Tín đồ shopping có baby - Chương 06 Phần 1

Chương 6

Trời ạ, công việc thật
tuyệt vọng.

Đó là hôm sau ngày tôi
đến chỗ Venetia Carter, và tôi đang ngồi ở bàn mình trong khu vực Mua sắm Cá
nhân. Jasmine, người cùng làm việc với tôi, đang nằm ườn một đống trên sofa. Sổ
lịch hẹn của chúng tôi trống trơn, điện thoại câm như hến, còn cả chỗ này thì ì
trệ như vẫn thế. Tôi nhìn quanh. Không một bóng khách hàng. Dấu hiệu duy nhất
của sự chuyển động trên sàn cửa hàng là Len, nhân viên bảo vệ đang đi kiểm tra
một vòng theo trách nhiệm, và trông anh cũng ngán ngẩm như những người còn lại
trong chúng tôi.

Lúc ấy tôi nghĩ lại ở
Barneys New York thì ra sao, mọi thứ sáng choang, đầy tiếng trò chuyện và nhộn
nhịp người mua những chiếc váy giá cả ngàn đô. Còn ở đây, toàn bộ những gì tôi
bán được tuần này là một đôi tất lưới và một cái áo mưa trái mùa. Nơi này là
một thảm họa. Mà chúng tôi mới chỉ mở cửa mười tuần trước.

The Look được hậu thuẫn
bởi một tập đoàn khổng lồ, Giorgio Laszlo. Lẽ ra nó phải là một cửa hàng lớn
tuyệt vời, đông vui, được nhiều người biết tới, một cửa hàng có thể chiếm thị
phần của Selfridges và Harvey Nichols. Nhưng ngay từ ngày đầu tiên mọi thứ đã
bắt đầu hỏng bét. Trên thực tế, nơi này đã trở thành một trò cười tầm cỡ quốc
gia.

Trước hết, toàn bộ kho
hàng đã bị cháy rụi và lễ khai trương đã phải hoãn lại. Rồi một cái chao đèn
rơi thẳng từ trần nhà xuống làm một nhân viên tư vấn mĩ phẩm sợ khiếp vía ngay
giữa buổi biểu diễn trang điểm. Sau đó người ta lại nghi ngờ một dịch bệnh
truyền nhiễm đang bùng phát tại đó nên tất cả chúng tôi bị buộc nghỉ ở nhà. Hóa
ra là báo động nhầm - nhưng thiệt hại thì đã rõ. Tất cả các tờ báo đều có bài
đăng về chuyện The Look bị nguyền rủa ra sao và các loạt tranh biếm họa vẽ cảnh
khách hàng ngất xỉu rồi bị gạch vữa của tòa nhà rơi vào người. (Cái này thì
buồn cười thật, nhưng bạn không được phép nói thế.)

Thế là khi chúng tôi mở
cửa trở lại thì chẳng ai quay lại nữa. Mọi người dường như đều nghĩ rằng cửa
hàng vẫn đang đóng cửa, nhiễm bệnh truyền nhiễm hay gì đó. Tờ Daili World, kẻ
thù toàn diện của Giorgio Laszlo, liên tục gửi phòng viên ảnh cải trang đến để
chụp ảnh cửa hàng và cho đăng dưới hàng tít VẪN VẮNG LẶNG! và sự NGU NGỐC NÀY
CÓ THỂ KÉO DÀI THÊM BAO LÂU? Có tin đồn rằng nếu tình hình không được cải thiện
sớm, cửa hàng sẽ tiêu tùng.

Thở dài u ám, Jasmine mở
một trang báo và bắt đầu đọc mục tử vi. Đó là một vấn đề nữa: khó mà giữ được
động lực cho cấp dưới khi việc kinh doanh đình đốn. (Jasmine là cấp dưới của
tôi.) Trước khi bắt đầu công việc này, tôi đã đọc một trong các cuốn sách về
quản lí của Luke dạy cách làm sếp - và nó bảo “liên tục khen ngợi nhân viên
trong những thời điểm khó khăn là điều cực kì quan trọng”.

Tôi đã khen tóc, giày và
túi của Jasmine rồi. Nói thật thì cũng chẳng còn gì nhiều mà khen nữa.

“Tôi thích... lông mày
của cô, Jasmine!” tôi vui vẻ nói. “Cô làm ở đâu thế?”

Jasmine nhìn tôi như thể
tôi vừa bảo cô ta ăn một con cá voi con. “Tôi sẽ không nói đâu.”

“Tại sao?”

“Đó là bí mật của tôi.
Nếu tôi bảo với chị, chị cũng sẽ đến đó và rồi chị sẽ có được dáng vẻ của tôi.”

Jasmine gầy giơ xương,
với những lọn tóc vàng xỉn, mũi bấm khuyên, một mắt xanh da trời và một mắt
xanh lá cây. Cô ta có cố mấy cũng không thể trông bằng tôi được.

“Tôi sẽ không bắt chước
dáng vẻ của cô đâu!” tôi đáp nhẹ nhàng. “Tôi chỉ làm lông mày cho đẹp thôi!
Nào, cho tôi biết đi.”

“Uh-huh.” Cô ta lắc đầu. “Không
đời nào.”

Tôi cảm thấy một cơn cáu
giận dâng trào.

“Khi cô hỏi tôi làm tóc ở
đâu, tôi đã nói với cô,” tôi nhắc cô ta. “Tôi đã cho cô danh thiếp, giới thiệu
cho cô stylish tốt nhất và cô đã tiết kiệm được mười phần trăm khi cắt lần đầu
tiên. Nhớ không?”

Jasmine nhún vai. “Đó là
tóc.”

“Còn đây là lông mày! Nó
ít quan trọng hơn!”

“Là chị nghĩ thế thôi.”

Ôi vì Chúa. Tôi sắp sửa
bảo với cô ta rằng tôi không quan tâm cô ta làm đôi lông mày ngu ngốc ấy ở đâu
(nói dối, vì giờ tôi đã bị chúng ám ảnh) thì nghe thấy tiếng bước chân. Sải
bước, giậm mạnh, loại bước chân của quản lí cao cấp.

Jasmine lanh lẹ nhét tờ
tạp chí Heat của cô ta xuống dưới chồng áo len, còn tôi giả vờ chỉnh lại khăn
quàng trên một cô ma nơ canh. Một lát sau, Eric Wilmot, giám đốc marketing,
xuất hiện ở góc hành lang với mấy gã diện com lê bảnh bao mà trước đó tôi chưa
từng thấy.

“Còn đây là bộ phận Mua
sắm Cá nhân,” anh nói với mấy gã kia với vẻ vui tươi giả tạo. “Rebecca từng làm
việc tại chuỗi cửa hàng Barneys ở New York! Rebecca, gặp Clive và Graham từ
công ti tư vấn First Results Consulting này. Họ ở đây để đưa ra vài ý tưởng.”
Anh nở nụ cười căng thẳng.

Eric vừa được thăng chức
giám đốc marketing tuần trước, khi giám đốc tiền nhiệm từ chức. Anh không có vẻ
gì là người thích thú với công việc mới của mình.

“Nhiều ngày rồi chúng ta
chưa có một khách hàng nào,” Jasmine đều đều nói. “Ở đây như một cái nhà xác
vậy.”

“Uh-huh.” Nụ cười của
Eric co lại.

“Một nhà xác vắng tanh
không một cái xác,” cô ta nói rõ. “Nó còn chết chóc hơn một cái nhà xác. Vì ít
ra nhà xác còn có...”

“Tất cả chúng tôi đều đã
nhận thức được tình hình rồi, cảm ơn cô, Jasmine.” Eric ngắt lời cô ngay. “Điều
chúng ta cần là giải pháp.”

“Làm thế nào đưa mọi
người qua những cánh cửa kia?” Một trong các nhà tư vấn nhìn cô ma nơ canh nói.
“Đó là vấn đề.”

“Làm thế nào để khiến họ
tiếp tục đến cửa hàng?” tay kia nói ra chiều đăm chiêu.

Trời ơi! Tôi trộm nghĩ
mình cũng có thể thành nhà tư vấn nếu chỉ việc mặc com lê và hỏi những câu hoàn
toàn hiển nhiên như thế.

“Điểm đặc biệt trong bán
hàng ở đây là gì?” tay thứ nhất nói. “Chẳng gì cả,” tôi nói, không thể ngậm
miệng lâu hơn được nữa. “Giá hàng của chúng tôi gian nào cũng thế thôi. Ôi nhân
tiện, các anh có thể bị ốm hoặc bị cái gì đó rơi vào đầu nếu mua sắm ở đây.
Chúng tôi cần một động lực.”

Cả ba người đàn ông nhìn
tôi ngạc nhiên.

“Chuyện công chúng ái
ngại nguy hiểm hiển nhiên là thử thách lớn nhất cho chúng ta,” tư vấn viên thứ
nhất nói, cau mày. “Chúng ta cần phải thay đổi lại vẻ ngoài tiêu cực, tạo ra
một hình ảnh tích cực, khỏe mạnh...” Tay này hoàn toàn không hiểu ý mình

“Chuyện đó không quan
trọng!” tôi cắt lời anh ta. “Nếu chúng ta có thứ gì đó độc đáo, thứ mà mọi
người thực sự muốn, kiểu gì họ cũng sẽ đến. Ví dụ như hồi tôi sống ở New York,
tôi từng đến một buổi bán hàng xịn giảm giá trong một tòa nhà chờ phá dỡ. Bên
ngoài có gắn biển cảnh báo như CẤM VÀO, NGUY HIỂM, nhưng tôi đã nghe được tin
họ có giày Jimmy Choo với giá giảm 80 phần trăm. Thế là tôi vào!”

“Họ có thật á?” Jasmine
nói, giật nảy người.

“Không,” tôi nói đầy tiếc
rẻ. “Hết sạch rồi. Nhưng tôi đã tìm được một chiếc áo khoác Gucci, mà chỉ có
bảy mươi đô la!”

“Cô vào một tòa nhà chờ
phá dỡ,” Eric tròn mắt nhìn tôi, “chỉ vì một đôi giày?”

Có điều gì đó mách bảo
tôi rằng anh ta sẽ chẳng làm nghề này được lâu.

“Tất nhiên! Và ở đó còn
có cả trăm cô gái nữa. Vì thế nếu chúng ta có một cái gì đó thật tuyệt và độc
đáo ở The Look, họ sẽ đến nhanh như điện! Thậm chí ngay cả khi trần có sắp sập!
Chẳng hạn như một loạt hàng đời đầu của các nhà thiết kế đang hot.”

Cho đến nay ý tưởng này
đã nung nấu trong đầu tôi khá lâu rồi. Thậm chí tuần trước tôi còn thử nói
chuyện với Brianna, trưởng bộ phận mua hàng, về nó. Nhưng cô ta chỉ gật đầu và
hỏi liệu tôi có thể mang cho cô ta một cái váy gắn hạt lóng lánh của Dolce cỡ
số tám không, vì cô ta tối đó định đến dự một buổi ra mắt phim mà chiếc váy
Versace đỏ thì chật mông quá - tôi nghĩ gì đây?

Chỉ có trời mới biết
Brianna kiếm được vị trí của cô ta như thế nào. Ừm, thực ra ai cũng biết. Bởi
vì cô ta là vợ của Giorgio Laszlo và từng là người mẫu. Thông cáo báo chí hồi
The Look mở cửa bảo rằng cô ta đủ phẩm chất và năng lực để trở thành trưởng bộ
phận mua hàng vì cô ta có “kiến thức và kinh nghiệm của một người trong ngành
thời trang”.

Thông cáo đó đã không nói
thêm, “thật không may, cô ta chẳng có lấy một tế bào não.

“Hàng đời đầu... nhà
thiết kế...” Tay tư vấn thứ nhất đang nguệch ngoạc vào cuốn sổ nhỏ của anh ta. “Chúng
ta nên nói chuyện với Briana về vụ này. Bà ấy sẽ liên hệ được với người phù
hợp.”

“Tôi tin rằng hiện tại bà
ấy đang đi nghỉ,” Eric nói. “Với ngài Laszlo.”

“Thế thì, chờ khi bà ấy
về. Chúng ta sẽ phát triển ý tưởng đó.” Tay tư vấn đóng sập sổ lại. “Ta đi tiếp
nào.”

Rồi họ sải bước đi, và
tôi chờ cho đến khi họ đi khuất sau chỗ rẽ mới gầm gừ bực tức.

“Sao thế?” Jasmine nói,
cô ta lại nằm ườn ra sofa cầm điện thoại nhắn tin cho ai đó.

“Họ sẽ chẳng làm nên trò
trống gì đâu! Vài tuần nữa Brianna mới về, mà đằng nào thì cô ta cũng vô phương
cứu chữa. Họ sẽ chỉ họp hành và nói chuyện... và trong lúc đó thì cửa hàng này
tiêu tùng.”

“Cô quan tâm làm gì?”
Jasmine nhún vai thờ ơ.

Sao cô ta lại có thể
khoanh tay nhìn một cơ nghiệp sụp đổ mà không làm một cái gì đó?

“Tôi quan tâm bởi vì...
bởi vì đây là nơi tôi làm việc! Nó có thể thành công!”

“Thực tế đi, Becky. Không
nhà thiết kế nào lại đi muốn ra mắt một loạt hàng độc ở đây.”

“Brianna có thể gọi điện
nhờ giúp đỡ,” tôi phản đối. “Ý tôi là, cô ta từng là người mẫu cho Calvin
Klein, Versace... Tom Ford... cô ta có thể thuyết phục một trong số đó, đúng
không? Trời ơi, giá mà tôi có một người bạn là nhà thiết kế nổi tiếng...” Tôi
ngưng lại giữa câu.

Từ từ đã. Sao mình không
nghĩ ra nhỉ?

“Sao thế?” Jasmine ngước
lên.

“Tôi thực sự quen một nhà
thiết kế,” tôi nói. “Tôi quen Danny Kovitz! Chúng ta có thể nhờ anh ta làm gì
đó.”

“Chị quen Danny Kovitz?”
Trông Jasmine có vẻ hoài nghi. “Hay chỉ vô tình gặp anh ta một lần?”

“Tôi quen anh ta thật!
Hồi tôi ở New York anh ta từng sống ở tầng trên tôi. Anh ta đã thiết kế váy
cưới cho tôi,” tôi không thể ngăn mình nói thêm một cách tự mãn.

Thật là tuyệt, có một
người bạn nổi tiếng. Tôi quen Danny từ hồi anh chưa là ai cả. Trên thực tế tôi
đã giúp anh có được cú đột phá đầu tiên. Và giờ anh trở thành cục cưng của
ngành thời trang quốc tế! Anh từng làm việc tại Vogue và các trang phục anh
thiết kế được nhận giải Oscar và đủ thứ. Tháng trước anh vừa trả lời phỏng vấn
tờ Women’s Wear về bộ sưu tập mới nhất, và anh nói bộ đồ được thiết kế dựa trên
cách hiểu của anh về sự suy tàn của nền văn minh.

Tôi không tin lời nào
trong đó. Đó hẳn là thứ anh đã quăng ra vào phút chót nhờ một đống ghim băng,
cà phê đen và ai đó khâu vội lại cho anh.

Nhưng chẳng sao. Một dòng
thời trang độc đáo hiệu Danny Kovitz sẽ trở nên siêu nổi tiếng. Lẽ ra mình nên
nghĩ đến điều này từ trước rồi mới phải.

“Nếu chị biết Danny
Kovitz thì gọi điện cho anh ta đi,” Jasmine thách thức. “Ngay bây giờ.”

Cô ta không tin tôi sao?

“Được thôi, tôi sẽ gọi!”
tôi rút điện thoại ra, tìm số di động của Danny và gọi.

Sự thật thì, khá lâu rồi
tôi chưa nói chuyện với Danny. Nhưng chẳng sao, chúng tôi đã cùng nhau trải qua
rất nhiều chuyện khi tôi sống ở New York, và chúng tôi luôn gắn bó như thế. Tôi
một lúc - nhưng không ai trả lời, chỉ một tiếng bíp. Có lẽ anh bị mất máy và
hủy mọi cuộc gọi hoặc gì đó.

“Có vấn đề à?” Jasmine
nhướng một bên lông mày hoàn hảo.

“Điện thoại anh ấy không
hoạt động,” tôi điềm tĩnh nói. “Tôi sẽ gọi số văn phòng.” Tôi bấm số tổng đài
quốc tế, hỏi số công ti Danny Kovitz và gọi. Giờ ở New York đang là khoảng chín
rưỡi sáng, có nghĩa không có nhiều cơ hội là Danny đã đến, trừ phi anh ta vừa
thức thâu đêm ở văn phòng. Nhưng tôi có thể để lại lời nhắn.

“Công ti Danny Kovitz xin
nghe,” một giọng nam trả lời. “Tôi có thể giúp được gì không?”

“Ôi, xin chào!” tôi nói. “Tôi
là Becky Brandon, thời con gái là Bloomwood. Tôi muốn nói chuyện với Danny
Kovitz.”

“Xin hãy giữ máy,” giọng
đó nói một cách nhã nhặn. Một kiểu giai điệu rap nào đấy ầm ầm đổ vào màng nhĩ
tôi trong một lát - rồi đến một giọng nữ hoan hỉ vang lên trong điện thoại.

“Chào mừng đến với câu
lạc bộ những người hâm mộ Danny Kovitz! Để đăng kí thành viên đầy đủ, xin bấm
phím một...”

Ôi giời đất ơi. Tôi tắt
máy và gọi số tổng đài công ti lần nữa, tránh cái nhìn của Jasmine.

“Công ti Danny Kovitz xin
nghe. Tôi có thể giúp được gì không?”

“Chào, tôi là một người
bạn cũ, rất thân của Danny,” tôi nói vắn tắt. “Xin chuyển máy cho tôi tới trợ lí
cá nhân của anh ấy.”

Điệu rap lại ầm ầm trong
tai tôi, rồi một giọng nữ cất lên, “Văn phòng riêng của Danny Kovitz, Carol
đang nghe, tôi có thể giúp thế nào đây?”

“Chào Carol!” tôi nói
theo kiểu thân thiện nhất của mình. “Tôi là bạn cũ của Danny và nãy giờ tôi vẫn
cố liên lạc với anh ấy qua điện thoại di động nhưng nó không hoạt động. Liệu cô
có thể cho tôi gặp anh ấy được không? Hoặc cho tôi để lại lời nhắn?”

“Tên chị là?” Carol nói,
nghe giọng hoài nghi.

“Becky Brandon. Thời con
gái là Bloomwood.”

“Và liệu ông ấy có thể
biết chị có quan hệ thế nào không?”

“Tất nhiên! Chúng tôi là
bạn!”

“Được rồi, tôi sẽ chuyển
lời nhắn của cô cho ông Kovitz...”

Đột nhiên tôi nghe thấy
một giọng quen thuộc, loáng thoáng vọng vào điện thoại từ ngoài, “Tôi cần một
lon Diet Coke, OK?”

Đó là Danny!

“Anh ấy đang ở đó, đúng
không?” tôi kêu lên. “Tôi vừa nghe tiếng anh ấy! Cô có thể cho tôi gặp nhanh
lên được không? Nói thật là tôi chỉ muốn nói chuyện thật nhanh...”

“Ông Kovitz đang... họp,”
Carol nói. “Chắc chắn tôi sẽ chuyển lời nhắn của cô, cô Broom. Cảm ơn vì đã
gọi.” Điện thoại tắt lịm.

Tôi tắt máy, cáu điên
người. Cô ta sẽ không chuyển gì cả, đúng không? Thậm chí cô ta còn không ghi
lại số điện thoại của tôi nữa!

“Thế,” Jasmine, người nãy
giờ vẫn quan sát nãy giờ, nói. “Bạn thân thật hả?”

“Đúng thế,” tôi bực bội
nói.

OK. Nghĩ xem nào. Phải có
cách nào đó gặp được anh ấy chứ. Phải có…

Chờ chút.

Tôi lại quờ quạng tìm cái
điện thoại và gọi tổng đài quốc tế. “Xin chào,” tôi nói với điện thoại viên. “Tên
là Kovitz, địa chỉ là Khu nhà Apple Bay, đường Fairview, Foxton, Connecricur.
Cô có thể nối máy thẳng cho tôi không...?”

Vài phút sau có tiếng trả
lời. “A lô?”

“Xin chào, bác Kovitz!”
tôi nói theo kiểu quyến rũ nhất có thể. “Cháu là Becky. Becky Bloomwood? Bác
nhớ cháu không ạ?”

Tôi lúc nào cũng quý mẹ
của Danny. Chúng tôi tán gẫu những chuyện cũ một cách vui vẻ, rồi bà hỏi tôi đủ
thứ về đứa bé còn tôi hỏi bà về những khu vườn đoạt giải thưởng, và câu chuyện
kết thúc bằng việc bà bày rõ sự tức giận thay cho tôi trước cái cách mà nhân
viên của Danny đối xử với tôi, đặc biệt khi tôi chính là người đầu tiên giới
thiệu các mẫu của anh đến chuỗi cửa hàng Barneys (cái này thì là tôi nhắc bà,
chỉ làm như tình cờ thôi), và hứa sẽ bắt Danny gọi cho tôi.

Và đúng hai phút theo
nghĩa đen sau khi chúng tôi nói chuyện xong, di động của tôi đổ chuông.

“Chào Becky! Mẹ tớ nói là
cậu gọi?”

“Danny.” Tôi không thể
kiềm chế bắn một cái liếc mắt đắc thắng về phía Jasmine. “Ôi trời ơi, phải đến
hàng thế kỉ rồi không gặp. Dạo này sao rồi?”

“Tớ đang rất tuyệt! Trừ
việc vừa bị bà già oanh tạc cho một bài. Lạy Chúa!” Giọng Danny nghe có vẻ run
rẩy. “Mẹ tớ thì cứ, ‘Con đừng có mà trở mặt với bạn bè, chàng trai trẻ’, còn tớ
thì cứ, ‘Mẹ đang nói cái gì thế?’ Rồi mẹ tớ lại...”

“Trợ lí của cậu không
chuyển máy cho tớ,” tôi giải thích. “Họ tưởng tớ là fan của cậu. Hay một kẻ bám
đuôi hay gì gì đấy.

“Tớ thực sự có kẻ bám
đuôi đấy.” Danny nghe có vẻ khá tự hào về bản thân. “Hiện tại có hai người, cả
hai đều tên là Joshua. Thế có điên không?”

“Chà!” tôi không thể
không cảm thấy ấn tượng, cho dù tôi biết mình không nên như thế. “Thế... hiện
tại cậu có kế hoạch gì không?”

“Tớ đang dành thời gian
hoàn thành bộ sưu tập mới,” anh nói bằng giọng dịu dàng được luyện tập kĩ. “Tớ
đang tái thể hiện toàn bộ làn sóng Viễn Đông. Ngay bây giờ thì tớ đang ở giai
đoạn hình thành ý tưởng. Thu thập cảm hứng từ bên ngoài, đại loại thế.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.