Chí Tôn Đào Phi - Quyển 3 - Chương 05

Chương 5: Rời
kinh

Tiểu tử kia căn
bản không ngờ Thương Kỳ Thụy sẽ đột nhiên động thủ, không khỏi lảo đảo vài cái,
thiếu chút nữa liền té lăn quay trên mặt đất, không khỏi quay đầu bất mãn nhìn
về phía Thương Kỳ Thụy, trên vẻ mặt lại có chút không kiên nhẫn, nói:
"Ngươi muốn làm gì?"

Thương Kỳ Thụy
nhìn bốn thị vệ đi phía sau mình, vẻ mặt không khỏi càng kiêu căng, ngẩng khuôn
mặt nhỏ nhắn liếc xéo tiểu tử kia, nói: "Nhìn thấy bản thế tử thế nhưng
không quỳ xuống hành lễ, ngươi thật to gan a!"

Tiểu tử kia nhăn
mũi lại, nhìn hắn giống như nhìn một đứa ngốc, nói: "Thân phận và địa vị
của chúng ta là giống nhau, ngươi dựa vào cái gì bắt ta hành lễ với
ngươi?"

"Ai cùng có
thân phận và địa vị với ngươi? Phụ vương ta nói, chỉ cần không lâu sau, ta sẽ
trở thành thái tử, thế nào, sợ rồi chứ?"

"Thái
tử?" Tiểu tử kia nghiêng đầu nhìn hắn bằng vẻ mặt hờ hững, giống như đang
nhìn một thằng hề, sau đó đem tầm mắt dời đi, nghĩ muốn đi vòng qua bên cạnh
bọn họ. Bé còn muốn đi tìm Trần Nhiên thúc thúc, hỏi hắn có tìm được mẹ hay
không!

Nhìn thấy hành
động của tiểu tử kia, Thương Kỳ Thụy nhíu chặt mi, vẻ mặt không vui nhìn hắn,
nói: "Thương Tuyệt Thế, ngươi vội vã như vậy là muốn đi đâu?"

Tiểu tử kia không
để ý tới hắn, đi thẳng về phía trước.

Thương Kỳ Thụy
đuổi theo về phía trước vài bước, chắn phía trước bé, nói: "Ta đang nói
chuyện với ngươi, ngươi không có nghe thấy sao?"

Không kiên nhẫn
nhìn hắn lấy một cái, chu cái miệng nhỏ nhắn, nói: "Nghe thì nghe được, có
điều ta làm sao phải nghe ngươi nha? Ta còn có việc, ngươi tốt nhất đừng chắn
đường của ta!"

"Ngươi có
việc gì?"

"Không nói
cho ngươi biết!"

"Ta lệnh cho
ngươi phải nói cho ta biết!"

"Mệnh lệnh
của ngươi là cái gì a, ta vì sao phải nghe ngươi?"

Tiểu tử kia vẻ
mặt khinh thường cùng thiếu kiên nhẫn, sau khi nói xong, cũng không quản Thương
Kỳ Thụy tức giận hay không, xoay người liền đi qua hắn, không thèm để ý đến
hắn, nếu không khẳng định hắn sẽ lại nói ta khi dễ hắn!

Cho tới bây giờ
đều là được người khác cung kính hầu hạ, có điều từ sau khi Thương Tuyệt Thế
xuất hiện, địa vị của hắn giống như bị hạ thấp đến nghìn trượng, điều này làm
cho tâm hồn bé nhỏ của Thương Kỳ Thụy không khỏi có một tia thương tổn, hơn nữa
tiểu tử kia không thèm nhìn hắn lấy một cái, càng lúc càng lớn.

Nhìn bóng dáng
Thương Tuyệt Thế rời đi, dường như đang thầm cười nhạo hắn ngu xuẩn, điều này
làm cho Thương Kỳ Thụy nhịn không được trong lòng càng oán giận, còn đối với
Thương Tuyệt Thế ghen ghét càng sâu.

Mắt thấy bóng
dáng Thương Tuyệt Thế đã cách hắn gần trăm mét, Thương Kỳ Thụy đột nhiên không
nói một tiếng nào tiến lên bám theo, bốn gã hộ vệ đi theo phía sau hắn liếc
nhìn lẫn nhau, không biết tiểu vương gia của bọn họ muốn làm gì, nhưng mặc kệ
là muốn làm gì, bọn họ đều phải làm tròn phận sự đi theo đến cùng.

Tiểu tử kia dừng
bước, xoay người lại nhìn Thương Kỳ Thụy đi phía sau mình, bất mãn nhíu mày,
nhưng không nói cái gì, chỉ chu cái miệng nhỏ nhắn, sau đó xoay người tiếp tục
đi.

Thương Kỳ Thụy
rất tức giận, hắn đã đi theo phía sau nó lâu vậy rồi, Thương Tuyệt Thế chết
tiệt, như thế nào ngay cả hỏi cũng không hỏi hắn một tiếng vì sao hắn lại muốn
đi theo mình?

Tiểu tử kia càng
không để ý tới hắn, trong lòng Thương Kỳ Thụy lại càng bực mình, thật giống như
Thương Tuyệt Thế như đang khinh rẻ và coi thường hắn, làm cho hắn hận không thể
xông lên hung hăng đánh Thương Tuyệt Thế vài cái.

Bước chân không
khỏi nhanh hơn một chút, rất nhanh liền cách tiểu tử kia không đến mười thước,
mà tốc độ hắn vẫn nhanh hơn, cũng không có muốn dừng lại hay giảm tốc độ xuống.

Cảm giác được
phía sau truyền đến tiếng bước chân càng ngày càng gần, tiểu tử kia hơi hơi
phồng má, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy khó hiểu cùng không kiên nhẫn,
Thương Kỳ Thụy này hắn lại muốn làm gì nữa nha? Làm sao cứ đi theo bé vậy?
Chẳng lẽ muốn cùng bé đi tìm Trần Nhiên thúc thúc?

Trong lòng hừ hừ
vài tiếng, đối với Thương Kỳ Thụy tràn ngập khinh thường.

Hôm nay bé không
muốn tìm bất kì kẻ nào phiền toái, thậm chí ngay cả Thương Kỳ Thụy chủ động tìm
đến bé, bé cũng không thèm để ý tới hắn nữa, có điều hiện tại, nếu hắn không
biết phân biệt tốt xấu như vậy quyết định muốn cùng bé đối nghịch, đừng trách
bé không khách khí nha!

Bước chân tiểu tử
kia nhanh hơn, rất nhanh liền đi vào bên trong một cái ngõ nhỏ, thấy thế,
Thương Kỳ Thụy tự nhiên là không chút do dự đi theo, dù sao hôm nay hắn dẫn
theo bốn gã thị vệ, không tin Thương Tuyệt Thế có thể làm gì được hắn!

Chỉ là khi hắn
vừa tiến vào trong ngõ nhỏ, đột nhiên trợn tròn hai mắt, bởi vì trong ngõ nhỏ
sâu thẳm kia, sớm đã không có bóng dáng Thương Tuyệt Thế, phải nói, không có
nửa người nào đi qua.

"Các ngươi
có nhìn thấy Thương Tuyệt Thế ở nơi nào không?" Quay đầu lại hỏi bốn gã
thị vệ ở phía sau.

Thị vệ hướng về
phía ngõ nhỏ nhìn xung quanh một lượt, thậm chí tìm khắp nơi trong một lúc lâu,
cũng không có tìm thấy được bóng dáng của tiểu tử kia, không khỏi một trận kinh
ngạc, đồng thời lắc đầu nói: " Xin tiểu vương gia thứ tội, không có nhìn
thấy ạ".

Nhìn ngõ nhỏ sâu
thẳm, khóe miệng Thương Kỳ Thụy nhẹ nhàng run run vài cái, trong mắt toát ra
một tia sợ hãi cùng e ngại, ngõ nhỏ, vừa nhỏ lại vừa sâu, thậm chí ánh mặt trời
cũng không thể chiếu vào trong được, đứng ở chỗ này nhìn vào, còn có loại cảm
giác âm u, khó trách Thương Kỳ Thụy cảm thấy sợ hãi.

Cẩn thận đánh giá
toàn bộ trên dưới trái phải một lần, muốn đi vào tìm Thương Tuyệt Thế, nhưng mà
lại không dám đi vào, nhưng nếu cứ như vậy mà rời đi, lại khiến cho hắn thực
không cam lòng, có một loại cảm giác giống như hắn thua cuộc.

Khẽ hừ một tiếng,
nói thầm giống như đang tự an ủi mình: "Đừng tưởng rằng ngươi vào chỗ này
ta liền không dám vào theo, ngươi đã không sợ, ta càng không sợ!"

Hắn có đến bốn gã
hộ vệ bảo vệ, thế mà so với Thương Tuyệt Thế lại kém hơn như vậy, về sau hắn
sao còn mặt mũi đi gặp người khác?

Cho nên hắn cũng
rảo bước đi nhanh vào ngõ nhỏ, trong ngõ nhỏ, vốn dĩ gió có vẻ lớn, Thương Kỳ
Thụy vừa vào liền cảm giác được một trận gió lạnh, sợ tới mức hắn cả người cứng
ngắc một hồi lâu, đứng yên đó.

Một nơi tối tăm
đến mức ánh mặt trời cũng không chiếu đến được, trực giác như đang thúc giục
hắn ra khỏi đây.

Thoáng lui lại
phía sau mấy bước, để cho hai gã thị vệ đi ở phía trước hắn, phía sau lại là
hai gã thị vệ, phút chốc khiến cho lá gan hắn có cảm giác lớn hơn rất nhiều,
sau đó một đường đi vào ngõ nhỏ, hắn còn muốn nhanh đến xem Thương Tuyệt Thế
rốt cuộc muốn làm gì đâu!

Một cái đầu nhỏ
từ trên nóc nhà ló ra dò xét, nhìn năm bóng người đang vào trong ngõ nhỏ, a cái
miệng nhỏ nhắn tươi cười sáng lạn, hai chiếc răng nanh dưới ánh mặt trời lòe
lòe tỏa sáng.

Rất nhanh bé lại
lui đầu về đến trên nóc nhà, khiến cho người phía dưới dù có ngẩng đầu cao tới
đâu cũng không thể nhìn thấy bé được, cẩn thận đi qua nóc nhà bên cạnh, rất
nhanh liền xuất hiện ở trên đường cái, xoay người không thèm quay đầu lại hướng
về phía hiệu thuốc bắc đi đến.

Mới không có thời
gian chơi đùa cùng các ngươi đâu, bản mỹ nam còn muốn đi tìm mẹ!

Thương Kỳ Thụy đi
theo hai gã thị vệ phía trước, phía sau còn có hai gã thị vệ nữa, tiếp tục tiến
vào trong ngõ nhỏ, rất có tư thế không tìm thấy Thương Tuyệt Thế tuyệt không
buông tay, lại căn bản không ngờ tới tiểu tử kia sớm đã quay lại chỗ cũ, xoay
người liền rời đi.

Trách cũng chỉ có
thể trách bốn gã thị vệ hôm nay Thương Kỳ Thụy mang theo là thị vệ bình thường,
không thể phát hiện hơi thở của tiểu tử kia tránh ở trên nóc nhà, nếu không
tiểu tử kia sao có thể dễ dàng thoát khỏi bọn họ như vậy? Cho dù bé có võ công.

***

Thương Diễm Túc
đang cùng Thương Diễm Hách ở trong thư phòng thương nghị, quản gia đột nhiên
báo lại, nói là Diệp Trần Nhiên cầu kiến.

Biết Diệp Trần
Nhiên vẫn luôn tìm kiếm Nghiên nhi, cho nên Thương Diễm Túc lúc này tạm thời
dừng việc trước mắt, để Diệp Trần Nhiên vào thư phòng.

Diệp Trần Nhiên
sắc mặt có chút quái dị, chần chờ một lát mới nói: "Đã có tin tức Thanh
Nghiên, nàng bị một người Ngọc Diễm quốc từ trong rừng cứu ra ngoài, sau đó...
Sau đó bị bán vào thanh lâu".

Trong nháy mắt
thư phòng trở nên yên tĩnh, Thương Diễm Hách há to miệng, vẻ mặt không dám tin,
thất tẩu bị bán vào thanh lâu? Nha, là người nào, vậy mà mỹ nhân như thất tẩu
như vậy cũng có thể bỏ mà bán vào thanh lâu được?

Thương Diễm Túc
đột nhiên đứng lên, tâm hung hăng run rẩy vài cái, mặt âm trầm, nói: "Là
người nào? Hiện tại Nghiên nhi đang ở nơi nào?"

Nhún vai, vẻ mặt
vô tội, sau đó nói: "Yên tâm đi, đúng ngày đó Ngọc Diễm quốc săn bắn, lại
vừa vặn Tang Dĩnh nữ phẫn nam trang trà trộn vào thanh lâu kia, thuận tiện đã
dẫn Thanh Nghiên ra, hiện tại hẳn là ở trong hoàng cung Ngọc Diễm quốc. Về phần
là loại người nào đem Thanh Nghiên bán vào thanh lâu, điều này ta cũng không
biết, chỉ là nghe nói Thanh Nghiên hình như đã tìm được người kia, hơn nữa cũng
đã dạy dỗ hắn, về phần thanh lâu kia, xem mấy ngày qua không gây khó dễ cho
nàng, thậm chí còn để cho nàng ở lại dưỡng thương cho tốt, Thanh Nghiên cũng
không có khó xử người nơi đó".

Nghe nói nhiều
như vậy, nhưng kỳ thật Thương Diễm Túc chỉ nghe được vài câu mà thôi, không có
chậm rãi ngăn lại, nói: "Nếu hiện tại ở Ngọc Diễm quốc, vậy tạm thời không
có vấn đề gì, có điều ngươi nói dưỡng thương? Nghiên nhi bị thương sao?"

"Đúng vậy,
hơn nữa bị thương không nhẹ, dù sao ngày đó nàng một mình một người đối mặt với
một bầy sói, bây giờ còn có thể sống cũng là không tệ rồi".

"Vậy hiện
tại nàng thế nào? Có bị thương nặng không?"

"Đã không có
việc gì, ngoài ra, Tang Dĩnh để ta báo ngươi một tiếng, chờ sau khi ngươi đem
chuyện ở Thương Lang quốc giải quyết xong hãy đi đón Thanh Nghiên trở về đi,
nếu không cho dù ngươi đến đón nàng cũng sẽ không để Thanh Nghiên trở về, bởi
vì hiện tại Thương Lang quốc rất nguy hiểm".

Ánh mắt híp lại,
dường như đối với lời nói của Tang Dĩnh thực bất mãn, nhưng chung quy hắn cũng
không nói cái gì, chỉ là nhẹ gật đầu, nói: "Nếu như vậy, vậy đa tạ Ngọc
Diễm hoàng chiếu cố Nghiên nhi".

Diệp Trần Nhiên khóe
miệng đột nhiên run rẩy một chút, dường như nghĩ tới chuyện gì đó rất khó mở
miệng, sau một lúc lâu sau mới nói: "Ngoài ra, còn có một việc, cần nói
cho ngươi một chút".

"Chuyện
gì?"

"Cái kia...
ừm, là chuyện về tiểu tử kia".

Sửng sốt, vội
vàng hỏi: "Cục cưng làm sao vậy?"

Diệp Trần Nhiên
một bộ khó mở miệng, quanh co nói: "Ừm, này... Cái kia... Tiểu tử kia nó
muốn... Ách, ha ha, đã rời khỏi kinh thành, nói là muốn đi tìm mẹ mình".

"..."
Thương Diễm Túc hết chỗ nói, sau một lúc lâu sau, bất đắc dĩ thở dài, gật đầu
nói, "Đã biết, đa tạ".

Phản ứng bình
thản như vậy? Diệp Trần Nhiên có chút không dám tin nhìn Thương Diễm Túc, nhịn
không được hỏi: "Ta nói Thương Diễm Túc, tiểu tử kia một mình đi ra ngoài
đến Ngọc Diễm quốc tìm mẹ nó, ngươi như thế nào hình như một chút cũng không lo
lắng?"

Ai nói không lo
lắng? Nhưng mà hiện tại lo lắng có thể làm sao? May mắn vừa rồi khi bé xuất môn
đã phái hai gã hộ vệ đi theo bé, tin tưởng có hai người kia âm thầm bảo hộ, hẳn
là không có nguy hiểm gì.

Hắn cũng biết,
cục cưng mấy ngày nay rất nhớ mẹ, huống hồ, bé đi ra ngoài nói không chừng so
với ở lại kinh thành an toàn hơn rất nhiều, mà hắn cũng có thể không cần lo
lắng sẽ có người muốn thông qua cục cưng đến uy hiếp hắn.

***

Hoàng cung Ngọc
Diễm quốc, Tang Dĩnh cứng rắn lôi kéo Lãnh Thanh Nghiên đi tới nơi này, hơn nữa
còn vô cùng cường ngạnh không cho nàng rời đi, nói cái gì tỷ muội thật vất vả
mới có thể gặp nhau một hồi, làm sao sẽ để nàng dễ dàng rời đi như vậy?

Lãnh Thanh Nghiên
bất đắc dĩ, huống hồ nàng quả thật rất muốn gặp Tang Dĩnh, dù sao cơ hội các
nàng gặp mặt thật là rất ít, nếu trùng hợp như vậy, nàng cũng liền cung kính
không bằng tuân mệnh, huống chi, Tang Dĩnh đã đưa tin tức nàng vẫn bình yên đến
Thương Lang quốc, tin rằng Túc cũng không cần lo lắng.

Có điều, nàng lại
không biết tình huống hiện tại trong Thương Lang quốc, dù sao nơi này là Ngọc
Diễm quốc, mà còn là ở thâm cung, hơn nữa Tang Dĩnh cũng không có đem tình
huống nơi đó nói cho nàng, nếu không chỉ sợ Lãnh Thanh Nghiên sẽ không chút do
dự trực tiếp hồi Thương Lang quốc.

Ngọc Nhàn Dật ôm
lấy Tang Dĩnh, hỏi: "Dĩnh nhi, nàng không nói cho nàng ấy biết tình huống
ở Thương Lang quốc hiện nay, có sao không?"

Tang Dĩnh cong
cong cái miệng nhỏ nhắn, dường như đối với những lời này của Ngọc Diễm hoàng có
chút bất mãn, hừ hừ nói: "Có cái gì? Dù sao ta cũng sẽ không để Thanh
Nghiên nhanh như vậy trở về đâu, thật vất vả mới gặp mặt. Hơn nữa, hiện tại Trữ
hoàng hậu Thương Lang quốc đã hoàn toàn tỏ vẻ đối đầu với Thương Diễm Túc, thậm
chí là đối nghịch với Thương Lang hoàng, Thanh Nghiên nếu trở về, làm Lạc vương
phi, khẳng định là đứng mũi chịu sào sẽ bị Trữ hoàng hậu kia tính kế!"

"Không phải
nàng nói vị tỷ muội này của nàng rất lợi hại sao, căn bản là không cần e ngại
chuyện của những người đó sao?"

"Tuy đúng là
như vậy, nhưng ngàn tính vạn tính còn có điểm sơ sót, vạn nhất Thanh Nghiên
không cẩn thận bị tính kế làm sao bây giờ? Chuyện nguy hiểm như vậy, ta mới
không xem thường đơn giản như vậy đâu!"

"Nếu để nàng
ấy biết nàng giấu mình chuyện quan trọng như vậy, nàng ấy có thể tức giận với
nàng hay không?"

Sửng sốt, lập tức
nhăn mũi, có chút lo lắng nói: "Ta mới không sợ nàng ấy tức giận đâu, ta
đây là vì tốt cho nàng, hơn nữa, nàng ấy cũng không có hỏi ta a, ta nào biết
nàng ấy có muốn biết những điều này hay không? Huống chi, Thương Diễm Túc kia
không phải rất lợi hại sao? Vậy để hắn một mình đi giải quyết chuyện này là
được rồi, đợi đến khi giải quyết xong mới có thể đến đón Thanh Nghiên nhà ta
đi!"

Nhéo nhẹ cái mũi
của nàng, Ngọc Nhàn Dật không khỏi bật cười, có điều nghĩ đến những yêu cầu của
nương tử thân ái hắn đều đáp ứng, tuy có cảm giác không nên lừa gạt Lãnh Thanh
Nghiên chuyện quan trọng như vậy, nhưng hắn cũng không muốn khiến Tang Dĩnh mất
hứng.

Hơn nữa, hiện tại
trong hậu cung thực lạnh, thật ra có điểm hối hận khi giải tán hậu cung, đơn
giản là lúc trước, Dĩnh nhi còn có thể đối phó với một vài nữ nhân có việc mà
làm, còn có thể hơi chút an phận ở trong cung, hiện tại, hắn nhưng càng ngày
càng cảm nhận được, nàng đã rất là nhàm chán rồi, tùy thời đều có thể chuồn ra
ngoài chơi!

Hiện tại Lãnh
Thanh Nghiên đột nhiên xuất hiện ở Ngọc Diễm quốc, Ngọc Diễm hoàng ước gì nàng
ta ở lại lâu một thời gian, bởi vì hắn cảm giác được, Dĩnh nhi mấy ngày nay
thực vui vẻ, không chỉ có việc làm, không phải không có hàn huyên, còn bởi vì,
có hảo tỷ muội từng gắn bó sinh tử có thể cùng nhau nói chuyện phiếm, có thể
nói một ít tâm sự.

Lãnh Thanh Nghiên
liền trực tiếp ở tẩm cung của Tang Dĩnh, tuy rằng như vậy vô cùng không hợp quy
củ, nhưng mà ở hậu cung, lời Tang Dĩnh nói chính là quy củ, ai lại dám nói nửa
câu vô nghĩa?

Đương nhiên, nàng
cũng chỉ là ở sườn điện trong cung, nàng không có hứng thú đi quấy rầy vợ chồng
người ta thân thiết, có điều hình như Tang Dĩnh thường xuyên đến quấy rầy nàng
nghỉ ngơi.

Nàng cảm giác
được một chút, Ngọc Diễm hoàng có đôi khi đối với nàng rất oán hận, bởi vì liên
tục vài buổi tối, Tang Dĩnh đều là đến phòng của nàng, cọ muốn cùng nàng nằm
cùng giường, đem hoàng đế tướng công nhà nàng đá đến lên chín tầng mây.

Một tiểu hài tử
đại khái sáu bảy tuổi ở trong sân luyện kiếm, diện mạo hiên ngang, trời sinh
còn có một loại khí chất vương giả uy nghiêm, đó là thái tử điện hạ Ngọc Diễm
quốc, cũng chính là con bảo bối của Tang Dĩnh - Ngọc Hàm Uyên.

"Thanh di,
ta luyện đúng không?" Thu kiếm, xoay người lại nhìn Lãnh Thanh Nghiên đứng
bên cạnh, cung kính hỏi.

Lãnh Thanh Nghiên
cười gật gật đầu, nói: "Đúng vậy, đây là mẫu hậu dạy ngươi sao?"

"Là phụ
hoàng dạy, mẫu hậu chỉ có lúc nhàn rỗi nhàm chán mới chỉ điểm một hai
cái".

Nghe vậy, Lãnh
Thanh Nghiên không khỏi bật cười, nói: "Vậy cũng đúng, mẫu hậu ngươi không
giống người có kiên nhẫn như vậy".

"Ai đang nói
xấu bản cung?" Lãnh Thanh Nghiên mới vừa bắt đầu muốn nói xấu người nào
đó, thanh âm người nào đó cũng đã vang lên sau lưng nàng, đi tới bên cạnh nàng
ngồi xuống, liếc xéo nàng, nói, "Ngươi thật to gan, dám ở trong này nói
xấu bản cung, ngươi là chán sống đi?"

Lãnh Thanh Nghiên
chỉ là khóe miệng khẽ nhếch, tầm mắt cũng dừng lại trên người Ngọc Hàm Uyên,
hướng hắn vẫy vẫy tay, nói: "Hàm nhi, lại bên này nghỉ ngơi một chút đi,
ngươi đã luyện đến hai canh giờ rồi".

"Cám ơn
Thanh di".

Lãnh Thanh Nghiên
tay nhẹ vỗ về tóc dài ở trên vai Ngọc Hàm Uyên, cười nói: "Hàm nhi thực là
ngoan nha, nếu Tuyệt Thế nhà ta có thể nhu thuận như Hàm nhi thì thực
tốt".

Tang Dĩnh ngồi ở
bên cạnh nghe được bĩu môi, nói: "Được rồi được rồi, ngươi đừng sinh ở
trong phúc không biết phúc, ngươi là không biết tiểu tử này đôi khi có bao
nhiêu khiến người ta tức giận a, hiện tại chỉ là ở trước mặt ngươi làm bộ mà
thôi!"

Nghe lời Tang
Dĩnh nói, Lãnh Thanh Nghiên ý cười không khỏi càng sâu, chỉ là, nhìn Ngọc Hàm
Uyên, đột nhiên nhớ cục cưng nhà mình, không biết hiện tại bé đang làm gì.

Thấy Lãnh Thanh
Nghiên một bộ có chút không yên lòng, Tang Dĩnh nhãn châu chuyển động, đột
nhiên cả người liền dán trên người Lãnh Thanh Nghiên, cười tủm tỉm nói:
"Đi thôi Thanh Nghiên, ta mang ngươi đi thăm non sông Ngọc Diễm quốc,
ngươi tới lâu như vậy, nhưng mà còn chưa có thấy phong cảnh Ngọc Diễm quốc
đâu!"

Khẽ nhíu mày,
cũng là hỏi: "Ngươi có thể ra cung sao?"

Tươi cười trên
mặt hơi hơi cứng đờ, sau đó hừ hừ nói: "Ta chính là hoàng hậu nương nương,
ta muốn xuất cung, ai dám ngăn trở?"

"Hoàng tẩu,
ta cũng muốn cùng đi!"

Đột nhiên phía
sau vang lên một thanh âm, chính là Liễn Tiêu công chúa, không biết khi nào thì
xuất hiện ở nơi này, nghe Tang Dĩnh nói muốn xuất cung đi dạo, vội vàng đi lên.

Ngọc Hàm Uyên
nhìn ba người trước mắt này, đột nhiên nói: "Mẫu hậu, ta cũng muốn
đi".

Tang Dĩnh mặt mày
hớn hở, tròng mắt quay tròn, nhìn trái phải không phát hiện người nào khả nghi,
tươi cười trên mặt không khỏi càng thêm sáng lạn, nói: "Được, cùng đi, ai
nha, bản cung đã lâu không có ra cung chơi a!"

Không phải vừa
mới săn bắn trở về vài ngày sao?

***

Rời kinh thành đi
tìm mẹ tiểu tử kia đột nhiên từ trên mặt đất đứng lên, dùng hai tay che che ánh
nắng trước mắt, đánh giá tình huống chung quanh, cũng đã nghỉ ngơi tốt, bé cũng
nến tiếp tục đi, có điều, phài đi bên nào mới đúng đây?

Quan sát nửa
ngày, rốt cục xoay người hướng tới bên trái, hai người theo sau âm thầm bảo vệ
an toàn cho bé nhìn hướng bé đi, không khỏi nhìn nhau liếc mắt một cái.

Trong đó một
người nhẹ giọng hỏi người kia, nói: "Tiểu vương gia hình như đi nhầm
hướng, chúng ta có nên đi nhắc nhở một chút không?"

"Nhưng mà
nếu như vậy, khẳng định tiểu vương gia sẽ phát hiện chúng ta, đến lúc đó, khẳng
định là sẽ không muốn chúng ta tiếp tục đi theo"

"Vậy làm sao
bây giờ? Đi Ngọc Diễm quốc, hẳn là đi hướng khác a".

"Này... Vẫn
là tiếp tục đi theo đi, chỉ cần tiểu vương gia không gặp nguy hiểm, hoặc là
không có nguyên nhân vì tìm không thấy đường mà khóc, chúng ta liền tiếp tục đi
theo người là được rồi, tin rằng Vương gia rất nhanh cũng có thể tìm ra".

"Ừm, chỉ có
thể như vậy".

Tiểu tử kia tiếp
tục đi về phía trước, rất nhanh liền đi tới một trấn nhỏ, đối với hai bên ngã
tư đường náo nhiệt đều làm như không thấy, chính là đi thẳng về phía trước, sau
đó đột nhiên xoay người tiến vào trong một quán trà cũ nát.

Tiểu nhị đang nằm
úp sấp ngủ ở trong góc cảm giác được có khách tiến vào quán trà, vội vàng tỉnh
lại, đi đến trước mặt tiểu tử kia, mắt buồn ngủ mông lung hỏi: "Tiểu khách
quan, ngài muốn dùng cái gì?"

Tiểu tử kia đứng
ở quán trà, cẩn thận đánh giá một phen, phát hiện trong quán trà cũ nát hình
như chỉ có bé là khách nhân, nhưng mà bé vẫn ngẩng đầu nói: "Ta muốn nước
sôi".

"Nước
sôi?" Tiểu nhị sửng sốt một chút, lập tức hỏi, "Vậy không biết tiểu
khách quan là muốn nóng hay là ấm hoặc là lạnh đâu?"

"Không nóng
không ấm không lạnh, có hay không?"

"Có có có,
tiểu khách quan mau vào bên trong!"

Tiểu nhị dẫn tiểu
tử kia vào quán trà, lại trực tiếp cùng nhau vào hậu viện. Vừa tiến vào hậu
viện quán trà, tiểu nhị nhất thời giống như thay đổi thành một người khác,
hướng tới tiểu tử kia khom mình hành lễ nói: "Thuộc hạ tham kiến thiếu
chủ!"

Tiểu tử kia khẽ
gật đầu, nói: "Ngươi giúp ta chuẩn bị một chiếc xe ngựa, còn có một chút
đồ dùng sinh hoạt, mau chóng!"

"Dạ! Thiếu chủ thỉnh chờ một lát, thuộc hạ lập tức đi
làm, có điều, không biết thiếu chủ là muốn đi đâu, cũng để khi chủ nhân hỏi,
thuộc hạ có thể bẩm báo lại".

"Ừm, nếu mẹ hỏi ngươi, ngươi nói, ta đã đi Sa Châu!"

"Sa... Sa Châu?"

"Đúng vậy, ngươi chỉ cần trả lời như vậy là được, ngoài
ra, nhanh chút đi chuẩn bị những thứ ta đã phân phó, nhanh chút nha, ta muốn
xuất phát sớm một chút!"

"Dạ, thỉnh thiếu chủ chờ một chút!"

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.