Công Chúa Quý Tính - Chương 21

Chương 21

[41]

Ta và Bình Dương
đã dùng xong bữa trưa rồi mà vẫn không thấy hai người kia quay lại. Bình Dương
càng lúc càng bồn chồn hơn, ta thấy nàng như thế cũng chẳng an lòng nổi. Đương
nhiên không phải ta lo lắng về tên Vô Mẫn Quân đó, mà là không yêu tâm về Bình
Dương. Ta cứ cảm giác những người đang mang thai đều rất yếu ớt, mỏng manh,
nàng cứ lo âu như thế hình như không tốt lắm…

Cũng may, đợi
thêm một lát đã thấy hai người kia trở về. Quả đúng như ta dự liệu, cả Vô Mẫn
Quân và Lã Suất đều không mất miếng da sợi tóc nào cả, bình an vô sự.

Sắc mặt của Lã
Suất không được đẹp đẽ gì cho lắm, căn cứ theo phán đoán của ta, phỏng chừng
lúc Lã Suất đuổi đến nơi thì Vô Mẫn Quân đã kịp cho tên Nghiêm gì gì kia đi bán
muối rồi.

Vô Mẫn Quân lười
biếng thả người xuống ghế, không hề để ý đến quy củ gì cả, hỏi: “Ngọ thiện đâu
rồi? Bản cung đói bụng!”.

Ta: “…”.

Ta sai hạ nhân
chuẩn bị thêm chút thức ăn, sau đó hỏi Vô Mẫn Quân xem rốt cuộc đã xảy ra
chuyện gì.

Vô Mẫn Quân nói: “Cũng
không có gì kinh thiên động địa, ta tìm được tên Nghiêm Mệnh kia, sau đó giết
hắn. Hết”.

Bình Dương: “…”.

Sắc mặt Lã Suất
trông càng tối tăm hơn: “Hoàng hậu, người… người không nên làm vậy. Thảo dân
phải tự tay báo thù cho sư phụ mình mới phải…”.

Vô Mẫn Quân biếng
nhác liếc hắn một cái, cất giọng giễu cợt: “Tự mình báo thù? Nói nghe hay quá
nhỉ… Thôi được rồi, nếu ngươi đã chấp nhất như thế thì về sau cứ tới tìm bản
cung”.

Lã Suất khó hiểu:
“Tìm người…?”.

Vô Mẫn Quân gật
đầu: “Ta có thể giết hắn, vậy nếu sau này ngươi đánh bại được ta, chẳng phải
chứng minh ngươi thừa sức tiễn hắn đi gặp Diêm Vương sao?”.

Lã Suất ngẩn
người chốc lát, gật đầu: “Đúng là vậy…”.

“Thế nên sau này
ngươi cứ tới tìm bản cung là được.” Vô Mẫn Quân ném cho hắn một nụ cười chói lóa.

Ta: “…”.

Lã Suất lắc đầu
liên tục: “Sao thảo dân có thể làm vậy, người đường đường là mẫu nghi một nước,
lại còn là công chúa của Đông Nguyên Quốc, thân phận tôn quý vô vàn, nếu thảo
dân làm người bị thương thì…”.

Vô Mẫn Quân cắt
ngang: “Ngươi cứ làm ta bị thương được đi rồi hãy nói”.

Dứt lời, hắn lại
nói thêm: “Ban nãy ngươi nhất thời kích động mà lao tới tấn công ta, không phải
mới đánh được một hai chiêu đã bị ta hạ gục hay sao?”.

Ta sững người. Võ
công của Lã Suất không hề kém, vậy mà Vô Mẫn Quân lại có thể giải q uyết hắn
trong chớp mắt? Chẳng lẽ võ công của Vô Mẫn Quân đã tăng lên rồi mà ta không
biết?!

Lã Suất nghe thế
mặt mũi đỏ bừng lên: “Cái đó, cái đó sao tính được… Thảo dân còn chưa tới gần
người đã bị bốn tên thị vệ túm chặt lấy, chân tay đều không động đậy được,
đương nhiên bị người giải quyết nhanh gọn rồi…”.

Ta: “…”.

Cái tên này, mất
thể diện quá đi mất…

Vô Mẫn Quân nói:
“Đúng rồi đấy, thế nên nếu ngươi có thể đối phó lại được ta cộng thêm đám thị
vệ đó, vậy càng chứng minh ngươi đủ khả năng rồi”.

Nói xong, còn cố
ý nhấn giọng, ý tứ sâu xa: “Ngươi bây giờ cứ lo chuẩn bị mà làm phò mã đi,
thành phò mã rồi, về sau chắc chắn sẽ có cơ hội tìm ta LUẬN -BÀN - VÕ - NGHỆ”.

Bốn chữ cuối, Vô
Mẫn Quân cố ý nghiến răng, nói cho thật nặng, thật rõ ràng.

Bình Dương vừa
nghe thế, biết chủ đề câu chuyện lại hướng về phía nàng rồi, gương mặt không
khỏi đỏ ửng lên. Lã Suất cũng ngẩn ngơ một lúc, mãi sau mới lắp ba lắp bắp:
“Chuyện… chuyện này…”.

Bình Dương thấy
hắn ấp a ấp úng, tức giận quát ầm lên: “Lại làm sao nữa?! Ngươi còn chưa vừa
lòng có đúng không? Ngươi còn định lấy cớ gì thì nói luôn một lượt đi!”.

Ta: “…”.

Lã Suất nghe Bình
Dương quát mà giật nảy mình, vội vàng xua tay, giải thích: “Cũng không biết
nàng có nguyện ý hay không…”.

Bình Dương vẫn
đang giận, tiếp tục quát: “Đứa con trong bụng là của ngươi, ta còn tìm ai khác
được?!”.

Lã Suất vội vàng
trấn an: “Đúng vậy, đúng vậy, đúng vậy…”.

Bình Dương cũng
bắt đầu bình tĩnh lại, nhận ra bản thân mình vừa thốt ra những câu gì, hậm hực
giậm chân một cái, chạy thẳng ra ngoài.

Lã Suất luống
cuống tay chân, chỉ biết đứng yên tại chỗ, Vô Mẫn Quân liền lạnh lùng nói: “Còn
không mau đuổi theo? Muốn ta đá bay ngươi ra có đúng không?”.

Ta: “…”.

Lã Suất lập tức
đuổi theo Bình Dương.

Cuối cùng thì cái
đôi tân lang tân nương sắp sửa thành hôn quái dị kỳ cục nhất mà ta từng thấy
trong cuộc đời mười mấy cái xuân xanh của mình cũng đã bỏ đi hết. Ta vừa bước
đến gần Vô Mẫn Quân liền ngửi thấy mùi máu tươi phảng phất trên người hắn,
chẳng biết tại sao trong lòng lại có chút không thoải mái, nói: “Đi tắm đi,
thay luôn cả y phục nữa”.

Vô Mẫn Quân lười
biếng đáp lời: “Ta còn chưa ăn cơm…”.

Ta ngẫm nghĩ một
lát, hẳn hắn cũng đã mệt lắm rồi, vì thế liền nhượng bộ: “Thế ngươi ăn đi, ta
đi trước”.

Vô Mẫn Quân chẳng
nói năng gì, ta liền cứ thế bỏ đi.

Bình Dương và Lã
Suất ra khỏi Chưởng Càn điện, người chạy kẻ đuổi theo, cuối cùng Lã Suất cũng
thể hiện khí phách nam nhi: “Đứng lại! Vạn nhất đứa bé trong bụng có chuyện thì
làm thế nào?!”.

Ai ngờ Bình Dương
lại chịu cái thái độ này của hắn, ngại ngùng dừng lại, gương mặt đỏ bừng, hét
lên giận dữ: “Ngươi còn dám nổi giận với ta?!”.

Thấy Bình Dương
đã dừng lại rồi, Lã Suất liền thấy hơi ngượng, lại khôi phục bộ dạng dè dặt ban
đầu: “Không phải thế… Ta chỉ lo đứa con trong bụng nàng…”.

“À, ta biết ngay
là vì đứa bé mà. Ta chết cũng không sao, có đúng không?”, Bình Dương thản nhiên
nói.

“Đương nhiên
không phải thế rồi!”, Lã Suất vội vàng giải thích.

Lòng Bình Dương
đúng là vui đến độ hoa nở tưng bừng.

Ai ngờ Lã Suất
lại đế thêm câu nữa: “Huống gì nàng chết rồi, hài tử làm sao mà sống được…”.

“…” Bình Dương
tức đến độ suýt nữa ngất luôn tại chỗ. “Ngươi cút ngay cho ta!”.

Lã Suất nhìn Bình Dương bằng ánh mắt thật thà chân chất,
không hiểu mình đã làm sai hay nói sai điều gì, chỉ lắp bắp được mấy câu:
“Thật… thật sự ta không có ý gì khác nữa. Ta… Chúng ta thành thân đi”.

Bình Dương bị lời cầu hôn bất thình lình này của Lã Suất làm
choáng váng: “Ngươi… sao đột nhiên lại nói câu này?!”.

Lã Suất nói: “Đâu phải đột nhiên, không phải từ đầu chúng ta
đã nói chuyện này rồi sao…”.

Bình Dương: “Ngươi nói thành thân là thành thân chắc? Buổi
sáng chẳng phải còn giãy nảy lên không đồng ý sao, hiện giờ đổi ý rồi?! Ngươi coi ta là cái gì, gọi là đến, đuổi
là đi sao?”.

Đầu Lã Suất bị cả
đống dấu chấm hỏi to đùng đè cho dẹp lép, không hiểu rốt cuộc Bình Dương còn
lấn cấn cái gì. Hắn và Bình Dương đã có con rồi, hắn nào dám có ý nghĩ chối bỏ
trách nhiệm. Huống gì, tuy chưa từng có tình cảm với bất kỳ người con gái nào
cả nhưng hắn cảm thấy mình thích Bình Dương nhiều lắm, dù thời gian quen biết
chẳng được bao nhiêu, nhưng… Bình Dương cũng dễ thương đó chứ.

Nồi nào úp vung
nấy, ông cha ta nói cấm có sai…

Lã Suất nói: “Gọi
là đến, đuổi là đi… Ta, ta đâu có đối xử với nàng như thế… Ta… ta cũng thích
nàng lắm, thật đấy!”.

Vẻ kiêu căng trên
mặt Bình Dương nhạt đi một chút: “Thích ta? Ngươi thích ta chỗ nào?”.

Lã Suất đáp:
“Nàng cũng có chỗ nào khiến người ta ghét đâu…”.

Lần này thì Bình
Dương điên thật, suýt nữa thì tắt thở luôn rồi: “Ngươi cút đi cho khuất mắt
ta!!!”.

Lã Suất chẳng nói
chẳng rằng, bế bổng Bình Dương công chúa lên: “Được rồi, nàng cứ nổi giận mãi
như thế sao được? Về nghỉ ngơi thôi”.

… Đã sớm nói Bình
Dương công chúa chịu cái thái độ này mà, người ta mềm mỏng nhẹ nhàng nói thì
không nghe, vừa đổi sang thái độ cứng rắn là nàng liền mềm nhũn ra như bún.

Bình Dương xấu hổ
thẹn thùng dựa đầu vào lòng Lã Suất, nói: “À này… Thiếp vừa nhớ ra một chuyện,
đơn thuốc thái y kê cho thiếp vẫn còn để ở Chưởng Càn điện”.

Lã Suất “ừ” một
tiếng, sau đó bế Bình Dương về Chưởng Càn điện, trên đường gặp rất nhiều thị
vệ, ai cũng lén lút liếc nàng một cái. Bình Dương thấy thế liền lườm lại: “Nhìn
cái gì mà nhìn, còn dám nhìn nữa thì…”.

Lã Suất nhíu mày:
“Bình Dương, nàng… nàng không thể cứ nóng nảy như thế mãi được”.

Bình Dương đang
định giận dữ hét lên: “Làm sao, làm sao, ta nóng nảy, ngươi ghét chứ gì?!” thì
Lã Suất đã nói tiếp: “Lúc nàng không giận trông đẹp hơn, xinh lắm”.

Lập tức cơn giận của Bình Dương biến mất không còn bóng
dáng, nàng cười rạng rỡ nói với đám thị vệ: “Lui xuống hết đi… Hi hi…”.

Đám thị vệ: “…”.

Lúc hai người tới được Chưởng Càn điện mới phát hiện Vô Mẫn
Quân không có ở đó, chỉ còn mình Hoàng Hậu đang ngồi dùng bữa mà thôi. Bình
Dương nói lý do mình quay lại, Hoàng hậu chỉ thờ ơ đáp: “Không biết… Các người tự
đi mà tìm”.

Nói rồi, dường như cũng vừa lúc dùng xong ngọ thiện, Hoàng
hậu quăng đũa xuống bàn, đi mất hút.

Cả Chưởng Càn điện rộng lớn chỉ còn lại mình Bình Dương và
Lã Suất, Lã Suất không nhịn được mới thốt lên: “Hoàng tẩu của nàng… thật đặc
biệt”.

Bình Dương nói: “Ừ, cọp cái đấy, ăn hoàng huynh thiếp không
sót miếng nào”.

Lã Suất: “…”.

Nàng còn dám nói người khác là cọp cái…

Bình Dương nhìn ra được trong lòng Lã Suất nghĩ gì, liền nổi
cơn thịnh nộ: “Đúng thế còn gì! Thiếp chỉ thỉnh thoảng mới nổi nóng một hai lần
thôi, hoàng tẩu thiếp mới thật sự lợi hại kia kìa. Không biết bao nhiêu lần
thiếp nhìn thấy tẩu ấy chỉ bâng quơ có một câu đã khiến hoàng huynh lập tức câm
như hến. Cái thứ cảm giác không giận mà uy như thế, không biết tới khi nào
thiếp mới học được”.

Lã Suất: “Nàng… cũng đừng học làm gì… Nàng thế này đã tốt
lắm rồi”.

Bình Dương cười e thẹn, đột nhiên lại cảm thấy hình như thắt
lưng Lã Suất có giắt cái gì, mới thuận miệng hỏi: “Chàng gài cái gì ở thắt lưng
thế?”.

Lã Suất nói: “À, nàng có còn nhớ ‘Khách điếm Lai Nguyệt’
không, chính là cái hắc điếm chúng ta vào ở đấy”.

Nhớ lại tình cảnh ngày đó, Bình Dương thẹn thùng gật đầu một
cái: “Có nhớ”.

Lã Suất nói: “Ta vẫn ở lại ‘Khách điếm Lai Nguyệt’ để đợi
nàng, nhân tiện lục soát một phen, phát hiện ra rất nhiều thứ”.

Vừa nói, hắn vừa nhẹ nhàng đặt Bình Dương xuống, sau đó móc
một chiếc bình nhỏ tròn bóng ra, nói:

“Đây là nước an thần, nhỏ vào trong đèn dầu có thể giúp
người ta dễ ngủ, nếu nhỏ nhiều thêm một chút sẽ khiến người ta ngủ mê mệt không
biết trời trăng gì nữa”.

Bình Dương gật đầu: “Chàng thấy thứ này hữu dụng, liền mang
đi?”.

“Đúng vậy, hành tẩu giang hồ, có thứ này phòng thân cũng
tiện hơn…”

Bình Dương cầm chiếc bình đó lên, nhìn xung quanh một vòng,
sau đó lần lượt nhỏ hai giọt vào tất cả các ngọn đèn dầu trong Chưởng Càn điện,
nói:

“Cũng nhờ hoàng huynh, hoàng tẩu nhọc lòng, chúng ta mới có
thể… Được rồi, để hai người ấy được ngủ ngon vài ngày đi”.

Lã Suất nghe thế liền cười: “Ừ”.

Chẳng mấy chốc hai người đã tìm được đơn thuốc, sau đó cùng nhau
trở về. Vừa bước chân ra khỏi Chưởng Càn điện, Lã Suất lại chợt nhớ ra một
chuyện, hỏi Bình Dương: “Hoàng huynh hoàng tẩu của nàng không uống rượu hằng
ngày đấy chứ?”.

Bình Dương đáp: “Hình như không đâu… Hoàng huynh thiếp không
thích uống rượu, nói cái gì mà uống rượu sẽ khiến tâm trí không tỉnh táo, không
tiện làm việc. Hoàng tẩu thiếp thì có vẻ cũng rất lý trí, chắc không đến nỗi
thích uống rượu đâu”.

Lã Suất gật đầu, nói: “Vậy thì tốt”.

“Có chuyện gì thế?”, Bình Dương nghi hoặc hỏi.

Lã Suất nói: “À, thật ra thứ nước an thần đó, nếu sau khi
thắp lên mà người trong phòng lại uống rượu thì tác dụng của nó sẽ thay đổi…”.

Bình Dương vẫn không hiểu: “Thay đổi thế nào?”.

Lã Suất có chút ngượng ngùng: “Kích thích…”.

Bình Dương: “…”.

“Hơn nữa lượng nước an thần và lượng rượu càng nhiều, tác
dụng càng mạnh.”

Bình Dương nói: “Vậy thì không sao, mỗi cây đèn thiếp chỉ
nhỏ vào hai giọt, ít lắm. Hoàng huynh, hoàng tẩu chắc sẽ không châm hết đèn lên
đâu”.

Lã Suất gật đầu: “Ừ”.

Lã Suất ôm Bình Dương đi về phía cung của nàng, được một
lúc, nàng đã e thẹn nói: “Đêm nay cũng nhỏ mấy giọt trong phòng chúng ta đi”.

“Được”. Lã Suất không do dự gì đồng ý luôn.

Bình Dương thẹn thùng cười khẽ, trong lòng thầm nghĩ, cái gã
Lã Suất này nhìn trông nghiêm túc đàng hoàng như thế, thật ra cũng…

Ai ngờ Lã Suất lại nói tiếp: “Nhỏ nước an thần, nàng ngủ
cũng ngon hơn một chút, được lắm”.

Bình Dương: “… Thiếp không có ý này”.

Lã Suất nhìn nàng bằng ánh mắt khó hiểu: “Thế nàng có ý
gì?”.

Bình Dương: “…”.

Lã Suất nói: “Nàng đang mang thai đấy, không uống rượu được
đâu…”.

Bình Dương: “Câm miệng”.

Báo cáo nội dung xấu