Tàn bạo khốc nương tử - Chương 13 - 14

Chương 13: Gặp cha
mẹ chồng?

Sửu tức phụ (1) dù sao cũng phải bái kiến cha mẹ
chồng, tiếp tục lên đường mấy ngày, rốt cuộc cũng đến Phương gia. Tuy rằng Bạch
Mạn Điệp chỉ là tức phụ giả, nhưng thủy chung cũng phải gặp cha mẹ chồng. Cũng
vì cái hiệp nghị không may kia, nàng thực sự đúng là xui xẻo.

(1)  Sửu tức phụ:
sửu: xấu, tức phụ: con dâu.

Vạn Kiếm sơn trang khí thế hùng vĩ, nguy nga tráng lệ,
cảnh vật khí thế kia, có thể đè chết một con người. Bạch Mạn Điệp tự nhận là
hiểu đời, nhưng đứng trước cửa lớn Phương gia, cũng hút phải vài ngụm khí lạnh.
Xe ngựa mới vừa dừng lại, lập tức có người chạy đến chào hỏi, một câu rồi lại
một câu. Bạch Mạn Điệp nỗ lực giả trang làm thục nữ, từng bước tiến vào. Phương
Chấn Hiên vô cùng không biết điều một tay ôm lấy thắt lưng nàng, bỏ mặc đám
người hầu, trực tiếp bước vào. Mọi người thấy đại thiếu gia vô cùng thân thiết
ôm nữ nhân như vậy, tất cả đều trừng to hai mắt.

Vừa vào phòng khách, lập tức có một vị phu nhân khuôn
mặt xinh đẹp ra chào đón, “Chấn Hiên, con đã về?”

Hắn đáp ứng một tiếng, nhưng không trả lời, ôm lấy
Bạch Mạn Điệp vào trong, động tác vô cùng thân thiết.

Vừa vào tới phòng khách, nàng còn chưa thấy rõ cảnh
vật trước mắt, đã bị một bàn tay to ấn xuống mặt đất, đầu gối đập xuống đất một
cái thật đau.

Phương Chấn Hiên không nhìn nàng, tự nói, “Hài nhi
thỉnh an cha.”

“Ách…” Bạch Mạn Điệp nhìn Phương Chấn Hiên, miễn cưỡng
nói, “Bạch Ngâm bái kiến bá phụ.” Có lộn hay không, cứ như vậy mà mang nàng về
bái kiến cha mẹ?

“Vị này chính là…” Nam tử đang ngồi trên cao đường chỉ
tay vào Bạch Mạn Điệp, nhìn Phương Chấn Hiên bằng ánh mắt thăm dò.

Cho đến lúc này, Bạch Mạn Điệp mới có thể quan sát rõ
Phương phụ Phương Kình trong truyền thuyết. Phương lão gia khoảng chừng trên
dưới 50 tuổi, vẻ mặt cương nghị, bên trong ống áo bên trái trống rỗng. Đôi mắt
lão đầu này vô cùng lợi hại, nhìn nàng không có chút ôn hòa nào. Bạch Mạn Điệp
mạnh mẽ làm ra dáng tươi cười, nhìn thẳng vào mắt hắn.

Bạch Mạn Điệp mỉm cười, ánh mắt vô cùng thuần khiết,
“Tiểu nữ tử Bạch Ngâm bái kiến bá phụ.” Giở vờ thuần khiết chính là sở trường
của nàng. Nàng cùng họ Phương kia chỉ là quan hệ hợp tác, không muốn cùng
Phương gia có bất cứ quan hệ gì với Phương gia, tiếp tục dùng tên giả.

Phương Chấn Hiên liếc mắt nhìn nàng một cái, rồi lại
nhìn Phương lão gia, “Cha, Bạch cô nương chính là hôn thê của ta.” Hắn nói xong
vô cùng lãnh đạm, quan hệ phụ tử xem ra vô cùng bế tách.

“Vị hôn thê?” Phương lão gia nheo mắt, nhìn Bạch Mạn
Điệp từ trên tới dưới, từ đầu tới chân, không bỏ qua bất cứ chi tiết nào. Nàng
trong lòng trực tiếp nói thầm, rõ ràng là giả, lại phải diễn trò giống y như
thật.

Vì cái hiệp nghị xui xẻo kia, Bạch Mạn Điệp vẫn phải
duy trì tác phong tốt đẹp, tiếp nhận ánh mắt “tẩy lễ” của Phương Kình.

Vị phu nhân có khuôn mặt xinh đẹp ban nãy cũng tiến
vào, ngồi trên ghế chủ thượng, đánh giá Bạch Mạn Điệp.

Phương Chấn Hiên tùy tiện liếc vị phu nhân kia một
cái, sau đó lặp tức xoay mặt đi. Di, vậy ra quan hệ mẫu tử cũng thập phần bất
hảo đó nha.

Quỳ trên mặt đất chỉ ba phút đồng hồ mà cứ ngỡ là ba
năm. Nàng tiếp nhận hết mọi ánh mắt quỷ dị xung quanh đang nhìn mình, tim đập
càng lúc càng lợi hại. Trong lòng nàng đem tên họ Phương kia ra mắng ít nhất
cũng ba trăm lần, tại sao lại muốn đưa nàng vào đại sảnh, trực tiếp mang vào
hậu đường có phải tốt hơn không.

Phương Kình ôn hòa nâng Bạch Mạn Điệp dậy, cười nói,
“Bạch cô nương, nhà cô ở đâu?” Con dâu mình nhà ở đâu hắn có quyền biết chứ?

Bạch Mạn Điệp mỉm cười, “Tiểu nữ tử không cha không
mẹ, phiêu bạt khắp nơi, bốn bể là nhà.”

Vị phu nhân có khuôn mặt xinh đẹp kia “À” một tiếng,
ánh mắt khó chịu liếc qua nàng mấy lần. Bạch Mạn Điệp không phải kẻ ngu ngốc,
tuyệt đối có thể nhìn ra Phương phu nhân không thích nàng, thậm chí còn khinh
thường nàng.

Phương Chấn Hiên lạnh lùng nhìn Phương phu nhân, “Nhị
nương, Ngâm Ngâm là vị hôn thê của ta, không phải vị hôn thê của bà.” Hắn cố ý
nhấn mạnh hai chữ “nhị nương”. Chậc chậc, nhị nương, thì ra không phải mẹ con
ruột.

Phương phu nhân nhíu mi, “Chọn tới chọn lui, rốt cuộc
lại chọn người này?” Hơi quá đáng nha, rõ ràng chính là khinh thường nàng mà.

Bạch Mạn Điệp nhu nhược cười, “Ngâm Ngâm bái kiến phu
nhân.” Má ơi, Bạch Mạn Điệp thật muốn đánh nữ nhân này một trận quá. Đuôi cũng
muốn vểnh lên tới tận trời rồi, bà tưởng bà là ai a.

Phương phu nhân thần sách lơ đãng nói, “Chấn Hiên,
Thanh Sương biết con muốn trở về, xin đợi đã lâu.”

“Chờ ta làm gì?” Phương Chấn Hiên sách mặt khó coi,
“Trong lòng ta chỉ có Ngâm Ngâm.”

“Chấn Hiên…”

“Được rồi.” Phương Kình lạnh mắt xem trò, rốt cuộc
cũng nói ra.

Bạch Mạn Điệp cười cười, “Bá phụ, ngài đừng tức giận
kẻo hại thân thể.” Nói xong liền dâng đến một chung trà, đơn thuần nháy mắt mấy
cái. Phương Kình thở dài, đôi mắt lạnh lùng đảo qua ba người, chậm rãi tiếp
nhận.

Tiểu nữ tử này tuy không phải khuynh quốc khuynh
thành, nhưng cũng có chút thanh tú. Đôi mắt vô cùng thuần khiết, hẳn là một nữ
tử tốt.

“Phu nhân.” Bạch Mạn Điệp rót thêm một chung trà đưa
tới cho Phương phu nhân. Phương phu nhân hai tay đặt trên đầu gối, ngoảnh mặt
sang một bên, Bạch Mạn Điệp vẫn như cũ mỉm cười, đơn thuần nháy nháy mắt.

Phương Chấn Hiên ôm lấy thắt lưng Bạch Mạn Điệp, thản
nhiên nói, “Cha, ta đưa Ngâm Ngâm vào trong nghỉ ngơi trước.” Nói xong không
giải thích nhiều kéo Bạch Mạn Điệp đứng lên, xoay người bước vào nội đường.

Đối với bộ dạng của họ Phương, nàng vẫn thập phần phản
cảm. Nếu như không phải có mặt trưởng bối ở đây, phỏng chừng nàng đã một quyền
đánh hắn.

“Bạch cô nương dừng bước.” Phương Kình buông chén trà
xuống, thần thái lãnh tĩnh xen mồm.

Bạch Mạn Điệp nhìn Phương Chấn hiên, hắn buông nàng
ra, hơi gật đầu, ý bảo nàng qua đó. Bạch Mạn Điệp nhu thuận tiêu sái bước tới,
hơi hạ thấp người, “Bá phụ.” Nàng sống trên đời nhiều năm như vậy, đây là lần
đầu tiên phải phép thế này, giao dịch này khó làm quá.

“Bạch cô nương.” Phương Kình ngẩng đầu nhìn nàng, sách
mặt vẫn không hề thay đổi, “Bạch cô nương, cô nương quen biết nhi tử bao lâu
rồi?”

Nàng thuận miệng nói, “Ba tháng.” Nếu không phải vì
tìm được cái tên chết tiệt kia, nàng cũng không muốn ủy khuất làm ra vẻ thế này.

“Mới ba tháng.” Phương phu nhân nét mặt vẫn tỏ vẻ
khinh thường, “Thanh Sương nhà ta biết hắn mấy chục năm.” Ý tứ của Phương phu
nhân, Bạch Mạn Điệp hiểu rất rõ ràng.

Miệng nàng vẽ ra một nụ cười đầy châm chọc, nhưng trên
mặt vẫn giữ vẻ khiêm tốn, “Phu nhân, người đa tâm rồi.” Bạch Mạn Điệp cũng
không đơn giản như vậy, “đa tâm” ý nói tức là nói cái gì Thanh Sương đó không
có cơ hội đâu, đừng suy nghĩ quá nhiều.

“Đa tâm?” Phương phu nhân nhíu mi. Vị nữ tử Bạch Ngâm
trước mặt này, xem ra còn kém rất xa chất nữ Thanh Sương của nàng, sao nàng lại
có thể không đa tâm chứ?

Nàng cung kính trả lời, “Đúng vậy, phu nhân.” Tuy rằng
không biết cái gì là tiểu thư khuê các, nhưng cũng học qua mấy phần lễ nghi.

“Phương phu nhân, người xác thực quá đa tâm rồi.”
Phương Chấn Hiên đi tới, ôm lấy vai Bạch Mạn Điệp, “Ta và Thanh Sương chỉ là
bằng hữu, huống chi bây giờ ta đã có Ngâm Ngâm.”

Phương Kình mãnh liệt đứng lên, lạnh mặt nghiêm nghị,
“Bạch cô nương, cô nương đi theo ta.” “Mẫu tử” bọn họ không hợp nhau, bình
thường bọn họ ở trước mặt trình diễn những trò như vậy, đối với việc này,
Phương lão gia cũng chỉ có thể thở dài. Ai bảo hắn ngày trước có nợ phong lưu,
đáng đời xúi quẩy. Vị Bạch cô nương này tuy nói là vị hôn thê của nhi tử, nhưng
thủy chung vẫn không phải người một nhà. Trước mặt “người ngoài” diễn trò cãi
nhau như vậy, quả thật là thất lễ.

Chương 14: Nhục
nhã

Bạch Mạn Điệp theo Phương lão đầu vào đến thư phòng,
trong lỏng thấp thỏm không yên. Trong hồ lô của vị “công công” (1) này bán
thuốc gì a? Không phải muốn đánh nàng chứ? Trách nàng lừa gạt nhi tử lão sao? Ách,
người bị hại chính là Bạch Mạn Điệp nàng đó, có được hay không.

 (1) Công công: cha chồng

 “Bạch cô nương,
ngồi đi.” Phương lão đầu trước tiên tự mình ngồi xuống, sau đó mới nhớ tới Bạch
Mạn Điệp.

Bạch Mạn Điệp không nói được lời nào, ngược lại tuân
mệnh.

“Bạch cô nương, Chấn Hiên luôn bất hòa với nương hắn,
để cô nương chê cười rồi.”

“Bá phụ khách khí, không cần xem Ngâm nhi như người
ngoài.” Nàng trực tiếp chứng thực thân phận.

“Bạch cô nương, cô nương biết võ công không?” Theo
Phương lão đầu quan sát, nàng là một tiểu thư khuê các tiêu chuẩn, thế nhưng võ
công có biết hay không còn phải suy xét lại. Nàng hô hấp hỗn lộn, nhưng cước bộ
luôn luôn trầm ổn, rốt cuộc là có hay không?

“Bá phụ nghĩ sao?” Nàng rất thích đảo ngược thái cực.
(hỏi ngược người khác)

“Biết.” Kỳ thực trong lòng hắn cũng không dám khẳng
định.

Nàng mỉm cười, “Tại sao?”

“Bạch cô nương nói mình bốn bể là nhà, chẳng lẽ lại
không biết võ công.” Nếu không có bản lĩnh, sao lại dám kiêu ngạo vậy chứ?

Bạch Mạn Điệp thản nhiên nói, “Những người phiêu bạt
khắp nơi đều nhất định phải có võ công sao?” Nàng không phải nói bản thân mình,
có được hay không.

“Bạch cô nương, cô nương có biết Phương gia trong chốn
giang hồ rất có địa vị không?” Nàng hẳn là đã biết, nói thế nào cũng là “vị hôn
thê” của nhi tử.

Bạch Mạn Điệp trong mắt có chút khinh thường, “Không
biết, ta xuất thân là con nhà thương nhân, không rõ chuyện trong giang hồ.” Vô
Ảnh La Sát nàng mà không rõ mới là lạ.

“Bạch cô nương, tuy rằng ta nói hôn sự của nhi tử, hắn
có thể tự chủ, thế nhưng… Võ lâm đệ nhất mỹ nữ Đỗ Thanh Sương ngưỡng mộ hắn đã
lâu.” Phương Kình ám chỉ cho nàng.

Bạch Mạn Điệp tỏ ra có chút khó chịu, “Không liên quan
đến chuyện của ta.” Làm gì? Thị uy a. Nàng đối với lão đầu chết tiệt này, một
chút hảo cảm cũng không có, không phải, đúng hơn là đối với trên dưới Phương
gia cũng không có chút hảo cảm nào.

“Đỗ gia cũng là một trong võ lâm bát đại thế gia, cô
mẫu của Thanh Sương cũng là thê tử của ta, hai đứa từ nhỏ lớn lên bên nhau,
thanh mai trúc mã, lão phu có ý định thú Thanh Sương vào cửa cho nhi tử. Bạch
cô nương là tiểu thư khuê các, hẳn biết rõ tri thư đáp lễ. Nếu cô nương không
chê, có thể làm thiếp thất.” Có thể hắn không chú ý, mỗi một câu hắn nói đều
khiến sách mặt Bạch Mạn Điệp xấu đi vài phần. Hắn cũng không phải cố ý khinh
thường Bạch Mạn Điệp mà là quá yêu thương Thanh Sương, chỉ cần là người có hai
con mắt đều biết tên bất hiếu tử của hắn đã lọt vào mắt xanh của Đỗ Thanh Sương
rồi. Người ta đường đường là võ lâm đệ nhất mỹ nữ, không danh không phận ở lại
Phương gia, thực sự là không thích hợp. Hơn nữa, Phương phu nhân cứ lấy nước
mắt làm vũ khí tấn công, hắn đành phải hi sinh nhi tử.

Bạch Mạn Điệp siết chặt nắm tay, nói không thành lời.
Không phải là nói không được, mà nàng sợ nói ra sẽ bộc lộ bản tính của mình,
nàng quả thực đang có một loại xung động muốn giết chết Phương Kình.

Phương Kình lại cho rằng nàng đang cam chịu, tiếp tục
nói, “Bạch cô nương, ta biết cô nương trong lòng hắn thật sự rất quan trọng, hi
vọng cô nương có thể khuyên nhủ hắn. Nếu làm được việc này, Thanh Sương chách
chắn rất cảm kích cô. Ách… Đến lúc đó, hai người đồng loạt vào cửa, không phân
biệt lớn nhỏ.” Không phân biệt lớn nhỏ, nàng cười nhạt, lão cho rằng cần lắm
sao?

“Ba” một tiếng, trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh.
Phương Kình ngẩn người, nhìn Bạch Mạn Điệp đang nổi giận đùng đùng. Bạch Mạn
Điệp đột nhiên đập bàn một cái, đứng lên, lạnh lùng nói, “Bá phụ, xin lỗi, thứ
lỗi ta không thể đáp ứng yêu cầu của người. Bạch Ngâm tuy rằng xuất thân không
tốt, cũng không đến mức phải đi làm thiếp. Nếu như bá phụ không thích ta, ta có
thể đi. Bá phụ thích Đỗ cô nương, có thể để nhi tử thú nàng, ta không có kiến.
Ta là người ngoài, chuyện nhà các người, ta không muốn dính dáng.” Từng lời
châu ngọc của Bạch Mạn Điệp, khí thế đến bức người. Khinh người quá đáng, đừng
tưởng rằng nàng dễ bị khi dễ.

“Bạch cô nương, đừng kích động quá.” Phương Kình trấn
an nói, “Bạch cô nương, ta không phải có ý khinh thường cô nương, Phương gia là
võ lâm đệ nhất thế gia, thiếu phu nhân Phương gia tất nhiên phải xuất thân danh
môn…”

“Đúng vậy, Bạch Ngâm xuất thân là nữ nhi của một
thương nhân sa sút, thật sự không xứng với lệnh công tử, cáo từ.” Bạch Mạn Điệp
nói xong phẩy tay áo một cái, bỏ Phương Kình ở lại phía sau.

Phương Kình lập tức há hốc mồm, cứ tưởng Bạch cô nương
là một cô gái đơn thuần dễ bị hiếp đáp, ai ngờ nàng khắp người toàn là gai.

Bạch Mạn Điệp cố nén xung động muốn giết người, chạy
thẳng về phía cửa lớn. Cuộc giao dịch này nàng mặc kệ, thật sự là khinh người
quá đáng mà. Phương gia thì có gì tốt chứ, thông đồng khi dễ nàng. May mà nàng
không phải thực sự gả vào Phương gia, bằng không nhất định tức chết. Không phải
đi tìm tên Đông Phương Vũ đáng ghét kia sao? Tự nàng đi tìm. Dựa vào Vô Ảnh La
Sát nàng, chẳng lẽ đến năng lực tìm người cũng không có. Suốt mấy ngày này, đây
là lần đầu tiên nàng hối hận đã nhận cái giao dịch buồn cười này. Nàng không
phải người có xuất thân tốt đẹp, cần gì đả kích nàng như vậy chứ? Xuất thân có
thể đại biểu cho tất cả mọi thứ sao? Xuất thân có thể mang lại hạnh phúc sao?
Hôn nhân môn đăng hộ đối có đúng là đem lại hạnh phúc không? Để lão cổ hũ kia
đi chết đi, để nhi tử hắn mỗi ngày oán giận. Thực sự là một kẻ bảo thủ quá mà,
tàn phế là đáng đời lắm.

Nàng một đường chạy như điên, chạy khỏi cửa lớn, trong
lòng có một tư vị nói không thành lời.

Nàng chỉ biết chạy là chạy, không phân phương hướng,
không có mục tiêu. Đến khi dừng lại, người đã ở nơi hoang dã rồi. Cách đó không
xa có mấy gian nhà lá, rách nát kinh khủng, vừa nhìn đã biết lâu ngày không có
ai ở rồi.

Trời đã xế chiều, Bạch Mạn Điệp toàn thân uể oải, chui
vào trong. Nàng mệt chết đi được, không còn khí lực để quay về thành, chi bằng
tìm một chỗ nghỉ ngơi trước đi. Huống chi, nàng cũng không muốn trở về. Bằng
trực giác, nàng đoán được Phương Chấn Hiên hẳn sẽ tìm nàng. Không biết tại sao,
nàng vô duyên vô cớ tín nhiệm hắn.

Trong nhà tranh xác thực đã lâu không có người ở, khắp
nơi đều vướng đầy bụi bặm. Trong góc tường có mấy đôi cỏ khô, hẳn là người qua
đường lúc ngủ ở đây để lại. Nàng chỉnh sửa lại một chút, vô lực ngả xuống, tựa
người trên vách nhắm mắt dưỡng thần. Chỉ một cái nhắm mắt này, nàng cư nhiên
ngủ quên…

Báo cáo nội dung xấu