Trúc mã thanh mai - Chương 39 + 40

Chương 39

Kể từ khi gặp lại Vệ Quốc ở cửa khu nhà, và biết anh ở
cùng tầng với mình, mỗi lần ra vào cửa cô đều thấp tha thấp thỏm, sợ gặp lại
Trịnh Đông Lăng, nhưng rốt cuộc là sợ cái gì cô cũng không rõ hẳn, theo lí mà
nói cô cũng chẳng làm chuyện gì trái với lương tâm, hay nói cách khác Trịnh
Đông Lăng cũng chẳng nắm được chứng cứ gì bất lợi cho cô, cô không phải sợ con
sư tử Hà Đông Trịnh Đông Lăng gầm rú, nhưng cô lại thấp thỏm, sợ rơi vào thế
khó xử, cho dù Trịnh Đông Lăng có chứng cứ hay không thì chỉ cần cô ta ở trong
nhà chửi đổng, chí ít cũng sẽ có một nửa số người trong khu nhà cho rằng, cô
với Vệ Quốc có gì đó.

Điều cô sợ nhất chính là Chỉ Thanh sẽ tin vào sự vu khống
của Trịnh Đông Lăng, nhìn dáng vẻ của anh tối hôm đó, nếu anh cho rằng cô với
Vệ Quốc có gì thì chắc chắn sẽ không tha cho hai người...

Nhưng cô chẳng gặp Trịnh Đông Lăng bao giờ, càng không
nghe thấy tiếng gầm rú của con sư tử Hà Đông đó. Việc này khiến cô rất tò mò,
lẽ nào Vệ Quốc đã ly hôn, một mình ở đây? Nhưng đây là nhà uyên ương, giáo viên
độc thân chắc không thể được phân đến đây ở.

Một hôm, cô gặp Vệ Quốc và con trai anh ở bên ngoài khu
nhà, hôm đó cô từ trường về, trên đường tiện thể qua chợ, mua túi lớn túi nhỏ
rau củ quả, mắc vào ghi đông xe đạp, đạp về đến trước khu nhà, cô xuống xe,
đang thầm than mua nhiều quá không thể mang lên nhà một lần thì nghe thấy tiếng
gọi quen thuộc đằng sau:

-Kim Kim, để đấy!

Theo phản xạ có điều kiện cô ngừng tay, quay về hướng có
tiếng nói, nhìn thấy Vệ Quốc đang đứng ở cổng khu nhà, mặc một chiếc áo khoác
đen, hình như vì trời lạnh nên cổ áo dựng lên, càng giống diễn viên Ken
Takakura hơn.

Cô muốn hỏi tại sao lại bảo cô “để đấy”, nhưng phát hiện
ra bên cạnh anh còn có một cậu bé đang muốn chạm vào cái bàn đạp xe đạp. Vệ
Quốc cảnh cáo:

-Coi chừng, kẻo làm hỏng xe của cô! Nào, ra bố bế.

Đứa trẻ đó cứ quyến luyến với cái bàn đạp dính bùn, trông
có vẻ còn muốn chạm vào nữa, nhưng đã bị bố bế lên.

Cô tranh thủ nói:

-Vừa rồi anh gọi em à?

Anh quay lại nhìn cô, vẻ mặt còn bối rối hơn cả lúc nhỏ ăn
trộm đồ bị người ta phát hiện, nhưng anh đã nhanh chóng bước đến, định giúp cô
xách đồ.

Cô từ chối:

-Không cần, không cần, anh bế con đã đủ nặng rồi.

-Không có gì, anh có hai tay. Nhiều đồ như vậy em mang lên
một lần không nổi, đặt ở đây lại sợ người ta lấy đi mất.

Đúng với điều cô đang lo nên không cần khách sáo nữa, để
anh xách giúp mấy cái túi. Anh một tay bế đứa trẻ, một tay xách mấy cái túi đi
lên gác. Cô vội vàng khóa xe nhấc mấy cái túi còn lại đuổi theo anh, người
trước kẻ sau đi lên nhà.

Lên được mấy đoạn thang, đứa trẻ trong tay anh muốn tụt
xuống:

-Bố, để con tự lên!

-Con tự đi thì mỏi lắm.

-Con không mỏi, con đi được, bố xem con đi đây này!

Hai bố con cứ cò kè với nhau một hồi thì đã lên tới tầng
bốn, Vệ Quốc đặt đứa trẻ xuống bậc thang, dặn dò:

-Đi từ từ thôi, đừng đi nhanh quá.

Đứa trẻ muốn thể hiện đi được lên để được bố khen, nhưng
ông bố lại bế nó lên ngay.

Cô hỏi:

-Bé ngoan, cháu tên là gì?

Cậu bé hơi rụt rè nói:

-Cháu tên Kim Kim.

Cô sững ra, Vệ Quốc nói:

-Nó tên là Doãn Duy Kim.

Cô nói nhỏ:

-Tên này do ai đặt?

-Do anh đặt.

-Thế mẹ nó không có ý kiến gì?

-Tên con trai là “Gìn giữ hiện tại” của
bọn anh thì cô ta có ý kiến gì?

-Ồ! Ra là thế.

Đến cửa phòng cô, anh đặt mấy cái túi xuống đất trước cửa
phòng, hất hàm về phía cửa nhà cô hỏi nhỏ:

-Anh ta có biết tên trước đây của em không?

-Biết, em đã nói với anh ấy.

-Vậy hả!

-Sao?

-Không có gì.

Anh bế đứa trẻ về phòng 404 mình, cô đứng đó nhìn một lát
vẫn không thấy Trịnh Đông Lăng từ trong đi ra.

Cô không ngờ Vệ Quốc lại đặt tên cho con trai mình là Doãn
Duy Kim, mặc dù anh giải thích là “gìn giữ hiện tại của bọn anh”, nhưng sau đó
lại thấy anh hỏi Chỉ Thanh có biết tên trước kia của cô hay không, xem bộ dạng
có vẻ sợ Chỉ Thanh sẽ sinh nghi với cái tên Doãn Duy Kim.

Cô nghĩ hàng ngày anh gọi con trai là “Kim Kim, Kim Kim”,
không biết có phải cùng lúc sẽ nhớ đến cô không?

Nhưng cô biết nếu mình sinh con trai, chắc sẽ không thể
lấy tên Vệ Quốc, ba chữ Doãn Vệ Quốc chẳng có chữ nào có thể làm tên đệm được,
nếu có thì e là gia đình cô sẽ đại loạn mất.

Sau đó cô còn gặp Vệ Quốc và con trai anh hai lần, một lần
là trên đường, cô đạp xe đến trường, anh đạp xe đưa con về. Cậu bé ngồi trong
cái ghế để trước xe bố, tay cứ khua khua, nói bi ba bi bô gì đó với bố, hai bố
con đều rất say sưa.

Cô xuống xe, anh cũng xuống xe, hai người đứng lại nói chuyện.

Đứa trẻ đã quen cô, bố bảo chào cô đi nó liền nói:

-Cháu chào cô.

Cô hỏi:

-Cháu mấy tuổi?

-Bốn tuổi ạ.

-Bé đi nhà trẻ ở đây à?

-Không, ở bên bà ngoại nó.

-Hôm nay không đi nhà trẻ sao?

-Ốm nên nghỉ ở nhà.

Đứa trẻ rất ngoan ngoãn nói:

-Cháu bị cảm.

Lần gặp khác là ở ngoài chợ, cô đi vào, anh đi ra, thằng
bé vẫn ngồi trên cái ghế trước xe.

Cô cười cười hỏi:

-Cháu lại bỏ học à? Lại không đi nhà trẻ sao?

Thằng bé vẫn trả lời rất đáng yêu:

-Cháu bị cảm.

Vệ Quốc giải thích:

-Nó không khỏe lắm.

Cô nghe nói có đứa trẻ vì muốn nhận được sự quan tâm của
bố mẹ, sẽ cố ý giả bệnh, thậm chí bệnh thật. Cô không biết con trai Vệ Quốc có
phải kiểu thế không, hình như mỗi lần nó ốm thì đều đến chỗ bố, có lẽ vì muốn ở
cùng với bố nên giả ốm, hoặc làm cho mình bị ốm.

Thậm chí cô còn nảy ra một suy nghĩ rất kì quái, có lẽ đứa
trẻ này nhạy bén, sợ bố mẹ ly hôn nên không ngừng sinh bệnh, chỉ cần bố mẹ cứ
nói đến chuyện ly hôn là nó lại ốm, lại cảm, vậy là bố mẹ nó gác ý định ly hôn
lại, toàn tâm chăm sóc cho nó. Dần dần, giữa bố mẹ nó lại thiết lập lại được
tình cảm, đứa trẻ dùng bệnh của mình để cứu cuộc hôn nhân của bố mẹ.

Có lẽ Vệ Quốc đến chết cũng không dám mở mồm ra nói chuyện
ly hôn, có đứa con trai như vậy sao anh ấy có thể ly hôn được?

Chương 40

Kỳ nghỉ hè sắp đến, Sầm Kim và Chỉ Thanh bàn nhau nghỉ hè
thế nào:

-Trước đây chúng mình đều về nhà bố mẹ dịp nghỉ hè, trừ
phi trường có việc không về được.

-Năm nay vẫn như vậy hả?

-Em chẳng đang muốn bàn với anh đây sao?

-Trước đây về nhà bố mẹ là vì em chưa có chồng, chưa có
gia đình riêng, giờ có gia đình riêng rồi, còn về nhà bố mẹ để nghỉ hè hả?

-Mỗi lần đều phải đến nửa năm em không được gặp bố mẹ, nếu
nghỉ hè cũng không về thì coi như cả năm không gặp. Hơn nữa không về thì ở đây
làm gì?

-Làm gì? Ở với chồng mình chẳng phải là chuyện đúng đắn
sao?

-Về nhà bố mẹ cũng có thể ở với chồng mình, lẽ nào giờ anh
không về thành phố F với em nữa? Vậy lúc tết sao lại tích cực về thế?

-Hồi tết đã lấy nhau đâu?

-Hóa ra lấy vợ rồi thì anh coi như từ nô bộc lên làm tướng
quân hả?

-Anh đâu có ý đó?

-Vậy anh có ý gì?

-Ý của anh là lúc đó vẫn chưa lấy nhau, em chưa có gia
đình riêng, tết tất nhiên phải về với bố mẹ, nhưng giờ thì khác rồi...

Bàn bạc hồi lâu cả hai đều bực mình, quyết định một nửa
thời gian ở lại thành phố G, một nửa thời gian về thành phố F.

Cô rất ngại gọi điện thoại về nói rõ việc sắp xếp như vậy,
chỉ sợ bố mẹ nói cô có chồng rồi thì quên bố mẹ, nhưng bố mẹ cô đều rất hiểu:

-Con giờ đã có chồng, có gia đình riêng rồi, tất nhiên
phải coi gia đình mình là chính, bố mẹ thì khi nào có thời gian về thăm là
được, bố mẹ hiểu mà.

Nhưng vừa mới nghỉ hè, Chỉ Thanh liền bàn với cô:

-Bố mẹ Lận Phong muốn tu sửa lại mộ cho cô ấy, anh với em
đi đến nhà cô ấy đi.

-Anh chẳng nói đã chôn rồi sao? Sao lại phải tu sửa?

-Lúc đó rất gấp gáp, chỉ tìm một miếng đất chôn xuống. Giờ
bố mẹ cô ấy muốn mua một mảnh đất, xây xi măng, để lâu dài hơn.

-Tại sao anh phải đi? Lẽ nào anh... biết sửa mộ?

-Tất nhiên anh không biết sửa mộ, họ muốn anh đưa hài cốt
cô ấy về.

-Từ chỗ mộ cũ đến chỗ mộ mới?

-Ừ.

-Bao xa?

-Anh cũng không biết, chắc không xa.

-Không xa mà lại bảo anh đi cả chặng đường xa như vậy để
chuyển mộ?

-Em biết đây không phải là vấn đề chuyện xa gần, mà là...

-Vấn đề tình cảm?

Anh không nói gì.

Cô rất muốn nổ bung ra, muốn hét vào anh:

-Anh đã từng hứa sau này sẽ không nhắc đến chuyện đó nữa,
nhưng anh không chỉ nhắc đến, mà còn cứ nhắc đi nhắc lại, giờ lại còn muốn em
cùng anh hộ tống hài cốt của cô ấy về, anh nói không giữ lời!

Nhưng tất nhiên cô không hét lên như vậy, biết rằng mình
vẫn chưa đến mức phải thế, cũng không nhẫn tâm đối xử với anh như vậy. Nếu cô
không thể chịu đựng tất cả điều này thì hãy ly hôn với anh; nếu cô vẫn không ly
hôn được thì đừng so đo chuyện này. Làm lớn chuyện chẳng có tác dụng gì, vừa
không thể cắt đứt tình cảm và sự hoài niệm của anh với Lận Phong, cũng không
thể khiến tình cảm của anh đối với cô trở nên sâu sắc hơn, không thể giải quyết
bất cứ vấn đề gì.

Cô nói:

-Hay anh một mình đi đi, em đến đó cũng không tiện.

-Bé yêu, em...

-Em không sao, nhưng em cảm thấy người nhà Lận Phong thấy
hai chúng mình cùng về đó thì không hay lắm. Một mình anh đi họ có thể tự nhắm
mắt an ủi, nói anh vẫn chưa quên con gái họ, nếu hai chúng ta cùng đi, họ sẽ
nghĩ thế nào? Lận Phong ở dưới suối vàng sẽ nghĩ thế nào?

Anh tâm phục khẩu phục:

-Em vẫn là người suy nghĩ chu đáo. Vậy em ở nhà nhớ chăm
sóc bản thân, đừng để bé yêu của anh gầy đi đấy.

Anh bất chấp cái nóng như thiêu đốt đón chuyến tàu đến
mảnh đất xa gấp đôi thành phố F, chỉ để chuyển hài cốt của Lận Phong từ chỗ cũ
đến chỗ mới.

Cô biết Phong Nhi chiếm vị trí quan trọng thế nào trong
lòng anh.

Anh cố bắt cô đưa anh ra ga, cô đưa anh đi rồi, nhưng sau
khi quay về cô đã khóc rất lâu, vì chính bản thân cô, vì anh, cũng vì Lận
Phong.

Sau đó cô gọi điện cho mẹ, kể lại toàn bộ chuyện của Chỉ
Thanh và Lận Phong cho mẹ nghe, nhưng không cho mẹ nói bất kì một câu an ủi
nào:

-Mẹ đừng nói gì cả, con không muốn nghe gì đâu, con chỉ
muốn kể với mẹ những chuyện này bởi vì con cần nói với một người, mà mẹ là
người bạn tốt nhất của con.

Quả thật mẹ chẳng nói gì, đến thở dài cũng không có một
tiếng, nhưng cô biết mình vừa mới phang một nhát búa vào trái tim mẹ. Cô hối
hận đã nói với mẹ tất cả, có lẽ cô nên chạy lên núi, hét với ngọn núi kia thì
hay hơn là chuyển nỗi đau này sang mẹ.

Cô thiết nghĩ nếu người chết là mình, bố mẹ cô chắc chắn
cũng hi vọng Chỉ Thanh giữ tình yêu lâu hơn chút, có thể ngày giỗ hàng năm về
thăm con gái họ. Việc tu sửa mộ là việc lớn như vậy thì nhất định bố mẹ cô cũng
mong Chỉ Thanh có thể đến, để linh hồn con gái họ được an ủi khi thấy người đàn
ông mình yêu vẫn chưa quên hẳn mình.

Cô lại đặt mình vào địa vị bố mẹ Chỉ Thanh, lẽ nào họ
không muốn con trai của họ sớm thoát khỏi sự đau khổ trong quá khứ, bắt đầu
cuộc sống mới ư?

Nghĩ đến đây, máu nóng trong người cô lại bốc lên, chạy
đến chỗ Vệ Quốc, đến gõ cửa phòng anh, nói đang nấu cơm phát hiện nhà hết gừng,
muốn hỏi xin anh miếng gừng.

Đúng lúc anh ở nhà, nghe nói cô cần gừng liền vào bếp lấy
một miếng đưa cô.

Cô cầm lấy miếng gừng nhưng vẫn không đi, đứng ở cửa nhìn
vào trong phòng.

Anh mời:

-Vào nhà ngồi chơi đã?

Cô vui vẻ nhận lời, vào phòng anh.

Anh mời cô ngồi ở phòng khách, rồi đi pha trà cho cô. Cô
nhìn xung quanh, phát hiện phòng khách có hai cái ghế sô pha đơn, ở giữa là bàn
trà, đối diện có cái ti vi, dàn âm thanh gì đó, ngoài ra không có đồ nội thất
nào nữa.

Anh bưng cốc trà ra, đặt lên bàn mời cô uống, còn mình thì
kéo cái ghế sô pha đơn ngồi xuống đối diện với cô.

Cô nói như trút nước:

-Chỉ Thanh đến nhà bạn gái cũ của anh ấy.

-Anh biết.

-Anh biết? Sao anh biết?

Anh cười:

-Cái gì mà anh chẳng biết?

Cô như tìm được lại một chút cảm giác thời nhỏ, nói đùa:

-Anh vẫn oai phong như vậy.

-Cũng chỉ có em mới thấy anh oai phong, người khác đều coi
anh là kẻ chân lấm tay bùn.

Cô hỏi:

-Có thể cho em xem phòng khác của anh được không? Chắc cái
phòng của em cũng kiểu như anh, em chuẩn bị mua mấy thứ để bày nên muốn xem của
anh trước, dễ quyết định mua gì.

-Nếu em mua theo kiểu như anh thì chẳng cần phải mua gì
cả.

Mặc dù nói như vậy nhưng anh vẫn đứng lên đưa cô đi tham
quan phòng khác. Cô phát hiện ra nhà anh hoàn toàn trái ngược với nhà cô, ví dụ
nhà vệ sinh của nhà cô ở bên phải cửa ra vào thì anh là ở bên trái; phòng ngủ
của nhà cô ở bên trái thì nhà anh lại ở bên phải.

Trong phòng ngủ của anh cũng chẳng có đồ gì, chỉ một chiếc
giường đơn, một cái bàn viết, một cái ghế, mấy giá sách, không có mấy thứ đồ
như tủ quần áo, bàn trang điểm...

Tham quan xong cô vừa đi vào phòng khách vừa hỏi tò mò:

-Sao đồ đạc nhà anh sơ sài đến vậy?

-Ừ, không tu sửa, cũng chẳng mua sắm gì nhiều.

-Thế... vợ anh không có ý kiến gì ư?

-Cô ấy không ở đây.

-Anh đã ly hôn?

-Vẫn chưa.

-Sao lại gọi là vẫn chưa? Ý anh là anh... vẫn đang chuẩn
bị ly hôn?

-Ừ.

-Tại sao?

Anh gãi gãi đầu:

-Chẳng có cảm giác gì, lâu thì chiến tranh lạnh rồi đến li
thân.

-Sao lại như vậy?

-Hôn nhân của anh là một sai lầm lớn.

-Vậy sao anh lại đến giờ vẫn chưa ly hôn?

-Con trai anh bị tim bẩm sinh, phải để lớn chút nữa mới có
thể làm phẫu thuật, đợi nó phẫu thuật xong...

Cô ngồi đó mà mãi mới nói được:

-Sao anh không bảo em sớm?

-Bảo em sớm thì sao?

-Em sẽ... đợi anh... ly hôn.

-Vậy phải đợi đến bao giờ?

-Phải mấy tuổi mới phẫu thuật được?

-Trước tuổi đi học.

-Vậy chẳng sắp rồi sao?

-Đúng vậy, nhưng ai biết phẫu thuật thành công hay không
thành công?

-Thành công thì sao? Mà không thành công thì sao?

-Nếu thành công thì sẽ chẳng có chuyện gì, nó giống như
một đứa trẻ bình thường, nhưng nếu không thành công...

Anh lắc đầu bối rối:

-Anh cũng không biết, có thể chỉ cần một thời gian, có thể
là phải cần cả đời.

-Nếu phẫu thuật không thành công thì cả đời anh sẽ không
ly hôn?

Anh vẫn lộ rõ vẻ bối rối:

-Anh cũng không biết, phải xem thái độ của Đông Lăng thế
nào. Giờ cứ nhắc đến ly hôn là cô ấy bảo đưa con đi chết, nhưng có lẽ sau này
người yêu Đông Lăng lấy cô ấy thì sẽ không như vậy.

-Cô ấy có người yêu?

Anh bối rối cười.

-Cô ta có người yêu sao anh vẫn lấy cô ta?

-Sau khi lấy xong mới biết.

-Tại sao người yêu của cô ta không lấy cô ta?

-Bởi vì có vợ rồi, mỗi lần nhắc đến ly hôn là bên đó lại
đòi chết.

-Vậy cô ta nói anh có người yêu nước ngoài đó là thế nào?

-Anh cũng chẳng rõ, chưa từng hỏi lại.

-Vậy bao nhiêu thời gian qua một mình anh sống ở đây?

-Ừ.

-Cũng như là chưa có vợ vậy?

Anh thở dài:

-Sao lại như chưa có vợ được? Nếu chưa lấy vợ tất cả sẽ hoàn
toàn khác, anh sẽ không đứng nhìn em lấy anh ta.

Cô khóc.

Anh không khuyên cô, chỉ đi lại đóng cửa cho kín, quay lại
ngồi vào chỗ nhìn cô khóc.

Cô vừa khóc vừa hỏi:

-Tại sao anh lại lấy cô ta?

-Anh... cũng không biết... có thể là tuổi đã cao, người
nhà cuống, người khác tác hợp nữa... và sinh lý cũng có nhu cầu, nên lấy thôi.

Cô không kìm lòng nổi nhìn về phía anh:

-Nhưng như anh hiện giờ, đã li thân, có thể giải quyết nhu
cầu sinh lý sao?

Anh cười đau khổ:

-Không thể.

-Vậy tại sao anh muốn kết hôn?

-Trước khi kết hôn đâu có biết?

-Đã kết hôn rồi, sao anh không... dùng cô ta để giải quyết
nhu cầu sinh lý của anh?

Anh ấp a ấp úng mãi mới nói:

-Cô ấy không thích anh, anh cũng không thích cô ấy, hai
người nhìn nhau là thấy ngán nhau, chẳng có nhu cầu sinh lý nữa.

-Hoàn toàn không có?

Anh đỏ mặt, nói lắp bắp:

-Anh không nói là hoàn toàn... không phải ý anh là lúc ở
cùng với cô ấy không có...

-Giờ có không?

Anh càng bối rối hơn:

-Em hỏi... chuyện này làm gì?

Cô nói khẩn thiết:

-Bởi vì em... quan tâm đến anh, muốn giúp anh.

-Việc này giúp thế nào?

-Anh muốn em giúp thế nào em sẽ giúp thế.

-Chúng mình đừng nói chuyện này nữa.

Cô thấy mặt anh đỏ bừng đành phải chuyển sang đề tài khác:

-Lẽ nào anh chưa từng nghĩ lấy một người mình không yêu
thì sẽ có hậu quả gì sao?

-Sau khi lấy nhau mới biết. Nhưng trước khi lấy thì tưởng
không thể lấy được em nên tìm đại người nào đó kết hôn thôi.

-Tại sao anh không phát hiện ra sớm hơn?

-Có một số việc chỉ đợi đến sau khi làm xong mới biết đã
làm sai.

-Đợi đến khi anh biết mình làm sai rồi thì tất cả đều đã
muộn, em cũng đã lấy chồng rồi.

Anh cười đau khổ:

-Biết làm thế nào được? Có thể đây chính là số phận của
anh.

Cô nói giận dữ:

-Đây không phải là số phận của anh, là do anh tự tạo ra!
Nếu anh không vội vội vàng vàng kết hôn với cô ta thì chúng ta sẽ không như thế
này.

-Anh cảm thấy Chỉ Thanh cũng rất được, chí ít cũng mạnh mẽ
hơn anh, là tiến sĩ, bố mẹ là giáo sư đại học, không giống anh.

-Nhưng anh ta đã từng có bạn gái.

-Thế thì có gì? Vẫn hơn anh, anh còn không chỉ có mỗi bạn
gái.

-Nhưng anh ta luôn không quên được cô ta.

-Anh còn thảm hơn anh ta, không thể ly hôn nổi.

-Anh ta với nhà cô ta vẫn đi lại với nhau, giờ lại còn đưa
cô ta về quê an táng.

-Đi thăm mộ cũng chỉ một năm một lần, còn tuần nào anh
cũng phải đến đó đón con.

Cô xông tới, đánh anh:

-Tất cả là tại anh! Tất cả là do anh!

Anh không né tránh, cũng không đỡ, để cô đánh. Cô đánh đủ
rồi liền ngồi xuống ghế nói:

-Giờ phải làm thế nào?

Mặt anh giàn giụa nước mắt:

-Anh cũng không biết phải làm thế nào, giờ anh sống được
ngày nào hay ngày đó, chỉ muốn dành dụm chút tiền để phẫu thuật cho con, mong
con sẽ phẫu thuật thành công thôi.

-Anh nhìn thấy em với anh ta cứ ra ra vào vào ở trong khu
nhà này mà... anh... không... thấy buồn sao?

-Sao lại không? Buồn đến nỗi chỉ muốn tự tử, nhưng có cách
nào đâu? Là do anh gây ra, đáng tiếc là giờ đến quyền được chết anh cũng không
có.

-Anh có muốn em chuyển đi không?

-Chuyển đi cũng vô dụng, cho dù em ở đâu anh cũng buồn như
vậy. Có thể nếu ở lại đây, anh tình cờ được gặp em vẫn còn tốt hơn. Em không ở
trước mắt anh thì anh sẽ phải đi khắp nơi tìm em.

-Anh đi đâu tìm em?

-Cứ đi, miễn là những nơi em sẽ đến.

-Sao em không thấy anh?

-Không dám để em nhìn thấy.

-Chứng tỏ anh không đi tìm em.

Anh cười:

-Kỳ nghỉ đông anh đã đến thành phố F, nhìn thấy em và anh
ta đi hưởng tuần trăng mật, hai người ăn lẩu dê, em ăn xong còn đi tìm giấy lau
tay, anh hận là không kịp gửi cho em mấy tờ.

Cô biết anh đã đến thành phố F thật, trong bầu không khí
rộn ràng của những ngày tết, trong tiếng pháo nổ rộn rã của nhà người ta, một
mình anh cô đơn lang thang trên những con đường của thành phố F.

-Tết anh không về chỗ bố anh?

-Ông ấy thấy anh về một mình càng buồn hơn.

-Vậy đưa vợ anh về cùng?

-Cô ta không muốn đi, anh cũng không muốn đưa cô ta về.

-Anh nói dối bố anh là đón tết ở nhà bố mẹ vợ?

-Ừ.

Im lặng một lát, anh hỏi cô:

-Tết em kết hôn hả?

-Vâng, sao anh biết?

-Cái gì anh chẳng biết?

Cô vui vẻ nói:

-Đừng nói với em là tết anh đã đến nhà em đấy.

-Đang muốn nói với em điều này.

-Cái gì? Anh đã đến nhà em thật?

-Anh để lại chiếc kẹp hồng trong cái túi vải trên cửa nhà
em.

-Cái kẹp hồng nào?

-Em đã tặng anh.

-Em tặng anh cái kẹp hồng khi nào?

-Lúc em còn rất nhỏ. Không nhớ nữa à? Tối hôm đó, trời rất
nóng, em còn chưa kịp mặc quần áo, chỉ mặc mỗi cái quần cộc, mò ra cái kẹp hồng
từ chỗ nào đó trên giường, chạy ra cửa tặng cho anh, nói: Anh Vệ Quốc, em tặng
anh cái kẹp hồng này, anh nhìn thấy cái kẹp hồng này cũng giống như được nhìn
thấy em.

-Anh để lại cái kẹp hồng đó trong túi vải ở cửa nhà em?

-Ừ.

-Sao em không biết gì cả?

-Có lẽ bố mẹ em đã nhìn thấy rồi cất đi.

-Tại sao anh lại để cái kẹp hồng đó ở cửa nhà em?

Anh cười bẽn lẽn:

-Ấm đầu, muốn nói với em anh đã quay lại, muốn ngăn cản
cuộc hôn nhân của em. Nhưng rồi anh đã nhanh chóng hiểu ra rằng, anh không nên
làm như vậy, bản thân mình không thể lấy em thì sao anh lại ngăn cản cuộc hôn
nhân của em chứ? Thế chẳng phải anh quá ích kỷ sao? Anh quay lại lấy chiếc kẹp
hồng đó, nhưng đã bị ai đó lấy đi trước rồi.

Báo cáo nội dung xấu