Hãy cứu em - Chương 11
Chương 11
“Có chuyện gì làm con cao hứng à?”
Sadie xoay người lại nhìn cha mình, với một ống thở cắm vào
mũi, kính ở trên đỉnh đầu và một đôi tất ma sát màu tía mới dưới chân. Ông đã
biết về Vince rồi sao? Có người đã thấy xe tải của anh rời đi lúc ba giờ sáng
và tố cáo cô à? “Gì ạ?”
“Con đang ngân nga.”
Cô quay lại với bồn rửa chứa đầy hoa cúc vàng. “Người ta
không được phép ngân nga sao ạ?”
“Không, trừ phi có thứ gì đó đáng để ngân nga.”
Cô cắn má trong để khỏi mỉm cười. Cô cảm thấy thoải mái hơn
hẳn kể từ buổi sáng cô hướng chiếc Saab về phía Texas. Lần đầu tiên từ khi về
JH, cô dành cả đêm nghĩ ngợi về… chà, không nghĩ ngợi gì hết. Chỉ cảm nhận
khoái lạc. Hay làm một việc khác ngoài việc xem ti-vi, lo lắng cho cha, sự
nghiệp và tương lai của mình. Và đó là một thứ đáng để ngân nga.
Cô cắt khoảng ba phân cuống hoa và cắm hoa vào lọ. “Có việc
gì mà con làm được cho cha không?”
“Không gì cả.”
“Con có thể đảm nhận hộ cha vài việc ở trang trại.” Trong
một thời gian. Cho tới khi ông được về nhà. “Cha có thể chỉ cho con phần mềm kế
toán và con có thể tính bảng lương hộ cha.” Một khi cô đã được dạy phải làm gì,
chuyện đó hẳn sẽ không quá khó.
“Wanda làm tất cả những việc đó. Nếu con muốn giành việc của
Wanda, cô ấy sẽ không thể nuôi con cô ấy nữa.”
Ồ. Cô không biết Wanda. “Cha sẽ sớm tiêm vắc-xin và đóng dấu
cho lũ bê mới. Con có thể giúp việc đó.” Một trong những việc ít ưa thích nhất
của cô, nhưng nó sẽ cho cô việc để làm ngoài việc long rong tại một bệnh viện
phục hồi chức năng cùng người cha cau có.
“Con sẽ chỉ làm vướng tay vướng chân thôi.”
Đúng vậy, nhưng ông có thể nói dối và cứu rỗi cảm xúc của
cô. Chờ đã. Ông là Clive Hollowell, không, ông không thể. “Con cứ ngỡ những
bông hoa này sẽ làm cha vui lên,” cô nói và từ bỏ việc nỗ lực. Hoa cúc là loài
hoa yêu thích nhất của mẹ cô.
“Về nhà sẽ làm cha vui lên.” Ông ho và ôm lấy sườn. “Chết
tiệt!”
Cô liếc qua vai nhìn ông, lòng biết rằng mình lực bất tòng
tâm. Xương sườn của cha cô đang lành, nhưng rất chậm. Ông vẫn phải chịu đau,
tuy nhiên lại không chịu uống thuốc giảm đau.
“Sao cha không uống thuốc nhỉ?” cô nói khi đổ đầy nước vào
bình.
Tiếng ho đau đớn của cha cô kéo dài thêm vài giây nữa. “Cha
không muốn biến thành một kẻ nghiện ngập chết tiệt,” ông rền rĩ qua những tràng
ho.
Ông đã bảy mươi tám, chẳng có mấy khả năng sẽ bị nghiện, và
nếu chẳng may mà ông bị nghiện, thì có sao đâu? Ông sẽ sống nốt phần đời còn
lại một cách vui vẻ và không đau đớn. Đó có thể là một thay đổi tuyệt vời. “Cha
à, cha không cần phải sống trong đau đớn,” cô nhắc ông và tắt nước.Cô băng qua
phòng và đặt lọ hoa lên chiếc bàn cạnh giường. “Loài hoa yêu thích nhất của mẹ.
Con cho là nó sẽ tăng thêm chút màu sắc cho phòng của cha.”
“Mẹ con thích hoa cúc trắng.”
Cô nhìn xuống những bông hoa vàng. “À.”
“Cúc trắng và bầu trời xanh. Cha chẳng bao giờ thấy bà mà bà
không xinh đẹp như đồng môt đô la. Kể cả vào buổi sáng.”
Sadie nghĩ đến những chân tóc sẫm màu mà mình sẽ chấm lại
vào ngày hôm sau. Cô đã buộc tóc đuôi ngựa và chuốt mascara lên mi. Chỉ thế
thôi.
“Duyên dáng dịu dàng và tốt bụng với tất cả mọi người.”
“Con đoán là mình không giống mẹ.”
“Không. Con không giống bà ấy.” Cha cô nhìn Sadie. “Con chưa
bao giờ giống bà. Bà đã biết điều ấy từ khi con còn đỏ hỏn và cứng đầu trước
tất cả mọi thứ.”
Không, cha cô sẽ không bao giờ nói dối để cứu rỗi cảm xúc
của cô. “Con đã cố gắng, cha à.”
“Cha biết, nhưng tính cách đó không nằm trong con người
con.” Ông cầm tờ báo bên thành giường lên và đẩy chiếc kính từ đỉnh đầu xuống
sống mũi.
Đúng là có lẽ cô đã không làm tình nguyện ở bệnh viện hay
trại nhốt động vật. Đúng là có lẽ cô không nấu xúp cho các bà lão đau yếu,
nhưng cô làm việc chăm chỉ và tự nuôi mình. “Cha biết không, khoảng thời gian
duy nhất con thấy mình chẳng bao giờ đủ tốt là khi con ở đây. Con biết điều này
có thể làm cha sốc, nhưng có những người nghĩ rằng con là một phụ nữ thông
minh, có năng lực.”
“Chưa từng có ai bảo con không thông minh và kém năng lực
hết.” Ông giở báo. “Đừng cố tỏ ra không phải là mình. Nếu có một chỗ nào khác
khiến con cảm thấy mình khá hơn, thì hãy sống cuộc đời của con đi, Sadie Jo.”
Cô rất muốn. Rất muốn làm vậy. Nhảy phốc vào xe và rời xa
Lovett, rời xa Texas, cũng như cha cô, những ký ức và những sự thất vọng.
Tất nhiên là cô không làm vậy. Cô nán lại thêm một tiếng nữa
rồi rời viện và về nhà. về căn nhà trống không.
Tối qua cô đã có một khoảng thời gian vui vẻ. Có sự thoải
mái trong một cuộc tình một đêm. Thoải mái tham lam và không cần lo lắng về cảm
xúc hay lo rằng liệu anh có gọi lại hay vô vàn những chuyện khác đi kèm với
việc xây dựng một mối quan hệ. Thoải mái tỉnh dậy với một nụ cười trên mặt, và
không phải mòn mỏi chờ đợi một cú điện thoại.
Sadie lái xe qua Lovett trên đường về nhà và rất muốn ghé
qua cửa hàng Gas & Go. Lúc nào cô cũng có thể uống một lon Diet Coke hoặc
ăn một gói Cheetos. Cô sẽ không làm gì vào tối nay hết. Có lẽ anh cũng không,
nhưng cô thà xem những cảnh chơi khăm trên ti-vi hoặc YouTube cho tới khi mắt
mình chảy máu còn hơn là ghé qua Gas & Go với cái cớ thèm đồ ăn nhanh.
Khi Vince hôn tạm biệt và nói cảm ơn lần cuối cùng, cô biết
anh sẽ không quay lại lần nữa. À, cô biết anh cũng đã rất vui vẻ, nhưng anh
không đề nghị gặp lại cô, hay thâm chí là hỏi số điện thoại của cô. Cô không
giận dữ gì về việc đó. Cô cũng không buồn, được rồi, có lẽ là hơi buồn bởi vì
cô thích dành cả đêm khỏa thân hơn là thấy mình chán phát ngán, nhưng cô không
thể thấy thất vọng. Anh từng bảo cô rằng đó đơn thuần chỉ là chuyện mây mưa vui
vẻ. Anh được tự do làm những việc khác, cũng như cô, nhưng cô chẳng có gì để
làm. Quay trở về nhà khiến cô nhận thức rõ ràng một cách đáng buồn rằng cô đã
không duy trì một tình bạn sâu đậm nào trong cái thị trấn mà mình đã sinh ra và
lớn lên. Chẳng có ai khiến cô cảm thấy mình có thể gọi chỉ để rủ ăn trưa, dù cô
biết số của họ đi nữa. Người mà cô nói chuyện cùng nhiều nhất từ khi quay lại
là Vince, và giúp cô tiêu khiển không phải việc của anh. Mặc dù như thế sẽ khá
là tuyệt. Cô sẽ phải tìm ra việc gì đó để làm trong thời gian rỗi trước khi
phát điên.
Ngày hôm sau, sau khi ghé qua bệnh viện ở Amarillo vào buổi
sáng, cô lái xe qua ba khu phố về phía nam để tới Lily Belle Salon & Spa.
Cô ngồi xuống ghế trước mặt chủ tiệm spa và làm đẹp, Lily Darlington, và thư
giãn. Lầu rồi cô mới vào một tiệm làm đẹp, một chiếc áo choàng ni-lông màu đen
phủ kín từ cổ tới đầu gối cô. Mùi dầu gội và nến thảo mộc, xen với mùi dung
dịch nhuộm tóc, khiến cô tạm quên đi cuộc đời mình.
Sadie đã chọn Lily bởi vì cô ấy có mái tóc rất đẹp. Dày,
khỏe và có vài tông màu vàng tự nhiên khác nhau. Giống Sadie, Lily tóc vàng và
mắt xanh dương, và khi cô ấy bắt đầu đặt lá thiếc vào tóc Sadie, họ khám phá ra
rằng họ có một điểm chung ngoài mái tóc màu kẹo bơ mật ong và đôi mắt màu xanh
da trời. Lily lớn lên ở Lovett. Cô ấy đã tốt nghiệp trường trung học Lovett
trước Sadie năm năm, và họ quen chung vài người. Và tất nhiên Lily biết JH lẫn
gia đình Hollowell.
“Mẹ tôi từng làm việc ở quán ăn Wild Coyote cho tới khi bà
nghỉ hưu hồi năm ngoái,” Lily nói khi quét thuốc lên từng thớ tóc mỏng của
Sadie. “Và anh rể tôi sở hữu công ty Xe Mỹ Cổ Parrish.”
Sadie chắc chắn đã từng nghe đến anh em nhà Parrish và biết
đến công việc kinh doanh của họ. “Hồi xưa tôi toàn ăn ở quán Wild Coyote.
Sandwich và bánh nướng hồ đào.” Qua tấm gương trước mặt, cô nhìn Lily cuốn một
lá thiếc. “Tên mẹ chị là gì?”
“Louella Brooks.”
“Tất nhiên là em nhớ bà.” Bà Louella cũng nổi danh như quán
Wild Coyote. “Bà luôn có cả tấn chuyện về tất cả mọi người.” Cũng như tất cả
những người khác ở Lovett, nhưng điều khiến bà Louella nổi bật là khả năng dừng
lại giữa một câu chuyện, nhận món ở một bàn khác, và rồi quay lại mà không ậm ừ
một tí nào.
“Phải. Đó là mẹ
chị.” Chuông cửa rung lên và qua tấm gương, Lily ngẩng mặt khỏi tóc Sadie. “Ôi
không.” Một bó hoa hồng đỏ khổng lồ lù lù đi vào cửa hàng, che mất người đang
mang chúng. “Không phải nữa chứ.” Anh chàng chuyển hoa đặt bó hoa lên mặt kệ và
bảo một cô gái ở bàn ký nhận chúng.
“Chúng dành cho chị à?”
“Chị e là thế.”
Có người đã bỏ vài trăm đô la vào số hoa hồng đó. “Thật ngọt
ngào.”
“Không đâu. Cậu ta quá trẻ với chị,” cô ấy nói khi một vệt
ửng hồng lan lên cổ.
Làm thế này là thô lỗ. Sadie đã được nuôi dạy tử tế hơn thế,
nhưng cô phải hỏi thêm. “Anh ta bao nhiêu rồi?”
Cô ấy tách một phần tóc ra. “Cậu ấy ba mươi.”
“Như thế là chỉ cách tám tuổi. Phải không?”
“Ừ. Nhưng chị không muốn làm máy bay bà già.”
“Trông chị đâu có giống thế.”
“Cảm ơn.” Cô ấy nhét một lá thiếc vào dưới phần tóc vừa tách
ra và nói thêm vào, “Trông cậu ấy chỉ như hai lăm.”
“Em nghĩ cậu ta phải đáng tuổi con trai chị thì mới được coi
là một mối quan hệ máy bay - phi công chứ.”
“Chà, chị không muốn hẹn hò một anh chàng trẻ hơn tám tuổi.”
Cô ấy quẹt màu ra khỏi một cái bát. “Nhưng Chúa ơi, cậu ấỵ cực kỳ nóng bỏng.”
Sadie mỉm cười. “Vậy thì chỉ dùng cơ thể cậu ta thôi.”
“Chị đã thử làm thế. Cậu ấy muốn nhiều hơn.” Lily thở dài.
“Chị có một đứa con trai mười tuổi, và chị đang cố điều hành cơ sở kinh doanh
của riêng mình. Chị chỉ muốn một cuộc sống yên bình, tĩnh lặng và Tucker thì
lại phức tạp.”
“Như thế nào?”
“Cậu ấy từng ở trong quân đội và thấy rất nhiều chuyện. Cậu
ấy nói cậu ấy từng khép mình nhưng không còn như vậy nữa.” Cô ấy quét từng lọn
tóc của Sadie. “Nhưng với một người đàn ông nói rằng mình không còn khép mình,
thì cậu ấy không chia sẻ nhiều về bản thân.”
Cô nghĩ đến Vince. “Và điều đó làm chị sợ?”
Lily nhún vai. “Cả điều đó lẫn tuổi tác của cậu ấy cùng biến
cố với chồng cũ của chị. Chị không nghĩ mình có thể chấp nhận thêm được nữa.”
“Chồng cũ của chị là một tên khốn à?”
Lily liếc nhìn Sadie qua gương. “Hắn là một gã con hoang
thối nát.”
Điều ấy tệ hơn đáng kể so với một tên khốn.
Sau khoảng một tiếng nhuộm tóc nữa, Lily đội một cái mũ
trong suốt lên đầu Sadie và đẩy cô ngồi xuống máy sấy tóc. Sadie kiểm tra điện
thoại xem có tin nhắn hay email không, nhưng chẳng có gì ngoài tin rác. Hồi
trước cô thường nhận được tầm năm mươi tin nhắn công việc lẫn với tin nhắn từ
một số bạn bè trong cả ngày. Có vẻ như cô đã biến mất hoàn toàn. Không còn tồn
tại trên hành tinh này.
Khi làm xong, tóc cô trông rất đẹp. Hệt như bất kỳ tiệm làm
đẹp nào mà cô từng tới ở Denver, Phoenix hay LA. Nhưng Sadie đang ở Texas, và
trong khi Lily cố gắng chỉ cắt tỉa nhẹ nhàng mái tóc thẳng, dài ngang vai của
Sadie, cô ấy hơi quá tay trong quá trình sấy tóc và Sadie có một mái tóc hơi
phồng.
Ý nghĩ về nhà với mái tóc tuyệt đẹp đáng buồn đến mức cô ghé
qua tiệm Deeann's Duds để xem vài bộ váy mùa hè cô đã nhìn thấy trong tủ kính
bày hàng. Môt chiếc chuông trên cửa rung lên khi cô bước vào trong, và cô ngay
lập tức bị ấn tượng với sắc hồng, vàng và da bò.
“Nhìn cậu kìa!” Deeann đi vòng qua kệ và ôm lấy Sadie. “Dễ
thương như tai rận vậy.”
Sadie chưa bao giờ hiểu được lối nói đó. Vì rận lẫn tai đều
chẳng dễ thương gì. “Cảm ơn cậu. Tớ vừa mới chấm lại chân tóc ở Lily Belli
Salon & Spa.”
“Lily Darlington hâm đã làm mái tóc này sao?”
Cô lùi lại và nhìn vào đôi mắt nâu của Deeann. “Lily bị hâm
sao?” Sadie không nghĩ vậy.
“À.” Deeann vẫy tay. “Không. Mọi người quen gọi cô ấy thế
thôi. Đặc biệt là khi cô ấy còn trong quá trình ly dị tên Ronnie Darlington
lăng nhăng. Cô ấy lớn hơn tớ vài tuổi, nhưng tớ luôn nghĩ cô ấy rất dễ mến.”
“Cậu lúc nào cũng là cô gái tử tế nhất ở trường dạy xã giao.
Và xinh đẹp nữa.”
“Cậu mới tốt bụng làm sao.”
Cha cô không nghĩ vậy. “Cho tớ xem món gì dễ thương đi. Đa
phần quần áo của tớ nằm trong tủ đồ ở Phoenix, và tớ đang dần phát ngán việc
mặc mãi một cái váy với đồ chạy bộ rồi đây.”
Deeann vỗ tay. “Cậu mặc cỡ bốn hả?”
Cô là ai mà tranh
cãi chứ? “Chắc chắn rồi.” Cửa hàng hẹp thôi, với nhiều dãy và giá quần áo chất
đầy tất cả mọi thứ từ váy ngắn, quần soóc, áo phông, cho tới váy mùa hè và váy
dạ hội. Có vài món dễ thương, nhưng đa số đồ ở Deeann's Duds không hợp phong
cách của Sadie. Quá nhiều “đồ trang trí”. Tức là đính hạt, vòng bạc và đăng
ten.
“Tớ thích đồ
trang sức của cậu.” Cô thích thật.
“Nó giúp trả hóa
đơn.” Deeann nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cô ấy đã làm từ một cái thìa. “Sắp có
vài cô gái đến đây để xem váy dạ hội. Tớ hy vọng họ tìm được món gì đó và không
đi tới Amarillo.” Cô ấy lắc đầu, và mái tóc đỏ dài của cô đung đưa trên lưng.
“Chồng cũ tớ không trả tiền nuôi con một năm rồi, và tớ cần tiền.”
Sadie đặt ba cái
áo phông, hai chiếc quần soóc và năm đôi khuyên tai lên kệ. “Bộ váy dạ hội tốt
nghiệp trung học của tớ là hàng Jessica McClintock. Màu xanh dương với đá thạch
anh đính trên thân.” Cô thở dài. “Tớ trông tuyệt đẹp. Quá tệ là bạn hẹn của tớ,
Rowdy Dell, bị một chai rượu tequila bay qua đập vào đầu và chảy máu lên khắp
người tớ.”
“Chúa ơi. Anh ta
có phải khâu không?” Deeann tính tiền đống quần áo.
“Có. Vài mũi.” Cô
cười khẽ. “Tớ đoán mình thật khủng khiếp khi lo lắng nhiều về bộ váy hơn là đầu
anh ta.”
Deeann cắn môi để
khỏi mỉm cười. “Không hề, bạn thân mến ạ. Một cái đầu bị thương rồi sẽ lành.
Cậu không thể sửa một cái váy Jessica McClintock đính thạch anh. Rowdy có xin
lỗi vì làm hỏng váy cậu không?”
“Rõ ràng anh ta
đã không được nuôi dạy tử tế.” Sadie cười khẽ. “Đó là một đêm dạ hội khủng
khiếp.”
“Cá là nó không
tệ bằng của tớ.” Deeann đưa cô túi đồ. “Tớ bị dính bầu vào tối hôm dạ hội và
khiến mọi việc tệ hơn bằng cách kết hôn ba tháng sau đó. Giờ thì tớ quán xuyến
cửa hàng này, bán đồ trang sức và làm thêm bên bên bất động sản chỉ để nuôi con
trai và tớ. Tất cả chỉ vì tớ đã bò vào sau xe tải của Ricky Gunderson.”
Deeann rõ ràng là
một người chăm chỉ làm lụng. Sadie thích điều đó ở cô ấy. “Tớ có thể giúp gì
không?” Cô không được cấp giấy bán bất động sản ở Texas, nhưng chắc chắn cô có
thể dẫn người ta đi xem nhà cùng Deeann. Chỉ cho cô ấy chút bí quyết để đóng
một hợp đồng. Cô thường xuyên là đại lý có doanh số cao nhất trong các đại lý
môi giới ở Phoenix.
“Cậu có thể bán
váy dạ hội cùng tớ.”
“Gì cơ?” Cô đang
nghĩ đến bất động sản. Dẫn người ta đi xem nhà và mô tả ngôi nhà một cách hoa
mỹ.
“Dễ ý mà. Các cô
gái đó sẽ muốn thử mọi bộ váy trong cửa hàng. Tớ tin chắc là mình cần giúp một
tay.”
Đã lâu lắm rồi cô
không mua váy dạ hội hay ở gần lũ nhóc vị thành niên. Mấy cô nàng hai mươi mấy
ở đám cưới em họ cô cũng đã đủ khó chịu rồi. “Tớ không biết…”
“Chẳng mất nhiều
hơn vài tiếng đâu mà.”
“Tiếng á?”
***
Vince nhấc chiếc
búa tạ lên quá đầu và đập xuống mặt kệ. Tiếng gỗ bong và tiếng đinh vặn vang
lên ồn ã, và cảm giác được dồn toàn bộ sức lực của mình vào thứ gì đó thật là
tuyệt. Phương châm của anh lúc nào cũng là, “Thỉnh thoảng giết một con ruồi
bằng một cái búa tạ là hoàn toàn thích đáng.” Người đàn ông nói ra câu đó là
một lính thủy, thiếu tá Holdridge. Vince yêu thích lính thủy đánh bộ. Yêu cái
tính gan dạ bền bĩ của lực lượng ấy.
Tất nhiên, các
thành viên SEAL được huấn luyện hơi khác. Được huấn luyện rằng giết kẻ thù thì
dễ thôi, nhưng moi móc thông tin từ xác chết khó khăn hơn nhiều. Vince hiểu
điều đó và đi trên lằn ranh giữa việc biết rằng đôi khi bắt sống kẻ địch là
điều cần thiết cho nhiệm vụ và tình yêu dành cho một vụ nổ lớn. Và thỉnh thoảng
chẳng có gì sánh được với một chiếc búa tạ để truyền thông điệp và quan điểm
của mình.
Một giọt mồ hôi
lăn xuống thái dương và anh dùng vai áo phông lau đi. Anh đập một cái chạn trên
đầu và gỡ nó khỏi tường. Đêm qua anh lại mơ thấy Wilson. Lần này giấc mơ bắt
đầu trước khi trận đấu súng cướp đi tính mạng bạn anh. Anh mơ thấy mình quay
lại ngọn núi gồ ghề và những hang động đá vôi đó. Thấy anh và Wilson đứng cạnh
một kho máy phóng RPG[1], kho AK-47,
lựu đạn do Nga chế tạo, tên lửa Stinger và thứ mà một người nào đó đã quả quyết
là bản kinh Coran của chính Osama bin Laden. Vince luôn nghi ngờ điều đó, nhưng
nó tạo ra một câu chuyện hay.
[1] Rocket-propelled grenade: loại súng phản lực
chống tăng nhỏ dùng cá nhân, thường bắn tên lửa không điều khiển.
Kế hoạch đánh
trận yêu cầu bốn lính SEAL đổ bộ và đi bộ bảy dặm tới các hang động. Lực lượng
lính thủy đánh bộ yểm trợ hai bên sườn họ, canh chừng các tay bắn tỉa phe địch
ẩn mình trong các khe núi. Vụ tấn công mất nhiều thời gian hơn thường lệ bởi
địa hình gồ ghề và hơi nóng. Họ đã dừng lại giữa đường để cởi bỏ chiếc áo khoác
mặc khi đi máy bay, nhưng như thế là vẫn còn nước, MRE[2], H-gear[3], đủ các
loại vũ khí, áo và mũ chống đạn.
[2] Meal,
Realdy-to-Eat: loại lương khô của quân đội Mỹ.
[3] Một loại áo có
nhiều ngăn.
Điều đầu tiên họ chú ý đến khi đến gần mục tiêu là số bom mà
máy bay thả xuống lúc trước để tiêu diệt bớt kẻ địch đã chệch các mục tiêu
khoảng tám mươi phần trăm. Trung đội đi lên lối vào và tiến vào các hang động
như thể bước vào một ngôi nhà hay một con tàu. Ánh đèn trên vũ khí của họ mờ đi
trong các hang động sâu hun hút.
“Những bí mật nhỏ ở mọi góc quanh,” Wilson nói khi họ vòng
quanh một miệng hang. Trước khi có người hỏi, cậu ta nói thêm, “Willy Wonka.
Bản nguyên gốc. Không phải bản làm lại tồi tệ của Johnny Depp.”
“Chó chết thật. Cả một ổ kẹo Gobstoppers.” Vince chiếu ánh
đèn từ vũ khí của anh lên các hộp tên lửa Stinger. “Trông như thể có người đang
lên kế hoạch gây chiến với chúng ta đây.”
Wilson bật cười. Tiếng cười ha ha ha trầm ngắt quãng luôn
khiến Vince nở nụ cười. Tiếng cười anh luôn nhớ tới khi anh nghĩ đến bạn mình.
Vince đặt búa tạ xuống chiếc bàn cũ của bà Luraleen, một thứ
mà anh quyết định giữ lại để làm kỷ niệm, và gom các rnẩu gỗ vụn cùng mặt kệ.
Cứ nhớ đến Wilson là anh luôn mỉm cười. Mơ về cậu ta khiến anh run rẩy như một
đứa bé và bị vây hãm không lối thoát.
Anh ra khỏi văn phòng và đi qua cánh cửa sau mà lúc trước
anh đã để mở bằng một viên gạch chặn cửa. Anh đi vài bước tới chỗ thùng rác và
vứt các mảnh vụn vào trong. Anh đoán chừng phải mất một hai tuần để phá xong và
thêm ba đến bốn tuần nữa để cải tạo lại.
Ánh tà dương dần tắt trên bầu trời Texas không một gợn mây
khi một chiếc Volkswagen đỏ đỗ lại phía sau cửa hàng. Mồ hôi nhỏ giọt dọc thái
dương anh và anh nâng cánh tay lên, dùng vai lau đi. Becca tắt máy chiếc Bọ[4] và vẫy tay với Vince qua kính chắn
gió.
[4] Một tên gọi của
dòng xe Volkswagen Beetle.
“Chúa nhân từ xin hãy cứu con.” Vì một lý do không thể cắt
nghĩa nào đó, trên đường về nhà cô ta vẫn ghé qua đây vài lần một tuần. Anh
chưa bao giờ làm bất kỳ điều gì để khuyến khích “tình bạn” đó.
“Chào Vince,” cô ta gọi to khi đi đến chỗ anh.
“Chào, Becca.” Anh quay người về phía tòa nhà rồi dừng chân
và ngoái lại nhìn. “Cô đã cắt tóc à.”
“Một cô gái ở trường dạy nghề đã cắt đấy.”
Anh chỉ sang bên trái. “Một bên trông dài hơn.”
“Kiểu nó thế mà.” Cô ta cào tay qua tóc. “Anh thích không?”
Anh cho rằng mình có thể nói dối, nhưng làm thế chỉ khuyến
khích cô ta bám dính hơn. “Không.”
Thay vì trở nên thất vọng và bỏ đi, cô ta mỉm cười. “Đó là
điều tôi thích ở anh, Vince. Anh không tô vẽ mọi thứ.”
Có lý do đấy. Việc tô vẽ khuyến khích những mối quan hệ anh
không muốn. “Cô không tức mái tóc đó hả?” Những phụ nữ anh quen biết hẳn sẽ
phát khùng lên.
“Không. Mai tôi
sẽ sửa lại. Anh có cần cắt tóc không? Tay nghề dùng tông đơ của tôi đang ngày
càng khá lên đấy.”
Ngày càng khá
lên? “Không đâu. Tôi không muốn tóc mình bên dài bên ngắn.”
Một lần nữa cô ta
lại cười. “Tôi sẽ dùng lưỡi số hai cho anh vì trông anh có vẻ thích cắt tóc
thật ngắn.”
Anh nghĩ đến
Sadie, và đây không phải là lần đầu tiên kể từ khi anh rời nhà cô. Từ lúc ấy,
ngày nào anh cũng nghĩ về cô vài lần. Nếu có việc gì đó diễn ra ngoài công việc
phá nhà không cần động não, có thể anh sẽ thấy lo lắng về mức độ mình nhớ đến
cô.
“Tôi cần lời
khuyên của anh về một việc.”
“Tôi ư? Vì sao?”
Anh đã từng cho em gái mình lời khuyên nhưng cô chẳng bao giờ nghe theo. Becca
thậm còn không có quan hệ huyết thống, vậy thì cớ gì anh lại nên chịu đựng?
Cô ta đặt tay lên
cánh tay anh. “Bởi vì tôi quan tâm đến anh, và tôi nghĩ anh cũng quan tâm đến
tôi. Tôi tin anh.”
Ôi không. Một cảm
giác tồi tệ làm gáy anh đau nhói. Đây là một trong những lần cần đến sự tế nhị
và sự rút lui chuẩn xác. “Becca, tôi đã ba mươi sáu rồi.” Quá già với cô nhóc.
“Ồ, tôi cứ tưởng
anh già hơn.”
Già hơn? Gì cơ?
Trông anh đâu có già.
“Và nếu cha tôi
vẫn còn sống, tôi nghĩ ông sẽ lắng nghe tôi như anh đang làm vậy. Tôi nghĩ ông
sẽ cho tôi những lời khuyên khôn ngoan như anh thôi.”
“Cô xem tôi như…
cha cô sao?” Cái quái gì thế này?
Cô ta nhìn anh và
mở to mắt. “Không. Không, Vince. Giống một người anh trai hơn. Phải rồi, một
ông anh trai.”
Chắc rồi. Lần duy
nhất anh cảm thấy mình có tuổi là khi cái lạnh ngấm vào xương và làm tay anh bị
chuột rút. Từng có thời cái lạnh chẳng khiến anh bận tâm mấy, nhưng chắc chắn
là anh không già.
Sau xe Bọ của
Becca, chiếc Saab của Sadie dừng bánh, và anh quên tiệt về việc làm cha của
Becca. Đèn pha trên xe tắt đi và cửa xe mở ra. Ánh mặt trời màu vàng cam chiếu
những tia sáng vàng lấp lánh trên kính râm và tóc cô. Toàn thân cô vàng rực,
lấp lánh và tuyệt đẹp.
“Em ghé qua đổ
chút xăng. Có chuyện gì vậy?” cô hỏi.
“Anh đóng cửa một
thời gian.”
Cô đóng cửa xe
lại và đi về phía anh, dáng đi uyển chuyển mà cô đã học được ở trường dạy xã
giao làm các bước chân nhún nhảy và ngực cô nhấp nhô. Một nụ cười kéo nhếch hai
khóe miệng. Khuôn miệng cô đã đặt trên người anh vài đêm trước. Một khuôn miệng
ẩm ướt, nóng hổi mà anh không ngại để cô đặt lên thêm lần nữa. Cô mặc chiếc váy
trắng anh từng thấy trước đó. Anh sẽ không ngại cởi cái váy đó ra đâu.
“Chào Becca.”
“Chào Sadie Jo.”
Hai người họ ôm nhau đúng như dân Texas thứ thiệt. “Tóc chị
trông đẹp quá,” Becca nói khi lùi lại.
“Cảm ơn. Hôm nay chị vừa chấm lại chân tóc.” Sadie đưa mắt
khắp tóc Becca. “Tóc em rất… đáng yêu.” Cô liếc nhìn Vince. “Vừa dài vừa ngắn.
Rất khéo léo.”
“Cảm ơn. Em đang học trường thẩm mỹ và bọn em tập luyện trên
người nhau. Khi nào em khá lên, chị nên để em nhuộm tóc cho chị.”
Vì Sadie sẽ không ở đây khi điều đó xảy ra nên cô nói,
“Tuyệt vời.”
Becca bỏ chìa khóa ra khỏi túi áo và nhìn Vince. “Mai tôi sẽ ghé qua chào.”
“Tuyệt vời.”
Sadie quay lại
nhìn Becca chui vào chiếc Volkswagen và lái đi. “Cô ấy có hay ghé qua để chào
không?”
“Vài lần một tuần
trên đường cô ấy từ trường về nhà.”
“Chà, mái tóc đó
đúng là thảm họa. Cô ngước nhìn Vince qua cặp kính râm. “Em nghĩ Becca thích
anh.”
“Không phải đâu.”
“Phải đấy.”
“Không, thật đấy. Hãy tin anh.”
“Như chúng tôi hay nói kiểu Texas, ‘Cô ấy phải lòng anh.’”
Anh lắc đầu. “Cô ấy xem anh như là...” Anh ngập ngừng như
thể không nói nốt được.
“Anh trai cô ấy?”
“Cha.”
“Nghiêm túc đấy
chứ?” Trong vài giây sững sờ cô chỉ trố mắt nhìn anh, rồi tiếng cười của cô bắt
đầu vang lên khe khẽ. “Đúng là đáng kích động.” Như để chứng minh, tiếng cười
khẽ khàng mới rồi biến thành tràng cười dữ dội.
“Có gì vui đâu.”
Anh đút hai tay vào túi quần. “Anh chỉ mới ba sáu. Chẳng đủ già để có
một cô con gái hai mốt tuổi.”
Cô áp tay lên ngực và hít một hơi sâu. “Về mặt kỹ thuật thì
điều đó khả thi đấy, ông già ạ,” cô cố nói hết câu trước khi phá ra cười lần
nữa.
“Em sắp xong chưa?”
Cô lắc đầu.
Anh cau mày để khỏi cười và nhìn cô bằng ánh mắt giận dữ.
Ánh mắt từng khơi dậy sự sợ hãi trong con tim và trí óc của những chiến binh
Hồi giáo dẻo dai. Làm vậy cũng vô ích nên anh hôn cô để cô không cười nữa. Ép
đôi môi đang cười của anh vào để tắt tiếng cười của cô.
“Vào trong uống bia với anh nhé,” anh nói bên miệng cô.
“Anh đang chán à?”
“Bây giờ thì không.”

