Huyết án liên hoàn - Chương 11 - Phần 1

Chương 11: Thằng hề
nhảy múa

56.

Ngày 25 tháng 5, sáng sớm.

Chùa Thiên Nhãn nằm ở khu vực ngoại ô, bởi vì rất nổi tiếng,
cho nên tôi chỉ cần hỏi một người là đã biết được ngay. Từ bến xe buýt của
trường, tôi bắt chuyến xe số 12 đến quảng trường Nhân Dân, ở đó có một tuyến xe
đi thẳng đến Thiên Nhãn.

Bầu không khí nặng nề, âm u, 7 giờ 30 phút sáng nhưng lại
giống như buổi chiều tà hoàng hôn buông xuống, từng đám mây xám thật lớn bao
trùm lên khắp bầu trời thành phố S, khiến tâm trạng con người cảm thấy vô cùng
nặng nề u uất.

Tôi thất thần nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe, cả thành phố bị
bao trùm bởi màu xám xịt mênh mông, hôm nay chắc không phải sẽ mưa đấy chứ?

Nhưng vẫn may, cho đến khi tôi đến được chùa Thiên Nhãn cũng
không hề bị mưa, đám mây đen dường như còn tan dần đi đôi chút, nhưng trên bầu
trời vẫn có cảm giác âm u.

Tôi xuống xe, vừa nhìn đã thấy ngay một ngôi chùa rộng lớn uy
nghiêm đứng sừng sững ở đó, trước cửa là một dãy bậc cầu thang đá rất cao rất
dài, từ xa đã ngửi thấy đậm mùi hương khói. Đây là lần đầu tiên tôi đến chùa
Thiên Nhãn, nếu như không phải do Quan Vũ Phi nhắc đến, tôi vốn không biết có
một nơi như thế này. Tôi sờ vào đồng xu đút trong túi nói thầm: Quan Vũ Phi,
cậu yên tâm đi, mình sẽ giúp cậu ném đồng xu vào trong hồ Ước nguyện.

Sau đó, tôi nhấc chân bước thẳng về phía chùa Thiên Nhãn,
trước tiên tôi đi thắp hương trong chùa, vái lạy Bồ Tát. Mặc dù bây giờ mới hơn
8 giờ, hơn nữa thời tiết hôm nay lại không đẹp chút nào nhưng người đến đây
thắp hương cầu Phật lại rất đông, qua đó có thể thấy hương hỏa của chùa Thiên
Nhãn đúng là rất thịnh vượng. Sau khi vái Phật xong, tôi bèn hỏi thăm đường đi
đến hồ Ước nguyện. Vừa vặn có một đôi nam nữ trẻ cũng muốn đi đến hồ Ước
nguyện, họ nhiệt tình mời tôi đi cùng. Trên đường đi, thỉnh thoảng họ còn cùng
trò chuyện với tôi, nhưng về sau thấy tôi lơ đễnh, họ không nói thêm gì nữa.

Tôi thực sự không thể tập trung được, bởi vì tôi luôn cảm
thấy có người đi theo tôi, khi tôi quay đầu lại nhìn, lại chỉ thấy những khuôn
mặt lạ lẫm. Nhưng thứ cảm giác này lại vô cùng mãnh liệt, bắt đầu từ khi tôi
bước chân vào chùa, tôi đã cảm nhận thấy chắc chắn có người đang theo dõi.

Tôi xoa xoa cánh tay, bước thật nhanh, bám sát bên cạnh đôi
tình nhân đó, trong lòng thấp thỏm không yên, ai đang theo dõi tôi nhỉ? Nhưng
tôi cũng không phải là quá sợ hãi, bởi vì lúc này đây đang có rất nhiều người
cùng đi lên đỉnh núi, người đi theo dõi tôi chắc không dám làm gì tôi đâu.

Cứ như vậy, cả chặng đường đi tôi lo lắng bất an, cuối cùng
cũng đi lên được đến đỉnh núi. Gió trên đỉnh núi thổi vù vù khiến tôi cảm thấy
lạnh, rùng mình một cái, rồi đi cùng mọi người đến hồ Ước nguyện. Hồ không
rộng, nước bên trong cũng không sâu, trong suốt có thể nhìn thấy đáy, có thể
nhìn thấy trong hồ có rất nhiều đồng tiền xu, ở chính giữa hồ Ước nguyện có một
pho tượng đứng sừng sững.

Thấy mọi người đều thi nhau ném đồng xu vào hồ Ước nguyện,
tôi cũng lấy đồng xu trong túi ra, chắp hai tay lại, miệng lẩm nhẩm: Quan Vũ
Phi, ông trời chắc chắn sẽ bảo vệ cho cậu, để cậu và Tô Thần Dương kiếp sau mãi
mãi được bên nhau… Chúng mình kiếp sau, kiếp sau nữa, đời đời kiếp kiếp sẽ là
bạn tốt của nhau…

Khi tôi ném đồng xu vào hồ Ước nguyện trời đột nhiên đổ mưa,
từng hạt từng hạt rơi xuống, đoàn người bèn cuống cuồng xuống núi, chỉ có mình
tôi vẫn đứng im bất động ở đó, bởi vì tôi cảm thấy cơn mưa này chính là nước
mắt của Quan Vũ Phi. Cô ấy chắc chắn nghe thấy lời tôi vừa nói, nhìn thấy tôi
ném đồng xu vào hồ Ước nguyện, cô ấy muốn cảm ơn tôi, nhưng chúng tôi, người và
ma không chung đường, cô ấy không thể nào bày tỏ cho nên mới chuyển hóa sự cảm
kích này thành cơn mưa rợp trời đế nói cho tôi biết…

Có phải như vậy không, Quan Vũ Phi?

Tôi thất thần nhìn chằm chằm vào hồ Ước nguyện, nhìn chằm
chằm vào đồng xu dính sơn màu đỏ, tôi cứ thế thất thần nhìn nó mãi. Trong mắt
tôi, đồng xu đó dần dần biến thành khuôn mặt của Quan Vũ Phi, hơn nữa các nét
trên mặt càng ngày càng rõ, cô đang mỉm cười thật ngọt ngào, lộ ra hai chiếc
răng khểnh đáng yêu…

Đúng lúc tôi đang định đi về phía cô ấy, đột nhiên phía sau có
một người ôm chặt lấy eo tôi, rồi kêu lên: “Tiểu Yên!”

Tôi chợt bừng tỉnh, lúc này mới phát hiện ra suýt chút nữa
mình đã ngã xuống hồ.

Tôi vẫn hồn bay phách lạc, loạng choạng, đang định nói lời
cảm ơn với đối phương, không ngờ vừa ngước mắt lên đã phát hiện ra anh ta chính
là La Thiên, tôi bèn đẩy anh ra: “Anh đi theo dõi em?”

Anh nhìn tôi với vẻ xót xa: “Em hãy về đi, trời mưa rồi!”

Tôi hằn học trừng mắt nhìn anh: “Anh đừng có mà đi theo dõi
em, em không muốn nhìn thấy anh!” Nói xong, tôi không cho anh cơ hội mở miệng
nói, lau nước mưa trên mặt, bước nhanh xuống núi.

Vừa đi được không xa, tôi liền nhìn thấy một bé trai khoảng
chừng 7,8 tuổi đang ngồi xổm bên cạnh một phiến đá to khóc nức nở, trông bộ
dạng hình như đã bị lạc mất người lớn.

Tôi đang định đi đến hỏi, La Thiên đã chạy đến trước mặt cậu
bé, nhẹ nhàng hỏi: “Chào bé, trời mưa rồi sao cháu không về nhà chứ? Bố mẹ cháu
đâu?”

Bé trai sợ sệt nhìn La Thiên, rồi lại nhìn tôi, thút thít
nói: “Cháu không biết, hu hu… cháu muốn bố mẹ…”

Xem ra, cậu bé đúng là bị lạc mất người lớn rồi.

La Thiên cúi người đỡ cậu bé đứng dậy, an ủi: “Được rồi, đừng
khóc đừng khóc, ngoan nào chú sẽ đưa cháu đi tìm bố mẹ nhé.”

Đứa bé ngoan ngoãn gật đầu, nhưng chính trong lúc này, đã xảy
ra một việc thật bất ngờ, đứa bé đột nhiên giằng ra khỏi La Thiên, lao đến chỗ
tôi cướp lấy túi khoác trên vai tôi, quay người bỏ chạy. Tôi kinh ngạc đến độ
mở tròn mắt, nhưng còn chưa đợi tôi kịp định thần lại sau nỗi bàng hoàng, đứa
bé có thể là do quá cuống, lại cộng thêm trời mưa, bị vấp vào một hòn đá, tiếp
đến là một tiếng kêu thét thất thanh, đứa bé lăn xuống vách núi, bên dưới là
vực sâu vạn trượng…

Tôi hồn bay phách lạc lao đến, nhưng La Thiên còn nhanh hơn
tôi, chính khoảnh khắc đứa bé sắp rơi xuống đã vội nắm chặt được tay cậu bé.
Đứa bé lớn tiếng kêu lên: “Mau cứu cháu lên, chú ơi, chú ơi cứu cháu với, sau
này cháu không dám thế nữa…”

Tôi không kịp suy nghĩ gì nhiều, nắm chặt lấy bàn tay La
Thiên, muốn giúp anh kéo đứa bé lên. Nào ngờ trượt chân, tôi cứ thế lao trượt
xuống dưới.

“Tiểu Yên!” La Thiên dùng bàn tay còn lại nắm chặt lấy tay
tôi.

Tôi kêu thất thanh không thể nào kiềm chế được, khát vọng
sinh tồn khiến tôi nắm chặt lấy bàn tay La Thiên, thứ cảm giác trọng tâm bị rơi
xuống, mà ở dưới chân lại là cảm giác hoàn toàn trống rỗng khiến tôi gần như
nghẹt thở. Tôi gắng gượng ngẩng đầu, gào thét: “Mau cứu em lên, La Thiên!”

Mặt La Thiên đỏ bừng bừng, nước mưa chảy dọc theo anh rơi xuống,
tôi cảm thấy mặt anh đã biến dạng, anh nói: “Nắm chặt nhé, Tiểu Yên, không được
thả tay, anh chắc chắn sẽ cứu em lên…” Mặc dù nói như vậy, nhưng tôi lại cảm
nhận rõ rằng tay mình đang trượt dần xuống dưới… Tôi tuyệt vọng gào khóc, nỗi
sợ hãi tột cùng.

Thằng bé đó cũng khóc, gào khóc như đứt từng khúc ruột.

Tiếng khóc vang vọng khắp khe núi.

Tôi biết La Thiên sắp không thể kiên trì được nữa, với tình
trạng mỗi bên tay kéo một người, hơn nữa trời lại mưa, anh vốn không thể nào
kéo lên được.

Sau đó, anh nhìn tôi vẻ nghiêm túc, trong ánh mắt đó tràn
ngập sự trấn tĩnh và kiên nghị, nhìn thẳng vào nơi sâu kín nhất trong tâm hồn
tôi, anh nói: “Tiểu Yên, em có tin tưởng anh không?”

Tôi gật đầu một cách khó khăn: “Tin tưởng…” Nước mưa chảy đầm
đìa khắp mặt khiến tôi không thể nào mở mắt ra được, tôi cứ tưởng anh muốn ám
chỉ đến cái chết của Quan Vũ Phi, nhưng tiếp đến con tim tôi chợt rùng mình một
cái, bởi vì tôi nhận ra được anh đang chọn lựa giữa tôi và đứa bé đó, lẽ nào
anh chuẩn bị thả tay đứa bé ra sao?

Đúng lúc tôi đang chuẩn bị nói, anh đột nhiên nở nụ cười thê
lương, khẽ nói một câu: “Tiểu Yên, em nghe này, anh yêu em…” Lúc lời nói vừa
thốt ra, anh kiên quyết thả tay tôi ra…

57.

Tôi biến thành một cánh diều đã bị đứt dây, cứ thế rơi thẳng
xuống dưới, bên tai vang lên tiếng gió rít, đâm thẳng màng nhĩ tôi. Tôi giơ tay
ra điên cuồng quờ quạng khắp nơi, mong tìm thấy một thứ gì đó, mong có thể nắm
được thứ gì đó để cản trở việc tôi tiếp tục rơi xuống, nhưng những cành cây và
cỏ dại đó lại giống như vô số những con dao sắc nhọn, cứa vào da thịt tôi. Khi
tôi đâm vào một đám cỏ dại tiếp tục lăn xuống dưới, trong đầu óc tôi chỉ có một
suy nghĩ duy nhất: lần này chết chắc rồi.

Đúng vào lúc tôi nảy ra ý nghĩ đó, tôi đột nhiên phát hiện ra
thật không ngờ mình đã dừng lại một cách thần kỳ, ý thức cũng vô cùng tỉnh táo,
lẽ nào… tôi không sao? Tôi chớp chớp mắt như không thể tin được vào mắt mình,
cử động cái đầu, vừa nhìn đã khiến tôi hoảng hốt bởi vì tôi nhìn thấy phía bên
phải mình vẫn là vực sâu vạn trượng, tôi bất giác hít thở một hơi thật sâu, rốt
cuộc tôi đã lăn vào đâu đây?

Tôi muốn cử động cơ thể để nhìn xem đây là nơi nào, nhưng vừa
mới dùng sức một chút, toàn thân đã đau ê ẩm. Vô cùng bất lực, tôi đành phải
nằm im không nhúc nhích, nhưng ngay lập tức tôi lại nảy ra một suy nghĩ đáng
sợ: “Mình không phải là đã bị ngã tàn phế đấy chứ?”

Nghĩ đến đây, tôi vội tập trung ý thức vào đầu ngón tay, hình
như vẫn có thể cử động được, tiếp đến, tôi lại tập trung ý thức vào đùi, hình
như cũng vẫn có thể nhúc nhích được, thế nên tôi thở phào nhẹ nhõm. Đảo con mắt
nhìn xung quanh, bên phải là khoảng không vô tận, còn bên trái lại là đám cỏ
dại, không thể nào nhìn được đến đỉnh. Tôi vừa rồi chắc là lăn từ trên đó xuống
thì phải?

Trong lòng tôi cảm thấy khó chịu, tên La Thiên đáng chết, sao
anh lại có thể đối xử với tôi như vậy chứ? Vì một thằng nhóc ăn trộm thật không
ngờ đã từ bỏ sinh mạng của tôi, tôi xin thề, đợi đến khi tôi ra khỏi cái nơi
chết giẫm này, tôi lập tức tìm ngay một người bạn trai khác để làm cho anh ta
tức chết!

Tôi vừa nguyền rủa anh, vừa thử cử động cơ thể, bởi vì tôi
cảm thấy mình càng lúc càng lạnh, hơn nữa mặt và cổ tôi rất có thể đều đã bị
cành cây cào xước, nước mưa rơi xuống mặt, đau đến độ toàn thân run rẩy. Nếu
sớm biết trước có kiếp nạn như thế này, ngay lúc đầu lẽ ra tôi nên ném thêm một
đồng xu nữa vào hồ Ước nguyện cho chính mình, ít ra cũng cầu xin Bồ Tát che chở
cho tôi không bị hủy hoại nhan sắc…, nếu như bị hủy hoại nhan sắc, trời ơi, tôi
thực sự không dám nghĩ đến nữa.

Không biết mất bao lâu thời gian, cuối cùng tôi cũng có thể
động đậy được, lúc này mới phát hiện ra vị trí tôi đang ở chính là một gờ bằng
phẳng rộng hơn 10m2. Tấm gờ này thò ra giữa lưng chừng núi. Vừa rồi
khi tôi rơi từ trên xuống, vừa vặn lăn xuống đây, bị một cái cây chặn ngang eo,
mới có thể giữ được mạng sống này.

Tôi nhìn xung quanh, đột nhiên cảm thấy hơi buồn cười, bởi vì
tôi phát hiện ra, tình cảnh này hơi giống với cảnh trong phim “Tuổi trẻ Bao
Thanh Thiên” phần 3. Bao Chửng cũng rơi xuống một gờ bằng phẳng được thò ra ở giữa
lưng chừng núi, chắc họ không phải là đến quay ở đây chứ?

Tôi gắng gượng ngồi dậy, phát hiện ra, toàn thân tôi mình đầy
thương tích, trông vô cùng thê thảm, cả người toàn máu và bùn đất. Tôi tỉ mỉ
quan sát địa hình, xem có thể nghĩ ra cách để trèo lên trên hay không. Nhưng
tôi phát hiện ra đây là điều không thể, nó cao quá, mà giờ tôi toàn thân đầy
thương tích, ngay cả việc đi bộ cũng không hề dễ dàng, càng đừng nói đến việc
trèo lên đỉnh núi.

Bỗng chốc tôi cảm thấy tuyệt vọng, lẽ nào hôm nay tôi thực sự
phải chết ở nơi này sao? Tôi không kìm nén nổi, khóc tức tưởi, La Thiên chắc
chắn cho rằng tôi đã chết rồi, cho nên anh chả buồn đến cứu tôi nữa. Từ khi tôi
rơi xuống đây đến giờ, ít nhất cũng đã ba tiếng đồng hồ, nếu La Thiên đến cứu
tôi, tại sao ở trên đó lại chẳng có chút động tĩnh gì?

Tôi đứng dậy một cách khó khăn, chậm rãi đi về phía mép gờ,
lại lần nữa chửi mắng La Thiên đến trăm lần. Đột nhiên, có một bàn tay lạnh lẽo
ẩm ướt nắm chặt lấy cổ chân tôi, tôi sợ hãi kêu lên thất thanh, vội vàng lùi
lại phía sau, ngã bệt xuống đất, đôi mắt bỗng mở trừng trừng.

Chỉ nhìn thấy phía bên ngoài mép gờ, có một người toàn thân
đầm đìa máu đang gắng sức trèo lên.

Tôi căng thẳng đến độ gần như ngừng thở? Chắc không phải là
người rừng đấy chứ? Tôi vội vàng nhặt lấy một cục đá, chuẩn bị ném về phía đó.

“Người rừng” cuối cùng cũng trèo lên được, bàn tay tôi đang
nắm cục đá trong tay cũng gắng dồn sức, không dám thở mạnh. “Người rừng” nằm
nhoài người dưới đất thở dốc, từ từ ngẩng đầu lên… Tôi bỗng chốc ngẩn người,
thật không ngờ đó chính là La Thiên!

Tôi không thể nào hình dung được tâm trạng trong khoảnh khắc
này của mình, cũng không nhận ra được là nỗi vui mừng hay sự bi thương, tôi khẽ
lẩm bẩm hỏi: “Sao anh lại ở đây?”

Anh gắng gượng ngồi dậy, dựa vào cây. Có thể nhận ra anh đã
bị thương, hơn nữa còn bị thương khá nặng, toàn thân nhếch nhác, chỉ có đôi mắt
vẫn sáng lấp lánh như kim loại. Anh khẽ cười nói: “Anh không tìm thấy em ở bên
dưới, cho nên anh trèo lên xem…”

Tôi nhìn anh đầy chấn động, cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao
anh lại kiên quyết thả tay tôi ra như vậy, bởi vì trong lòng anh đã đưa ra một
quyết định, cùng nhảy với tôi. Nhưng nếu như lúc đó anh chọn lựa buông tay đứa
bé, vậy thì có lẽ cả đời anh cũng không được yên lòng, cho dù đối phương chỉ là
một tên trộm vặt hoàn toàn xa lạ.

Tôi chớp mắt nhìn anh, nghẹn ngào nói: “Anh nhảy xuống… cao
như vậy…”

“Anh chỉ là muốn đuổi kịp theo em trên đường xuống hoàng
tuyền, em đã nói, chỉ cần có anh ở bên cạnh em, em sẽ không sợ gì cả.”

Tôi không thể kiềm chế thêm được nữa, lao đến ôm chặt lấy cổ
anh, khóc nấc không thành tiếng: “La Thiên, vừa rồi em thực sự rất sợ hãi, chỉ có
một mình em… em cứ tưởng không bao giờ có thể gặp anh nữa, em tưởng anh không
cần em nữa… Thực ra, cái chết của Quan Vũ Phi không phải em không thể tha thứ
cho anh, mà là em không thể tha thứ cho chính bản thân mình, em xin lỗi, La
Thiên…”

58.

Ngày 27 tháng 5.

Nạn nhân tiếp theo chết vì “ngạo mạn”.

Cảnh sát phát hiện ra một lá bài ma quỷ trên người Đinh
Cường, bởi vì trên 10 đầu ngón tay của Đinh Cường bị chặt đứt, cho nên hung thủ
bèn dùng ghim ghim lá bài ma quỷ vào áo Đinh Cường. Trên tấm bài ma quỷ lần này
là hình ảnh của một vị thiên thần có sáu đôi cánh, phía bên dưới lá bài có chữ
tiếng Anh: “Lucifer”. Không còn nghi ngờ gì nữa, ông ta chính là ma quỷ chói
mắt nhất: Thiên thần sa đọa Lucifer. Trên lá bài bằng giấy, toàn thân ông ta
sáng lấp lánh thứ ánh vàng kim chói lòa, có vẻ đẹp vượt lên trên tất cả vạn
vật, thế nhưng ông ta cũng không làm mất vẻ uy nghiêm của bậc quân vương, đôi
đồng tử màu xám sâu thẳm lạnh lùng không mang theo chút tình cảm nào, như thể
không coi ai ra gì, đó là sự cao ngạo của kẻ thống trị thiên hạ. Điều duy nhất
khiến người ta sợ hãi nổi da gà chính là, khuôn mặt vốn rất tuấn tú của Lucifer
đã bị bút mực màu đỏ gạch xóa trở nên vô cùng thê thảm, giống như một người bị
hủy hoại khuôn mặt vậy.

Tôi bất giác rùng mình một cái, hỏi La Thiên: “Nạn nhân tiếp
theo chết vì ngạo mạnhơn nữa sẽ bị hủy hoại
khuôn mặt?”

La Thiên gật đầu, nói: “Đúng rồi, Lucifer trong “Bảy tông
tội” đại diện cho ngạo mạn…”

Tôi không kìm nổi ngắt lời anh: “Anh có cảm giác hung thủ
đang đùa cợt chúng ta không? Lần trước ám thị là tham ăn, mặc
dù trạng thái lúc chết giống như trên lá bài ma quỷ, nhưng Đinh Cường vốn không
phải là một người béo, thế nào thì cũng không thể nói cậu ta chết vì tham
ăn
 được chứ?”

La Thiên rút ra một điếu thuốc châm lửa, than thở: “Đây chính
là sự sơ suất của anh, đã chui vào ngõ cụt “người béo”, thật ra còn có một loại
người, anh ta vốn có khả năng ăn rất giỏi, nhưng anh ta dù có ăn bao nhiêu cũng
không béo, mà Đinh Cường lại chính là loại người này.” Nói xong, La Thiên lại
lôi ra từ trong túi mấy lá bài giấy đưa cho tôi, “Đây là những lá bài tìm thấy
trong túi của Đinh Cường, đừng làm đảo lộn thứ tự nhé.”

Tôi giơ tay ra đón lấy, nhìn thấy trên lá bài đó là những chú
hề, với đủ các loại tạo hình khác nhau, nhìn qua thấy giống như đang nhảy múa,
hoặc là đang biểu diễn xiếc. Ở lá bài đầu tiên vẽ hai chú hề, người bên trái
đang đứng, trên đầu có một chiếc gậy nhỏ giống như gậy ma thuật đặt nằm ngang,
hai chân khép lại, hai đầu mũi chân xòe ra bên ngoài, tạo thành hình chữ, giống
như hình chữ T bị ngược, người bên phải thì nằm dưới đất, hai chân giơ thẳng
lên trên và xòe ra, trông giống như hình chữ V. Trên lá bài thứ hai cũng có hai
chú hề, tư thế của bọn họ giống như tư thế của chú hề phía bên trái ở trên lá
bài đầu tiên, trên đỉnh đầu cũng có một chiếc gậy nhỏ, chân lại tạo thành hình
chữ. Trên lá bài thứ ba, chỉ có một chú hề, lần này trên đầu chú không có thứ
gì cả, mũi chân cũng không hướng ra phía ngoài, cứ đứng yên ở đó, thẳng người
giống như một cây cột điện. Ở bên phải chú ta có một vòng lửa rất lớn, bên phải
chiếc vòng lửa có một chú chó, trông giống như đang huấn luyện chó. Trên lá bài
thứ tư cũng có một chú hề, tư thế giống y như tư thế của chú hề bên phải trên
lá bài thứ nhất, nằm dưới đất, hai chân hướng thẳng lên trên xòe ra. Lá bài thứ
năm, cũng chính là lá bài cuối cùng, trên đó có ba chú hề, chú hề ở bên trái
xếp chồng lên nhau – người ở bên dưới cong lưng 90 độ, hai đùi dạng ra, giống
như chữ V lộn ngược, chú hề ở bên trên nằm lên người anh ta, hai chân giơ
thẳng, chú hề đứng ở bên cạnh trên đầu có một cây gậy, chân đứng thành hình chữ
Nhất.

Tôi nhìn hồi lâu vẫn không hiểu năm lá bài này là ý gì, hỏi
đầy băn khoăn: “Anh cho rằng những lá bài này là do hung thủ để lại sao? Nhưng
qua đây vốn không nhận ra được điều gì mà, xem thẳng xem ngang vẫn chỉ là một
đám hề, nói không chừng chính là Đinh Cường thì sao?”

“Không thể nào, chắc chắn đây là ám thị hung thủ để lại,
giống như bài thơ cổ trong túi Tống Tịnh Như, rất có khả năng vẫn liên quan
đến Thánh kinh.”

“Thánh kinh? Không phải chứ? Đám hề có thể liên quan gì
đến Thánh kinh được chứ?”

“Không biết, nhưng anh cảm thấy chắc chắn chúng có liên quan,
có thể… là những ký hiệu gì đó.”

“Ký hiệu? Vậy sao không đi tìm Cố Lượng? Cậu ấy có khả năng
nhìn một lần là nhớ, có lẽ cậu ấy đã nhìn thấy những kí hiệu này ở đâu đó.”

Nghe tôi nói xong, La Thiên vội bấm số máy của Cố Ngôn, Cố
Ngôn lập tức đồng ý, nói bây giờ sẽ đưa em trai Cố Lượng đến ngay. Ai ngờ Cố
Lượng vừa nhìn thấy La Thiên đã gào thét nói La Thiên là kẻ xấu, cứ một mực đòi
đi, La Thiên khóc dở mếu dở đành phải đi mua kem cho cậu ta, mua liền một lúc
năm cái, Cố Lượng lúc này mới chịu mỉm cười.

Khi La Thiên đưa mấy lá bài cho Cố Lượng xem, Cố Lượng bèn
ném luôn que kem đang cầm trong tay, vui mừng nói: “Ôi! Mấy chú hề đáng yêu
quá!”

La Thiên không dám nói chuyện với cậu ta nữa, sợ làm cậu ta
buồn bực, cho nên ra hiệu bằng mắt với tôi, tôi hiểu ý gật đầu, khẽ nói với Cố
Lượng: “Cố Lượng, chị biết em là một cậu bé vô cùng thông minh, chỉ cần thứ gì
em nhìn thấy một lần thì sẽ không bao giờ quên. Vậy bây giờ chị muốn kiểm tra
em, em xem xem những chú hề này, nếu như không coi họ là những chú hề, thì em có
thể nhận ra họ là gì không?”

Nét mặt Cố Lượng hơi mơ màng như thể không hiểu nổi câu nói
của tôi, nhưng cậu vẫn rất nghiêm túc nhìn ngắm kỹ mấy lá bài đó, hỏi vẻ băn
khoăn: “Bọn họ vốn là hề mà, tại sao lại không coi họ là hề được chứ?’

“Không phải, ý của chị là, tư thế mà họ đang đứng… có phải là
một ký hiệu nào đó không?”

“Ồ.” Lần này cuối cùng Cố Lượng cũng đã hiểu, lại chăm chú
xem những lá bài đó, nói: “Đây hình như là ký hiệu thứ tự số học.” Sau đó,
nhanh chóng viết vào tờ giấy một tổ hợp con số như sau: IV II 10. V XI.

La Thiên lập tức cầm tờ giấy lên, chau mày hỏi: “Đây là ý gì
vậy?”

Cố Lượng nhìn La Thiên cười khinh bỉ: “Cái này mà cũng không
biết? Là thứ tự số học đánh vào máy vi tính, chính là 31P40 mà, thực sự dốt nát
quá đi!”

Tôi và La Thiên cùng nhìn nhau, đồng thời buột miệng nói:
“Trang 31 đoạn 40!”

Lần này không cần La Thiên hỏi, tôi bèn cầm tay Cố Lượng, hỏi
vẻ căng thẳng: “Trang 31 đoạn 40 trong Thánh kinh nói
gì vậy?”

“Ban ngày tôi chịu đựng sự nóng nực, ban đêm tôi chịu đựng sự
giá lạnh, không thể nào chợp mắt ngủ được, tôi thường xuyên như vậy.”

“Chỉ có một câu này thôi sao?”

“Ừ, chỉ có một câu này.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.