Tuyết sơn phi hồ - Chương 08 - Phần 1

Hồi
8: Quần Hùng Khám Phá Kho Tàng

Ðám người đó, mỗi người kể một đoạn, sau khi ghép lại
thì mối nghi ngờ trong lòng mọi người đã tan đi quá nửa. Chỉ phải nỗi cái đói
dày vò, càng uống trà càng cồn cào ruột gan.

Ðào Bách Tuế lớn tiếng nói:

- Bây giờ sự việc đã nói rõ ra rồi, thanh bảo đao
này do chính tay Ðiền Quy Nông trao cho con trai tôi, các vị khỏi cần tranh
giành nữa chứ?

Lưu Nguyên Hạc cười:

- Ðiền đại ca chỉ trao một cái hộp rỗng cho Ðào thế
huynh mà thôi. Nếu huynh muốn lấy cái hộp rỗng đó, tại hạ không có gì để nói.
Còn thanh bảo đao thì huynh làm gì có phần?

n Cát nói:

- Thanh đao này nên trở về với Nam Tông Thiên Long
Môn chúng tôi, điều đó chẳng còn nghi vấn gì nữa.

Nguyễn Sĩ Trung nói:

- Hồi đó Ðiền sư huynh đã làm lễ trao đao đâu? Ðao
này vẫn thuộc Bắc Tông Thiên Long Môn?

Tiếng tranh cãi ngày càng một to. Bảo Thụ bỗng cao
giọng hỏi:

- Các vị tranh nhau thanh đao này để làm gì?

Mọi người ngớ ra, không biết trả lời ra sao. Bảo Thụ
cười nhạt:

- Lúc trước các vị chỉ biết thanh đao này chém sắt
như bùn, sắc ngọt không bì, nhưng chưa biết rõ nó còn liên quan đến một kho báu
rất lớn. Bây giờ có người nói, nên ai nấy mới vằn mắt lên, mới nảy lòng ham muốn.
Có điều lão hoà thượng tôi đây muốn thỉnh giáo: nếu không có bản đồ kho báu thì
riêng thanh đao này dùng được vào việc gì?

Mọi người hơi thất vọng, dồn mắt nhìn vào chiếc thoa
ngọc trên mái tóc Miêu Nhược Lan mảnh mai yếu ớt, muốn lấy chiếc thoa trên đầu
cô dễ như trở bàn tay, song nghĩ cha cô lừng danh thiên hạ, nếu ai đó dám xúc
phạm sàm sỡ với cô thì cha cô sẽ truy cứu đến cùng, cho nên ai còn dám động đến?
Mắt thấy chiếc thoa rung rung, song chẳng ai lên tiếng trước. Lưu Nguyên Hạc
nhìn xéo mọi người một cái, vẻ mặt ngạo nghễ đến trước mặt Miêu Nhược Lan, bất
chợt thò tay rút luôn chiếc thoa ngọc trên mái tóc cô.

Miêu Nhược Lan vừa thẹn vừa tức giận, tái mặt đi, lùi
về phía sau hai bước. Mọi người thấy Lưu Nguyên Hạc dám cả gan như vậy thì đều
thất sắc.

Lưu Nguyên Hạc nói:

- Ta đây phụng chỉ làm nhiệm vụ, sợ quái gì Miêu đại
hiệp với Mầm đại hiệp? Vả chăng lúc này Kim Diện Phật sống hay chết, hừm, cũng
còn là điều chưa biết kia!

Mọi người ồ lên hỏi:

- Sao thế?

Lưu Nguyên Hạc mỉm cười, đáp:

- Xem ra lúc này Kim Diện Phật vẫn còn ở trên đời,
nhưng có đến chín phần mười đang bị cùm chân khoá tay ngồi trong ngục rồi đấy!

Miêu Nhược Lan kinh hãi, quên cả nỗi nhục bị lấy mất
thoa ngọc, chỉ nghĩ đến an nguy của cha nên vội hỏi:

- Ông... ông bảo cha tôi làm sao?

Bảo Thụ nói:

- Ông nói cho rõ đi!

Lưu Nguyên Hạc nghĩ đến lúc lên núi bị lão kéo ngược
kéo xuôi trên tuyết, không ra thể thống gì, nhưng khi nói đến việc phụng chỉ
thi hành thì thần sắc Bảo Thụ thay đổi hẳn, bây giờ nghe lão hỏi vậy bèn hỏi lại:

- Bảo Thụ đại sư này, tại hạ hỏi ông trước đã, chủ
nhân nơi này là ai?

Mọi người lên núi đã nửa ngày mà vẫn không biết chủ
nhân là ai, nay nghe Lưu Nguyên Hạc hỏi đúng với ý mình, đều cùng nhìn vào Bảo
Thụ. Lão cười rồi nói:

- Các vị đã không giấu giếm thì lão tăng cũng không
cần giả bộ làm gì. Chủ nhân nơi đây họ Ðỗ tên Hi Mạnh, là nhân vật lừng danh
trong giới võ lâm.

Ai nấy đưa mắt nhìn nhau, nhẩm thầm "Ðỗ Hi Mạnh?
Ðỗ Hi Mạnh?" song không nhớ ra người này là ai. Bảo Thụ cười nói thêm:

- Vị lão anh hùng họ Ðỗ đánh giá cao về mình lắm,
ngày thường không giao du với ai, cho nên võ công tuy cao cường song người thường
đâu có biết. Còn những nhân vật đứng đầu chốn giang hồ thì ai nấy đều rất khâm
phục vị lão anh hùng này.

Chỉ mấy câu nói qua thế thôi nhưng khiến tất cả đều
mếch lòng. Rõ ràng có ý cho mọi người thực chẳng đáng kể gì. Bọn n Cát, Nguyễn
Sĩ Trung đều giận lắm,nhưng lại nghĩ trên câu đối Miêu Nhân Phượng gọi ông ta
là "Hi Mạnh nhân huynh", còn bản thân họ quả chưa đủ gọi huynh xưng đệ
với Kim Diện Phật, cho nên tuy bực với câu nói của Bảo Thụ song không dám bắt bẻ.
Lưu Nguyên Hạc lại nói:

- Lúc chúng ta lên núi, viên quản gia nơi này có nói
chủ nhân anh ta tới tháp Ninh Cổ để mời Kim Diện Phật, lại cử người đi mời bang
chủ họ Phạm của Hưng Hán Cái Bang nữa. Câu này có điều không thật, bởi Phạm
bang chủ bị bắt ở phủ Khai Phong tỉnh Hồ Nam rồi. Tại hạ cũng góp chút sức lực
trong vụ này.

Ai nấy kinh ngạc hỏi:

- Phạm bang chủ bị bắt rồi sao?

Lưu Nguyên Hạc cười nhạt:

- Vụ này chính Trại tổng quản, Tổng quản ngự tiền thị
vệ ra tay. Xem ra Phạm bang chủ tuy cũng được kể là một nhân vật có cỡ song bất
tất phải làm phiền đến Trại tổng quản. Chúng tôi tóm Phạm bang chủ coi như làm
miếng mồi thơm dùng để nhử con kim ngao lớn hơn, con kim ngao ấy tất nhiên là
Kim Diện Phật rồi. Ðỗ trang chủ định mời Miêu Nhân Phượng để đối phó với Tuyết
Sơn Phi Hồ nào đó, nhưng làm sao mời nổi? Lúc này Miêu Nhân Phượng hẳn đi Bắc
Kinh để nghĩ cách giải cứu Phạm bang chủ. Hừm, Trại tổng quản đã bố trí thiên
la địa võng ở Bắc Kinh, chỉ còn đợi Miêu Nhân Phượng đến mà thôi. Nếu Miêu Nhân
Phượng không trúng kế này thì chúng tôi cũng không thể làm gì được, còn nếu ông
ta tới Kinh cứu bạn thì thế gọi là chim gõ kiến mổ gỗ hoàng liên, tự mình chuốc
lấy quả đắng.

Khi chia tay với cha, Miêu Nhược Lan quả có nghe cha
nói có việc lên Kinh, dặn cô lên núi tuyết trước, đếm ở tạm nhà họ Ðỗ. Lúc này
nghe Lưu Nguyên Hạc nói thế, cô chỉ sợ cha mình lành ít dữ nhiều, bất giác tái
mặt đi. Lưu Nguyên Hạc dương dương đắc ý, nói tiếp:

- Chúng ta đã có bản đồ và cả bảo đao nữa, hãy đi
đào kho báu của Lý Tự Thành dâng lên thánh thượng. Mọi người ở đây sẽ đạt được
công danh, vợ con cũng đều được phong tặng.

Thấy có người mừng ra mặt, có người do dự. Lưu
Nguyên Hạc thầm biết những người như Ðào Bách Tuế chẳng hạn, coi thăng quan nặng
hơn phát tài, nên nói thêm:

- Hẳn kho báu ấy của cải chất cao như núi, mọi người
tiện tay nhặt lấy ít nhiều cũng đủ ăn thừa thãi cả đời, chảng hay lắm sao?

Mọi người khen phải ầm ĩ, không còn nói đi nói lại
gì nữa.

Ðiền Thanh Văn từ lúc nãy xấu hổ quá tránh vào
phòng, nay nghe ngoài sảnh không ngớt tiếng khen, biết rằng họ không còn bình
luận về chuyện xấu xa của mình nữa bèn rón rén đi ra đứng bên ngoài cửa. Lưu
Nguyên Hạc nhổ một sơi tóc trên đầu xuống thong thả xỏ qua mỏ con phượng trên
chiếc thoa ngọc, rồi theo cách làm của Miêu Nhân Phượng nhìn thấy hôm đó, khẽ
kéo sợi tóc. Cái lẫy trên đầu con phượng bật ra, quả nhiên có viên giấy nhỏ rơi
ra, mọi người kêu ồ lên. Lưu Nguyên Hạc trải mảnh giấy trên bàn, ai nấy xúm lại
xem. Mảnh giấy ấy mỏng như cánh ve, tuy lâu năm nhưng được cất giữ kín trong
chiếc thoa nên không hề bị rách mủn. Trên giấy có vẽ một đỉnh núi thẳng đứng
cao chót vót, bên cạnh đỉnh núi có viết chín chữ: "Sau ngọn Ngọc Bút, núi
Ô Lan, Liêu Ðông".

Bảo Thụ kêu to:

- Ái chà, trong thiên hạ sao lại có chuyện khéo đến
thế? Nơi chúng ta đang đứng đây chẳng phải là ngọn Ngọc Bút núi Ô Lan hay sao?

Mọi người nhìn hình vẽ trên giấy quả nhiên thấy giống
hệt ngọn núi tuyết này; cả ba cây thông già cỗi bên vách núi trông thấy khi leo
núi cũng được vẽ rành rành trên đấy, ai nấy đều tấm tắc khen lạ. Bảo Thụ nói:

- Lão anh hùng họ Ðỗ trên trang trại này nghe nhiều
biết rộng, hẳn là có nghe tin về kho báu ở nơi này nên mới xây riêng trang trại
ở đây, nếu không, nơi đây khí hậu lạnh giá, lên xuống khó khăn, hà tất phải tốn
phí nhiều công của đến thế?

Lưu Nguyên Hạc giật mình vội nói:

- Trời ơi, thế thì hỏng rồi! Trang trại này xây dựng
đã lâu, ông ta lại chẳng khoắng sạch kho báu từ trước rồi sao?

Bảo Thụ mỉm cười nói:

- Chưa hẳn thế đâu! Lưu đại nhân nghĩ coi, ông ta đã
tìm được nơi để kho báu thì nhất định đã sớm dọn đi nơi khác rồi, quyết không
khi nào còn ở lại đây.

Lưu Nguyên Hạc vỗ đùi kêu lên:

- Phải lắm, phải lắm! Mau đến sau núi đi!

Bảo Thụ chỉ vào Miêu Nhược Lan:

- Còn tiểu thư đây với người của trang trại thì sao?

Lưu Nguyên Hạc quay người lại, thấy viên quản gia và
người giúp việc trên trang trại đã tản đi đâu hết cả. Ðiền Thanh Văn từ cửa sau
đi ra nói:

- Không biết làm sao, bon đàn ông đàn bà trên trang
trại đều trốn mất tăm cả rồi!

Lưu Nguyên Hạc giật lấy một thanh đao, tới trước mặt
Miêu Nhược Lan nói:

- Việc chúng ta nói ra, ngươi đã nghe hết từng câu một.
Mầm họa này phải diệt!

Nói rồi giơ đao lên toan bổ xuống đầu Miêu Nhược
Lan. Cầm Nhi từ sau lưng ghế nhảy ra, ôm chặt lấy tay của Lưu Nguyên Hạc ra sức
cắn cho một miếng. Lưu Nguyên Hạc bất ngờ bị đau điếng ở tay, thanh đao rơi xoảng
xuống đất. Cầm Nhi la mắng:

- Ðồ độc ác chết toi này, mi dám động đến một sợi
lông chân của tiểu thư thì lão gia ta lên đến núi sẽ rút gân mi, lột da mi! Còn
những kẻ khác cũng không khỏi bị liên can đấy!

Lưu Nguyên Hạc giận quá, trở tay định đấm cho Cầm Nhi
một cái vào mặt thì Hùng Nguyên Hiến đã giơ tay phải gạt nắm đấm đó, nói:

- Sư huynh, việc cần nhất của chúng ta là tìm kho
báu, bất tất làm tổn thương đến tính mệnh người khác.

Phải biết rằng Hùng Nguyên Hiến cả đời làm bảo tiêu
xưa nay vốn nhát gan sợ liên lụy, cẩn thận chín chắn, không như sư huynh họ Lưu
làm đến thị vệ của hoàng đế, giết vài mạng dân đen chẳng coi ra gì. Hắn nghe Cầm
Nhi nói, cũng nghĩ nếu động đến Miêu Nhược Lan, vạn nhất cha cô thoát khỏi cầm
tù thì thật là khó tránh khỏi tai vạ.

n Cát cũng nghĩ như hắn nên nói:

- Lưu sư huynh, chúng mau đi tìm kho báu thôi!

Lưu Nguyên Hạc trừng mắt, chỉ vào Miêu Nhược Lan
nói:

- Còn con bé này thì thế nào?

Bảo Thụ mỉm cười bước tới hai bước, vén tay áo lên,
giơ ngón tay điểm vào huyệt "thiên đột" ở cổ, vào huyệt "thần
thông" ở lưng Miêu Nhược Lan. Toàn thân cô té nhũn ngồi phịch xuống ghế,
tuy vừa thẹn vừa tức nhưng không thốt lên lời.

Cầm Nhi tưởng tiểu thư bị người đánh, liền liều nắm
chặt lấy tay tên sư già định cắn một miếng.

Bảo Thụ cứ để cho cô gái nắm chặt tay phải đưa lên
miệng, lão chỉ hơi đông đậy là ngón tay điểm luôn vào huyệt "nghênh
hương" bên mũi và huyệt "địa thương" bên mép, khiến Cầm Nhi rùng
mình một cái là ngã lăn xuống đất.

Ðiền Thanh Văn nói:

- Tiểu muội nhà họ Miêu ngồi đây thì khó coi quá!

Liền nghiêng mình đỡ lấy Miêu Nhược Lan, vừa dìu
sang phòng phía Ðông vừa nói:

- Ngươi nhẹ thật, như không có xương vậy!

Phòng phía Ðông vốn là phòng khoản đãi khách khứa của
Ðỗ trang chủ, nào giường màn bàn ghế cùng các vật dụng khác đầy đủ, đồ bầy biện
cũng rất sang.

Ðiền Thanh Văn khoá cửa lại, giúp Miêu Nhược Lan cởi
bỏ áo ngoài, giày tất ra,chỉ để lại quần áo lót, rồi quấn cô vào trong chăn,
buông màn xuống. Từ tuổi lên bảy, lên tám, Miêu Nhược Lan đã không khi nào cởi
bỏ quần áo trước mặt người lạ, nay người lạ tuy là nữ song cô vẫn thẹn đỏ cả mặt.
Ðiền Thanh Văn nhìn thân hình cô, mỉm cười nói:

- Sợ tỉ tỉ nhìn à? Muội này, muội xinh đẹp quá khiến
ngu tỉ cũng không cầm lòng cảm động được đấy?

Nói xong, Ðiền Thanh Văn ôm đống quần áo của Miêu
Nhược Lan ra ngoài sảnh nói:

- Tôi đã cởi bỏ quần áo cô ta đây rồi, nếu giờ huyệt
đạo được giải thì cô ta cũng chẳng dám đi ra ngoài đâu.

Mọi người cười ầm cả lên. Bảo Thụ nói:

- Tất cả lại đây mà xem đi! Từ thanh đao này tìm đến
kho báu ra sao đây?

Nói xong, lão lấy ra chiếc hộp sắt, mở hộp sắt cầm lấy
thanh đao, thấy ngoài mấy chữ khắc trên bao da ra, chẳng có gì khác lạ cả. Một
tay nám bao da, một tay nắm đốc đao, lão rút soạt thanh đao ra, chợt thấy luồng
sáng xanh chiếu ra bốn phía, lạnh đến rợn người, bất giác lão rùng mình mấy cái
liền. Cả bọn cùng lúc kêu ầm lên.

Bảo Thụ đặt thanh đao xuống bàn, ai nấy vây quanh
xem, thấy thân đao một phía nhẵn thín, một phía chạm hoa văn hai rồng tranh
nhau một hạt ngọc. Ðôi rồng này một to một nhỏ, hình dáng xấu xí, rồng không ra
rồng, rắn không ra rắn mà như hai con sâu róm, nhưng hạt ngọc chúng tranh nhau
lại là một viên ngọc, sáng long lanh, đúng là vật quý.

Tào Vân Kỳ cầm đao lên nhìn kỹ hỏi:

- Ðao này có gì lạ đâu?

Bảo Thụ đáp:

- Hai con vật này nhất định có liên quan đến kho
báu, chúng ta đi ra sau núi ngắm xem rồi hãy nói. Ðưa đao đây cho ta!

Nói xong lão giơ tay toan đỡ thanh đao. Tào Vân Kỳ lẳng
lặng rút đao về che lấy người rồi chạy bổ ra ngoài.

Bảo Thụ quát đuổi theo:

- Ngươi định làm gì đấy!

Ra đến cổng, thấy Tào Vân Kỳ xách đao chạy rảo chân
về phía trước, lão giơ tay phải lên, thế là một hạt tràng sắt bay ra, trúng vào
xương bả vai bên phải của Tào Vân Kỳ. Cánh tay hắn tê dại đi, nắm không chắc,
thanh đao rơi xoảng xuống nền đất băng giá. Bảo Thụ bước nhanh tới, nhặt thanh
bảo đao lên. Tào Vân Kỳ không dám tranh nữa, lùi sang một bên, ngây mắt nhìn Bảo
Thụ và Lưu Nguyên Hạc, người cầm bảo đao, người cầm bản đồ, sánh vai cùng bước
về mé sau núi. Lúc này cả bọn cũng ùa ra khỏi cổng, đi theo. Bảo Thụ vừa cười,
vừa nói:

- Lưu đại nhân, lúc nãy bần tăng có lỡ mạo phạm, xin
đừng trách!

Lưu Nguyên Hạc thấy lão cười tạ lỗi thì vui vẻ đáp:

- Ðại sư võ nghệ cao cường, tại hạ rất cảm phục, sau
này còn có lúc nhờ vả đến ngài!

- Không dám - Bảo Thụ đáp.

Hai người đi được một thôi, thấy đỉnh núi đã hết đường
đi, nhìn ra xung quanh toàn một màu tuyết trắng xoá. Tuy biết kho báu chỉ ở dưới
ngọn Bút Phong này thôi nhưng đỉnh núi lớn nhường kia, khắp nơi tuyết phủ, không
để lại chút dấu vết nào, thì biết tìm ở đâu? Nếu phải xúc hết băng tuyết đi,
thì dù có sức lực hàng trăm người, hàng tháng trời cũng chưa chắc đã dọn hết,
huống hồ xúc hôm nay, ngày mai tuyết lại phủ đầy. Nghĩ tới Ðỗ Hi Mạnh đã ở trên
đỉnh núi tuyết này mấy chục năm, ắt ngày đêm khổ công suy nghĩ trăm phương ngàn
kế để tìm ra kho báu mà đến nay vẫn chưa thành công, đủ biết việc tìm kiếm kho
báu quả không dễ dàng gì.

Cả bọn đứng cạnh vách núi nhìn đông ngó tây, đành chịu
bó tay. Ðiền Thanh Văn bỗng chỉ một dải núi nhỏ lên xuống uốn lượn dưới đỉnh
núi mà kêu lên:

- Các vị trông kìa!

Mọi người nhìn theo hướng tay chỉ vẫn không nhận ra
có gì lạ. Ðiền Thanh Văn lại gọi:

- Trông xem kìa, hình dáng dải núi này có giống hoa
văn chạm trổ trên thanh đao không nào?

Ðược nhắc nhở, mọi người ngắm kĩ dải núi. Chỉ thấy một
dải từ Ðông Bắc chạy sang Tây Nam, một dải khác chạy từ chính Nam lên Bắc, chỗ
hai dải gặp nhau có một ngọn núi thấp hình tròn như cái nồi.

Bảo Thụ nâng đao lên xem rồi lại ngắm dải núi, quả
nhiên thấy vị trí và thế đi của dải núi giống hệt bức hình lưỡng long tranh ngọc
chạm trổ trên thân đao, bất giác reo lên:

- Ðúng rồi, đúng rồi, kho báu nhất định ở đỉnh núi
tròn tròn kia!

- Ta mau xuống đó đi - Lưu Nguyên Hạc giục.

Lúc này, cả bọn chỉ chăm chăm tìm kho báu nên có thể
gọi là đồng tâm hiệp lực, không ai còn có ý nghi ngờ làm hại người khác. Ai nấy
xé vạc áo lấy vải quấn vào bàn tay, nắm lấy dây thừng từ từ tụt xuống núi. Người
đầu tiên xuống là Lưu Nguyên Hạc, người cuối cùng là n Cát.

n Cát toan cắt thừng đi, để tránh mối lo, nhưng thấy
mọi người đi đã xa, sợ khi tìm thấy kho báu thì mình mất phần, bèn không dám chậm
trễ nữa, giở khinh công đuổi cho kịp.

Từ ngọn Bút Phong nhìn xuống thì đỉnh núi tròn thấp ở
ngay trước mặt, nhưng đường bộ để tới nơi thì chẳng gần chút nào, cũng phải tới
chừng hai chục dặm. Cả bọn đều giỏi khinh công, chưa tới nửa giờ đã tới được đỉnh
núi tròn. Họ quanh đi quẩn lại nơi này để tìm vị trí kho báu. Ðào Tử An bỗng chỉ
sang trái kêu lên:

- Kia là ai?

Nghe tiếng kêu gấp gáp, mọi người cùng nhìn theo, chỉ
thấy một bóng người áo trắng nhờ đang đi rất nhanh trên tuyết, thân pháp nhanh
nhẹn thực khó hình dung.

Chỉ trong chớp mắt, cái bóng trắng đó đã chạy lên
phía đỉnh Ngọc Bút.

Bảo Thụ kêu thất thanh:

- Tuyết Sơn Phi Hồ! Con trai của Hồ Nhất Ðao ghê gớm
thật!

Trong lúc thốt lên câu này, mặt lão tối sầm, rõ ràng
là trong lòng lo lắng lắm.

Lão còn đang trầm tư, chợt nghe Ðiền Thanh Văn kêu
ré lên, vội vàng quay đầu lại nhìn, trên đỉnh núi tròn hổng ra một lỗ lớn, chẳng
thấy Ðiền Thanh Văn đâu cả.

Ðào Tử An và Tào Vân Kỳ vẫn luôn ở bên Ðiền Thanh
Văn, nay thấy cô ta sẩy chân rơi xuống hố, đều không hẹn mà cùng gọi to:

- Thanh muội!

Cả hai toan nhảy xuống cứu nhưng Ðào Bách Tuế đã kịp
giữ con trai mình lại, quát lên:

- Làm gì thế?

Ðào Tử An không đáp và ra sức vùng ra rồi cùng Tào
Vân Kỳ nhảy xuống. Nào ngờ cái hố này rất nông, hai người nhảy xuống đều đè lên
Ðiền Thanh Văn. Cả ba kêu oai oái khiến người đứng trên đều bật cười, giơ tay
kéo cả ba lên. Bảo Thụ nói:

- Có thể kho báu ở ngay dưới hố cũng chưa biết chừng.
Ðiền cô nương thấy gì ở dưới đó?

Ðiền Thanh Văn xoa những chỗ đau do va phải đá ở
trên người, lên tiếng ca cẩm:

- Tối thui, có nhìn thấy gì đâu!

Bảo Thụ nhảy xuống, giơ đuốc lên soi, thấy cái hố đó
bề ngang chưa quá một trượng, trong hố toàn là nham thạch và băng đá rất cứng,
ngoài ra không còn gì khác, lão đành tung thân nhảy lên.

Bỗng Chu Vân Dương và Trịnh Tam Nương hoảng hốt kêu
ré lên rồi kẻ trước người sau sa xuống hai cái hố, một đằng đông, một đằng nam ở
trong tuyết.

Nguyễn Sĩ Trung và Hùng Nguyên Hiến phải chia nhau
kéo họ lên. Xem ra trên đỉnh núi tròn này xung quanh đều là hố, ai nấy đều sợ sẩy
chân rơi xuống những cái hố sâu hơn và nguy hiểm hơn nên chẳng ai dám đi bừa mà
chỉ đứng nguyên tại chỗ.

Bảo Thụ than thở:

- Ðỗ trang chủ ở trên ngọn núi Bút Phong này đến mấy
chục năm cũng không biết kho báu ở đâu. Ông ta không có bảo đao và bản đồ,
không biết đầu mối ở đâu mà tìm nên chẳng kể làm gì. Còn chúng ta biết rõ là ở
trên ngọn đồi tròn này, vậy mà vẫn không biết bắt tay từ chỗ nào, thật đúng là
vô dụng.

Ðứng mãi cũng mỏi, mọi người đành ngồi xuống, bụng
càng đói cồn cào, mệt mỏi và chán nản ra mặt. Vết thương của Trịnh Tam Nương lại
đau, bà ta phải nghiến răng lấy tay ấn chặt xuống. Trong lúc quay đầu, bà ta thấy
viên ngọc trên thanh đao trong tay Bảo Thụ loé sáng dưới ánh tuyết, trông càng
lóng lánh tuyệt mĩ.

Trịnh Tam Nương nhiều năm cùng chồng làm nghề bảo
tiêu, tận mắt trông thấy không ít của quý hiếm, lúc này thấy viên ngọc kia phát
sáng khác thường, nảy ý muốn xem, bèn nói:

- Ðại sư, xin ngài cho tôi mượn xem thanh bảo đao một
lát.

Bảo Thụ nghĩ thầm: "Mụ ta là đàn bà, chân lại bị
thương, có ngại gì!". Nghĩ thế, bèn đưa bảo đao cho Trịnh Tam Nương cầm
đao xem kĩ, quả nhiên thấy viên ngọc ấy được gắn mặt trái vào đao. Ðá quý vốn
phân biệt giữa mặt phải và mặt trái, mặt âm và mặt dương. Một số nghệ nhân giỏi
có thể chuốt mài cả hai mặt như nhau, nhưng con mắt người sảnh sỏi vẫn phân biệt
được ngay. Trịnh Tam Nương bèn nói:

- Ðai sư, viên ngọc này mặt trái lộn ra ngoài, có thể
bên dưới có gì lạ chăng?

Báo cáo nội dung xấu