Chạy đâu cho thoát - Chương 16 - 17
Chương 16: Cô cứ thế này,
bác sĩ nào khám bệnh được?
Trần
Nhược Vũ lại nhập viện.
Kể từ
khi quen Mạnh Cổ, cô đến bệnh viện thường xuyên như cơm bữa, nhớ lại trước đây,
ngay cả cảm xoàng cũng không thể đánh gục được cô,Trần Nhược Vũ âm thầm thở dài
Lần
này, chứng sợ máu của Trần Nhược Vũ phát tác rất dã man, khiến cô rơi vào trạng
thái hôn mê bất tỉnh. Lúc tỉnh lại, thấy mình đang nằm trong bệnh viện cô cảm
thấy rất xấu hổ. Đúng là cô sợ máu, ngay từ còn nhỏ đã có chứng bệnh này nhưng
cũng chỉ nhìn thấy người trong nhà giết gà mổ vịt thì cũng chỉ buồn nôn, nghỉ
ngơi một lúc sẽ hết. Hay tại bệnh viện lúc rút máu kiểm tra hay bị xây xát nhẹ
cô thường ngoảnh đi chỗ khác, cho dù có choáng váng nhưng không nghiêm trọng.
Nhưng
lần này không hiểu tại sao, có lẽ do đây là lần đầu cô chứng kiến tai nạn thảm
khốc như thế này, cộng với tâm lí hoảng sợ lại cầm máu cho người bị thương.
Cuối cùng, cô ngất xỉu trước mặt bác sĩ Mạnh Cổ đang gấp gáp cứu người bị tai
nạn.
Đây là
người qua đường có lòng tốt nói cho cô biết. Khi cô tỉnh lại, người qua đường ở
bên cạnh cô kể lại, anh ta gọi xe cứu thương, rồi phụ giúp ở hiện trường, cùng
cô tới bệnh viện. Cảnh sát cũng có mặt ở đây, lấy khẩu cung của anh ta.
“Cảnh
sát?”Trần Nhược Vũ hơi ngạc nhiên, hiệu suất làm việc của cảnh sát quả thực rất
cao.
“Là tôi
báo cảnh sát.”Mạnh Cổ mặc chiếc áo dài màu trắng đĩnh đạc bước vào.
Trần
Nhược Vũ chớp mắt mấy cái, nhớ tới người qua đường có lòng tốt vừa rồi nói cảnh
cô ngất trước mặt anh, âm thầm thở dài. Quên đi, dù sao từ trước tới nay, trước
mặt bác sĩ Mạnh cô chưa từng có hình tượng tốt trong mắt anh, lần này cũng
chẳng ngoại lệ!
“Hai
người đó say rượu lái xe, phạm vào tội hình sự. Rất may là không tổn hại cho
người khác, nếu không tôi sẽ ...”
“Bác
sĩ Mạnh!”Trần Nhược Vũ cắt ngang lời anh đang định nói ra.
Người
này miệng mồm độc địa, ngăn chặn lại là tốt nhất, ở đây còn có những người
khác, nếu chẳng may anh phun ra câu nào ngoa ngoắt dọa đến họ, rồi tổn hại đến
danh dự bác sĩ của anh, vậy phải làm sao?
Mạnh Cổ
đứng hình, nhìn cô chằm chằm.
Trần
Nhược Vũ nở nụ cười chữa cháy: “Tôi quên không cảm ơn người khác.”Cô quay đầu
né tránh ánh mắt của bác sĩ Mông Cổ, nhìn người qua đường có lòng tốt nói: “Cảm
ơn anh đã cứu tôi, cảm ơn anh rất nhiều.”
Người
qua đường bỗng thấy ngại ngùng, liên tục xua tay: “Không cần, không cần. Tôi
chỉ đi ngang qua thôi. À còn nữa, cô có muốn uống nước hay không, bác sĩ nói cô
cần uống nhiều nước ấm và phải nghỉ ngơi nhiều. Nếu còn thấy chỗ nào không
khỏe, tôi sẽ gọi bác sĩ.”
“Cảm ơn
anh, không cần đâu. Tôi rất khỏe.”Nhìn người qua đường nhiệt tình như vậy, Trần
Nhược Vũ cảm thấy không quen.
“Vậy
...”Người qua đường định nói gì đó thì Mạnh Cổ đột nhiên ho vài tiếng.
Trần
Nhược Vũ và người qua đường đồng loạt ném ánh mắt thất vọng đến chỗ anh, Mạnh
Cổ nhíu mày: “Tôi cần nhắc nhở một chút, tôi là bác sĩ. Cho nên những lời dặn
dò của bác sĩ, tôi mới thích hợp để nói. Anh này, vất vả cho anh rồi, cảm ơn
anh đã giúp đỡ. Bây giờ đã khuya, anh mau về nhà đi thôi. Nơi này có tôi là
được rồi.”
Người
qua đường ngẫm lại cũng thấy đúng, dường như mình đang lấn át cả giọng chủ nhà.
Anh có chút ngượng ngùng, chào hỏi Trần Nhược Vũ và Mạnh Cổ rồi ra về.
“Anh ấy
rất nhiệt tình.”Trần Nhược Vũ đánh trống lảng.
Mạnh Cổ
không trả lời, rót cho cô cốc nước: “Uống đi.”
Nước
không quá nóng, độ ấm vừa phải, Trần Nhược Vũ ngoan ngoãn nghe lời, uống vài
ngụm.
“Còn
thấy chỗ nào không thoải mái?”Giọng nói đúng chất bác sĩ, Trần Nhược Vũ cảm
thấy yên tâm, lắc đầu: “Rất tốt, chỉ cảm thấy hơi mệt.”
“Còn
thấy hoảng sợ và ra mồ hôi lạnh không?”
“Uhm,
có hơi sợ một chút nhưng không đổ mồ hôi.”
“Có
thấy choáng váng muốn nôn không?”
“Hiện
tại hết rồi.”
“Trước
đây từng có triệu chứng như này không?”
“Có, sợ
máu.”
“Có
giống như lần này, ngất xỉu không?”
“Không
có.”Trần Nhược Vũ nghe khẩu lệnh, đáp nhanh gọn.
Ngẫm
lại thấy hơi lo sợ bác sĩ Mông Cổ lấy cớ để chỉnh cô, nhanh miệng nói: “Bác sĩ
Mạnh, tôi rất khỏe. Bệnh thấy máu choáng váng chỉ là bệnh ngoài da, tôi nghỉ
ngơi một lúc là sẽ khỏi. Ban đầu có chút khó chịu nhưng bây giờ hết rồi. Cũng
do tôi chưa từng chứng kiến tai nạn như vậy nên mới bị dọa cho ngất. Anh không
cần làm kiểm tra cho tôi đâu, tôi không có tiền trả.”
Lông mi
bác sĩ Mạnh Cổ lên xuống vài cái, đương nhiên không đồng tình với trò ba hoa
của Trần Nhược Vũ.
Trần
Nhược Vũ thầm nghĩ, cái gì mà chưa quen nên bị hoa mắt chóng mặt, lời nói này
sao ngu thế không biết. Dù sao chuyện cô không có tiền, anh cũng biết, cho dù
thế nào cô cũng sẽ không phí tiền thêm nữa, vì thế nên nói rõ ràng sẽ tốt hơn.
Lúc
này, Mạnh Cổ lấy ra máy đo huyết áp, ý bảo Trần Nhược Vũ đưa tay lên: “Để đo
huyết áp.”
Lúc
này, Trần Nhược Vũ mới sực nhớ ra, mình còn đang mặc quần áo bệnh nhân. Mạnh Cổ
vén tay áo của cô lên, nói: “Quần áo của cô dính đầy máu, tôi đã nhờ y tá thay
cho cô.”
Trần
Nhược Vũ nói nhỏ: “Cảm ơn.”Cô cảm nhận được độ ấm truyền theo đầu ngón tay của
Mạnh Cổ. Cô cúi đầu nhìn, ngón tay Mạnh Cổ thon dài, móng tay sạch sẽ, động tác
đo huyết áp nhanh gọn, Trần Nhược Vũ ngơ ngác nhìn theo anh, cảm thấy tim mình
đập hơi nhanh.
Tiếng
‘tạch’ vang lên hai tiếng báo hiệu đã đo huyết áp xong.
Trần Nhược
Vũ hồi phục lại tinh thần, nhìn thấy Mạnh Cổ đang xem số đo huyết áp đến nhíu
mày, vội hỏi: “Huyết áp có vấn đề sao?”
“Huyết
áp bình thường, nhưng nhịp tim hơi nhanh.”Mạnh Cổ gỡ máy đo huyết áp trên tay
Trần Nhược Vũ xuống. Anh nhìn xuống cổ tay của Trần Nhược Vũ, rồi nói: “Đưa tay
cho tôi.”
Trần
Nhược Vũ nghe thấy anh nói vậy, tim đập càng nhanh, thấy hơi chột dạ. Hiện anh
lại muốn cầm tay cô, theo bản năng Trần Nhược Vũ co rúm người lại: “Làm gì?”
“Tim
đập quá nhanh, tôi cần kiểm tra một chút.”
“Uhm.”Là
cô suy nghĩ nhiều. Trần Nhược Vũ cảm thấy rất xấu hổ, đưa cổ tay tới chỗ anh.
Ngón
tay thon dài có lực đáp xuống cổ tay cô, tay anh rất to, tưởng chừng có thể bao
trọn bàn tay cô. Trần Nhược Vũ chăm chú nhìn tay anh, nhớ tới lúc anh cứu
người, bộ dáng đẹp trai lạnh lùng, anh dùng đôi tay này cứu hai tên kia thoát
khỏi cánh cửa tử thần.
“À đúng
rồi. Người ngồi ghế lái ý, anh ta bị làm sao vậy, sao anh lại đâm người ta một
nhát.”
“Khí
tràn màng phổi, cần phải thông khí.”
“Tức là
sao?”Cô tò mò.
“Khi
xảy ra tai nạn, do bị va chạm mạnh nên làm tổn thương phổi làm cho vỡ bóng khí
phổi, dẫn đến tình trạng khí tràn vào lồng ngực Phổi không thể hoạt động được,
làm cho không khí tắc nghẽn, tên đó không thở được, rất nguy hiểm, cho nên phải
làm cho hắn hít thở được.”Anh nói xong, còn bổ sung thêm một câu: “Nghe có hiểu
không?”
“Uhm.”Nói
thật, nghe không hiểu gì cả, nhưng không nên để lộ sơ hở để anh có dịp nhảy vào
châm chọc cô. Cô hỏi tiếp:”Vậy ... vậy cái người chảy nhiều máu đâu?”
Mạnh Cổ
không trả lời, anh nhìn chằm chằm mặt đồng hồ.
Trần
Nhược Vũ nói: “Chính là cái tên gầm gừ suốt ấy, nói muốn đánh gãy chân của anh
ý, chân tên đó bị chặt đứt rồi hả? Tôi ngất xỉu ngay trên người hắn sao? Không
đè chết hắn chứ?”
“Trần
Nhược Vũ.”
“Uhm?”
“Cô
muốn tôi nắm tay cô mãi sao?”
“Hả?”Cô
sao có thể có ý nghĩ này trong đầu được chứ!
“Cô cứ
lải nhải suốt như thế, tôi không tập trung được, sao bắt được mạch?”
Mặt
Trần Nhược Vũ đỏ lên, cổ tay của cô đang được anh nắm, mồm miệng thì liến
thoắng không ngừng. Từ đây có thể suy đoán được, quả thực làm bác sĩ rất dễ có
cơ hội sờ mó lung tung.
Cô
không dám mở miệng nói nữa, Mạnh Cổ cúi đầu xem đồng hồ. Nhìn thấy anh chuyên
chú đo nhịp tim cô như vậy, khiến Trần Nhược Vũ có chút khó chịu: “Nói có hai
câu mà cũng kêu làm mất tập trung, vậy y thuật của anh cũng chẳng phải là quá
cao siêu. Người ta nói, những bác sĩ trung y có tuổi, còn hai tay bắt mạch hai
người kìa!”
Mạnh Cổ
ngẩng đầu, liếc nhìn cô một cái, cô lập tức ngậm miệng. Anh nở nụ cười như
không, dường như đang chê cười cô, cũng may anh không nói chuyện, chỉ tiếp tục
cúi xuống làm công việc của mình.
Trần
Nhược Vũ hơi chán nản, bầu không khí nhạy cảm hay do cô quá đa cảm? Trong lồng
ngực, nhịp tim của cô lại nhảy tưng tưng, có phải là do chứng bệnh sợ máu gây
nên?
Mạnh Cổ
buông tay cô ra, cau mày nhìn cô, nói: “Tạm thời cô phải ở lại bệnh viên quan
sát, ngoại trừ bệnh viêm dạ dày ra, còn thấy chỗ nào khó chịu không?”
“Không
có.”
“Điện
tâm đồ có kết quả như nào?”
“Không
có.”
Mạnh Cổ
không nói chuyện, cầm nhiệt kế đo nhiệt độ của cô, nhìn thấy nhiệt độ cơ thể
bình thường. Anh đem dụng cụ đặt trên bàn, nói với cô: “Tôi đề nghị cô làm kiểm
tra điện tâm đồ.”
Trần
Nhược Vũ hoang mang: “Tôi, tôi chỉ thấy máu là choáng, nghỉ ngơi là hết. Lần
trước ở bệnh viện này cũng đo điện tâm đồ, không vấn đề gì. Lần khác, nằm ở
bệnh viện kia cũng đo điện tâm đồ, cũng không vấn đề gì.”
“Nhưng
hiện tại nhịp tim cô đập quá nhanh, theo góc độ của bác sĩ mà nói, tôi đề nghị
cô kiểm tra lại lần nữa để cho yên tâm. Nên kiểm tra rõ xem là có vấn đề gì như
vậy có thể sớm điều trị. Chỉ khám qua như này không thể kê đơn hoặc nếu cô thấy
máu mà choáng dẫn tới ngất xỉu như này, bệnh tình rất nặng, tôi khuyên cô, nên
tới khoa thần kinh để khám.”
“Không
nặng, không nặng. Trước kia tôi không ngất xỉu khi nhìn thấy máu là sự thật,
lần này chỉ là sự cố ngoài ý muốn.”
“Vậy cô
có đi làm điện tâm đồ không?”
Trần
Nhược Vũ lại đỏ mặt: “Bác sĩ Mạnh, không làm điện tâm đồ được không? Như vậy sẽ
không phải tốn tiền, anh cứ bắt mạch cho tôi là được rồi. Nếu không như này đi,
tôi nghỉ ngơi thêm chút nữa, một lúc nữa hãy đến bắt mạch lại.”
“Cô làm
sao biết được tôi bắt mạch không lấy tiền?”
“Hả?”Trần
Nhược Vũ há hốc mồm, đừng nói là mất tiền chứ!
Mạnh Cổ
nhìn phản ứng của Trần Nhược Vũ làm cho bật cười. Thấy anh cười Trần Nhược Vũ
hiểu ra, mình lại biến thành trò cười. Cô bĩu môi càng khiến cho Mạnh Cổ cười
đến mặt nở như hoa. Cười no nê, anh nói: “Được rồi, vốn không chỉ dừng lại thế
này, nhưng vì cô không muốn tốn tiền, nên chỉ còn cách này.”
“Cách
nào cũng được.”Trần Nhược Vũ ra sức gật đầu.
Mạnh Cổ
lấy trong túi áo ra một tai nghe khám bệnh, kéo rèm ở giường bệnh lại. Người
nằm trên giường là Trần Nhược Vũ bỗng dưng mặt đỏ hồng hào.
Nhìn
mặt cô đỏ như gấc, Mạnh Cổ lại cười: “Cô nhìn xem, cô cứ thế này bác sĩ nào
khám bệnh được?”
Trần Nhược
Vũ cắn chặt môi, rất muốn đem Mạnh Cổ là bác sĩ bình thường nhưng cô không làm
được, mặt đỏ lựng lên. Lần này nếu tiếp tục bắt mạch, có khả năng tim sẽ bắn ra
ngoài.
“Đã trễ
thế này, chỉ có khám gấp thôi. Hôm nay, khoa cấp cứu đều là bác sĩ nam, người
làm xét nghiệm điện tâm đồ cũng là nam, cho nên, cô tự mình chọn.”
Chương
17: Cô thích nắm tay tôi ghê
Chọn?
Chọn cái gì?
Ý muốn
nói cô tự mình chọn một người đàn ông xa lạ để anh ta kiểm tra hoặc là để cho
anh khám cho cô?
Trần
Nhược Vũ trợn mắt với Mạnh Cổ, nhìn cái biểu hiện bí hiểm kìa, không biết đầu
óc của anh đang đi đến con đường nào nữa rồi.
Trần
Nhược Vũ lại bị đùa bỡn!
Tuy
rằng nhịp tim cô đập nhanh, tuy rằng anh tận tình làm cuộc kiểm tra cho cô
nhưng anh vẫn lạm dụng chức danh bác sĩ để lôi cô ra làm trò cười.
Trả
thù, tuyệt đối đang trả thù.
Chiêu
này nên gọi là gì? Trêu chọc hoặc tự sướng? Hoặc là có oán báo oán, lợi dụng
hoàn cảnh để ra tay?
Rất
thâm độc, quá vô sỉ!
Trần
Nhược Vũ tiếp tục trợn mắt với anh, Mạnh Cổ không hề né tránh, hồn nhiên đáp
lại ánh mắt của cô.
Trần
Nhược Vũ đột nhiên lên tiếng: “Bác sĩ Mạnh, tôi không kiểm tra, liệu có chết
không?”
Mạnh Cổ
trả lời một cách thẳng thắn: “Đột nhiên ngất xỉu, bây giờ nhịp tim còn bất
thường nếu không kiểm tra rõ ràng, ai cũng không thể biết sẽ có vấn đề gì. Vơi
tư cách là bác sĩ, tôi đề nghị cô nên làm cuộc kiểm tra, đừng nên chủ quan.”
“Vậy
nếu là bạn bè? Anh sẽ đề nghị như thế nào?”
“Tôi sẽ
đề nghị cô đừng nên nghĩ nhiều, cứ xem tôi là bác sĩ. Hoặc là cô cảm thấy bác
sĩ khác kiểm tra sẽ khiến cô yên tâm hơn, tôi sẽ giúp cô tìm bác sĩ khác.”
“Thế
nếu là người đàn ông đang được theo đuổi?”Trần Nhược Vũ chớp mắt mấy cái, tuy
rằng mặt cô vẫn đỏ ửng nhưng cố gắng làm ra vẻ kẻ không hề có tội.
Đùa
giỡn với cô? Cô tiếp đến cùng.
Mạnh Cổ
không trả lời ngay, anh nhìn chằm chằm vào Trần Nhược Vũ, cô cũng nghênh tiếp
ánh mắt của anh.
“Là
người đàn ông cô muốn theo đuổi ...”Mạnh Cổ lên tiếng, đem âm cuối kéo dài thật
dài, rồi lại cười rộ lên, cười đến mức nhịp tim Trần Nhược Vũ đập loạn xạ, rồi
khiến cô cảm thấy ghê sợ.
“Tôi sẽ
làm kiểm tra điện tâm đồ cho cô, sau đó chụp CT, yêu cầu nằm viện quan sát ba
ngày. Rồi đêm nay không cho cô ăn uống để sáng mai kiểm tra nước tiểu, kêu y tá
rút 8 ống máu của cô làm xét nghiệm máu, siêu âm B, làm cộng hưởng từ, rồi kiểm
tra thần kinh, nội khoa, phụ khoa sau đó mở cuộc hội chẩn. Một khi phát hiện có
vấn đề gì ...”
Anh
khép ngón trỏ cùng ngón tay cái lại, biểu hiện dù có vấn đề bé xíu đến thế nào:
“Tôi sẽ tiếp tục làm nhiều đợt kiểm tra cho cô, chúc cô sớm ngày hồi phục, sức
khỏe dồi dào, như vậy cô mới có đầy đủ sức khỏe để tiếp tục chăm chỉ triển khai
kế hoạch theo đuổi tôi. Cô nói xem, tôi nói như vậy có đúng không?”
Trần
Nhược Vũ nghe anh nói mà há hốc cả mồm, cố gắng nghiến răng đáp lại: “Đúng! Bác
sĩ Mạnh nói rất đúng, tôi nhất định phải tu dưỡng tinh thần, duy trì chân tình,
chăm chỉ theo đuổi bác sĩ Mạnh!”
Mạnh Cổ
cười đến lộ cả hai cái răng nanh trắng sáng: “Vậy tôi giúp cô làm thủ tục, đêm
nay nhập viện.”
“Bác sĩ
Mạnh.”Trần Nhược Vũ giữ chặt cánh tay của Mạnh Cổ.
Mạnh Cổ
mỉm cười nhìn cô. Thấy anh cười, lời cô định nói là mình không có tiền nhập
viện đều nuốt trở lại cuống họng. Nếu để anh biết cô yếu thế hơn anh, há chẳng
phải càng khiến anh đắc ý?
“Bác sĩ
Mạnh, anh nhất định phải sắp xếp tôi là bệnh nhân của anh, như vậy ngày nào tôi
cũng được ngắm anh. Mỗi ngày nhìn thấy anh tôi mới vui vẻ được, không
cần phải chịu cảnh tương tư.”Cô nghiến răng nghiến lợi nhả ra từng câu từng
chữ.
“Cô yên
tâm.”Mạnh Cổ tiếp tục mỉm cười: “Cô nhất định sẽ là bệnh nhân của tôi, như vậy
tôi mới có quyền quyết định đề nghị cô đi làm kiểm tra, rồi kê thuốc cho cô,
kiếm được tiền của cô, để cô mắc nợ tôi.”
“Vậy
làm phiền bác sĩ Mạnh!”Nói chán chê nhưng cô vẫn nắm chặt tay Mạnh Cổ.
Mạnh Cổ
cũng rất bình tĩnh không rút tay mình ra, cười nói: “Tôi đã nói rồi, cô thích
nắm tay của tôi ghê.”
“Bác sĩ
Mạnh quả nhiên rất hiểu lòng người.”Không lôi kéo cũng được. Nhưng phải làm sao
để anh không đi làm thủ tục đây?
“Nghe
nói bác sĩ nếu kê đơn linh tinh cho bệnh nhân, bắt bệnh nhân đi làm nhiều cuộc
kiểm tra không cần thiết, bệnh nhân có thể đâm đơn kiện.”
“Cô yêu
tôi như vậy, muốn theo đuổi tôi đến thế, cớ nào lại kiện tôi?”
Mặt dày
gần chết.
“Tôi
không trừ người thân. Nếu bác sĩ Mạnh không đúng chỗ nào tôi nhất định sẽ giúp
bác sĩ Mạnh sửa lại cho đúng.”
“Nhanh
như vậy đã biến tôi thành tình nhân của cô?”Mạnh Cổ nở nụ cười ngả ngớn, cúi
đầu nhìn chằm chằm cánh tay Trần Nhược Vũ đang nắm.
Đồ lưu
manh.
Trần
Nhược Vũ ra sức nắm tay anh, suy nghĩ biện pháp đối phó không để anh gạt tay
mình ra.
“Không
phải là người thân, hơn cả người thân ý chứ.”Những lời này là ý gì chứ? Cô cũng
không biết.
Anh sẽ
không bắt buộc cô nằm viện chứ? Nhưng nghe Cao Ngữ Lam nói qua, Doãn Tắc chỉ có
trật chân thôi mà bác sĩ Mông Cổ này đã viết đơn thuốc đến lòi cả đầu bút bi.
Huống gì là cô, anh càng ra tay nhiệt tình hơn.
Nếu
không đành như thế này thôi, chờ anh đi rồi cô sẽ bỏ chạy!
Mặc
quần áo bệnh nhân ở bệnh viện sẽ không gây chú ý, chẳng may có dọa ai thì cũng
kệ, dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên. Lần này, cô còn không có tiền
trả tiền viện phí chạy trốn là rất hợp lí. Nếu đêm nay, chuyện tim đập nhanh
vẫn không dứt thì cùng lắm mai cô sẽ tìm bệnh viện khác để khám.
Đang
nghĩ mưu bỏ trốn thì bỗng nhiên nghe được tiếng ngoài cửa đang có người nói
chuyện, giọng nói hơi quen quen. Ngay sau đó, có người chạy thẳng vào, giọng
nói này càng quen hơn, là Lương Tư Tư.
“Nhược
Vũ, Nhược Vũ.”
Mạnh Cổ
xoay người, dùng bàn tay đang nhàn rỗi kia vén rèm lên, Trần Nhược Vũ sợ đến
giật mình, vội vàng buông tay anh ra.
Lương
Tư Tư tìm được Trần Nhược Vũ, ánh mắt ném ngay vào cảnh cô và Mạnh Cổ đang nắm
tay. Lương Tư Tư nhìn nhìn, rồi lại nghĩ nghĩ, sau đó nở nụ cười: “Người này
nhất định là bác sĩ Mạnh, tôi là Lương Tư Tư, bạn cùng phòng của Nhược Vũ.”
Mạnh Cổ
gật đầu, vẻ mặt thân thiện: “Tôi là Mạnh Cổ.”
“Hay
được nghe Nhược Vũ nhắc đến anh, hôm nay có duyên nhìn thấy người thật.”Lương
Tư Tư nở nụ cười xinh như hoa, vẻ đẹp phóng khoáng lập tức lộ ra.
“Tư Tư.”Trần
Nhược Vũ kinh ngạc, cô khi nào hay nhắc đến Mạnh Cổ chứ, cô chỉ dám chôn giấu
dưới tận đáy lòng.
Cho dù
cô vô tình nhắc tới, cũng chỉ có một lần duy nhất nhắc đến hai chữ bác sĩ.
Chờ một
chút! Sao Tư Tư biết mà đến đây, còn biết tên Mạnh Cổ?
“Lúc cô
hôn mê, Lương tiểu thư có gọi điện tới, tôi thay cô nghe.”
“Nghe
bác sĩ Mạnh nói bạn ở bệnh viện, mình liền chạy tới đây.”
Hai
người, mỗi người một câu phối hợp rất nhịp nhàng, còn liếc mắt đưa tình, miệng
cười rộng ngoác: “Làm phiền anh/cô rồi.”
Haiz,
thật là ...
Trần
Nhược Vũ nhìn hai người trước mắt, trai đẹp gái xinh đứng với nhau, sóng vai
vừa lứa ghê. Một người đẹp trai ngời ngời, một người xinh đẹp đáng yêu, tâm
tình hòa hợp, vui vẻ bên nhau. Trong đầu cô hiện lên vài từ hơi bất nhã, cái
loại nam nữ gì thế này!
Được
rồi, cô tự mình kiểm điểm bản thân, là cô lòng dạ đen tối, là cô gian ác. Nhìn
nhận một cách công bằng, hai người này ở bên nhau rất xứng đôi.
“Bạn đã
đỡ chút nào chưa?”Lương Tư Tư hỏi.
“Uhm,
tốt hơn nhiều rồi. Chúng ta về nhà đi,”
Lương
Tư Tư không trả lời, nhìn Mạnh Cổ hỏi: “Bác sĩ Mạnh, tình trạng Nhược Vũ có thể
về nhà không?”
“Nhịp
tim cô ấy đập quá nhanh, tôi đề nghị cô ấy nên làm cuộc kiểm tra điện tâm đồ,
như vậy mới có thể yên tâm được.”
“Được,
vậy làm đi.”Lương Tư Tư nói tiếp: “Vậy làm phiền bác sĩ Mạnh.”
Trần
Nhược Vũ thở dài, Mạnh Cổ nhìn cô một cái rồi đi ra ngoài.
Lương
Tư Tư nhìn bóng dáng của anh biến mất sau cánh cửa, kích động nắm lấy tay của
Trần Nhược Vũ: “Là anh ta đúng không, bạn của bạn ấy, đáng ghét quá cơ.
AAAA, Trần Nhược Vũ, phương thức diễn tả của bạn rất hàm súc, đây
không phải là nhìn được mà phải là rất đẹp trai. Mặc áo blouse trắng rất oai,
đúng không?”
Đúng,
rất oai, cái gọi là áo mũ chỉnh tề, nhưng ....
“Bạn có
thấy ánh mắt của anh ấy không, sâu xa thâm thúy, rất mê người.”
Haiz,
phải là sâu xa thâm hiểm mới đúng.
“Lúc
cười, lộ ra chiếc răng nanh trắng bóng rất cuốn hút.”
Mua
ngựa đâu mà nhìn răng.
“Dáng
người cũng rất chuẩn, cánh tay anh ấy nhất định rất có lực.”
Anh rất
khỏe, anh ấy chuyên chặt chém mà.
“Nhược
Vũ, sao tinh thần bạn sa sút quá vậy?.’’ Rốt cuộc, Lương Tư Tư cũng chú ý đến
vẻ khác thường của Trần Nhược Vũ: “Cảm thấy khó chịu sao?”
“Mình
không sao, đỡ nhiều rồi.”
Lương
Tư Tư gật đầu, đột nhiên thấp giọng xuống: “Bạn cảm thấy anh ấy rất phiền?
Không có tình cảm với anh ấy?”
“Mình
không có tình cảm với anh ấy, cũng không thấy anh ấy có ý nghĩa gì với mình.”
“Hiểu
rồi.”Lương Tư Tư vỗ vỗ cánh tay Trần Nhược Vũ: “Để cho mình, bạn không ý kiến
gì chứ? Anh ấy là hình mẫu mình thích.”
Trần
Nhược Vũ suy nghĩ, lúc trước cô cũng nghĩ như vậy. Hình dáng sáng sủa, khiếu ăn
nói hài hước lại làm bác sĩ nữa đúng là kiểu người lí tưởng, cô đành nói: “Bạn
tìm hiểu về anh ấy trước đi đã rồi quyết định sau.”Nên trải nghiệm về phong
cách ăn nói điêu ngoa, ngôn từ ác độc, cá tính hung bạo của anh ấy trước đã!
“Đương
nhiên.”Lương Tư Tư tràn đầy tự tin: “Đàn ông cần phải tìm hiểu và dạy dỗ, điều
này mình biết. Aiz, nghĩ thôi là thấy có động lực, mình phải đi tìm anh ấy, hỏi
về bệnh tình của bạn một chút.”Lương Tư Tư chớp mắt vài cái rồi biến mất dạng.
Lương
Tư Tư vừa ra khỏi cửa, một bác sĩ trẻ tuổi đẩy máy đo điện tâm đồ vào. Tuy rằng
cũng mặc áo blouse trắng nhưng có thể nhận ra là bác sĩ thực tập, đi sau còn có
vài y tá vào cùng.
Bác sĩ
bé nhỏ hỏi tên Trần Nhược Vũ, rồi nhìn danh sách trong tay, sau đó gật đầu nói:
“Cần phải kiểm tra điện tâm đồ, xắn ống quần và tay áo lên, cởi cả áo lót.”
Giọng
nói máy móc, nhìn bác sĩ bé nhỏ có chút khẩn trương, khiến Trần Nhược Vũ càng
thêm ngượng ngùng. Cô hỏi: “Cậu tốt nghiệp chưa hay vẫn là bác sĩ thực tập?”
Bác sĩ
bé nhỏ đáp: “Đo điện tâm đồ rất đơn giản, tôi sẽ làm cẩn thận, có kết quả sẽ
đưa cho thầy kiểm tra.”Thầy kia chính là Mạnh Cổ, một vị bác sĩ đầy đủ tư cách!
Trần Nhược Vũ biết điều này, trước kia cô nằm viện, đã được bổ sung kiến thức.
“Đêm
nay, đều do các bác sĩ nam trực sao?”
Cậu bác
sĩ thực tập nghĩ cô không muốn cho mình kiểm tra liền nhìn y tá, lắp bắp nói: “Không
phải, có nữ bác sĩ, có tôi và y tá, nếu cô lo lắng tôi sẽ gọi thầy đến kiểm tra
cho cô.”
Y tá ở
bên cạnh xắn ống quần giúp Trần Nhược Vũ: “Không sao đâu, kiểm tra điện tâm đồ
rất nhanh, có tôi ở đây nên cô không phải xấu hổ.”
Trần
Nhược Vũ thở dài trong lòng, tự mình xắn tay áo: “Không sao, tôi chỉ hỏi thôi.”
Kêu
thầy đến, nếu đúng là Mạnh Cổ, cô càng mất mặt hơn.
Tên
Mạnh Cổ chết tiệt, tất cả đều do anh.
Kiểm
tra điện tâm đồ rất nhanh, Trần Nhược Vũ hỏi kết quả, bác sĩ bé nhỏ nói nhịp
tim đập quá nhanh, còn lại đều bình thường: “Bản kết quả sẽ có, chờ thầy kiểm
tra mới tổng kết được, nếu có vấn đề gì, thầy sẽ nói với cô.”Bác sĩ nhỏ phụ y
tá đẩy máy kiểm tra điện tâm đồ rời đi, y tá khác giúp cô sửa sang lại quần áo.
Trần
Nhược Vũ ngồi xuống giường, uống cốc nước, đang ngơ ngẩn cả người thì thấy
Lương Tư Tư chạy vào: “Mình có được số điện thoại của anh ấy rồi.”
“Uhm.”Chắc
chắn là số điện thoại của bác sĩ Mạnh. Không có nhân cách, thấy gái xinh liền
cho ngay số điện thoại. Không có khí chất! Phỉ nhổ anh hàng vạn lần.
“Mình cũng
cho anh ấy số điện thoại của mình.”Tâm trạng Lương Tư Tư rất tốt: “Bước đầu
tiên của kế hoạch thu phục.”
“Chúc
mừng bạn.”Phỉ nhổ hai con người này một nghìn lẻ một lần.
“Nhược
Vũ, kết quả điện tâm đồ của bạn như nào? Có cần nằm viện không? Nếu nằm viện,
có phải là bệnh nhân của bác sĩ Mạnh không? Như vậy, mình có thể lấy cớ đến
thăm bạn,mỗi ngày đều gặp được anh ấy.”
Trần
Nhược Vũ hoàn toàn kiệt sức, ngay cả việc âm thầm phỉ nhổ cũng không có.
Hai
người này rất xứng đôi với nhau, phải không?

