Mặt nạ hoàn hảo - Chương 21 phần 1
Chương 21
Trong gia đình có một người chết, nhất là cái chết trong hoàn
cảnh căng thẳng như thế này, cần rất nhiều việc phải giải quyết.
Thi thể của Edmund Douglas phải được nhận về và chôn cất, rồi
còn phải bàn bạc với luật sư về di chúc và tài sản. Trong hoàn cảnh khác,
Elissande sẽ phải giải quyết những vấn đề này. Nhưng vì những vết thâm tím trên
khuôn mặt bầm dập của cô đã biến thành một tập hợp màu tím, xanh và vàng đen,
bà Douglas đã nhất quyết rằng Elissande phải ở
nhà để hồi phục sức khỏe. Bà sẽ đi thay Elissande.
Đây là lúc bà dành sự quan tâm nhiều hơn đến những vấn đề của
cuộc đời mình, bà Douglas nói. Dù sao cũng cần
đi London, Vere
đã tình nguyện tháp tùng bà. Họ cũng đưa bà Green cùng đi, để sắp xếp chu đáo
và chăm sóc tỉ mỉ cho bà Douglas.
Và bây giờ bà Douglas đang
ngủ gà gật trong khoang tàu, trọng lượng của bà tì vào cánh tay Vere nhẹ bẫng
như một tấm chăn.
Ký ức lúc con gái bà ngủ bên cạnh anh trên tàu tràn về. Anh
nhớ đến cảm giác khinh bỉ bản thân vì anh có thể bị cuốn hút bởi một người có
tính cách đáng ngờ như thế. Trí thông minh của anh đã không nhận ra điều mà
phần nguyên sơ hơn, ẩn sâu hơn trong anh đã cảm thấy ở cái nhìn đầu tiên: sự
toàn vẹn của cô.
Không phải sự toàn vẹn theo tiêu chuẩn đạo đức xã hội, mà là
sự toàn vẹn về nhân cách. Cuộc thử thách dưới bàn tay của Douglas
không phải không để lại dấu ấn ở cô, nhưng cũng không làm cô nhỏ bé đi.
Trong khi anh đã đầy sẹo và bị thu nhỏ lại.
Anh đã luôn dùng ngôn ngữ của Công lý để nhắc đến công việc
của mình. Công lý thực sự phải được thúc đẩy bởi lòng khao khát công bằng một
cách vô tư. Điều ẩn dưới toàn bộ sự nghiệp của anh là oán giận và hối tiếc: oán
giận vì anh không thể trừng phạt cha anh, hối tiếc vì anh không thể làm mẹ anh
sống lại.
Đó là lý do tại sao anh chỉ nhận được sự hài lòng không đáng
kể ngay cả với những thành công lớn nhất của mình: Chúng nhắc anh về sự bất lực
của cuộc đời anh, về điều anh không bao giờ có thể hoàn thành.
Và đó cũng là lý do anh đã quá gay gắt với Freddie: phần nào
đó là vì ghen tỵ. Lúc anh nói chuyện với quý bà Jane, cha anh đã chết được ba
tháng. Nhưng nỗi ám ảnh của Vere chỉ càng thêm lớn hơn. Anh không thể hiểu tại
sao Freddie có thể từ bỏ và tiến lên phía trước, trong khi anh tiếp tục bị mắc
kẹt giữa đêm mẹ anh bị giết và đêm cha anh chết.
Mười ba năm. Mười ba năm theo đuổi những gì không bao giờ có
thể có được từ ngày đầu tiên, trong khi tuổi trẻ của anh trôi qua, những hoài
bão ngày trước bị bỏ quên, và cuộc đời anh ngày càng trở nên cô lập hơn.
Một tiếng ngáy trong khoang tàu kéo sự chú ý của anh trở lại
với người đồng hành. Bà Douglas trở mình, rồi ngủ tiếp. Trên đường ra ga tàu,
bà đã e dè nói với anh rằng trước khi gặp anh, bà đã nhìn thấy anh trong một
giấc mơ trong cồn thuốc phiện – anh đã khá băn khoăn rằng bà đã nghĩ gì về sự
hiện diện của anh trong phòng bà. Một ngày nào đó, khi anh đã sắp xếp lại cuộc
đời mình, anh sẽ nói với bà sự thật và xin lỗi vì đã làm bà hoảng sợ.
Bà lại trở mình. Vere chăm chú nhìn bà: đôi má luôn nhợt nhạt
giờ đã ấm hơn bởi sự hồng hào nhẹ nhàng; cái cổ trở nên thanh mảnh chứ không
còn như que củi nữa. Khi lần đầu tiên thấy bà, anh đoán bà đã bị tan vỡ vĩnh
viễn. Nhưng bà chứng minh mình là một hạt giống im lìm chỉ cần môi trường ít
khắc nghiệt hơn là sẽ tiếp tục sinh trưởng.
Anh lại quay ra cửa sổ. Có lẽ anh cũng không bị tan vỡ vĩnh
viễn như anh vẫn nghĩ.
Lần này, Vere rung chuông cửa nhà Freddie, thay vì dùng chìa
khóa tự mở.
Anh được đưa vào phòng làm việc của Freddie, nơi Freddie đang
kiểm tra một cuốn sổ lịch tàu, ngón tay đang di dần xuống một cột, tìm kiếm
chuyến đi phù hợp. Freddie nhìn lên và thả cuốn sổ xuống.
“Penny! Em đang định đi thăm anh”. Anh bước nhanh tới và ôm
anh trai với vẻ lo lắng. “Nếu anh đến chậm hơn mười lăm phút, em đã đi ra ga
Paddington rồi. Em nghe thấy những tin đồn kỳ quái sáng nay: chú của quý bà
Vere trốn khỏi nhà tù và bắt cóc anh và anh đã chiến đấu vì mạng sống của mình.
Chuyện gì xảy ra thế?”
Những lời nói đã ở trên môi Vere – Ôi, vớ vẩn, mọi
người không biết đồn đại một cách đúng đắn là như thế nào nữa hay sao? Anh
không phải chiến đấu cho mạng sống của mình. Anh hạ gục gã đàn ông như que tăm
đó bằng một ngón tay, cái vẻ tự mãn lại hiện trên mặt anh.
Sức quyến rũ rơi trở lại vai kẻ ngốc anh đã diễn thành thạo
quá lớn. Freddie không mong đợi điều gì khác từ Vere. Freddie đã quen với con
người ngốc nghếch ở anh trai mình từ lâu. Họ vẫn là anh em – anh em yêu quý nhau.
Tại sao phải thay đổi cơ chứ?
Họ đi vào phòng làm việc, Freddie rót cho mình một ly
cô-nhắc, và dốc cạn. “Điều em nghe thấy là những lời anh đã bịa ra với cảnh
sát”, anh nói. “Thực ra, ông Douglas bắt cóc bà Douglas. Nhưng khi bọn anh cứu
được bà Douglas, bọn anh quyết định rằng để bà ấy về nhà hồi phục sức khỏe tốt
hơn là nói chuyện với cảnh sát. Vì thế anh mang Douglas đến đồn cảnh sát và
dựng lên câu chuyện bịa đặt đó”.
Freddie chớp mắt. Và chớp mắt nhiều lần nữa. “À, thế mọi
người có ổn không?”
“Quý bà Vere có vài vết bầm. Cô ấy sẽ không tiếp khách được
trong vài ngày. Bà Douglas đã rất sợ hãi, nhưng hôm nay bà ấy đi với anh và lúc
này đang thư thái ở khách sạn Savoy. Còn Douglas, ừ, ông ta chết rồi. Ông ta
quyết định rằng nuốt xyanua tốt hơn là tìm kiếm cơ hội ở tòa”.
Freddie lắng nghe chăm chú. Khi Vere nói xong, anh nhìn Vere
thêm một lúc, sau đó khẽ lắc đầu. “Anh có ổn không, Penny?”
“Anh hoàn toàn ổn, Freddie”.
“À, ừ, anh vẫn lành lặn. Nhưng anh đang cư xử không như chính
mình”.
Vere hít một hơi sâu. “Anh luôn là người như thế này. Đúng là
thỉnh thoảng, thực ra là gần như suốt thời gian mười ba năm qua, anh đã
không cư xử đúng như con người thật của mình”.
Freddie dụi mắt. “Anh đang nói điều em nghĩ anh đang nói,
đúng không?”
“Em nghĩ anh đang nói gì?” Vere hỏi. Anh nghĩ anh đã nói rõ,
nhưng Freddie đã không phản ứng như anh mong đợi.
“Đợi một chút”. Freddie với lấy một cuốn sách bách khoa nhỏ
và lật đến một trang bất kỳ. “Cuộc ly khai đầu tiên của người La Mã diễn ra năm
nào?”
“Năm 494 trước Công nguyên”.
“Chúa tôi”, Freddie lẩm bẩm. Anh lật cuốn bách khoa đến một
mục khác, sau đó nhìn lên với hy vọng chan chứa khiến bụng Vere quặn lại. “Sáu
người vợ của Henry VIII là?”
“Catherine của Aragon, Anne Boleyn, Jane Seymour, Anne của
Cleves, Catherine Howard và Catherine Parr”, Vere chậm rãi nói. Anh có thể kể
danh sách này nhanh hơn, nhưng anh sợ phải kết thúc câu trả lời.
Freddie đặt cuốn sách xuống. “Anh có ủng hộ quyền bầu cử của
phụ nữ không, Penny?”
“New Zealand dành quyền bầu cử không hạn chế cho phụ nữ vào
năm ’93. Nam Phi cũng dành quyền bầu cử và cho phép phụ nữ đứng trong Nghị viện
vào năm ’95. Và bầu trời những nơi đó không hề sập, theo như lần cuối cùng anh
kiểm tra”.
“Anh đã hồi phục”, Freddie thì thầm, nước mắt tuôn xuống mặt
anh. “Chúa tôi, Penny, anh đã hồi phục”.
Vere đột nhiên bị Freddie ôm cứng.
“Ôi, Penny, anh không biết đâu. Em đã nhớ anh rất nhiều”.
Nước mắt lăn xuống má Vere: niềm vui của Freddie, nỗi xấu hổ
của riêng anh, sự tiếc nuối tất cả thời gian đã đánh mất.
Anh lùi ra.
Freddie không hề chú ý tâm trạng căng thẳng của anh. “Chúng
ta phải nói với mọi người ngay lập tức. Thật tệ là mùa Lễ hội đã kết thúc. Lạy
Chúa, năm tới mọi người sẽ có một cú sốc thực sự. Nhưng chúng ta vẫn có thể đi
đến câu lạc bộ và tuyên bố. Và anh sẽ không rời thành phố ngay phải không?
Angelica đang ở Derbyshire thăm họ hàng, nhưng cô ấy sẽ trở về vào ngày mai. Cô
ấy sẽ phấn khích lắm. Phấn khích, em nói thật đấy”. Freddie nói vội
vã khiến những từ ngữ cứ ríu vào nhau. “Để em gọi bà Charles. Em nghĩ em có một
hoặc hai chai sâm banh nằm đâu đó. Chúng ta phải ăn mừng. Chúng ta phải ăn mừng
xứng đáng”.
Freddie với lấy dây chuông. Vere kéo tay em trai lại. Nhưng
điều anh cần nói vướng lại trong cổ họng như xi măng ướt. Anh đã gồng mình để
đối mặt với cơn thịnh nộ của Freddie, không phải niềm vui quá khích này. Nói
thêm nữa sẽ tiêu diệt niềm hạnh phúc đang tràn ngập trên mặt và lấp lánh trong
mắt em trai anh.
Nhưng Vere không được lựa chọn. Nếu anh cho phép mình dừng ở
đây, nó sẽ lại là một Lời Nói Dối Cỡ Bự giữa hai người họ, vốn đã chồng chất
quá nhiều dối trá.
Anh thả bàn tay ra khỏi cánh tay Freddie và siết nó lại thành
nắm đấm. “Em hiểu lầm anh rồi, Freddie. Anh không hồi phục gì cả, vì không có
gì để hồi phục. Anh chưa bao giờ bị chấn động. Cư xử như một tên ngốc là lựa
chọn của anh”.
Freddie nhìn chằm chằm vào Vere. “Anh đang nói gì? Anh đã
được chẩn đoán. Em đã đích thân nói chuyện với Needham. Ông ấy nói anh bị chấn
thương ở đầu khiến cho tính cách bị thay đổi”.
“Hỏi anh lần nữa về quyền bầu cử của phụ nữ”.
Một chút màu sắc đã nhạt đi trên má Freddie. “Anh… anh có ủng
hộ quyền bầu cử của phụ nữ không?”
Vì lý do nào đó, vai diễn không đến với Vere ngay lập tức,
như thể anh là một diễn viên đã rời sân khấu, trút bỏ phục trang, xóa lớp trang
điểm, và đang ngủ gà gật, rồi sau đó đột nhiên được yêu cầu diễn lại vai của
mình.
Anh phải hít vài hơi thở sâu và hình dung đến việc đeo một
chiếc mặt nạ vào. “Quyền bầu cử của phụ nữ? Nhưng họ cần nó để làm gì? Mọi phụ
nữ sẽ bầu theo ý muốn của chồng cô ta, và chẳng nghi ngờ gì chúng ta sẽ kết
thúc với những tên ngốc như thế trong Nghị viện! Bây giờ nếu chó có thể bầu,
điều đó có thể tạo nên sự khác biệt. Chúng thông minh, trung thành với Hoàng
gia, và chúng chắc chắn xứng đáng có tiếng nói trong việc điều hành đất nước
này”.
Freddie há hốc miệng. Anh đỏ mặt vì bối rối. Và sau đó, khi
Vere đang quan sát, mặt anh từ từ tối sầm lại thành giận dữ. “Vậy là trong tất
cả những năm qua, tất cả những năm qua, nó chỉ là một vai diễn?”
Vere nuốt nghẹn. “Anh e là thế”.
Freddie nhìn chằm chằm vào anh trai mình một phút nữa. Anh
đưa tay tung cú đấm. Nó rơi vào chính giữa ngực Vere với một tiếng bịch nghe
khá rõ. Vere loạng choạng. Trước khi anh có thể đứng vững, một cú đấm khác lại
lao đến. Và một cú khác. Và một cú khác. Và một cú khác. Cho đến khi anh bị
ghim vào tường.
Anh không biết Freddie lại có thể bạo lực như thế.
“Đồ khốn!” Những từ ngữ nổ ra thành một tiếng gầm. “Đồ tồi
tàn! Đồ giả dối chết tiệt!”
Anh cũng không biết là Freddie có khả năng chửi thề.
Freddie dừng lại, việc hít thở của anh trở nên vất vả và nặng
nề.
“Anh xin lỗi, Freddie”. Vere không thể nhìn vào mắt em trai
mình. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc bàn sau lưng Freddie. “Anh xin lỗi”.
“Anh xin lỗi ư? Tôi đã thường khóc như một cái
vòi nước mở van bất cứ khi nào nghĩ về anh. Anh có từng nghĩ về việc đó không?
Anh thậm chí có quan tâm đến những người yêu anh không?”
Lời nói của em trai như những mảnh kính vỡ trong tim Vere.
Anh cố gắng tránh xa Freddie hết mức có thể trong những tháng đầu tiên sau tai
nạn, nhưng nỗi đau đớn của Freddie là không thể nhầm lẫn. Thời gian đầu Freddie
vẫn không từ bỏ hy vọng, nhưng chúng sớm tan ra thành từng mảnh vụn tuyệt vọng
sau những lần gặp Vere.
Và lúc này giây phút thú nhận đã đến. Lúc này Freddie nhìn
thấy anh thực sự là như thế nào.
“Và tôi chưa bao giờ để ai gọi anh là kẻ
ngốc”, Freddie gầm gừ. “Tôi tí nữa đã đánh nhau với Wessex vì điều đó. Nhưng
Chúa tôi, anh là thế. Anh đúng là một tên ngốc tệ hại như thế”.
Đúng thế. Chúa tôi, anh là một kẻ ngốc. Một tên ngốc đáng ghê
tởm và một thằng khốn ích kỷ.
“Cứ như là anh đã chết. Con người anh ra đi. Và em chịu đựng
tất cả những đau đớn mà ngay cả nói ra cũng không được, có lẽ ngoại trừ với quý
bà Jane hay Angelica, bởi vì mọi người cứ nói rằng em nên cảm tạ vì anh vẫn còn
sống. Phải, em đã cảm tạ, và sau đó em nhìn vào người lạ có khuôn mặt và giọng
nói của anh và nhớ anh khủng khiếp”.
Nước mắt lăn xuống mặt Vere.
“Anh xin lỗi. Anh quá bị ám ảnh bới cái chết của mẹ và tội
lỗi của cha, và anh giận em vì đã không nói gì với anh…”
Freddie nắm cánh tay Vere. “Làm sao anh biết được chuyện đó?”
“Anh đã nghe thấy cha nói trước lúc chết, cha cố gắng ép buộc
vị mục sư tha thứ cho ông ta tội giết người”.
Mặt Freddie thay đổi. Anh bước đi, rót cho mình một ly
cô-nhắc đầy, và uống một hơi hết nửa ly. “Thoạt tiên em nghĩ quý bà Jane hay
Angelica đã nói với anh”.
“Angelica cũng biết?”
“Lẽ ra em chỉ nói với Angelica, nhưng cô ấy đã đi xa với gia
đình vào mùa hè năm ấy”. Freddie thọc tay vào tóc. “Nhưng em không hiểu. Việc
anh biết chuyện xảy ra với mẹ có liên quan gì đến chuyện diễn kịch của anh?”
“Anh là đặc vụ điều tra của Hoàng gia, như quý bà Jane lúc
trẻ. Anh nghĩ rằng đó là cách anh tìm thấy phần nào yên bình. Với vai diễn một
kẻ ngốc, sẽ không ai để ý đến anh”.
Freddie quay ngoắt lại. “Lạy Chúa! Thế thì khi anh nhìn thấy
ông Hudson tiêm thuốc ngủ cho quý bà Haysleigh, anh không phải là ngẫu nhiên có
mặt ở đó”.
“Không”.
“Và ông Douglas, anh cũng đang điều tra ông ta?”
“Phải”.
Freddie uống hết phần cô-nhắc còn lại. “Anh đã có thể nói với
em. Em sẽ mang bí mật của anh xuống mồ. Và em sẽ rất tự hào về anh”.
“Anh không nên giấu em. Nhưng anh vẫn đang sôi sục giận em vì
đã không kể với anh sự thật, vì đã cướp của anh cơ hội trừng phạt cha”. Vere co
rúm lại trước những lời nói hung hăng non nớt và tầm nhìn hạn hẹp của anh. Đối
với anh, chỉ có oán giận và ám ảnh là những phản ứng chấp nhận được đối với sự
thật đó. “Anh đã sôi sục nhiều tuần. Có lẽ nhiều tháng. Và khi anh bình tĩnh
lại phần nào, dường như em đã quen với con người mới của anh”.
Màu đỏ giận dữ đã nhạt dần trên má Freddie. Anh lắc đầu chầm
chậm. “Em không bao giờ có thể quen được với người-không-phải-anh-đó. Em ước gì
anh đã có thể nói cho em biết sự thật. Khi đó em đã có thể nói với anh rằng cha
không cần đến sự trừng phạt của anh: Ông đã đang sống trong địa ngục rồi. Anh
phải nghe thấy những gì ông nói vào đêm đó. Suốt ba giờ liền ông nằm co rúm
trong chăn và cầu xin em tha thứ. Em đã phải ngồi xuống vì quá mệt không đứng
nổi”.
“Nhưng ông ta không bao giờ thể hiện một chút hối hận nào”.
“Đó là bi kịch của ông: Ông ôm ấp quá nhiều sợ hãi mà không
hiểu rằng ông có thể và nên hối cải. Thậm chí đến mức ông đã nói điều này với
mục sư, vị mục sư kể với em rằng ông sợ bị nguyền rủa vĩnh viễn. Em thương hại
ông”.
Vere vịn tay lên giá sách. “Em có biết rằng anh đã ghen tỵ
với em không, Freddie? Em có thể tiếp tục tiến về phía trước, trong khi anh làm
không được và không thể quên được. Anh luôn tự hào về trí thông minh của mình,
nhưng nó là một trí thông minh trống rỗng. Anh ước gì mình có một chút hiểu
biết của em”.
Freddie thở dài. Anh nhìn Vere, ánh mắt anh chứa đầy lòng cảm
thông sâu sắc. Vere suýt phải ngoảnh mặt đi; anh không xứng đáng với lòng thông
cảm của Freddie.
“Trong tất cả những năm qua anh cảm thấy như thế nào hả
Penny?”
Vere chớp mắt kìm lại những giọt nước mắt mới. “Tốt và tồi
tệ”.
Freddie vừa định nói gì đó, chợt anh giật mình. “Chúa tôi,
quý bà Vere có biết không?”
“Bây giờ thì cô ấy biết”.
“Và cô ấy vẫn thích anh?”
Sự lo âu trong giọng nói của Freddie khiến cổ họng Vere nghẹn
lại lần nữa. Anh không xứng đáng với sự quan tâm của Freddie.
“Anh chỉ có thể hy vọng”.
“Em nghĩ là có”, Freddie nói, mắt anh lại sáng lên với sự
chân thành trong trẻo mà Vere rất yêu quý.
Vere ôm em trai mình. “Cảm ơn, Freddie”.
Ngày hôm nay anh không xứng đáng với sự tha thứ của Freddie,
nhưng anh hy vọng đến một ngày nào đó. Một ngày nào đó anh sẽ xứng đáng với nó.
Bà Douglas gửi điện tín cho Elissande. Mỗi khi đến một địa
điểm mới bà lại đánh một bức điện để trấn an Elissande về tình trạng của mình.
Trong đó có một bức điện bà đã kể đầy phấn khích vì đã được Vere đưa đến nhà
hát Savoy để xem một vở nhạc hài kịch có tên Hạ sĩ quan của Quân đội,
bà rất thích mặc dù bà chỉ ngồi xem hết được một nửa vở kịch. Một bức điện rất
ngắn khác chỉ viết đơn giản: Bà Green để mẹ ăn một thìa kem. Mẹ đã quên
mất nó tuyệt vời như thế nào.
Những bức điện của bà mang theo tin tức mới. Mẩu tin quan
trọng đầu tiên sau khi bà và Vere đi gặp luật sư của Douglas. Trong di chúc,
Douglas đã không để lại gì cho vợ và cháu gái, mà thay vào đó để lại toàn bộ
cho Nhà thờ. Elissande đã cười thành tiếng. Ông ta thực sự không phải là mình
nếu không có lòng oán giận.
Một bức điện khác của Vere gửi kèm theo, giải thích rằng
không thừa kế tài sản của Douglas đúng là trong cái rủi có cái may – Douglas đã
vay mượn rất nhiều bằng cách thế chấp mỏ kim cương và có thể không còn gì để
lại ngoài nợ nần. Các luật sư của Nhà thờ sẽ có một thời gian thử thách với món
quà đặc biệt này.
Một bức điện ngày hôm sau còn đáng mừng hơn nhiều: Vere đã
tìm được số châu báu Charlotte Edgerton để lại cho bà Douglas, nhưng đã bị
Douglas tịch thu ngay lập tức. Lượng châu báu trị giá một nghìn bảng.
Elissande đọc lại bức điện nhiều lần. Một nghìn bảng.
Buổi sáng sau khi trở về từ Exeter, lúc cô thức dậy, cả cuốn
nhật ký và chiếc hộp đều đã biến mất khỏi phòng. Nơi đã để chiếc hộp cũ là một
chiếc hộp gỗ mun sang trọng, trong đó là những vật kỷ niệm của Charlotte và
Andrew Edgerton được sắp xếp gọn gàng. Elissande vẫn mặc váy ngủ, đứng trước
chiếc hộp, đầu ngón tay cô di theo gờ của nó, và hy vọng món quà này có ý nghĩa
như cô mong đợi. Nhưng chồng cô đã đi ngay sau đó, chỉ để một lời dặn dò nghiêm
nghị rằng cô phải tự chăm sóc mình.
Cô đã không thể làm gì nhiều trong hai ngày kể từ khi anh đi,
ngoại trừ cố gắng chấp nhận sự thật rằng anh đã không thay đổi quyết định.
Không còn giận dữ như trước, lần này cô chỉ đau buồn. Cô không muốn mất người
đàn ông đã nắm tay cô khi cô cần anh nhất.
Cô có thể viện đến rất nhiều lý do để ở lại Pierce House lâu
hơn: Trước tiên cô phải phục hồi sức khỏe, sau đó phải giãi bày chuyện này rất
nhẹ nhàng cho mẹ của cô; sau đó họ hẳn phải cần thời gian và lựa chọn nơi để
đi.
Nhưng cô đã bắt đầu quay lưng lại với những lý do đó. Nếu cô
phải đi – và cô phải đi – đây là thời điểm tốt hơn bất cứ lúc nào, cô không nên
lần lữa trước khi lòng hiếu khách bị bào mòn.
Bây giờ, với một nghìn bảng trong tay, họ có thể cân nhắc
điểm đến cuối cùng ở bất kỳ đâu - một khách sạn, một ngôi nhà cho thuê, hay
chính khách sạn Savoy, nếu họ thích. Và sẽ phải tìm cách nói với mẹ cô, cho dù cô
nói quanh co như thế nào, sự thật này vẫn sẽ làm bà Douglas thất kinh không
kém.
Cô hướng dẫn mấy cô hầu phòng gói ghém đồ đạc của họ, trong
lúc cô đang cố gắng làm mình vui lên, giao nhiệm vụ đó cho người khác sẽ đỡ đau
đớn hơn. Một nơi ở mới, những con người mới, và một cuộc sống hoàn toàn mới –
những thứ đã khiến cô rộn ràng trong những ngày bị giam hãm ở Highgate Court.
Nhưng chỉ cần nhìn ra ngoài khu vườn tuy đã héo tàn nhưng vẫn xinh đẹp qua cửa
sổ, trái tim cô sẽ nhói đau với cảm giác cô đã yêu nơi này, yêu cuộc sống này,
và người đàn ông đã đưa mẹ cô đi xem Hạ sĩ quan của Quân đội ở
nhà hát Savoy như thế nào.
Không suy nghĩ nhiều, cô rời khỏi nhà và đi bộ đến nơi cô đã
gặp chồng mình trong chuyến đi bộ đường dài của anh ở phía trên sông Dart. Sau khi
cô ra đi, anh sẽ vẫn đi trên những đồng cỏ của vùng quê trập trùng này, vẫn
thỉnh thoảng dừng lại ở một sườn dốc để nhìn xuống dòng sông, vẫn chiếc mũ
trong tay, vẫn những mảnh vải da trên tay áo của chiếc áo khoác vải tuýt.
Và cô đau đớn cho những dặm đường dài cô đơn của anh.
Về đến nhà, cô vào phòng làm việc của chồng mình.
Trong mấy ngày đầu tiên đến Devon, cô đã nhìn thấy một cuốn
sách trong thư viện có tên là Phụ nữ có thể làm gì để kiếm sống.
Vào lúc đó, nó dường như là một cuốn sách kỳ lạ giữa bộ sưu tập của một người
đàn ông chưa bao giờ cần làm việc để kiếm sống; nhưng bây giờ cô đã trở nên
quen thuộc với khối lượng kiến thức đa dạng và sâu rộng mà anh biết rõ như lòng
bàn tay.

