Chạy đâu cho thoát - Chương 04 - 05
Chương 4: Bác sĩ Mông Cổ
đã trở lại
Tình
huống không hẹn mà gặp như này giống như ném đá vào mặt hồ yên ả, nhanh đến
nhanh đi.
Và tảng
đá được ném xuống kia, lại đè nặng lên cảm xúc của cô.
Nếu
tảng đá kia là Mạnh Cổ thì Trần Nhược Vũ chính là cái hồ nhỏ bé tội nghiệp, vẻ
ngoài có vẻ bình tĩnh nhưng nội tâm cô không ngừng chấn động.
Còn
tảng đá kia ư, ở trong lòng cô không phải không có cảm xúc.
Rõ ràng
người coi thường cô là anh. Gặp cô, cái miệng độc địa của anh lại bám riết
không tha, không chỉ cảm thấy mất mặt mà cô còn như bị anh điểm trúng vào tử
huyệt.
Chột dạ
cũng phải, bởi đúng là cô nhớ anh.
Nhớ cái
con quỷ!
Cô ghét
anh đến tận xương tủy, hễ nhớ tới anh là muốn phỉ nhổ khinh bỉ anh. Không sai,
cô đã không biết lượng sức mình, chọc đúng vào ổ kiến lửa, còn đến địa bàn của
anh gây hấn, khiến người khác dè bỉu cô, trong lòng Trần Nhược Vũ vô cùng khó
chịu.
Cô phải
hận anh mới đúng chứ! Hừ.
Cô phải
sống tốt hơn anh! Hừ!
Cô muốn
tìm đối tượng mới trong thời gian ngắn nhất, kết hôn rồi sinh con, nhất định
phải cưới trước anh. Sau này, nếu trùng hợp gặp lại anh, cô sẽ nói: “A, bác sĩ
Mạnh sao vẫn còn độc thân vậy? Có phải do yêu cầu quá cao không, như thế là
không nên.”
Đúng,
kiểu trả thù như này thấy hả hê làm sao! Trần Nhược Vũ tự biện bạch cho bản
thân, dù sao cô cũng chỉ là người bình thường, đôi khi làm những chuyện tầm
thường như này cũng chẳng sao.
Vì thế,
Trần Nhược Vũ tìm kiếm lại sự yên bình trong suy nghĩ, thức tỉnh tự mình đứng
lên. Cô tích cực nhờ vả đồng nghiệp giới thiệu cho mình đối tượng xem mắt càng
nhanh càng tốt.
Cô muốn
xem mắt!
Bạn
cùng phòng của Trần Nhược Vũ là Lương Tư Tư, sau khi nghe tin cô tìm đối tượng
xem mắt, liền giơ ngón tay cái tỏ vẻ rất hài lòng, chỉ có điều nếu đi xem mắt
rất khó có thể tìm kiếm được tình yêu đích thực: “Nhược Vũ, mình nói với cậu,
xem mắt rất khó tìm được tình yêu như ý.”
“Sao
không thể chứ. Chỉ cần cậu biến đối tượng thành khách hàng cần phải tiếp đãi tử
tế. Phân tích rõ ràng, nắm lấy trọng điểm, công kích trúng đích là được.”
“Bình
thường, khi đi gặp khách cậu cũng đâu phân tích rõ ràng, đều là ăn nói mơ màng,
cho nên xác xuất thành công rất thấp.”
Trần
Nhược Vũ không khỏi sửng sốt, nghe cô bạn cùng phòng nói, hình như tình cảnh
này cô đã từng trải qua. Cô liền lắc đầu, giải thích: “Nhưng mỗi tháng mình vẫn
hoàn thành nhiệm vụ. Việc xem mắt này, mình cũng coi như là một chiến lược, thà
giết nhầm còn hơn bỏ sót.”
Lương
Tư Tư xua tay: “No, no, như vậy không được. Tình cảm đâu có thể so sánh như
vậy, nhất định phải tạo được cảm giác lãng mạn, ấn tượng nhất mới có thể nảy
sinh. Cậu xem xem, vì sao mỗi lần mình yêu đều đến rất nhanh? Chính là dựa vào
yếu tố cần thiết; thời gian, địa điểm, cảnh vật xung quanh còn có cả đối tượng
nữa. Chỉ cần có đủ những yêu cầu này, cho dù chỉ lướt qua ánh mắt của nhau, nói
một câu cả hai cũng nảy sinh cảm giác với đối phương, tình yêu tự nhiên sẽ
tới.”
Lương
Tư Tư là kiểu người lãng mạn điển hình, suốt ngày chỉ vùi đầu vào khu rừng tiểu
thuyết mơ mộng, tình yêu ngọt ngào trong tiểu thuyết ngôn tình được cô bạn cùng
phòng này tôn sùng đến tận trời xanh.
“Mình
nói cậu nghe, kiểu xem mắt như này rất không thích hợp, trò này xưa rồi. Lúc
chưa gặp nhau, còn nghĩ ra đủ loại tình huống nhưng khi gặp rồi, cảm giác bỗng
bay biến đi đâu hết. Còn nữa, xem mắt cũng cần đến duyên phận, như tình cờ gặp
gỡ ở siêu thị chẳng hạn, anh ta vô tình chạm vào cậu, hoặc xe đẩy của anh ta
không cẩn thận đụng vào cậu ...”
Trần
Nhược Vũ định giương nanh múa vuốt phản kháng, mà khoan, Tư Tư lén theo dõi cô
tới siêu thị sao?
“Còn
nữa, chẳng may trên đường sảy chân suýt ngã vừa hay có người tới đỡ cậu. Nếu
không, khi trời mưa hai người cùng chạy tới trú mưa dưới cùng một mái hiên.”
“Tư Tư
à.”Trần Nhược Vũ không chịu được nữa đành phải cắt lời cô bạn tôn thờ chủ nghĩa
lãng mạn này: “Cuộc đời với tiểu thuyết khác nhau nhiều lắm, chất lượng hoàn
toàn khác biệt.”
“Cậu
đừng vội không tin. Gặp được nhau cũng là một định luật. Trong phim điện ảnh
cũng thế, bỗng nhiên hai người phát hiện ra mình có tình cảm với đối phương đó
thôi. Cậu xem xem, ba bốn cuộc tình của mình đều là ngẫu nhiên mà tới. Có phải
hữu hiệu hơn chuyện đi xem mắt không.”
“Đến
nhanh mà đi cũng nhanh.”Trần Nhược Vũ trả lời chân thành: “Hiện tại, mình cũng
hiểu vì sao mỗi lần cậu yêu đều không kéo dài được lâu. Mình sẽ tiếp thu kinh
nghiệm này, cảm ơn Tư Tư.”
“Aiz
aiz.”Lương Tư Tư có vẻ không được hài lòng: “Nhược Vũ, mình có lòng tốt muốn
giúp đỡ cậu, đừng dùng những lời cay độc này nói với mình. Nếu không, sau này
cậu sẽ gặp được anh chàng cay độc như ý. Nồi nào thì úp vung nấy, biết chưa?”
Chọc
trúng chỗ đau!
Lần
này, tới lượt Trần Nhược Vũ xua tay: “Mình không có ý đó, sẽ không nói lời cay
độc nữa. Mình dịu dàng hiền lành, muốn tìm một người đàn ông hiền lành.”
Lương
Tư Tư vỗ vai cô: “Cố lên, Nhược Vũ. Chỉ cần thực sự cố gắng, phương pháp thích
hợp, người đàn ông dịu dàng hiền lành sẽ có. Cậu nghe mình, nếu nhận thấy không
có cảm giác với đối phương hãy nhanh chóng thay đổi mục tiêu. Lấy mình làm ví
dụ, sau khi tu luyện thông qua các bí kíp tình yêu trong tiểu thuyết ngôn tình,
lấy kinh nghiệm yêu đương dài thườn thượt nói cho cậu biết, tình yêu luôn vượt
ngoài dự đoán.”
Ngày
hôm sau, Trần Nhược Vũ đi xem mắt.
Đối
phương tên là Lý Kiện – làm trong một công ty cung cấp đồ trang điểm, do đồng
nghiệp của cô giới thiệu, quan hệ có thể nói là bạn của bạn, cách hai tầng quan
hệ.
Lương
Tư Tư nói đúng, trong lần xem mắt này, Trần Nhược Vũ đặt rất nhiều kì vọng, vừa
tưởng tượng lần đầu tiên gặp nhau sẽ ra sao, đối phương là người như thế nào,
nhưng kết quả cô không có cảm giác gì với người đàn ông đang ngồi đối diện.
Không
nên lãng phí thời gian, Trần Nhược Vũ liền giới thiệu các gói bảo hiểm. Lý Kiện
cũng hiểu được hành động của đối phương, tỏ ra rất phối hợp, cũng giới thiệu
cho Trần Nhược Vũ đồ trang điểm.
Buổi
xem mắt biến thành cuộc hội đàm đẩy mạnh tiêu thụ sản phẩm, một nam một nữ thi
nhau giới thiệu sản phẩm của công ty mình, cuối cùng còn oán thán vì sao thời
gian trôi nhanh đến thế.
“Nếu
gặp sớm được cô thì tốt rồi, chắc cô cũng có nhiều đồng nghiệp nữ, nhớ giúp tôi
giới thiệu sản phẩm trang điểm, tôi sẽ đưa cho cô nhiều hàng mẫu.”
“Các
gói bảo hiểm anh cũng giúp tôi để ý một chút, nếu có bạn bè muốn mua, nhất định
phải giới thiệu cho tôi.”
Hai bên
nói chuyện rất vui vẻ, Trần Nhược Vũ vô cùng vui mừng, bỗng nhiên bên cạnh có
tiếng ho nhẹ, giọng nói quen thuộc của người đàn ông nào đó vang lên: “Sao khéo
thế này, ở đây mà cũng gặp được cô.”
Là Mạnh
Cổ.
Cơ mặt
Trần Nhược Vũ bỗng đông cứng lại, lí luận của Lương Tư Tư đang lầm rầm bên tai
cô.
Đáng
tiếc, không hẹn mà gặp không phải là duyên phận, mà là oan gia.
“Có
hẹn?”Oan gia hỏi.
Trần
Nhược Vũ chỉ cười, không trả lời.
“À,
hình như không phải. Đi xem mắt?”
Lý Kiện
nhìn Trần Nhược Vũ, theo phép cũng đáp lại bằng một nụ cười.
Mạnh Cổ
cũng cười, anh nhìn thấy trên bàn có đồ trang điểm dùng thử cùng tư liệu của
các gói bảo hiệm: “Buổi xem mắt của hai người cũng rất đặc biệt.”
Người
này sao cứ mở mồm ra là đáng ghét đến thế! Cảm giác ân hận lại dâng lên trong
suy nghĩ Trần Nhược Vũ, ngày trước sao cô có thể theo đuổi con người như này cơ
chứ!
“Đàn
ông thì nên thanh toán.”Mạnh Cổ lơ đi gương mặt biến sắc của Trần Nhược Vũ, vỗ
vai Lý Kiện căn dặn nhiệt tình. Nói xong, vẫy vẫy tay rời đi cùng người bạn của
mình.
Lý Kiều
bị người đàn ông không quen biết vỗ vai, liền quay sang hỏi cô: “Trần tiểu thư,
người đó là ai?”
“Một
người bạn, bình thường.”Trần Nhược Vũ bị Mạnh Cổ phát hiện trong buổi xem mắt
lại nói về việc đẩy mạnh tiêu thụ bảo hiểm cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Nếu anh
không xuất hiện, cô cũng cảm thấy đây là chuyện bình thường, nhưng bị anh nhìn
thấu toàn bộ, mặt mũi biết để đi đâu.
“Hình
như điều kiện của anh ta rất tốt.” Lý Kiện lỡ lời nói ra, cảm thấy hơi
đường đột.
Trần
Nhược Vũ gật đầu: “Uhm, đúng là vậy.”Ngẫm lại thấy không ổn: “Thật đáng ghét,
hẹn hò thì cứ hẹn đi, sao lại quấy rầy người khác.”
“Hẹn
hò?”Lý Kiện nhớ lại ban nãy Mạnh Cổ ra về với một người đàn ông, giống như
thông suốt điều gì đó, “À”một tiếng: “Hóa ra là như vậy?”
Như vậy
là sao? Trần Nhược Vũ nhìn biểu cảm của Lý Kiện cũng hiểu được anh ta đang nghĩ
đến điều gì. Cô thề, cô không biết chuyện gì đang xảy ra, chuyện xấu hổ sao cứ
liên tiếp đến với cô. Cô căm ghét kiểu tình huống như thế, giống như gặp ma quỷ
giữa ban ngày, cơn bực tức với Mạnh Cổ dâng lên tới họng: “Bị anh nhìn thấu
rồi, anh ta đúng là như vậy đó.”
Lý Kiều
gật mạnh đầu, giống như vừa đọc xong mẩu truyện cười, vô cùng hưng phấn: “Đã
thấy, đã thấy.”
“Nhìn
ra cái gì?”Âm thanh thâm trầm ở phía sau người Trần Nhược Vũ vang lên, cô cảm
thấy sống lưng lạnh toát.
Lại là
anh.
Bác sĩ
Mạnh Cổ đã trở lại.Top of FormBottom of Form
Chương
5: Bạn của tôi về rồi, hiện tôi đang cô đơn
Nói xấu
sau lưng bị phát hiện, tình huống này nên giải quyết thế nào?
Trần
Nhược Vũ không có kinh nghiệm dàn xếp những tình huống như này. Cô chỉ biết hóa
thành tảng băng, cứng đờ đứng đó, sau một hồi đành phải lên tiếng giải thích: “Lý
tiên sinh nói, bác sĩ Mạnh là người thành đạt, rất có tiền đồ.”
“Người
có mắt nhìn như vậy, tôi rất dễ phải lòng.”Mạnh Cổ nhìn Lý Kiện rồi ngồi xuống
bên cạnh anh ta, Trần Nhược Vũ vô cùng hãi hùng.
“Bạn
của tôi về rồi, hiện tôi đang cô đơn.”Mạnh Cổ nhìn Lý Kiện vừa nói vừa cười,
cười đến Lý Kiện cảm thấy rợn cả xương sống.
Anh ta
trở thành đối tượng của vị bác sĩ này ư? Anh ta không có phước lớn đến vậy.
Lý Kiện
nhìn Trần Nhược Vũ, muốn cô nhờ giải vây cho mình.
Trần
Nhược Vũ cũng là kẻ có tội, có chết cũng không dám lên tiếng.
Mạnh Cổ
nhìn chằm chằm Lý Kiện nở nụ cười ma quỷ, tay còn sờ vào đùi của Lý Kiện: “Không
biết nên xưng hô với Lý tiên sinh như nào?”
“Lý ...
Lý Kiện.”
“Kiện
Kiện à.”Mạnh Cổ nhấn mạnh chữ cuối làm cho Trần Nhược Vũ rợn cả tóc gáy, còn
Kiện Kiện, anh không phải có hứng thú với đồng giới chứ?
Lý Kiện
nghe xong nổi cả da gà, không nói nên lời, chỉ nhanh chóng nghĩ cách chạy lấy
thân.
Mạnh Cổ
cũng không vội vàng bắt người lại, nhẹ nhàng khoát tay lên vai Lý Kiện: “Anh
không cần phải xấu hổ, tôi làm bác sĩ, tương lai tươi sáng hơn.”
Trần
Nhược Vũ nhịn không được: “Bác sĩ Mạnh.”
Vừa mở
miệng đã gặp ngay ánh mắt ra điều ‘trừng trị’ của anh, Trần Nhược Vũ co người
lại, ngậm chặt lấy miệng.
“Kiện
Kiện à, có phải anh không có kiến thức về vấn đề tình yêu đồng giới, cho nên
cảm thấy bỡ ngỡ?”Đây là ý gì?
Lý Kiện
liều mạng lắc đầu. Anh ta không hề hiếu kì, cũng không muốn làm vật thí nghiệm
cho vị bác sĩ có tương lai sáng lạn này.
“Nếu
không phải có hứng thú thì nhân phẩm có vấn đề. Nếu không sao lại có thể sau
lưng người khác phán đoán lung tung, phỉ báng người khác bằng vẻ mặt đắc ý như
này? Người khác đi chung với bạn cùng giới thì liên quan cái rắm gì đến anh!
Nhân phẩm không tốt, không sợ cô đơn thì nên ở trong nhà, xem phim tình yêu hay
phim đánh đấm gì đó mà giết thời gian, đừng ra ngoài nói xấu bịa đặt về người
khác.
Cho dù
anh không ra ngoài gieo mầm mống tai họa cho nhân loại, thì ở nhà phải chăm chỉ
soi gương vào, nên dọn dẹp sạch sẽ bản thân rồi hãy ra ngoài gặp người khác.
Anh xem xem, bộ quần áo anh mặc dính đầy dầu mỡ như này, thật mất mặt. Càng
đừng nói đến việc đi xem mắt với người khác, khuôn mặt như này nói là bốn mươi
tuổi là còn khiêm tốn, còn muốn đi làm quen với các cô gái trẻ, anh không thấy
có lỗi với xã hội sao?”
Giọng
văn lưu loát, âm thanh trầm bổng liền mạch, không cần nói, gương mặt Mạnh Cổ
quay ngoắt 180 độ khiến cho Lý Kiện chỉ biết trợn mắt há mồm.
Trần
Nhược Vũ cảm thấy nóng rát cả một bên má, những lời nói này giống như một cái
tát giáng mạnh xuống mặt cô.
Người
bị trừng trị là Lý Kiện, anh ta chỉ biết nhìn Mạnh Cổ lắp bắp: “Anh ... Anh
...”
Nửa
ngày nói cũng không tròn câu, trước mặt Trần Nhược Vũ không giữ được bình tĩnh
thẹn quá hóa giận. Nhưng quan trọng, anh ta biết mình không phải đối thủ của
bác sĩ Mạnh.
Nhìn
thấy đối phương tinh thần sảng khoái, tự tin có thừa, Lý Kiều hệt như đống bùn
nhão.
“Kiện
Kiện, anh thấy tôi nói sai sao? Không đúng chỗ nào? Nếu anh có ý kiến, cứ nêu
ra, chúng ta có thể từ từ thảo luận, đi sâu vào vấn đề cùng nhau phân tích. Tôi
sẽ tiếp anh.”
Vị bác
sĩ tràn trề tự tin nào đó lại sờ đùi của Lý Kiện.
Lý Kiện
giật nảy mình đứng thẳng người, một câu cũng không dám nói, câu tạm biệt cũng
không kịp nói với Trần Nhược Vũ, lòng bàn chân như được tra dầu chạy nhanh ra
ngoài cửa.
Trần
Nhược Vũ ngơ ngác nhìn theo bóng của Lý Kiện, bản thân hóa đá ngồi tại chỗ,
không biết nên làm gì.
Lý Kiện
đi rồi, Mạnh Cổ quay sang nhìn Trần Nhược Vũ, lưng cô theo bản năng đông cứng
lại, cô biết người kế tiếp anh xử lí chính là cô.
“Vốn
định quay lại là để nói cho cô biết, cuối tuần Doãn Tắc mời cơm, muốn họp mặt
bạn bè. Tôi muốn mời cô đi cùng tôi. Nhưng cô lại cùng loại người này ở sau
lưng bịa đặt lung tung về tôi, tôi nghĩ cô không nên tới.”
Trần
Nhược Vũ ngẩn người, khuôn mặt như đang đặt lên bếp lò nóng hầm hập.
“Cao
Ngữ Lam chắc sẽ gọi điện mời cô, tôi hy vọng cô sẽ từ chối, lý do thì tự mình
nghĩ, đừng khiến cho mọi người khó xử.”Giọng nói Mạnh Cổ điềm đạm, nhưng đối
với Trần Nhược Vũ, mỗi câu nói của anh đều như đang nghiêm khắc trừng phạt cô.
Anh
đang tức giận, cô biết.
Mạnh Cổ
nói xong, xoay người rời đi. Trần Nhược Vũ vẫn ngơ ngác ngồi đó, tâm trạng rối
bời.
Cô
không phải là người như thế, nhưng sao cô lại nói như vậy, còn bị anh tóm gáy
dù có giải thích cũng vô ích. Cô ở trong suy nghĩ của anh, là một kẻ chuyên đi
nói xấu sau lưng, thật đau đớn.
Trần
Nhược Vũ ngây người ngồi một chỗ, bóng dáng lẻ loi giống như du hồn phiêu lãng
trên trần thế. Lúc ra về, cô cũng không gọi xe, chỉ cắm đầu đi về phía trước,
không biết bản thân đang đi về đâu. Đến khi cảm giác hai đôi chân mỏi nhừ, bất
chợt có giọt nước rơi xuống khuôn mặt của cô, ngẩng đầu mới biết hóa ra trời
mưa.
Trần
Nhược Vũ thở dài, xui xẻo cứ nối đuôi nhau đến với cô. Đang muốn tìm xe để trở
về nhà thì trở lại mưa to hơn. Trần Nhược Vũ hai tay ôm lấy đầu, chạy tới cửa
hàng tiện lợi gần đó.
Vừa
chạy tới dưới mái hiên, đã thấy có người đi từ trong cửa hàng tiện lợi đi ra,
một người đàn ông xách theo một cái túi lớn, một tay đẩy cửa một tay nghe điện
thoại: “Mua ... mua ... mua, các anh muốn mua cá mực sợi, thịt bò khô, khoai
tây chiên, bia, đậu phộng? ... Cái gì? Muốn mua canh cay? Mấy người cút! Đánh
mạt chược thôi sao nhiều yêu cầu thế, có biết bây giờ đang mưa to hay không,
mua được gì thì ăn cái đó, đừng có hạch sách quá ...”
Người
đàn ông vừa nói chuyện điện thoại vừa quay đầu lại nhìn Trần Nhược Vũ.
Khéo
ghê, lại là anh.
Bác sĩ
Mạnh Cổ.
Người
khắp thế gian này không gặp, gặp ai không gặp, lại gặp ngay anh.
Trần
Nhược Vũ thấy lúng túng, lại gặp người quen, giá như cô không nhìn thấy anh thì
tốt.
Trong
đầu Trần Nhược Vũ nhộn nhạo, cộng thêm biểu tình kinh ngạc của Mạnh Cổ, cô xoay
người chạy trốn trong cơn mưa tầm tã. Thà rằng bị mưa dội cho chết chứ không
muốn chết vì mất mặt.
Anh sẽ
không nghĩ cô theo dõi anh chứ? Anh sẽ không nghĩ có cố tình gây rắc rối cho
anh? Anh liệu có biết, anh ở trong lòng cô quan trọng thế nào không?
Trần
Nhược Vũ chạy trốn trong mưa, vừa hay có chiếc xe bus chạy tới, không cần biết
xe này vì sao lại xuất hiện ở đây, nhanh chóng chui lên xe. Chật vật mãi mới
ngồi được xuống ghế.
Ngồi
xuống, theo bản năng Trần Nhược Vũ quay đầu tìm kiếm bóng dáng Mạnh Cổ. Anh
đứng cạnh chiếc xe ô tô đỗ ven đường. Trần Nhược Vũ nhận ra chiếc xe này là của
anh.
Cô xoay
người dựa lưng vào ghế, một người ngồi xe công cộng, một người lái xe riêng,
quả nhiên là hai thế giới.
Khoan!
Đây
không phải là nguyên nhân khiến cô trở nên bối rối trước mặt anh. Trọng điểm
nằm ở chỗ khác, nó nằm ở chỗ anh là người bị nói xấu sau lưng và cô chính là
thủ phạm trong mắt anh. Đây mới là hai thế giới.
Cảm
giác coi thường lại xuất hiện.
Đây
chính là kết quả.
Trần
Nhược Vũ ngồi nhầm chuyến xe, phải đón tới ba chuyến xe, vượt mưa gió mới về
được tới nhà
Ở nhà,
Lương Tư Tư đã chờ từ lâu, cô hưng phấn hỏi người bạn thân kết quả: “Buổi xem
mắt thế nào? Người đàn ông đó có hợp khẩu vị hay không?”
Trần
Nhược Vũ gật đầu.
“Có
ngẫu nhiên gặp ai khác không, khiến trái tim cậu nhảy tưng tưng?”
Trần
Nhược Vũ lại gật đầu, không chỉ nhảy tưng tưng, mà còn thiếu chút nữa nhảy đến
chết.
“Ồ.
Mình nói chỉ có chuẩn. Xem xem, trời đang mưa, có phải rất lãng mạn không?”
Trần
Nhược Vũ quay đầu, cả người ướt sũng nước: “Tư Tư à, ngẫu nhiên gặp lại đâu hẳn
là chuyện tốt, đôi khi gặp lại giống như ác mộng.”
Cơn ác
mộng này khiến cô tổn thương nặng nề. Cô muốn đi tắm rửa, sau đó lên giường đổi
một giấc mơ khác.
Cô nằm
mơ thật.
Trong
mơ, Mạnh Cổ mặc chiếc áo blouse trắng, dịu dàng nói với cô: “Xin lỗi, anh không
nên nói chuyện về em với nhóm y tá, anh xấu miệng, em tha thứ cho anh được
không?”
Quá
kinh khủng! Bác sĩ Mạnh đang xin lỗi cô!
Càng
kinh hãi hơn, cô không biết xấu hổ là gì, trưng ra bộ mặt đầy cảm động, nghẹn
ngào đáp lại: “Không sao, em không ngại.”
Không
đúng! Không đúng! Ai nói cô không ngại?. Cô sao có thể không để ý chứ, cô bị
anh làm cho thương tích đầy mình cơ mà!
Nhưng
Mạnh Cổ không nghe được mấy lời hò hét trong lòng của Trần Nhược Vũ, anh tiếp
tục dùng giọng dịu dàng nói với cô: “Nếu không ngại, vậy em cũng nên nói chuyện
đó đó với anh?”
Muốn
nói gì? Cô chớp mắt mấy cái, khuôn mặt dần ửng đỏ. Nhanh như vậy đã muốn cô
nói, cô yêu anh sao?”
Chờ một
chút, anh biết cô yêu thầm anh?
Chẳng
lẽ anh đang muốn cô bày tỏ?
Nói cái
rắm, cô cùng anh đoạn tuyệt quan hệ từ đây.
Tự mình
giãy dụa trong giấc mơ của mình, Trần Nhược Vũ bắt đầu suy nghĩ miên man. Bỗng
nhiên, khuôn mặt Mạnh Cổ trở nên dữ tợn, gào rít với cô: “Nói cho cô biết, ông
đây mà phải đi xin lỗi với cô sao. Cô cùng tên đàn ông xấu xa kia nói ông đây
là người đồng tình luyến ái, chẳng phải cô mới là người phải nói hàng trăm lần
lời xin lỗi với tôi?
Cô biết
ông đây yêu đàn ông từ lúc nào? Bạn gái mà ông đây quen biết trải dài từ cửa
bệnh viện cho đến nhà cô cũng còn chưa hết! Cô có muốn mở cuộc phỏng vấn có đúng
ông đây yêu đàn ông hay không? Mau mau xin lỗi ông đây! Nếu không đừng hòng ông
đây để yên chuyện này!”
Trần
Nhược Vũ trừng mắt, tỉnh.
Má ơi,
ác mộng!

