Khế ước quân hôn (Quyển 1) - Chương 25 - 26 - 27
Chương 25: Đau thì cùng đau.
“Lương Tuấn Đào!” Lâm Tuyết lời nói mau lẹ, nghiêm nghị trách cứ: “Sao
anh có thể tự tiện như vậy? Tôi khi nào đồng ý đi đăng kí với anh? Chuyện ma
quỷ này đều là anh nói với phóng viên, tự anh nghĩ cách giải thích với họ đi!”
Đại khái là chưa từng thấy tính tình Lâm Tuyết phát tác thế này, Lương
Tuấn Đào ngẩn ngơ, sau đó hắn rút tờ khế ước Lâm Tuyết vừa mới kí từ ví tiền ra
hỏi cô: “Đây là cô tự nguyện kí phải không?”
Nhìn hợp đồng Lâm Tuyết mới nhớ tới vấn đề trọng yếu hơn, vội vàng đưa
tay ra, Lương Tuấn Đào lại rút tay về, hơi bực bội giấu hợp đồng đi, hơn nữa
còn vô sỉ nói: “Đã sớm đề phòng với cái tay của cô, đừng nghĩ tới việc hủy bỏ
bằng chứng.”
Người nào đó ấp úng. Lâm Tuyết bị hắn chọc cho tức giận đến mức không
thốt lên lời.
Lúc ấy, cô chỉ lo phân cao thấp với Mạc Sở Hàn, nhất thời xúc động mới
kí vào hiệp ước không bình đẳng này, bây giờ nhìn lại mới biết mùi, cảm thấy
thập phần không ổn.
Xem xét kĩ lưỡng Hiệp ước kia, cảm giác bên trong có nhiều bẫy rập,muốn
kí cũng phải sửa lại một phen mới có thể kí. “Hợp đồng này không được tính! Tôi
muốn sửa lần nữa rồi kí lại!”
“Đồng chí Lâm Tuyết, cô là quân nhân.” Lương Tuấn Đào thể hiện sự ngờ
vực sâu sắc: “Quân nhân phải giữ chữ tín, tuyệt đối không được làm chuyện phi
lợi bội ước!”
Thật muốn lấy mạng a! Tú tài gặp quan binh, không thể nói rõ được, Lâm
Tuyết bất đắc dĩ phải dùng chiêu cuối cùng làm khó hắn: “Muốn đăng kí phải có
thẻ căn cước. Thẻ căn cước của tôi để ở quân khu rồi, đợi hôm nào …”
“Phùng Trường Nghĩa!” Lương Tuấn Đào gọi một tiếng.
“Có!” Phùng Trường Nghĩa lập tức chạy bộ tiến lên, anh ta nhanh nhẹn
đưa ra trước mặt Lâm Tuyết các văn kiện vừa mang từ quân khu tới, thẻ căn cước,
hộ khẩu, tất cả đều ở đó.
Vì thế, đồng chí Lâm Tuyết không thể lấy cớ giải vây hay tìm được lí do
cự tuyệt nào, cứ như vậy bị “Ép gả” bi thảm!
**
Từ Cục Dân Chính đi ra, trời đã về chiều, ánh nắng xán lạn, gió xuân
từng đợt quất vào mặt, vô cùng ấm áp.
Lương Tuấn Đào cảm thấy hơi nóng, liền cởi áo khoác, lại mở ra hai cúc
áo sơ mi, con ngươi sáng như sao liếc hướng nữ tử vẫn còn ngẩn ngơ, khóe miệng
xinh đẹp hơi hơi cong lên đắc ý.
Cô đã là của hắn, chỉ đơn giản như vậy! Từ nhỏ đến lớn, hắn muốn làm
việc gì hay muốn đồ vật nào, đều chưa bao giờ gặp phải trắc trở lớn, hắn có thể
đạt được bằng tốc độ nhanh nhất.
Lương Tuấn Đào dùng thân phận hợp pháp giữ chặt lấy cô gái lãnh tình hờ
hững kia, cô muốn dùng chiêu giữ vững tinh thần không thể xâm phạm kia cũng vô
dụng, bởi hiện tại pháp luật đã công nhận cô là vợ hắn. Trong đầu Lương Tuấn
Đào thuận tiện tưởng tượng vài hình ảnh yy (tự sướng) mà người khác không nên
nhìn, trên mặt hắn hiện lên ý cười có chút không đàng hoàng.
Lâm Tuyết vẫn còn khiếp sợ chưa lấy lại được tinh thần, cô xem xét, lật
đi lật lại Tiểu Hồng bản (sổ nhỏ màu đỏ) giống như đang nghiên cứu xem đây có phải
đồ giả hay không. Tòa nhà Cục Dân Chính chuyên xử lí việc công ở ngay sau lưng
họ, họ mới từ đấy đi ra, điều này không thể nào là giả.
Chẳng lẽ … cô thật sự đã bước vào hàng ngũ những cô gái đã kết hôn
rồi sao?
Hai chữ “kết hôn” thần thánh cỡ nào, từng khiến Lâm Tuyết trông đợi mòn
mắt. Cho đến hôm nay, cô kinh ngạc còn nhiều hơn hạnh phúc, chỉ cảm thấy mờ
mịt.
Bàn tay to lớn nào đó lại đang tháo cúc áo khoác của cô, Lâm Tuyết phát
hiện ra hạnh kiểm xấu của Lương Tuấn Đào vội vàng lùi về sau hai bước, khuôn
mặt thanh tú trầm xuống. “Anh làm gì thế?”
“Trời nóng, cởi áo khoác ra đi.” Lương Tuấn Đào “hảo tâm” nhắc nhở.
“Không cần anh quản!” Lâm Tuyết rốt cuộc mất đi vẻ bình tĩnh thường
ngày, Tiểu Hồng Bản trong tay nóng đến mức khiến cô hoảng hốt từng đợt.
Khuôn mặt tuấn tú của Lương Tuấn Đào trầm xuống, con ngươi sắc bén liếc
xéo cô, hắn thản nhiên nói: “Sao không cần anh quản? Đừng quên, em bây giờ đã
là vợ hợp pháp của Lương Tuấn Đào này, từ nay về sau hai chúng ta phải tuân thủ
nghiêm ngặt thực hiện nghĩa vụ trung thành và trách nhiệm giữa vợ chồng.”
Không hổ danh là thủ trưởng, hai câu nói công khai khiến Lâm Tuyết á
khẩu không trả lời được. Cô rối rắm trong chốc lát, mới thành thật nói: “Thật
xin lỗi, tôi cảm thấy có chút rối loạn.”
“Không sao, con gái mới kết hôn đều như vậy!” Lương Tuấn Đào thấy cô
thả lỏng tư thế liền tươi cười, nữ nhân cả thôi, khi yếu thế càng lộ ra sự tốt
đẹp. Bàn tay lớn lại đưa qua định cởi áo khoác Lâm Tuyết, thấy trước ngực cô
trên áo len có một vỏ đạn được tạo hình gắn vào dây chuyền , hắn liền nói: “Thứ
này nên bỏ xuống đi!”
Buổi sáng hôm ấy, khi ở trong động rộng lớn cưỡng hôn Lâm Tuyết, Lương
Tuấn Đào đã phát hiện ra vật này, lúc ấy hắn vững vàng không phát tác, hiện tại
thấy mình đã danh chính ngôn thuận đúng lý hợp tình liền yêu cầu cô tháo xuống.
Thân thể mềm mại của Lâm Tuyết run lên, cô hạ thấp ánh mắt nhìn áo len,
tựa hồ có chút kinh ngạc. Trời ạ! Hóa ra cô vẫn đeo trang sức Mạc Sở Hàn tặng!
Lâm Tuyết cư nhiên đã quên mất món đồ này Mạc Sở Hàn đã tự tay đưa cho mình.
Phản xạ có điều kiện, cô liều mạng giật ra, đem vòng trang sức tháo
xuống.
Lương Tuấn Đào rất vừa lòng với biểu hiện ấy, hắn cũng tự giác gỡ chiếc
nhẫn trên ngón út tay phải ra, quơ quơ trước mặt Lâm Tuyết, chủ động giao cho
cô nói: “Đây là bạn gái trước đây tặng anh, bây giờ anh cũng tháo xuống.”
Không hiểu sao, khi sợi dây chuyền tới tay Lương Tuấn Đào, hắn tách sợi
dây ra tiện thể ném vào thùng rác, sau đó nắm cả vỏ đạn hình bông tai trái
tim và chiếc nhẫn trong tay, ôn nhu ghé sát vào cô thương lượng: “Tìm nơi thích
hợp rồi bỏ lại, những thứ này đều là quá khứ rồi.”
“Ừ, anh sắp xếp đi.” Sắc mặt Lâm Tuyết có chút tái nhợt, cô cũng không
dám nhìn mặt dây chuyền kia, vết thương ở tim còn chưa khép lại, thoáng chạm
vào lại đau đến mức khó thở.
“Tuyết, đây là trái tim anh, anh tặng nó cho em.”
“Oa, thật đẹp, anh tự tay làm sao?”
“Ân, nó có tên rất hay, em thử đoán xem tên nó là gì?”
“Là gì?”
“Thiết huyết lòng son.”
...
Hắn dâng lòng mình cho cô, hắn hiến một lời nhiệt huyết cho cô, khi đó
cô hạnh phúc cỡ nào. Bao nhiêu là hạnh phúc.
“A!” Chỉ nghe Lương Tuấn Đào áy náy kêu lên: “Lực tay quá lớn, không
cẩn thận nên bóp nát rồi.”
Lâm Tuyết từ trong ảo giác tỉnh lại, nhìn “thiết huyết lòng son” trong
tay Lương côn đồ đã nát thành mấy mảnh. Tâm tính thiện lương như bị một khỏa
đâm toạc xé rách, cô cơ hồ nhảy dựng lên: “Anh, anh sao lại …” Dưới ánh mắt
lãnh chí của người đàn ông kia, Lâm Tuyết nói được một nửa lại nuốt về, lẩm bẩm
nói: “Quên đi, bỏ đi.”
“Ừ.” Lương Tuấn Đào hài lòng gật đầu, đồng thời thưởng cho cô một nụ
hôn. “Đối với lão công đã cùng kết hôn không cần khách khí như vậy, ôn nhu một
chút đi, đừng vì chút lông gà vỏ tỏi (1) nào đó mà giận lão công.”
Vì thế, theo lòng bàn tay mở ra của Lương lão nhị, mấy mảnh vụn kia đều
tự do rơi xuống bãi rác.
Lâm Tuyết bụm miệng, khóe môi hé ra một nụ cười tái nhợt, cô
hỏi hắn: “Vật đính ước của bạn gái cũ tặng anh thì xử lý thế nào?”
Thân thể có khối u ác tính, biết rõ giữ lại sẽ gây hại, khi cắt đi vẫn
rất đau! Lâm Tuyết cắn răng thừa nhận sự thống khổ này nhưng cô không thể không
đếm xỉa đến Lương côn đồ, cũng phải lây cho hắn một chút cảm giác.
Lương Tuấn Đào cũng có bạn gái cũ sao? Chuyện này Lâm Tuyết không rõ
lắm, cũng chưa nghe nói qua. Nhưng việc hắn vẫn giữ lại vật đính ước mà bạn gái
tặng cho thấy hắn đối với người yêu cũ khó có thể vong tình.
Vậy đau thì cùng đau đi! Lâm Tuyết bị kẻ phúc hắc này lây bệnh bây giờ
cũng có chút tà ác.
(1) Lông gà vỏ tỏi: chuyện vô ích
Chương 26: Tin tức tốt.
Nhìn chiếc nhẫn bạc khảm nạm kim cương quý giá trên con thuyền xuôi
theo sông Lâm Tuyết mới ý thức được Lương Tuấn Đào này thực bại hoại.
Kì thật cô chỉ muốn làm khó hắn một chút, xem hắn và người yêu cũ quyết
biệt có thống khổ không, tuyệt đối không nghĩ tới hắn sẽ vứt bỏ vật đính ước đã
giữ gìn nhiều năm như vậy, hơn nữa đấy không chừng còn là mối tình đầu. Trước
tình hình này, Lâm Tuyết cũng không phải người không biết chừng mực, cô kịp
thời bảo hắn ngừng lại: “Quên đi, mau trở về. Tôi cũng không để ý.”
Ai ngờ thấy cô rộng lượng Lương Tuấn Đào chẳng những không vui mừng,
ngược lại không kiêng nể trừng cô một cái, “Em thỉnh thoảng ăn dấm chua còn
đáng yêu một chút.”
Người đàn ông này nhất định không phải phàm vật, Lâm Tuyết không biết
sau này ở cùng với tuyệt phẩm cuộc sống có bị áp lực hơn nữa không?
“Đi thôi!” Hắn kéo tay cô, ý bảo dẫn đường.
“Đi đâu?” Nghĩ tới việc trở lại Lương gia chịu đựng trận “oanh tạc” của
Lưu Mĩ Quân, da đầu cô run lên từng chập.
Lương Tuấn Đào bất ngờ nói: “Chúng ta trước cứ đi tìm chỗ nào lấp đầy
bụng đã.”
“A.” Lâm Tuyết dò hỏi: “Đêm nay chúng ta không về nhà anh sao?”
“Nhớ kĩ, bây giờ chỗ kia không chỉ là nhà của lão gia đây, mà còn là
nhà của em nữa.” Lương Tuấn Đào nghiêm túc sửa lại lời cô, thuận tiện bổ sung
một câu: “Trước đưa em đi ăn cơm, tình hình này mà về nhà phỏng chừng đối với
em ăn cơm cũng không nổi.”
**
Lương côn đồ quả nhiên liệu sự như thần, trở lại Lương gia, tiệc tối
thập phần phong phú, đó là phải đối mặt với âm lượng khóc mắng tranh cãi ầm ĩ
tăng cao của Lưu Mĩ Quân, mọi người không ăn uống được gì hết.
“Hồ li tinh, cô sao lại mê hoặc lão nhị đến điên đảo thần hồn! Lại có
thể không nói tiếng nào lừa nó cùng cô đi đăng kí, trời ạ … Tôi thực chưa thấy
qua có đứa con gái nào lại thủ đoạn hơn cô, ngắn ngủi hơn một tháng, cô rốt
cuộc là Thản Phi trọng sinh hay Bao Tự (1) tái thế? Ngón tay trắng nõn được
chăm sóc kĩ lưỡng của Lưu Mĩ Quân chỉ vào mũi Lâm Tuyết, bà ra sức chửi rủa
chuyện không tốt này.
“Đủ rồi!” Lương Tuấn Đào đẩy Lâm Tuyết ra sau thân thể to lớn của mình,
rất đàn ông ưỡn ngực chống lại tất cả những lời chỉ trích này: “Là con buộc cô
ấy đi đăng kí, bởi con yêu Lâm Tuyết! Con cảnh cáo mẹ, Lưu phu nhân, trước đây
mẹ đối xử với Lâm Tuyết thế nào con không mặc kệ, bây giờ cô ấy đã là vợ con,
nếu mẹ thấy Lâm Tuyết không vừa mắt thì đừng sỉ nhục cô ấy, con lập tức
đưa cô ấy rời đi không về nữa, đợi cháu của mẹ ra đời cũng không về! Đến lúc đó
mẹ muốn ôm cháu nội cũng không được, xem xem mẹ có khóc lóc không!”
Lưu Mĩ Quân hít một ngụm khí lạnh, không ngờ được con mình ở trước mặt
cả nhà còn bảo vệ cho Lâm Tuyết, bà ta phẫn nộ nhưng không còn mặt mũi nào cũng
chỉ hướng chồng mình khóc lóc kể lể: “Lão Lương … ông xem, con chúng ta đúng là
cưới vợ về thì quên mẹ, nó như vây mà che chở cho cô ta.”
Khuôn mặt nhàn nhạt của Lương Trọng Toàn cũng không thay đổi lớn quá,
chỉ là vừa lúc quàng vai vợ mình an ủi khuyên giải vài câu, sau đó điều đình:
“Người trẻ tuổi đều đề cao tình yêu và hôn nhân tự do thôi. Người vợ này là con
mình ngắm trúng, tương lai thế nào không trách bà được. Bà ấy à, cứ thuận theo
tự nhiên chờ ôm cháu nội đi.”
Nhắc đến cháu nội, Lưu Mĩ Quân lại nhớ tới chuyện gì đó, bà vội lau
nước mắt, trừng đôi mắt đẹp hỏi Lâm Tuyết: “Đi bệnh viện kiểm tra thế nào? Có
thai hay chưa?”
Lâm Tuyết xấu hổ cúi đầu, không hé răng nửa lời. Điều này là Lương lão
nhị nói dối, tự hắn phải che dấu đi.
“Không có.” Lương Tuấn Đào nói xong lại phụ thêm một câu: “Nhưng xin ba
mẹ yên tâm, chúng con sẽ tiếp tục cố gắng gấp bội.”
“Ha ha” Lưu Dương vô tích sự cười rộ lên, trọc trọc vào Lương Tuấn Đào
chế nhạo: “Anh cũng chỉ có thể làm thế.”
Lương Bội Văn đứng ra khuyên giải: “Gạo sống đã nấu thành cơm, tôi thấy
cứ thành toàn cho bọn trẻ đi. Huống hồ đứa nhỏ Lâm Tuyết này rất tốt. Nó không
bừa bãi, không yếu ớt, chững chạc, nhã nhặn lịch sự lại rộng lượng, có khí chất
của một quan gia phu nhân. Khó trách được Tuấn Đào lại nhất kiến chung tình với
nó, mối nhân duyên như vậy mà chia rẽ thì thật đáng tiếc.”
Lưu Mĩ Quân cũng biết việc đã đến nước này phản đối cũng không có hiệu
quả, tính tình lão Nhị không chịu sự quản chế của bà. Đành phải nhờ bà chị
chồng cấp cho một lối thoát: “Một đám có nhiều bản lĩnh, yêu vợ không để người
mẹ này vào mắt. Sau này em không dám mở miệng nói chuyện nữa, để bọn nó ầm ĩ
đi, ầm ĩ lên trời em cũng không quản!”
“Sao có thể chứ.” Lương Bội Văn cầm tay em dâu, vỗ về an ủi, lại quay
đầu khiển trách Lương Tuấn Đào: “Không được nói lời bất kính với mẹ cháu, bà ấy
đã nuôi cháu lớn như vậy, việc chung thân đại sự nói vài câu gây khó dễ cũng
không đủ tư cách sao?”
Lưu Dương ở bên cạnh ồn ào: “Mẹ, sau này con cũng tiền trảm hậu tấu,
chờ đăng kí kết hôn xong rồi sẽ đến báo cáo với mẹ. Mẹ phải cam đoan cũng có
thể sáng suốt như bây giờ nha.”
(Lời tác giả: đây thuần túy chỉ là lời nói đùa, không ngờ sau này thành
thực.)
Lương Bội Văn dở khóc dở cười mắng anh ta: “Xú tiểu tử, con ồn ào cái
gì?”
Lương Trọng Toàn đã thấy bình thường trở lại liền giảng hòa: “Mọi
chuyện cứ vậy đi. Chờ sau khi Tuấn Đào chính thức cử hành hôn lễ, lão đại và
Lưu Dương cũng chuẩn bị đi.”
Lương Thiên Dật luôn luôn ở bên cạnh “xem chiến sự” không ngờ tới đề
tài lại rơi xuống người mình, xem ra trong đầu cha mẹ ý định “bức hôn” anh vẫn
chưa hề đánh mất. Khuôn mặt tuấn tú lập tức trầm xuống, nói gì cũng không đáp
lại, liền đung đưa xe lăn rời khỏi phòng ăn.
Lương Thiên Dật đi rồi, Lương Bội Văn và Lưu Dương cũng ngồi trong chốc
lát rồi cáo từ rời đi.
**
Chờ khi chỉ còn lại hai người trong phòng ăn, Lâm Tuyết thở dài một hơi
lại trừng mắt liếc Lương Tuấn Đào một cái, “Coi như anh chưa mất lương tâm, nếu
đêm nay lại để mình tôi ứng phó với mẹ anh thì ngày mai tôi sẽ biến sổ hồng
thành sổ xanh!”
“Cắt!” Lương Tuấn Đào nhún vai bất cần đời, dáng vẻ không thèm quan
tâm, “Bây giờ giấy ly hôn cũng là sổ hồng, không tin hôm nào anh đưa em đến Cục
Dân Chính mở mang tầm mắt một chút.”
“...” Được rồi, vẫn là tên bại hoại này cường hãn, Lâm Tuyết cam bái hạ
phong (2).
Lúc này, lính cần vụ Tiểu Cao đi tới, nói thầm vài câu bên tai Lương
Tuấn Đào. Lâm Tuyết bắt gặp gương mặt hắn nở nụ cười xấu xa theo thói
quen, không khỏi âm thầm đề cao cảnh giác.
Chờ Tiểu Cao đi rồi Lương Tuấn Đào mới cười mỉm với Lâm Tuyết nói: “Hôm
nay thực sự là ngày tốt, việc vui đến liên tục.”
“Ngô.” Lâm Tuyết nhìn hắn phòng bị, cô biết tên bại hoại này am hiểu
nhất là làm ra vẻ huyền bí, hắn nửa nói nửa không không phải là chuyện tốt.
Quả nhiên chỉ nghe Lương Tuấn Đào chậm rãi mở miệng: “Vị hôn phu cũ của
em hộc máu phải nằm viện, có tính là tin tốt không?”
“...” Lâm Tuyết giật mình, đây cũng tính là khoa trương một ít đi! Trực
giác không tin.
“Còn nữa.” Lương Tuấn Đào giương cao mắt vĩ, chăm chú nhìn vào mắt cô,
gằn từng tiếng: “Vị hôn phu cũ cũ nữa của em thì đêm nay cùng con gái Lý Tướng
quân đính hôn, thế này có được tính là tin tốt không?”
(1) Điển tích: Bao Tự là
vợ yêu của U Vương, nàng rất đẹp nhưng luôn luôn ủ đột, không cười. Nàng chỉ ưa
nghe tiếng lụa xé. U Vương muốn cho Chánh Hậu vui, mỗi lần xuất kho ra hằng
trăm cây lụa, bảo cung nữ xé ra cho Bao Tự nghe, mặt nàng hơi tươi một chút chớ
không cười. U Vương nghe theo lời Quách Thạch Phủ, sai đốt lửa Phong Hỏa Đài,
các chư hầu thấy hiệu lửa tưởng là có giặc đánh vào kinh đô, liền kéo quân tới
cứu, đến nơi mới biết mắc lừa. Bao Tự thấy vậy cả cười. Về sau, lúc có giặc đến
thật, U Vương sai đốt lửa báo hiệu, các chư hầu không ai đem quân đến cứu. U
Vương bị giặc bắt giết ở Ly Sơn.
Về Thản phi thì mình không tìm
được gì
(2)
Cam bái hạ phong: so tài với sức mình thua sức người nên tôn người làm
thầy.
Chương 27: Khế ước vợ chồng.
Đêm nay Vân Thư Hoa cùng Lý Vân San đính hôn? Lâm Tuyết có chút ngoài ý
muốn. Nếu Vân Thư Hoa thực sự tìm được hạnh phúc của mình, cô thực tình vui mừng
cho anh ta, nhưng …
“Xem ra hai cái tin tốt này khiến em cao hứng đến choáng váng.” Lương
Tuấn Đào cưng chiều chấm chấm vào chóp mũi cô, hắn ôn nhu nói: “Đi thôi, ba mẹ
muốn gặp em.”
**
Lương Tuấn Đào chờ Lâm Tuyết ở thư phòng bên ngoài, cô theo lính cần vụ
đi vào bởi Lương Trọng Toàn muốn nói chuyện với mình Lâm Tuyết.
Vào thư phòng, cô đã thấy Lưu Mĩ Quân ở trong, xem ra hai vợ chồng
định bụng thừa nhận nàng dâu này rồi nên trước tiên họ muốn răn dạy chỉ bảo cô.
Lâm Tuyết không nhanh không chậm đi qua, nhìn bọn họ khẽ gật đầu nói:
“Bác trai, bác gái …”
“Đã trở thành vợ của Tuấn Đào rồi, sao còn chưa đổi cách xưng hô?”
Lương Trọng Toàn hiền lành dặn dò: “Sau này phải gọi chúng ta là ba mẹ.”
“Ba, mẹ.” Lâm Tuyết lễ phép mà sơ đạm .
“Ừ.” Lương Trọng Toàn vừa lòng gật đầu.
Lưu Mĩ Quân hừ lạnh một tiếng: “Gọi cô đến quả thực là có dăm ba câu
muốn nói, việc đã đến nước này, cái khác không nói nhiều nữa. Cô đã là người
của Tuấn Đào, sau này phải quan tâm nó nhiều một chút, bất cứ việc gì cũng phải
nghe theo nó, đừng có làm một cô vợ hay làm nũng…”
“Khụ!” Lương Trọng Toàn ho lên một tiếng.
Lưu Mĩ Quân đành phải sửa lời: “Chờ sau này cô mang thai, chúng tôi sẽ
chính thức tổ chức hôn lễ. Cho nên nếu cô muốn mau chóng được Lương gia thừa
nhận phải nhanh có thai đi, nghe chưa?”
**
Người giúp việc đã quét dọn trang trí lại phòng của Lương Tuấn
Đào, phòng ngủ đơn giản tràn đầy hơi thở nam tính hiện tại tràn ngập không khí
ấm áp vui mừng. Đồ ngủ thêu tay màu đỏ thẫm, đầu giường dán hỉ tự, một đôi đèn
bàn lóe sáng đầy mộng ảo.
Lâm Tuyết vừa vào liền cảm thấy không ổn, nhưng cũng không thể bảo
người giúp việc đi chuẩn bị phòng khác, đành miễn cưỡng tiếp cận.
Cô tự giác ôm chăn mỏng từ giường đến sô pha, lại lấy thêm cái gối, sau
đó ngay cả tắm cũng không tắm, cứ vậy mà nằm xuống ngủ.
Tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm ẩn hiện khiến Lâm Tuyết có một
trận khẩn trương. Không sao, cô tự nói với chính mình, Lương Tuấn Đào tuy lưu
manh nhưng hắn là người có nguyên tắc … lớn nên hắn sẽ không ép buộc mình.
Trong lòng kì thực không chắc, cô thập phần thấy rõ Lương côn đồ có bao
nhiêu chỗ đáng ghét. Hắn muốn làm chuyện gì đều có thể đạt được, bất luận là
hắn dùng biện pháp nào.
Bình tĩnh, đừng để lộ lo lắng. Lâm Tuyết hạ quyết tâm không nghĩ đến
nữa, loại chuyện tình này phải có tình cảm tự nguyện mới có thể làm được, nếu
không có tự nguyện, dù đã kết hôn cũng tính là cưỡng gian trong hôn nhân. Phỏng
chừng Lương côn đồ thúi hẳn là khinh thường loại “cưỡng gian” này, vừa không
phong độ lại không hàm dưỡng, còn không có kỹ thuật.
Đang rối rắm chợt nghe thấy trên đỉnh đầu truyền tới một tiếng cười
nhạo phát ra từ yết hầu đàn ông, “Giữ chặt như vậy để làm gì, anh cũng không
kéo chăn của em đâu.”
Lâm Tuyết máy móc ngẩng đầu nhìn lên, vừa đúng lúc cùng người nào đó
bốn mắt nhìn nhau, cô sợ tới mức kêu A thật to, “Anh đi kiểu gì mà không có
tiếng động, giống y như quỷ!”
Bên hông Lương Tuấn Đào quấn chiếc khăn tắm, thân hình to lớn màu xích
đồng (đồng đỏ) hoàn mỹ như tượng mỹ nam điêu khắc Hy Lạp, cơ thể rắn chắn đẹp
đẽ tràn ngập hơi thở nam tính, bạc môi đỏ tươi hơi mím lại như cánh hoa tường
vi đầu tháng tư mới hé, tuấn nhan như đúc, lúc này đồng tử sáng chói như sao
đêm đốt lên luồng sáng nóng rực, ánh hào quang ấy khiến nhịp tim người khác
tăng nhanh.
“Thảm dày như vậy đi đường mà phát ra âm thanh mới là quỷ.” Người đàn
ông tựa hồ không chút để ý, liếc Lâm Tuyết một cái ra lệnh: “Đi tắm đi!”
Lâm Tuyết như gặp đại địch, cô vội vã lắp bắp bày tỏ lập trường: “Tôi,
tôi không đi … còn chưa chuẩn bị sẵn sàng.”
“Cắt!” Lương Tuấn Đào tùy tiện ném khăn lau tóc sang một bên, hắn ngồi
vào ghế sô pha đối diện bằng mây tre, tự mình rót một ly rượu đỏ. Nhấp một ngụm
mới trêu trọc nói: “Hiểu sai sao? Anh chỉ bảo em đi tắm rửa. Tránh để trên
người có mùi khó ngửi khiến anh không ngủ được.”
“…” Người nào đó nghĩ ngợi. Cho dù không tắm rửa thân thể cô cũng không
có mùi thúi nha. Cho dù có hơi khó ngửi cũng không đến nỗi khiến hắn ta không
ngủ được. Tên bại hoại này đúng là tuyệt phẩm!
“Mau lên!” Lương Tuấn Đào cầm một cái gối ôm ném về phía Lâm Tuyết,
đồng thời cường điệu hóa bịt bịt cái mũi.
Đứng ở dưới mái hiên nhà người ta, không thể không cúi đầu, không có
cách nào khác, Lâm Tuyết đành đứng dậy đi vào phòng tắm.
Hóa ra bên trong đã sớm vì cô mà chuẩn bị dép đi trong nhà, áo choàng
tắm và đồ ngủ, dầu gội và sữa tắm cũng có vài nhãn hiệu, ngoài ra còn có mấy bộ mỹ
phẩm dưỡng da đẳng cấp quốc tế.
Tuy cô đến đây có chút gấp gáp nhưng những người giúp việc sắp xếp
chuẩn bị tất cả thật thỏa đáng.
Vội vàng tắm rửa, Lâm Tuyết không dám mặc áo choàng tắm và đồ ngủ mà
mặc quần áo cũ của mình. Ở trước gương chỉnh đốn cẩn thận, xác định được Lương
côn đồ thấy mình sẽ không có ý nghĩ sai trái, cô mới ra khỏi phòng tắm.
Vào phòng ngủ, khi phát hiện chăn và gối mình mang tới đã không
cánh mà bay, Lâm Tuyết “oa” lên một tiếng. Quay đầu chăm chú tìm kiếm, quả
nhiên đã bay trở lại trên giường lớn của Lương côn đồ.
Thấy cô trợn mắt , Lương Tuấn Đào đang dựa vào đầu giường hút thuốc
không nhịn được cười rộ lên, dập tắt điếu thuốc trong gạt tàn thủy tinh, hắn
ngoắc ngoắc tay với cô, tà tứ trêu chọc: “Bảo bối, lại đây.”
Từng trận buồn nôn ập đến, trên cánh tay Lâm Tuyết nổi da gà, cô nghiêm
mặt cảnh cáo: “Chúng ta chỉ là vợ chồng trên khế ước thôi, anh bớt mưu ma chước
quỷ đi, tôi không đồng ý.”
“Hả?” Đại khái đã sớm đoán được phản ứng của Lâm Tuyết, Lương Tuấn Đào
không vội vã cũng không giận dữ, cánh môi vẽ ra nhợt nhạt, hắn như con báo lim
dim ngủ gật, nheo mắt lại đánh giá cô, tựa hồ suy nghĩ phải làm thế nào để
thưởng thức con cừu nhỏ mềm mại ngon miệng này đây?
Được rồi, thứ lỗi cho lá gan của Lâm Tuyết quá nhỏ, cô không thể dưới
ánh nhìn của dã thú đưa dê vào miệng cọp, đành nhẫn nại quyết định bỏ lại chăn
gối, hầm hừ trở lại sô pha, nằm xuống co mình lại chuẩn bị qua đêm tại đây.
Đáng tiếc, quyết định của Lâm Tuyết đã thất bại.
Nguyên tắc của động vật ăn thịt là: địch bất động ta bất động, địch
chuyển động, ta hành động trước! Con mồi càng chạy càng kích thích ham muốn
chinh phục và dục vọng của dã thú, nếu có thể để cô an an ổn ổn ngủ ở sô pha
nghiêm chỉnh một đêm, hắn sẽ không phải là Lương Tuấn Đào!

