỏi hắn: “Anh muốn làm gì?” Chẳng lẽ
hắn muốn cắt móng tay cho cô?
Quả nhiên, Lương Thượng tá đã dùng hành động thực tế của mình làm câu
trả lời, hắn giơ tay về phía Lâm Tuyết, sau đó kéo bàn tay bị đâm thủng kia,
bắt đầu giúp cô cắt móng tay.
Lương Tuấn Đào ngồi ở ghế trước, Lâm Tuyết ngồi ở ghế sau, tư thế của
hai người có chút không tự nhiên, nhưng người đàn ông này cũng không bực mình
chút nào, ngược lại, hắn làm rất nghiêm túc.
Bên ngoài, thiên quân vạn mã đứng chờ, nhìn qua kính xe nhưng không
thấy được cảnh tượng bên trong, có lẽ họ vĩnh viễn không tưởng tượng được :
Lương Đoàn trưởng mà họ sùng bái vẫn chậm rãi chưa xuống xe, hắn còn ở đó cắt
móng tay cho một cô gái.
Lâm Tuyết mở to mắt ngạc nhiên, cô không ngờ Lương Tuấn Đào thực sự tự
mình giúp cô cắt móng tay. Trong lúc nhất thời trở tay không kịp cô muốn rút
tay lại nhưng kéo không ra đành xấu hổ tùy cho hắn nắm.
“Xương sườn đau đớn uống vài viên thuốc giảm đau là được, móng tay đâm
vào lại không ngừng đau nhức, vậy có phải thành hai chỗ bị đau không? Ngốc!”
Lời nói trách cứ song ngữ khí trong đó lại hàm chưa sủng nịch, Lương Tuấn
Đào ngẩng mặt liếc cô một cái dò xét, con ngươi đen bóng như hai đầm lầy u tối
lại giống hàn tinh sáng chói, khiến người ta sợ hãi.
Đáy lòng hơi hơi rung động, Lâm Tuyết tránh cái nhìn chăm chú của hắn,
lông mi dài hạ xuống che giấu đôi mắt đau thương và bất đắc dĩ.
Cô đâm sâu vào lòng bàn tay mình là để lấy đau trị đau, bởi so với nỗi
đau thân thể nỗi đau trong lòng khắc sâu tới ngàn vạn lần. Khi Mạc Sở Hàn tuyệt
tình tát cô, khi hắn tàn nhẫn đá cô một cước bay xa, trong một khắc kia cô đã
hiểu được như thế nào là mất hết can đảm.
Nếu có thể, Lâm Tuyết hi vọng trong khoảnh khắc ấy mình được chết! Nếu
cô chết người đàn ông lãnh khốc ham thích chém giết kia có thể động lòng không?
Khuôn mặt lạnh lùng của hắn có thể mảy may nuối tiếc?
Vì cái gì đến tận giờ khắc này đáy lòng cô vẫn không thể từ bỏ hi vọng
xa vời cùng ảo tưởng đáng thương?
“Được rồi.” Lương Tuấn Đào thổi thổi bàn tay đã được cắt móng gọn ghẽ,
hắn vừa lòng cười nói: “Cắt móng vuốt của con mèo nhỏ, xem cô còn dám lỗ mãng
nữa không.”
Lâm Tuyết tỉnh lại, chậm rãi rút tay mình về, đầu ngón tay vẫn lưu lại
hơi ấm từ bàn tay lớn kia, cô nhanh chóng nắm tay lại. Quả nhiên, dù cô nắm
thật chặt móng tay cũng không thể làm bị thương lòng bàn tay.
“Xuống xe đi!” Không rõ vì duyên cớ gì ánh mắt hắn rất thích đuổi theo
cô, giống như trên thân thể hắn có loại lực từ nào đó.
Chấm dứt đau thương cùng ảo tưởng, Lâm Tuyết đẩy cửa xe ra.
“Từ từ đã!” Lương Tuấn Đào lại ngăn cô lại.
Cô có chút không kiên nhẫn lạnh lùng hỏi hắn. “Thủ trưởng đại nhân còn
có gì chỉ thị?”
Thấy thần sắc Lâm Tuyết không tốt, trong bụng Lương Tuấn Đào đầy lời
nhưng chỉ có thể nuốt trở lại nói một cách ngắn gọn. Do dự trong chốc lát, hắn
lúng túng nói: “Kì thật … Nếu hôm nay kẻ bị Mạc Sở Hàn đả thương chỉ là một con
chó thì tôi sẽ không cùng hắn đánh lớn như vậy.”
Đầu tiên Lâm Tuyết ngẩn ra, chậm rãi quay lại thời điểm hiện tại, cô có
chút dở khóc dở cười. Lại nói tới Lương Thượng tá không biết có phải do quân vụ
bận rộn hay không mà hắn vội vội vàng vàng xuống xe, đi trước một bước.
***
Khi Mạc Sở Hàn được đưa về bệnh viện quân khu bộ đội đặc chủng, mình
mẩy thương tích máu me đầm đìa, khuôn mặt tuấn tú xưng phù như đầu heo.
Lí Ngạn Thành sợ đến mức hồn bay phách tán, ông liên tục chất vấn mấy
tên bộ đội đặc chủng đi theo Mạc Sở Hàn rốt cuộc đã xảy ra việc gì.
Khi biết rõ sự tình, nét mặt già nua nhất thời trở nên âm trầm khó coi.
Ông liền nổi giận đùng đùng gọi điện cho Lương Khánh Toàn khởi binh vấn tội,
đối phương chỉ cười ha hả nói sẽ điều tra rõ việc này, chắc chắn sẽ cho ông ta
câu trả lời thỏa đáng, sau đó thì cúp điện thoại.
Vốn Lí Lương hai nhà quân môn giao tình rất tốt, nhưng vì tai nạn xe cộ
hai năm trước mà không qua lại với nhau.
Lúc ấy, con trai yêu của Lí Ngạn Thành là Lí Nguy và con cả Lương Trọng
Toàn là Lương Thiên Dật cùng nhau đua xe, trên đường xảy ra sự kiện đâm vào
đuôi xe thảm khốc, Lý Huy lao xuống vách núi bỏ mạng còn Lương Thiên Dật bị
liệt, đến nay vẫn phải ngồi xe lăn.
Hiện giờ vẫn không rõ nguyên nhân của sự cố, hậu quả quá mức thảm thống
khiến hai nhà quay lưng lại với nhau. Tuy sau này có nói cũng không giải quyết
được gì nhưng hai nhà Lí Lương không còn hòa hợp được như xưa. Lí Ngạn Thành và
Lương Trọng Toàn từ ân oán riêng tư cũng trở thành đối thủ chính trị, như nước
lửa không tan.
Bị ngắt điện thoại, Lí Ngạn Thành càng hung bạo, ông ta liền giận chó
đánh mèo, vừa vặn thấy Thư Khả đang chờ bên giường bệnh, cả giận nói: “Cô đã
làm gì? Tại sao lại để Sở Hàn bị đánh thành thế này?”
Thư Khả nước mắt rưng rưng, ủy khuất lúc nào nước mắt cũng tuôn rơi:
“Con không ngờ Lâm Tuyết ác độc như vậy, cô ta lại xúi giục Lương Tuấn Đào ra
đòn hiểm với Sở Hàn ...” Thoáng thấy lửa giận thiêu đốt trong mắt Lí Ngạn Thành
cô ta vội vàng sửa lại lời nói: “Con xin lỗi, con không nên để Sở Hàn đi tới
đó, đều là lỗi của con ...”
“Đương nhiên là lỗi của cô rồi!” Tính tình Lí Ngạn Thành nóng nảy đâu
hiểu thương hoa tiếc ngọc là gì, ông lập tức chỉ tay vào mũi Thư Khả khiển
trách: ” Về sau ít làm mấy cái trò tranh giành tình cảm đi! Cô có biết câu thê
hiền phu họa ít (1) hay không?”
“Con xin lỗi ... Ba à, sau này con xin nhớ kĩ.” Thư Khả sợ tới mức hoa
dung thất sắc (2), thân thể mềm mại run rẩy giống như có thể ngã xuống bất cứ
lúc nào.
“Trước đừng có gọi tôi là ba! Cô có đủ tư cách làm con tôi không thì
còn phải xem xét!” Lí Ngạn Thành hướng về phía Thư Khả, ông ta đã tạm ngừng
phát hỏa, trong lòng vừa có chút thăng bằng, bỗng chuông điện thoại reo
vang, khi nghe được toàn bộ “kết quả điều tra” từ phía Lương Trọng Toàn thì
giận dữ lại bốc cao ba trượng.
“... Cái gì? Do Sở Hàn ở trước mặt mọi người ra đòn hiểm, đánh một nữ binh
nhì tay không tấc sắt nên con ông mới thấy việc nghĩa mà hăng hái hành động
sao?”
(1) thê hiền phu họa ít:
đại ý là vợ hiền lành thì chồng ít gặp tai họa.
(2) hoa dung thất sắc: mắt mày
biến sắc.
Chương 14: Vị hôn phu tiền
tiền nhiệm
( Vị hôn phu trước trước nữa @__@)
“...Cái gì? Do Sở Hàn ở trước mặt mọi người ra đòn hiểm, đánh một nữ
binh nhì tay không tấc sắt nên con ông mới thấy việc nghĩa mà hăng hái hành động
sao?”
Nghe hết toàn bộ “kết quả điều tra” của Lương Trọng Toàn, Lí Ngạn Thành
tức giận thiếu chút nữa thở không nổi! Ông ta sao có thể tiếp nhận được kết quả
này, lập tức cùng Lương Trọng Toàn ba mặt một lời: “Lương Bộ trưởng, đây có
phải là ông đùn đẩy trách nhiệm không? Sở Hàn bị đánh trọng thương ở chỗ con
ông, bây giờ tùy tiện bịa ra cái lí do nghĩ đã thấy qua loa tắc trách. Tôi nói
cho ông biết, chuyện này tôi không để yên đâu!”
Lương Trọng Toàn vẫn bình thản, cho tới khi Lý Ngạn Thành so với rống
lên không khác biệt lắm ông mới chậm rãi nói: “Lý Tướng quân bớt nóng, việc này
cũng không phải là việc có thể nói bừa, tôi còn có băng tư ghi hình liệu, thế
này đi, tôi sẽ cho người phục chế lại một phần rồi gửi đến cho ông.”
“…” Lí Ngạn Thành nhất thời ách.
Ông ta biết Lương Trọng Toàn là con cáo già, không nắm chắc được thì
không làm. Nghe khẩu khí ổn định nắm chắc phần thắng của đối phương thì biết
chuyện Mạc Sở Hàn ở trên địa bàn Phi Ưng đoàn động thủ trước, đánh nữ binh nhì
đã kích động khiến nhiều người tức giận dẫn tới ẩu đả không phải là giả.
“Sở Hàn, anh đã tỉnh.” Chỉ nghe Thư Khả kêu lên một tiếng trầm thấp,
sau đó cô ta bổ nhào vào người Mạc Sở Hàn khóc lóc: “Anh cuối cùng cũng tỉnh,
anh làm em sợ muốn chết, ô ô.”
“Ai da!” Mạc Sở Hàn cả người bị thương làm sao chịu đựng được, hắn cau
mày đẩy Thư Khả , đôi mắt sưng húp cố gắng mở ra nhìn Lí Ngạn Thành đang nổi
trận lôi đình, Mạc Sở Hàn khó nhọc hít thở, hé miệng vừa định nói gì liền
“ọe” một tiếng nôn ra.
Y tá vội vàng nhanh tay nhanh chân lấy ống nhổ, chỉ thấy Mạc Sở Hàn
phun ra một ngụm máu lớn, bên trong còn có một chiếc răng bị gãy.
“Lương Tuấn Đào!” Đôi môi Mạc Sở Hàn bị đánh rách còn dính vết máu đỏ
tươi, khuôn mặt bầm tím càng thêm đáng sợ, hắn cắn răng phun ra từng chữ từng
chữ một: “Không giết được mày, Mạc Sở Hàn tao thề không làm người!”
**
Cái gọi là thương cân động cốt (1) một trăm ngày chính là xương sườn
Lâm Tuyết bị nứt không thể tham gia tập huấn hàng ngày.
Hiện giờ cô là Văn thư chuyên trách riêng của Lương Tuấn Đào thay hắn
sắp xếp lịch trình hàng ngày. Thực ra thì công việc văn thư này rất nhàn nhã
bởi cuộc sống hàng ngày của Lương Tuấn Đào đều có lính cần vụ quản lý, căn bản
không cần cô ra tay. Lâm Tuyết ngẫu nhiên chỉ giúp chuyện trà nước, đa số thời
gian chính là ở bên cạnh làm bạn với hắn, xem hắn xử lý quân vụ như thế nào.
Lương Tuấn Đào trẻ tuổi đầy hứa hẹn, hùng tâm bừng bừng. Ba năm trước,
khi hắn vẫn là Thiếu tá đã dám lãnh đạo bộ đội đặc chủng không ngại nhúng tay
nhận nhiệm vụ tiêu diệt bọn hắc nha (tổ chức phi pháp) buôn lậu thuốc phiện,
hơn nữa còn làm rất hoành tráng.
Dưới tay vị sĩ quan trẻ tuổi, quân dã chiến đã vài lần bao vây tiêu
diệt thành công bọn hắc nha, chiến quả thắng lợi. Chẳng những làm hắc nha
bị thương nặng, hơn nữa trong một lần bao vây còn bắn chết Hoắc Gia Tường thủ
lĩnh tổ chức hắc nha, con trai thứ hai của Hoắc Vân Hải, khiến “Răng độc” nổi
tiếng khắp châu Á bị mất một răng cửa.
Đương nhiên Lương Tuấn Đào sau đó lọt vào cuộc trả thù tàn khốc của gia
tộc Hoắc thị (việc này hồi sau sẽ rõ), nhưng hắn mưu trí kinh người, chống lại
nguy hiểm, tìm được đường sống trong chỗ chết, sau khi hòa nhau còn thừa thắng
xông lên đuổi loạn đảng còn lại ra khỏi biên giới, hai năm gần đây rốt cuộc hắc
nha trong nước cũng không còn dám hành động lớn.
Hắn liền được thăng cấp hai hàm, đây là Lương Tuấn Đào dùng máu tươi
cùng trí tuệ của mình đổi lấy, không liên quan gì đến thế lực và huyết mạch
Lương gia! Thiên thiên vạn mã chiến sĩ Phi Ưng đoàn đều tôn Lương thượng tá của
bọn họ lên làm chiến thần, hắn vĩnh viễn là thần tượng bất bại trong lòng
họ.
Sống trong hoàn cảnh không khí bao trùm từ lâu Lâm Tuyết mới hiểu được
sùng bái là gì. Sùng bái là bọn họ lúc nào cũng có thể cùng chiến thần cùng
thần tượng của mình chém giết đổ máu, thậm chí là hi sinh tính mạng!
Nếu Mạc Sở Hàn sớm hiểu được đạo lý này, ngày đó đã không ngu xuẩn đến
trước mặt các chiến sĩ Phi Ưng đoàn dở trò với Lương Thượng tá mà bọn họ tôn
thờ. Không đánh Mạc Sở Hàn thành tàn phế là Lương Tuấn Đào đã lưu lại ba phần tình
cảm với Lý Ngạn Thành, bởi trước đây hắn cũng xuất thân từ bộ đội đặc chủng.
**
Lâm Tuyết cắt vài cành hoa winter jasmine (2) vàng tươi cắm trong bình,
bên cạnh là lá xanh, tạo hình đơn giản mà tinh xảo.
Hoa này cô hái ở hoa viên trước tòa nhà, nụ hoa vàng nhạt xinh đẹp
khiến người ta không thể rời mắt, Lâm Tuyết nhất thời hứng khởi đã nghĩ tới lọ
hoa đặt trong phòng làm việc.
Trong văn phòng lớn của nam nhân kia cũng không thiếu các loại cây cối
xanh tốt nhưng không có chậu hoa nào, có phần lạnh lẽo.
Đứng trong phòng sảng khoái ngắm nhìn kiệt tác của mình Lâm Tuyết hài
lòng mấp máy miệng.
“Lâm Văn thư.” Cảnh vệ Tiểu Cao gọi cô.
“A, tôi tới đây.” Lâm Tuyết nghĩ là có quân vụ vội xoay người đi ra
ngoài.
“Có hai vị bằng hữu của cô tới tìm.” Tiểu Cao nói xong chỉ chỉ về phía
sau.
Bằng hữu? Lâm Tuyết nhìn theo hướng tay anh, quả nhiên bắt gặp một đôi
tuấn nam mỹ nữ quen thuộc.
“Lâm Tuyết!” Không đợi cô kịp phản ứng Mã Đồng Đồng đã muốn bay nhanh
tới, gắt gao ôm lấy cô. Chưa nói đã rơi lệ: “Kẻ bại hoại này, vì sao không nghe
điện của mình? Vì sao không liên lạc với mình?”
“Đồng Đồng, Thư Hoa.” Hốc mắt Lâm Tuyết nóng lên, cô không tưởng tượng
được hai người bọn họ lại tìm được đến quân khu bộ đội. Trong lòng rất cảm
động, cổ họng có chút tắc nghẹn, giọng nói Lâm Tuyết cũng trở nên khàn khàn:
“Mình không muốn liên lụy đến mọi người.”
“Còn nói vậy với mình sao!” Mã Đồng Đồng tức giận đẩy cô ra, dậm chân:
“Có còn coi mình là bằng hữu của cậu không?”
Vân Thư Hoa vẫn nho nhã thanh tao như trước, mặt mày ôn nhuận khiến Lâm
Tuyết liếc mắt một cái đã cảm thấy trong lòng ấm áp. Có điều tính cách anh
hướng nội, không giống Mã Đồng Đồng cứ vậy mà biểu lộ ra ngoài nhưng khi lãnh
đạm dò xét cô anh vẫn không nhịn được hơi hơi đau xót: “Tuyết, em gầy đi.”
**
Lương Tuấn Đào xong xuôi công vụ trở lại tòa nhà hành chính, vừa đẩy
cửa ra đã thấy những cành hoa vàng mềm mại trên bàn.
Sợ run mấy giây, ánh mắt hắn hướng về phía nhân viên cần vụ Tiểu Cao
đứng đằng sau.
Tiểu Cao vội giải thích: “Là Lâm Văn thư làm, cô ấy nói trong văn phòng
có chút sắc thái khó nhìn, liền … Thủ trưởng, nếu ngài không thích tôi lập tức
đem đi!”
“Không cần.” Tia lạnh lẽo trong mắt Lương Tuấn Đào ấm lại, hắn giương
môi nói: “Bày ở chỗ này cũng đẹp mắt.”
“...” Tiểu Cao nhất thời bị chấn động không nhẹ. Phải biết rằng Lương
Đoàn trưởng của bọn họ chưa bao giờ thích hoa hoa cỏ cỏ, cây cối ở đây là Lương
Bộ trưởng trong một lần tới thị sát đã sai tùy tùng đưa đến, ông còn nói trong
phòng lớn như vậy mà không có tí cây cối xanh tốt nào thật là khó coi.
Đi tới trước bàn làm việc, Lương Tuấn Đào cúi đầu quan sát lọ hoa tỉ mỉ
trong chốc lát, tự nhủ nói: “Không nhận ra cô ta còn khéo tay đến vậy.”
Từ tạo hình rất đơn giản có thể nhìn ra được thành tựu bất phàm, hẳn là
đã qua đào tạo chuyên nghiệp.
Cô nhỏ bé yếu ớt nhưng không ngừng khiến hắn kinh ngạc, kĩ thuật bắn
súng vô cùng tốt, can đảm hơn người, hơn nữa còn rất khéo tay.
...
Điểm không được hoàn mỹ duy nhất chính là khuôn mặt lạnh nhạt, cứ như
một tòa băng sơn vạn năm, ngoại trừ điềm tĩnh, hờ hững rất khó thấy được biểu
hiện khác.
***
Khi Lương Tuấn Đào đi vào phòng khách, vừa lúc thấy Vân Thư Hoa đang
nắm bàn tay mềm mại của Lâm Tuyết, nhìn cô rơi lệ nghẹn ngào khó tả: “... Sớm
biết Mạc Sở Hàn đối xử với em như vậy, nói gì thì nói anh cũng không từ hôn với
em.”
Xoay người lại gõ cửa, hắn cười như không cười, ánh mắt hướng vào bàn
tay Vân Thư Hoa vẫn đang nắm tay Lâm Tuyết.
Thấy hắn tới, Lâm Tuyết theo bản năng liền tránh Vân Thư Hoa, có chút
câu nệ đứng lên, “Báo cáo thủ trưởng, đây là hai vị bằng hữu của tôi.”
Trong tinh mâu Lương Tuấn Đào hiện lên một tia giận dữ: ở trước đám bạn
hồ bằng cẩu hữu (3) của mình cô lại lãnh đạm với hắn như vậy, có ý gì đây?
Mã Đồng Đồng và Vân Thư Hoa đều đứng dậy, Vân Thư Hoa bước nhanh tới,
khách khí vươn một bàn tay ra với Lương Tuấn Đào: “Xin chào, tôi là Vân Thư
Hoa, là …” Nói tới đây anh ngập ngừng dừng lại, tựa hồ chưa tìm ra được từ để
nói.
Hai tay Lương Tuấn Đào nhét trong túi quân trang không động đậy, hắn
nhìn Vân Thư Hoa đánh giá một phen chợt nói: “Anh chính là vị hôn phu trước
trước nữa của Lâm Tuyết.”
(1) thương cân động cốt: bị
thương tổn tới gân và xương.
(2) hoa winter jasmine: hoa
này mình không tìm thấy định nghĩa trong tiếng việt, mọi người có thể tra
google hình ảnh để thấy.
(3) hồ bằng cẩu hữu: đám bạn
bè chuyên rủ nhau làm việc xấu (haiz, chắc Lâm Tuyết không cười với anh như
cười với bọn họ nên anh mới gọi người ta thế chứ gì, không nên ghen tị quá à
nha.)
Chương 15: Sao không để ý đến
tôi?
Vân Thư Hoa có chút ngượng ngập, lúng túng không biết nói gì.
Mã Đồng Đồng có chút bất mãn nhanh mồm nhanh miệng: “Ai, cái anh này,
sao lại nói như vậy?”
“Tôi nói sai sao?” Lương Tuấn Đào hỏi lại Mã Đồng Đồng, trong lúc nói
ánh mắt nhìn sang Lâm Tuyết.
Ở chung cùng nhau mấy ngày , Lâm Tuyết ít nhiều cũng được kinh qua tính
tình hỉ nộ vô thường của vị Nhị gia kia, cô chỉ có thể giả vờ không thấy tà hỏa
của hắn, lạnh nhạt đáp: “Đúng vậy.”
“…” Việc này, mọi người đều không nói nên lời.
Không khí ôn chuyện tốt đẹp đã bị Lương Tuấn Đào phá hỏng không sót lại
gì, chờ mãi cũng thấy xấu hổ, Vân Thư Hoa thức thời cáo từ: “Thấy Lâm Tuyết ở
quân khu như vậy tôi rất an tâm. Không làm chậm trễ quân vụ của mọi người nữa,
chúng tôi xin cáo từ.”
Mã Đồng Đồng sao chịu đi, vất vả lắm cô mới tới tìm được Lâm Tuyết nên
nói gì cũng không đồng ý. Cô lập tức kéo tay Lâm Tuyết nói: “Cậu xin phép nghỉ
một ngày thôi, mình còn rất nhiều chuyện muốn nói với cậu.”
Kì thật Lâm Tuyết cũng không muốn bọn họ đi như vậy, trầm ngâm trong
chốc lát cô liền tới trước Lương Tuấn Đào yêu cầu: “Thủ trưởng, tôi
có thể xin nghỉ phép không?”
Lương Tuấn Đào liếc cô một cái, thản nhiên nhếch môi: “Có thể.” Nói
xong, không đợi Lâm Tuyết và hai vị bằng hữu cất bước, hắn lại theo sát mà bổ
sung một câu: “Mới vừa nhận được quân vụ khẩn cấp, cần một nữ binh đi theo, cô
có muốn tham gia không?”
Lâm Tuyết dừng bước, cô có chút kinh ngạc nhìn hắn.
“Không phải cô muốn lập công sao? Quân hàm đại tá của bác tôi cũng
không dễ dàng đạt được như ý, muốn thăng chức phải biểu hiện lập công trạng.”
Lương Tuấn Đào nâng cằm dò xét cô.
Trong lòng Lâm Tuyết có chút kích động, kì thật cô vẫn muốn thể hiện,
nhưng lại chưa có cơ hội. Bây giờ cơ hội đã đến, đương nhiên phải nắm chắc
trong tay. Lâm Tuyết liền xoay người nói với Vân Thư Hoa và Mã Đồng Đồng: “Thực
xin lỗi, hôm nay mình có quân vụ, để hôm khác gặp lại hai người vậy.”
Mã Đồng Đồng có chút phẫn nộ buồn bã, bất mãn quan sát Lương Tuấn Đào
nghi ngờ hỏi: “Trùng hợp quá đi, chúng tôi gặp mặt lại tình cờ có quân vụ, lừa
gạt kẻ ngốc sao?”
“Đồng Đồng.” Vân Thư Hoa kéo Mã Đồng Đồng ngăn cô càn quấy, sau đó thấu
tình đạt lý an ủi Lâm Tuyết: “Muốn biểu hiện lập công từ từ sẽ có dịp, em còn
trẻ còn nhiều cơ hội, ngàn vạn lần nhớ kĩ an toàn là trên hết.”
Trong lòng Lâm Tuyết dâng lên một dòng nước ấm, nhìn người đàn ông cẩn
thận săn sóc, môi cô nhướng lên nhẹ đáp: “Em biết rồi, Thư Hoa … cám ơn anh.”
**
“Nhà tắm hơi trung tâm vừa có mấy cô em mới đến, chị Tinh Tinh nói các
nàng cũng không tệ, muốn tới xem không?”
Lưu Dương đầu nhuộm tóc vàng, khuôn mặt tà tứ, một thân lưu manh anh
tuấn, cứ như vậy tùy tiện đi vào.
Lương Tuấn Đào đang khó chịu, vừa thấy Lưu Dương cái kẻ không muốn sống
tốt lành lại chạy đến đây còn nói còn nói một tràng càn quấy, mũi hắn thiếu
chút nữa lệch khí, tức giận mắng: “Cút con bà nó đi!”
“Gì?” Lưu Dương lấy làm kì lạ lui về sau một bước mới phát hiện ở đây
còn có người ngoài. Nhưng Lương Tuấn Đào xưa nay thẳng thắn cũng đâu có giả vờ
giả vịt làm người tốt, hôm nay thế nào đối với biểu đệ (em họ) thân thiết lâu
ngày không gặp là mình lại lỗ mãng như vậy chứ? Anh ta nghiêng nghiêng đầu, xem
xét thực trạng: “Cô gái này ở đâu ra? Ngại ngùng cái gì?”
Lâm Tuyết nhíu nhíu đôi mi thanh tú, đôi mắt trong veo lạnh lùng liếc
về phía Lương Tuấn Đào chờ xem hắn giải thích thế nào.
Mã Đồng Đồng càng hướng về phía Lương Tuấn Đào nhất quyết không tha, cô
gào lên: “Tôi thật thông minh, hóa ra đây chính là quân vụ hết sức khẩn cấp anh
nói. Anh ở trong quân đội làm mấy chuyện bại hoại xấu xa còn kéo Lâm Tuyết theo
làm gì? Cô ấy không hứng thú với mấy chuyện này.”
“...” Lâm Tuyết nhướng mày.
“...” Khóe mắt Vân Thư Hoa run rẩy.
Mọi con mắt đều đổ dồn về phía người đang bị mất thể diện kia nhưng
Lương lão nhị là kẻ nào chứ? Hắn gặp nguy không loạn, bình tĩnh giải thích: “Vì
quân vụ khẩn cấp khi thực thi phải ngụy trang thân phận một chút … Lâm Văn
thư!”
“Có.” Lâm Tuyết phản xạ theo điều kiện đứng nghiêm đáp lại.
“Bây giờ mau theo tôi đi làm nhiệm vụ!” Lương Tuấn Đào vừa nói vừa đi
đến bên cạnh Lưu Dương, đoạt lấy chìa khóa từ tay anh ta nói: “Hôm nay đi xe
của cậu thử cảm giác mới mẻ một chút.”
“Hả?” Mới vừa nói về chiếc xe Posche số lượng có hạn, Lưu Dương không
cam lòng để cho người khác sờ vào. Nhưng thân thủ anh ta không bằng được Lương
Tuấn Đào chỉ có thể dùng miệng kháng nghị: “Tôi không cho phép!”
Kháng nghị không có hiệu quả, Lương Tuấn Đào thầm nghĩ phải mau đưa Lâm
Tuyết đi đỡ để cô cùng vị hôn phu kia tiếp tục dây dưa khiến hắn ngứa mắt.
“Dương Tử, cậu ở lại tiếp khách tâm sự, nói chuyện uống trà một chút, tôi và
Lâm Tuyết đi thực thi quân vụ.”
Lưu Dương liên tục giậm chân: “Đào Tử, anh trọng sắc khinh bạn, em
thỉnh thoảng mới tới anh không tiếp đón chu đáo thì thôi còn bắt em tiếp khách
miễn phí, con mẹ nó, thực ghê tởm…”
“Phi! Anh đừng có nói miễn phí, cho dù có cho tiền tôi cũng không thèm
nha.” Trực giác của Mã Đồng Đồng cho biết cái người tên Lương Tuấn Đào kia chỉ
giả vờ có quân vụ để kéo Lâm Tuyết đi, nhưng cô không tìm được chứng cứ liền
giận chó đánh mèo, đem tức giận với Lương Tuấn Đào trút lên người Lưu Dương.
Lưu Dương nâng mi, nhìn Mã Đồng Đồng đánh giá một phen, khinh thường
cùng khinh bỉ. “Xem tính tình cô kìa, tên là gì?”
Mã Đồng Đồng càng nổi giận, chống nạnh nói: “Lão nương họ Mã tên Đồng
Đồng, anh định làm gì?”
“Cắt!” Lưu Dương càng thêm khinh bỉ, “Quả nhiên người cũng như tên,
cùng cái bồn cầu giống nhau (1).”
Thừa dịp Mã Đồng Đồng và Lưu Dương đấu khẩu, Lương Tuấn Đào kéo Lâm
Tuyết rời khỏi tòa nhà hành chính, ngồi trên xe Porche mới tinh. Hắn khởi động
xe, đạp chân ga, nhanh như chớp rời khỏi quân khu bộ đội.
***
“Dương Tử thích đi chơi, thỉnh thoảng cũng hay kéo tôi đi cùng …làm
bạn. Thật ra đa số thời gian tôi chỉ đứng ngoài quan sát chứ không tham gia.”
Ngồi trong xe, Lương Thượng tá cứ như vậy giải thích với Văn thư của mình.
Đa số thời gian đứng xem. Vậy cũng có ít thời điểm hắn tham gia thực
chiến!
Lâm Tuyết tựa vào bên cạnh ngắm những hạt mưa bụi đập vào cửa kính xe,
im lặng như không tồn tại.
“Tôi là người thà thiếu chứ không làm bừa, cũng không kết giao bừa bãi,
ở lâu cùng nhau cô sẽ hiểu tôi.” Lương Tuấn Đào cũng không hiểu vì sao hắn lại
giải thích với cô, điều càng khiến hắn khó chịu hơn là tiểu nữ nhân kia giống như
không nghe hắn nói hoặc là căn bản không để ý đến lời hắn nói.
Hết một tới hai, hết hai tới ba lần bị xem nhẹ, đổi lại là ai cũng thấy
khó chịu, huống chi hắn xưa nay đều cảm thấy mình là Lương suất ca (anh Lương
đẹp zai).
Lương Thượng tá chau mày, không vui chất vấn tiểu nữ nhân đang im lặng
kia: “Rốt cuộc cô có nghe tôi nói không?”
Lâm Tuyết khó rời được ánh mắt về phía hắn, cô thản nhiên đáp: “Đang
nghe.”
Thần sắc cô điềm tĩnh như vậy, ngữ khí lạnh nhạt như vậy khiến hắn
không khỏi chán nản: “Nếu đang nghe sao không để ý đến tôi?”
“Anh thế nào mà tôi phải để ý đến anh?” Lâm Tuyết nghiêm túc hỏi ngược
lại.
(1)
Theo từ điển Thiều Chửu
“bồn cầu” = “mã”, chỉ người họ Mã, ở đây anh Dương chơi chữ á (@_@)

