Biên niên sử Narnia (Tập 6: Chiếc Ghế Bạc) - Chương 03

CHƯƠNG 3

Cung điện của vua
Caspian

Cái làm cho Lông Vịt trông đáng chán như vậy (và cả Jill
nữa, nếu nó nhìn thấy bóng mình) là vì chúng lại rơi vào đúng vào một nơi tráng
lệ, lộng lẫy vô cùng, thế nên tôi sẽ bắt đầu miêu tả ngay.

Qua một khe núi ở giữa hai quả núi, Jill nhìn thấy đất liền
khi nó từ từ đáp xuống đất. Ráng chiều vàng suộm đổ xuống một đồng cỏ bằng
phẳng. Từ đấy cho đến ngút tầm mắt, những chiếc chong chóng chỉ chiều gió sáng
lấp lánh trong ánh tà dương và trải ra trước mặt nó là một tòa lâu đài với bao
nhiêu tháp lớn, tháp nhỏ đua nhau vươn cao trên bầu trời. Đó là một tòa lâu đài
tráng lệ nhất mà Jill trông thấy cả trong tranh ảnh lẫn ngoài đời. Ở gần nó
nhất là một bến cảng với kè đá làm toàn bằng đá hoa cương trắng và đang thả neo
trên cảng là một con tàu to cao, phần boong ở mũi tàu, đuôi tàu nhô cao sơn son
thiếp vàng lộng lẫy. Một là cờ lớn giương cao ở cột buồm chính và nhiều lá cờ
đuôi nheo vẫy phần phật trong gió, dãy khiên sáng lóa như bạc để bọc thành tàu.

Một tấm ván cầu được bắc lên tàu; ở ngay gần cầu tàu và như
thể chuẩn bị bước lên boong là một cụ già. Ông mặc một chiếc áo choàng không
tay màu đỏ không cài khuy phía truóc để lộ ra một chiếc áo giáp bằng bạc bên
trong. Một chiếc vương miện nhỏ bằng bạc gắn lên đầu, bộ râu dài trắng như lông
cừu buông xuống tận thắt lưng. Ông già đứng thẳng, tì một tay lên vai một quan
đại thần ăn mặc cũng sang trọng nhưng trẻ hơn ông. Càng nhìn kĩ bạn càng thấy
rõ hơn nét già nua, yếu đuối của nhà vua, cứ như thể chỉ cần một cơn gió thổi
qua là cũng đủ làm ông gục ngã và trong đôi mắt mờ đục lọt giữa những túi thịt
nhăn nheo như có ngấn lệ.

Ngay trước mặt nhà vua - ông đang chuẩn bị nói một điều gì
đó với thần dân của mình trước khi lên tàu - là một chiếc ghế nhỏ có bánh xe và
thắng vào chiếc ghế là một con cừu nhỏ, không lớn hơn một con chó săn mồi cỡ
lớn. Ngồi trong ghế là một người lùn béo húp híp. Ông ta phục sức trang trọng
không kém nhà vua, nhưng bởi vì ông quá mập mạp lại đang ngồi với cái lưng lèn
giữa một đống gối và nệm nên hiệu quả đâm ra trái ngược: nó làm cho ông trông
giống một cái bọc bằng lông, lụa và nhung trông chả ra một hình thù gì cả. Ông
cũng già nua như ông vua nhưng trông có thần sắc hơn và cũng khỏe khoắn hơn,
đôi mắt tinh anh có cái nhìn sắc bén. Đầu người lùn để trần, hói trọi và rất
to, sáng lên như một viên bida khổng lồ trong ánh hoàng hôn.

Xa hơn phía sau và đứng thành nửa vòng tròn là đám người mà
Jill lập tức nhận ra là đám triều thần của nhà vua. Một đám đông nổi bật với
những bộ trang phục lông lẫy và những cái áo giáp sáng loáng. Đứng từ xa nhìn
lại trông họ giống một đám hoa muôn hồng nghìn tía hơn là một đám đông. Nhưng
cái thật sự làm cho Jill mở to mắt há hốc mồm ra nhìn là lúc đoàn người di
chuyển nếu như “người” là danh từ thích hợp để miêu tả họ. Bởi vì thực ra chỉ
có bốn, năm người trong số đó, còn lại là những gì bạn không thể nhìn thấy
trong thế giới của chúng ta: thần rừng, thần đê, nhân mã; ít nhất thì Jill cũng
có thể gọi tên được những loại này bởi vì nó đã từng xem tranh vẽ về họ. Cả
người lùn nữa. ở đây có những loài vật mà nó biết rất rõ: gấu, lửng, chuột
chũi, báo, chuột đồng và rrất nhiều loài chim khác nhau. Vẫn có cái gì đó phân
biệt chúng với những con vật cũng được gọi bằng cái tên ấy ở Anh. Một số loài
lớn hơn rất nhiều - chẳng hạn như chuột, chúng đi bằng hai chân sau, hai chân
trước quơ quơ phía trước. Nhưng ngoài chuyện đó ra thì trông chúng cũng rất đặc
biệt. Bạn có thể căn cứ vào biểu hiện trên nét mặt chúng mà biết rằng chúng có
thể nói năng, suy nghĩ và có một cuộc sống tình cảm như con người.

"Chao ơi!" - Jill nghĩ - "Thì ra tất cả những
điều này đều là thật." Nhưng chỉ một giây sau nó lại nghĩ: "Không
hiểu họ có phải là bạn không?" Bởi vì nó vừa thoáng thấy ở vòng ngoài đám
đông một hoặc hai người khổng lồ và một số sinh vật mà nó không biết là thuộc
về giống gì nữa.

Đúng lúc đó, Aslan và những điều cần ghi nhớ lại trở về
trong tâm trí nó. Nó đã quên bẵng những điều này đi trong vòng nửa tiếng vừa
rồi.

- Lông Vịt! - nó thì thào chộp lấy cánh tay bạn - Nào nhanh
lên! Cậu có thấy ai quen biết trong đám người kia không?

- Thế ra cậu cũng xuất hiện hả? - Lông Vịt dài giọng hỏi với
vẻ bực bội (bởi vì nó có lí do để tỏ ra bực tức như thế). - Này, cậu có thể im
miệng được không? Tớ muốn nghe xem họ nói gì.

- Đừng cư xử như một thằng ngốc nữa. - Jill nói. - Không
được phí một giây nào hết. Cậu có thấy người quen cũ nào ở đây không? Nếu có
cậu hãy đến nói chuyện với họ ngay lập tức.

- Cậu đang nói cái quái gì vậy?

- Chính Aslan - là ông sư tử… đã bảo cậu phải làm thế. -
Jill nói nhưng giọng nó không đủ sức thuyết phục. - tớ… tớ đã gặp ông ấy.

- Ồ cậu đã gặp người, thật không? Thế ông nói
gì?

- Ông ấy bảo người cậu gặp đầu tiên ở Narnia là một người
bạn cũ và cậu phải nói chuyện với người đó ngay lập tức.

- Nhưng mà những người này tớ chưa từng gặp trong đời, với
lại tớ cũng không chắc rằng đây có phải là Narnia không nữa.

- Tớ nhớ cậu nói đã ở đây một lần rồi.

- Thế cậu nghĩ tớ nói láo hay sao?

- À tớ biết rồi! Cậu bảo tớ…

- Vì chúa, cậu hãy ngậm miệng lại và nghe xem họ nói gì.

Nhà vua nói gì đó với người lùn nhưng Jill không nghe ra ông
nói gì. Như nó có thể đoán ra, người lùn không trả lời mặc dù ông ta gập đầu
một cái xong lại lắc đầu lia lịa. Sau đó vua cất cao giọng nói với toàn bộ cử
tọa: giọng ông yếu ớt, run run, thường vỡ ra một nghẹn ngào và Jill nghe được
rất ít. Nhất là khi ông nói về những tên người và địa danh mà nó chưa từng nghe
nói đến. Nói xong nhà vua cúi xuống, hôn lên hai má người lùn, đoạn ưỡn thân
hình hom hem lên và giơ tay phải lên như chúc phúc cho đám đông rồi với những
bước run rẩy, ông bước lên cầu tàu và bước lên boong. Triều thần rõ ràng xúc
động trước sự ra đi của nhà vua. Khăn mùi xoa được rút ra, tiếng nức nở vang
lên khắp mọi nơi. Chiếc cầu tàu được rút lên, tiếng kèn trumpet vang lên từ
phía đuôi tàu. Và con tàu từ từ rời bến. (Nó kéo theo một con thuyền có mái
chèo nhưng Jill không nhìn thấy.)

- Bây giờ… - Lông Vịt bắt đầu nhưng nó không nói thêm được
gì vì đúng lúc đó có một vật lớn màu trắng - Jill chợt nghĩ đó là một con mèo -
bay lướt qua không trung và hạ xuống đất nhẹ nhàng trên đôi chân. Đó là một con
cú lông trắng như tuyết thuộc loại khổng lồ bởi vì khi đứng nó cao bằng một
người lùn.

Nó hấp háy mắt, ngó nghiêng cái đầu như thể nó bị cận thị,
rồi nghiêng đầu sang nó nói bằng một giọng cổ rất trầm vì thế mà phải rúc lên:

- Tu huýt, tu huýt! Hai người là ai?

- Tôi tên tục là Lông Vịt, còn đây là Pole, - Eustace nói, -
bạn vui lòng cho biết chúng tôi đang ở đâu, được chứ?

- Trên mảnh đất Narnia trước hoàng cung Cair Paravel của đức
vua Narnia.

- Có phải đức vua vừa bước lên tàu?

- Quá đúng, quá đúng. - Cú đáp giọng buồn bã, vừa lắc lư cái
đầu to tướng. - Nhưng hai người là ai? Có một cái gì như phép lạ ở hai người?
Tôi đã thấy hai người bay đến. Những người khác mải theo dõi cảnh vua ra đi nên
không nhận ra điều này. Trừ cú này. Tôi tình cờ nhìn thấy các bạn lúc đang bay.

- Chúng tôi được Aslan phái tới đây - Eustace hạ thấp giọng
nói.

- Tu huýt, tu huýt! - Cú rúc lên một hồi, xù bộ lông trắng
bóc lên. - Trời ơi, điều này là quá sức so với khả năng tiếp nhận của tôi, nhất
là vào lúc đầu giờ chiều thế này. Tôi chỉ là mình khi màn đêm buông xuống.

- Và chúng tôi tới đây với sứ mệnh tìm hoàng tử bị thất lạc.
- Jill nói, nãy giờ nó nôn nóng chờ để xen vào câu chuyện.

- Đây là lần đầu tiên tôi được nghe chuyện này đấy. -
Eustace  thắc mắc - Hoàng tử nào vậy?

- Tốt nhất các bạn nên đến nói chuyện với ngài nhiếp chính -
Cú nói - Ông ấy đấy, ở chỗ kia, trên cỗ xe lừa kéo ấy. Đó là Trumkin - Người
lùn.

Con chim đi trước dẫn đường, vừa bước đi khệnh khạng trên
đôi chân vừa rúc lên:

- Huýt tu huýt! Thật là một chuyện có một không hai! Bây giờ
mình chả nghĩ được điều gì. Chờ cho trời tối đã.

- Thế đương kim hoàng thượng tên là gì? - Eustace hỏi.

- Caspian thứ mười - Cú trịnh trọng đáp còn Jill thì thắc
mắc cớ sao Lông vịt lại bước hụt một cái, suýt nữa là té ngã. Mặt thằng bạn nó
biến sắc với một vẻ hoảng hốt. Nó nghĩ nó chưa từng thấy một thằng con trai nào
có vẻ mặt đau khổ đến như vậy, nhưng trước khi nó có thời gian nghĩ ngợi thêm
điều gì thìchúng đã đến gần người lùn khi ông ta đang sắp lại dây cương trên
lưng con lừa, chuẩn bị quay về hoàng cung.

Đám đông triều thần tản đi theo cùng một hướng; đi thành
từng tốp hai, ba người một cũng giống như cảnh người ta ra về sau khi tan một
trận đấu hay một cuộc đua.

- Tu huýt! E hèm! Thưa ngài nhiếp chính, - cú mào đầu, cúi
xuống một chút và rúc cái mỏ của nó bảo bên tai người lùn.

- Hả? Cái gì vậy? - người lùn hỏi lại bằng giọng oang oang.

- Hai người lạ, thưa ngài.

- Hai kẻ lang thang à, anh bạn muốn nói gì?[1] -
Người lùn hỏi lại. - Tôi chỉ thấy hai đứa trẻ con lôi thôi lếch thếch, ăn mặc
đến là kì cục thôi. Mà chúng muốn gì vậy?

[1] Cú nói là người lạ
(stranger), người lùn nghe ra là rangers có nghĩa là kẻ lang thang.

- Tên tôi là Jill - Đứa con gái nói, bước lên trước một bước,
nó nóng lòng muốn giải thích tầm quan trọng của cái sứ mệnh đặc biệt mà vì nó
chúng được phái tới đây.

- Đứa con gái tên tên là Jill - Cú nói lại với cái giọng ồm
ồm to nhất của loài cú.

- Cái gì? - Người lùn hỏi lại. - Bọn con gái bị giết?[2] Ta
không tin đâu, dù chỉ một lời. Con gái nào? Ai giết ai?

[2] Cú nói Jill nhưng
người lùn nghe thành killed (bị giết) nên mới có sự hiểu nhầm này.

- Chỉ có một cô gái thưa ngài. - Cú sửa lại. - tên cô bé là
Jill.

- Nói thẳng ra đi nào, quanh co mãi. - Người lùn cáu kỉnh, -
đừng có đứng đó mà phù phù và mổ mổ vào tai ta như thế. Ai bị giết?

- Chẳng có ai bị giết hết. - cú rúc lên.

- Ai?

- CHẲNG CÓ AI!!!

- Được, được rồi ngươi không phải hét lên như thế. Ta có
điếc đâu. Vậy ngươi muốn nói gì khi ngươi gặp ta và nói rằng không có ai bị
giết? Tại sao lại không có ai bị giết?

- Tốt hơn, cú cứ bảo ông ấy tên tôi là Eustace. - Lông Vịt
nói.

- Thằng nhỏ là Eustace thưa ngài. - Cú rú lên chói cả tai.

- Vô tích sự à?[3] -
Người lùn nói giọng bực bội. - Ta dám nói nó đúng là như thế đấy. Vậy còn mang
nó đến đây là nghĩa làm sao. Này,…

[3] Cú nói Eustace
nhưng người lùn nghe ra Useless nên ông ta mới nói là vô tích sự.

- Không phải là useless mà là EUSTACE.

- Trước nó từng như thế phải không? Này, ta chẳng hiểu ông
nói cái gì hết, hẳn thế. Để ta nói cho ông biết chuyện là như thế nào ông
Glimfeather ạ, khi ta còn trẻ, nơi đây có vô số con thú và con chim biết nói…
trên một đất nước mà người ta có thể ăn nói tự do. Không có cái kiểu thì thà
thì thào, bỏ nhỏ và rỉ tai như thế này. Những chuyện này trở nên khó mà chịu
nổi khi người ta ở vào một cái tuổi nào đấy. Không phải cho một giai đoạn nào
đấy thưa ngài. Này Urnus, vui lòng tìm xem kèn Trumpet của ta ở đâu…

Một thần rừng bé nhỏ nãy giờ vẫn đứng đằng sau khuỷu tay
người lùn, nghe thấy thế liền chìa ra cho Trumpkin một cái tai nghe bằng bạc.
nó được làm giống như một nhạc cụ được gọi là "con rắn" vì cái ống
quấn quanh cổ người lùn. Trong khi ông ta sắp xếp dây nhợ lại thì cú
Glimfeather bất thần nói với bọn trẻ giọng thì thầm:

- Đầu óc tôi lúc này cũng sáng ra một chút rồi. Đừng nói một
điều gì về hoàng tử bị mất tích cả nghe chưa. Tôi sẽ giải thích sau. Cái gì
không nên làm thì đừng làm. Thật là một việc…

- Bây giờ, - người lùn nói, - thưa ông Glimfeather, nếu ông
có bất cứ điều gì hợp tình hợp lí thì cứ nói. Hãy hít một hơi thật sâu và đừng
nói như bắn súng ấy.

Với sự giúp đỡ của hai đứa nhỏ, bất chấp việc người lùn cứ
ho khan liên tục, Glimfeather giải thích rằng những đứa trẻ lạ mặt này được
Aslan phái đến thăm triều đình Narnia. Người lùn liếc nhanh đôi mắt về phía hai
đứa và đôi mắt đã có một cái nhìn khác.

- Được chính sư tử gửi đến… hả? - Ông hỏi - Và từ… từ…
cái Nơi Ấy…bên ngoài… Nơi tận cùng thế giới

- Thưa ngài, đúng thế ạ. - Eustace nói oang oang vào loa của
tai nghe.

- Con trai của Adam và con gái của Eve hả? - Người lùn hỏi
tiếp. - Nhưng ở trường Thực nghiệm, học sinh chưa bao giờ được nghe thấy hai
cái tên này nên hai đứa lặng im không đáp và hình như người lùn cũng không để
ý.

- Được rồi xin chào quý khách. - Ông nói rồi bắt tay hai đứa
trong lúc cái đầu to tướng hơi cúi xuống một chút. - Các bạn sẽ được đón tiếp
trọng thể. Nếu đức vua, ông chủ tội nghiệp của tôi không vừa lên tàu đến Bảy
Đảo thì người sẽ hết sức vui lòng đón nhận các bạn. Việc này sẽ làm người nhớ
lại những tháng năm tuổi trẻ. Còn bây giờ đã đến giờ ăn tối. Các bạn sẽ cho tôi
biết nội dung công việc của mình trước toàn bộ hội đồng của tôi vào sáng mai.
Ngài Glimfeather, hãy chăm lo chuẩn bị quần áo cho khách cùng tất cả những
chuyện có liên quan khác. Quý khách phải được phục vụ chu toàn theo nghi thức
long trọng nhất. Này Glimfeather, hãy ghé tai lại gần đây nào.

Đến đây, người lùn ghé sát miệng vào tai cú, ý định chỉ cho
riêng cú biết, nhưng như tất cả những người điếc khác, ông không điều khiển
được âm lượng của mình thành thử cả hai đứa đều nghe ông nói: Phải quan tâm để
ý xem hai đứa nó có được tắm rửa sạch sẽ không, nghe chưa?

Sau đó người lùn giật cương con lừa về lâu đài với tốc độ
giữa đi nước kiệu và đi bộ (đó là một vật kéo béo núc na núc ních) trong khi
thần rừng, cú, và hai đứa trẻ chậm rãi theo sau với những bước ngắn. Mặt trời
đã lặn sau dãy núi và trời trở lạnh.

Họ đi ngang qua bãi cỏ qua một vườn cây trái và qua cổng bắc
lâu đài lúc này đang mở rộng cả hai cánh. Vào bên trong họ thấy một cái sân
rộng bên trong trồng toàn cỏ. Nến đã được thắp lên, hắt ánh sáng qua cửa sổ đại
sảnh phía bên tay phải họ và từ các công trình kiến trúc ở ngay trước mặt họ.

Cú dẫn khách đi vào khu vực này, ở đây một người có khuôn
mặt vui vẻ nhất được gọi ra giao nhiệm vụ chăm sóc Jill. Người này không cao
hơn Jill và cũng mảnh dẻ hơn nhiều tuy rõ ràng đã là một phụ nữ truỏng thành.
Chị mềm mại và duyên dáng như một cây sậy, mái tóc thướt tha như một cọng rong
lá dài và dường như trên tóc còn có rêu. Chị dẫn Jill tới một căn phòng hình
tròn thuộc về một trong những tháp nhọn. Trong phòng có một bồn tắm nhỏ gắn
xuống sàn, một lò sưởi đẹp chất mấy súc củi đang cháy tỏa ra một mùi thơm dễ
chịu và một ngọn đèn treo rủ xuống từ cái trần có hình mái vòm với một sợi dây
xích bạc. Cửa sổ phòng nhìn ra huóng tây của xứ sở Narnia kì lạ, và khi Jill nhìn
ra cửa sổ nó thấy ráng hồng của hoàng hôn vẫn đỏ rựng lên sau mấy dãy núi xa
xa. Cảnh tượng khêu gợi trong lòng con bé về một cuộc phiêu lưu kì thú mà nó
cảm thấy bây giờ mới chỉ vừa bắt đầu. Tắm táp xong, nó chải tóc gọn gàng và mặc
lên người bộ quần áo đã được sắp sẵn cho nó - những đồ không chỉ tạo nên cảm
giác thoải mái mà còn rất ưa nhìn, tỏa ra một mùi huong dìu dịu và tạo ra những
âm thanh vui tươi khi cử động. Nó đang định quay lại cửa sổ ngắm lại cảnh vật
nên thơ bên ngoài một lần nữa thì bị quấy rối bởi một tiếng gõ lên cánh cửa.

- Mời vào. - Jill nói. Đó là Lông Vịt cũng đã tắm gội và
diện lên người bộ quần áo tuyệt vời của người Narnia. Nhưng khuôn mặt nó không
thể hiện vẻ vui thích gì.

- Ồ, cuối cùng cũng gặp được cậu, - nó nói giọng bực dọc,
ném phịch người xuống một cái ghế, - tớ đã phải cất công đi tìm cậu.

- Phải, cậu đã đến. tớ phải nói với cậu Lông Vịt ạ. Tất cả
mọi chuyện ở đây chẳng phải quá thú vị và đặc biệt lắm sao! - Jill hào hứng
nói, lúc này nó chẳng còn nhớ gì về những dấu hiệu và chàng hoàng tử mất tích.

- Ồ thì ra đó là điều cậu nghĩ? - Lông Vịt buông thõng một
câu rồi nói thêm sau một chút im lặng: - Tớ ước gì chúng ta không bao giờ đến
đây cả.

- Tại sao?

- Tớ không thể chịu đựng cảnh nhìn thấy vua Caspian… trở
thành một lão già run lẩy bẩy… lọm khọm, hom hem như thế. Thật là… thật là quá
đáng sợ.

- Điều đó thì có liên quan gì đến cậu cơ chứ?

- Ờ, cậu làm sao mà hiểu nổi. Phải, bây giờ nghĩ lại mới
thấy cậu không hiểu được cũng là phải. Tớ còn chưa nói cho cậu biết thế giới
này có một hệ thời gian khác hẳn với chúng ta.

- Cậu thử nói rõ xem sao!

- Thời gian mà cậu ở đây không hề bị khấu trừ vào thời gian
cậu ở trái đất. Cậu hiểu không? Thế có nghĩa là mặc cho chúng ta ở đây bao lâu
thì chúng ta cũng vẫn về trường thực nghiệm vào đúng lúc chúng ta rời khỏi đấy.

- Thế thì vui quá! Hoan hô!

- Ồ cậu im đi! Sao cậu cứ có thói quen cắt ngang câu chuyện
như thế? Khi cậu quay về Anh - về thế giới của chúng ta - cậu không thể nói bao
nhiêu tháng năm đã trôi qua ở đây. Có thể hàng trăm năm đã trôi qua ở Narnia,
trong khi ở Anh mới chỉ có một năm. Anh em nhà Pevensie đã giải thích cho tớ rõ
điều đó, nhưng như một thằng ngốc tớ lại quên mất. Và bây giờ rõ ràng cả 70 năm
đời người đã trôi qua ở Narnia kể từ lần cuối tớ đến đây. Giờ thì cậu đã thủng
ra chưa? Tớ… tớ quay lại đây để thấy Caspian trở thành một ông già gần đất xa
trời.

- Nếu vậy nhà vua là một trong những người bạn cũ của cậu! -
Jill nói. Một ý nghĩ kinh khủng làm nó đứng chết trân.

- Tớ vui sướng lắm đấy khi nghĩ về ông ta như một người bạn
cũ? - Lông Vịt hỏi lại với dáng điệu đau khổ. - Phải, từng là một người bạn tốt
như những thằng con trai với nhau. Ngày ấy Caspian chỉ lớn hơn mình một vài
tuổi. Bây giờ nhìn hình ảnh ông già râu tóc bạc phơ mà nhớ lại hình ảnh thằng
bé Caspian vào cái buổi sáng mà chúng tớ đổ bộ lên quần đảo Đơn Côi, hay là lúc
vật lộn với rắn biển, ôi thật là kinh khủng quá! Thà quay lại đây mà nhận được
cái tin Caspian đã chết còn hơn.

- Thôi im mồm đi! - Jill nói với một vẻ mất hết kiên nhẫn. -
Điều này còn tệ hơn là cậu nghĩ đấy. Chúng ta đã để tuột mất dấu hiệu thứ nhất.

Tất nhiên Lông Vịt chẳng hiểu mô tê gì, thế là Jill phải kể
lại cho bạn nghe câu chuyện giữa Aslan và nó cùng bốn dấu hiệu trong trọng
trách tìm lại hoàng tử được giao phó cho chúng.

- Cậu thấy đấy, cậu đã gặp lại người bạn cũ như Aslan đã
nói, lẽ ra cậu phải đến nói chuyện với ông ấy ngay, bây giờ thì mọi chuyện đã
hỏng bét ngay từ đầu.

- Nhưng làm sao tớ biết được?

- Nếu cậu chịu khó nghe tớ nói khi tớ cố bảo cậu thì có phải
đã xong việc rồi không.

- Phải, và nếu cậu đừng bày đặt ra cái màn "biểu
diễn" ngu xuẩn ở ngay mép vực và suýt nữa giết chết tớ - phải, tớ nói là
giết người và tớ sẽ nói điều náy thường xuyên nếu muốn để cậu dựng hết tóc gáy
lên - nếu không có chuyện đó thì cả hai đã cùng đến đấy và cùng được nghe thông
báo phải làm gì rồi.

- Tớ chỉ giả thuyết ông ấy là người đầu tiên cậu trông
thấy thôi, - Jill nói, - nhưng cậu đến truớc tớ mấy tiếng đồng
hồ đấy chứ. Cậu có chắc chắn là cậu không trông thấy ai khác không?

- Tớ chỉ đến truớc cậu một phút thôi, chắc là Aslan đã thổi
cho cậu bay nhanh hơn tớ. Để bù lại khoảng thời gian đã mất: cái khoảng thời
gian cậu đã để lãng phí.

- Đừng có xấu tính như thế. – Jill nói. - Trời ơi, cái gì
thế này?

Đó là tiếng chuông trong lâu đài mời mọi người đi ăn tối và
như thế cái cuộc đấu khẩu sắp trở thành một cuộc đấu khẩu có cấp độ gay gắp bậc
một bị cắt ngang một cách vui vẻ. Cả hai đều có một bữa ăn ngon miệng.

Ăn tối trong đại sảnh của một toà lâu đài là kinh nghiệm
tuyệt vời nhất mà hai đứa chưa từng trải qua bởi vì mặc dù Eustace đã đến thế
giới này một lần rồi nhưng  lần ấy nó chỉ lênh đênh trên biển và
không biết gì về cuộc sống tiện nghi, sang trọng của ngưòi Narnia ở chốn kinh
kì.. Những lá cờ rủ từ trên trần xuống, mỗi món ăn đều được phục vụ với tiếng
kèn trumpet và trống định âm. Món khai vị là món súp và chỉ nghĩ đến thôi bạn
đã thấy thèm rỏ dãi, đặc sản là món cá pavende, ngoài ra còn thịt heo, nem
công, chả phượng, cùng các loại bánh, các loại kem, các loại quả nấu đông, trái
cây, hạt dẻ cùng tất cả các loại rượu và nước ép trái cây. Thậm chí cả Eustace
cũng thấy tươi tỉnh hơn, và nhận ra có những món ăn giông giống. Xong tiết mục
ăn uống, một ca sĩ mù bước ra giữa phòng và bắt đầu ngâm nga trường ca cổ xưa
về hoàng tử Cor và Aravis và con ngựa Bree có tên là trường ca Con ngựa
và cậu bé 
kể lại một cuộc phiêu lưu xảy ra ở Narnia, Calormen và những
vùng đất lân cận, về kỉ nguyên Vàng, khi hoàng đế Peter Đại đế còn trị vì ở
Cair Paraven.

Khi hai vị khách của chúng ta khó nhọc lê bước lên cầu thang
trở về giường ngủ, miệng ngáp đến sái cả quai hàm, Jill nói:

- Tớ đoán tối nay chúng ta sẽ được một giấc ngủ ngon.

Đó là một ngày đầy ắp sự kiện và có rất ít người đoán ra
chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo với những bạn trẻ này.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.