Mang em trở lại - Chương 15 phần 1

Chương 15 

 Tory đang
đứng ở hành lang khi họ dỡ tấm ván đầu tiên trên sàn nhà. Ngay khi miếng gỗ bị
kéo ra, một âm thanh như tiếng súng đanh gọn xuyên qua không khí, cô co rúm
người. Và với mỗi một miếng ván được lôi ra, cô lại nghe văng vẳng tiếng Oliver
Hale.

 Tôi đã để
cô ấy dưới bồn tắm.

 Cô rùng mình.
Người mẹ tội nghiệp của cô. Hai mươi lăm năm chờ đợi được yên nghỉ. Rồi Brett
bước tới sau lưng, vòng cánh tay ôm cô.

 “Tory, em có
sao không?” anh hỏi Sự khẩn thiết trong giọng nói của anh khó mà lầm được,
và sau khám phá của cô sáng sớm nay, cô không thể đổ lỗi cho anh. Có lẽ anh
đang chờ đợi cô suy sụp tinh thần.

 Tory cảm thấy
cằm Brett đang đặt trên đỉnh đầu mình, cảm thấy ngón cái của anh đang vuốt ve
mạch đập trên cổ tay mình. Ổn không ư? Chừng nào anh còn đi bên cạnh cô, cô sẽ
luôn luôn ổn.

 “Vâng, Brett,
em không sao.” Những người đàn ông mặc áo bảo hộ vàng xuất hiện ở khắp
nơi. Họ kéo đinh, dỡ ván, tháo các bức tranh. Hai lần cô đã phải tránh sang bên
để người ta đi qua, nhưng lần nào cô cũng trở lại chỗ ngay, không chịu từ bỏ
nơi mình đang đứng. Đây đã là nhà cô và cơn ác mộng của cô. Hơn bất kỳ ai khác,
cô có quyền ở đây.

 Trong khi
việc phá dỡ căn phòng nhỏ tiếp tục, Denton Washburn ló đầu qua một cánh cửa sổ
để mở bên tay phải họ và chào.

 “Chào
cô, Lancaster. Anh Hooker. Lộn xộn quá nhỉ.” “Vâng.” Tory nói.

 Đúng lúc đó
Rentshaw bước ra khỏi nhà tắm và vẫy cô. “Cô Lancaster, chúng tôi nói chuyện
với cô một phút được không?” Sự hoảng sợ nhanh chóng trỗi dậy, nhưng Tory
buộc mình phải bình tĩnh. Nếu họ tìm được gì thì họ đã nói rồi.

 “Muốn anh đi
cùng không?” Brett hỏi.

 “Tory lắc
đầu. “Không, em không sao.’’ Anh chạm vào tóc cô rồi hôn lên một bên má,
chăm chú nhìn theo cho đến khi cô tới cuối hành lang và bắt đầu nói chuyện với
Rentshaw. Hài lòng vì Tory sẽ ổn cả, anh đi lại chỗ cửa sổ nơi ông cảnh sát
trưởng đang đứng, rồi ngồi xổm xuống để ngang tầm mắt với ông ấy.

 “Ông có rảnh
không?” Brett hỏi.

 Khi Hooker hạ
giọng xuống, mức độ quan tâm của Washburrn tăng lên. Rõ ràng dù điều Hooker
muốn hỏi là gì, anh ta cũng không muốn quảng bá nó.

 “Có chuyện
gì?”. Vị cảnh sát trưởng hỏi.

 “Hôm qua ông
đã kể với chúng tôi rằng ông tham gia giải cứu Tory.” Washburn gật đầu.
“Nếu anh có thể gọi việc đó là giải cứu. Tôi thì luôn nghĩ nó là giải thoát.
Chúng tôi có cứu được cô bé đó ra khỏi cái gì đâu.” Ông cau mày khi nhớ lại
tình trạng của Tory lúc được tìm thấy.”Mọi chuyện đều đã kết thúc trước khi
chúng tôi tới đây, nhưng đúng, tôi là một trong những cảnh sát tới mang cô bé
ra khỏi nhà.” “Được rồi.” Brett nói. “Chúng tôi biết ông đến đón cô ấy,
nhưng không biết người ta đã bảo cho các ông như thế nào? Ai đã gọi cho ông? Ai
đã bảo với ông là cô ấy ở đây?” Một thoáng tò mò hiện trên mặt Washburn.
“Anh biết đấy, chuyện đã lâu lắm rồi. Tôi phải nghĩ đã.” “Vậy thì ông hãy
nghĩ đi,” Brett nói. “Chuyện này quan trọng đấy.” Washburn quay lại và nhổ
nước bọt, ông nhìn chăm chăm xuống đấy một lúc, lông mày nhíu lại. Cuối cùng
ông nhìn lên.

 “Anh phải
hiểu rằng để chắc chắn chuyện này, tôi sẽ phải đào xới những hồ sơ đã rất cũ,
nhưng tôi đang nghĩ là mình nhận được một cú điện thoại nặc danh. Hình như
người đó nói rằng lúc xe qua đã nghe thấy tiếng thét, hay cái gì đại loại là
như thế.” “Chết tiệt.” Brett đột ngột đứng dậy. Anh đã lo sợ một chuyện như
thế Giờ Washburn còn hơn cả tò mò. Không chờ được mời, ông vòng ra cửa
trước, vài phút sau đến đứng với Brett trong căn phòng trống đầu hành lang.

 “Giờ thì anh
trả lời tôi một câu hỏi.” Washburn nói.

 Brett không
hứa trước. “Nếu có thể.” “Điều tôi vừa mới nói với anh có một ý nghĩa nào
đó mà tôi không biết, đúng không?’’ Brett gật.

 “Chuyện gì
vậy? Chúng tôi đã bỏ sót điều gì?” Brett từ từ hít vào. “Khi ông mang Tory
trở về thị trấn, cô ấy có được bác sĩ nào khám không?” “Có chứ.” Washburn
nói. “Chính tôi đã đưa cô bé đến bệnh viện. Thậm chí còn phải phụ một tay đè cô
bé xuống cho bác sĩ khám.” Khi nhận ra điều mình nói nghe thật kinh khủng, ông
tỏ vẻ hối hận. “Anh phải hiểu…cô bé đã rất kích động. Thực tế là, khi tôi trông
thấy Tory ngày hôm đó, tôi đã chắc chắn cô bé sẽ không trở lại bình thường được
nữa.” Rồi ông lắc đầu và thở dài. “Trừ vài vết xước cũ trên đầu gối và bị mất
nước ít nhiều, cơ thể cô bé đó vẫn ổn. Nhưng đó là một tình huống rất xấu. Tôi
còn nghĩ không thể làm cô bé bĩnh tĩnh lại được.” “Và làm sao ông là
được?” Brett hỏi “Theo tôi còn nhớ, chính cô y tá đã làm nên điều kỳ diệu. Cuối
cùng cô ấy bảo tất cả đàn ông chúng tôi ra ngoài, kể cả bác sĩ. Rồi cô ấy bế
Tory lên tay và bắt đầu đung đưa. Việc đó không làm cho Tory ngừng khóc, nhưng
cô bé đã ngừng hét.” Washburn đã rùng mình, “Chết tiệt, nhưng tiết hét kinh
khủng lắm. Cô bé đã hét đến vỡ cái cổ họng nhỏ ra.” “Vậy là cô bé đã ngừng
hét khi tất cả đàn ông đi ra ngoài, có phải ông đang nói thế
không?” Washburn gật đầu. “Ừ, cũng gần như …” rồi ông chợt hiểu ra điều
vừa nói. Nhiều năm trước ông đã bỏ sót các đầu mối, nhưng giờ ông đã trải qua
nhiều buổi hội thảo về lạm dụng trẻ em đến nỗi không thể không nhận thấy mối
liên hệ. Ông bước lùi lại, mặt tái nhợt.

 “Ôi chết
tiệt.” Washburn vã mồ hôi khi tưởng tượng những gì một đứa trẻ đã phải chịu
đựng. “Đã có chuyện gì với cô bé vậy?” Brett thở dài. Việc này quá phức
tạp. Liệu Washburn có hiểu không? Nhưng anh cần câu trả lời, và để có được
chúng, anh phải tin cậy ai đó.

 “Ông phải
hiểu là cho mãi đến gần đây. Tory không nhớ gì về quá khứ của mình trừ chuyện
đã bị chuyển từ nhà bố mẹ nuôi này sang nhà bố mẹ nuôi khác. Và tuần trước cô
ấy đã bắt đầu gặp ác mộng, nhưng khi tỉnh lại thì không bao giờ nhớ được chúng
là thế nào.” Washburn gật đầu. “Dễ hiểu thôi, Đó là phản ứng trì hoãn do
gặp phải khủng hoảng cùng cực. Kiểu như bệnh rối loạn thần kinh sau thảm họa mà
các cựu chiến binh mắc phải.” Giọng ông bắt đầu run run, và gần như thì thầm:
“Chuyện gì đã xảy ra cho cô bé, Hooker?” “Rõ ràng Hale đã nợ kẻ nào đó một
số tiền. Hắn tới để tìm Hale, nhưng chỉ thấy Tory đang trốn trong tủ quần áo.
Hắn đã lấy lại món nợ trên người cô ấy.” Rồi giọng Brett bắt đầu run lên vì
giận dữ, và anh đi đi lại lại trong phòng. “Nhưng tôi cứ nghĩ mãi cố ấy đã
thoát khỏi bị giết như thế nào. Nếu có kẻ bệnh hoạn đến mức cưỡng hiếp một đứa
trẻ, thì chuyện hắn không giết cô ấy để bịt miệng đúng là một điều kỳ
diệu.” Ai đó đứng ở ngoài ngưỡng cửa, liếc nhìn họ, rồi đi tiếp về chỗ cái
hố đang đào. Washburn chờ đến khi tiếng bước chân mất hẳn đi mới nói
tiếp: “Căn cứ vào tình trạng của Tory lúc đó, có thể hắn nghĩ răng cô bé
sẽ không tỉnh táo trong suốt phần đời còn lại, và bất kể cô bé đã biết gì cũng
không nói ra được. Theo một cách nào đó, hắn đã nghĩ đúng. Bất kể hắn là ai,
hắn cũng đã trốn thoát từ lâu rồi.” “Tôi cũng đoán thế,” Brett nói.

 Washburn
thấy ân hận và nghĩ mình phải chịu một phần trách nhiệm trong
chuyện này. Nhưng lúc đó ông còn non nớt quá. Mới vào nghề, ông chỉ
biết làm theo những mệnh lệnh mà thôi.

 “Nếu có gì
tôi giúp được thì cứ hỏi,” ông nói.

 Brett lắc
đầu. “Với những thông tin ít ỏi mà chúng ta có, không thể nào đoán
được kẻ đã gây ra chuyện này. Người duy nhất biết sự việc có lẽ là
mẹ Tory và Hale, nhưng cả hai đều đã chết. Tory đã sẵn sàng bỏ qua.
Tôi không có lựa chọn nào khác ngoài làm theo cô ấy. Tất cả đều là
do cô ấy quyết định.” Và ngay khi đang nghĩ về cô, Brett nghe tiếng
Tory gọi mình.

 “Brett! Anh
đang ở đâu?” Anh quay ngoắt lại. Giọng cô hơi hoảng hốt khiến anh
giật nảy người.

 “Trong này,”
anh kêu và chạy ra.

 Tory gặp
Brett ở ngưỡng cửa, xin lỗi trước khi anh kịp nói. “Em xin lỗi,” cô
nói. “Chỉ là khi không nhìn thấy anh, em…” Anh ôm cô. “Không sao, em
yêu. Lúc nào cần em cứ việc hét váng tên anh lên. Thế trong kia có
chuyện gì?” Tory trông thấy Washburn nhìn mình rồi quay đi chỗ
khác, trong giây phút ấy, không cần hỏi cô cũng biết họ đang nói về
chuyện gì. Kỳ lạ thay, cô không quan tâm nữa.

 “Họ gặp
chút trở ngại,” cô nói. “Trừ vài miếng ván ở ngoài cửa, sàn nhà
chẳng còn gì cả.” “Và…?” Hai đồng tử trong mắt Tory giãn
rộng, như thể cô vừa mới nhìn vào một hố đen.

 “Mẹ không
có ở đó, anh ạ. Họ đã lôi cả sàn nhà lên, nhưng mẹ không có ở
đó.” Bụng dạ Brett thắt lại. Trời ạ. Lại về con số không.

 “Cưng ơi, đã
hai mươi lăm năm rồi. Chắc chắn họ không nghĩ là một thi thể vẫn nằm
nguyên tại chỗ chứ. Vì sự phân hủy và động vật, thật kỳ diệu
nếu…” Anh để lửng câu nói.

 Tory gật
đầu. “Họ cũng bảo như thế. Họ định sau bữa trưa sẽ bắt đầu đào.
Chuyên gia giám định đang dựng một chỗ để kiểm tra tất cả chỗ đất
họ vừa đưa lên. Anh ta nói dù chỉ còn những mẩu xương, anh ta cũng sẽ
tìm được.” “Vậy thì được rồi,” Brett nói. “Nào, mình đi khỏi đây
thôi. Cả anh và em đều cần không khí trong lành và ánh nắng, phải
không?” Tory gật đầu rồi nhìn vào cảnh sát trưởng Washburn. “Chú
đến chỗ chiếc RV với bọn cháu đi. Bọn cháu có nhiều đồ ăn
lắm.” Washburn hài lòng vì được cô mời, nhưng cổ họng ông đang
nghẹn ứ, thức ăn trôi qua không nổi. Ông chỉ có thể nhìn cô và nén
khóc. Sau những điều vừa biết, có lẽ ông sẽ không bao giờ còn thấy
đói nữa.

 “Không, nhưng
cảm ơn cháu. Chú phải trở lại thị trấn và kiểm tra vài thứ ở văn
phòng. Nếu cháu định đi picnic bên ngoài chiếc RV thì chú khuyên là
nên chọn chỗ xa một chút. Đám phóng viên chết tiệt đang cắm trại trên
đường chính, lượn lờ như một lũ kền kền. Rất có thể bọn họ đang
dùng ống kính tele để theo dõi cháu từ xa đấy.” “Cháu không sợ
bị lên hình,” Tory nói. “Nhưng cháu không thích không gian riêng bị xâm
phạm.” “Chúng tôi sẽ cẩn thận,” Brett nói. “Và cảm ơn vì lời
cảnh báo, nhưng tôi cũng cảnh báo lại ông. Nếu bọn họ còn lao vào
Tory một lần nữa thì sẽ có người phải về nhà với bên mắt tím bầm,
và đó sẽ không phải là tôi.” Washburn cười. “Tôi sẽ chuyển lời
cảnh báo của anh khi gặp họ.” Tory gần như không đụng đến chỗ
bánh sandwich của mình. Cô chỉ cắn vài miếng chiếu lệ rồi cầm máy
ảnh lên và đi lang thang về phía lũ bò trên bãi cỏ đằng sau chiếc
hàng rào tạm bợ.

 Brett đứng
nhìn cô chụp hết ảnh này đến ảnh kia, nhưng khi cô bò xuống dưới
hàng rào và bắt đầu đi về phía bầy gia súc, anh quyết định phải can
thiệp. Anh không muốn phải giải cứu cô khỏi lũ bò điên tiết.

 “Tory! Chờ
đã!” Brett chạy về phía Tory.

 Cô dừng
bước và quay đầu, chờ anh bắt kịp. Khi Brett tới chỗ hàng rào, cô
cười toe và nâng máy ảnh lên, chĩa ống kính chụp cảnh anh trèo qua
hàng rào thép gai ba tầng. Anh đã quá lớn không thể bò ở dưới và
chân quá dài không trèo ở giữa được. Chỉ còn thiếu vài phân là chạm
đến người, anh quăng một chân qua sợi dây trên cùng của hàng rào, rồi
cẩn thận quăng chân còn lại. Và cô đã bắt được tất cả trên phim.

 Brett nhìn
lên ngay khi cô vừa chụp một tấm, và nụ cười của anh xứng đáng được
chụp thêm tấm khác.

 “Đến sáng
mai anh có phải hối hận vì việc này không?” Brett hỏi.

 Tory cười
lại với anh. “Có thể. Nhưng em hứa là em vẫn sẽ tôn trọng
anh.” Ngạc nhiên vì sự hóm hỉnh không ngờ của cô, Brett ngửa đầu
ra sau cười phá lên. Tiếng cười làm động mấy con bò. Chúng cụp đuôi và
bỏ chạy trối chết ra sau bãi cỏ.

 “Xem anh đã
làm gì này,” Tory rên lên.

 Brett chỉ
vào con bò Angus to lớn đang chạy sau chót. “Thế còn hơn là phải đặt
em lên cái cây trước mặt con bò đó.” Tory trông có vẻ ngạc nhiên.
“Em đã không nghĩ đến.” Brett vòng cánh tay quanh vai cô và xoay
người cô về phía ngôi nhà.

 “Chúng mình
nên trở lại. Họ sắp đào rồi.” Tory đi theo anh, đột nhiên im lặng
sau giây phút vui sướng.

 Gió chiều
cứ như trêu ngươi, chẳng khác nào một cô bé ngồi ghế sau không bao giờ
thực hiện lời hứa. Mồ hôi chảy xuống lưng Tory khi họ đi đến chỗ
hàng rào. Ngay khi Brett bắt đầu trèo qua, cô tóm lấy tay anh.

 “Nhỡ mẹ
không có ở đó thì sao?” Chính Brett cũng tự hỏi như vậy. Nhưng
nghe giọng cô nói, những nghi ngờ của anh càng mạnh hơn, bởi anh không
có câu trả lời mà cô muốn nghe.

 “Nhỡ bác
sĩ nói đúng thì sao?” Tory nói tiếp. “Nhỡ đâu Oliver Hale bị điên? Nhỡ
mẹ em vẫn còn ở đâu đó ngoài kia?” Brett ôm má Tory bằng cả hai
tay, kéo mặt cô lên cho đến khi cô buộc phải nhìn vào mắt anh.

 “Đó có
phải suy nghĩ của em không? Người mẹ mà em đã nhớ ra có thể bỏ rơi
em như vậy được sao?” Trong một lúc, những bối rối cuối cùng của
Tory biến mất. Cô nhìn vào anh. Đôi mắt mở lớn và tập trung vào
người đàn ông đã neo giữ cô với thế giới này.

 “Không.
Người mẹ mà em nhớ thà chết còn hơn để em đi.” Câu nói sáo rỗng
xưa cũ vụt ra khỏi miệng Tory trước khi cô kịp suy nghĩ, nhưng ngay khi
nói ra, cô biết mình đã tự trả lời được câu hỏi trên.

 Nụ cười
của Brett rất dịu dàng, nụ hôn anh đặt lên khóe miệng cô cũng vậy.

 “Em hiểu
rồi đấy,” anh khẽ nói.

 Tory thở
dài. “Em sẽ rất mừng khi mọi việc xong xuôi.” Brett ôm cô, nhấc cô
lên và đặt xuống mặt đất ở bên kia hàng rào rồi trèo qua nó như lúc
nãy.

Báo cáo nội dung xấu