Chạy đâu cho thoát - Chương 20 - 21
Chương 20: Tôi có thể cho
cô mượn vai của tôi
Trần
Nhược Vũ gọi điện cho Lôi Phong để nói lời cảm ơn với anh. Đối với lời mời cơm
của Trần Nhược Vũ, Lôi Phong từ chối. Anh nói, chỉ là tiện tay giúp đỡ, hơn nữa
chuyện này vốn dĩ là việc của cảnh sát nên làm, là công việc.
Tuy
rằng nói vậy, nhưng Trần Nhược Vũ vẫn cảm thấy rất ngại ngùng. Cho dù chỉ là
tùy tiện sắp xếp công việc nhưng nếu không có áp lực từ mối quan hệ, thì việc
bồi thường của cô không thể hoàn tất nhanh như vậy được. Trước đây, cô có chạy
đứt chân, nói hết nước bọt, cũng chỉ đổi lấy hai từ chờ đợi.
Lôi
Phong còn nói, mọi người đều là bạn bè, về sau có cơ hội sẽ cùng nhau tụ tập ăn
uống. Rồi anh nói thêm, chuyện này là do Mạnh Cổ nhờ anh giúp, nếu Trần Nhược
Vũ muốn cảm ơn thì phải tìm Mạnh Cổ để cảm ơn mới đúng.
Lời nói
này của Lôi Phong khiến Trần Nhược Vũ suy nghĩ hết nửa ngày, cô biết, theo tình
hay lý cô đều phải cảm ơn Mạnh Cổ, nhưng nên nói như nào? Đây chính là vấn đề
vô cùng khó khăn.
Trêu
chọc anh, quấy rồi anh. Bị anh trêu chọc, rồi bản thân tự dằn vặt.
Trần
Nhược Vũ ngẫm lại, thôi bỏ đi, nên nói với Lương Tư Tư trước, bảo cô ấy đổi
cách theo đuổi khác, đừng làm ác bá tiên sinh phiền lòng. Như vậy, cũng là giúp
đỡ anh rồi nhỉ? Sau đó, cô sẽ gọi điện thoại cho anh, nhân tiện nói lời cảm ơn
với anh luôn.
Buổi
tối, Trần Nhược Vũ thừa dịp cùng xem tivi với Lương Tư Tư, cô dần dà thăm dò
tình hình.
“Gần
đây, bạn với bác sĩ Mạnh thế nào?”
“Sao
vậy? Bác sĩ Mạnh tìm bạn trút giận sao?”
Trần
Nhược Vũ hốt hoảng, sao lại biết nhanh đến vậy? Cô còn chưa nói gì mà.
Lương
Tư Tư cười cười, vừa bôi kem dưỡng da chân vừa xem tivi: “Theo lời mấy cô y tá
nói, bác sĩ Mạnh đối với việc các cô ấy điều tra về mình tỏ thái độ không hài
lòng.”
“A, anh
ấy khó chịu à.”Trần Nhược Vũ giả ngu. Trong lòng nghĩ, ‘ có chút ‘ gì chứ, rõ
ràng anh cực kì không hài lòng.
“Cho
nên, anh ấy tìm bạn trút giận, đúng không?”
“À,
cũng không thể nói là trút giận.”Nói ngang nói ngược thì đúng, Trần Nhược Vũ
tìm cớ mở đề tài: “Vậy bạn định làm sao?”
“Chẳng
làm gì cả.”Lương Tư Tư tỏ vẻ kinh nghiệm: “Tạm thời hoãn binh, cứ từ từ câu
kéo. Yêu đương ấy mà, không nên đánh giáp lá cà, cũng không cần phải tốc chiến
tốc thắng. Bạn có biết, lâu ngày sẽ sinh tình.”
“Cho
nên, trước mắt bạn định buông tha anh ấy.”Trần Nhược Vũ hỏi.
Lương
Tư Tư liếc mắt nhìn cô một cái: “Gì chứ? Cái gì mà buông tha anh ấy, mình cũng
không phải là con gái ngoan hiền, anh ấy cũng chẳng phải tên đàn ông đàng
hoàng. Chúng mình chính là trời sinh một đôi.”
Trần
Nhược Vũ gật đầu, lại hỏi: “Vậy trước mắt có đúng là bạn buông tha anh ấy?”Cô
hỏi trước, để ác bá tiên sinh có thể thư giãn được một thời gian. Để cô còn
nhân cơ hội gọi điện, kể công và còn nói lời cảm ơn nữa, như vậy mọi chuyện đều
được giải quyết êm đẹp.
Hơn
nữa, để cho đôi bên không còn nợ nần gì cả, cả hai không còn dây dưa gì hết.
“Cũng
có thể.”Lương Tư Tư dường như không chuyên tâm vào câu chuyện của Trần Nhược
Vũ, trả lời cho có lệ.
Trần
Nhược Vũ mừng thầm trong lòng.
“Dù
sao, mấy ngày tới mình phải đi công tác, vài ngày sau trở về, lại
tiếp tục.”
Hả? Vài
ngày thôi sao? Vậy việc kể công và nói lời cảm ơn phải đẩy nhanh tiến độ. Thừa
dịp mấy ngày này, cô phải kết thúc mọi chuyện với anh cho rõ ràng, để cho anh
về sao không làm phiền cô nữa.
“Mấy
chị em y tá không đáng tin cậy, mình phải đích thân tới.”Lương Tư Tư tự nói với
chính mình về kế hoạch trong tương lai: “Chờ mình đi công tác về, sẽ mua quà
tặng cho anh ấy, coi như lời xin lỗi.Sau đó, sẽ bày tỏ thái độ, thu hút sự chú
ý của anh ấy. Cũng tạo sẵn đường lui cho mình. Còn chuyện khác, cứ để tự nhiên
sẽ tới.”
Trần
Nhược Vũ lắc đầu: “Bác sĩ Mạnh không thích tặng quà.”
“Chỉ
cần là con người đương nhiên sẽ thích quà tặng. Còn phải xem xem, là quà gì
nữa.”
Lương
Tư Tư lên giọng dạy dỗ: “Con người thôi mà, hiện tại anh ấy đối với mình không
có cảm giác, cho nên tình thế khá bất lợi, vậy nên phải tặng quà. Nhược Vũ, bạn
có biết, bác sĩ ngoại khoa thích quà gì không?,”
Trần
Nhược Vũ nhìn người bạn tốt, trong mắt bỗng như phát sáng, tinh thần nổ tung: “Bảo
hiểm! Tư Tư, mình nói bạn nghe, bảo hiểm đối với họ là món quà rất thực tế.
Công việc của họ áp lực rất lớn, giờ làm việc kéo dài, hơn nữa độ nguy hiểm
trong công việc và khả năng mắc bệnh rất cao, vậy bạn mua bảo hiểm cho anh ấy
đi.
Món quà
thực tế như này, yên tâm là anh ấy sẽ không từ chối. Anh ấy chẳng những không
cự tuyệt được, ngộ nhỡ anh ấy xảy ra chuyện gì, lúc đó anh ấy sẽ biết ơn bạn.
Quá thích hợp, đúng không? Chuyện này mình có thể giúp bạn, bạn nhất định phải
nghe theo mình!”
Lương
Tư Tư giận đến mức đập vào gáy của Trần Nhược Vũ: “Bạn điên rồi, hận anh ấy tới
mức mong ngóng anh ấy gặp chuyện không may sao? Bạn còn là người không?”
Trần
Nhược Vũ tỏ vẻ vô tộii: “Mình nói sự thật mà.”
“Đi đi,
quá phiền phức.”Lương Tư Tư xua tay: “Mình nói với bạn, anh ấy là bác sĩ khoa
ngoại, bạn có thể tặng anh ấy kem dưỡng da tay.”
“Kem
dưỡng da tay?”
“Đúng.
Các chị em y tá nói cho mình biết. Bọn họ chủ yếu là phẫu thuật thường xuyên
phải khử độc, đối với làn da sẽ gây tổn thương rất lớn, bởi vậy bác sĩ ngoại
khoa thường mang theo kem dưỡng da tay bên người, bác sĩ nam cũng dùng. Cho nên
nếu tặng kem dưỡng da tay, quà không nhiều tiền nhưng lại rất chân thành, thực
tế cũng không ra áp lực đối với người nhận. Hơn nữa, so với cái bảo hiểm gì gì
đó, lãng mạn hơn rất nhiều!”
Quả
nhiên, còn có chiêu này.
Trần
Nhược Vũ nghĩ lại bản thân, quả nhiên hành vi lẫn suy nghĩ của mình rất thiểu
năng. Tư Tư quả nhiên là cao thủ.
Cho
nên, ác bá tiên sinh một ngày nào đó sẽ rơi vào bẫy của cô ấy.
“Tư Tư,
bạn đối với bác sĩ Mạnh là thật lòng sao?”
“Là như
nào?”
“Bác sĩ
Mạnh là người tốt, nếu bạn nghiêm túc qua lại với anh ấy, nhất định phải chung
thủy, đừng phụ lòng anh ấy.”
Lấy độ
dài thời gian mà Lương Tư Tư quen biết bạn trai ra để nói, Trần Nhược Vũ bỗng
nhiên cảm thấy lo lắng cho Mạnh Cổ.
“Sao
hôm nay bạn lạ thế? Tình cảm có lâu dài hay không, không phải do một mình mình
quyết định được, bạn nghĩ rằng mỗi lần mình chia tay đều do mình chủ động hay
sao? Bạn không nghĩ mình cũng bị người khác bỏ hay sao? Cho nên, bạn lo lắng
cho Mạnh Cổ thì nên lo lắng cho cả mình nữa.”
“Mình
chỉ hy vọng hay người sẽ bền vững lâu dài. Tính tình bác sĩ Mạnh không tốt cho
lắm, tính cách của bạn lại mạnh mẽ, cho nên mình mới nói như vậy, dù sao cũng
nên bao dung một chút, có đúng không?”
“Vì sao
mình phải bao dung chứ? Nếu anh ấy yêu mình, chẳng lẽ anh ấy không thể bao dung
sao?”
Trần
Nhược Vũ thở dốc hồng hộc, không biết nên nói như nào.
Mấy
ngày hôm nay, Trần Nhược Vũ chạy như điên trên đường để tìm khách hàng mới, đi
ngang qua trung tâm thương mại, nhìn thấy cửa kính quảng cáo đều là những sản
phẩm chăm sóc dành cho phái nam, cô tò mò đi vào xem qua.
Nhân viên
bán hàng ra sức chào mời cô, nói ba hoa chích chòe một lượt, còn giới thiệu
chức năng của từng sản phẩm vô cùng chi tiết cho cô xem. Trần Nhược Vũ vừa xem
vừa trở lời cho qua loa, rồi lén lút đưa mắt nhìn giá tiền của lọ kem dưỡng da
tay đang được trưng bày ở đây. Nhìn con số dài ngoằng thế kia, cô suýt cắn đứt
lưỡi, âm thầm xoay người đi ra.
Đứng ở
ven đường, cô nghĩ thế nào lại gọi điện thoại cho Mạnh Cổ.
Mạnh Cổ
nghe máy.
Trần
Nhược Vũ ra vẻ khách sáo cảm ơn anh. Đầu dây bên kia trầm mặc vài giây, Trần
Nhược Vũ nhân cơ hội nói lời tạm biệt thì Mạnh Cổ lên tiếng: “Cô là Trần Nhược
Vũ?”
“Đúng
vậy.”
“Sao tự
nhiên cô dùng giọng điệu này nói chuyện với tôi, tôi nghĩ mãi không ra.”
Trần
Nhược Vũ đen mặt, cô khách sáo thì sao, thằng nhãi này không thể nói được một
câu tử tế, toàn lời độc địa phun ra.
“Bác sĩ
Mạnh, có thể do làm việc quá mệt mỏi, thính giác không được tốt, vậy anh nên
nghỉ ngơi cho tốt, tôi cúp máy đây.”
“Uhm,
lần này thì đúng là Trần Nhược Vũ rồi.”Mạnh Cổ vờ như không nghe thấy cô nói
muốn cúp máy, tiếp tục nói: “Chẳng lẽ cô định cảm ơn xong rồi cúp máy?”
Trần
Nhược Vũ ngẩn ngơ: “Vậy lần khác tôi mời bác sĩ Mạnh và cảnh sát Lôi cùng nhau
ăn cơm, chân thành cảm ơn hai người.”
“Hôm
nay tôi được nghỉ.”
“Uhm,
tôi ...”Trần Nhược Vũ muốn nói cô sẽ gọi điện cho Lôi Phong, hỏi xem anh ấy bao
giờ rảnh, nhưng Mạnh Cổ đã nói tiếp: “Lần trước cô còn thiếu tôi một bữa cơm,
nhớ không?”
Trần
Nhược Vũ đem những lời định nói nuốt hết vào bụng.
“Là bữa
ăn tối có chim hót, hương hoa bay ngào ngạt ý.”Anh còn nhắc nhở cho cô nhớ cái
tin nhắn ngu dốt ấy: “Vừa hay, bây giờ còn chưa muộn để ăn cơm đâu.”
Rõ ràng
quá rồi còn gì, Trần Nhược Vũ thở dài: “Vậy tôi mời bác sĩ Mạnh ăn cơm.”Anh
giúp cô rất nhiều, nên việc mời ăn cơm là lẽ đương nhiên.
“Cô
đang ở đâu?”
Trần
Nhược Vũ nói địa chỉ, Mạnh Cổ nói cô chờ anh, anh ở gần đó sẽ lái xe đến đón cô.
Trần
Nhược Vũ ngồi ở hàng ghế bên ngoài trung tâm thương mại, vừa chờ anh vừa nghĩ
xem nên mời Mạnh Cổ ăn món gì. Trên người cô không có tiền mặt nhưng có thẻ tín
dụng, nhưng ăn ở nhà hàng mới có thể quẹt thẻ được, còn quán vỉa hè thì không.
Cô nhìn
ngó ví tiền, nhìn những đồng tiền lẻ tẻ trong ví, cố gắng nghĩ xem nơi nào quẹt
thẻ mà giá cả không đắt. Bỗng tiếng chuông di động vang lên, cô tưởng là Mạnh
Cổ gọi, vội móc điện thoại ra thì là dãy số trong nhà.
Trần
Nhược Vũ hoảng hốt, cố gắng dàn xếp lại tinh thần, suy nghĩ một lúc, hắng hắng
cổ họng vài cái rồi bấm nút nghe.
Đầu dây
bên kia là tiếng của mẹ cô, bà hỏi: “Nhược Vũ, dạo này con thế nào?”
“Rất
tốt ạ.”Trần Nhược Vũ cắn môi, nhịp tim đập hơi nhanh.
“Sao
tháng này con chưa gởi tiền về cho gia đình? Kinh tế có vấn đề gì sao?”
Trần
Nhược Vũ ngồi thẳng người: “Lần trước con phải nằm viện nên tiền bạc tháng này
có chút ...”Chuyện mấy tháng nay không có cách nào tóm tắt lại để nói cho mẹ
được, đành chuyển đề tài: “Vài ngày nữa con sẽ có tiền, đến lúc đó con sẽ gởi
về.”
Mẹ cô
không lên tiếng, tim Trần Nhược Vũ đập bình bịch, cô sợ nếu mẹ hỏi mấy ngày qua
tiền sinh hoạt lấy đâu ra cô phải giải thích thế nào. Càng không thể nói cho
cha mẹ cô là mình bị người khác đánh, cô không muốn cha mẹ phải lo lắng.
Nhưng
mẹ cô không hỏi chuyện đấy, bà nghĩ một lúc, rồi nói: “Con trở về thành phố C
đi, ở thành phố A con làm xằng làm bậy, không có tương lai.”
Giọng
nói của mẹ rất chắc chắn, còn có chút thương xót Trần Nhược Vũ.
“Con
không muốn trở về, con thích ở đây.”
“Thích?”
Giọng
nói mẹ cô trở nên tức giận: “Thích bán bảo hiểm? Thích nói dối chúng ta? Thích
làm cho cha mẹ mất mặt sao? Con không có bản lĩnh gây dựng sự nghiệp riêng, hãy
nói thật cho cha mẹ biết. Con là con gái của chúng ta, chúng ta hiểu con rất
rõ, mẹ cũng không thể trông cậy vào con làm nên sự nghiệp gì lớn lao, nhưng con
nói dốt gạt người, làm cho khuôn mặt gia nua này của cha mẹ không dám ngẩng mặt
nhìn ai. Con làm nên những chuyện này thử hỏi cha mẹ biết ăn nói thế nào với
bạn bè thân thích?
Bây giờ,
cứ ra khỏi cửa, người ta lại nói, Tiểu Vũ nhà bà bán bảo hiểm hả? Người ta nói
nhiều thì cũng tự thấy mệt, nhưng đau đầu nhất là trước đây cha mẹ nói con rất
có tương lai, làm quản lí ở công ty thương mại, nhưng còn bây giờ?”
Trần
Nhược Vũ nói không nên lời, chỉ có thể im lặng nghe mẹ cô nói.
“Tóm
lại, mẹ với cha con đã bàn bạc xong, đã nhất trí rằng, con trở về thành phố C,
cha mẹ sẽ nhờ người tìm việc làm cho con, tiền lương không cao nhưng công việc
ổn định. Về đây ổn định việc làm, sau đó cha mẹ sẽ tìm đối tượng tốt để gả cho
con, như vậy xem như con có thể yên bề gia thất. Hai kẻ già đây cũng không thể
trông cậy vào con nữa rồi, chờ em con tốt nghiệp xong, xem nó có tương lai gì
không.”
Trần
Nhược Vũ cắn chặt răng, nghe mẹ lải nhải hơn nữa ngày, cuối cùng mới dám lên
tiếng: “Mẹ, con sẽ ở lại đây. Công việc của con cũng không có gì là xấu, con có
thể kiếm được tiền, cuộc sống con rất tốt, con không muốn trở về.”
Bà nghe
Trần Nhược Vũ nói xong, nhịn không được cơn giận, hét lên trong điện thoại: “Tùy
con!”Nói xong liền dập máy.
Tiếng
quát mắng rất lớn khiến Trần Nhược Vũ giật bắn cả người rồi nghe tiếng thấy
tiếng ‘tút tút’, cô cúp điện thoại rồi bỏ vào trong túi xách.
Tâm tư
hỗn loạn, ánh mặt trời chiếu trên lên người cô, cô lại cảm thấy lạnh toát cả
người.
“Sao
vậy?”Người ngồi bên cạnh hỏi cô.
Trần
Nhược Vũ quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của Mạnh Cổ, cô lắc đầu,
không biết nên nói như thế nào.
“Cô
muốn khóc sao?”Mạnh Cổ nhíu mày, nhìn chằm chằm cô: “Vừa nói chuyện với ai? Xảy
ra chuyện gì?”
Trần
Nhược Vũ lắc đầu, bả vai sụp xuống.
Cô nhìn
thấy bàn tay Mạnh Cổ đặt ở trên ghế, ngay cạnh tay cô, tay anh thật lớn dường
như có thể bao phủ toàn bộ bàn tay cô. Cô cũng không biết mình đang nghĩ gì,
liền cầm tay Mạnh Cổ rồi nhét tay mình vào lòng bàn tay của anh. Tay anh rất ấm
áp, cô cảm giác được hốc mắt mình đang nóng lên, nhưng cô không muốn khóc.
Mạnh Cổ
có chút không được tự nhiên nhưng anh không né tránh, chỉ tự nói thầm với mình
rằng, không hiểu sao lại hẹn gặp cô vào ngày hôm nay, hình như không đúng dịp.
Trần
Nhược Vũ cố gắng kiềm chế những giọt nước mắt đang trực sẵn ở khóe mắt. Cô nghe
được giọng nói của Mạnh Cổ: “Nếu không thể nói ra, tôi có thể cho cô mượn vai
của tôi.”
Lần này
Trần Nhược Vũ không lắc đầu, cô cắn cắn môi, xoay người lại đưa tay ôm lấy Mạnh
Cổ, rồi chôn đầu ở trong lòng anh. Nước mắt không kiềm chế được mà cứ tuôn ra
không thể kiềm chế lại được. Anh không nhìn thấy, những người khác cũng không
nhìn thấy, điều này làm cho cô cảm thấy an ủi phần nào.
Cô ôm
chặt anh, khóc không phát ra tiếng động. Cô nghe được anh đang lầu bầu trách
móc điều gì đó, hình như anh nói, anh chỉ cho cô mượn vai chứ chưa đồng ý cho
cô ôm anh.
Chương
21: Tôi cho cô vay
Trần
Nhược Vũ khóc hơn nửa ngày mới thấy thỏa mãn.
Cô ngồi
thẳng lại, dụi dụi mắt, lấy khăn mùi xoa rồi xì mũi, cũng thấy có chút ngượng.
Mạnh Cổ
không lên tiếng, không trêu chọc, không an ủi, cũng không hỏi cô vì sao. Trần
Nhược Vũ cảm thấy anh cứ như vậy rất tốt, trong lòng cô nhẹ nhõm phần nào.
Nhưng anh cúi đầu, trừng mắt nhìn quần áo là có ý gì? Trần Nhược Vũ liếc nhìn
anh một cái, cũng không biết anh định làm gì nên cô im lặng.
Mạnh Cổ
bỗng nhiên đứng lên, kéo cô đi vào trung tâm mua sắm.
Trần
Nhược Vũ không dám hỏi, lẳng lặng đi theo. Mạnh Cổ dường như rất quen thuộc nơi
này, không hề đi lăng quăng mà đi thẳng vào thang cuốn đi lên tầng trên, một
đường đi thẳng đến cửa hàng bán quần áo hàng hiệu.
Nhân
viên bán hàng vẻ mặt niềm nở chào đón anh. Mạnh Cổ khoát tay, đi đến khu bán áo
sơ mi, nhìn vài cái rồi chọn lấy một cái, bảo nhân viên lấy size của mình, rồi
nói một câu: “Lấy cái này.”
Nhân
viên bán hàng chạy nhanh như bay đi lấy áo cho anh, Mạnh Cổ nhanh chóng trả
tiền, toàn bộ quá trình từ lúc vào cửa hàng cho đến lúc mua áo không quá một
phút.
Trần
Nhược Vũ há mồm đứng nhìn, ác bá tiên sinh mua sắm phải nói là rất giống với
cái miệng ăn nói lưu loát của anh, quá nhanh và chuẩn.
Nhưng
vì sao anh lại mua quần áo mới?
Mạnh Cổ
đi đến phòng thử đồ, mặc áo sơ mi mới mua, sao đó quăng chiếc áo sơ mi kia cho
nhân viên bán hàng gói vào túi, rồi dẫn Trần Nhược Vũ rời đi.
Trần
Nhược Vũ ngơ người đi theo anh một quãng đường, tò mò hỏi: “Vì sao đột nhiên
lại mua áo?”
“Bẩn.
Nên thay.”
“Bẩn?”Trần
Nhược Vũ ngẩn ngơ, phản ứng có phần chậm chạp.
Cái gì?
Cô đâu phải nước bùn: “Sao phải khoa trương đến vậy chứ?”
Mạnh Cổ
liếc nhìn cô một cái, đem gói quần áo đưa cho cô: “Cô tự mình xem đi.”
“Xem
thì xem.”Trần Nhược Vũ không phục, lôi chiếc áo sơ mi của anh ra nhìn, trái
phải soi kĩ: “Không phải rất sạch sẽ sao? Sao lại thay cái khác?”
“Chỗ
này. Cô xem, có vết.”
“Khẳng
định không phải là do tôi, không biết anh cọ vào chỗ nào nữa.”
“Aiz,
người con gái này, thực sự là cầm tinh con nhím. Mua áo cũng không phải do cô
trả tiền, cô tranh cãi làm cái gì.”
“Tôi
...”. Thật ra, cô chỉ muốn cứu vớt lại chút hình tượng cho bản thân mà thôi.
Đang
muốn nói cái gì, chợt nghe thấy có người con gái nào nói: “Cô gái, bạn trai cô
sao? Là người cô định mua sản phẩm dưỡng da cho sao?”
Trần
Nhược Vũ ngẩng đầu, không xong rồi, người này không phải nhân viên bán hàng mĩ
phẩm cho phái nam đó sao? Không chú ý một chút, quả nhiên là bị người khác nhận
ra. Hơn nữa, lần này cô còn đi cùng Mạnh Cổ nữa chứ.
Trần
Nhược Vũ nhìn nhân viên bán hàng, cười cười rồi khoát tay Mạnh Cổ muốn kéo anh
chạy nhanh. Nhân viên bán hàng thân thủ nhanh nhẹn, nhích lại gần: “Anh à, qua
xem một chút thôi. Vừa rồi bạn gái anh đi chọn kem dưỡng cho anh, sản phẩm của
chúng tôi rất tốt, anh qua thử cho một chút.”
Thấy
đằng gái không có hứng thú, liền tóm đằng trai lại, tóm lại là vụ buôn bán này
phải thành công.
Trần
Nhược Vũ mặt nóng dần lên, xấu hổ lén lút nhìn Mạnh Cổ bị nhân viên bán hàng
kéo đi. Thằng nhãi này bình thường tàn bạo lắm mà, sao bị người khác cướp đi mà
không chút phản kháng?
Trần
Nhược Vũ thở dài trong lòng, đành bước tới quầy mỹ phẩm, muốn đem Mạnh Cổ lôi
đi. Thế nhưng, nhân viên bán hàng đang ra sức bôi chét mỹ phẩm lên tay Mạnh Cổ
cho anh thử. Mạnh Cổ thì tỏ vẻ hòa nhã, vừa mở sản phẩm vừa nghe giới thiệu,
rồi anh nói anh không thích mùi này. Anh quay đầu hỏi Trần Nhược Vũ: “Cô vừa
xem loại nào?”
Trần
Nhược Vũ mặt nóng lắm rồi, anh còn diễn trò? Có cần phải tỏ ra tự nhiên thế
không, đúng là cặp tình nhân dạo phố sao?
Bên
này, nhân viên bán hàng đã cướp lời, tiếp đãi nhiệt tình: “À, vị tiểu thư này
muốn xem kem dưỡng da tay, có phải bình thường anh không dùng kem dưỡng da
tay? Vậy, anh thử loại này xem, dưỡng da làm từ thiên nhiên, rất
tốt, là sản phẩm dành riêng cho nam giới.”
“Vậy
sao?”Mạnh Cổ kéo dài chữ cuối, liếc mắt nhìn Trần Nhược Vũ một cái. Ánh mắt của
anh khiến cho Trần Nhược Vũ muốn tự đào hố chôn mình cho xong.
Cô vô
tội! Cô không cố ý gây rối!
Trần
Nhược Vũ nắm chặt tay Mạnh Cổ, quay người nhìn nhân viên bán hàng nói: “Ngại
quá, chúng tôi còn có việc, lần sau sẽ quay lại.”
Cô dùng
sức kéo Mạnh Cổ đi.
Mạnh Cổ
bị lời nói của cô chọc cho cười: “Lần sau lại đến?”
“Lời
nói qua loa thôi, qua loa thôi, anh có hiểu không?”Trần Nhược Vũ nghiến răng
nghiến lợi nói.
“Sao
lại đi xem kem dưỡng da tay cho đàn ông?”
“Chờ
anh thấy chán nên đi xem xung quanh.”
“Sao
không xem cho con gái?”
“Làm
sao anh biết tôi không xem? Tôi đi từng hàng từng hàng một.”Mặt cô đỏ ửng.
“Phải
không?”Anh cười, rõ ràng là không tin.
Trần
Nhược Vũ bị anh ép cho tức điên, nói: “Tư Tư nói, muốn tặng kem dưỡng da cho
anh, tôi chỉ đi ngang qua nhân tiện vào xem, không có ý nghĩ gì khác.”
“Cô ấy
muốn tặng tôi kem dưỡng da?”Mạnh Cổ đứng lại: “Cô ấy ghê thật, loại quà như này
cũng nghĩ ra.”
Trần
Nhược Vũ hối hận mình đã quá mau miệng, chạy bổ tới sửa chữa: “Bác sĩ Mạnh, anh
coi như không biết việc này, đừng nói với cô ấy, cũng đừng nói với chị em y tá.
Tư Tư cô ấy thực sự hao tổn tâm trí vào chuyện này, anh đừng nói những câu khó
nghe.”
Mạnh Cổ
gật đầu: “Được, tôi làm như không biết chuyện này.”
Trần
Nhược Vũ kinh ngạc, anh mà nghe lời như vậy sao, không phải phong cách của anh.
Vừa xác nhận được một lúc, lại bị Mạnh Cổ kéo tay trở về hàng mĩ phẩm: “Chúng
ta mua một lọ, cô tặng cho tôi.”
Cái gì?
Trần Nhược Vũ sợ đến mức hai chân mọc rễ cắm thẳng xuống đất, đánh chết cũng
không muốn đi: “Vì sao tôi phải tặng anh?”
“Như
vậy để khi Lương Tư Tư tặng tôi lọ mĩ phẩm, tôi có thể đem lọ của cô ra nói,
Nhược Vũ đã tặng cho tôi, cho nên tôi không thể nhận của cô ấy. Nói như vậy,
tôi cũng giả vờ không biết chuyện gì, cũng có thể uyển chuyển tìm được cớ để từ
chối, như vậy cô hài lòng rồi còn gì.”
Vừa
lòng cái con quỷ nhà anh. Trần Nhược Vũ lắc đầu như điên.
Như này
quá là hãm hại trung lương, châm ngòi ly gián, phá hỏng tình bạn.
“Hoặc
là tránh cho tình huống phát sinh, cô không đợi được tới lúc Lương Tư Tư tiểu
thư mua kem dưỡng da tay, tôi sẽ nghĩ biện pháp để khuyên cô ấy không nên làm
những chuyện lỗ mãng đáng ghét như này.”Mạnh Cổ cười đến lộ hết cả hàm răng
trắng bóng, làm cho Trần Nhược Vũ xao xuyến không thôi.
Con
người này, quá nham hiểm, giảo hoạt vô cùng.
“Tôi sẽ
nói chuyện với Tư Tư, không phải mua lọ dưỡng da tay kia, tôi cam đoan sẽ cố
gắng khuyên cô ấy.”Căn cứ vào tình nghĩa bạn bè, cô cũng muốn để Tư Tư nhìn rõ
con người ác bá tiên sinh này. Người đàn ông này rất khủng bố, điều kiện tốt
như vậy mà không có ai dám theo đuổi, đương nhiên là phải có nguyên nhân.
“Quá
tốt, vậy cảm ơn cô. Cần làm tốt công tác tư tưởng cho Lương Tư Tư tiểu thư kia,
xin cô làm cho tốt.”
“Được,
được, tôi sẽ cố gắng.”
“Vậy
chúng ta đi mua kem dưỡng da tay đi.”
Hả? Vẫn
mua sao?
“Đúng
là tôi nên mua kem dưỡng da tay, lọ của tôi dùng hết rồi.”
Thật
hay giả vậy? Trần Nhược Vũ nghi ngờ.
Mạnh Cổ
nhìn cô rồi lại cười: “Vừa rồi cô sử dụng tôi như vậy, đây là phí bồi thường,
mua kem dưỡng da tay cho tôi.”
Sử
dụng? Bồi thường?
Cái ôm
này quá đắt!
Trần
Nhược Vũ lắc đầu: “Tôi không có tiền.”
“Tôi
có, tôi cho cô vay.”Mạnh Cổ biểu hiện rất rộng rãi.
“Loại
đấy không tốt, anh không phải chê nó không thơm sao? Chúng ta đổi sang loại
khác, bây giờ muộn rồi, tôi cũng đói, tôi mời anh ăn cơm, sau đó tôi sẽ quay
lại mua cho anh.”Cô muốn mua cái loại rẻ nhất ý.
“Mùi
không thơm là kem dưỡng da mặt, kem dưỡng da tay này cũng được, tôi hay dùng
loại đấy.”
Một câu
của anh khiến Trần Nhược Vũ suýt ngất. Đây đúng là cố ý giúp cô phá sản, kem
dưỡng da tay thôi, sao đắt như vậy? Nhưng cô không có khả năng từ chối, cuối
cùng bị Mạnh Cổ kéo tới nơi bán mỹ phẩm.
Mua
xong kem dưỡng da tay, Trần Nhược Vũ cứng đờ cả mặt. Cả quá trình Trần Nhược Vũ
không biểu hiện chút cảm xúc nào, dù sao tiền cũng không phải cô bỏ, hơn nữa cô
cũng sẽ không ghi sổ món nợ này. Mua xong, Mạnh Cổ cũng không nhìn cô lấy một
cái, cười tươi rồi dắt cô trở về xe.
“Được rồi,
tiếp theo là bữa tối. Vậy chỗ ăn vườn hoa kia là ở đâu?”Anh khởi động xe, chuẩn
bị rời đi.
Trần
Nhược Vũ đầy ẩn ý liếc nhìn anh. Anh cũng không thèm nhìn lại.
“Bác sĩ
Mạnh, tôi nợ anh một bữa tối, đúng không?”Cô giơ một ngón tay lên, nhấn mạnh số
nợ của mình.
Mạnh Cổ
gật đầu.
“Anh
nhất định phải ăn tối tại vườn hoa lãng mạn ngọt ngào ấy, đúng không?”
Mạnh Cổ
lại gật đầu.
“Được.”Trần
Nhược Vũ cũng gật đầu: “Đi thôi.”
Trần
Nhược Vũ đưa Mạnh Cổ tới một cửa hàng bán bánh ngọt ở gần bệnh viện, mua một
cái bánh mì đậu đỏ, một chiếc bánh mì, rồi đến cửa hàng bên cạnh mua hai chai
nước khoáng.
Mạnh Cổ
đi theo cô, cuối cùng đến vườn hoa trong bệnh viện, cả hai dắt tay nhau ngồi
xuống, cô nhét chiếc bánh đậu đỏ vào tay anh, rốt cuộc anh mới hiểu ra được
chuyện gì đang xảy ra.
“Chim
hót, hoa thơm, phong cảnh lãng mạn là nhà ăn trong vườn hoa?”
“Đúng.”Trần
Nhược Vũ đưa cho anh một chai nước khoáng: “Nước khoáng có lợi cho sức khỏe.”
Mạnh Cổ
nhìn chằm chằm cô, cầm chai nước: “Vì sao của tôi là bánh đậu đỏ, còn của cô là
bánh mì?”
“Tôi
muốn dành tặng cho bác sĩ Mạnh Cổ điều ngọt ngào nhất, chiếc bánh nhỏ xíu mang
phong cách phương Tây này phải tốn hết năm đồng, rất xứng đôi với bác sĩ Mạnh.
Bánh mì của tôi vừa to vừa rẻ, ăn có thể no, rất xứng với tôi. Kì thật, tôi
định mua bánh bao nhưng sợ bác sĩ Mạnh không thích.”Trần Nhược Vũ nói xong, xé
túi bánh mì, bắt đầu thưởng thức bữa ăn.
Mạnh Cổ
nở nụ cười: “Trần Nhược Vũ, tôi rất muốn khen ngợi cô.”
“Không
cần khách sáo, không cần khách sáo.”
Mạnh Cổ
cười đến lộ cả hàm răng trắng bóng: “Con người này thật keo kiệt nhưng rất đáng
yêu. Làm sao bây giờ?”
Làm sao
bây giờ? Lại chuẩn bị tuôn ra những từ ngữ ác độc tặng cho cô đúng không? Trần
Nhược Vũ che túi ni lông lên mặt rồi lườm anh một cái.
Mạnh Cổ
vẫn duy trì nụ cười của mình, mở túi bánh đậu đỏ trong tay ra, bắt đầu ăn.
Anh
không lên tiếng, Trần Nhược Vũ tăng cường cảnh giác. Cô lén lút nhìn anh, aiz,
anh quả nhiên là đang ăn, không phải nói, anh không thích ăn đồ ngọt sao?

