Tàn bạo khốc nương tử - Chương 51 - Phần 1

Chương 51: Mờ ám

Diệp Lăng Tương thấy hai người chân thành biểu lộ,
trong lòng có vài phần cảm động, “Được rồi, chuyện đó lát nói đi.”

“Ở đây nói chuyện, không thấy lạnh a? Chịu hết nổi
rồi, ta vào trước.” Bạch Mạn Điệp thân thể co rút lại, bước vào phòng trước, ba
người kia cũng tự động theo vào.

Bạch Mạn Điệp không khách khí cuộn người vào chăn,
giống y như bánh chưng ngồi ở trên giường. “Lăng Tương, ta vẫn muốn hỏi, Tịch
Linh cùng chúng ta, ba người thực ra có quan hệ gì? Sư tỷ muội? Hay kết nghĩa
kim lan?”

“Đại tỷ, cả chuyện này tỷ cũng không biết?” Rõ ràng là
biết nàng mất trí nhớ, Diệp Lăng Tương cũng không nhịn nổi kinh ngạc, “Mẫu thân
của tỷ, là sư phụ của muội cùng tam muội, tỷ so với bọn muội lớn hơn, đương
nhiên là đại sư tỷ. Đại tỷ, muội đã thề, muội cùng tam muội tuyệt đối xem tỷ
như thân tỷ tỷ.” Chỉ biết ba người là quan hệ tỷ muội, cho đến hôm nay, mới
hoàn toàn hiểu rõ.

Bạch Mạn Điệp suy nghĩ một chút rồi nói, “Lăng Tương,
ta có việc này muốn hỏi, nương ta tên họ là gì?” Vấn đề này nàng đã sớm muốn
hỏi, không biết có như trong tưởng tượng của nàng không?

“Thủy Phù Dung.” Đại tỷ ngay cả nương mình tên họ gì
cũng không biết, thực sự quá đáng thương a.

“Thủy Phù Dung?” Đông Phương Vũ, Lãnh Tuyệt Cuồng,
Bạch Mạn Điệp trăm miệng một lời hỏi lại, Bạch Mạn Điệp đã vì quá kích động mà
đứng bật lên.

Diệp Lăng Tương quay lại trợn mắt, dùng cặp mắt hiển
nhiên nhìn bọn họ, “Đương nhiên rồi, sư phụ họ Thủy tên Phù Dung.”

Bạch Mạn Điệp lui lui vài bước, mất hứng ngồi ở trên
giường, “Xong, không còn nghi ngờ gì nữa, nương của ta tuyệt đối là cung chủ
Hồng Nhan Cung tiền nhiệm Thủy Phù Dung, là cái kia Thủy Phù Dung cùng Tống gia
trang lão nhân yêu nhau. Ban đầu Tống lão đầu Tống phu nhân nhìn chằm chằm ta
hỏi về nương, Thủy Mẫu Đơn gặp ta gọi ta là tỷ tỷ, ta đã sớm nghĩ đến nương của
ta có thể là Thủy Phù Dung, nghe muội nói thế. Tuyệt đối đúng là vậy rồi.”

“Đại tỷ, ý tỷ là… sư phụ chính là người hai mươi mấy
năm về trước rơi xuống vực – Thủy Phù Dung?” Tuy rằng nàng từng hoài nghi,
nhưng lại không dám xác định. Thủy Phùng Dung là ân sư của các nàng, các nàng
không muốn đi điều tra. Bất luận Thủy Phù Dung là thê tử của một thương nhân
bình thường cũng được, cung chủ Hồng Nhan cung tiền nhiệm cũng được, dù thế nào
thì vẫn là ân sư của các nàng.

Bạch Mạn Điệp hít một hơi, “Không sai, tuyệt đối đúng
là như vậy. Mấy ngày này, rất nhiều người nhận nhầm ta là Thủy Phù Dung của
Hồng Nhan cung. Bây giờ muội lại nói nương của ta gọi Thủy Phù Dung, chách chắn
là đúng rồi. Giang hồ thuật lại rằng, Hồng Nhan cung cung chủ các đời đều luyện
một loại tà công dùng máu của nam nhân để tăng thêm công lực. Đến nay ta mới
hiểu được, kỳ thực không phải là luyện tà công, mà cung chủ các đời đều có bệnh
như ta vậy, các nàng hút máu vì giữ mệnh, người trên giang hồ không rõ nguyên
nhân, hết lần này tới lần khác nói các nàng luyện tà công. Cái loại quái bệnh
vô danh này truyền từ đời này sang đời khác, từ trên xuống dưới, chỉ cần là nữ
nhi đời sau của Thủy gia đều không thể thoát được bị nó dày vò. Có thể, đây là
nguyên nhân Hồng Nhan cung chủ không gả ra ngoài mà vẫn canh giữ ở Hồng Nhan
cốc. Sau này nếu ta sinh nữ nhi, nữ nhi ta cũng sẽ mách chứng bệnh này.”

Đông Phương Vũ vội hỏi, “Lăng Tương, sư phụ muội có
nói bệnh này có phương pháp nào trị được không?” Hắn không muốn đem nữ nhi của
lão bà mình biến thành loại như ma quỷ hút máu.

Diệp Lăng Tương khó xử lách đầu, “Không có. Trước khi
sư phụ qua đời, gọi muội cùng tam muội tới, nói cho bọn muội biết một bí mật.
Khi đại tỷ hai mươi tuổi, sẽ mách một loại quái bệnh. Mỗi lần trăng tròn ngày
mười lăm sẽ phát cuồng, không thể tự chủ hút máu người khác, còn muốn muội cùng
tam muội chiếu cố đại tỷ. Người còn giao cho tam muội rất nhiều y thư, muốn
muội ấy khổ công nghiên cứu, tìm ra cách chữa bệnh. Sư phụ chỉ đem bí mật này
nói cho muội cùng tam muội biết, cố ý giấu giếm đại tỷ. Tuy người chẳng nói gì,
nhưng muội biết sư phụ không muốn đại tỷ biết chuyện. Nếu không phải hôm nay sơ
ý tiết lộ, muội sẽ không nói ra.” Ai, làm sao nghĩ tới đại tỷ đột nhiên xuất
hiện ở cái nơi quỷ quái này, Diệp Lăng Tương nàng thật có lỗi với sư phụ a.

Bạch Mạn Điệp dùng ngón trỏ chống cằm, “Nói cách khác,
nương của ta không nói cái loại quái bệnh này sẽ làm ta mất trí nhớ?” Ai bảo
các nàng tự mình đa tình.

“Sư phụ không nói gì thêm, chỉ nói sẽ hút máu người.
Nhưng sau khi đại tỷ mất trí, muội cùng tam muội đều cho rằng do quái bệnh gây
nên. Đại tỷ võ công cao cường thế này, căn bản không có khả năng bị đả thương.”
Diệp Lăng Tương nhún nhún vai, vô tội nói, “Ngoại trừ do quái bệnh, bọn muội
đều không nghĩ ra nguyên nhân khiến tỷ mất trí nhớ.”

“Là vậy a.” Bạch Mạn Điệp đột nhiên nhớ tới cái gì,
“Lăng Tương, hai người sao lại chạy khỏi Hồng Nhan cung? Thủy Bích Dao không
phải bức muội phu lấy ả sao?” Có lẽ hai người cần quay trở lại.

“Không có gì a, tiểu yêu nữ kia hạ xuân dược với Lãnh
đại ca, bắt Lãnh đại ca viên phòng với ả. Nhưng rốt cuộc lại phản tác dụng, hóa
giải dược tính của vong tình thảo. Muội cho ả dùng mê dược, đã là ban ân cho ả
rồi.”

Bạch Mạn Điệp vẻ mặt thập phần mờ ám, thần thần bí bí
hỏi, “À, Vậy xuân dược của hắn là nhờ ai tới giúp.” Đương nhiên là Diệp Lăng
Tương rồi.

Lãnh Tuyệt Cuồng tức giận quay lại nói một câu,
“Nàng.” Đại tẩu đúng là không biết xấu hổ.

Bạch Mạn Điệp quệt quệt môi, “Nhất định là tên này
trong lúc trúng xuân dược, vô phương khống chế bản thân, ép buộc muội đúng
không? Nên mới nói, hành vi của hắn đã trở thành cường… cái kia, có thể báo
quan được rồi.” Nhị muội phu tương lai sao lại không thể cho nàng chút nhã sách?
Hắn bất nhân, nàng cũng phải bất nghĩa, vậy mới công bằng.

Diệp Lăng Tương không có ý gì quá đáng mức, không để ý
tới Bạch Mạn Điệp, Lãnh Tuyệt Cuồng ghét nhất bị người khác nói tới chuyện này,
chuyện này là thất bại lớn nhất trong đời hắn. Hắn đường đường là Tuyệt Tình
kiếm khách, cư nhiên lại bị nói thành tặc nhân, việc này đồn ra ngoài chách
khiến bị người cười chết, mặt hắn trở nên hồng hồng, “Đại tẩu, ta sẽ chịu trách
nhiệm.” Không muốn bị đại tẩu nói cho chết, cứ thành thật nhận sai.

Bạch Mạn Điệp hừ lạnh, “Hừ, ta ghét nhất là bị nói cái
gì chịu trách nhiệm. Lẽ nào ngươi muốn lấy muội muội ta, hầu như là vì chịu
trách nhiệm sao? Nếu lưỡng tình tương duyệt, cái loại sự tình này phát sinh
cũng có thể tha thứ. Ngươi làm ơn đừng lúc nào cũng đem hai chữ trách nhiệm để
trên miệng, sẽ khiến muội muội nghĩ ngươi không thích muội ấy, lấy muội ấy cũng
bởi vì trách nhiệm. Nói cho ta biết, ngươi là thật lòng yêu hay chỉ là chịu
trách nhiệm.” Bạch Mạn Điệp từ trên giường đứng lên, trịnh trọng tuyên bố, “Nếu
thật sự vì trách nhiệm, muội ấy sẽ không lấy ngươi.” Vừa nghĩ tới Đông Phương
Vũ cái kia đã hết hi vọng, nàng phi thường phi thường tức giận. Lời của nàng
từng chút là nói cho Lãnh Tuyệt Cuồng nghe, chi bằng từng chút nói Đông Phương
Vũ nghe.

Đông Phương Vũ nghe nàng nói xong, rốt cuộc cũng hiểu
rõ ràng một chút. Chả trách nàng luôn đối chọi với hắn, trên mặt không hề có
chút nhã sách, hoàn toàn bởi vì phương thức biểu đạt của hắn có vấn đề. Trong
lời nói của nàng hoàn toàn có thể nghe ra, chỉ là hắn quá ngốc  nên mới
không phát hiện. Nếu nàng sớm hiểu được tâm ý của hắn, hai người trong lúc đó
tuyệt đối không phải như bây giờ.

Diệp Lăng Tương một lòng muốn nghe hắn thừa nhận,
nhưng Lãnh Tuyệt Cuồng hết lần này tới lần khác chết vẫn mạnh miệng, lưỡng lự
nói, “Ta chỉ sợ nàng ta tính tình quá tệ không gả được nên tốt bụng lấy nàng ta
thôi.”

“Ngươi nói cái gì?” Diệp Lăng Tương nhảy dựng lên, “Ai
thèm thích ngươi a?”

“Đừng cãi nữa.” Bạch Mạn Điệp vỗ tay một cái chặn giữa
hai người, “Thích là thích, nói ra thì sợ cái gì? Một nam nhân tới chính tình
cảm của mình cũng không dám biểu đạt, ta không dám đem muội muội mình giao cho
ngươi. Ngay cả chính ngươi cũng không xác định tình cảm của mình đối với nàng,
thực sự có thể cho nàng hạnh phúc sao?”

Lãnh Tuyệt Cuồng một lúc nghẹn lời, hắn hiểu rõ lời
đại tẩu nói hoàn toàn có lý, nhưng ở trước mặt đại ca đại tẩu nói ra, có phải
quá mất mặt? Nếu như để nhị ca biết, chách chắn cười chết hắn.

“Ngươi nha, nên học hỏi đại ca ngươi đi, thường xuyên
nói hắn yêu ta.” Bạch Mạn Điệp dõng dạc nói.

Đông Phương Vũ tròn mắt nhìn nàng, hắn thường xuyên
nói bao giờ? Chỉ là thỉnh thoảng, mấy lúc muốn dỗ nàng vui nên mới nói một chút
thôi.

Đông Phương vũ ho khan một tiếng, nhắc nhở Bạch Mạn
Điệp đừng nói lung tung.

Diệp Lăng Tương phi thường không hài lòng về biểu hiện
của Lãnh Tuyệt Cuồng, thản nhiên nói, “Đại tỷ đừng nói nữa, yêu hay không yêu
muội cũng không sao.”

“Không nói thì không nói, bàn chuyện hạt tuyết trước
đi, ê, họ Lãnh kia, lấy ra đây.” Bạch Mạn Điệp đưa tay tới trước mặt Lãnh Tuyệt
Cuồng, bộ dạng một mực y như họ Lãnh kia có thiếu tiền nàng.

Lãnh Tuyệt Cuồng phi thường bất mãn với thái độ này
của nàng, nhưng ngại nàng là đại di tử (chị vợ) kiêm luôn đại tẩu, bất đắc dĩ
lấy một chiếc hộp nhỏ ra đưa cho nàng. Vừa mới lấy được từ trên đại tuyết sơn
đã bị nha đầu kia gạt mất, thất bại a.

“Cái gì?” Bạch Mạn Điệp rất hoài nghi, hạt tuyết ngàn
năm a, lại nhỏ như vậy? Dài chỉ khoảng mười tấc. Chả trách phải đợi ngàn năm
sau mới có thể dùng, trăm năm sau cũng chỉ mới lớn bằng sâu lông.

Diệp Lăng Tương xen vào, “Hạt tuyết a.”

“Nhỏ vậy à?” Bạch Mạn Điệp suýt ngất, hộp đã nhỏ vậy
rồi, vật kia sẽ lớn bao nhiêu á?

Nàng cẩn thận từng chút mở cái hộp lên, vừa mở xong,
lập tức lạnh cả người, vội vàng rút tay lại. Bên trong hộp đặt một cái cây nhân
sâm dài bằng ngón cái, giống như những loại thông thường, chỉ là bên ngoài hạt
tuyết, có một tầng băng mỏng. Nhỏ như vậy a? Quả là đáng tiếc thật, chả trách
Diệp Lăng Tương và Lãnh Tuyệt Cuồng chia không được, căn bản không biết phải
chia thế nào. Đem hạt tuyết chỉ dùng để chữa bệnh, quá ít chứ không phải không
đủ.

Bạch Mạn Điệp ra sức bĩu môi, “Đại ca, độc của ngươi…
Cho ngươi đó, ta không cần, xấu thế này, ta ăn vào sẽ biết thành xấu xí.” Tuy
ngoài miệng nàng nói vậy, nhưng mọi người ai cũng biết nàng khẩu thị tâm phi,
thấy hạt tuyết ít quá, chủ động tặng cho Đông Phương Vũ.

“Đại tỷ…” Diệp Lăng Tương kháng nghị.

“Gì chứ? Khó coi như vậy muội cũng không biết xấu hổ
đem cho ta ăn. Hơn nữa thứ này lạnh nư băng, ăn vào cũng trở nên lạnh như băng,
ta không thèm.” Bạch Mạn Điệp hung hãn nhìn Diệp Lăng Tương, “Ta lệnh cho muội,
đưa Lãnh Tuyệt Cuồng cùng đại ca đi tìm tam muội, sau đó đưa tam muội về Thương
Mang sơn tìm sư phụ hắn, mau chóng đem ba năm sinh tử đó giải hết ra.” Về phần
nàng, còn có đại sự cần làm.

“Hạt tuyết cho ta, nàng làm sao bây giờ?” Nàng không
lo lắng an nguy của bản thân mình, một lòng nghĩ cho hắn, Đông Phương Vũ trong
lòng có một trận ấm áp. Ngoại trừ hai vị huynh đệ cùng sư phụ, không ai đối với
hắn như thế.

Bạch Mạn Điệp cười cười, “Không có gì đâu, chuyện của
ta chỉ là chuyện nhỏ. Ta dự định đi tìm Thủy Mẫu Đơn, nếu bà là nữ nhi Thủy
gia, chách chắn biết hiểu biết hơn Lăng Tương nhiều, tỷ lệ giải được cái loại
quái bệnh này cao hơn. Yên tâm đi, ta không sao, chỉ cần ngươi tốt, ta liền yên
tâm. Các ngươi ba người đi trước đi, tam muội nể tình ta cùng Diệp Lăng Tương,
nhất định sẽ hỗ trợ. Được rồi… nếu như… là ta nói nếu như… ba tháng sau ta
không trở lại, ngươi làm chủ hôn sự cho Lăng Tương cùng họ Lãnh kia. Ta là
trưởng bối của Lăng Tương, vốn nên vì muội ấy làm chủ.” Lúc này, Bạch Mạn Điệp
chỉ cần Đông Phương Vũ sống thật tốt, căn bản không nghĩ tới chia li có thể
khiến tình cảm hai người biến chất hay không. Nàng không phải không muốn theo
họ đi, mà là nàng thực sự muốn biết phát cuồng đêm trăng tròn rất cục là chuyện
gì xảy ra.

“Ta đi với nàng.” Đông Phương Vũ không phải người giỏi
biểu đạt tình cảm, trong lòng cảm động cũng không biết phải nói ra thế nào.
Nàng rõ ràng là thân mang trọng bệnh, nhưng lại đem hi vọng duy nhất tặng cho
hắn, tình nghĩa này, hắn thế nào trả đây?

Diệp Lăng Tương hai mắt lập tức đỏ lên, “Đại tỷ, tỷ
nói lung tung gì đó, cho dù không có hạt tuyết, tỷ cũng bình an vô sự, Thủy Mẫu
Đơn và sư phụ không phải đều rất tốt sao?” Chỉ là sẽ biến thành ma hút máu.

Bạch Mạn Điệp cười yếu ớt, kéo tay Diệp Lăng Tương, bỏ
vào lòng bàn tay Lãnh tuyệt Cuồng, “Sau này Lăng Tương nhà ta giao lại cho
ngươi, muội ấy là một nữ tử đáng thương, sau này dựa vào ngươi cố gắng sủng
nàng.”

Lãnh Tuyệt Cuồng bỗng dưng nắm chặt tay Diệp Lăng
Tương, phát thệ làm chứng, “Đại tẩu yên tâm, ta sẽ chiếu cố tốt cho Lăng
Tương.” Thấy đại tẩu thật lòng như vậy, nguyên lai nàng là nữ tử chí tình chí
nghĩa như thế, một cổ tôn kính đột nhiên sinh ra. Kỳ nữ thế này, quả nhiên xứng
với đại ca.

Bạch Mạn Điệp nói như di ngôn, giọng nói ngưng trọng,
Diệp Lăng Tương hai mắt sớm đã đỏ lên.

Bạch Mạn Điệp lại làm như không có việc gì, vui vẻ
nói, “Đại ca, Lăng Tương nhà ta giao cho ngươi xem giùm, nếu có người khi dễ
nàng, ngươi phải giúp đỡ a. Dù là huynh đệ ngươi khi dễ nàng cũng không được.”

Đông Phương Vũ nhìn nàng, từng chữ từng chữ nói, “Ta
theo nàng đến Hồng Nhan cung, tìm ra phương pháp trị quái bệnh.”

Nàng lách đầu, “Không được, ba năm sinh tử còn được
bao nhiêu thời gian, ngươi phải trở về thỉnh tam muội điều chế giải dược. Thủy
Mẫu Đơn không phải người xấu, chúng ta đã gặp qua một lần, bà sẽ không tổn hại
ta.”

“Không được, nàng cần ta bảo hộ.” Mỗi đêm mười lăm
nàng thực sự mất đi lí trí, nếu trùng hợp lúc đó lại gặp nguy hiểm thì sao bây
giờ? Hắn không dám tưởng tượng nếu mất nàng thì sẽ như thế nào.

Bạch Mạn Điệp bắt đầu làm nũng, “Đại ca, ngươi cho
rằng ta ngu ngốc a, ta không có sao đâu. Trước tiên giải độc của ngươi trước
mới có thể bảo hộ ta a.”

“Nàng chết, ta chết, nàng sống, ta sống.” Vỏn vẹn tám
chữ nói ra tiếng lòng của hắn. Nàng đã trở thành một phần sinh mệnh của hắn,
chỉ có nàng mới có thể khiến hắn cười to, khiến hắn quên đi phiền não, cho hắn
biết lạc thú nhân sinh. Nàng đã di nhập vào sinh mệnh của hắn, giờ giờ khách khách
tác động vào lòng hắn. Mất nàng, hắn sẽ không cười được nữa, không còn biết
nhân sinh lạc thú, trở về một thể xác không có linh hồn như trước đây. Thậm
chí, hắn chỉ là cái xác không hồn, bởi vì hắn đã mất tâm.

“Đừng nói nữa, lão nương ta thực sự quá cảm động rồi.”
Diệp Lăng Tương đứng ra, “Ta quyết định trước tiên bồi đại tỷ đi Hồng Nhan cung
tìm cách chữa quái bệnh, sau đó trở lại tìm tỷ phu thu xếp giải dược. Ta thấy
nếu đại tỷ chết, tỷ phu cũng sống không nỗi, đã vậy, lấy được giải dược có ích
lợi gì chứ?”

Cái gì có chết hay không, nói nghiêm trọng như vậy,
làm như nàng thực sự không cứu được ấy.

“Diệp Lăng Tương, ta sẽ chết sao? Cùng lắm là biến
thành ma hút máu thôi mà, còn độc của đại ca không thể kéo dài được. Các ngươi
yên tâm, ta sẽ không chết, sở dĩ không cần đại ca tự tử vì ta.”

Lãnh Tuyệt Cuồng trầm ngâm, “Chi bằng ta cùng Lăng
Tương về trước tìm Độc Nương Tử cùng Vô Danh tiền bối điều chế giải dược, còn
hai người đi Hồng Nhan cung tìm phương pháp trị quái bệnh cho đại tẩu.” Không
thể trơ mắt nhìn đại ca đại tẩu tự tử như vậy, chỉ có thể tận lực tranh thủ
thôi.

Bạch Mạn Điệp còn chưa kịp kháng nghị, Đông Phương Vũ
đã xen vào, “Được.” Chỉ cần không phải xa nhau, cái gì hắn cũng đồng ý.

Bạch Mạn Điệp quýnh lên, “Đại ca ngươi không ở chỗ bọn
họ thì làm sao điều chế giải dược?”

“Nàng yên tâm, sư phụ đã giúp ta xem qua vô số lần,
mỗi lần mạch tượng đều được ghi lại trong sổ.” Hắn tin tưởng năng lực của sư
phụ, cũng tin tưởng Độc Nương Tử.

 “Tỷ phu, lấy máu của huynh cho muội một ít. Để
khi tam muội xem máu của huynh, có thể phân biệt thành phần độc tố trong cơ
thể.”

“Được, ta lấy, có cái chai nào không?” Bạch Mạn Điệp
so với đương sự còn khẩn cấp hơn.

Lãnh Tuyệt Cuồng liền đưa cho nàng một cây chủy thủ,
một cái bình sứ.

Bạch Mạn Điệp đặt bình sứ lên bàn, thần sách khẩn
trương, “Đại ca, mau tới đây.” Muốn nàng vạch một đường lên người Đông Phương
Vũ? Nàng sợ a.

Đông Phương Vũ vươn tay, “Đưa cho ta.” Thấy nàng khẩn
trương như vậy, không nghĩ là đem hắn vạch cho hắn thành ra tàn phế chứ, hay là
hắn tự mình động thủ đi.

“Để ta.” Bạch Mạn Điệp đem tay hắn đặt phía trên chiếc
bình, nâng ngón trỏ của hắn ra, hít sâu một cái, trên ngón tay nhẹ nhàng vạch
một đường. Máu lập tức chảy ra, trích một giọt nhỏ vào bình.

“Được rồi được rồi.” Máu chảy nhiều quá cũng không
phải chuyện gì tốt.

“Đưa cho muội.” Diệp Lăng Tương đem bình sứ bỏ vào
trong người.

“Sao máu lại chảy ra.” Đông Phương Vũ đưa mắt nhìn
thoáng qua, thấy bất thường, chỉ là chảy chút máu thôi mà, không chết ai được.
Bạch Mạn Điệp cùng phản ứng của nàng ngàn vạn lần không giống nhau, quá sợ hãi,
kéo tay Đông Phương Vũ, vừa phất xẹt qua chỗ mới chảy máu. Chẳng lẽ nàng cắt
quá mạnh? Không có khả năng a, nàng chỉ nhẹ nhàng xẹt qua mà thôi, chẳng lẽ do
hắn có quá nhiều máu.

Báo cáo nội dung xấu