Thú phi - Chương 071
Chương
71 – Lời thề
Trong
khoảnh khắc, Mặc Chi, Mặc Ngân, Mặc Ly ba người đồng loạt đứng khựng tại chỗ,
vừa ngạc nhiên vừa âm thầm dò xét Vân Khinh.
“Đinh
Đinh?” Vân Khinh giương mắt nhìn Độc Cô Tuyệt, cười hết sức lạnh nhạt, nói: “Cô
ấy là ai? Ta gọi là Vân Khinh.”
Độc
Cô Tuyệt nghe Vân Khinh nói, giọng nói rất nhẹ, nhẹ đến nỗi không nhìn ra được
cảm xúc của Vân Khinh. Hết sức bình tĩnh đối với cục diện đáng buồn ấy, không
có lấy một chút gợn sóng. Hắn không thích, hắn không thích bộ dạng này của Vân
Khinh.
Lập
tức Độc Cô Tuyệt duỗi cánh tay ra, ôm chầm Vân Khinh nhảy lên bờ ao, vừa dùng
lực vận nhiệt hong khô quần áo ướt sũng cho Vân Khinh, vừa trầm giọng nói: “Mặc
Ngân, ngươi nói cho nàng biết Đinh Đinh là ai.”
Mặc
Ngân đang đứng im lìm một bên, nghe Độc Cô Tuyệt chỉ đích danh mình, lúc này
bước lên từng bước một, tầm mắt không dám nhìn loạn, chỉ dán chặt vào cái bớt
hoa anh đào trên trán Vân Khinh, gằn từng chữ: “Đinh Đinh, chính là tiểu thư
đứng hàng thứ chín của Đinh gia, một trong hai đại thế gia đứng đầu nước Tề.
Theo lời thuộc hạ của hoàng thái tử Tề quốc nói, so với thiên tài nổi danh khắp
Tề quốc Đinh Phi Tình dường như còn lợi hại hơn, trên trán có cái bớt hoa anh
đào, tay phải tàn tật.”
Dừng
một chút rồi nói tiếp: “Theo Đinh gia đồn đãi, trong một đêm Trung thu mấy năm
trước, Đinh Đinh bị người bắt đi, mất tích, biến mất ở trước mắt mọi người, từ
đó về sau không hề xuất hiện lấy một lần nào nữa.”
Nói
đến đây liếc nhìn thật sâu Vân Khinh một cái, rồi mới tiếp tục: “Bao nhiêu năm
qua Đinh gia luôn âm thầm tìm kiếm thiên tài mất tích của bọn họ, đã gần như
ngầm treo giải thưởng hoàng kim ngàn lượng cho ai tìm được. Hoàng thái tử Tề
quốc cũng phái người tìm kiếm cho đến tận bây giờ, đáng tiếc không hề có tung
tích.”
Mạng
lưới tình báo của y bắt được nguồn tin tình báo này, bởi vì do hoàng thái tử
nước Tề chú ý nên mới khiến y chú ý. Khổ nỗi thiên tài gì đó bọn họ chưa một ai
đã gặp qua, mà cũng chưa nghe ai nói qua, cho dù cao thủ ẩn núp ở Tề cũng không
hề biết một người nào như vậy, hình như chỉ trong một đêm lộ ra tin tức này rồi
thôi. Là một thiên tài, mà lại bị tàn tật. Bởi vậy dần dà bọn họ cũng chẳng để
ý đến nữa.
Im
lặng tuyệt đối, sau khi Mặc Ngân dừng lời, quanh ao sen hết sức tĩnh lặng.
Lâu
thật lâu sau, trên gương mặt Vân Khinh chậm rãi nổi lên một ý cười đùa cợt,
ngẩng đầu nhìn về phía xa xa, thản nhiên nói: “Bắt đi, ha ha.”
Độc
Cô Tuyệt chưa bao giờ thấy kiểu cười như vậy ở trên mặt Vân Khinh, đùa cợt nhẹ
nhàng như vậy đấy, nhưng không hiểu sao lại làm cho lòng hắn ngập tràn chua
xót.
“Đúng,
bao năm qua Đinh gia quả thực đã bỏ không ít công sức, đến bây giờ vẫn còn tìm
kiếm.” Mặc Ngân trầm giọng nói.
Vân
Khinh khẽ nhếch khóe miệng, ánh mắt hết sức lạnh lẽo nhìn cánh tay phải của
mình, thản nhiên cười một tiếng, chậm rãi nói: “Tìm kiếm một kẻ tàn phế.”
Độc
Cô Tuyệt khẽ nhướn mày, trừng Vân Khinh, khẽ nói: “Không được kêu tàn phế.” Tuy
rằng Vân Khinh không thừa nhận, nhưng hắn có thể khẳng định, Vân Khinh trước
mắt hắn lúc này nhất định chính là Đinh Đinh kia.
Vân
Khinh nghe vậy thu hồi ánh mắt đang nhìn xa xăm, quay đầu nhìn Độc Cô Tuyệt,
một lúc lâu sau mới đưa tay nắm chặt tay Độc Cô Tuyệt, tựa vào trong ngực Độc
Cô Tuyệt, khẽ gật đầu: “Được.”
“Ta
muốn biết.” Nhiệt độ từ cơ thể hắn toát ra bức hết nước trên người Vân Khinh,
hong khô quần áo. Độc Cô Tuyệt duỗi tay ôm lấy Vân Khinh đặt ngồi trong lòng
hắn, cúi đầu nhìn sâu vào đáy mắt lạnh lẽo của Vân Khinh, gằn từng chữ một.
Hắn
muốn biết tất cả mọi chuyện trước kia của Vân Khinh, những năm tháng mà hắn
không được tham dự. Nhưng theo biểu hiện của Vân Khinh lúc này, xem ra không
giống như lời đồn đại. Nào là Đinh gia đau lòng vì Đinh Đinh mất tích, nào là
Vân Khinh bị bắt đi gì gì đó, xem ra không phải vậy rồi, chắc chắn việc này có
vấn đề. Hắn muốn biết, mặc kệ là tốt hay là xấu, mặc kệ đó là miệng vết thương của
Vân Khinh, dẫu cho có là chuyện riêng tư thì hắn vẫn muốn biết. Vân Khinh của
hắn nếu không thể chịu đựng nổi, hắn sẽ chịu thay cô.
Vân
Khinh nhìn ánh mắt cực kỳ kiên quyết của Độc Cô Tuyệt đang chiếu rọi vào mình,
sâu thẳm trong đôi mắt ấy không hề có chút nghi ngờ, chỉ có lo lắng và đau lòng.
“Ta
không sao.” Vân Khinh khẽ hé ra một nét cười dịu dàng, ngẩng đầu lên, rất tự
nhiên, rất thân mật hôn nhẹ Độc Cô Tuyệt một cái.
Độc
Cô Tuyệt ôm chặt thân thể Vân Khinh, sự mạnh mẽ ấy, vòng tay cứng rắn như sắt
ấy, mạnh mẽ như vậy lại khiến người ta có thể yên tâm dựa vào. Bên cạnh ba
người Mặc Ngân, Mặc Ly, Mặc Chi vẫn bình tĩnh tự nhiên, không ai lên tiếng,
trên mặt cũng không có ý tứ gì khác, không có ý đối địch, cũng không có hoài
nghi. Thậm chí hai người Mặc Ngân, Mặc Ly có vẻ hiểu biết Vân Khinh hơn, theo
bản năng khẽ nhíu mày. Nụ cười của Vân Khinh trống rỗng hết sức, bình tĩnh hết
mực, nhìn qua rất đẹp, nhưng lại cho người ta cảm thấy rất không thoải mái mà
không biết phải dùng từ ngữ như thế nào để diễn tả.
Bọn
họ hiểu Vân Khinh, hiểu một người có thể bỏ qua cơ hội sống sót, lại muốn trở
về cùng chết với Vương gia bọn họ, một cô nương như vậy, nếu nói với bọn họ
rằng cô đối với Vương gia bọn họ không hề thật lòng, chỉ là gian tế địch quốc
phái tới, đánh chết bọn họ cũng không tin. Cho nên, hiện tại rõ ràng đã biết
Vân Khinh có thể là Đinh Đinh của Tề quốc kia, nhưng bọn họ vẫn không hề có
chút ý đối địch hay đề phòng nào.
Bọn
họ cũng muốn biết, rốt cuộc chuyện này là sao.
Vuốt
ve cánh tay Độc Cô Tuyệt đang ôm vòng quanh eo mình, Vân Khinh thản nhiên cười
nói: “Chàng muốn biết, ta sẽ không gạt chàng bất cứ điều gì cả…”
Đoạn
năm tháng ấy đã qua đi thật lâu, cô cũng không muốn nhắc tới, nhưng nếu Độc Cô
Tuyệt muốn biết, cô sẽ nói.
Độc
Cô Tuyệt nghe vậy cánh tay lại lần nữa ôm thật chặt Vân Khinh, đem cả người Vân
Khinh vùi vào trong lòng hắn, những chuyện sắp nói ra có lẽ hắn sẽ không thích.
Giọng
nói bình tĩnh quanh quẩn bên ao sen tĩnh lặng, lời nói rất lạnh nhạt, rất chậm
rãi, miêu tả thật ngắn gọn, không lên giọng xuống giọng, cũng không dõng dạc,
càng không có âm thanh thúc giục lệ rơi, có chăng chỉ là bình tĩnh, bình tĩnh
quá mức.
Chỉ
là giọng nói gằn từng tiếng kia rơi trên mặt đất rồi biến mất trong không khí
lại làm cho người ta thương cảm đến tan nát cõi lòng.
Tiếng
nói bình tĩnh như vậy cứ thế thốt ra, nhưng tận cùng là một chuyện có thật hết
sức vô tình, tận cùng là đau đớn xé ruột xé gan, tận cùng là tuyệt vọng đến ảm
đạm lạc hồn.
Lời
nói nhẹ nhàng phiêu đãng trong khoảng không tĩnh lặng. Mặc Ngân, Mặc Chi, Mặc
Ly, đầu mày ba người đã sớm nhíu thật sâu, trên mặt loé lên không phải là đồng
tình thương cảm, mà là sát khí, sát khí hết sức lạnh lẽo.
Độc
Cô Tuyệt ôm Vân Khinh, không có biểu hiện gì khác, chỉ bình tĩnh nhìn Vân
Khinh. Không nóng nảy, không phát cuồng, thậm chí ngay cả một chút biến hoá nơi
ánh mắt cũng không có, nhìn qua cũng bình tĩnh như Vân Khinh vậy.
Nhưng
bọn Mặc Ngân đều biết rõ, bề ngoài càng bình tĩnh thì bên trong lại càng điên
cuồng như nham thạch nóng chảy, một khi Độc Cô Tuyệt nổi giận thì chỉ có thể
máu chảy thành sông. Nhưng nếu Độc Cô Tuyệt bình tĩnh, thì sẽ không có máu đổ,
mà hắn sẽ huỷ diệt tất cả thành tro bụi.
“Cho
nên, bà bà liền dẫn ta đi.” Thản nhiên một câu tổng kết tất cả, thanh âm rơi
xuống, chỉ lưu lại một không gian tĩnh lặng.
Không
ai nói tiếp, không ai động đậy, trong nháy mắt khắp vùng ao sen trầm tĩnh đến
đáng sợ.
“Khốn
nạn.” Giữa trầm mặc, Mặc Ngân đột nhiên đấm thật mạnh vào tường đá. Thảo nào
vừa rồi Vân Khinh khẽ cười đầy vẻ trào phúng như vậy. Bắt đi! Lũ Đinh gia khốn
kiếp còn dám nói vậy.
Vân
Khinh lạnh nhạt cười, khốn nạn sao? Có lẽ vậy, cô đối Đinh gia cũng chẳng còn ý
nghĩ nào khác.
Mặc
Chi, Mặc Ly đều nhìn vào Vân Khinh, rất bình tĩnh, giống như cô cũng chỉ là một
trong những người đứng xem, là Vân Khinh đang kể lại câu chuyện của một người nào
khác mà không phải câu chuyện của chính cô. Bình tĩnh và hững hờ đến vậy, đến
mức như hoàn toàn bàng quan, sao có thể bình tĩnh đến thế? Sao có thể lạnh nhạt
đến thế? Tấm lòng ấy, nét tao nhã này, bọn họ mặc dù vô cùng tức giận nhưng
cũng đã bị thuyết phục vạn phần sâu sắc.
Rầm!
Một thanh âm hưởng ứng muộn màng, Độc Cô Tuyệt vẫn bất động thần sắc, nhưng đã
giáng một đấm thật mạnh lên bờ đá.
Vân
Khinh hoảng hốt, kéo tay Độc Cô Tuyệt lại, nhìn thấy trên nắm tay kia đang có
máu rỉ ra, quả là đã đấm rất mạnh, đau lòng lẫn không đồng ý nhìn Độc Cô Tuyệt
nói: “Làm gì vậy, đau…”
Còn
chưa nói xong, Độc Cô Tuyệt đột nhiên lật tay lại cầm tay phải Vân Khinh, nắm
chặt, cúi người nhẹ nhàng hôn lên đó, trầm giọng nói: “Còn đau không?”
Kinh
mạch bị tổn thương, hắn biết, đó là da thịt đớn đau trăm vạn phần khó nhịn.
Vân
Khinh bình tĩnh nhìn Độc Cô Tuyệt, khẽ lắc đầu, dịu dàng cười: “Không còn đau
từ lâu rồi.”
Lời
vừa dứt, Độc Cô Tuyệt đột nhiên duỗi tay ra ôm đầu cô, ghì vào lòng mình, đặt
lên vòm ngực cứng rắn của mình, đôi tay nóng rực ôm chặt lấy cô, cứng như sắt
bao cô lại. Đau, cái ôm dùng toàn lực kia khiến cả người đều đau, nhưng Vân
Khinh không hề động đậy, cứ để mặc Độc Cô Tuyệt ôm chặt lấy mình, thật chặt.
Không
nói gì, nghe rõ tiếng tim đập rộn ràng, cảm giác được cơ bắp vững chắc, vòng
tay ôm ấp mạnh mẽ, và kể cả lồng ngực rộng lớn ấy, lúc này đang phát ra dấu
tích đau đớn và phẫn nộ rất đậm. Không có một lời, trái tim xưa nay vẫn luôn
kiên cường đột nhiên dường như há miệng, chua xót dâng trào.
Nước
mắt đã từ rất lâu chưa từng rơi nữa, nay lại chậm rãi tràn ra khóe mắt, chỉ một
giọt, chậm rãi lướt qua lồng ngực Độc Cô Tuyệt, rơi xuống lòng hai người.
Đó
là nước mắt ẩn nhẫn suốt bao nhiêu năm. Lúc bi thương tột cùng rời khỏi Đinh
gia vẫn không hề rơi lấy một giọt nước mắt, Vân Khinh vốn đã nghĩ rằng đời này
cô không còn nước mắt nữa. Lại không thể ngờ, Độc Cô Tuyệt một câu cũng chưa
nói, chỉ ôm chặt cô như vậy lại làm cho cô suốt bao năm không hề rơi lệ, vậy mà
lúc này lệ lại có thể nhẹ nhàng rơi ra, những uất ức và đớn đau của ngày ấy,
sau bao nhiêu năm hoá thành một giọt lệ, phát tiết ra hết.
Mặc
Chi, Mặc Ngân, Mặc Ly, ba người thấy vậy, chậm rãi rút lui, đem toàn bộ không
gian tặng lại cho hai người họ.
Không
ai để tâm tới thân phận Vân Khinh, người nước Tề thì đã làm sao, bọn họ chỉ
biết cô là Vân Khinh, là thê tử tương lai của Vương gia nhà bọn họ, chỉ vậy là đủ.
“Từ
nay về sau, ta sẽ bảo vệ nàng, ta sẽ luôn yêu thương nàng, nàng muốn gì ta cũng
sẽ cho nàng, sẽ không để cho nàng bị ức hiếp, sẽ không để nàng phải đau lòng,
sẽ không để cho nàng cô đơn một mình. Từ nay về sau, ta, Độc Cô Tuyệt, thề: sẽ
không còn bất cứ kẻ nào có thể thương tổn nàng được nữa.”
Thanh
âm trầm thấp chậm rãi vang lên bên tai Vân Khinh, rất lạnh lùng, rất tàn khốc,
nhưng chết tiệt lại làm cho trái tim người nghe ấm áp, chết tiệt lại làm cho
người ta lệ nóng vòng quanh.
Vân
Khinh cầm lấy tay Độc Cô Tuyệt, muốn ngẩng đầu lên, lại bị Độc Cô Tuyệt gắt gao
kềm lại, làm cho cô muốn động cũng không thể động, một câu cũng không thốt ra
được.
Độc
Cô Tuyệt không muốn Vân Khinh trả lời, cô chỉ cần nghe là đủ.
Trong
đáy mắt lạnh lẽo chợt loé lên nét thô bạo. Đinh gia, được, được lắm.
Người
của Độc Cô Tuyệt hắn cũng dám coi thường, lại dám đối đãi với người hắn thương
yêu như thế, tốt nhất nên cầu nguyện cho hôm nay hắn không thể ra khỏi hoàng
lăng, nếu không, Đinh gia cứ việc chờ huyết tẩy cả nhà đi.
Từ
phía xa, Mặc Ly thấy ánh mắt Độc Cô Tuyệt, sắc mặt bất động ôm ngực đứng tại
chỗ, hướng Mặc Chi và Mặc Ngân trao một ánh mắt. Vương gia nhà bọn họ ngoan độc
có tiếng, Đinh gia lại tổn thương người ngài ấy yêu nhất, mặc kệ cho dù trước
mắt vẫn còn mắc kẹt tại nơi đây, Vương gia nhà bọn họ không thể ra khỏi nơi này
thì không nói, nếu có thể ra khỏi lăng mộ này thì Đinh gia phỏng chừng sẽ bị
Vương gia nhà bọn họ nhổ tận gốc mới giải trừ được hận.
Vân
Khinh bị Độc Cô Tuyệt ôm chặt trong lòng, cảm nhận được cảm xúc dao động nơi
Độc Cô Tuyệt, không khỏi khẽ giãy dụa, nhưng không cách nào giãy khỏi vòng tay
ôm ấp của Độc Cô Tuyệt, đành phải buồn giọng kêu lên: “Tuyệt, Tuyệt.”
Độc
Cô Tuyệt hít sâu một hơi, ép hạ tâm tình đang cuồng bạo của mình, hai tròng mắt
vốn tràn ngập sát khí lúc này đã khôi phục vẻ lạnh lùng tàn bạo thường ngày,
chậm rãi buông lỏng vòng ôm đang vây khốn Vân Khinh, cúi đầu nhìn Vân Khinh mà mình
yêu thích sắc mặt đang đỏ bừng vì đau buồn. Không nói một lời, cúi xuống đặt
lên cánh môi Vân Khinh một nụ hôn nóng rực, nuốt luôn lời Vân Khinh định thốt.
Hắn
muốn làm gì sao có thể để Vân Khinh nhìn ra được, Đinh gia dẫu thế nào cũng có
quan hệ huyết thống với Vân Khinh, hắn làm sao có thể để Vân Khinh khó xử, hắn
có cả ngàn phương pháp có thể khiến cho Đinh gia diệt vong trong câm lặng.
Hung
hăng hôn Vân Khinh nửa ngày, Độc Cô Tuyệt dường như nhớ tới gì đó, ngẩng phắt
đầu nhìn Vân Khinh đang thở hổn hển, nghiêm mặt nói: “Bà bà kia, muốn cảm tạ
thì để ta cảm tạ, về sau không cho phép nàng mỗi ngày thầm nghĩ đến bà bà gì đó
của nàng nữa, có nghe thấy không?”
Thảo
nào Vân Khinh đối với bà bà của cô tốt như vậy, sâu nặng đến thế này thì hắn
phải đối đãi cho thật tốt thôi. Nhưng mà, về sau để hắn đền đáp là được rồi,
đừng có mơ vẫn chiếm cứ vị trí đầu trong lòng Vân Khinh nữa, nghĩ thôi cũng
không thích rồi.
Vân
Khinh nghe Độc Cô Tuyệt nói vậy, không khỏi trong nháy mắt dở khóc dở cười nhìn
Độc Cô Tuyệt, người này rốt cuộc nghĩ cái gì vậy trời?
“Còn
cái tên Đinh Danh kia là ai?” Thấy Vân Khinh bình tĩnh nhìn hắn, Độc Cô Tuyệt
lại lần nữa thay đổi đề tài, Vân Khinh của hắn đối với tên Đinh Danh gì đó lại
có ý buông tha, bốc hoả ghê.
Vân
Khinh khẽ hạ mắt xuống một chút, thở dài một hơi, nói: “Y không phải là Đinh
Danh, mà là Đinh Phi Danh.”
Trong
tên có chữ Phi ở Đinh gia chỉ có Đinh Phi Danh và Đinh Phi Tình là có. Hai cây
sáo, một cây nửa xanh nửa trắng và một cây toàn thân xanh biếc, tỷ tỷ từng cho
cô xem qua nên cô nhận ra.
Vốn
đang kinh ngạc vì sao Độc Cô Tuyệt lại hỏi Vân Khinh vấn đề này, Mặc Ngân chợt
nghe Vân Khinh nói, lúc này sắc mặt trầm xuống, tiếp lời: “Đinh Phi Danh, nhị
ca của cô nương.”
“Nhị
ca cái gì.” Độc Cô Tuyệt nhất thời sắc mặt nặng nề, hung hăng trừng mắt liếc
Mặc Ngân một cái thật sắc, Vân Khinh của hắn tứ cố vô thân, nhị ca cái gì mà
nhị ca.
Rồi
cúi đầu nhìn Vân Khinh, hỏi nhỏ: “Vì sao?”
Vừa
nghe cái tên Đinh Phi Danh này hắn đã biết là ai, cũng đã hiểu được vì sao đêm
đó Vân Khinh nắm chặt tay hắn như vậy. Vân Khinh đã sớm phát hiện ra, cho nên
mới đến giữ chặt hắn, cho nên mới lo lắng. Chỉ là, việc đã thế vì sao cô còn
muốn tha cho Đinh Phi Danh một con đường sống? Trong mắt Vân Khinh hiện lên ý
xin lỗi, nhẹ giọng nói: “Y đã cứu ta một lần.”
Lúc
cô năm tuổi, tỷ tỷ không có bên cạnh, các anh chị họ khác bắt nạt cô, lúc đó
Đinh Phi Danh chín tuổi vừa vặn đi ngang, đã cứu cô từ dưới ao lên, cho nên…
“Lăn
ra đây cho bổn vương.” Mới nói được đến đây, Độc Cô Tuyệt đột nhiên quát to một
tiếng, khiến Vân Khinh hoảng sợ.
Khi
tiếng Độc Cô Tuyệt vừa dứt, một phiên cửa đá bên cạnh ao sen bị đẩy ra, Đinh
Phi Danh mang vẻ mặt khiếp sợ nhìn Vân Khinh, đôi môi khẽ nhúc nhích, nhưng
không thốt ra được tiếng nào.
Vân
Khinh thấy Đinh Phi Danh đột nhiên xuất hiện, sau một lát hơi sửng sốt, rồi
cũng chậm rãi quay đầu, không thèm để ý nữa.
“Đinh
Đinh…”
“Nàng
tên là Vân Khinh.” Độc Cô Tuyệt vẻ mặt lạnh lẽo trừng Đinh Phi Danh. Trong lăng
mộ chỉ có mỗi nơi này có nước, muốn giữ mạng tất nhiên sẽ quanh quẩn ở đây, quả
nhiên không ngoài sở liệu của hắn.
Ôm
chặt Vân Khinh vào trong ngực, Độc Cô Tuyệt chậm rãi đứng lên, ánh mắt âm ngoan
lạnh lùng đảo trên người Đinh Phi Danh, tàn ngược nói: “Hôm nay bổn vương tha
cho ngươi một mạng, về sau người con gái của bổn vương không còn nợ ngươi một
chút ân tình nào nữa. Bây giờ, cút cho bổn vương! Nếu để cho bổn vương phát
hiện ngươi còn quanh quẩn nơi đây, đừng trách bổn vương vô tình.”
Vân
Khinh nợ người, hắn trả thay cô.
Đinh
Phi Danh bình tĩnh nhìn Vân Khinh, y rời nhà đi ẩn núp Tần quốc đã mười năm,
rất nhiều chuyện y không hề biết. Hóa ra, thiên tài của Đinh gia bọn họ không
phải bị bắt đi, mà là…
“Vút…”
Đinh Phi Danh còn chưa kịp kêu lên lấy một tiếng, kiếm của Mặc Chi đã gần như
cắm trên vách tường đá ngay trên đầu y.
“Cút.”
Độc Cô Tuyệt quát lớn một tiếng.
Đinh
Phi Danh nhìn Vân Khinh, cắn cắn môi, xoay người bước đi.
Mặc
Ly thấy vậy lạnh lùng nói: “Hôm nay tha cho ngươi một con đường sống, ra khỏi
lăng đừng để ta gặp lại ngươi.” Vốn ở trong hoàng lăng nhất định phải giết chết
y, nhưng lúc này lại buông tha y, nhưng mà việc ra khỏi lăng mộ…
Đinh
Phi Danh nghe Mặc Ly nói, đầu cũng không quay lại nhanh chóng rời đi, không nói
thêm gì nữa.
“Ra
khỏi lăng?” Vân Khinh nghe Mặc Ly nói như vậy, không khỏi ngẩng đầu nhìn Độc Cô
Tuyệt.
Độc
Cô Tuyệt thấy Vân Khinh nhìn hắn, trấn tĩnh lại tinh thần. Vừa rồi nghe về thân
thế của Vân Khinh khiến tâm tình hắn không tốt lắm, lập tức hồi phục thần sắc
kiêu ngạo, lấy lại uy thế khuấy trời đạp đất ngày xưa, để tâm tư lắng xuống,
nhìn Vân Khinh, trầm giọng nói: “Ta đã nói rồi, muốn lấy mạng Độc Cô Tuyệt ta
ư, không dễ vậy đâu, ngồi chờ chết, không phải tác phong của ta.”
Dù
muốn làm gì, trước hết phải ra ngoài được đã, nếu không đừng nói là diệt Đinh
gia, tất cả đều trở nên công cốc hết. Lúc này cần phải trấn tĩnh để tìm đường
ra ngoài mới là quan trọng.
Vân
Khinh thấy Độc Cô Tuyệt vẫn như cũ, vẫn là bừa bãi lẫn tự tin như vậy, không
khỏi khẽ cười, từng nhịp từng nhịp trái tim của cô cũng bình tĩnh trở lại. Đúng
vậy, cái dáng vẻ tràn ngập tự tin như vậy chỉ có thể là Độc Cô Tuyệt. Một đao
đã chém ra thì sẽ không bao giờ ngừng lại, quyết không buông tha cho kẻ địch.
“Vương
gia, bây giờ chúng ta phải làm gì?” Mặc Chi, Mặc Ngân, Mặc Ly ba người đã đi
tới, vừa rồi bị một loạt sự tình quấy rầy, không kịp nghĩ sẽ thoát ra ngoài
bằng cách nào. Hiện tại mọi thứ đều đã bình lặng trở lại nên quyết tâm hết thảy
vì mục tiêu tìm đường ra. Không đến thời khắc cuối cùng quyết không buông tay,
chờ chết không phải là điều bọn họ quen làm, tuy rằng hy vọng thoát ra ngoài
hết sức xa vời, nhưng dù thế nào cũng phải liều mạng thử mới biết được.
Độc
Cô Tuyệt ôm ngang thắt lưng Vân Khinh, đứng ở bên cạnh ao sen, nghe vậy trầm
giọng nói: “Ta hiểu Sở Vân, y rất nhanh trí, ta đoán y nhất định đòi phá lăng.”
Mặc Ngân, Mặc Ly liếc nhau, đều đồng lòng gật gật đầu. Bề ngoài Sở Vân có vẻ
thư sinh nho nhã, thực ra thủ đoạn và tính tình cực kỳ tàn nhẫn, không thèm để
ý đến quy củ hoàng gia, phá lăng, tuyệt đối có thể.
“Nơi
mỏng nhất của Hoàng lăng này ở đâu?” Độc Cô Tuyệt nhíu mày nhìn Mặc Chi hỏi.
Nếu
tìm được nơi mỏng nhất của hoàng lăng, hắn nghĩ hoàng huynh cũng sẽ không ngăn
cản Sở Vân, như vậy bắt đầu từ chỗ nào là thích hợp nhất?
Mặc
Chi trầm ngâm một lúc, không dám khẳng định: “Theo thuộc hạ được biết, nơi mỏng
nhất của hoàng lăng hẳn là ở góc trên phía tây bắc, vị trí cụ thể thuộc hạ
không biết, nhưng cho dù là nơi mỏng nhất, cũng phải ba mươi trượng(*) đá nham thạch hợp lại.”
(*)1 trượng
tương đương 3,33 m
Y
phụ trách giám sát, không phải phụ trách xây dựng, chỉ biết đại khái, không
biết chi tiết.
“Chết
tiệt, làm chắc chắn như vậy làm gì.” Mặc Ly nghe Mặc Chi nói không khỏi nghiến
răng, ba mươi trượng, dày như vậy, lại còn dùng loại đá nham thạch vững chắc
nhất, cho dù khoan, cho dù phá lăng, nhanh nhất cũng phải hai, ba tháng mới có thể mở đường
ra sao? Bọn họ ai có thể ở bên trong lăng mộ không có đồ ăn mà có thể sống hai
ba tháng.
Mặc
Chi nghe xong cũng không biết nói gì.
Vân
Khinh nghe vậy chỉ khẽ nhíu mày nói: “Cửa vào lăng mộ có nhược điểm.” Thiên Cân
Đính, nặng ngàn cân, nhưng cũng không tới ba mươi trượng đá nham thạch.
Độc
Cô Tuyệt nghe thấy thế liền ôm Vân Khinh nói nhỏ: “Nơi đó có cơ quan liên hoàn,
phá hư một chỗ, toàn bộ hoàng lăng sẽ sụp ngay, không thể phá được.” Bằng không
hắn trực tiếp chờ ở nơi đó là được, chứ cần gì phải chạy đi tìm hướng khác,
Thiên Cân Đính hạ xuống, toàn bộ cơ quan tự hủy của hoàng lăng sẽ được khởi
động, hoàng lăng có rất nhiều vị trí không thể đụng vào, cũng không thể đào lên
mở ra, nếu không muốn toàn bộ hoàng lăng sụp xuống, chỉ có thể lựa chọn mở một
hang động làm lối ra, cho nên dù Sở Vân có điều động nhiều nhân mã cũng không
có tác dụng gì lớn.
Vân
Khinh nghe vậy gật gật đầu, nàng đối với cơ quan mật đạo, quả thật biết rất ít.
Độc
Cô Tuyệt dò tìm trong trí óc bản vẽ thiết kế lăng mộ, suy nghĩ một lúc lâu, sau
đó trầm giọng nói: “Hoàng lăng lấy Phục Hy sáu mươi bốn quẻ, Tiên Thiên bảy
mươi hai phương vị làm chủ chốt, ấn như vậy tính ra, nơi mỏng nhất hẳn là ở góc
tây bắc, trên vị trí khảm cung. Đi, bọn họ phá ở ngoài, chúng ta khoét ở trong,
có thể nhanh hơn một chút.”
Tuy
rằng bọn họ ít người, nhưng cũng có thể phá được mấy thước(*), tiết kiệm được một chút
thời gian, bây giờ cũng chỉ có biện pháp này.
(*) 1 thước tương đương 0,333 m
“Vân
Khinh, nàng ở trong này giữ hồ nước.” Xác định việc phải làm, Độc Cô Tuyệt nhìn
Vân Khinh nói nhỏ.
Vân
Khinh vừa nghe qua dĩ nhiên hiểu ngay ý của Độc Cô Tuyệt. Lỡ may Đinh Phi Danh
còn có đồng đảng khác vẫn còn sống, thừa dịp bọn họ không ở đây hạ độc vào
nước, vậy mọi việc liền hóa thành tro bụi. Hơn nữa cô không có võ công gì, phá
lăng, cô không đủ sức để làm chuyện đó.
Vân
Khinh gật đầu một cái: “Được, ta sẽ phòng thủ ở nơi này.”
Độc
Cô Tuyệt nhấc cánh tay ôm chặt Vân Khinh, cúi xuống hôn một cái, xoay người
mang theo đám người Mặc Chi tiến về góc phía tây bắc bước thẳng đi.
Vân
Khinh thấy Độc Cô Tuyệt đi xa, khẽ nhón người lên, bay lên phía trên ao sen,
chọn một đóa sen lớn nhất, khoanh chân ngồi xuống, đặt Phượng Ngâm Tiêu Vĩ trên
chân, lẳng lặng phòng thủ.
Một
ngày lại một ngày trôi qua, bên trong lăng mộ không có ngày tháng, cũng không
biết rốt cuộc đã qua bao nhiêu ngày, cho dù là ban ngày thì vẫn là đêm đen phủ
quanh. Duy nhất biết đến, chính là bụng càng ngày càng đói, uống nước dĩ nhiên
là không thể no bụng được, sắc mặt ngày một tái nhợt, sắc hồng trên mặt cũng từ
từ mất đi.
Độc
Cô Tuyệt nhờ có nội công thâm hậu, nên nhìn vẫn có vẻ bình thường, chẳng qua
sắc mặt hơi khó coi một chút. Nhưng Vân Khinh đến đáy mắt cũng đã hõm sâu vào, vô cùng tiều tụy.
Nhưng
mỗi ngày khi Độc Cô Tuyệt trở về uống nước, trên mặt Vân Khinh luôn tràn đầy
nét tươi cười thản nhiên, rất dịu dàng, rất bình thản. Độc Cô Tuyệt nhìn mà đau
lòng không chịu nổi, lại không biết phải nói gì, quay đầu bước đi, càng thêm
liều mạng mở đường, điên cuồng đào xới.
Vân
Khinh yên lặng tính toán giờ, khắc lên trên bông sen cô đang ngồi thêm một dấu
dài nữa, nhẩm tính chừng một tháng đã qua đi, thời gian nhanh quá. Đã gần như
đến giới hạn chịu đựng của cô mất rồi. Mọi thứ trước mắt dường như đều đã trở
nên hỗn độn, đến cả tinh thần cũng không tập trung nổi nữa.
Cót
ca cót két, loáng thoáng có tiếng động truyền đến, khóe miệng Vân Khinh khẽ
động một cái, tiếng động này có vẻ không giống tiếng động của Đinh Phi Danh tới
lấy nước, đây là tiếng gì, có lẽ nào là cô hoảng loạn đến lảng tai luôn rồi?
Mở
mắt ra miễn cưỡng nhìn nơi có tiếng động truyền đến, có một vật nho nhỏ đen
thui gì đó ngồi xổm bên hồ nước, Vân Khinh nhất thời ngẩn người, cái gì vậy?
Trừng
mắt nhìn, hít sâu mấy hơi, Vân Khinh tập trung tinh thần nhìn lại.
Chỉ
thấy ở nơi đó có cái gì đó đen thùi lùi, nửa thân mình đều ở trong hồ sen, nhìn
những bọt nước bay lên xung quanh, hình như là đang uống nước.
Uống
nước? Hoàng lăng có thứ gì sống mà đến uống nước? Trong khoảnh khắc đó, tinh
thần Vân Khinh chấn động, đang định mở miệng kêu lên, thì rầm một tiếng, tiếng
nước vang lên.

